Hà Sĩ Phu - Con đường "xã hội dân chủ"

  • Bởi Hồ Gươm
    16/08/2013
    11 phản hồi

    Hà Sĩ Phu

    Bài thứ nhất

    Ý tưởng cũ, bước đột phá mới

    Sau cơn đau thập tử nhất sinh, người đảng viên Lê Hiếu Đằng xưa rất "trung kiên" đã viết liền ba bài, đề xuất việc ra khỏi đảng Cộng Sản, bỏ đảng một cách tập thể, công khai, để thành lập một đảng, đảng Xã Hội Dân Chủ (hay Dân Chủ Xã Hội).

    Hẳn ông Lê Hiếu Đằng đã biết ý tưởng đưa thể chế chính trị Việt Nam sang quỹ đạo Xã Hội Dân Chủ, để thoát khỏi con đường Cộng Sản một cách vừa triệt để vừa "êm thấm", như các nước Bắc Âu, đã được nung nấu khá lâu [1] nhưng nay ông mới phát ngôn bởi theo ông lúc này "thời cơ đã đến", ông và các chiến hữu đi bước đột phá rất mới.

    Trước khi giới thiệu ba bài viết cũ của nhiều tác giả liên quan đến con đường Xã Hội Dân Chủ cho Việt Nam xin được lưu ý mấy điểm:

    1/ Từ ngữ Social Democracy một số tác giả dịch là Xã Hội Dân Chủ, ông Mai Thái Lĩnh và một số khác đề nghị dịch là Dân Chủ Xã Hội để đừng lầm với khái niệm "Chủ Nghĩa Xã hội Dân Chủ" (Democratic Socialism, đây là ý tưởng riêng của một số nước Cộng Sản vì thực ra đã là Cộng Sản thì phải chuyên chính, ngược với dân chủ).

    2/ Ngày nay tuy không còn một chủ nghĩa nào có thể đóng vai trò một khuôn mẫu giáo điều, nhưng xây dựng mỗi công trình lớn đều cần có một "triết lý" làm cơ sở huống chi sự nghiệp phát triển của một quốc gia? Ngày nay, xu thế Xã Hội Dân Chủ là chân lý phổ biến nhất, thành công nhất trên thế giới.

    "Hiện nay, Quốc Tế Xã Hội Chủ Nghĩa (Socialist International, viết tắt: SI) là một tổ chức của các đảng phái chính trị lớn nhất thế giới với 143 thành viên và đại diện là các tổ chức, các đảng theo theo lý tưởng Xã Hội Dân Chủ ở 140 quốc gia khắp các châu lục", "Sau năm 1945, các đảng XHDC thường xuyên cầm quyền ở tất cả các nước công nghiệp phát triển, các nước Tây Âu, Bắc Âu, đã góp phần quyết định vào việc xây dựng thành công nhà nước pháp quyền dân chủ, xã hội công bằng văn minh và thịnh vượng" [2]. "Khi chủ nghĩa xã hội bạo lực đi đến sơn cùng thuỷ tận, thì chủ nghĩa xã hội ở Tây Âu và Bắc Âu lại giành được thành công cực lớn", "Thuỵ Điển là tấm gương của chủ nghĩa xã hội dân chủ, kinh nghiệm của Thuỵ Điển có giá trị phổ cập thế giới, là cống hiến vĩ đại cho văn minh nhân loại". [3]

    3/ Tuy về gốc gác, con đường Dân Chủ Xã Hội bắt nguồn từ Quốc Tế II, anh em sinh đôi với Quốc Tế III Cộng Sản, song đó là con đường mở, đã dẫn đến sự đoạn tuyệt hoàn toàn với những nguyên lý sai lầm Mác-xít.

    "… phong trào XHDC ngày nay đã được giải phóng khỏi sự ràng buộc truyền thống vào ý thức hệ tư tưởng" , "Họ hoạt động không theo chủ thuyết, hay vì chủ thuyết, mà vì con người, vì sự phát triển hài hòa giữa kinh tế và xã hội, vì sự bảo vệ và phát triển hài hòa quyền lợi của mọi thành viên trong xã hội" [2]

    4/ Phan Châu Trinh chính là nhà "Dân Chủ Xã Hội" đầu tiên mang màu sắc Việt Nam, không gợn chút ảnh hưởng sai lầm nào của chủ nghĩa Mác.

