Thư ngỏ lần 2 của ông Trần Văn Huỳnh đến Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama

  • Bởi Admin
    23/07/2013
    1 phản hồi

    Nhân cuộc hội kiến giữa Tổng thống Obama và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, ngày 18/7 vừa qua ông Trần Văn Huỳnh đã gửi thư đến Tòa Bạch Ốc kêu gọi Tổng thống Obama đưa vào cuộc trao đồi yêu cầu trả tự do cho những công dân Việt Nam của Nhóm hành động chống giam giữ tùy tiện (WGAD). Để tiện cho việc theo dõi, thư cũng đồng thời được chuyển ngữ sang tiếng Việt. Xin chuyển đến mọi người:

    -----o0o------

    439F8 Phan Văn Trị, Phường 5,
    Quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Email: [email protected]

    Ngày 17 tháng 07 năm 2013
    Ngài Barack Hussein Obama
    Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ
    Tòa Bạch Ốc 1600 Đại lộ Pennsylvania Thủ đô Washington, DC 20500, Hoa Kỳ

    Kính thưa Ngài Tổng thống,

    Tôi là Trần Văn Huỳnh, một người Việt Nam hiện đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, đồng thời tôi cũng là cha của Trần Huỳnh Duy Thức – một công dân đất Việt đã bị lấy đi tự do một cách oan sai từ năm 2009 cho đến nay.

    Trước tiên, tôi xin được bày tỏ niềm hân hoan trước việc ngài và Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang sẽ có cuộc hội kiến tại Tòa Bạch Ốc vào ngày 25 tháng 7 tới đây. Bằng tất cả lòng chân thành, tôi hi vọng sự kiện này sẽ đặt một nền tảng vững chắc cho hợp tác sâu và rộng hơn giữa hai nước – điều này không những thúc đẩy phát triển cho Việt Nam mà còn tăng cường hơn nữa sự hiện diện chiến lược của Hoa Kỳ tại Đông Nam Á.

    Qua thông cáo báo chí của Tòa Bạch Ốc ngày 11/7/2013, tôi được biết trong số các chủ đề trọng điểm sẽ được thảo luận trong cuộc hội kiến, nhân quyền là một vấn đề được ngài quan tâm sâu sắc. Vì lẽ đó, nhân dịp này cho phép tôi được trình bày đến ngài tình trạng cầm tù vẫn đang tiếp diễn đối với một số công dân Việt Nam mà việc giam giữ họ đã được Nhóm Hành động chống giam giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc (WGAD) yêu cầu chấm dứt. Các cá nhân này bao gồm:

    1. Linh mục Thadeus Nguyễn Văn Lý
    2. Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ
    3. Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày)
    4. Nguyễn Xuân Nghĩa
    5. Trần Huỳnh Duy Thức
    6. Nguyễn Tiến Trung
    7. Đỗ Thị Minh Hạnh
    8. Đoàn Huy Chương
    9. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

    Là một thành viên ký kết của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, Việt Nam đã chính thức đảm bảo các nguyên tắc có trong hai văn bản pháp lý trên thông qua hiến pháp và nhiều đạo luật trong nước. Thế nhưng, những gì đã diễn ra trong thực tế lại không ngừng cho thấy vẫn tồn tại một khoảng cách lớn giữa các giá trị danh nghĩa và thực tiễn áp dụng. Hiện trạng này được minh chứng bằng việc bắt giữ, kết án, cầm tù và đối xử hà khắc đối với 9 người đã nêu ở trên cũng như nhiều công dân Việt khác – những người đã sử dụng trong ôn hòa các quyền hiến định của họ, như quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin, tự do hội họp, tự do tôn giáo và trách nhiệm công dân đối với đất nước. Đáng buồn hơn, trong khi các trường hợp giam giữ tùy tiện vẫn chưa cho thấy tín hiệu khởi sắc, thời gian qua đã có những tường thuật cho thấy những người tù bị đánh đập thô bạo, bị chuyển đến trại giam khác gây khó khăn cho việc thăm gặp của thân nhân, không được săn sóc y tế khi ốm đau, hoặc bị biệt giam liên tục nhiều ngày trong điều kiện thiếu thốn các yêu cầu sống cơ bản vì lý do kỷ luật. Đó lần lượt là các trường hợp của Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Nguyễn Xuân Nghĩa và Trần Huỳnh Duy Thức.

