Thư gửi Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang nhân chuyến công du Hoa kỳ sắp tới

  • Bởi Admin
    22/07/2013
    19 phản hồi

    Kính gửi Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang,

    Chúng tôi, những người Việt Nam trĩu nặng ưu tư về vận nước, đang băn khoăn theo dõi những diễn biến mới về thời cuộc trong nước và trên thế giới, bày tỏ với Chủ tịch Nước nhân chuyến công du Hoa Kỳ sắp tới một số suy nghĩ sau đây:

    1. Cuộc công du của Chủ tịch Nước lần này diễn ra trong bối cảnh của những hoạt động quốc tế dồn dập ở khu vực Đông Nam Á, Đông Á, Châu Á-Thái Bình Dương và trên thế giới, đặc biệt là cuộc hội đàm riêng giữa Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Obama, rồi chuyến công du của Chủ tịch Nước đến Trung Quốc và k‎ý‎ kết Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc.

    Những cam kết đưa ra trong Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc chưa ráo mực thì ngay lập tức trên Biển Đông, các tàu hải giám của Trung Quốc đã rượt đuổi và hành hung tàu cá của ngư dân ta đang hành nghề trên vùng lãnh hải của Việt Nam gần quần đảo Hoàng Sa. Hành động ngang ngược này diễn ra đồng thời với việc họ tổ chức cấp phát giấy chứng minh nhân dân và giấy cư trú đợt đầu cho người Trung Quốc ở cái gọi là “thành phố Tam Sa”, mà ngay khi họ thành lập, Việt Nam đã tuyên bố rõ ràng rằng việc làm này của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và hoàn toàn vô giá trị.

    Đây là một hành động có tính toán thể hiện rõ âm mưu và thủ đoạn xảo quyệt của giới cầm quyền Bắc Kinh, cho nên không thể trông mong vào điều mà người phát ngôn của Bộ Ngoại giao ta tuyên bố “khi đường dây nóng đi vào hoạt động, hai bên sẽ có thể nhanh chóng, kịp thời trao đổi thông tin và biện pháp xử lý các vụ việc phát sinh đột xuất liên quan đến nghề cá”. Làm sao có thể tin vào giới cầm quyền Trung Quốc khi họ nói một đằng, làm một nẻo? Vì vậy, tuyệt đối không thể để cho những “cam kết”, những “tuyên bố” với Trung Quốc trong thời gian vừa qua phủ bóng và ảnh hưởng xấu tới cuộc công du của Chủ tịch Nước đến Hoa Kỳ lần này.

    Chừng nào các nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn còn lướng vướng trong vòng kiềm tỏa của “mười sáu chữ”, “bốn tốt” nhằm che đậy thủ đoạn của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán, chừng ấy Việt Nam vẫn bị đẩy vào quỹ đạo Trung Quốc, đất nước sẽ vẫn còn trầm luân. Nếu lại chỉ dựa vào những giải pháp như kiểu “đường dây nóng” thì e chỉ có thể dẫn tới việc trói tay trói chân người yêu nước đang quyết liệt đấu tranh vạch mặt mưu đồ đen tối của kẻ xâm lược, khác nào những thỏa thuận ngầm nhằm làm suy giảm ý chí quật cường bất khuất của toàn dân Việt Nam, đang phẫn nộ vạch trần những thủ đoạn xấu xa, lừa mị.

    2. Chuyến công du của Chủ tịch nước diễn ra trong bối cảnh đất nước đang gặp nhiều khó khăn. Thực trạng kinh tế rất đáng lo ngại. Nhiều hoạt động kinh tế bị đình đốn, nhiều doanh nghiệp phá sản, người lao động thiếu việc làm, nông dân và ngư dân gặp vô vàn trở ngại, đời sống các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là người nghèo, người sống ở vùng sâu vùng xa hết sức khó khăn. Nhiều giải pháp tháo gỡ đang được đặt ra và xúc tiến mạnh mẽ, trong đó việc tham gia Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) cần được xem như một hướng ra, một giải pháp quan trọng. Đây là vấn đề được đưa ra trong chương trình nghị sự của Chủ tịch Nước với người đồng cấp Hoa Kỳ.

    Tuy nhiên những điều kiện tham gia TPP không đơn thuần chỉ là những cam kết về kinh tế mà bao gồm cả những vấn đề dân chủ và nhân quyền. Báo chí và truyền thông Mỹ những ngày gần đây liên tục đưa tin về chủ đề này. Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông David Shear đã không ngần ngại nói rõ: “Sẽ có rất nhiều người ở Quốc hội Mỹ đặt câu hỏi về vấn đề dân chủ, nhân quyền của Việt Nam khi chúng tôi trình hiệp ước đó (TPP) lên, chúng tôi không thể tránh được thực tế chính trị đó”. Tuy thế, dân biểu Frank Wolf của Đảng Cộng hòa vẫn quyết liệt: “Người dân Việt Nam và hàng triệu người Mỹ gốc Việt xứng đáng được hưởng điều kiện tốt hơn những gì mà Đại sứ Shear và chính quyền này mang lại. Chính quyền Obama đã làm thất vọng mọi công dân Việt Nam và mọi công dân Mỹ gốc Việt vốn quan tâm đến nhân quyền và tự do tôn giáo”.

    Phải chăng đó cũng là lý do tại sao gần đây hai văn bản về nhân quyền đối với Việt Nam lại gấp rút được soạn thảo và trình lên Hạ nghị viện và Thượng nghị viện Mỹ. Trong đó, có nội dung ràng buộc điều kiện nhân quyền và dân chủ vào các khoản viện trợ phi nhân đạo dành cho chính phủ Việt Nam, đồng thời cổ súy thái độ cứng rắn hơn trong lĩnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo, thêm vào đó có điều khoản về đóng băng và cấm chỉ giao dịch liên quan đến tất cả tài sản và lợi ích của những đối tượng vi phạm luật này. Tổ chức Phóng viên Không biên giới mới vừa đưa ra một danh sách 35 blogger bị giam cầm ở Việt Nam là một cảnh báo về sự vi phạm một cách trắng trợn điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, khi Việt Nam đang ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền: “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng và biểu đạt. Quyền này bao gồm sự tự do tư tưởng mà không bị cản trở, được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới”. Không phải ngẫu nhiên Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc tuyên bố: “Tất cả các nạn nhân của việc vi phạm nhân quyền có thể trông cậy vào Hội đồng nhân quyền như một diễn đàn và một bàn đạp cho các hành động”.

    Ấy vậy mà, trong khi đời sống kinh tế bị đình đốn thì giới cầm quyền nước ta lại tăng cường bắt bớ, trấn áp người yêu nước; những người bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa chống Trung Quốc xâm lược vẫn bị khủng bố, đe dọa theo điều 258 của Bộ luật Hình sự, điều đó đã tạo một áp lực đè nặng lên tâm trạng xã hội. Chừng nào mà cái gọi là “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” đang được vận dụng hết sức tùy tiện và tràn lan chưa bị xóa bỏ, thì gương mặt Việt Nam về dân chủ và nhân quyền chưa thể được cải thiện trong ánh mắt của công luận trong khu vực và trên thế giới. Không thể nhập nhằng khái niệm “nhân đạo” như cách mà báo chí nhà nước đưa tin với việc khẳng định thực thi quyền con người, thực thi dân chủ. Tình trạng ấy làm cho việc tham gia vào TPP không thể thuận buồm xuôi gió được.