    Phan Chu Trinh thuộc những nhà DÂN CHỦ XÃ HỘI tiên phong, một chủ nghĩa dân chủ xã hội mang dấu ấn Việt Nam, sinh ra từ điều kiện Việt Nam. Cái chủ nghĩa xã hội nhân đạo mà ta đang định hướng về Bắc Âu để kiếm tìm thì nay chẳng những không phải tìm đâu xa, mà còn sẵn có một phương sách thích hợp hơn với dân với nước ta nữa”[4]. "Cũng đau lòng vì cảnh đất nước trong vòng nô lệ, cũng một môi trường trưởng thành là Paris nước Pháp, lại cũng yêu lý tưởng xã hội đến say mê, vậy mà khác với Nguyễn Tất Thành, Phan Chu Trinh không sa vào chủ nghĩa chuyên chính. Trước sau trong tâm hồn nhà nho cách mạng vẫn thắp sáng một ngọn đèn dân chủ" [5]. "Trong khi những người xã hội chủ nghĩa ở Pháp vẫn còn bị ràng buộc ít nhiều với chủ nghĩa Marx thì quan niệm về chủ nghĩa xã hội của Phan Châu Trinh lại không có dính dáng chút gì với chủ nghĩa Marx. Không có đấu tranh giai cấp, không có sự lên án đối với chế độ tư hữu, và do đó cũng không có chủ trương quốc hữu hoá." [5]

    5/ Con đường "Xã Hội Dân Chủ” cho Việt Nam hoàn toàn không mâu thuẫn hay hạn chế những tư duy khác, những con đường khác, nếu cùng dẫn đến một đích chung. Chính Phan Châu Trinh chủ trương các cánh tả, cánh hữu đều phải cùng tồn tại. Đảng Dân chủ Xã hội không bài bác bất cứ đảng phái nào, kể cả hai thái cực Cộng Sản và Chống Cộng, vấn đề là một đảng nào đó có ra đời được không, có được đông đảo nhân dân ủng hộ hay không là do sức sống của bản thân đảng đó quyết định. Xin nói ngay rằng chúng ta cứ bàn vấn đề đa đảng thoải mái vì Hiến Pháp và Luật Việt Nam (ngay cả điều 4) không cấm đa đảng, và chính Trung Quốc Cộng Sản cũng đang có 7-8 đảng kia mà, tất nhiên ta cần đa đảng thật sự chứ không cần đa đảng cuội như họ.

    6/ Bàn về khả năng thành công của một con đường hay một lộ trình, tôi nhớ đến một quy luật mà tôi nhận thức được khi còn đi học. Trong các hiện tượng vật lý, hóa học, hay tiến hóa sinh học, nếu việc chuyển từ trạng thái A đến một trạng thái B nào đó có nhiều con đường thì bao giờ thực tế cũng "chọn" con đường nào có tiêu hao năng lượng thấp nhất, phải cung cấp năng lượng ít nhất! (Thế giới vô sinh cũng "khôn" đáo để!). Muốn đánh đổ một khối đá lớn không nhất thiết phải đập thẳng vào khối đá ấy nếu có giải pháp ít tốn năng lượng hơn mà đạt cùng hiệu quả, làm đúng cách có khi "bất chiến tự nhiên thành" là do biết "chiến" vào nơi yếu nhất của đối tượng.

    Bậc anh hùng tất nhiên cần tiết tháo và đức hy sinh, nhưng Chính Trị lại khác. Chính Trị là một nghệ thuật. Yếu muốn thắng mạnh thì nghệ thuật lại càng phải cao, cổ nhân dạy thế.

