Giao Lưu - Tản mạn về thắng và bại trong chiến tranh Việt Nam

  • Bởi Admin
    15/07/2013
    89 phản hồi

    Giao Lưu

    Sau một thời gian dài đọc, suy ngẫm những cuốn sách về chiến tranh Việt Nam của các phe tham chiến, trong 10 năm qua, tôi đã có vài chục lần bút chiến trên mạng ở các diễn đàn và Facebook về cuộc chiến vốn gây nhiều tranh cãi này. Tranh luận trên mạng thì thông tin thường bị xé lẻ nên tôi luôn ấp ủ 1 ngày nào đó có đủ thời gian và cảm hứng để tổng hợp lại thành 1 bài viết cho có đầu có cuối, mong sao cái mà mình viết ra được gần với sự thật nhất. Tôi vốn không phải là sử gia, càng không phải là dân chuyên viết lách như nhà báo nên chỉ dám gọi là "tản mạn", không dám nhận là khảo cứu.

    Đã nhiều người viết về chiến tranh Việt Nam, thậm chí đã viết thành sách, mang tính hệ thống cao. Phe quốc gia cũng viết, cộng sản cũng viết, Mỹ cũng viết và gần đây dư luận viên cũng viết nhiều. Mỗi người viết dựa trên quan điểm, góc nhìn riêng và nhìn chung là đều 1 chiều. Các bạn dư luận viên thì hay có luận điệu "Quân CS được lòng dân nên thắng", "Chế độ Ngụy quyền tham nhũng thối nát nên thua", "Quân CS có các tướng tài, bộ đội ta anh dũng chiến đấu có lý tưởng, quân Ngụy hèn nhát, không có lý tưởng nên thua", phe quốc gia thì cho là do Mỹ bỏ rơi nên họ mới thua... Lý giải như vậy thì giản đơn quá, chỉ là bề nổi, không phân tích được những nguyên nhân sâu xa, chủ quan, khách quan và thiếu tính khoa học.

    Viết về chiến tranh Việt Nam thì dài lắm nhưng vấn đề hay gây tranh cãi là nguyên nhân thắng và bại của mỗi phe. Tôi muốn viết về nội dung này trước, mong mọi người góp ý để bài viết hoàn chỉnh và gần với sự thật nhất. Tôi không ngại tranh luận trái chiều, chỉ mong là được tranh luận có văn hóa.

    Để quyết định về thắng hay bại trong cuộc chiến thì thường phụ thuộc các yếu tố như: Sức mạnh vũ khí, chiến lược, chiến thuật; chiến trường; nhân lực, quân số và ý chí chiến đấu; kinh tế xã hội, địa chính trị và đồng minh; nhân tâm hay lòng dân. Yếu tố này có thể là hệ quả của yếu tố kia và liên quan mật thiết đến nhau. Tôi sẽ phân tích từng yếu tố một hoặc có thể ghép các nhóm yếu tố là hệ quả của nhau, từ đó rút ra nguyên nhân thắng và bại của mỗi phe. Đây là 1 bài phân tích dựa trên các dữ liệu quen thuộc mà đa số đều biết, vì thế bài viết sẽ ít trích dẫn các số liệu thống kê, mọi người có thể tìm hiểu thêm về các số liệu này qua Google. Chẳng hạn, tôi viết là quân Mỹ có vũ khí nặng mạnh hơn quân CS hay vũ khí cá nhân của quân CS có phần trội hơn quân Mỹ, thì không cần phải trích dẫn các số liệu hay tài liệu chứng minh vì nó là thông tin cơ bản, gần như hiển nhiên. Tuy nhiên, nếu các bạn có số liệu để chứng minh ngược lại thì có thể dẫn chứng, tôi sẽ xem xét lại nhận định của mình.

