Một luận văn phản văn hóa và phản động

  • Bởi Admin
    22/07/2013
    17 phản hồi

    Tại hội nghị lý luận- phê bình văn học lần thứ III do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức đầu tháng 6/2013 vừa qua ở Tam Đảo, đã có nhiều ý kiến phê phán khá gay gắt đối với bản luận văn thạc sĩ đạt điểm 10/10 của tác giả Đỗ Thị Thoan, mang tên “Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa, thuộc chuyên ngành Văn học Việt Nam”. Vì sao?


    Bìa bản luận văn đang bị “ném đá”.

    Bản luận văn gây “sốc”

    Bản luận văn có những quan điểm gây “sốc” khi tán dương sự nổi loạn của một nhóm thơ “cách tân” nhen nhóm cách nay hơn chục năm và hiện nay đang leo lét. Nhà nghiên cứu- phê bình văn học Nguyễn Văn Lưu gọi đây là “một luận văn kích động sự phản kháng và chống đối”.

    Giáo sư Phong Lê 2 lần lên diễn đàn đề nghị các cơ quan chức năng phải làm việc nghiêm khắc và xử lý thích đáng đối với tác giả bản luận văn cũng như hội đồng chấm luận văn. Có người kêu lên: “Liệu Trường Đại học Sư phạm Hà Nội (nơi tổ chức thực hiện bản luận văn) có giải thiêng lịch sử được không?” Có người nói rằng: “Đây là một luận văn trá hình mang nội dung chính trị phản động…”.

    Tác giả bản luận văn xác nhận: Đối tượng của luận văn là Thực hành thơ của Mở Miệng, với vấn đề then chốt là tra vấn về vị thế bên lề như một điểm tham chiếu để bình luận về những cách tân và tính cách mạng trong tư tưởng và nghệ thuật của họ… Và: Các tác phẩm được khảo sát là những tập thơ cá nhân và nhóm của các thành viên Mở Miệng, cùng những người đồng chí hướng (tr.16).

    Chữ “bên lề” của Đỗ Thị Thoan xuất phát từ lý luận về Giải trung tâm của Derrida. Theo đó, họ quan niệm rằng trong một văn bản có quan hệ giữa phần chữ viết và phần lề xung quanh, mà phần chữ viết là trung tâm, còn phần lề là ngoại vi.

    Bên lề là để ghi chú, giải thích, hiệu đính… và đó là cái khác với cái trung tâm. Từ đó, sinh ra lý luận “Mỹ học của Cái Khác”. Đỗ Thị Thoan- một trong những người coi hiện tượng nhóm Mở Miệng là “cái khác” của dòng văn học chính thống, được mệnh danh là thơ phản kháng, thơ “bên lề” và tập trung nghiên cứu “cái khác”, cái “bên lề” của nhóm này.

    Từ đó, tác giả muốn nói trong chính trị cũng vậy. 2 mặt trung tâm và ngoại vi đấu tranh với nhau dẫn đến giải trung tâm nghĩa là đến một ngày các ngoại vi sẽ phá vỡ cái trung tâm.

    Nhóm Mở Miệng là ai?

    Bản luận văn nêu trên cho biết: Tháng 6/2002, tập “Mở miệng” gồm 4 tác giả: Khúc Duy, Bùi Chát, Lý Đợi và Nguyễn Quán được xuất bản và nhóm Mở Miệng chính thức hình thành. Tập thơ photo số lượng ít, chuyền tay bạn bè và một số tập khác sau đợt kiểm tra đã bị thu hồi và tiêu hủy.

    Vì, cái mà họ gọi là thơ, như chính họ thừa nhận là thơ dơ, thơ rác rưởi, thơ nghĩa địa… ngôn ngữ thơ thô tục bẩn thỉu, nghệ thuật thơ bế tắc lập dị.

    Đặc biệt, họ đã dùng thủ pháp giễu nhại để vu cáo, xuyên tạc, bôi nhọ… nhằm hạ bệ các thần tượng, giải thiêng lãnh tụ và các danh nhân, bôi bẩn các giá trị lịch sử- văn hóa của dân tộc, xúc phạm tình cảm của hàng triệu đồng bào ta đối với Bác Hồ kính yêu.

    Chính vì vậy, nó đã không tồn tại được lâu trong đời sống văn hóa tinh thần của nhân dân ta, như chính tác giả bản luận văn đã viết: “Mở Miệng từ chỗ gây náo loạn, đã trở nên im ắng dần trong những năm gần đây.

    Lẽ ra, Mở Miệng có thể trở thành một cú hích để xới lật nhiều vấn đề về thơ đương đại cả lý thuyết lẫn thực hành và trên thực tế đã châm ngòi cho một số cuộc tranh luận quan trọng như về thanh- tục trong thơ, về thủ pháp giễu nhại… Nhưng các cuộc tranh luận đều diễn ra trên mạng và không chứng tỏ nhiều ảnh hưởng với sự chuyển động của thơ Việt trong nước” (tr.9).

    Từ cổ xúy thứ văn chương tục tĩu…

    Một sự “nổi loạn, cách tân” đã thất bại, đã bị cuộc sống chối bỏ và trên thực tế đã gần như cáo chung như thế mà Đỗ Thị Thoan- một cán bộ giảng dạy đại học sư phạm- lại bới lên để khảo sát và hết lời tán dương, cổ xúy: “Việc Nguyễn Huy Thiệp nhét c… vào miệng kẻ sĩ Bắc Hà để hạ bệ thần tượng hoàn toàn khác việc Mở Miệng đưa chuyện c… đái ra nói công khai như những kẻ mua vui nhàn rỗi cho quần chúng bằng thơ tiếu lâm…”

    Không chỉ nói chuyện “c… đái”, thơ của nhóm Mở Miệng còn hào hứng miêu tả những bộ phận sinh dục của đàn ông và đàn bà, những hành vi làm tình, hành lạc… bằng những từ ngữ thô tục, trần trụi nhất mà một người bình thường không thể nhắc lại được, dù là để phê phán.