    Thưa ngài Tổng thống,

    Gia đình và tôi kiên định tin rằng việc kết án và cầm tù con trai tôi là oan sai. Từ năm 2010 trở đi, chúng tôi đã nhiều lần gửi đơn kêu oan lẫn thư kiến nghị đến nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cùng các đại biểu Quốc hội để minh oan cho Thức. Trong thời gian đó, chúng tôi cũng đồng thời tìm kiếm hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế. Chúng tôi cảm thấy được khích lệ rất nhiều khi nhận được những sự giúp đỡ vừa mạnh mẽ, vừa nồng ấm đến từ ngoài nước, trong đó có sự quan tâm sâu sắc từ chính phủ Hoa Kỳ. Cũng chính bởi sự ủng hộ mà gia đình vô cùng biết ơn này, chúng tôi được tiếp thêm sức mạnh để nối dài những bước chân trên con đường tìm lại tự do cho con tôi, để mỗi khi cơ hội đến, chúng tôi lại tiếp tục nỗ lực hết mình nhằm mang về kết quả tốt nhất. Chính vì vậy, nhân cuộc gặp sắp tới với Chủ tịch Trương Tấn Sang, kính xin ngài hãy trao đổi với ông ấy về việc trao trả tự do cho các công dân Việt Nam đã được WGAD yêu cầu phóng thích. Trước khi viết bức thư này, gia đình tôi đã gửi đến Chủ tịch nước lá đơn kêu oan và đề nghị trả tự do cho 9 công dân nêu ở đầu thư. Tôi tin rằng trước các chứng cứ và cơ sở pháp lý vững chắc ủng hộ cho sự vô tội của các công dân trên, ông Trương Tấn Sang – một người đã tốt nghiệp cử nhân luật với lời nguyện bảo vệ công lý, pháp quyền và nhân phẩm con người của nhà luật – sẽ khắc phục những bản án oan sai kịp thời, qua đó trả lại sự công bình.

    Một công dân với trái tim luôn hướng về đất nước mặc cho bất kể sự đè nén nào anh ta phải chịu đựng thì không bao giờ nên ngăn cấm, huống chi là lấy đi tự do của anh ta. Do đó, chúng tôi, một gia đình không thể chịu đựng thêm giây phút nào khi phải chứng kiến người thân yêu đau khổ, sẽ làm hết mọi khả năng của mình cho đến ngày con trai tôi trở về trong vòng tay gia đình. Như một lẽ tự nhiên, xét cho cùng đó cũng là nỗi lòng của bất kì ai mong mỏi tự do. Và tôi tin rằng việc hỗ trợ họ hoàn toàn phù hợp với lợi ích lẫn lương tri của Hoa Kỳ.

    Chân thành cảm ơn ngài đã dành thời gian xem xét.

    Trân trọng,
    Trần Văn Huỳnh

    -----o0o------

    439F8 Phan Van Tri St, Ward 5,
    Govap District, HCM City, Vietnam
    Email: [email protected]

    17 July, 2013
    His Excellency Barack Hussein Obama
    President of the United States
    The White House 1600 Pennsylvania Avenue NW Washington, DC 20500, USA

    Dear Mr. President,

    My name is Tran Van Huynh, a Vietnamese living in HCM city, Vietnam and father of Tran Huynh Duy Thuc, a Vietnamese citizen who has been unjustly deprived of freedom since 2009.

    First, I would like to express my happiness on the forthcoming meeting between you and Vietnamese President Truong Tan Sang at the White House on 25 July 2013. With all sincerity, I hope this event will lay a solid foundation for deeper and broader cooperation between the two nations, which would not only foster Vietnam’s development but also further the U.S strategic participation in South East Asia.