    1. Sức mạnh vũ khí, chiến lược và chiến thuật

    Yếu tố này thường không gây tranh cãi nhiều vì khá rõ ràng. Phía Mỹ (được hiểu như Mỹ và quân đồng minh ngoại quốc) và VNCH có sức mạnh vượt trội về vũ khí chiến lược, không quân, hải quân nhưng vũ khí cá nhân thì gần như không có sự chênh lệch thậm chí súng AK47 còn vượt trội so với M16, đặc biệt hiệu quả là súng chống tăng B40-B41 của phe CS (được hiểu như quân Bắc Việt và Mặt trận GPMN VN). Vì vậy quân Mỹ và VNCH sẽ nắm quyền chủ động và dễ thắng lợi nếu đối đầu trong các trận đánh lớn cấp sư đoàn như các trận Khe Sanh, Mùa hè đỏ lửa. Ngược lại, quân CS sẽ nắm thế chủ động và dễ thắng lợi với các các đụng độ nhỏ kiểu du kích cấp tiểu đoàn trở xuống trong rừng rậm hay đô thị.

    Với thế mạnh vũ khí cá nhân và yếu thế về vũ khí nặng, phe CS sử dụng chiến tranh nhân dân, chiến tranh du kích, không có cách gì phân biệt được quân du kích (quân MTGPMNVN hay Việt Cộng) với người dân, họ không mặc quân phục, "quân phục" thường thấy của họ là bộ bà ba đen, khăn rằn hoặc cởi trần, mặc quần đùi. Chiến lược này rất có hiệu quả trong việc ẩn nấp và có thể kết hợp tốt với cuộc chiến dư luận khi quân đội Mỹ và VNCH tấn công nhầm và dân thường và các mục tiêu dân sự. Khi đó, phe CS cũng dễ dàng lợi dụng để tuyên truyền kích động lòng căm thù của nhân dân VN cũng như thế giới đối với đối phương. Ngoài ra, cách đánh kiểu quấy rối này dễ kích động quân Mỹ và VNCH "nổi nóng" và sử dụng vũ khí nặng để tấn công mà vũ khí nặng thì rất dễ tên bay đạn lạc, người dân chết oan rất nhiều. Tất cả các cuộc càn quét, thảm sát vào dân thường đều bắt nguồn từ lý do "tìm và diệt" quân CS. Quân Mỹ và VNCH không hề và không có lý do gì để giết dân thường theo kiểu diệt chủng, giết dân để giải trí như phía CS và các dư luận viên hay chụp mũ để kích động lòng căm thù của nhân dân. Nếu chỉ vì mục đích diệt chủng thì tại sao quân Mỹ không chọn khu vực đông dân mà lại chọn khu vực thưa dân và hay có quân CS quấy rối như ở Quảng Ngãi? Về việc sử dụng vũ khi nặng để tấn công dẫn đến dân chết oan thì chính phe CS cũng mắc phải khi pháo kích vào các đô thị trong các chiến dịch Mậu Thân, Mùa hè đỏ lửa, chiến dịch Hồ Chí Minh, phía VNCH cũng lợi dụng để tuyên truyền. Chiến lược chiến tranh nhân dân là 1 nguyên nhân cơ bản dẫn đến thắng lợi cuối cùng của phe CS.

    Phía Mỹ và VNCH thường lợi dụng sức mạnh vũ khí nặng để chiếm lợi thế trong các trận đánh lớn nhưng phía CS mới thực sự làm chủ chiến trường vì ở thế chủ động. Quân du kích "nằm trong tối", Mỹ và VNCH ngoài sáng thì dĩ nhiên kẻ ẩn nấp luôn giành được thế chủ động. Ngoài ra yếu tố chiến trường cũng quyết định xem bên nào nắm thế chủ động. Tôi sẽ phân tích tiếp ở phần sau.

    2. Chiến trường

    Chiến trường Việt Nam không phù hợp với lối đánh quen thuộc của Mỹ là đánh các trận lớn, chiến trường rộng lớn như trên sa mạc hay cánh đồng lớn với các trận đấu tăng, có sự phối hợp binh chủng như ở chiến trường châu Âu hay Bắc Phi hoặc các trận hải chiến như đã xảy ra với quân Nhật trong thế chiến 2. Nam Việt Nam có địa hình phức tạp, nhiều đồi núi, rừng rậm lại có biên giới dài với Lào và Campuchia.