    Những từ tục tĩu bẩn thỉu ấy được sắp đặt lổn nhổn bên nhau, được phát ra một cách lảm nhảm vô lối:

    Tôi ném nước bọt lên tường/ Tôi yêu những người đàn bà đang là chuột dưới cống/ Tôi thấy em mặc quần lót mười nghìn ba cái mua ở vỉa hè mỗi khi chủ nhật… Tôi hành hạ tôi ba bữa/ Tôi kêu đòi chữ nghĩa/ Tôi tổ chức chiến tranh/ Tôi nam mô vị chúa trời/ Tôi đánh răng vào buổi trưa/ Tôi đâm ra/ Tôi cải tạo âm hộ…

    Ấy thế mà Đỗ Thị Thoan ca ngợi: Những thi phẩm này (đúng là phải gọi bằng từ “thi phẩm”) đều sạch, đẹp và giàu năng lượng cảm xúc… (tr.64). Và: Thái độ dám hủy bỏ thi tính của mình để đổi lấy một hành vi mới, tạo ra một ý niệm mới về việc làm thơ là một thách thức với ý thức mỹ học cũ (tr.84) v.v…

    Từ việc đồng lõa, bênh vực và “tôn vinh” thứ thơ bệnh hoạn, tắc tị như trên, tác giả đã bộc lộ thái độ chính trị của mình thông qua việc ca ngợi những nhà văn “phản kháng” như Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương… để rồi xuyên tạc và kích động: Nhưng giai đoạn khủng hoảng, phẩm tính phản kháng vốn tiềm tàng trong lòng các xã hội chuyên chế sẽ trỗi dậy.

    Đây là giai đoạn thích hợp cho nổi loạn, cho phá phách, cho thái độ vô trật tự, vô chính phủ… Và: Nhân văn Giai phẩm trước hết là một phong trào dân chủ… Mở Miệng cũng bắt đầu bằng một phản ứng CHỐNG một thứ quyền lực “vô hình” trong sự thiết lập sân chơi thơ trẻ của các sĩ phu Bắc Hà và họ tạo thành một nhóm chơi (trò) chơi thơ với sự thống nhất về bản sắc, ý hướng, dù thực hành cá nhân mỗi người lại khác nhau.

    Phản ứng của những người tin tưởng vào cách mạng của quá khứ (tức nhóm Nhân văn Giai phẩm) cũng hoàn toàn khác với phản ứng có tính chất phá bỏ, giễu nhại, thiếu nghiêm trang của Mở Miệng (tr. 32).

    Sau khi thừa nhận “nhu cầu cách mạng” để thực hiện “nhu cầu cách tân” về nghệ thuật của nhóm Mở Miệng, thừa nhận họ văng tục và nói về c… đái nhưng muốn lật đổ hơn là xây dựng (tr.31), tác giả Đỗ Thị Thoan không hề giấu giếm đối tượng “cách mạng” và “lật đổ” không chỉ là những khái niệm của văn chương học thuật mà là thể chế chính trị.

    Bởi tác giả cho rằng: Cơn hưng phấn của thời Đổi Mới nhanh chóng biến thành nỗi hụt hẫng vì sự thắt chặt lại của chính sách, với Đại hội Đảng VII năm 1991 (tr. 26). Tác giả còn tố cáo Đảng và Nhà nước ta bóp nghẹt tự do sáng tạo: Và bởi sự thống nhất trong một xã hội không chấp nhận đa nguyên về ý thức hệ và tư tưởng, Cái Khác là cái cần bị loại trừ, bị chèn ép… (tr. 37).

    Đến đây, tác giả đã công khai biểu thị thái độ đồng tình với tư tưởng chống cộng của các phần tử chống đối Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa, mà Mở Miệng chỉ là một nhóm nhỏ, trong đó: Tập Bài thơ một vần của Bùi Chát, mặc dù là thơ tự do, nhưng tính chất một vần nằm ở từ khóa Cộng sản. Bùi Chát lật đổ các slogan xã hội, các ảo tưởng được đóng đinh trong ngôn ngữ ý thức hệ... (tr. 71).

    Và tác giả Đỗ Thị Thoan kết luận: Mở Miệng, ở các thực hành thơ, đã là biểu hiện của sự giải phóng, trong nỗ lực giải phóng của nghệ thuật Việt Nam đương đại. Trong sự so sánh với truyền thống thơ của Việt Nam, Mở Miệng là một sự chối bỏ quyết liệt, dù tôi không muốn nhìn nhận họ như một sự đại diện cho thế hệ, nhưng họ đã lên tiếng đòi phá nốt những thành trì kiên cố của sự chuyên chế, khi niềm tin vào chế độ và sự tự do đang có đã tan rã… (tr. 104).

    ... Đến bản luận văn trá hình, phản động

    Rõ ràng “đây là một bản luận văn trá hình mang nội dung chính trị phản động”. Nó trá hình ở chỗ mượn cụm từ “góc nhìn văn hóa” để khảo sát một hiện tượng văn học, nhưng thực chất để tung hô, cổ xúy cho một “thực hành thơ bên lề” có tư tưởng chống đối cái trung tâm, cái chính thống, chống lại định hướng, chống lại thiên chức phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân của văn học và nhà văn.

