Đặng Ngữ - Chuyến tới, nhất định cho thằng Điếu Cày đi cùng

  • Bởi Admin
    27/07/2013
    4 phản hồi

    Đặng Ngữ

    Dân gian hay nói "thằng cha/con mẹ đó màu mè quá trời" tức có ý chê bai khinh miệt những người thích tô son điểm phấn cho cái vẻ bề ngoài không thực chất. Nói như thế không có nghĩa là bỉ bai cái bề ngoài mà nhất nhất đặt nặng nội dung bên trong. Màu mè theo một nghĩa ngầm định rằng ai cũng hiểu, cũng biết từ trong ra ngoài cái thằng cha con mẹ kia rồi nhưng thằng chả và con mẹ kia cứ bày mặt làm trò. Theo cách hiểu và diễn giải của tui là như vậy. Bà con nào có ý khác xin cứ trình bày thêm cho rõ nghĩa.

    Chuyện chủ tịch Sang qua Mỹ gặp người đồng cấp Obama tui đây không bàn vào chi tiết. Chỉ nghe phong phanh mạng mẽo rằng chủ tịch qua Mỹ trọng tâm mấy vấn đề lớn sau đây, râu ria thì không kể vô làm chi cho mệt. Chuyện lớn nhất hạng phải kể đến là thảo luận thêm nhằm thúc đẩy cái TPP, hiệp định thương mai tự do liên Thái Bình Dương không có Tàu. Nói là nói thảo luận cho oai chứ thực ra là một bên xin và một bên ra điều kiện như kiểu xin cấp miếng đất, xin mua cái nhà hóa giá ở bên nhà mình. Chuyện lớn hạng nhì là bàn thêm chuyện mua vũ khí sát thương hàng loạt. Cái chuyện này hơi căng à nghen. Mặc dù được bà con toàn thế giới ví dầu Hoa Kỳ thuộc vào hạng lái súng số một thế giới nhưng thằng nớ hắn kiêu kỳ lắm. Không phải ai mua hay cứ trả giá cao là hắn bán cả đâu. Bán súng ống hỏa tiễn là cứ phải có điều kiện, bán là bán cho bạn bè, bán là bán cho đồng minh hoặc chí ít là bán cho người chuẩn bị đối địch với đối thủ của thằng chả. Mà mình thì... e hèm... vừa chơi vừa chửi thằng Mẽo thì cũng ngặt. Có người thúi miệng bảo rằng quân mình mua giúp thằng Tàu để Tàu cọp-pi công nghệ tối tân của Hoa Kỳ, chắc chỉ đồn thôi chứ ai mà dại dột làm ba cái chuyện kì cục quặc như vầy. Cho nên, thấy vậy mà cái này khó cho chủ tịch Sang nhà mình rồi. Chuyện thứ ba phải tính đến trong chuyến thăm này có liên quan nhiều đến tinh thần. Thằng đế quốc to, thằng sen đầm quốc tế, thằng giặc cũ này nói cho kì cùng thì mình vẫn còn cần nó. Obama bật đèn vàng... ư hừm... qua đây chơi nói chuyện này nho nhỏ thôi... mình trước đây có đánh nhau thật, có hiểu nhầm nhau thật, có nhiều người chết thật nhưng là chuyện đã qua... anh thì anh thật với chú là anh vẫn quan tâm tới chú, chú có bề gì với thằng Tàu hiểm nhọ thì anh cũng phiền... cho nên anh vẫn muốn giúp chú... thôi thì anh đứng sau lưng hỗ trợ chú một tay. Nói chung, truyền thống dòng giống nhà mình giỏi đi dây nhưng thiên hạ cũng nhiều thằng đi dây giỏi lắm qúy vị ạ. Ai chớ thằng Hoa Kỳ thì nó thực dụng lắm, trượng phu có trượng phu nhưng trượng phu với ai chứ không phải với mình. Cái suy nghĩ của các quan nhà mình với các quan nhà nó hãy vẫn còn khoảng cách rộng mênh mênh mang mang chưa thể lắm đầy trong một sớm một chiều. Túm lại, chuyện này cũng quá khó với chủ tịch nhà mình. Chi chớ liên quan đến tự do tư tưởng, tự do tôn giáo với chống phân biệt đối xử không giỡn chơi được. Chủ tịch thì chủ tịch chứ nguyên tắc tập trung dân chủ là cứ phải báo cáo lên BCT rồi BCT bàn tới bàn lui chứ không một mình quyết định mà được. Đéo mẹ bọn đế quốc với lại tư bản, ba cái chuyện bé như con kiến thế kia mà chúng nó cứ hay ầm ĩ. Dân mình mình không lo mà chúng cứ lo hộ hà cớ làm sao, tụi nhà giàu có khác. Nói như rứa không có nghĩa là bó phép. Đám ngoại giao từ ngày con cụ Thạch lên trấn thủ thấy rứa mà hay à nghen. Tụi hắn biết thế nào cũng sẽ bàn đến vụ này nên đã thủ sẵn: mang theo một ông đầu láng và một ông người Thượng. Ê, Obama bạn ơi, nước tui không có cái vấn đề gì về tự do tôn giáo với lại phân biệt Kinh Thượng chi cả. Đó đó... tui có mang theo đầy đủ cả thấy chưa. Tất nhiên là gã Obama sẽ đuối lý, nhân chứng vật chứng rành rành ra cả đấy. Chủ tịch thở phào, kỳ này vào được TPP, mua được sống ống mà lại được động viên tinh thần. Nhưng mà tui có một thắc mắc nhỏ, cái ông đầu trọc kia sẽ làm gì khi các quan chức bàn bạc việc mua vũ khí sát thương nhỉ? Rồi lúc gã Kerry đãi tiệc cả đoàn chẳng lẽ phải làm riêng một bàn tiệc chay cho gã. Thắc mắc là thắc mắc chơi rứa thôi chứ kệ mẹ mấy thằng trọc, mình là mình ghét cái đám đấy lâu rồi... hehehe... dù đầu mình cũng gần trọc.