    Chỉ 16 chữ vàng, quan hệ 4 tốt và tình hữu nghị mà "Hồ chủ tịch và Mao chủ tịch đã dày công vun đắp", chữ nghĩa mềm như bún mà buộc chặt cả một đảng Cộng Sản Việt Nam không thể cựa quậy, đó là "nghệ thuật" của kẻ xâm lược. Chỉ việc sang Thái Lan trao "Kiến nghị 258" của các blogger trẻ cho các tổ chức quốc tế mà mở được một bước đột phá về nhân quyền có hiệu quả thực tế, đó cũng là nghệ thuật. Lê Hiếu Đằng vận động bỏ đảng Cộng Sản để tham gia một "đảng anh em" là đảng Dân Chủ Xã Hội, rất ôn tồn chững chạc và "hữu nghị" mà hiệu quả chưa thể lường trước, đó cũng là nghệ thuật.

    Cuộc chiến dân chủ hóa cũng như mọi cuộc chiến, phải gồm nhiều binh chủng, mỗi binh chủng có chức năng riêng, phương pháp riêng. Nếu anh lính pháo binh hay lính quyết tử lại trách sao "đội quân tóc dài" không đánh địch giống mình thì thật hài hước.

    Có việc người dân chủ trong nước chưa nên làm hoặc chưa thể làm, dành việc ấy cho anh em ngoài nước, ngược lại có việc chỉ người trong nước nên làm, làm giống nhau nhiều khi hỏng việc. Nhiều việc nhận thức giống nhau nhưng cách làm phải khác nhau, nhưng cùng nhau hỗ trợ, hiệp đồng.

    7/ Tác động đúng "huyệt", đúng nền tảng thì sai một ly đi một dặm. Nếu năm 1920 Nguyễn Ái Quốc đã chuyển từ Quốc Tế II sang Quốc Tế III chỉ như một "cú nhích chân" nhẹ nhàng tại hội nghị Tours [6], để "đi một dặm" đến cuộc khủng hoảng toàn diện cho Dân Tộc hôm nay, thì hiện nay sao ta không biết "nhích chân" rất "nhẹ nhàng" từ Cộng Sản Quốc Tế III trở về Quốc Tế II, với nội hàm hiện đại, của con đường Dân Chủ Xã Hội mà thế giới văn minh đã kiểm chứng?

    Song chúng ta không hề ảo tưởng rằng sự "nhích chân" tưởng như nhỏ nhẹ và đơn giản này sẽ dễ dàng. Đừng quên đảng Cộng Sản không sợ các đế quốc to hay các "thế lực thù địch", không sợ những đao to búa lớn, mà chỉ sợ nhất "người anh em sinh đôi" là phong trào Dân Chủ Xã Hội của Quốc Tế II mà họ gọi là "chủ nghĩa xét lại hiện đại", vì chỉ có đảng Dân Chủ Xã Hội mới là đối thủ có thể giành mất quần chúng của họ trong nước Việt Nam này. Đọc bài "Xây dựng Đảng ta thật vững mạnh" của ông Nguyễn Đức Bình tháng 2-2006 đủ biết đảng Cộng Sản ghét (và e sợ) "người anh em" Quốc Tế II như thế nào.

    Nhưng ghét là một chuyện, bây giờ Đảng Cộng Sản có chống được hay không, là chuyện...hãy đợi đấy!

    H. S. P. (16/8/2013)

    _________________________________________

    [1] Lê Bảo Sơn - Phan Trọng Hùng, "Năm nhà trí thức phát biểu về "Con đường xã hội – dân chủ" ở nước ta"

    [2] Huệ Đăng, "Xã Hội Dân Chủ là xu thế ngày nay"

    [3] Tạ Thao, "Mô hình chủ nghĩa xã hội dân chủ và tiền đồ Trung Quốc”

    [4] Hà Sĩ Phu, "Tư tưởng và dân trí là nền móng xã hội"

    [5] Mai Thái Lĩnh, "Tìm hiểu quan niệm chính trị của Phan Châu Trinh"

    [6] Hà Sĩ Phu, "Xưa nhích chân đi, giờ nhích lại"