    3. Đó là hai trở ngại to lớn mà Chủ tịch Nước đang đối diện. Tuy vậy, đây lại là thời cơ để thể hiện bản lĩnh của người gánh vác trọng trách trước Tổ quốc và nhân dân. Và đây cũng là thời cơ thuận lợi để đẩy tới công cuộc “giải Hán hóa” mà dân tộc ta bao đời nung nấu, quyết thoát khỏi quỹ đạo Trung Quốc hội nhập vào thế giới dân chủ, văn minh. Ông cha ta từng răn dạy, bỏ lỡ thời cơ là sự bỏ lỡ tệ hại nhất mà rồi cái giá mà dân tộc phải trả là không sao lường hết. Chính vì vậy mà cách đây hơn năm trăm năm, Nguyễn Trãi đã cảnh báo: “Thời! Thời! Thực không nên lỡ”. Chúng tôi hy vọng rằng Chủ tịch sẽ không phụ lòng mong mỏi của ông cha để xứng đáng với đòi hỏi của nhân dân đang chăm chú dõi theo chuyến công du quan trọng này.

    Xin gửi Chủ tịch Nước lời chào trân trọng.

    Ngày 19.7.2013

    DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI GỬI THƯ ĐẾN CHỦ TỊCH NƯỚC

    1. Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS, Hà Nội

    2. Bùi Tiến An, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy TP HCM, TP HCM

    3. Lại Nguyên Ân, nhà nghiên cứu phê bình văn học, Hà Nội

    4. Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức yêu nước TP Hồ Chí Minh, TP HCM

    5. Nguyễn Nguyên Bình, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hà Nội

    6. Nguyễn Trọng Bình, nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học Tại chức TP Hải Phòng, Hải Phòng

    7. Nguyễn Huệ Chi, GS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Hà Nội

    8. Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập báo Lao động, TP HCM

    9. Nguyễn Trung Dân, nhà báo, TP HCM

    10. Nguyễn Đắc Diên, bác sĩ, TP HCM

    11. Nguyễn Xuân Diện, TS, nhà nghiên cứu Hán Nôm, Hà Nội

    12. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM

    13. Phạm Chí Dũng, nhà báo tự do, TP HCM

    14. Hà Dương Dực, Hoa Kỳ

    15. Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương Liên minh các lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh, Đại biểu Hội đồng Nhân dân TP Hồ Chí Minh khóa 4, 5, TP HCM

    16. Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, TP HCM

    17. Phạm Văn Đỉnh, TSKH, Pháp

    18. Nguyễn Ngọc Giao, GS, nhà báo, Paris, Pháp

    19. Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí Thư thường trực Thành Đoàn TNCS TP HCM, nguyên Phó Tổng Giám đốc Tổng công ty Du lịch TP HCM

    20. Chu Hảo, PGS TS, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội

    21. Đặng Thị Hảo, TS, nguyên Phó ban Văn học Cổ Cận đại, Viện Văn học, Hà Nội

    22. Võ Thị Hảo, nhà văn, Hà Nội

    23. Phạm Duy Hiển, GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội

    24. Hồ Hiếu, cựu tù Côn Đảo, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Mặt trận, Thành uỷ TP Hồ Chí Minh, TP HCM

    25. Võ Văn Hiếu, nguyên cán bộ Đài phát thanh giải phóng thuộc Ban Tuyên huấn Trung ương cục Miền Nam

    26. Nguyễn Xuân Hoa, nguyên Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Thừa Thiên Huế, Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế

    27. Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh

    28. Nguyễn Thế Hùng, GS TS, Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng, Phó Chủ tịch Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam, Đà Nẵng

    29. Hà Thúc Huy, PGS TS, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, TP HCM

    30. Nguyễn Thị Từ Huy, TS, TP HCM

    31. Phạm Khiêm Ích, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, nguyên Phó Viện trưởng Viện Thông tin, Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam

    32. Trần Hữu Kham, thương binh mù, cựu tù chính trị Côn Đảo trước 1975

    33. Trần Hữu Khánh, cán bộ hưu trí, TP HCM

    34. Lê Xuân Khoa, GS, nguyên Phó Viện trưởng Ðại học Sài Gòn, Hoa Kỳ

    35. Nguyễn Khuê, cán bộ hưu trí, TP HCM

    36. Viễn Kính, nhà báo, TP HCM

    37. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Tổ chuyên gia tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Viện IDS, TP HCM

    38. Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới, TP HCM

    39. Lương Văn Liệt, nguyên cán bộ Thanh niên Xung phong, nguyên cán bộ Chi cục thuế, TP HCM

    40. Trần Văn Long, nguyên Tổng thư ký Ban vận động cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam (trước 1975), nguyên Phó Bí thư Thành đoàn TP HCM, TP HCM

    41. Nguyễn Văn Ly, nguyên Phó phòng PA 25 CA thành phố HCM, nguyên thư ký của Bí thư thành ủy TP HCM Mai Chí Thọ

    42. Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận Trung ương, Hà Nội

    43. Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, nguyên Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, TP HCM

    44. André Menras - Hồ Cương Quyết, cựu tù chính trị trước năm 1975, Pháp

    45. GB Huỳnh Công Minh, Linh mục, Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM

    46. Phạm Gia Minh, TS, Hà Nội

    47. Trần Tố Nga, cựu tù chính trị trước 1975, Pháp

    48. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM

    49. Nguyên Ngọc, nhà văn, nguyên thành viên Viện IDS, Hội An

    50. Hạ Đình Nguyên, cựu tù chính trị Côn Đảo trước 1975

    51. Nguyễn Xuân Ngữ, cựu chiến binh, TP HCM

    52. Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin sáng, TP HCM

    53. Trần Đức Nguyên, nguyên thành viên Tổ chuyên gia tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Trưởng ban Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội

    54. Phan Thị Hoàng Oanh, TS, TP HCM

    55. Nguyễn Hữu Phước, nhà báo, TP HCM

    56. Nguyễn Kiến Phước, nhà báo, TP HCM

    57. Đoàn Chí Phương, nguyên cán bộ Ban Giao bưu Trung ương cục Miền Nam

    58. Ngô Văn Phương, Đại biểu Hội đồng Nhân dân TP HCM khóa 5, Ủy viên MTTQ TP HCM khóa 6

    59. Phạm Xuân Phương, Đại tá, cựu chiến binh, Hà Nội

    60. Đào Xuân Sâm, nguyên thành viên Tổ chuyên gia tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải, Hà Nội

    61. Tô Lê Sơn, kỹ sư, TP HCM

    62. Nguyễn Ngọc Sơn, nguyên Phó Tổng Biên tập tạp chí Đại học và Giáo dục chuyên nghiệp, Phó Tổng Biên tập tạp chí Thế giới trong ta, Hà Nội

    63. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản, ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam khóa VII, Nhật Bản

    64. Trần Công Thạch, hưu trí, TP HCM

    65. Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, TP HCM

    66. Trần Thị Băng Thanh

    67. Jos Lê Quốc Thăng, Linh mục, Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM

    68. Lê Thân, cựu tù chính trị Côn Đảo, TP HCM

    69. Trần Văn Thọ, GS, Đại học Waseda, Nhật Bản

    70. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, TP HCM

    71. Trần Quốc Thuận, luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, TP HCM

    72. Phan Văn Thuận, Giám đốc công ty TNHH Phú An Định, TP HCM

    73. Phạm Toàn, nhà giáo, Hà Nội

    74. Nguyễn Thị Ngọc Toản, GS, bác sĩ, Đại tá, cựu chiến binh, Hà Nội

    75. Nguyễn Thị Ngọc Trai, nhà văn, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, Hà Nội

    76. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, TP HCM

    77. Phạm Đình Trọng, nhà văn, TP HCM

    78. Vũ Quốc Tuấn, nguyên trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải, Hà Nội

    79. Hoàng Tụy, GS, Viện Toán học, nguyên Chủ tịch Viện IDS, Hà Nội

    80. Hà Dương Tường, nguyên GS Đại học Compiègne, Pháp

    81. Trần Thanh Vân, kiến trúc sư, Hà Nội

    82. Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, Huế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    19 phản hồi

    Có thể thấy Trương Tấn Sang đi Mỹ gặp Obama có 2 mục đích chính:

    1. Để trao cho TT Obama lá thư Hồ Chí Minh gởi TT Mỹ Truman với chủ đích học tập “tư tưởng” (láu cá) của ông Hồ nhằm lừa Obama là CHXHCNVN muốn theo Mỹ chống Tàu!