    Tán thưởng quan điểm “nổi loạn là điều kiện của sáng tạo”, xuýt xoa tấm tắc khen “thơ rác, thơ dơ”, thơ tục tằn bẩn thỉu… thì “góc nhìn văn hóa” ấy là văn hóa gì? Nó phản động ở chỗ chuyển từ ý thức phản biện khoa học sang ý thức phê phán để chống đối, nổi loạn, lật đổ.

    Trong khi toàn Đảng và toàn dân ta đang ra sức học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thì nó tìm cách giải thiêng hình tượng Bác Hồ, mang những bài viết, lời phát biểu và những bài thơ của Người ra để chế tác và giễu nhại…

    Đây là biểu hiện hết sức trắng trợn của những người tự nhận là “cách tân, đổi mới” nhưng thực chất là mượn văn nghệ để làm ngọn cờ chính trị hòng lật đổ chế độ, thay đổi thể chế.

    Và đặc biệt, sự trá hình, sự phản động chính trị trong trường hợp này là hết sức nghiêm trọng và nguy hiểm, vì đây không phải là những tài liệu, bài viết phát tán trôi nổi trên Internet để các cư dân mạng có thể tiếp nhận ở những mức độ khác nhau, mà đây lại là một luận văn thạc sĩ cao học, được làm và bảo vệ trong một cơ sở giáo dục- đào tạo bậc đại học của Nhà nước, nên nó có tính pháp quy.

    Theo đó, nó sẽ được lưu trữ trong thư viện quốc gia, làm tài liệu chính thức cho các đối tượng nghiên cứu, tham khảo. Tác giả luận văn lại là người giảng dạy văn học cho sinh viên sư phạm, nghĩa là những tư tưởng của tác giả sẽ được tiếp nhận và sẽ được truyền lại cho nhiều thế hệ trẻ nữa.

    Đại học Sư phạm Hà Nội có liên can?

    Được biết, sau khi bị dư luận lên tiếng và được cơ quan chức năng chấn chỉnh, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội và Khoa Văn của nhà trường đã họp “rút kinh nghiệm”. Tuy nhiên, trên thực tế chưa ai bị xử lý bất kỳ hình thức kỷ luật gì.

    Thậm chí có người còn phát biểu trên một số diễn đàn chính thống rằng phê phán bản luận văn như vậy là kiểu “chụp mũ, quy kết” đã lỗi thời.

    Đặc biệt, thạc sĩ Đỗ Thị Thoan vẫn tiếp tục lên lớp cho sinh viên và dưới bút danh Nhã Thuyên vừa phát tán một tập tiểu luận mang tên “Những tiếng nói ngầm” trên một số trang mạng ở nước ngoài, trong đó có những trang mạng chống cộng nổi tiếng nhiều năm nay.

    Trong tập tiểu luận này, Nhã Thuyên công khai tán dương, ủng hộ dòng thơ “ngầm” chủ trương chống đối, lật đổ chế độ cộng sản; xuyên tạc lịch sử dân tộc; chống lại “sự thống trị dai dẳng của tư tưởng Hồ Chí Minh”…

    Nhã Thuyên khẳng định: Thể thơ Mở Miệng là “đối trọng với nền thơ chân chính”. Vậy, nền thơ chân chính phấn đấu cho cái chân- thiện- mỹ, còn thơ đối trọng là thơ gì, nếu không phải là thứ thơ chống lại định hướng, chống lại cái thiên chức phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân?

    Nhã Thuyên cũng thừa nhận là “họ đẩy thơ vào ngõ cụt, chiếu bí người đọc bằng ý thức đổi mới ngôn ngữ” cũng như “sẵn sàng thách thức những người làm thơ khác về tính chuyên nghiệp, tính học thuật trong thơ”.

    Song, trước một bài thơ cực kỳ tục tĩu ngay trong tựa bài, Nhã Thuyên bình luận: “Nếu vượt qua được sự thách thức từ nhan đề tập thơ, người đọc thơ có thể tiếp xúc với một kho từ vựng phong phú, sống động của đời sống của những kẻ dưới đáy, của cái thường nhật, của cái tục đã bị áp chế bởi văn minh”(?!)

    Thử hỏi một người viết luận văn làm đề án cho thơ rác, thơ bụi, thơ lạc chuẩn và đáng ngại hơn là cổ xúy những người làm thơ để làm chính trị lật đổ có xứng đáng đứng trên bục giảng đại học nữa hay không?

    Cái gọi là bản luận văn này có xứng đáng được xem như một công trình khoa học hay không? Và những người tham gia hướng dẫn, chấm điểm, cấp bằng… cho tác giả và bản luận văn này liệu có vô can trước những quan điểm sai trái, phản động, nguy hiểm như đã trình bày ở trên?

    Có một bộ phận văn học nghệ thuật đang lợi dụng tự do ngôn luận, tự do báo chí để xuyên tạc, vu khống, bôi bẩn những giá trị thiêng liêng của dân tộc. Họ đang đi ngược tất cả những gì là truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc, hiện nguyên hình là những kẻ phá phách văn hóa, qua con đường văn hóa để thực hiện dã tâm chống chế độ, chống nhân dân.