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    DVM2013 viết:
    Chúng ta không thể phê phán những cá nhân (Ở giai đoạn đất nước lầm than mà tham gia vào đảng csvn) Ở giai đoạn đó,họ sát cánh bên nhau với mục đích mục tiêu khác bây giờ, bây giờ mục đích mục tiêu của những cá nhân sát cánh bên nhau trong đội ngũ đảng cs là vì mục tiêu mục đích khác.
    vậy sự vào đảng và rời bỏ đảng, nó phụ thuộc vào mục tiêu mục đích của cá nhân mà thôi ( Ngày nay không có mục tiêu mục đích vì sự cống hiến cho dân cho nước, cái sự xin thề và xin hứa của họ chỉ là cái mà họ phải làm mà thôi)
    Nhưng chúng ta trong xã hội này, chúng ta cũng không thích họ phải hy sinh và cống hiến cho chúng ta và đất nước để mà họ khổ cực để mà họ phải hy sinh. Nếu họ gọi là hy sinh là cống hiến để họ vô sản thì vợ con họ, bản thân họ có gì để mà sống. Vậy chính họ cũng là con người nhưng họ là những người có một cách sống hiện nay là coi thường tất cả để họ đạt được cái mục tiêu là kiếm sống.

    Họ kiếm và tàn phá sạch sành sanh để được sống trong nhung lụa, hoang phí, ăn trên ngồi chốc, đè đầu cữi cổ nhân dân, coi thường tất cả. Đek phải kiếm sống, chú phê hơi nhẹ đấy!

    Chúng ta không thể phê phán những cá nhân (Ở giai đoạn đất nước lầm than mà tham gia vào đảng csvn) Ở giai đoạn đó,họ sát cánh bên nhau với mục đích mục tiêu khác bây giờ, bây giờ mục đích mục tiêu của những cá nhân sát cánh bên nhau trong đội ngũ đảng cs là vì mục tiêu mục đích khác.
    vậy sự vào đảng và rời bỏ đảng, nó phụ thuộc vào mục tiêu mục đích của cá nhân mà thôi ( Ngày nay không có mục tiêu mục đích vì sự cống hiến cho dân cho nước, cái sự xin thề và xin hứa của họ chỉ là cái mà họ phải làm mà thôi)
    Nhưng chúng ta trong xã hội này, chúng ta cũng không thích họ phải hy sinh và cống hiến cho chúng ta và đất nước để mà họ khổ cực để mà họ phải hy sinh. Nếu họ gọi là hy sinh là cống hiến để họ vô sản thì vợ con họ, bản thân họ có gì để mà sống. Vậy chính họ cũng là con người nhưng họ là những người có một cách sống hiện nay là coi thường tất cả để họ đạt được cái mục tiêu là kiếm sống.

    Khách 12345 viết:
    Nguyễn Phú Trọng viết:
    >>> Sau cơn đau thập tử nhất sinh, người đảng viên Lê Hiếu Đằng xưa rất "trung kiên" đã viết liền ba bài, đề xuất việc ra khỏi đảng Cộng Sản, bỏ đảng một cách tập thể, công khai, để thành lập một đảng, đảng Xã Hội Dân Chủ (hay Dân Chủ Xã Hội).

    Thế thì bao giờ "đảng viên trung kiên Lê Hiếu Đằng" chính thức bỏ đảng Cộng sản công khai đây? Bao giờ lời nói đi với hành động đây?

    Có bỏ sổ hưu không đấy?

    Còn Hồ Ngọc Nhuận thì sao? đảng viên? sổ hưu?

    Bác này cà khịa cái gì đây ? Việc gì phải cay cú với chuyện riêng tư của các ông Đằng, ông Nhuận vậy hả bác? Bác hiểu "sổ hưu" là gì không? Bác có hiểu nổi những gì ông Đằng, ông Nhuận viết ra không? Bác có đoán được hiệu quả, hiệu ứng gì có thể có được sau những lời tâm huyết đã được viết ra của ông Đằng, ông Nhuận không?

    Tôi biết các cụ dư luận viên có trình độ lý luận và viết lách rất cao, tuy nhiên, khả năng giả hình, giả dạng để viết ra những lời ngu ngu ngơ ngơ thì không phải dư luận viên nào cũng có được.

    Nếu bác không đang ăn lương của Tổng Cục để rặn ra những câu ngốc nghếch nhằm phá bĩnh thì xin bác hãy tự soi gương để nhận rõ ra mình là ai mà đòi hỏi ông Đằng, ông Nhuận bỏ Đảng, bỏ sổ hưu. Bác đừng để nhiều người phải bực mình mà thốt lên rằng thì là "chó cứ sủa, đoàn người cứ đi"!