    2. Vận động Mỹ (TT Obama) ủng hộ CHXHCNVN được nhận vào TPP và mời Obama viếng thăm CHXHCNVN vào dịp Obama sang dự Hội nghị thượng đỉnh Mỹ Á và Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á tại Brunei.

    Nhưng một dấu hiệu cho thấy TT Obama cũng học tập ‘tư tưởng’ TT Truman là “lờ” mấy ông cộng sản đểu, láu cá như Trương Tấn Sang, hậu duệ của HCM: Đầu tháng 10, TT Obama đi thăm 4 quốc gia Đông Nam Á để bàn về gia tăng hợp tác kinh tế và an ninh, nhưng không đến CHXHCNVN, dù trước đây ông chủ tịch CSVN Trương Tấn Sang có trực tiếp mời khi hội kiến TT Obama tại tòa Bạch Ốc.

    việt nam có sẵn đáp án
    đáp án 1: thí sinh có tên Vũ Như Cẫn
    Đáp án 2: thí sinh có tên Nguyễn Y vân
    - với song kiếm hợp bích của 2 thí sinh này, đến tết công gô tư sang cũng chẳng làm nên trò gì
    + sang hoa kỳ, ô ba ma chỉ cần hỏi Pằng chứng đâu?? sang biết trả lời ra sao??

    Trích dẫn:
    Nhưng thực ra theo tôi và một số anh em khác, thì đây không chỉ là một thư kiến nghị, mà còn có ý nghĩa như là một tác động về mặt truyền thông. Mà trong cái buổi giao thời như thế này, truyền thông đóng một vai trò hết sức quan trọng. Đây không chỉ là một cái thư kiến nghị gởi cho một cá nhân Chủ tịch nước, hay là cá nhân Tổng bí thư, Thủ tướng, hoặc một lãnh đạo cao cấp nào, mà nó còn mang ý nghĩa truyền thông, có sự lan rộng, lan tỏa đến các tầng lớp. Và không chỉ cho cá nhân lãnh đạo trong Nhà nước, trong Đảng đọc, mà còn có tác động đến cả lớp trẻ, đến các thế hệ sau này.

    Nói vậy sao quí vị không viết thư gởi cho các tầng lóp dân chúng. Có thể quí vị lập một đoàn xin gặp ông CT Sang và đàng sau có hàng đoàn người ủng hộ qua biểu tình hay qua dư luận. Như thế có phải "hoành tráng" và may ra có tể mang đến hiệu quả như ý hay không?

    TỰ DO luôn là đối ngịch với CỘNG SẢN. Lịch sử các nước cộng sản cho ta thấy cộng sản luôn đi đôi với độc tài và bạo lực các mạng. Các chế độ độc tài toàn trị cộng sản sống và trưởng thành nhờ bạo lực các mạng nên chỉ chết do bạo lực các mạng.

    Các hình thức “đấu tranh” như THƯ GỞI, THỈNH NGUYỆN THƯ, KIẾN NGHỊ trong các chế độ độc tài toàn trị cộng sản là cách đấu tranh của giới “hàn lâm”, “chống cộng phải tồn tại trước đã”! Các hình thức đấu tranh trên chỉ để áp dụng trong các chế độ TỰ DO, DÂN CHỦ trong đó chính quyền (giới lãnh đạo) do dân bầu lên.

    THƯ GỞI trên của các nhân sĩ, trí thức trong nước đã gởi nhầm địa chỉ. Các vị muốn việc làm của quí vị thiết thực hơn, hữu ích hơn hãy soạn thảo “Thư gởi TT Obama” thay vì “Thư gởi CT Trương Tấn Sang”.

    Do vậy ý nghĩa của bức thư kiến nghị này không phải chỉ cho một cá nhân lãnh đạo nào, mà còn có ý nghĩa xã hội rộng lớn.

    Đây là một lập luận không thuyết phục, các vấn đề dân chủ hoá đất nước và giải Hán hoá các nguy cơ đã được dân chúng biết rõ nhưng cam chịu hoặc thờ ơ. Nguyên ửy của sự chuyển động tương lai không liên hệ đến Obama hay Ông Sang hay ý nghĩa của các thỉnh nguyện mà là do toàn dân ý thức và hành động.

    Bình luận:
    MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA CHUYẾN ĐI TẦU VÀ ĐI MỸ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG .

    Thiện Ý.

    Như vậy là chỉ sau hơn một tháng đi Tầu, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lại sẽ đi Mỹ vào ngày 25 -7-2013 tới đây. Mặc dầu chuyến đi Mỹ này nghe nói là đã được phía Việt Nam vận động từ cả năm nay, song việc Tòa Bạch Ốc loan báo lời mời Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Mỹ chỉ trong một thời gian ngắn sau chuyến đi Tầu của Ông Sang cho thấy có một mục đích và ý nghĩa khác hơn mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và đang được nhiều người nói tới.
    Bài việt này sẽ lần lượt trình bầy:
    - Mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và đang được nhiều người nói tới là gì?
    - Mục đích và ý nghĩa khác hơn đó là gì?
    - Kết luận.
    I/- MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA CHÍNH THỨC ĐANG ĐƯỢC NÓI TỚI LÀ GÌ?
    Theo thông báo của Tòa Bạch Ốc, tổng thống Obama sẽ thảo luận với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về phương cách củng cố hơn nữa quan hệ đối tác giữa hai nước trên các vấn đề khu vực và tăng cường hợp tác với ASEAN. Đồng thời tổng thống Obama nhân dịp này cũng sẽ thảo luận với nhà lãnh đạo hàng đầu Việt Nam về vấn đề nhân quyền và những thách thức đang nổi lên như biến đổi khí hậu, và tầm quan trọng của việc hoàn tất Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).
    Theo các nhà quan sát bình giải, thì đây là chuyến thăm viếng chính thức và chắc chắn hai bên đã phải đồng ý được với nhau về nguyên tắc những gì sẽ ký kết ở tầm quốc gia và ở những mức độ nhỏ hơn kể cả các hợp đồng đầu tư và buôn bán.Các chủ đề chính trên nghị trình sẽ là thúc đẩy quan hệ thương mại mậu dịch và an ninh quốc phòng giữa hai nước và vấn đề nhân quyền sao cho không cản trở sự phát triển quan hệ an ninh và thương mại song phương.
    1.- Về thương mại mậu dịch:
    Việt Nam và Mỹ trong những năm gần đây đã đẩy mạnh quan hệ trong nhiều lĩnh vực.Mỹ hiện là bạn hàng thương mại số hai của Việt Nam, chỉ sau Tầu cộng. Nhưng khác với Tầu cộng, thặng dư thương mại nghiêng về phía Việt Nam. Năm 2012, con số này là 15.6 tỷ đôla.Hoa Kỳ hiện là thị trường xuất khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam.Thương mại hai chiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã tăng từ 1 tỷ đôla năm 2001 tới 26 tỷ vào năm ngoái.
    Hai bên cũng đang gấp rút bàn thảo về việc Việt Nam đàm phán gia nhập Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong thời gian tới.

