Nguyễn Thị Từ Huy - Thư gửi Giáo sư Phong Lê

  • Bởi Admin
    27/07/2013
    3 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Giáo sư Phong Lê kính mến,

    Mong Giáo sư tha thứ cho sự đường đột của một người không quen, thuộc thế hệ đi sau của Giáo sư, vì dám gửi cho Giáo sư lá thư này.

    Mới đây thôi, tôi được biết là Giáo sư có can dự vào một vụ được mọi người trong giới gọi là “Nhân văn giai phẩm hiện đại”. Vụ việc đã diễn ra khá lâu thế mà gần đây tôi mới biết, đây âu cũng là một cái lỗi khó tha thứ của một người làm việc trong lĩnh vực văn chương như tôi. Lý do là vì quá buồn chán với những thứ tầm thường, tôi tuân theo lời khuyên của dịch giả, nhà nghiên cứu văn học đáng kính Lê Hồng Sâm: “Hãy tạo ra cho mình một ốc đạo xanh tươi và hãy đọc những tác giả lớn để nuôi dưỡng thế giới của riêng mình”.

    Theo các thông tin đang được lan truyền thì Đỗ Thị Thoan đã bị đuổi việc, người hướng dẫn khoa học là Phó Giáo sư Nguyễn Thị Bình bị cách chức, và Giáo sư Phong Lê có tham gia vào Hội đồng thẩm định lại luận văn của Đỗ Thị Thoan sẽ diễn ra trong những ngày tới đây. Nếu các thông tin đó là chính xác thì tôi, với tất cả sự kính trọng mà tôi vẫn luôn dành cho Giáo sư, xin phép được gửi tới ông một vài lời như sau.

    Giáo sư đang tham gia vào một vụ án văn học sẽ đi vào lịch sử, không thể khác được. Phản ứng của độc giả, của văn giới trong những ngày gần đây cho thấy nó đã bước những bước vững chắc vào lịch sử văn học của thời đương đại. Vì thế mỗi hành động, mỗi phát ngôn của Giáo sư sẽ trở thành chứng tích cho một thời kỳ, sau này Giáo sư có muốn cũng không thể xóa đi được. Không phải vô lý thì người ta gọi vụ Luận văn về Mở Miệng là một vụ Nhân Văn Giai Phẩm hiện đại. Giáo sư Phong Lê là chuyên gia về văn học Việt Nam, hẳn Giáo sư biết rõ vụ Nhân Văn Giai Phẩm đã diễn ra như thế nào, các nhà văn đã bị vùi dập ra sao, và rốt cuộc người ta lại trao giải thưởng cho họ. Trường hợp của Trần Dần nổi tiếng đến mức giờ đây không còn ai là không biết.

    Chưa bàn tới những phê phán, quy kết chính trị nặng nề về luận văn của Đỗ Thị Thoan, chưa bàn tới việc Đỗ Thị Thoan bị mất việc và Phó Giáo sư Nguyễn Thị Bình bị cách chức, tôi sẽ đề cập tới vào một dịp khác; ở đây, chỉ nói tới cách thức tổ chức Hội Đồng thẩm định lại luận văn này. Việc thành lập một Hội đồng như vậy, việc tổ chức một hoạt động như vậy, chỉ có ý nghĩa khi nó thực sự mang tính khoa học. Tức là Hội đồng Khoa học mới phải đối chất với Hội đồng Khoa học cũ, và phải có sự tham của tác giả luận văn. Hội đồng Khoa học cũ phải có quyền trình bày tại sao họ chấm luận văn như vậy, họ làm việc dựa trên các nguyên tắc nào. Hai bên phải thuyết phục nhau bằng các lý lẽ và chứng cứ khoa học. Tác giả luận văn phải có quyền bảo vệ luận văn của mình trước cả hai Hội đồng.

    Tôi trích lại đây một đoạn trong cuốn Bàn về tự do của triết gia nổi tiếng người Anh John Stuart Mill: “các thời đại đôi khi còn vấp phải sai lầm hơn cả những cá nhân; mỗi thời đại đều đã bảo vệ nhiều ý kiến mà các thời đại sau chẳng những coi là sai lầm mà còn coi là ngớ ngẩn nữa; và hẳn là nhiều ý kiến hiện nay đang được thừa nhận rộng rãi sẽ bị các thời đại tương lai bác bỏ, cũng giống như nhiều ý kiến từng một thời được thừa nhận thì nay bị bác bỏ” (Bàn về tự do, bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Văn Trọng, nxb Tri thức, 2005, tr.53)

    Hy vọng Giáo sư sẽ tránh được cái sai lầm của thời đại này, và nếu Giáo sư đứng ở cương vị chủ trì buổi thẩm định sắp tới, hy vọng Giáo sư sẽ giúp Hội đồng tránh được sai lầm đó.

    Tôi sẽ còn trở lại với nội dung của những văn bản phê phán luận văn của Đỗ Thị Thoan vào một dịp khác, vì dù sao đó cũng là công việc của tôi. Trước mắt, về quan điểm cá nhân, tôi kính trọng Phó Giáo sư Nguyễn Thị Bình vì đã hướng dẫn một luận văn như luận văn của Đỗ Thị Thoan, và ủng hộ Đỗ Thị Thoan khi cô ấy đã chọn nghiên cứu về nhóm Mở Miệng và văn học bên lề.

