Lê thị Công Nhân - Đơn trình báo và tố giác tội phạm

  • Bởi Admin
    7.837 lượt đọc
    11/08/2013
    39 phản hồi

    Lê thị Công Nhân

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    ĐỘC LẬP – TỰ DO – HẠNH PHÚC

    x0x


    ĐƠN TRÌNH BÁO VÀ TỐ GIÁC TỘI PHẠM

    Kính gửi:

    - Công an phường Phương Mai-quận Đống Đa, Hà Nội (trực tiếp);

    - Công an quận Đống Đa 342B phố Thái Hà, quận Đống Đa (gửi bảo đảm qua bưu điện);

    - Công an thành phố Hà Nội 87 phố Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm (gửi bảo đảm qua bưu điện), và

    - Cơ quan Mật vụ nào đó đang “đặc trách” tôi (xin lỗi vì không biết tên cơ quan để viết ra vì nhiều lần khi bị mật vụ bắt thẩm vấn, tôi hỏi các mật vụ tên, cấp bậc, đến từ đâu nhưng họ đều kiên quyết che dấu tung tích đến cùng (!?) (gửi lên Internet vì không biết mật vụ ở đâu mà gửi).

    Tôi là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979, nghề nghiệp: bị quản chế, hiện đang sống tại nhà mẹ đẻ tại địa chỉ P316-A7, khu VPCP, ngõ 4, phố Phương Mai, quận Đống Đa, Hà Nội, viết đơn này trình bày sự việc sau:

    Vào khoảng 10h sáng nay, thứ 7 ngày 10.08.2013, khi đang đi chợ mua thực phẩm tại chợ cóc tại ngõ 6 phố Phương Mai, tôi tình cờ chứng kiến cảnh một đám đông khoảng 15 người, trong đó khoảng hơn 10 người xưng là thương binh, cầm gậy ba toong, đi trên 2 xe ba bánh tự chế loại chở hàng, hùa nhau chửi bới và xông vào đập phá hàng quán của một số người đang sinh sống và buôn bán nhỏ tại nhà số 102 khu E4. Những người này hành xử rất côn đồ, liên tục tuôn lời chửi bới, sỉ nhục, vừa đe dọa vừa thực sự lao vào hành hung người và đập phá tài sản. Chị phụ nữ tên Tươi đang sinh sống buôn bán trong nhà này cố hỏi họ là ai và giải thích mình chỉ là người thuê nhà, không hề quen biết họ nhưng nhóm người mặc kệ tất cả, càng điên rồ chửi bới, đánh đập, phá phách đồ đạc, với lý lẽ “Àh, mày chỉ là con thuê nhà mà còn hỏi àh.”. Khi ấy trong nhà còn có bác Bình chủ nhà đã hơn 70 tuổi và anh Kiên con trai bác chủ nhà.

    Thấy vậy, tôi vô cùng bức xúc, cảm thấy thật là nhục nhã và bất an nếu mình không lên tiếng bênh vực người yếu thế. Tôi lao vào can ngăn và kêu gào họ không được đánh người và phá hoại tài sản của người khác như vậy, bảo họ bình tĩnh đưa vụ việc ra pháp luật và công an giải quyết. Nhóm người này ngay lập tức quay sang chửi rủa tôi bằng mọi ngôn từ tục tĩu và bạo lực nhất. Họ đe dọa tôi và đuổi tôi đi, lấy lý do “Mày là ai, liên quan đéo gì đến mày, chõ mồm vào bố mày đánh chết.” (!?).

