Ngô Nhân Dụng - Bỏ đảng, lập đảng khác

  • Bởi Admin
    15/08/2013
    3 phản hồi

    Ngô Nhân Dụng

    Năm ngoái mục này viết một bài với tựa đề: “Người biết suy nghĩ, sẽ từ bỏ đảng Cộng sản.” Vừa rồi, trên mạng Bô Xít Việt Nam mới đăng một bài của ông Lê Hiếu Ðằng với ý kiến tương tự. Ông Lê Hiếu Ðằng viết: “ (T)ôi biết nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi Ðảng, hoặc không còn sinh hoạt Ðảng. Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Ðảng và thành lập một Ðảng mới, chẳng hạn như Ðảng Dân Chủ Xã Hội,...”


    Lê Hiếu Ðằng viết như vầy: “Muốn có dân chủ thực sự thì phải thay đổi thể chế từ một nhà nước độc tài toàn trị chuyển thành một nhà nước cộng hòa với tam quyền phân lập... Tư pháp độc lập thì mới có thể chống tham nhũng. Cần có Quốc Hội Lập Hiến để soạn thảo và thông qua Hiến Pháp mới.” Ðó là điều mà các người tranh đấu hiện nay, ở trong và ngoài nước đều đồng ý. Ông đi xa hơn với một bước cụ thể, đề nghị các đảng viên cùng ý hướng hãy thành lập một đảng mới, đứng ra đối lập với đảng Cộng sản đang cầm quyền.

    Trong bài viết năm ngoái, tôi đã nêu ra nhiều lý do khiến các đảng viên cộng sản “biết suy nghĩ,” phải từ bỏ đảng. Xin nhắc lại một vài đoạn để tóm tắt như sau:

    “Quý vị vào đảng Cộng sản vì tin ở chủ nghĩa Mác, Lê Nin? (A) Bây giờ còn ai tin tưởng ở các lý thuyết duy vật biện chứng, duy vật lịch sử của ông Karl Marx nữa hay không? (B) Còn ai thấy các lý thuyết của Lenin có ích lợi cho dân tộc mình, hay chỉ là cái gông xiềng buộc chặt lên đầu, lên cổ cả dân tộc?

    “Tai họa của nước ta là do những người đã đem chủ nghĩa Mác Lê Nin vào đặt lên đầu lên cổ cả dân tộc. Từ đó, họ đã đi tới những lựa chọn sai lầm tàn phá đất nước, khi biết thì đã quá trễ. (1) Tai họa thứ nhất là tổ chức kinh tế theo lối Liên Xô, mà hiệu quả ai cũng biết. (2) Tai họa thứ hai là tổ chức chính quyền chuyên chế, lấy bạo lực, công an để bảo vệ quyền hành; nhưng sau khi đã dựng lên rồi thì chính guồng máy chuyên chế đó tự phát triển, tự bảo vệ nó; không thể nào nó tự thay đổi được nữa. (3) Tai họa thứ ba là chủ trương gây thù hận, phương pháp dùng dối trá để củng cố quyền hành. Từ thói quen dối trá đó, cả xã hội suy đồi vì người lương thiện không thể sống được. Lựa chọn theo chủ nghĩa Mác Lê Nin đã tạo ra tất cả các tai họa trên.

    “(4) Cũng vì theo chủ nghĩa Mác Lê Nin cho nên đảng Cộng sản đã phạm sai lầm ngoại giao lớn trong việc chọn đồng minh; mà không nghĩ tới mối nguy hiểm trong tương lai.” Tai họa thứ tư này đưa tới hậu quả là đi theo Cộng sản Trung Quốc: ‘Vì vậy mới giết hàng trăm ngàn người vì cải cách ruộng đất; vì vậy mới sinh ra cái công hàm Phạm Văn Ðồng năm 1958. Từ đó mới ngậm miệng làm ngơ không dám phản đối Trung Cộng chiếm Hoàng Sa năm 1974.’”

    Những điều tóm tắt trên đây được trình bày với thái độ khách quan, bình thản, ý kiến của một người đứng ngoài. Dù người đảng viên hoặc không là đảng viên cộng sản, cũng có thể nhìn thấy những lý lẽ đó. Một đảng viên cộng sản chắc sẽ nhìn vấn đề theo cách khác, nhưng cũng có thể đi tới cùng một kết luận. Trong bài viết mới công bố, lấy tựa đề “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh...” Lê Hiếu Ðằng đã “tính sổ đời mình” từ lúc gia nhập đảng Cộng sản cho tới những ngày nằm trong bệnh viện có thời giờ suy nghĩ lại. Những ý nghĩ của ông cũng dẫn đến ý kiến các đảng viên cộng sản phải “tuyên bố tập thể” quyết định của họ cùng rút ra khỏi đảng. Nhưng lời lẽ ông dùng chứa đựng nhiều cay đắng hơn. Về đối ngoại, ông tố cáo: “Sau khi hy sinh biết bao xương máu, nay Ðảng và Nhà nước Việt Nam muốn làm việc gì đều phải len lén nhìn ông bạn láng giềng Trung Quốc, những kẻ luôn chực nuốt chửng nước ta...” Ðối với cả chế độ ông cũng nói: “Tôi nêu những trải nghiệm nói trên để chứng minh rằng trong chế độ này không có chỗ cho người trung thực mà chỉ dành cho những người nói láo...” Trả lời đài RFI phỏng vấn, Lê Hiếu Ðằng nói về toàn cảnh xã hội “xuống cấp,” “Có thể nói là xuống cấp một cách toàn diện, khủng hoảng toàn diện!”