    Via the White House’s press release dated 11 July 2013, I have been informed that, among key topics to be discussed during the meeting, human rights will be of grave concern to you. Therefore, on this occasion, I would like to bring to your attention the continued imprisonment of Vietnamese citizens whose cases have been declared to be arbitrary detention by the United Nations Working Group against Arbitrary Detention (WGAD). These individuals include:

    1. Father Thadeus Nguyen Van Ly
    2. Eldest Buddhist Monk Thich Quang Do
    3. Nguyen Van Hai (Dieu Cay)
    4. Nguyen Xuan Nghia
    5. Tran Huynh Duy Thuc
    6. Nguyen Tien Trung
    7. Do Thi Minh Hanh
    8. Doan Huy Chuong
    9. Nguyen Hoang Quoc Hung

    As a signatory party to the Universal Declaration of Human Rights and the International Covenant on Civil and Political Rights, Vietnam has officially guaranteed principles set forth in the aforementioned conventions through its constitution and various laws. Nonetheless, what has transpired in reality consistently demonstrates a wide gap between nominal values and practice. Such status quo is evidenced by the arrest, conviction, imprisonment and foul treatment of 9 individuals as mentioned above, as well as many other Vietnamese citizens who peacefully exercise their constitutional rights to free speech, free information, free association, free religion and responsibility for the welfare of their country. Even worse, while sign of progress regarding the cases of arbitrarily detained citizens remains to be seen, there have been reports of detainees being brutally beaten, transferred to prison which is geometrically challenging for relatives to visit, medically neglected to the detriment of one’s health, or consecutively held incommunicado for punishment in the absence of basic living conditions. Such ways of treatment were reported to be experienced respectively by Do Thi Minh Hanh, Nguyen Van Hai (Dieu Cay), Nguyen Xuan Nghia and Tran Huynh Duy Thuc.

    Mr. President,

    My family and I strongly believe that the conviction and imprisonment of my son are wrong. Since 2010, we have appealed to the former Vietnamese Head of State Nguyen Minh Triet and members of the National Assembly for Thuc’s acquittal, while at the same time seeking assistance from the international community. It is very encouraging for us to receive both strong and heartening support from outside Vietnam, with particular concerns from the U.S Government. Because of the support that we are deeply grateful to, we find more strength to continue our efforts in search for my son’s freedom, so that with every opportunity present, we will still try our best to achieve the most desired outcome. Thus, in regard to your upcoming meeting with President Truong Tan Sang, I urge you to discuss with him the release of Vietnamese citizens whose detention has been requested to end by the WGAD. Prior to writing you this letter, our family have submitted to the Vietnamese President an appeal for releasing the aforementioned individuals. I believe that given solid counterevidence, Mr. Truong Tan Sang, a law graduate who has vowed to uphold justice, the rule of law and human dignity, will justly redress the wrongful convictions in due time.

    A young man with a heart beating for his country, in spite of whatever oppression he may endure, should never be discouraged, let alone be jailed. Therefore, as a family who cannot bear to see their beloved suffering at any moment, we will do everything we can until the day my son returns to our arms. Naturally, that is also the spirit of every man and woman who long for freedom. And I believe it is in the US interests and conscience that those in need will be supported.

    Thank you very much for your consideration.

    Sincerely Yours
    Tran Van Huynh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tôi hoàn toàn thông cảm nỗi đau của bác Huỳnh và gia đình.Và tôi cũng cầu mong anh Thức sớm rời cảnh ngục tù với bản án bẩn thỉu của CSVN. Nhưng có một điều tôi rất làm "kỳ cục" là người VN lại phải xin nhờ sự thương hại của một lãnh tụ nước khác (mà chính "nhân dân" đã "tống cổ" chúng ra khỏi nước mình với lời phỉ báng "đánh cho Mỹ cút")xem xét can thiệp cho trường hợp "người tù lương tâm" của nước mình, nhưng oái quăm thay xin Obama chứ không phải Tập Cận Bình. Mình nhục một chứ bọn "già trâu" "nhục" mười đấy!