    Thấy tình huống quá nguy hiểm cho 3 người lẻ loi đang ở trong nhà chống cự lại đám đông côn đồ hung hãn tôi quyết định ở lại cùng họ và chờ công an phường vào. Thấy tôi không đi, 3, 4 tên tự xưng thương binh tập trung quay sang chửi bới tôi và đánh tôi luôn. Những kẻ này dùng gậy ba toong sắt phang vào người tôi (vùng cổ, vai, lưng, tay) khoảng gần 10 lần. Tôi hô lên “Không được đánh người. Các anh đang làm việc thất đức, là những kẻ vi phạm pháp luật.”. Khoảng 11h, tức là gần 1 tiếng sau mới thấy 4, 5 chiến sỹ công an phường đi vào - dù trụ sở công an phường cách đó 200m, trong đó có một anh mặc áo phông đỏ có vẻ như là người cấp cao nhất. Nhóm công an phường vào nhưng không có lời nói nào can ngăn đám người côn đồ kia. Tôi kinh ngạc tột độ vì thái độ này của họ. Có lẽ vì thế mà đám côn đồ càng hung bạo và đòi lao vào chiếm căn nhà. Tôi cùng 3 người đang ở trong nhà kiên quyết phản đối thì liền bị 3, 4 tên xưng thương binh quay sang đánh ngay trước mặt những công an viên này. Lần này họ vừa dùng ba toong sắt đánh tôi vừa xô đẩy tôi ngã dúi dụi xuống đất, làm đứt dây buộc tóc và rơi mắt kính tôi đang đeo (may mà sau đó tìm lại được). Sau đó một chị phụ nữ (hình như là người phụ nữ duy nhất trong đám đòi nhà, nghe gọi tên là Vân) lao vào chửi bới và ném cả folder tài liệu bằng nhựa vào mặt tôi nhưng trúng vào người công an đứng trước mặt tôi.

    Những người công an này hoàn toàn không có một mệnh lệnh miệng nào yêu cầu đám côn đồ kia chấm dứt việc hành hung người, phá hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng. Thậm chí sau đó đám người xưng thương binh này còn đỗ 2 xe ba bánh tự chế trước cửa căn nhà và khóa 2 xe lại với nhau bằng xích sắt trong khi chiều ngang con ngõ chỉ có 2m.

    Quá bức xúc tôi nói với công an “Các anh để họ hành xử như vậy ngay trước mặt công an sao?”. Anh công an mặc áo phông đỏ nói như một người mất trí “Họ có làm gì đâu, có ảnh hưởng gì đâu.”. Tôi đáp “Họ gây rối trật tự công cộng, hành hung người, đập phá tài sản, cản trở giao thông mà anh bảo là không làm gì, không làm sao àh trong khi người dân chỉ cần vừa mở miệng đòi dân chủ thì ngay lập tức bị tống vào tù.”. Những công an này lơ đi không trả lời câu hỏi của tôi mà lại nói “Không liên quan đến chị thì chị đi về nhà đi.”. Tôi nói “Sao lại không liên quan, tôi là người làm chứng vụ hành hung này, tôi còn bị họ chửi, đánh nữa mà anh bảo là không liên quan àh?”. Họ bảo tôi “Vậy mời chị ra phường trình báo.”.

    Thấy thái độ kỳ lạ và khả nghi của những công an này, tôi lại càng muốn ở lại để xem họ sẽ xử lý vụ việc ra sao.

    Sau đó được cha con bác chủ nhà cho biết và xem 1 số tài liệu liên quan, tôi mới biết vụ việc cơ bản như sau: bác chủ nhà cần tiền gấp nên có vay thế chấp (sổ đỏ) 100 triệu đồng của công ty tài chính Việt Nam địa chỉ ở phố Hào Nam phường Ô Chợ Dừa quận Đống Đa do một người đàn ông tên Giang làm giám đốc. Theo lời bác là khi ấy văn phòng công ty đàng hoàng đẹp đẽ lắm, tiếp đón lịch sự nồng hậu. Thời hạn vay là 1 năm kể từ ngày 7.12.2012 đến 7.12.2013. Hợp đồng vay có tên là Hợp đồng chuyển nhượng tài sản có kỳ hạn (kỳ hạn là 1 năm). Vậy mà không hiểu sao sau đó có người đến đòi nhà của bác với giấy tờ mà theo họ là đầy đủ và hợp pháp (!?). Bác tá hỏa tìm tới công ty thì văn phòng và giám đốc đều biến mất, gọi điện không ai nghe máy. Vụ việc lừa đảo/lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản đã rõ như ban ngày, nên bác làm đơn tố giác gửi ngay các cơ quan chức năng và công an quận Đống Đa đã thụ lý giải quyết, bác và người nhà đã được mời lên làm việc.