    Cũng trong bài phỏng vấn, ông nói rõ hơn: “Có nhiều người cũng đến gặp tôi và chán nản đòi ra khỏi đảng. Hoặc là (giấy chuyển) sinh hoạt đảng thì đem về không đưa cho địa phương mà bỏ vào ngăn kéo, coi như không sinh hoạt đảng nữa.

    Như vậy tại sao khi vào đảng thì (công khai), bây giờ anh nên công khai, tuyên bố đàng hoàng vì sao tôi ra khỏi đảng?” Và giải thích thêm: “Vì đảng này bây giờ họ đã phản bội lại những mục đích ban đầu về việc xây dựng một xã hội tốt đẹp, thực hiện lý tưởng mà một thời trai trẻ mình đã đổ biết bao xương máu...”

    Trong lời giới thiệu bài viết của Lê Hiếu Ðằng, mạng lưới Bô Xít Việt Nam còn viết nặng nề hơn, coi chế độ cộng sản hiện nay là “một cái ách cực kỳ phi lý” mà dân Việt đang phải đeo trên cổ (như cái ách đè trên cổ trâu bò). Rồi kết luận: “Câu nói âm thầm từ muôn miệng hình như đang cùng muốn thốt lên: Hãy hất nó xuống khe vực để đứng thẳng dậy, sánh bước cùng nhân loại văn minh.”

    Sau đề nghị ra khỏi đảng với hành động tập thể, Lê Hiếu Ðằng đề nghị thành lập một đảng khác. Ông đặt câu hỏi: “Tại sao tình hình đã chín mùi mà chúng ta không dám làm điều (này?) Nhận xét “tình hình đã chín mùi” được giải thích khi Lê Hiếu Ðằng nói với đài RFI: “...có nhiều đảng viên đồng tình với việc làm đó, nên tôi mới đề nghị như vậy. Và đã ra khỏi đảng thì phải thành lập một đảng mới.”

    Và ông lý luận rằng, “Chủ trương không (chấp nhận) đa nguyên đa đảng chỉ là chủ trương của Ðảng (Cộng sản) chứ chưa có một văn bản pháp lý nào cấm điều này? Mà nguyên tắc pháp lý là điều gì luật pháp không cấm chúng ta đều có quyền làm. Ðó là quyền công dân chính đáng của chúng ta.”

    Tất nhiên, những người ngoại cuộc có thể nhìn thấy một kẽ hở trong lý luận đó. Nhiều người sẽ phê bình rằng ông quá ngây thơ. Xưa nay đảng Cộng sản vẫn chẳng bao giờ quan tâm đến luật pháp, đến nguyên tắc pháp lý, cũng như các quyền công dân! Có nhạc sĩ Việt Khang, nông dân Ðoàn Văn Vươn và hàng vạn người khác sẵn sàng làm chứng. Nhưng Lê Hiếu Ðằng vẫn nêu lên lý lẽ trên, vì một mục tiêu của ông là “thách thức” đảng Cộng sản đấu lý công khai. Những luật gia như Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ cũng đều dùng pháp lý để tranh đấu; mặc dù họ biết chế độ cộng sản vốn bất chấp luật pháp. Các luật gia này đã và đang bị tù. Liệu Lê Hiếu Ðằng sẽ bị chung số phận hay không?

    Câu trả lời là: Tùy theo phản ứng của các đảng viên vẫn là bạn bè của ông. Hãy chờ coi họ có bỏ rơi ông hay sẽ can đảm đi cùng ông. Trong bài bình luận viết năm ngoái, chúng tôi đã hình dung chuỗi hậu quả: “(Khi) Một số người đông đảo và có danh tiếng tuyên bố từ bỏ đảng, họ có thể kêu gọi các đảng viên có lương tâm cùng dứt khoát rút ra khỏi đảng. Khi số người bỏ đảng đông hơn, gây thành một phong trào lớn khắp nước, thì các biện pháp trả thù và đàn áp của guồng máy (nhà nước cộng sản) sẽ mất hiệu lực. Các đảng viên khác sẽ không sợ hãi nữa, nhiều người sẽ làm theo.”