    2.- Về an ninh quốc phòng:
    . Thời gian gần đây, với tình hình ngày càng phức tạp trên Biển Đông và chính sách xoay chuyển về châu Á của Washington, Việt Nam và Hoa Kỳ cũng tăng cường quan hệ an ninh quốc phòng.
    Gần nhất, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam là Tướng Đỗ Bá Tỵ thăm Mỹ trong nhiều ngày hồi tháng trước và Việt Nam mong muốn Mỹ sẽ hỗ trợ trong việc duy trì ổn định và hòa bình tại khu vực.Hà Nội và Washington cũng đang xem xét nâng quan hệ lên mức đối tác chiến lược.
    3.- Về nhân quyền:
    Thực tế, bề ngoài giữa Việt Nam và Mỹ còn tồn tại một số khác biệt, nhất là trong lĩnh vực nhân quyền(Bề trong hay là thực chất có đúng như vậy không lại là chuyện khác, chúng tôi sẽ trình bầy trong môt đề tài khác).Mặc dầu Hoa Kỳ là đối tác thương mại lớn hàng thứ nhì của Việt Nam sau Tầu cộng, và hai nước đã gia tăng các cuộc thảo luận giữa quân đội với quân đội trong vài năm gần đây. Nhưng Hà Nội và Washington tiếp tục tỏ ra bất đồng ý kiến với nhau về việc Hoa Kỳ phản đối những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Do đó, chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang lần này cũng gặp sự phản đối từ một số giới là lẽ đương nhiên.
    Các nhóm vận động nhân quyền cho Việt Nam ở Mỹ chỉ trích ông Obama đã hợp tác ngày càng chặt chẽ với Hà Nội cho dù chưa có được bằng chứng cải thiện về nhân quyền và tự do tôn giáo.Trong năm qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt và bỏ tù hàng chục nhà hoạt động, blogger, những người mà chính phủ Mỹ coi là chỉ có hành động chỉ trích phế phán chế độ một cách ôn hòa. Những quan hệ ngày càng chặt chẽ giữa Hoa Kỳ với Việt Nam gặp chỉ trích từ phía Quốc hội Mỹ, một số dân biểu chỉtrích chính quyền Obama không tỏ ra cứng rắn với Việt Nam trên vấn đề nhân quyền.
    Trong cuộc điều trần vào tháng trước tại Quốc hội, một số quan chức chính quyền Mỹnhận định là tình hình nhân quyền ở Việt Nam đang xấu đi, với hơn 120 tù chính trị đang bịgiam giữ và chính quyền gia tăng ngăn chận thông tin trên mạng Internet.
    Có lẽ trước những phản ứng bất lợi trên,vào đầu tuần qua, giới hữu trách Việt Nam đã đình hoãn vô thời hạn vụ xét xử luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân là một trong những nhà tranh đấu nhân quyền hoạt động tích cực nhất ở Việt Nam.
    Giáo sư Carl Thayer môt chuyên gia nghiên cứu chiến lược nước Úc cho rằng việc hoãn lại vụ xét xử ông Quân có thể liên hệ tới chuyến đi của ông Sang. Ông nói "Việc hoãn lại vụ xét xử vào lúc này có thể có liên hệ tới chuyến công du của ông Sang. Tôi chỉ đoán vậy thôi. Sau đó thì phía Việt Nam sẽ có cơ hội để quyết định sẽ hành động như thế nào."
    Vì vậy các nhà quan sát cho rằng các vấn đề thương mại và vụ tranh chấp biển Đông sẽ có trong nghị trình thảo luận ở Washington giữa ông Trương Tấn Sang và ông Barack Obama.Nhưng còn một vấn đề gai góc mà cả hai nhà lãnh đạo không ai có thế né tránh là vấn đề nhân quyền.
    Theo đài BBC ghi nhận dư luận quốc tế về áp lực nhân quyền khi Ông Trương Tấn Sang tới Mỹ thì “...tại Mỹ các dân biểu đang tăng áp lực lên chính phủ đòi phải đề cập với phía Việt Nam về tình trạng nhân quyền, mà họ cho là đang xấu đi…”
    Giáo sư Carle Thayer từ Canberra, cho rằng "nhân quyền phải là một phần trong chiến lược rộng lớn hơn của Mỹ, nhưng không nên trở thành trọng tâm làm kìm hãm tiến bộ trong hợp tác ở những lĩnh vực khác".
    Còn Giáo sư Jonathan London từ City University of Hong Kong thì cho rằng nhân quyền là một trong những rào cản trong quan hệ Việt-Mỹ. Vì vậy, theo Ông London thì Việt Nam cần có bước đột phá trong quan hệ với Hoa Kỳ, và để làm điều này thì Đảng CSVN phải có những đổi thay thực sự. Ông nói thay đổi hữu hiệu nhất mà lãnh đạo Việt Nam có thể làm là "cho phép toàn dân tham gia vào cuộc sống chính trị của đất nước một cách công bằng, chấm dứt đàn áp, và phát triển thể chế dân chủ ở trong nước"...”.