    À, mới hỏi thế, hoá ra có người nổi đoá rồi.

    Từ trước đến nay, tớ vẫn công khai đây chứ, nhưng bây giờ để tớ tự soi gương công khai nhá:

    -- bạn của tớ là Trung quốc 16 tốt + 4 vàng,
    -- biển Đông không có gì lạ,
    -- v.v.

    Bây giờ để tớ hỏi công khai cho rõ nhá:

    -- Lê Hiếu Đằng có phải là đảng viên Cộng sản trung kiên hay không? Trung kiên là như thế nào?

    -- Trước năm 1975, bác ấy làm gì cho Mặt Trận Phỏng Giái Miền Nam?

    -- Sau 1975 bác ấy làm gì cho Đảng Cộng sản và Nhà nước ta?

    -- Bao giờ thì bác ấy xin công khai ra khỏi Đảng Cộng sản Việt nam? trong khi bác kêu gọi ngưới khác như vậy.

    -- Bây giờ bác ấy có lãnh lương không? lương của ai, từ đâu?

    Dân chủ là phải công khai, minh bạch cho cử tri; tớ chẳng biết được Lê Hiếu Đằng có "tâm huyết" hay không, vì "tâm" của ông ấy đã là đâm chết người khác. Bây giờ cái "tâm" đó là cái gì, có lẽ chỉ ông ấy mới biết được. May ra chỉ có qua chất vấn, trả lời công khai người khác mới biết được.

    Ông ấy muốn lãnh đạo một đảng mới thì ông ấy phải công khai, minh bạch về quá khứ, hiện tại và chủ trương trong tương lai, không thể bù lu, bù loa nhờ loa người khác sủa giùm được.

    Tớ hoàn toàn không trách ông Hà sĩ Phu, ông ấy dù sao cũng đã được sinh ra ở miền Bắc trước 1975, không có lựa chọn nào cả; bây giờ có ngây thơ thì đó là vấn đề của ông ấy, chẳng hại được ai.

    Nhưng có những tay ở miền Nam, đi theo bọn Phỏng Giái trước 1975, bây giờ lại đòi lãnh đạo dựa trên cơ sở trust me, trust me. Rất tiếc là tớ không còn có lòng tin, ngay cả cái gọi là lòng tin chiến lược, nào với những tay như thế cả.

    Nếu Lê Hiếu Đằng không tự giải trình rõ ràng về quá khứ của mình, chỉ dựa vào loa sủa linh tinh của người khác, thì sớm hay muộn Trần Đại Quang cũng sẽ chế tạo ra tài liệu giải trình giúp. Đó là nghề của Đảng, Nhà nước và Công an ta, nếu đây không phải là một đảng đồ dỏm, đồ nháy, và đây là một chữ nếu to khủng.

    Nguyễn Phú Trọng viết:

    Thế thì bao giờ "đảng viên trung kiên Lê Hiếu Đằng" chính thức bỏ đảng Cộng sản công khai đây? Bao giờ lời nói đi với hành động đây?

    Có bỏ sổ hưu không đấy?

    Còn Hồ Ngọc Nhuận thì sao? đảng viên? sổ hưu?

    Kính thưa đồng chấy, tay Nhuận này hiện chưa phải là đảng viên đảng ta.

    Đồng chấy cứ gật một phát là chúng iem tống ngay hắn ta vào đảng mình liền, nhưng không cần phải cấp sổ hưu đâu ạ !

    Nguyễn Phú Trọng viết:
    >>> Sau cơn đau thập tử nhất sinh, người đảng viên Lê Hiếu Đằng xưa rất "trung kiên" đã viết liền ba bài, đề xuất việc ra khỏi đảng Cộng Sản, bỏ đảng một cách tập thể, công khai, để thành lập một đảng, đảng Xã Hội Dân Chủ (hay Dân Chủ Xã Hội).

    Thế thì bao giờ "đảng viên trung kiên Lê Hiếu Đằng" chính thức bỏ đảng Cộng sản công khai đây? Bao giờ lời nói đi với hành động đây?

    Có bỏ sổ hưu không đấy?