    HƯƠNG HUYỀN (tổng hợp)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Tôi xin hỏi dựa vào đâu mà tác giả bài này kết luận LV của Đỗ thị Thoan là phản động? Thế nào là phản động?
    Tôi hiểu từ "phản động" có nghiã là kìm hãm sự tiến bộ, kéo lùi sự tiến háo của nhân loại, làm những việc vi phạm lợi ích cuả cộng đồng, đàn áp người lương thiện. Nếu dựa vào giải thích như vậy thì cái LV của thạc sĩ Thoan hoàn toàn không phản động mà chính chế độ CS này phản động.

    Còn LV của Ts Thoan có nêu lên những nội dung chống cộng trong thơ nhóm Mở Miện thì rõ ràng ai cúng tháy. Nếu dựa vào ý kiến chống cộng là phản động thì hóa ra hồ đồ, nhìn cách sống mũi một gang tay. Cả thế giới người ta chống cộng, Mũ là nước đàu xỏ chống cộng, nhưng cụ Sang nhà ta đã ký hiệp dịnh hơp tác toàn diện song phương với Mỹ rồi đó, có gọi cụ là phản động không? Ngay trong nước có rất nhiều đảng viên cũng chống cộng, có ai bỏ họ là phản động đâu? Tác giả bài này bênh vực cho chế độ phản động này thì chính tác giả đứng về phe phản động.

    Có điều là có mấy bài viết xoay quanh cái LV này thì đưa ra một số chủ thuyết hậu hiện đại, khó hiểu quá, hình như chính người viết cũng chưa hiểu một cách nhuần nhuyễn nên không hề đưa ra một thí dụ cụ thể để minh họa cho dễ hiểu. Trước hiện đại thì con người quan niệm về điều gì đó như thế nào, hậu hiện đại thì quan nhiệm như thế nào? Phá vỡ nền tảng quan niệm cũ thì rõ những quan niệm mới thì như thế nào? Kiểu viết toàn lý thuyết suông vừa khô khan vừa khó hiểu. Rồi còn nói là "phương pháp khoa học" nhưng có chứng minh được thế nào là khoa học đâu. Khoa học thì nó phải tuân theo các quy luật tự nhiên, hợp lý, những quan điểm của thuyết hậu hiện đại thì đảo ngược, phá vỡ thì khoa học như thế nào? Theo quy luạt đào thải thì cái gì hay, caí gì tốt thì thời gian sàng lọc, giữ lại, cái gì không hay thì bị đào thải, thơ của nhóm Mở Miệng đã được thử thách vơí thời gian đâu mà ca ngợi bốc trời thế thế? Có khi bản than những thanh niên trong nhóm Mở Miệng cũng không nhạn thức được mình làm thơ lại đi trước thời đại như ts Thoan ca ngợi cũng có thể.

    (Chẳng biết mấy bài của Vũ Thị Phương Anh còn hay bỏ mà tôi tìm mãi không ra.)

    Bác Khach123456 (khách viếng thăm) gửi lúc 11:56, 23/07/2013 - mã số 93743 đã viết : "Nếu đám tuyên huấn cao tay hơn, dám gạt bỏ nội dung chính trị qua một bên để tập trung vào sự kém cỏi trong nghệ thuật của nhóm thơ và/hoặc sự non yếu của luận văn, biến nó thành một cuộc đấu thuần túy phê bình văn học,..."

    Khi đã có một cuộc đấu thuần túy phê bình văn học thì bác khách 123456 cũng đừng quên bình mấy câu "thơ" dưới đây viết bởi kẻ -mà -ai cũng biết- trong trường học VN nhé
    "Yêu biết mấy, nghe con tập nói
    Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!"

    ... và :
    "Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
    Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
    Thương cha, thương mẹ, thương chồng
    Thương mình thương một, thương Ông thương mười"

    Tôi thấy "thơ" của kẻ-mà-ai-cũng biết đã góp phần làm bẩn thỉu ,làm bóp méo nhiều thế hệ VN; góp phần biến các thế hệ VN thành những kẻ nịnh nọt lừa dối đấy. Rất mong bác khách 123456 chỉ giáo thêm về kẻ khốn nạn đó- kẻ lưu manh giả danh trí thức -giả danh nhà thơ đấy

    Bài thơ hay lắm.
    Xin hỏi thật lòng tác giả cộng sản là chính hay tà?
    (Nếu tác giả Trần Phong Vân không thể trả lời được thì câu "Mai sau ắt hẳn biết ngay gian tà" vô nghĩa, vì ngay lúc này không trả lời được thì trông ngóng mai sau trả lời chẳng khác gì lời nói hàm hồ!)

    Cái mới, nhất là trong lĩnh vực nghệ thuật , khó được đón nhận dễ dàng vì nó không có tiêu chuẩn rõ ràng như khoa học. Những trường phái DaDa, Lập Thể, Quái Thú, Siêu Thực....khi mới ra đời, bị ném đá không ít, và tận bây giờ, vẫn còn rất nhiều người không hứng thú, hay không thể chấp nhận những tác phẩm của những trường phái này là nghệ thuật. Khi ra đời từ những thử nghiệm, bức phá khỏi tiêu chuẩn cũ, họ, và tác phẩm của họ lại không thể nào tránh khỏi bị phán xét từ những tiêu chuẩn cũ
    Phong trào thơ mới ngày xưa cũng phải chịu nhiều gian truân để chinh phục những người coi thơ Đường là tiêu chuẩn cái đẹp.
    Trước khi kết luận Mở Miệng có phải là nghệ thuật, có giá trị thế nào, sao không cho họ, và những người quan tâm ...mở miệng bàn luận, nghiên cứu, phê bình, để tìm câu trả lời? Ở đâu ra cái luật chỉ được nghiên cứu, phê bình - chỉ - cái đẹp, theo tiêu chuẩn của 1 số người? Huống chi, tiêu chuẩn cái đẹp có thể khác biệt, thay đổi theo thời gian, không gian, nhận thức?
    Thực tế, nghệ thuật ở VN tụt hậu rất nhiều so với thế giới, những người làm nghệ thuật trong nước thật tội nghiệp vì không thể vượt rào, dù chỉ để thử nghiệm, lại có quá nhiều rào cản, tiêu chuẩn - đóng - chính trị, thẩm mỹ, ngăn cấm những thử nghiệm mới, những tư tưởng, cái nhìn khác biệt. Thoảng, vài người vươn ra, thì bị chặt chém ngay.