    II/- MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA KHÁC HƠN LÀ GÌ?
    Theo nhận định của chúng tôi và có lẽ cũng của nhiều người khác, chuyến đi Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thực hiện chỉ hơn một tháng sau khi đi Tầu là điều không bình thường, không phải là ngẫu nhiên mà có sự thỏa thuận, sắp xếp từ trước về thời khoảng và nghị trình giữa hai chuyến đi Tầu và Mỹ. Do đó, ngoài mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và nhiều người nói tới, còn có mục đích và nghĩa khác hơn đối với chính phủ Hoa Kỳ cũng như đối với đảng và nhà cầm quyền Việt cộng.
    Đối với chính phủ Hoa Kỳ đồng ý tiếp người lãnh đạo hàng đầu của Việt cộng chỉ hơn một tháng sau khi ông này đến Bắc Kinh, là muốn chứng tỏ công cụ chiến lược mới trong vùng của mình là việt cộng vẫn nằm trong tầm tay lèo lái của Washington và Việt cộng vẫn cần đến sức mạnh đối trọng của Hoa Kỳ để gián chỉ tham vọng xâm lăng của Tầu cộng đối với Việt Nam nói riêng và các nước trong vùng Đông Nam Á nói chung.
    Đối với đảng và nhà cầm quyền Việt cộng là thực hiện rõ nét “chủ trương và chính sách đi giây giữa Bắc Kinh và Washington” của đảng và nhà cầm quyền trong chế độ độc tài đảng trị hiện nay tại Việt Nam.
    Bởi vì, trong hoàn cảnh của Việt Nam hiện nay, đứng trước tham vọng xâm lược lãnh thổ và đồng hóa các dân tộc lân bang bằng sức mạnh của Tầu cộng, một nước lớn hùng mạnh, Việt Nam một nước nhỏ yếu thế, đảng cầm quyền độc tôn hiện nay tại Việt Nam đã phải chọn “sách” cuối cùng trong ba sách trị quốc của người xưa: “Thượng sách, Trung sách và hạ sách”.
    1.- “Thượng sách”: là đương đầu trực tiếp chống lại, đập tan cuống vọng xâm lăng của Tầu cộng bằng sức mạnh thì không đủ sức, do tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Tầu cộng là không cân sức.
    2.- “Trung sách”: là dựa hẳn vào Mỹ, một cường quốc hùng mạnh ngang ngửa với Tầu cộng, để được bảo vệ cũng không xong. Vì mối hiểm nguy nhãn tiền trong quá khứ: Tầu cộng có thể nổi giận“dạy cho Việt Nam một bài học” như đã từng làm hai lần vào năm 1979 và 1984-1989,gây tổn thất nặng nề nhân lực, tài lực, đã mất một phần đất của Việt Nam cho Tầu cộng, khi Việt cộng chọn Moscow là “Tổ quốc Xã hội Chủ nghĩa” của mình. Lúc đó Liên Xô chỉ đứng nhìn, không giám can thiệp dù biết rằng đó là hậu quả mà một nước “xã hội chủ nghĩa anh em” phải gánh chịu đòn trừng phạt của Tầu cộng, chỉ vì đã dứt khoát chọn Moscow mà không chọn Bắc Kinh làm minh chủ của mình.
    Trong hiện tại, nếu ngả hẳn theo Mỹ, Tầu cộng nổi giận kiếm cớ dùng sức mạnh tấn công Việt Nam, liệu Mỹ có dám làm khác Liên Xô trước đây hay chỉ đứng nhìn, quá lắm chỉ tố cáo, lên án, đòi Tầu cộng phải chấm dứt hành động xâm lăng Việt Nam? Nếu so sánh mối quan hệ gắn bó giữa Việt cộng và Liên Xô trước đây trong chiến lược quốc tế cũ (Chiến tranh ý thức hệ tư bản chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa), với mối quan hệ lỏng lẻo giữa Việt cộng và Hoa Kỳ trong chiến lược quốc tế mới hiện nay (Toàn cầu hóa chính trị (dân chủ hóa) và kinh tế (thị trường tự do hóa), chúng ta có thể tìm được câu trả lời thực tế.
    Đó là chưa kể mối hiểm nguy nếu ngả hắn theo Mỹ, đến lúc Mỹ và Tầu cộng thỏa hiệp được với nhau về quyền lợi ăn chia trong vùng, Việt cộng sẽ bị Mỹ bán đứng như Việt quốc từng bị Mỹ bỏ rơi năm 1975 khi thành đạt mục tiêu chiến lược của mình (Bắt tay được với Tầu cộng sau Thông cáo chung Thượng Hải 1972,khiến người ta không khỏi liên tưởng tới cuộc họp tay đôi giữa Tổng Thống Obama và Chủ tịch nước Tầu Tập Cận Bình trong hai ngày 7 và 8 tháng 6 tại khu nghỉ dưỡng Sunnylands phía nam tiểu bang California. Sau cuộc họp này Tổng Thống Obam thì cho hay là Mỹkhông có ý định kiềm chế hay bao vây Trung Quốc, cáo buộc mà Bắc kinh thường viện dẫn để suy diễn mục đích của chiến lược “Xoay Trục Châu Á” của Washington. Trong khi đó, nhà lãnh đạo Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình, tuyên bố, ông muốn làm mới mối quan hệ Mỹ- Trung sau thời gian mối quan hệ này trở nên căng thẳng. Ông nói “Thái Bình Dương đủ rộng lớn cho cả Mỹ và Trung Quốc”. Vậy nếu, ngả hẳn theo Mỹ, một khi Mỹ -Tầu đã thỏa thuận được quyền lợi ăn chi trong vùng Biển Đông, số phận Việt cộng sẽ ra sao ?)
    Vì trước sau gì, Mỹ chỉ xử dụng Việt quốc cũng như Việt cộng là công cụ chiến lược một thời trong vùng. Một khi đã thành đạt mục tiêu chiến lược (lợi ích quốc gia Hoa Kỳ chẳng hạn ) công cụ không còn thích dụng phải bị phế bỏ.
    3.- “Hạ sách”: là sách mà đảng và nhà cầm quyền trong chế độ độc tài đảng trị hiện nay tại Việt Nam đã chọn và đang thực hiện. Điển hình gần nhất và rõ nét nhất là chuyến đi Tầu trước, đến Mỹ sau, chỉ trong vòng hơn một tháng. Vì chống lại Tầu thì không đủ sức, ngả hẳn theo Mỹ cũng không xong, vậy chỉ còn “hạ sách” đi giây giữa hai anh khổng lồ Mỹ -Tầu có chung bản chất “tham và lợi” (hay còn gọi là “siêu thực dân”). Bằng cách mở toang cửa trước cho cả hai vào khai thác “lợi ích quốc gia” hay “lợi ich quốc tế” (khoảng sản và quặng mỏ, tài nguyên thiên nhiên dưới lòng biển, trên và dưới mặt đất và các lợi ich khác). Với hạ sách này, Việt cộng hy vọng Tầu-Mỹ đều có lợi, sẽ cùng hổ trợ cho vị thế độc tôn, độc quyền thống trị và các ưu quyền đặc lợi của đảng CSVN sẽ được tồn tại kéo dài thêm thời gian. Còn lợi ích của nhân dân. đất nước và tiền đồ dân tộc thì sao? Thực thế, từ quá khứ đến hiện tại đã có câu trả lời :đó không phải là mối quan tâm của “Đảng Ta”.

    Vậy thì, kết quả chuyến đi Mỹ vào ngày 25 – 7 tới đây là gì?
    Chúng ta có thể suy đoán từ kết quả chuyến đi Tầu hơn một tháng trước qua Bản Thông Cáo chung Việt- Trung. Nghĩa là kết thúc chuyến đi Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng sẽ là một Bản Thông Cáo Chung Việt – Mỹ. Nội dung cũng sẽ có một số nhận định, lập trường và quan điểm đôi bên đồng thuận hay còn khác biệt về ba lãnh vực đã được công bố và được nhiều người nhắc tới về Thương mại mậu dịch, về an ninh quốc phòng và nhân quyền (không đề cập trong Thông cáo chung Việt –Trung vì cùng chủng loại độc tài toàn trị nhân quyền, dân quyền bị bác đoạt hay hạn chế) .
    Về thương mại mậu dịch cũng như an ninh quốc phòng chắc chắn trong thông cáo chung Việt – Mỹ sẽ nói lên sự đồng thuận như đã được thể hiện trong những năm qua và tiếp tục đẩy mạnh , tăng cường các hoạt động hợp tác, phát triển trong những năm tới. Để thể hiện sự đồng thuận này, một số hiệp ước song phương có thể sẽ được ký kết về quân sự, an ninh, quốc phòng (ở mức độkhông làm mích lòng Tầu cộng), về trao đổi thương mại, mậu dịch, đầu tư, khai tác tài nguyên trên biển và các lãnh vực khác trên các lãnh vực tương tự như các hiệp ước hợp tác đã ký với Tầu cộng, coi như thành quả cụ thể của chuyến đi Mỹ, để thăng bằng thế “Đi giây giữa Mỹ và Tầu cộng”.
    Riêng vấn đề nhậy cảm là vụ tranh chấp Biển Đông, Thông cáo chung chắc chắn sẽ không đề cập đến hành động xâm lăng trắng trợn của Tầu cộng đối với các hải đảo và lãnh thổ Việt Nam như trong thông cáo chung Việt cộng – Tầu cộng đã lờ đi; song có thể đưa ra quan điểm chung chung là vấn đề tranh chấp Biển Đông các bên cần tự chế, tránh xung đột quân sự, cần giải quyết hoà bình theo luật pháp quốc tế và thúc đẩy các bên sớm hoàn thành bộ nguyên tắc ứng xử Biển Đông mà khối các nước ASEAN đang nỗ lực hướng tới, Tầu cộng thì cố sức diên trì.
    Còn vấn đề nhân quyền, Thông cáo chung Việt – Mỹ chắc chắn sẽ ghi nhận sự khác biệt quan điểm và phàn nàn theo ngôn ngữ ngoại giao về những hành động vi pham nhân quyền của nhà cầm quyền Việt cộng. Thế nhưng sự thể này chỉ có tính chiếu lệ, vì mặc dù có đòi hỏi quyết liệt của giới dân cử và công luận các giới tại Hoa Kỳ, song không ảnh hưởng gì trên thực tế đối với các nỗ lực hợp tác ngày càng phát triển giữa Hoa Kỳ và Việt cộng trên các lãnh vực đầu tư thương mại mậu dịch, an ninh, quốc phòng. Chính vì vậy mà các nhóm vận động nhân quyền cho Việt Nam ở Mỹ đã từng chỉ trích Tổng Thống Obama đã chìa tay hợp tác với Hà Nội cho dù chưa được bằng chứng cải thiện về nhân quyền và tự do tôn giáo.
    Vì thực ra vấn đề nhân quyền bao lâu nay chính phủ Hoa Kỳ chỉ xử dụng như một chiêu bài để có chính nghĩa can thiệp vào nội tình các nước mà Hoa Kỳ có lợi ích, để thuyết phục, lối kéo sự ủng hộ của nhân dân, quốc hội Hoa Kỳ và công luận quốc tế. Đồng thời chỉ dùng nhân quyền như một vũ khí tấn công các chính quyền độc tài nói chung, độc tài toàn trị Việt cộng nói riêng, tạo áp lực để thành đạt lợi ích nào đó.
    Chính vì vậy mà Việt cộng mới giám ngang nhiên thách thực công luận qua các hành đồng gia tăng đàn áp nhân dân, bắt bớ, giam cầm các nhà đấu tranh cho dân chủ trong nước, bất chấp sự tô cáo, kết án của Hoa Kỳ và công luận quốc tế, như mọi người đã thấy. Dường như Việt cộng đã cố tình làm điều này để có giá mà cả trao đổi với Hoa Kỳ khi “ bắt là có tội bị kết án”, rồi “thả ra là có công được khen là có tiến bộ”.Việc hoãn xử Ls. Lê Quốc Quân tạo thuận lợi cho chuyến đi Mỹ của Ông TrươngTấn Sang phải chăng cũng nằm trong ý đồ này của Việt cộng?