    Như vậy, cả bên bác chủ nhà và bên đang đòi nhà đều là nạn nhân của một vụ lừa đảo. Nhưng thật lạ, bên đòi nhà lại có một thái độ rất khác thường mà chính mắt tôi chứng kiến. Họ không hề tỏ ra lo lắng, bức xúc chút nào vì đã bị tên Giang lừa. Họ hoàn toàn không quen biết tí gì gia đình chủ nhà hay những người đang thuê ở nhà đó và cũng chưa từng bao giờ gặp nhau nhưng lại tỏ ra rất đắc thắng với lý lẽ duy nhất “Sổ đỏ tên tao nên đây là nhà của tao.”. Bác chủ nhà sau khi bị đòi nhà như vậy thì có tìm hiểu và theo niềm tin nội tâm của mình, bác phán đoán “Họ (bên đòi nhà) giả vờ cả đấy. Không phải bị lừa đâu, mà là đóng kịch giả vờ bị lừa để cướp nhà của nạn nhân của bọn chúng đấy. Họ với bọn cho vay là một.”. Sự việc trở nên rất nghiêm trọng với tình tiết này. Nếu đúng vậy thì đây là một trò lừa đảo tinh vi và đặc biệt nguy hiểm khi bọn lừa đảo với vai trò mới kệch cỡm của mình: tự đóng vai nạn nhân-một bên bị hại, càng dương dương tự đắc sử dụng bạo lực côn đồ để hãm hại nạn nhân.

    Sự việc đang được công an quận Đống Đa thụ lý (do công an kinh tế tên Thành đang trực tiếp điều tra) chưa có kết quả gì, vậy mà những công an phường Phương Mai khi vào để giải quyết vụ hành hung, gây rối trật tự lại rất tự tin đứng ra bênh vực cho bên đòi nhà, chính những người công an này đã nói với bên chủ nhà - ngay trước mặt tôi, rằng “Họ đúng rồi, mình là bên sai. Họ có sổ đỏ thì là nhà của họ. Mình ký chuyển nhượng nhà rồi thì mình phải chịu.”. Những người công an này gần như không quan tâm chút nào tới vụ hành hung, gây rối, mà tự cho mình vai trò phân giải theo hướng bênh vực cho những kẻ đòi nhà. Thật bất ngờ khi công an lại đề nghị gia đình chủ nhà đang ở nhà làm theo đúng như bên đám côn đồ mong muốn: bảo chị đang thuê nhà dọn ngay ra khỏi nhà và để trống căn nhà. Tôi phải kiềm lòng mà giải thích cho họ (vì tôi đánh giá công an khá cao, cho rằng kiến thức pháp luật của họ ít ra cũng bằng tôi) rằng “giữ nguyên trạng” hoàn toàn không phải là “để trống căn nhà” và “cầm cố thế chấp” thì tài sản vẫn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của bên cầm cố chỉ có một số quyền của bên chủ sở hữu là bị hạn chế, hợp đồng chưa đến hạn thanh toán, muốn cưỡng chế thì còn nhiều tiết mục lắm v.v...

    Đến khoảng 12h thì đám côn đồ kéo nhau đi ăn, để lại một vài tên nằm trên xe 3 bánh trước cửa nhà, công an cũng đi khỏi. Tôi ở lại chuyện trò một lúc với chủ nhà, sau đó cũng ra về lúc 12h30. Về đến nhà toàn thân tôi đau ê ẩm nhất là vùng vai, gáy, lưng và cánh tay bên trái, người thì run lên vì phẫn nộ với cảm giác bất an ngập tràn trong lòng khi chứng kiến hành xử vô cảm và kỳ quái của công an.