    Vậy mà, vừa ban nãy thôi, nghe thông cáo báo chí, gã Obama vẫn chưa chịu cái biện chứng của chủ tịch nhà mình, gã phát biểu trước báo chí là chưa gia nhập, chưa mua bán súng ống gì cả vì xứ mình chưa có tự do tư tưởng, dạo này bỏ tù blogger nhiều quá. Thế có bỏ mẹ không chứ, bao nhiêu công thế là đổ sông đổ bể. Có kẻ dại nghe thế liền tâu lên: biết trước thế ta mang thằng Điếu Cày đi cùng có phải hay không, đường nào cũng màu mè rồi thì tiến lên luôn sặc sỡ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Lào Xào viết:
    Cái màn 4 Sang sang Mỹ mang theo thầy chùa, thầy tu để làm chứng cứ cho cái tự do tôn gíao kiểu xã nghĩa là một màn diễu dở không gì dở hơn. Thời buổi này là thời của NSA, của Prism...có mặt trên từng byte truyền đi mà mấy cha nội cứ tưởng như thời mang dép râu làm giao liên không bằng. Không biết những cử nhân luật, tiến sĩ này nọ của cái bộ với 16 bộ trưởng kia có từng nghe về những thứ đó hoặc có biết Wikileak là cái giống gì không.

    Bác nhận xét hay :)
    Chi tiết này quá đủ để thể hiện tâm thức, nhận thức lạc hậu, quê mùa, lạc lối, lạc điệu với thời cuộc, xa rời thực tại của giới cầm quyền csvn hiện nay.
    Hết sức đáng khinh, đáng thương hại !

    Nếu chuyến tới Điếu Cày vào White House thì nhất định phải đòi Obama dành cho Điếu Cày một chỗ ngồi tử tế. Xem hình ảnh, video mà xem. Tiên sư bọn tư bản đế quốc khốn nạn khinh người quá đáng! Nó chỉ cho bác Sang và đồng chí thông dịch của ta ngồi thôi à, còn anh Vịnh thứ trưởng quốc phòng, anh Minh bộ trưởng ngoại giao và các đồng chí khác đều phải đứng lổn nhổn trong góc phòng. Nó là chủ nhà, nếu phía nó đứng thì cũng không sao. Nhưng ta là khách, sao nó lại không có chỗ cho ta ngồi. Chắc là nước nó đang thiếu ghế? Nếu thế thì lần sau đề nghị các anh Vịnh, anh Minh tự túc mang theo ghế ngồi nhé!

    Chuyến này mà cho tên Điếu Cày đi theo có lẽ sẽ thành công nhất định. Rút kinh nghiệm lần này cho chuyến tới.Nhưng hổng biết có.....chuyến tới hay không????

    Cái màn 4 Sang sang Mỹ mang theo thầy chùa, thầy tu để làm chứng cứ cho cái tự do tôn gíao kiểu xã nghĩa là một màn diễu dở không gì dở hơn. Thời buổi này là thời của NSA, của Prism...có mặt trên từng byte truyền đi mà mấy cha nội cứ tưởng như thời mang dép râu làm giao liên không bằng. Không biết những cử nhân luật, tiến sĩ này nọ của cái bộ với 16 bộ trưởng kia có từng nghe về những thứ đó hoặc có biết Wikileak là cái giống gì không.