    Một chuyện tình cờ là cuối tuần qua, cũng trong mục này, chúng tôi đã nhắc lại đề nghị các đảng viên cộng sản nên từ bỏ đảng. Nhân dịp ngày giỗ Trung Tướng Trần Ðộ, một đảng viên công thần đã bị trục xuất hơn mười năm trước. Chúng tôi viết: “Cái dấu hiệu ‘bị đảng trục xuất’ là một huy chương gắn trên quan tài ông” (để con cháu ông sau này có thể hãnh diện về cha, ông mình). Bài tuần qua cũng đặt lại một câu hỏi cho các đảng viên cộng sản bây giờ: “Họ muốn tự mình từ bỏ đảng hay là chờ tới ngày cũng bị trục xuất (như Trần Ðộ)? Nếu hàng ngàn người cùng tuyên bố bỏ đảng một lúc thì hàng trăm ngàn đảng viên khác sẽ theo.”

    Quan sát từ bên ngoài, chúng ta không biết “tình hình đã chín mùi” đến mức nào. Cho nên khó ước đoán một phong trào như vậy sẽ bùng lên hay không. Nhưng có thể tin một người trong cuộc đã thấy nó “chín mùi.” Những ý kiến của Lê Hiếu Ðằng được nêu ra công khai cho thấy người dân Việt Nam đã hết sợ, hết sợ từ lâu rồi. Không những hết sợ, người ta còn khinh bỉ cái câu lạc bộ “chỉ dành cho những người nói láo.”

    Ðảng Cộng sản như một bức “trường thành” đang bị nứt. Chân đế đã mục nát; những khe nứt rạn ngày càng nhiều, càng mở rộng ra. Khách quan mà xét thì cũng thấy họ không có cách nào cứu chữa. Họ có muốn đàn áp thì phản ứng ngược lại của người dân càng nhiều hơn và mạnh hơn; người ta càng khinh bỉ lại càng bớt sợ. Bức trường thành sẽ sụp đổ. Dân Việt Nam sẽ “hất nó xuống khe vực.”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Có một điều giống nhau giữa những người coi trọng Đảng và những người muốn ra khỏi Đảng, đó là họ đều coi Đảng là cái gì đó quan trọng lắm, dứt ra cũng còn cảm thấy áy náy. Nhưng lại có nhiều ngườì thì coi Đảng chẳng ra cái củ khoai củ ráy gì, vào cũng được, ra cũng được, chẳng quan tâm gì cả, họ cứ thầm lặng bỏ Đảng mặc dù trong tay còn thẻ đảng. Nhiều người khi chuyển công tác đến nơi mới thì không cần nhận giấy chuyển sinh hoạt đảng nữa để đỡ phải đóng đảng phí. Có người xin ra khỏi đảng để dó đủ tiêu chuẩn vào làm ở các công ty, nhà máy có vốn đầu tư nước ngoài. Một số người trong nước là đảng viên thì cảm tháy tự hào. Nhưng ra nước ngoài thì giấu như mèo giấu cứt, khác hẳn ông sư là khi ở trong hay ngoài nước họ đều mặc áo cà sa trước thiên hạ, công khai ta đây là tín đồ đạo Phật. Nếu như coi Đảng cũng như một hội những người thích chơi chó cảnh hay thích ăn thịt chó...thì tiếp tục ở trong đảng hay bỏ đảng chẳng có gì phải băn khoăn, chẳng cần bàn cãi gì cả. Ở trong Đảng cũng chỉ là được ưu đãi về quyền lợi cơm áo gạo tiền thôi. Ra khỏi đảng để làm ở các công ty nước ngoài cũng chỉ là do cơm áo gạo tiền cả thôi. Nghĩ đơn giản thế thì ra khỏi đang cảm thấy nhẹ tênh tênh.

    Mà ta cũng cần xem có cần đến đảng hay không. Hiện nay trên thế giới thì đại đa số nước đa đảng, một vài nước độc đảng, nhưng cũng còn một số nước không có đảng phái nào cả. Vấn đề quan trọng, mấu chốt là vận mệnh quốc gia và dân tộc chứ không phải đảng phái. Có đảng chỉ thêm bè phái, mất đoàn kết, điều này càng ngày càng rõ do chính sách phân biệt người trong đảng và người ngoài đảng của những người CS, giống hệt Khơ me đỏ trước kia chia người dân thành công dân loại 1 và công dân loại 2. Coi trọng vấn đề ở trong đảng hay bỏ đảng đều là bị ảnh hưởng của nền giáo dục và tuyên truyền của CS. Thần thánh hóa đảng chẳng qua là biện pháp ngu dân và thiếu dân chủ. Nào là "Người Mèo ơn Đảng”, nào là "người Tày nhờ ơn Đảng"... chỉ là biện pháp lừa gạt những người vùng sâu vùng xa dân trí thấp mà thôi.