    Tôi yêu cầu:

    1- Công an phường Phương Mai phải xin lỗi tôi vì đã để đám côn đồ xưng thương binh chửi bới và đánh tôi ngay trước mặt công an, thời gian: 10h sáng một ngày thứ 7 nào đó theo thỏa thuận; địa điểm: tại nơi xảy ra sự việc; người chứng kiến: các bên liên quan, đại diện người dân sở tại, đại diện chính quyền phường Phương Mai.

    2- Ba (03) người đàn ông côn đồ xưng thương binh phải:

    - Xin lỗi tôi (thời gian, địa điểm, các bên liên quan: như trên) vì đã chửi bới và đánh tôi;

    - Chi trả chi phí khám thương và chữa chạy (nếu có) ngay, và bồi thường danh dự cho tôi. Số tiền bồi thường bằng mức tối đa theo quy định của nhà nước là 30 lần tháng lương tối thiểu.

    3- Chị phụ nữ tên Vân phải xin lỗi tôi (thời gian, địa điểm, các bên liên quan: như trên) vì đã chửi bới và hành hung tôbi.

    Tôi đặc biệt yêu cầu cơ quan chức năng lưu ý sự nghiêm trọng và tinh vi của vụ việc lừa đảo này. Nếu đúng bên mua nhà – (có vẻ như) một bên bị hại lại cũng chính là kẻ lừa đảo thì đây là một vụ việc rất nghiêm trọng phải được điều tra phá án đến cùng góp phần chặn đứng làn sóng tội phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản đang tràn lan ở đất nước này.

    Tôi không hề biết bất kỳ ai trong đám người đòi nhà, nhưng tôi nhớ rõ 3 người đàn ông và 1 người phụ nữ đã chửi bới và đánh tôi. Có thể số người tham gia chửi và đánh tôi nhiều hơn. Tôi yêu cầu cơ quan chức năng thực hiện thủ tục nhận diện với những tên côn đồ này.

    Tôi cam đoan nội dung trên là hoàn toàn trung thực và chịu trách nhiệm về lá đơn này.

    Tôi gửi đơn này đến cơ quan mật vụ nào đó đang “đặc trách” tôi vì tôi thật sự kinh hãi trước sự côn đồ trâng tráo của đám đòi nhà, cũng như bất an trước hành xử vô cảm vô lý của những người công an mà tôi chứng kiến hôm nay, khiến tôi nghĩ rằng tôi hoàn toàn có thể bị hãm hại vì thù hằn bởi đám côn đồ này mà chẳng được ai quan tâm bảo vệ, mà cho đến giờ theo tôi một kết thúc như vậy có lẽ vẫn chưa phải là một kế hoạch hoàn hảo đã được cơ quan mật vụ duyệt cho trường hợp của tôi (vì trò bôi bẩn vẫn đang phát huy hiệu quả hơn cả mong đợi).

    Thật buồn khi tôi là người dưng duy nhất tham gia can ngăn vụ việc hành hung này trong khi có hàng trăm người hiếu kỳ đứng ngó xem và sau đó còn dè bỉu tôi là “Dại thế, ngu thế, việc của mình đâu mà tham gia. Công an còn đéo dám làm gì bọn nó.” !!!

    Kính đơn,
    Lê thị Công Nhân
    Hà Nội, ngày 10.08.2013 5h chiều

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    39 phản hồi

    NiMarxNiJesus viết:
    1/ Công dân có quyền tố giác, làm chứng nhưng không có quyền " Lao vào can thiệp "

    Đặt trường hợp nếu bạn thấy nạn nhân sắp bị bọn côn đồ cầm dao đâm chết, không lẻ bạn chỉ đứng đưa mắt ngó và chờ làm chứng..... mà không có quyền can thiệp sao?