    Trong văn học (thơ văn xuôi...) việc dùng từ ngữ tục không phải là không có nhưng phả đúng chỗ. Trước kia Cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến khi viết văn tế Francis Garnier cũng viết "Khốn nạn thân ông, đéo mẹ cha nó" đấy thôi. Rồi trang văn học dân gian thì việc dùng yếu tố tục lại gặp thường xuyên, cũng có khi cái tục làm nên cái đep của văn chương. Cụ Nguyễn Du đã chẳng tả nàng Kiều tắm truồng đấy thôi: "Dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên".

    Ngay tiểu thuyết Tây cũng viết về mấy ông thày tu nói chuyện với nhau và ca ngợi "chỗ kín nhất của phụ nữ là chỗ mát nhất."

    Tôi có thể lấy thí dụ cụ thể để phân biệt cái tục có tính chất mỹ học với cái tục tĩu đời thường: hồi năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước, tôi từ chiến trương miền Nam ra, còn trẻ nên tôi còn lái xe được và có lần chở một đoàn nhà báo đi Bắc Thái (nay là Thái Nguyên và Bắc Cạn), khi xe đi qua Nhà Hát lớn giữa thủ đô thì gặp một phụ nữ chẳng mặc cái gì cả chạy trước mũi xe, thế là các nhà báo đều nhìn đi chỗ khác, có người cúi mặt xuống để tránh (dĩ nhiên tôi nhìn qua gương chiếu hậu). Thế nhưng đến nơi, có nhà báo là họa sĩ giở một tập sách toàn ảnh khỏa thân chụp các cô gái đẹp thì các nhà báo đều xem và trầm trồ ca ngợi. Cái đẹp nghệ thuật đã át được cái tuc tầm thường. Rõ ràng là chỉ những người có trình độ, có con mắt biết thưởng thức cái đẹp (như các nhà báo} mới phân biệt được điều này, giữa cái tục và cái đẹp nghệ thuật. Tôi cho rằng biết phân biệt một cách tinh tế về hiện tượng mà hình thức có phần giống nhau là việc cần thiết của những người phê bình văn học. Văn là cái đẹp, cái đẹp có thể ở nhiều chỗ, nhièu lúc khác nhau.

    Vâỵ hãy so sánh cái tục của nhóm Mở miệng với cái đẹp (có yếu tố tục) trong văn học đích thực xem sao.

    Admin viết:
    Tôi nghĩ thơ của nhóm Mở Miệng sử dụng ngôn từ tục là có lý do của họ. Ở Mỹ hay ở Anh các trào lưu phản kháng chính quyền, chống lại những tiêu chuẩn sẵn có của xã hội (anti-establishment) cũng sử dụng sex, ngôn từ tục để tạo sự khác biệt và phá cách. Tôi không thích thơ và cũng chả thích ngôn từ dung tục, nhưng tôi nghĩ đọc thơ của nhóm Mở Miệng mà kết luận họ là vô học, lưu manh, và chống cộng là hơi bị võ đoán.

    Tôi không rõ thơ của các nhóm anti bên Anh Mỹ tục đến mức độ nào, nhưng "thơ" của nhóm Mở Miệng thì không nên gọi là phá cách, mà là 'phá phách' thì đúng hơn. Họ đập phá với mong muốn được người khác chú ý. Về mặt chính trị thì tôi thấy chẳng có vấn đề gì. Nhưng xin đừng gọi nó là thơ, đừng nhân danh sự tự do và sáng tạo. Đổ mực lên một tờ giấy không làm nên một bức tranh trừu tượng đâu.

    Đáng buồn là bài văn tuyên giáo trên lại còn đi so sánh nhóm Mở Miệng với nhóm Nhân văn Giai phẩm thuở nào. Thật là một sự sỉ nhục cho các bác NVGP.

    Admin viết:
    Tôi nghĩ thơ của nhóm Mở Miệng sử dụng ngôn từ tục là có lý do của họ. Ở Mỹ hay ở Anh các trào lưu phản kháng chính quyền, chống lại những tiêu chuẩn sẵn có của xã hội (anti-establishment) cũng sử dụng sex, ngôn từ tục để tạo sự khác biệt và phá cách. Tôi không thích thơ và cũng chả thích ngôn từ dung tục, nhưng tôi nghĩ đọc thơ của nhóm Mở Miệng mà kết luận họ là vô học, lưu manh, và chống cộng là hơi bị võ đoán.

    Tôi không rõ thơ của các nhóm anti bên Anh Mỹ tục đến mức độ nào, nhưng "thơ" của nhóm Mở Miệng thì không nên gọi là phá cách, mà là 'phá phách' thì đúng hơn. Họ đập phá với mong muốn được người khác chú ý. Về mặt chính trị thì tôi thấy chẳng có vấn đề gì. Nhưng xin đừng gọi nó là thơ, đừng nhân danh sự tự do và sáng tạo. Đổ mực lên một tờ giấy không làm nên một bức tranh trừu tượng đâu.