    Cụ Đằng sống ở một thành phố phát triển nhất đất nước ở thế kỷ XXI rồi, sao mà còn cứ băn khoăn đảng với không đảng. Nay thì nhiều thành phần kinh tế mà chỉ có một thành phần tư tưởng, đó là thể hiện cái ngu và bảo thủ của những người CS cầm quyền. Nhiều dảng viên cấp cao họ cũng ý thức được chỉ giơ mác Đảng ra để lòe dân thôi, chứ thực tâm họ coi tiền trên Đảng từ lâu rồi. Cần vạch trần bộ mặt giả dối của bọn này ra để người dân không còn sùng bái Đảng nữa. Lúc đó tự nhiên khối người vứt thẻ đảng vào sọt rác giống như vứ tờ giấy lộn.

    Tại sao chỉ trông đợi vào các đảng viên CS bỏ đảng đương thời để lập đảng mới? Còn những người ngoài đảng CS thì sao?

    Thử nghĩ ra thêm một vài tình huống:

    - Đảng viên CS bỏ đảng cũ, lập đảng mới thì người ngoài đảng CS có tin tưởng để ủng hộ và gia nhập không? Có gì bảo đảm đảng mới sẽ tốt hơn (vì e rằng cựu đảng viên CS thì vẫn còn giữ cách suy nghĩ, cách cư xử, cách tổ chức, ...)

    - Nếu một ngưòi hay một nhóm ngoài đảng CS hình thành một hay vài đảng đối lập thì những đảng viên CS (cựu cũng như đương kim) có tâm phục, khẩu phục ủng hộ và gia nhập không? Hay họ vẫn giữ phong cách tự tôn ta đây là cộng sản chân chính, là giới ưu việt, ...?

    - Như thế này thì sao?: đồng loạt lập ra vài đảng đối lập, một số do đảng viên CS bỏ đảng cũ, một số khác do người ngoài đảng CS. Rồi cùng nhau kêu gọi sự tham gia của dân, ai thấy đảng nào đưa ra đường lối hay và thực tế, khả thi thì theo. Một cá nhân có thể ủng hộ vài đảng khác nhau để tìm hiểu thực chất của mỗi đảng rồi từ đó quyết định theo hẳn một đảng thôi. Thật ra mỗi đảng cần một số ít người gia nhập hoạt động như những cán bộ nòng cốt, và số lớn khác ủng hộ về tinh thần và vật chất mà không cần gia nhập.

    Mục đích đầu tiên là khuấy động sự dấn thân của mọi người, làm cho họ bớt sợ sệt/nghi ngờ, tạo thế đoàn kết với nhau về tinh thần và lòng yêu nước. Đồng thới qua đó làm áp lực cho đảng đương quyền phải thực hiện những thay đổi mang lại lợi ích thật sự cho nhân dân và tổ quốc. Nếu không thí những áp lực ấy sẽ tiếp tục lớn mạnh đến mức có thể lật nhào bọn phản động, phản dân, hại nước.
    ...
    ...

    Bỏ đảng cộng sản nhanh đi các bác. Bên Trung Quốc phong trào "thoái đảng" có từ lâu rồi, từ khi cuốn sách Cửu Bình đập đảng cộng sản Trung Quốc tan tành. Tập Cận Bình đang được kêu gọi trở thành Gorbachev của Trung Quốc. Trung Quốc đang yếu dần, hàng chục thành phố sắp phá sản. Họ không còn tiền để cho đảng cộng sản Việt Nam bú mút. Dù đảng cộng sản có thu nạp thêm hàng triệu côn đồ mới bổ sung vào đảng thì cũng không còn tiền để nuôi, sẽ sụp đổ như cái đảng 16 triệu miệng ăn của Suharto bên Indonesia trong cơn bão tài chính 97-98 mà thôi.

    Một động thái khác là đồng chí X đang ngày càng có dấu hiệu muốn "chơi" cái đảng cộng sản của đồng chí Lú để thiết lập chế độ gia đình trị (đưa con gái lên làm bộ trưởng tài chính, con trai làm bộ trưởng xây dựng, cũng khá giống kịch bản Indonesia). Đảng cộng sản ngày càng khốn cùng không thể cứu vãn được nữa, không có phép màu nào giúp họ trụ nổi đến 20-30 năm đâu dù họ chấp nhận cải cách vì không ai còn tin họ, kể cả đồng chí X. Đám công an được X vỗ béo múp như những con chó trong chuyện Trại Súc Vật trong khi quân đội ngày càng mâu thuẫn và căm ghét công an đến xương tủy. Sẽ có nhiều chú cẩu bị làm thịt nay mai, nhanh thôi.