    Tôi nghĩ cô Công Nhân làm vậy do niềm tin tôn giáo của cô rất sâu sắc. Người có đạo hay có những hành động phi thường, khiến cho người chứng kiến cảm phục, có thể không phải lúc này, trong chuyện này, nhưng về sau, trong chuyện khác, người ta sẽ bất chợt nhận ra.

    Chúc cô luôn bình an và mau chóng hồi phục!

    NiMarxNiJesus viết:

    Lại phải viết những lời " Vô cảm " dựa trên tinh thần luật pháp . Đối với mấy ông " dân chủ " có thể sẽ cho là khó nghe!!!

    1/ Công dân có quyền tố giác, làm chứng nhưng không có quyền " Lao vào can thiệp "

    Bác NiMarxNiJesus viết “Đối với mấy ông " dân chủ ", thế thì bản thân bác là “ông” gì???

    Bác NiMarxNiJesus viết “Công dân có quyền tố giác, làm chứng nhưng không có quyền " Lao vào can thiệp "===> tư duy nầy phản ảnh con người của cá nhân bác chớ không phải “quyến công dân”. “Lao vào can thiệp” là phẩm chất của chị Lê Thị Công Nhân, bác NiMarxNiJesus không có phẩm chất nầy cũng không có gì ngạc nhiên cả!

    NiMarxNiJesus viết:

    Mà làm gì có nghề nghiệp: Bị quản chế nhỉ ? Tôi tin rằng pháp luật không cấm một công dân đang bị quản chế đi làm việc .

    Bác NiMarxNiJesus đang sinh sống ở Canada thì bác dư biết một người có bằng hành nghề chỉ bị mất khi vi phạm những điều khoảng được qui định trong nghề ấy. Bác có biết tại sao Lê Thị Công Nhân bị mất bằng hành nghề luật sư??? Nghề nghiệp (profession) của Lê Thị Công Nhân vẫn là luật sư; việc làm, hay nghề đang làm (occupation) thì là ... "phản động”! (phải không bác NiMarxNiJesus? :-))

    Còn việc LTCN đòi công an, côn đồ CSVN xin lỗi thì tôi thấy là điều đáng tiếc, chưa “giác ngộ XHCH” !

    NiMarxNiJesus viết:
    Dang viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    Lại phải viết những lời " Vô cảm " dựa trên tinh thần luật pháp . Đối với mấy ông " dân chủ " có thể sẽ cho là khó nghe!!!

    Bác Ni, xin bác làm ơn đừng dùng cụm từ "tinh thần luật pháp" khi nói đến Việt Nam hiện nay nữa. Nghe chướng tai lắm. Ai cũng biết luật VN là luật rừng, bác Ni chắc cũng thừa biết điều đó?

    ...

    Và nếu đã biết vắng bóng luật pháp thì hơi đâu mà trình báo với lại tố giác ! Có mâu thuẫn không ?

    Bạn Ni,
    Vắng bóng luật pháp ở VN, là trách nhiệm của đứa nào ?
    Đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN cứ để vắng bóng luật pháp ở VN à ?

    Dang viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    Lại phải viết những lời " Vô cảm " dựa trên tinh thần luật pháp . Đối với mấy ông " dân chủ " có thể sẽ cho là khó nghe!!!

    Bác Ni, xin bác làm ơn đừng dùng cụm từ "tinh thần luật pháp" khi nói đến Việt Nam hiện nay nữa. Nghe chướng tai lắm. Ai cũng biết luật VN là luật rừng, bác Ni chắc cũng thừa biết điều đó?

    Nếu đã biết là VN không có tinh thần luật pháp thì lại càng không nên lao vào can thiệp khi không đủ sức mạnh khống chế kẻ phạm pháp, cùng lắm là tri hô kêu gọi ( Mà cũng cẩn thận kẻo miệng ăn trầu, đầu ăn lục tào xá ) người có sức mạnh tiếp ứng.