    Còn Hồ Ngọc Nhuận thì sao? đảng viên? sổ hưu?

    Bác này cà khịa cái gì đây ? Việc gì phải cay cú với chuyện riêng tư của các ông Đằng, ông Nhuận vậy hả bác? Bác hiểu "sổ hưu" là gì không? Bác có hiểu nổi những gì ông Đằng, ông Nhuận viết ra không? Bác có đoán được hiệu quả, hiệu ứng gì có thể có được sau những lời tâm huyết đã được viết ra của ông Đằng, ông Nhuận không?

    Tôi biết các cụ dư luận viên có trình độ lý luận và viết lách rất cao, tuy nhiên, khả năng giả hình, giả dạng để viết ra những lời ngu ngu ngơ ngơ thì không phải dư luận viên nào cũng có được.

    Nếu bác không đang ăn lương của Tổng Cục để rặn ra những câu ngốc nghếch nhằm phá bĩnh thì xin bác hãy tự soi gương để nhận rõ ra mình là ai mà đòi hỏi ông Đằng, ông Nhuận bỏ Đảng, bỏ sổ hưu. Bác đừng để nhiều người phải bực mình mà thốt lên rằng thì là "chó cứ sủa, đoàn người cứ đi"!

    >>> Sau cơn đau thập tử nhất sinh, người đảng viên Lê Hiếu Đằng xưa rất "trung kiên" đã viết liền ba bài, đề xuất việc ra khỏi đảng Cộng Sản, bỏ đảng một cách tập thể, công khai, để thành lập một đảng, đảng Xã Hội Dân Chủ (hay Dân Chủ Xã Hội).

    Thế thì bao giờ "đảng viên trung kiên Lê Hiếu Đằng" chính thức bỏ đảng Cộng sản công khai đây? Bao giờ lời nói đi với hành động đây?

    Có bỏ sổ hưu không đấy?

    Còn Hồ Ngọc Nhuận thì sao? đảng viên? sổ hưu?

    Con đường nào cho đất nước VN để đi vào quỹ đạo văn minh, dân chủ, tiến bộ của nhân loại, một Nhà nước và quan chức là "công bộc" thực sự "do dân, vì dân"? Đó là trăn trở, đau đáu của nhiều người dân yêu nước VN hiện nay. Rất mong các bậc chí sỹ tìm và dẫn dắt nhân dân đi theo.

    Chủ nghĩa Marx không còn đất sống về lý thuyết cho đến thực tiễn.
    Hàng ngàn bài viết trên các trang mạng đã cho thấy điều này rồi. Lý thuyết - lý luận rất cần thiết nhưng bây giờ để ưu tiên cho hành động

    Điều mà chúng tôi cần bây giờ là một số "nhà hành động" . Hành động liên kết, hành động khởi xướng đảng xã hội dân chủ để chúng tôi đi theo
    Mong bác Hà Sỹ Phu có nhiều bài hay và đồng thời động viên ủng hộ các nhà hành động để phong trào phát triển mạnh hơn

    Trích dẫn:
    Song chúng ta không hề ảo tưởng rằng sự "nhích chân" tưởng như nhỏ nhẹ và đơn giản này sẽ dễ dàng. Đừng quên đảng Cộng Sản không sợ các đế quốc to hay các "thế lực thù địch", không sợ những đao to búa lớn, mà chỉ sợ nhất "người anh em sinh đôi" là phong trào Dân Chủ Xã Hội của Quốc Tế II mà họ gọi là "chủ nghĩa xét lại hiện đại", vì chỉ có đảng Dân Chủ Xã Hội mới là đối thủ có thể giành mất quần chúng của họ trong nước Việt Nam này. Đọc bài "Xây dựng Đảng ta thật vững mạnh" của ông Nguyễn Đức Bình tháng 2-2006 đủ biết đảng Cộng Sản ghét (và e sợ) "người anh em" Quốc Tế II như thế nào.

    Bác Sĩ Phu nói rất đúng thực tế. Vào những thập niên cuối thế kỷ trước, những người như TT Francois Mitterand, TTg Willy Brandt, những thủ lĩnh tinh thần của Socialist International mới được chính quyền các nước Đông Âu và LX xem như là 'kẻ thù' nguy hiểm nhất của khối Sô Viết, chứ không phải là TT Ronald Reagan hay TTg Margaret Thatcher.