    III/- KẾT LUẬN:
    Nếu sau Hiệp định Geneve ngày 20-7-1954 chia đôi đất nước do ngoại bang sắp xếp để đưa Việt nam vào cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc- Cộng (1954-1975), Việt cộng ở Miền Bắc không hiếu chiến mở cuộc chiến tranh xâm chiếm Miền Nam, mà khôn ngoan hơn là nhận chi viện từ các nước trong phe xã hội chủ nghĩa để thực hiện mô hình chính trị theo đúng lý tưởng “Xã hội chủ nghĩa” (xây dựng một xã hội không còn cảnh người bóc lột người, còn giai cấp nhưng mọi người lao động theo năng lực và hưởng theo công sức….)
    Nếu sau Hiệp định Ba Lê ngày 27-1-1973 cũng do ngoại bang đạo diễn để chấm dứt cuộc chiến tranh “nồi da sáo thịt”, Việt cộng nhận ngay ra được rằng đây không phải là thắng lời của phe này(Việt cộng) với phe kia (Việt quốc), mà chỉ là do nhu cầu thay đổi thế chiến lược quốc tế mới của Hoa Kỳ nói riêng và các cực cường nói chung, để thực hiện ngay một chính sách đại đoàn kết dân tộc, thống nhất được toàn lực quốc gia, tập trung nhân lực, tài lực, trí tuệ vào công cuộc xây dựng và phát triển toàn diện đất nước đến phú cường. tạo thế và lực đủ sức đương đầu và đánh tan cuồng vọng xâm lăng lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bất cứ từ đâu tới.
    Nếu sau khi thống nhất đất nước, thay vì đua nhau làm giầu bất chính (tham nhũng, đục khoét công quỹ…) để vinh thân phì gia, các cán bộ đảng viên cộng sản lớn bé biết tiên liệu, nghỉ ngay đến và thực hiện phương cách đối phó hữu hiệu với tham vọng xâm lăng của Tầu cộng.Phương cách đó là, về quốc phòng, Việt cộng biết tập trung trí tuệ, tài lực làm được công việc mà Ấn Độ và Pakistan đã làm, hay Bắc Triều Tiên đang làm, để trở thành một nước có vũ khí hạt nhân, không phải để tấn công mà để tự vệ. Vì một khi Việt Nam có vũ khí hạt nhân, Tầu cộng sẽ không còn giám ỷ mạnh hiếp yếu, hung hăng như hôm nay, phải từ bỏ ý đồ dùng sức mạnh lấn chiếm bờ cõi đất liền và hải đảo của Việt Nam.
    Nếu cả ba cái nếu trên Việt cộng thực hiện được, thì nằm 1974 Tầu cộng đã không giám tấn công lấn chiếm Hoàng Sa của Việt Nam, năm 1979 đã không giám xua quân lấn chiếm một phần lãnh thổ giáp ranh phía Bắc và năm 1984 -1989 Tầu cộng đã không giám tấn công lấn chiếm thêm các hải đảo thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Và do đó hàng ngàn quân dân Việt Nam trên cả hai miền đất nước đã không phải anh dũng hy sinh đền nợ nước trong các cuộc chiến vệ quốc này.
    Nhất là giờ đây, chúng ta đã có thừa thế lực thực hiện một “thượng sách” trước họa xâm lăng của Tầu cộng, thay vì phải thực hiện “ hạ sách” như Việt cộng đã và đang tiến hành, chỉ có lợi cho tập đoàn thống trị độc tôn, độc quyền là đảng Cộng sản Việt Nam, hoàn toàn bất lợi cho nhân dân, tiền đồ dân tộc, đất nước và Tổ Quốc Việt Nam.
    Việt cộng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước nhân dân và lịch sử Việt Nam về mọi hậu quả gây ra cho dân tộc và đất nước./.

    Thiện Ý
    Houston, ngày 17 Tháng 7 Năm 2013.

    Sau khi T.T Sang đi Tàu, CSVN ký kết nguyện trung thành với Tàu cộng và chấp nhận bán nước và làm tay sai cho Tàu cộng.

    Để che dấu bớt dã tâm bán nước của mình, ba tay sai Dũng, Trọng, Sang (thực sự là Thái Thú Tô Định) đã bàn nhau cách để che dấu bớt SỰ THẬT BÁN NƯỚC này nên ba thằng này đã bàn với nhau: "Giờ gọi điện thoại cho Obama và xin cho Trương tấn Sang qua Mỹ thăm viếng"...Mục đích chuyến đi (được thông báo trước cho Tập cận Bình, để xin phép)là
    1-xoa dịu bớt dư luận.
    2-làm cho Toàn thể Dân VN LẦM TƯỞNG về thực trạng VN, nhất là các nhà BÌNH LOẠN đang viết bài trên mạng đang bình luận đủ thứ về chuyến đi này, trong số đó có cả những Trí thức, những người Quan tâm đến vận nước và cả những Bình luận viên NHÀ NƯỚC

    Obama biết rỏ chứ không có ngu đâu, tâp đoàn cầm quyền Mỹ là "Đỉnh cao của trí tuệ loài người" còn gấp vạn lần ""Đỉnh cao của trí tuệ loài người" của CSVN, nên Y OK cho mày qua làm trò cho vui để GÓP PHẦN VỚI Tập Cận Bình trói chặc VN vào Tàu cộng, đó là một gói nợ giao cho Tàu cộng giống như giao miền Nam cho Tàu cộng năm 1975 (mà Tàu cộng trong giây phút cuối của miền Nam đã không muốn cho CSVN chiếm miền Nam.