    Đáng buồn là bài văn tuyên giáo trên lại còn đi so sánh nhóm Mở Miệng với nhóm Nhân văn Giai phẩm thuở nào. Thật là một sự sỉ nhục cho các bác NVGP.

    Tôi nghĩ thơ của nhóm Mở Miệng sử dụng ngôn từ tục là có lý do của họ. Ở Mỹ hay ở Anh các trào lưu phản kháng chính quyền, chống lại những tiêu chuẩn sẵn có của xã hội (anti-establishment) cũng sử dụng sex, ngôn từ tục để tạo sự khác biệt và phá cách. Tôi không thích thơ và cũng chả thích ngôn từ dung tục, nhưng tôi nghĩ đọc thơ của nhóm Mở Miệng mà kết luận họ là vô học, lưu manh, và chống cộng là hơi bị võ đoán.

    Chọn đề tài, chọn đối tượng để nghiên cứu là rất khó.
    Sẽ có nhiều người đồng tình với cô Thoan nếu cô Thoan tìm được một đề tài chống cộng có văn hóa hơn, sạch sẽ hơn, thơ hơn.
    Bênh vực với lý rằng tục mà không tục là ngụy biện, là bất chấp. Thơ ca có tục. Ở mức độ nào đấy thì chấp nhận được. Còn sản phẩm của nhóm Mở miệng rõ ràng là rác rưởi thật sự.

    Nhưng những bài báo đánh cô Thoan mới là thứ cặn bã chính cống. Những kẻ viết nó đã giết cả những hồn thơ của cả dân tộc này từ giữa thế kỷ trước. Họ viết theo sự chỉ đạo của ban tuyên giáo. Họ vẫn sử dụng những thứ lý luận cũ rích, vẫn văn phong hàm hồ rẻ tiền, đầy chất tuyên giáo sống sượng.

    Trước kia gọi là tuyên huấn. Nay gọi là tuyên giáo. Chúng ta đã không ý thức được sức tàn phá ghê gớm của lực lượng này đã gây ra cho dân tộc. Họ đã quyết VN phải đi đâu, phải theo hệ tư tưởng của ai, giờ lại còn quyết cả các chính sách về kinh tế...

    Tôi đã đọc khoảng nâm, sáu bài thơ của nhớm Mở miệng, tôi có hai nhận xét sau đây: một là về hình thức thì lthơ chẳng ra thơ, nếu không in theo kiểu thơ mỗi câu lại xuống dòng mà để liền thì nó là một bài văn xuôi, lại lạm phát những từ quá tục tĩu, giống kiểu ăn nói của những kẻ đầu đường xó chợ, hoặc lời ăn tiếng nói của những kẻ lưu manh. Hai là về nội dung thì quả thực là họ cũng nói được những tiếng nói của người dân. Họ chống cộng (giống như nhiều người hiện nay) nhưng là kiểu chống cộng của những kẻ vô học, côn đồ, khác hẳn kiểu phê phán chế độ của những trí thức trong nhóm Nhân văn giai phẩm.

    Còn về việc lấy đề tài làm luận văn thạc sĩ của giẩng viên Đỗ Thị Thoan thì tôi không hiểu vì sao một người giảng dạy đại học mf lại chọn làm cái việc như thế. Ngay cái tên đề tài mà tgasc giả dùng từ ngữ đã gay ra sự khó hiểu và khó chịu : “Thực hành thơ” là cái gì, người ta chỉ có thể nghiên cứu thơ, sáng tác (hay làm) thơ thì quần chúng hiểu. Còn thực hành thơ thì theo tác giả nó là cái quái cái quỷ gì? Đay cũng là ăn bệnh cố gắng tìm những từ gây khó hiểu để mang tính “cao siêu” của một số người làm công tác liên quan đế chữ nghĩa, không muốn dùng từ thông thường như quần chúng mà lại “sáng tạo” ra cách dùng từ mới có vẻ ta sáng tạo, độc lập tư duy, ăn cắp ý tưởng nhưng sáng tạo cách dùng từ. “Thực hành thơ“ có nghĩa là bắt chước người ta (nhóm Mở miệng) để làm những vần thơ như thế hay sao?

    Tôi cúng có suy nghĩ nhưng không biết có đúng không, đó là bí đề tài nên ĐTT đã phải tìm đến một hiện tượng mới lạ (nhưng cái mới chưa chắc đã là cái hay). Cái mới này thì chưa chắc người hướng dẫn luận văn đã biết, không biết có nghiã không biết thế nào là đúng, không biết thế nào là sai thì cứ việc “đi” như kiểu “đi thầy” của sinh viên thì sẽ được điểm cao.
    Tôi đã nghe máy sinh viên nói chuyện với nhau về đề tài làm khóa luạn tốt nghiệp, có cậu đã bảo :” Cứ làm đề tài nào thày không biết thì thày sẽ cho điểm tối thiểu là đạt yêu cầu, có khi còn cho điểm tuyệt đối.” (!!! Ôi ông thầy là người hướng dẫn).