    Kính gửi Giáo sư lời chào trân trọng nhất!

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Cũng phải thông cảm cho GS Phong Lê, ông ấy cũng sợ và cũng có mối lợi không muốn để mất, ông ấy chắc là sẽ phải hành động theo ý chỉ của ban tuyên giáo trung ương.

    Nói thêm: Những người (phi nhân - đã vượt biên bằng máy bay) đã định cư ở mỹ như là GS Châu và GS Sơn còn không dám nói trái ý đảng CS, huống hồ là GS Phong Lê đang chịu ơn mưa móc trực tiếp của đảng.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Phi An Quyền]Nguyẽn Thị Từ huy viết: Tôi trích lại đây một đoạn trong cuốn Bàn về tự do của triết gia nổi tiếng người Anh John Stuart Mill: “các thời đại đôi khi còn vấp phải sai lầm hơn cả những cá nhân; mỗi thời đại đều đã bảo vệ nhiều ý kiến mà các thời đại sau chẳng những coi là sai lầm mà còn coi là ngớ ngẩn nữa; và hẳn là nhiều ý kiến hiện nay đang được thừa nhận rộng rãi sẽ bị các thời đại tương lai bác bỏ, cũng giống như nhiều ý kiến từng một thời được thừa nhận thì nay bị bác bỏ” (Bàn về tự do, bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Văn Trọng, nxb Tri thức, 2005, tr.53) (Hết trích)

    Ông Tây nói thế, còn tôi đọc sách của nhà nước mình thì có ông ta viết: "Một thế có thể nhầm, một thời đại có thể nhầm nhưng lịch sử không bao giờ nhầm, lịch sử là ông quan tòa nghiêm minh và sáng suốt nhất."

    Lại cũng trong sách ta, có người nhận xét: "Ta chỉ nhận ra sai lầm sau vài chục năm, lúc đó thì thế giới đã tiến xa ta quá rồi. Thế nhưng lúc sự việc đang diễn ra, ai phát hiện ra sai lầm thì không được khen thưởng mà còn bị chụp cho cái mũ phản động."

    Góp thêm vài lời về cách phán xét và làm việc của ta đối với việc thẩm định lại Luận văn của Đỗ Thị Thoa. Nội dung thì tôi không dám bàn, nhưng xem ra cái tít của luận văn thì có ý kiến là cần xét (viết) lại cho đúng để diễn tả được ý nghĩa. Ta thử thay thế các giá trị (từ ngữ) theo kiểu toán học thì thấy dùng từ "thực hành" thơ xem ra chưa ổn (xem các còm trong bài viết của Vũ thị Phương Anh về nhóm Mở Miệng).[/quote]

    Dớ dẫn. Chỉ nhìn một chi tiết nhỏ mọn để có cớ chê bai toàn bộ bài luận văn. Cụ này làm thầy giáo, học trò rớt hết chỉ vì phạm vài lỗi nhỏ bé.

    Phản hồi: 

    Nguyẽn Thị Từ huy viết: Tôi trích lại đây một đoạn trong cuốn Bàn về tự do của triết gia nổi tiếng người Anh John Stuart Mill: “các thời đại đôi khi còn vấp phải sai lầm hơn cả những cá nhân; mỗi thời đại đều đã bảo vệ nhiều ý kiến mà các thời đại sau chẳng những coi là sai lầm mà còn coi là ngớ ngẩn nữa; và hẳn là nhiều ý kiến hiện nay đang được thừa nhận rộng rãi sẽ bị các thời đại tương lai bác bỏ, cũng giống như nhiều ý kiến từng một thời được thừa nhận thì nay bị bác bỏ” (Bàn về tự do, bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Văn Trọng, nxb Tri thức, 2005, tr.53) (Hết trích)

    Ông Tây nói thế, còn tôi đọc sách của nhà nước mình thì có ông ta viết: "Một thế có thể nhầm, một thời đại có thể nhầm nhưng lịch sử không bao giờ nhầm, lịch sử là ông quan tòa nghiêm minh và sáng suốt nhất."

    Lại cũng trong sách ta, có người nhận xét: "Ta chỉ nhận ra sai lầm sau vài chục năm, lúc đó thì thế giới đã tiến xa ta quá rồi. Thế nhưng lúc sự việc đang diễn ra, ai phát hiện ra sai lầm thì không được khen thưởng mà còn bị chụp cho cái mũ phản động."

    Góp thêm vài lời về cách phán xét và làm việc của ta đối với việc thẩm định lại Luận văn của Đỗ Thị Thoa. Nội dung thì tôi không dám bàn, nhưng xem ra cái tít của luận văn thì có ý kiến là cần xét (viết) lại cho đúng để diễn tả được ý nghĩa. Ta thử thay thế các giá trị (từ ngữ) theo kiểu toán học thì thấy dùng từ "thực hành" thơ xem ra chưa ổn (xem các còm trong bài viết của Vũ thị Phương Anh về nhóm Mở Miệng).