    Vài hàng CẢNH TỈNH đến tất cả những người VIỆT NAM ĐANG MẤT NƯỚC (cả trong và ngoài nước)

    Khách Kẹt Đường viết:
    Quý vị trí thức nhân sĩ khả kính của tôi ơi. Quý vị làm cái gì KHÁC và HAY hơn là cứ lải nhải năn nỉ cầu khẩn ad infinitum đám "lãnh đạo" ĐCSVN như thế này. Hãy nhìn lại tấm gương Nguyễn Trường Tộ và các bản ĐIỀU TRẦN của ông gửi vua Tự Đức và nhìn kỹ những hậu quả đưa đến việc nước ta lọt vào vòng Pháp thuộc.

    Trừ khi quý vị muốn đi vào lịch sử như những NGUYỄN TRƯỜNG TỘ của thế kỷ 21 bất kể nước ta rơi vào vòng đô hộ của Tàu, việc làm của quý vị thực sự không tương xứng với tư cách TRÍ THỨC, không xứng với câu nói quốc gia hưng vong thất phu hữu trách. Quý vị cứ đàn gảy tai trâu trước đám Việt gian bán nước như Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, v.v... thì phỏng có ích lợi gì? Chẳng lẽ quý vị CAM TÂM ngồi nhìn Tổ quốc ta LỌT VÀO TAY TÀU chăng?

    Làm cái gì đi quý vị ơi!

    Dưới đây là ý kiến của bogger Phạm Chí Dũng, một trong những nguời ký tên vào thơ gởi chủ tịch Sang (nguồn: http://bolapquechoa.blogspot.com/2013/07/y-nghia-buc-thu-kien-nghi-gui-chu-tich.html)

    Ý nghĩa bức thư kiến nghị gửi Chủ tịch nước

    Về bản kiến nghị của nhóm nhân sĩ trí thức mà trong đó tôi cũng đã ký tên, thì tôi có nghe là trước đó có một vài người tỏ ý không muốn ký và cũng đã gởi thư cho nhau, nói là việc này ký mãi cũng chả để làm gì. Do trước đó cũng đã có một số kiến nghị về vấn đề Hiến pháp, về điều 4, về vấn đề đất đai… và nói chung là đã có nhiều phản biện xã hội của các nhân sĩ trí thức, nhưng mà không có tác động thực sự đối với chính quyền, và cũng không được một nhân vật nào trong chính quyền lắng nghe, và có phản hồi xác đáng. Cho nên họ cho là, thôi, không nên ký vì mọi chuyện không đi tới đâu.

    Nhưng thực ra theo tôi và một số anh em khác, thì đây không chỉ là một thư kiến nghị, mà còn có ý nghĩa như là một tác động về mặt truyền thông. Mà trong cái buổi giao thời như thế này, truyền thông đóng một vai trò hết sức quan trọng. Đây không chỉ là một cái thư kiến nghị gởi cho một cá nhân Chủ tịch nước, hay là cá nhân Tổng bí thư, Thủ tướng, hoặc một lãnh đạo cao cấp nào, mà nó còn mang ý nghĩa truyền thông, có sự lan rộng, lan tỏa đến các tầng lớp. Và không chỉ cho cá nhân lãnh đạo trong Nhà nước, trong Đảng đọc, mà còn có tác động đến cả lớp trẻ, đến các thế hệ sau này.

    Trường hợp như anh Lê Hiếu Đằng - là một trong những người chủ chốt của phong trào phản biện và rất tâm huyết - hiện nay vẫn đang trong tình trạng phải nói là nguy kịch : ung thư tiền liệt tuyến, mà vẫn tham gia ký tên. Đó chính là một tấm gương đối với lớp trẻ bọn tôi sau này.

    Do vậy cho nên những việc cần làm - thì cũng như giáo sư Tương Lai đã nói, mặc dù yếu sức, nhưng mà việc cần làm thì vẫn phải làm. Đồng thời việc làm này còn tạo ra những tiền đề cho một xã hội dân sự trong tương lai của Việt Nam. Tại vì nếu không có phản biện thì sẽ không có tác động tới chính quyền. Và không có tác động tới chính quyền thì mọi chuyện sẽ vẫn đi theo lối mòn như cũ.

    Huống chi đây là cuộc gặp rất quan trọng giữa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama. Hy vọng là vẫn có thể mang lại một chính sách nào đó mới mẻ hơn một chút, có một sự cởi mở hơn một chút về vấn đề dân chủ, nhân quyền.

    Đồng thời có một sự đồng cảm và đồng dạng với bức thư kiến nghị của nhóm nhân sĩ trí thức Việt Nam. Cùng thời điểm đó chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội Mỹ cũng đã gởi gần như là một tâm thư tới Tổng thống Obama, đề cập tới vấn đề dân chủ, nhân quyền, và có thái độ gần như trách cứ đối với Tổng thống Obama về thời gian vừa rồi đã có thái độ không thực sự chú tâm đúng mức tới vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Mặc dù vào tháng 5 năm trước, trong Ngày Tự do Báo chí Quốc tế, ông Obama đã nhắc tới những trường hợp như : « Chúng ta không được phép quên những người như blogger Điếu Cày ». Mà hiện nay Điếu Cày đã tuyệt thực cho tới ngày hôm nay là ngày thứ ba mươi.

    Có một sự đồng cảm giữa những nhân sĩ, trí thức người Mỹ và người Việt Nam cùng tập trung ở một tiêu điểm, đó là vấn đề dân chủ và nhân quyền. Do vậy ý nghĩa của bức thư kiến nghị này không phải chỉ cho một cá nhân lãnh đạo nào, mà còn có ý nghĩa xã hội rộng lớn.

    Các biện pháp Giải Hán Hoá gồm có một là bảo vệ biển đảo bằng các biện pháp quân sự quyết liệt, tranh tụng trước toà án quốc tế và bảo vệ ngư dân bị tấn công, hai là bảo vệ thị trưòng thương phẩm đang bị bóp chết sản xuất của doanh nghiệp Việt và sức khỏe của người tiêu thụ, ba là kiểm soát thị trưòng nhân dụng, bốn là kiểm soát việc xây dựng tràn lan các thành phố Tàu trên đất Việt. Ai cũng biết và Ông Sang cũng biết nguy cơ này nhưng không đủ khả năng và cũng không ai muốn làm gì trước áp lực năng nề cũa Trung Quốc. Obama không quan tâm đến đề tài này mà là chuyện mậu dịch và anh ninh khu vực. Kêu gọi ông Sang nói chuyện Giải Hán Hoá với Obama là lạc đề

    Ông Sang cần các chuyên gia có kinh nghiệm quốc tế về chính trưòng Mỹ và các vấn đề chuyên môn để giúp ông nói chuyện với Obama thành công hơn. Ông Sang không cần kinh nghiệm Lịch Sử Việt trong các chuyên đề sắp được bàn thảo. Tìm phương cách nào để hiểu cơ hội và ứng xử với ông Obama là một việc ngoài khả năng suy luận và đề xuất của nhóm kiến nghị