    Tá giả lại quá đè cao nhớm Mở miệng thì biết đâu đó có nguồn tại trợ thì sao. Trong khoa học, học thuạt bây giờ cũng chẳng thiếu gì những chuyện bản thỉu không ngờ mà có thể xảy ra. Có lẽ trong giai đoạn này văn học của ta đang khủng hoảng thì đề tài luận văn thạc sĩ cúng khủng hoảng theo hay sao. Lấy đề tài tích cực thì xin hỏi láy đề tài nào? Các đề tài thời kỳ trước đây thì những người đi trước đã cầy nát ra rồi. Rồi lại còn ý nữa là cứ làm luận văn để đạt được cái bằng thạc sĩ, giữ được ghế giảng viên đại học chứ cần ĐÉO gì chất lượng (tôi cố tình dùng từ tục trường hợp duy nhất ngôn ngữ theo kiểu nhóm Mở miệng). Mình bảo người khác “thực hành thơ” chứ bản thân mình cũng ĐÉO thực hành được thơ, vì mình nói tục thì còn gì tính mô phạm trong nhà trường sư phạm, coi mọi hành vi của ông thầy bà cô là khuôn vàng thước ngọc cho sinh viên noi theo. Nếu "thực hành" được thì sẽ góp phần tạo ra một trào lưu thơ mới có giá trị trường tồn như Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du đấy và nhơm Mở miệng sẽ đi vào lịch sử văn học nước nhà thời kỳ dưới sự lãnh đạo của Đảng CS VN? Cái luận văn của bà ĐTT là vô bổ cho văn học và có hại cho xã hội.

    Tác giả bài này có viết: “Trong khi toàn Đảng và toàn dân ta đang ra sức học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thì nó tìm cách giải thiêng hình tượng Bác Hồ, mang những bài viết, lời phát biểu và những bài thơ của Người ra để chế tác và giễu nhại…”

    “Ra sức học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” thì học ái gì ? Trước kai thì “ra ngõ gặp anh hùng” nay thì “ra cửa gặp lưu manh”.

    Hay thời đại này là thời đại lưu manh lên ngôi thì văn thơ văn mưu manh cũng lên ngôi?

    Cái khủng hoảng này cũng nằm chung cái khủng hoảng trong toàn xã hội hiện nay. Thày không ra thầy, trò không ra trò, đại học không ra đại học, giáo dục không ra giáo dục, nhà nước không ra nhà nước chính phủ không ra chính phủ, chế độ không ra chế độ. KHỦNG HOẢNG TẤT CẢ RỒI.
    Kết thúc bài viết này, tôi xin mượn bài thơ người khác đã nói về nhóm Mở miệng

    Một thằng mở miệng chống công (chống cộng)
    Ba thằng há hốc cùng tông cùng bè
    Thơ ta nghệ thuạt lắm he
    Loại thơ vỉa hè cũng lắm người khen
    Nguyễn Du sống lại cũng ghen
    Được ông Hưng Quốc một phen lời bình
    Thơ ta hơn đứt thơ tình
    Toàn thi sĩ lớn chúng mình với nhau
    Có L... có bát có thau
    Chúng ta chìu hết thi nhau ngửi nhiều.

    Ai phản động ai không phản động
    Giữa ban ngày thật khó phân minh
    Trải qua dâu bể thăng trầm
    Mai sau ắt hẳn biết ngay gian tà
    Như nhân văn xưa kia cũng thế
    Tâm sáng ngời vì chân lý quên thân
    Bao năm chịu cảnh phản dân
    Chịu bao oan trái xuống mồ chưa quên
    Rồi cũng được minh oan phục đức......

    Gần như ngay lúc đọc xong, tôi đã đoán được phản ứng của những comment phía dưới bài viết này. Nguyên tắc đơn giản thôi: kẻ thù của kẻ thù là bạn. Những người chống Cộng phải được khen ngợi, dù họ có viết ra những “vần thơ” mà một người bình thường như tôi đọc thấy lợm giọng. Xin lỗi, nhưng đó đúng là cảm nhận của tôi khi đọc mấy dòng tự-nhận-là-thơ được trích dẫn phía trên kia.

    Chẳng hiểu mấy bác chống Cộng có nhận ra rằng, liên minh của họ bao gồm đủ mọi thành phần tốt xấu lẫn lộn không. Trong nhà tù không chỉ có những tù nhân chính trị, còn có hàng ngàn Lê Văn Luyện đáng bị bắn bỏ. Xin đừng bảo những kẻ đó là “nạn nhân của chế độ.”

    Đó cũng là thế khó của các bác chống Cộng. Các bác không đủ can đảm loại bỏ những con sâu trong nồi canh vì sợ làm yếu đi đội ngũ của mình. Nhưng khi ca ngợi những con sâu đó, các bác đã trở thành những kẻ cực đoan vô lý trong con mắt người bình thường. Nói là vô lý, vì cứ thấy chống Cộng là khen, không-chống-Cộng là chê, bất chấp tốt xấu hay dở.

    Dĩ nhiên đội ngũ tuyên huấn của Đảng cũng ngu ngốc chẳng kém khi sử dụng thứ văn “phê bình kiểm dịch” (trích lời nhà văn Phạm Thị Hoài) nồng nặc mùi chính trị lỗi thời để phê phán luận văn của cô Đỗ Thị Thoan. Làm thế chỉ khiến cho người ta cười nhạo. Nếu đám tuyên huấn cao tay hơn, dám gạt bỏ nội dung chính trị qua một bên để tập trung vào sự kém cỏi trong nghệ thuật của nhóm thơ và/hoặc sự non yếu của luận văn, biến nó thành một cuộc đấu thuần túy phê bình văn học, chắc họ sẽ nhận được nhiều ý kiến đồng tình hơn. Ít nhất, những người như tôi rất phản cảm trước cái kiểu nhân danh sự sáng tạo mà làm bẩn văn chương như thế này.