    Và nếu đã biết vắng bóng luật pháp thì hơi đâu mà trình báo với lại tố giác ! Có mâu thuẫn không ?

    Lại tặng 1 ranh ngôn : Chờ được vạ thì má đã xưng

    NiMarxNiJesus viết:
    Lại phải viết những lời " Vô cảm " dựa trên tinh thần luật pháp . Đối với mấy ông " dân chủ " có thể sẽ cho là khó nghe!!!

    Bác Ni, xin bác làm ơn đừng dùng cụm từ "tinh thần luật pháp" khi nói đến Việt Nam hiện nay nữa. Nghe chướng tai lắm. Ai cũng biết luật VN là luật rừng, bác Ni chắc cũng thừa biết điều đó?

    Lại phải viết những lời " Vô cảm " dựa trên tinh thần luật pháp . Đối với mấy ông " dân chủ " có thể sẽ cho là khó nghe!!!

    1/ Công dân có quyền tố giác, làm chứng nhưng không có quyền " Lao vào can thiệp "

    2/ Công an phải thụ lý vụ án dựa vào những hành vi tấn công gây thương tích cho cá nhân nhưng chẳng có lý gì đòi CA phải xin lỗi khi các bên đang ẩu đả và một người vô can nhảy vào can thiệp, nhất là khi đã có mặt CA tại hiện trường .

    3/ Các đối tượng được chị Công Nhân yêu cầu phải xin lỗi có nhận được đơn này không ? Mà có nhận được chắc tự nhiên họ cũng chả xin lỗi đâu, yêu cầu làm gì cho mệt, cần thì cứ di kiện và chỉ có toà án mới bắt được họ xin lỗi ...

    Ngoài ra, các cụ cũng có lời : Có cứng mới đứng đầu gió, yếu thì đừng ra gió, ăn tìm đến đánh nhau tìm đi, các cụ dạy cấm sai .

    Ngay cả trường hợp chị Công Nhân có võ và gây thương tích cho đám côn đồ thì có khi còn bị truy tố là đằng khác vì công dân không có trách nhiệm lao vào can thiệp một chuyện ẩu đả mà mình vốn không liên quan, chỉ được quyền tố giác hay làm chứng nếu cần .

    Viết ra thì thế, biết là sẽ có khổi kẻ sắp sửa lên mặt ta đây nhưng lời thật mất lòng... ở nước ngoài, không phải việc của mình mà cứ sấn sổ vào ngay cả khi CA đã có mặt, CA còn tặng cho 1 giấy phạt hay truy tố luôn đấy .

    LTCN đã là luật sư, lẽ ra phải biết lý lẽ là như thế.

    Mà làm gì có nghề nghiệp: Bị quản chế nhỉ ? Tôi tin rằng pháp luật không cấm một công dân đang bị quản chế đi làm việc .

    1/-Chị Lê Thị Công Nhân là một người tốt.Bênh vực kẻ cô thân cô thế.Là người có đức.Chị sẽ được Trời ưu đãi.

    2/-Việt-Nam hiện nay là một xã-hội cai trị bằng côn đồ.Vô pháp-luật.

    3/-Rất tiếc dân mình bây giờ thật vô cãm.Thấy điều sai mà không lên tiếng.

    Đọc bài tường thuật và nhận xét của chị Công Nhân tôi muốn an ủi chị rằng: "Không chỉ riêng mình chị lâm vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy đâu, mà hơn 80 triệu người dân Việt cùng chung hoàn cảnh như chị đó. 16 kẻ Ba Đình đã đem đất nước này cầm cố cho Bắc Kinh để đổi lấy quyền lợi của riêng họ, nếu có ai lên tiếng vạch trần thì nhà tù, khủng bố kể cả lấy mạng họ cũng làm để đối phó. Vì vậy chỉ có xóa bỏ cái chế độ bẩn thỉu này chúng ta mới có cơ hội sống còn.

    Pages