    Các biện pháp Giải Hán Hoá gồm có một là bảo vệ biển đảo bằng các biện pháp quân sự quyết liệt, tranh tụng trước toà án quốc tế và bảo vệ ngư dân bị tấn công, hai là bảo vệ thị trưòng thương phẩm đang bị bóp chết sản xuất của doanh nghiệp Việt và sức khỏe của người tiêu thụ, ba là kiểm soát thị trưòng nhân dụng, bốn là kiểm soát việc xây dựng tràn lan các thành phố Tàu trên đất Việt. Ai cũng biết và Ông Sang cũng biết nguy cơ này nhưng không đủ khả năng và cũng không ai muốn làm gì trước áp lực năng nề cũa Trung Quốc. Obama không quan tâm đến đề tài này mà là chuyện mậu dịch và anh ninh khu vực. Kêu gọi ông Sang nói chuyện Giải Hán Hoá với Obama là lạc đề

    Ông Sang cần các chuyên gia có kinh nghiệm quốc tế về chính trưòng Mỹ và các vấn đề chuyên môn để giúp ông nói chuyện với Obama thành công hơn. Ông Sang không cần kinh nghiệm Lịch Sử Việt trong các chuyên đề sắp được bàn thảo. Tìm phương cách nào để hiểu cơ hội và ứng xử với ông Obama là một việc ngoài khả năng suy luận và đề xuất của nhóm kiến nghị

    Em nghĩ đây là thư ngỏ, như tựa đề đã nêu.
    Ti diên, bác Chủ tịch nước có đọc hay không lợi là chiện " nằm ngoài tầm tay với" của người gửi, những người đã ký tên.

    Thư này rùi sẽ như những lá thư, đơn từ khiếu nại khác được quăng vào sọt rác, sau khi các nhân viên văn phòng Chủ tịch nước đọc xong.

    Em thấy tội nghiệp các bác đã ký tên trong lá thư này. Hình như các bác ý hãy còn ngủ mơ, hy vọng vào một điều mà ai cũng biết sẽ " không bao giờ và không bao giờ... " thay đổi được suy nghĩ của các vị ở TW.

    Chuyến công du này rùi chỉ là một đổi chác, sẽ có vài tù nhân lương tâm được thả, sau đó sẽ bắt người khác. Nhà nước nước CHXHCN Việt Nam chẳng có, chẳng còn gì để thương lượng trừ chuyện đem các tù nhân chính trị, những người con của Tổ Quốc Việt Nam ra mặc cả với đối tác.

    Đối với TT Obama hay bất kỳ một TT nào khác của Mỹ thì quyền lợi của nước Mỹ là tối thượng. Nó ngược 180 độ với các lãnh đạo Việt Nam cọng cỏ, xí lộn, cộng sản chỉ biết quyền lợi của cá nhân và sự tồn tại đảng Cộng sản.

    Cho cái gì và cho hay không là quyền của nước Mỹ, một TT Obama không có đủ quyền lực để cho, mà trước đó không có những buổi hội ý với cố vấn, với Quốc hội Mỹ.

    Các biện pháp cụ thể để Giải Hán Hoá là gì thì thư kiến nghị không nêu rõ. Tình hình thì Ông Sang và cả nước biết rồi nên không cần phải báo động thêm. Thời cơ của ông Sang là gì khi ông gặp được Obama không ai biết được. Cả hai ông Sang và Obama đều không có phép lạ để biến đổi tình hình kinh tế suy sụp và vi phạm nhân quyền của Việt Nam. Mỹ sẽ tiếp tục quan tâm và tạo áp lực cho lợi riêng của Mỹ. Việt Nam sẽ tiếp tục hứa hen cải thiện tình hình. Và các vị nhân sĩ lại tiếp tục gởi những kiến nghị không thuyết phục.

    Thư Kiến Nghị cho ông Sang mà không nói rõ ông Sang phải làm gì và nói gì khi gặp ông Obama, đây là một sai lầm.
    Kêu gọi ông Sang thực hiện dân chủ và tôn trọng nhân quyền là chuyện trong nước không liên hệ gì đến chuyến đi Mỹ của ông Sang.
    Các ý tưởng trong thư kiến nghị chỉ lập lại bài viết cũa ông Tương Lai lại càng không thuyết phục.

    Từ ngày đi sứ tới Tây kinh
    Thấy việc Âu Châu phải giật mình
    Kêu tỉnh đồng bang mau kíp bước
    Hết lòng năn nỉ chẳng ai tin...

    — Phan Thanh Giản - đại thần Triều Nguyễn

    Kiến nghị dài dài Đảng chẳng nghe
    Thư ngỏ thay vô cũng rứa nè
    Bởi vì Đảng quyết theo Tàu khựa
    Cho dù mất nước cũng đéo “ke” (*)
    Đảng quyết theo Tàu để sống lâu
    Bán nước hại dân được sang giầu
    Dâng cả giang sơn vào tay giặc
    Nguyện làm thái thú của bọn Tầu
    Thế nhưng trí thức chẳng thấy chi
    Chỉ biết cúi đầu "nịnh" Đảng ni
    Thỉnh thoảng ký tên vào kiến nghị
    Dù cho Đảng coi đếch ra gì
    Trí thức như ri thực chán phè
    Còn đâu truyền thống đứng đầu ghe
    Chèo thuyền bẻ lái qua cơn sóng
    Khẳng khái lời vang ai cũng nghe
    Nước ta sắp mất bởi vì ai
    Lịch sử rồi đây viết công khai
    Ai yêu Tổ quốc yêu dân tộc
    Ai theo Tàu khựa phá gia tài!
    ----
    (*) Care

    Mấy ông trí thức này tham lam quá.
    Vừa muốn làm 'chí sĩ' nổi tiếng lại vừa muốn an toàn, giữ được cái tiện nghi hiện hữu.

    Thực ra cái tính cách thụt thò, vòng vo như thế này thể hiện ra không chỉ trong 'đấu tranh' mà còn trong sự nghiệp 'học thuật' của nước nhà.

    Con đường nghiên cứu, khám phá, sáng tạo cũng rất gian lao, khắc nghiệt, đòi hỏi những hy sinh lớn lao chẳng khác gì 'đấu tranh cách mạng', cho nên với phong cách 'ậm ừ' 'ròn rén' 'an toàn' cố hữu xưa nay của trí thức nước nhà, chẳng có gì lạ là nước Việt ta tiếng là 4000 năm văn hiến nhưng chả có 'ra' được thứ gì gọi là đáng để sánh được với thiên hạ.

    Hèn chi ngày trước đảng ta muốn dùng các đồng chí trí thức thì trước hết phải tập trung đưa các đồng chí cao quí này đi 'vô sản hóa'.

    Quý vị trí thức nhân sĩ khả kính của tôi ơi. Quý vị làm cái gì KHÁC và HAY hơn là cứ lải nhải năn nỉ cầu khẩn ad infinitum đám "lãnh đạo" ĐCSVN như thế này. Hãy nhìn lại tấm gương Nguyễn Trường Tộ và các bản ĐIỀU TRẦN của ông gửi vua Tự Đức và nhìn kỹ những hậu quả đưa đến việc nước ta lọt vào vòng Pháp thuộc.

    Trừ khi quý vị muốn đi vào lịch sử như những NGUYỄN TRƯỜNG TỘ của thế kỷ 21 bất kể nước ta rơi vào vòng đô hộ của Tàu, việc làm của quý vị thực sự không tương xứng với tư cách TRÍ THỨC, không xứng với câu nói quốc gia hưng vong thất phu hữu trách. Quý vị cứ đàn gảy tai trâu trước đám Việt gian bán nước như Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, v.v... thì phỏng có ích lợi gì? Chẳng lẽ quý vị CAM TÂM ngồi nhìn Tổ quốc ta LỌT VÀO TAY TÀU chăng?

    Làm cái gì đi quý vị ơi!