    Mỹ đã dùng lực lượng quân sự và ô dù hạt nhân để bảo vệ Tây Âu trước hiểm họa xâm lăng của khối liên minh quân sự Warsaw, nhưng chính phong trào Socialist Intenational và đường lối, chính sách dân chủ tự do trường kỳ của các đảng Xã Hội Dân Chủ cầm quyền ở Tây Âu mới như chất acid dần dà xâm thực bức màn sắt ngăn cách Đông và Tây Âu, làm xói mòn các nền móng 'lý tưởng XHCN', dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của CNXH theo QT3, tan rã cả khối cộng sản Đông Âu.

    "Họ hoạt động không theo chủ thuyết, hay vì chủ thuyết, mà vì con người, vì sự phát triển hài hòa giữa kinh tế và xã hội, vì sự bảo vệ và phát triển hài hòa quyền lợi của mọi thành viên trong xã hội".

    Tôi không hiểu ý tưởng này có giống ý tưởng cuảả Tôn Dật Tiên là chủ nghĩa tam dân "dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc" hay không? Nhưng nếu như ta bỏ cái học thuyết đấu tranh giai cấp mà tất cả vì con người như quan điểm của "xã hội dân chủ" thì quá tốt. Như thế tức là nó đã đối nghịch với chế độ độc tài (chuyên chính) của những người CS cầm quyền (chỉ những người cầm quyền lãnh đạo, tức tầng lớp chóp bu của Đảng thôi) thì chính quyền (chính là Đảng) sẽ bóp chết. Nói thì dễ, nhưng "hành động" mới khó.

    Các vị trí giả thử đưa ra các ý kiến theo lộ trình tiến từng bước như thế nào? Nay tôi thấy việc sinh hoạt Đảng đã nhẹ nhàng hơn trước. Trước kia thì sinh hoạt Đảng ở cơ qưuan, nay đưa về các tổ dân phố. Thực chất nhiều cuộc sinh hoạt (họp) chỉ là hình thức thôi, có nhiều người về hưu còn chửi Đảng hơn cả "các thế lực thù địch" cũng chẳng sao. Cũng chẳng ai làm gì mấy cụ huân huy chương đầy mình, nay thì than vãn, kêu ca, chửi hết quan chức này đến quan chức khác, hay đáo để.

    Theo tôi trước hết nên đâu tranh để nhà nước dùng nhân tài chứ không nên dùng đảng viên vào những nơi cần người tài. Có thể người không đảng phái cũng có thể làm bộ trưởng như một thời trước kia mà nhà nước còn mang danh VN DCCH. Phải làm cho những Trọng Lú, Hùng Hói biết rõ là đảng viên thì bị các công ty nước ngoài tảy chay thẳng thừng, vậy mà nhà nước cứ ưu ái đảng viên để tăng cường thêm đội quân ăn cắp (tham nhũng) phá hoại đất nước.

    Vấn đề trọng tâm là làm cho nền kinh tế tăng trưởng, đời sống nhân dân dễ chịu hơn, thu hút bạn bè năm châu chứ không phải là có đảng này đảng nọ hay không có đảng này đảng nọ. Nếu ông nào tự xưng đảng trưởng thì chẳng khác giơ đầu chịu báng mà bước đầu chỉ thành lập các nhóm cùng chí hướng, quan điểm rồi đưa kiến nghị, đấu tranh mềm mỏng vì quyền lợi của dân mà thôi. Chính trị là nghệ thuật hay thủ đoạn thì CS cũng sành lắm, họ chẳng dại gì để đảng phái khác tranh giành quyền lợi của họ. Lập ra đảng phái khác thì CS bóp chết ngay đấy.

    Tôi chỉ có vài ý kiến nhỏ vậy thôi, xin lắng nghe các vị cao kiến hơn.

    Hay lắm bác Hà Sĩ Phu! Và các bác khởi xướng đảng "xã hội dân chủ" cũng cần có cách thức hữu hiệu thông tin đến cho mọi người quan tâm và hưởng ứng về vấn đề hệ trọng này!