    Mồ ma của những kẻ một thời tung hoành ngang dọc lấy việc ngậm máu phun người, mượn việc công trả thù riêng, tỏ lòng trung thành với đảng cộng sản làm con đường tiến thân từ giữa thế kỷ trước đang sống dậy dưới nhũng cái tên: chu giang nguyễn văn lưu, phong lê,hương huyền và nhũng kẻ a dua chính trị khác. Mượn chuyện văn học để nói chuyện chính trị chính là bọn này. Bọn họ dùng những ngôn từ lừa mị để đánh tráo khái niệm, lập lờ sự thật để lừa mị dân chúng, không từ thủ đoạn,vùi dập người khác nhằm cho con đường tiến thân bẩn thỉu của chúng. Chúng luôn tìm kiếm cơ hội để tỏ lòng trung hòng kiếm chút ân sủng của cái triều đại đang đến hồi mạt vận. Lật đổ chế độ thì sao, nó có cái gì tốt đẹp cho dân tộc, quốc gia mà phải khư khư giữ lấy? Gỉai thiêng ông hồ thì sao? ông ta không phải là người đã phạm nhiều tội lỗi và tội ác tày đình đó sao (gần 200.000 người dân chết oan trong cải cách ruộng đất, 1963-1956, khi ông ta đang làm chủ tịch nước thì đó là tội gì?). Những con người chân chính phải biết cúi đầu trước sự thật và trả lại sự thật cho lịch sử. Những kẻ mưu mô "buôn bán" lịch sử sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát.

    Ngày xưa, Trần Dân, Phùng Quán, Lê Đạt, Phan Khôi... còn bị phê mạnh hơn nhiều. Lại còn tù đầy, cô lập, bêu riếu.
    Lời thơ cũng bị phê là rất phản động (ví dụ: yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét, dù ai cầm gươm dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu...).

    Ngày nay, đáng lãnh đạo cuộc phê phán này nhẹ quá.
    Đây chính là bọn Nhân Văn tái sinh.
    Các bác Tô Huy Rứa đâu, Đinh Thế Huynh đâu, lên tiếng đi. Rồi bác Phạm Quý Ngọ đâu, Lê Hồng Anh đâu, Trần Đại Quang đâu... Cho bọn chúng câm miệng vĩnh viễn đi.

    HIÊN NGANG BÁN NƯỚC
    *
    Giữ nguyên trạng thái biển đông giải băng “túng dẫn” kéo căng tình hình
    Xâm lăng TẦU cộng Bắc Kinh khiến người yêu nước giật mình quốc vong
    Tiếp tay “trú lọng” Hoa hồng bỉ hồn liệt sỹ hở hông búa liềm
    Diệt bầy lợi ích vô liêm khó hơn “tưởng thú” ngu kiêm khôn liền
    *
    Trường Hoàng sa đảo cuồng điên đầu đàn tứ trụ bán riêng âm thầm
    Cóc ngồi hội nghị quanh mâm Việt gian nội gián truy tầm đâu xa
    Dân bầu đảng cử đàn gà một tên cõng rắn bóng ma tặc HỒ
    Vinashine bauxite tung hô mả đào mộ xới cuốc mồ tổ tiên
    *
    Polimer in bạc lấy tiền tham quan sức mấy cữ kiêng dân lành
    “Ca ca” đớp gọn ăn nhanh sơn hà gấm vóc khỏi tranh bạn bè
    Thăng hàm lạm chức chia phe sẳn sàng vượt biển kết bè ra khơi
    “Tam sa” há chẳng đặng mời gia nô thái thú dâng mồi từ lâu
    *
    Hiên ngang khoe mẽ chúa sâu một chân cũng đủ làm rầu nồi canh
    VIỆT NAM tôi ở nơi dâu CÀ MAU chó ghẻ xà mâu bán rồi
    Bờ leo bờ lốc buồn thôi làm gì diệt được cục tồi Ba dơ
    Hưng thời lựa thế cầm cờ người yêu tổ quốc dưới cơ chớ hòng
    TÂM THANH

    Cho điểm 10 có nghĩa Hội đồng chấm luận văn đã công nhận sự đúng đắn, khoa học, sáng tạo và xuất sắc của bản luận văn này. Nếu gọi bản luận văn là phản văn hóa và phản động thì suy ra toàn bộ Tiến sĩ, Giáo sư đã chấm bản luận văn đó là những người không biết gì về văn hóa. Nghiêm trọng hơn, họ đã (và đang?) ủng hộ tuyệt đối (điểm 10) cho tư tưởng phản động.

    Nếu tôi có bản luận văn làm chứng cứ, nội dung đúng như bài viết này đã nêu, tôi sẽ méc với cơ quan an ninh xử lý tác giả theo Điều 88 hoặc Điều 258 Bộ luật Hình sự. Còn Hiệu trưởng và những người chấm điểm luận văn phải bị kỷ luật nặng nhất bằng hình thức sa thải, buộc thôi việc.

    Mấy cha nhà văn, nhà thơ đưa bản luận văn viết từ năm 2010 ra Hội nghị thảo luận là có ý gì? Muốn thăm dò xã hội hay ngầm tuyên truyền, ủng hộ các đối tượng nổi loạn? Tôi mà méc với Ban Tư tưởng-Văn hóa TW về thâm ý của các vị thì e rằng cái thẻ nhà văn của các vị khó mà giữ được. Còn cái báo Vĩnh Long, trong lúc dân trí của ta còn rất thấp, nhẹ dạ, dễ bị tác động, đáng ra phải ém cái chuyện tế nhị này đi thì lại cứ nói bô bô, cần sâu sắc tự kiểm điểm.