    Lào và Campuchia vốn là 2 quốc gia trung lập, theo hiệp định Geneva. Tuy nhiên, phía CS lại có ảnh hưởng lớn với 2 nước này hơn là phía VNCH. Thời TT Ngô Đình Diệm đã có thời gian VNCH và Campuchia tuyệt giao do cách ngoại giao thiếu khôn khéo, thậm chí đứng sau âm mưu đảo chính của VNCH đối với Campuchia. Trong khi đó phía CS lại nuôi dưỡng quân du kích CS tại 2 nước này và có quan hệ khéo léo với chính quyền 2 nước, thậm chí bỏ tiền thuê được cảng Sihanoukville của Campuchia để vận chuyển vũ khí. Mỹ chỉ hậu thuẫn được cho chính quyền Lon Nol ở Campuchia vào 5 năm cuối của cuộc chiến. Trước đó, thời vua Sihanouk lãnh đạo thì Campuchia thân với VNDCCH và Trung Quốc hơn là VNCH và Mỹ. Mối quan hệ của 2 phía đối với Lào và đặc biệt là Campuchia là 1 trong những yếu tố tiên quyết dẫn đến thắng lợi của phía CS do nguồn tiếp tế chính cho cuộc chiến của những người CS là qua ngả Lào và Campuchia. Thêm nữa, với chính sách không can thiệp vào Lào và Campuchia của Mỹ dẫn đến phía CS dễ dàng rút quân từ các bưng biền trên đất VNCH sang Lào và Campuchia mà không e ngại đối phương truy kích sâu. Chiến dịch Lam Sơn 719 là chiến dịch duy nhất mà quân VNCH can thiệp sâu vào lãnh thổ Lào để tấn công các căn cứ của quân CS nhưng không thành công. Đường biên giới và mối quan hệ tốt với 2 nước láng giềng có từ trước năm 54 với đảng CS Đông Dương là thế mạnh lớn mà phía Bắc Triều Tiên không có được trong cuộc chiến Triều Tiên, cuộc chiến với nhiều điểm tương đồng khác.

    Trong các cuộc chiến quy ước khác khi các bên tham chiến có ranh giới rõ ràng thì thắng tức là chiếm được đất cho dù trả giá sinh mạng là lớn hơn. Nhưng với cuộc chiến VN, quân du kích chỉ có các căn cứ trong rừng sâu là chính thì phía nào có chiếm được căn cứ của đối phương thì cũng không được coi là thắng vì không thể đóng quân đồn trú ở đó được, trước sau cũng phải rút quân về. Khi đó kẻ thắng là kẻ có có khả năng tiêu hao sinh lực địch được nhiều hơn. Như trận Khe Sanh, quân Mỹ chỉ trú đóng được một thời gian rồi cũng phải rút, quân CS cũng không vây hãm nữa và 2 bên đều tuyên bố chiến thắng với số liệu quân số thiệt mạng chênh lệch nhau tùy vào công bố của mỗi bên!

    Quân CS có mặt ở hầu hết lãnh thổ VNCH do phía CS dùng chiến tranh nhân dân, chỗ nào có dân tức là chỗ đó có quân CS. Có thể nói gần như toàn bộ lãnh thổ VNCH đều là chiến trường tiềm năng, chỉ có 1 số khu vực giáo dân ở sinh sống thì CS khó thâm nhập. Đây là yếu tố rất bất lợi cho phía Mỹ và VNCH do quân số phải trải rộng trên 1 diện tích quá lớn để bảo vệ lãnh thổ trong khi quân CS lại có thể chủ động tập trung quân để tấn công bất cứ vị trí nào họ muốn. Vì vậy, yếu tố quân số đông trên toàn lãnh thổ không còn là thế mạnh cho phía Mỹ và VNCH. Tôi sẽ phân tích sâu hơn về vấn đề này trong phần tiếp theo.

    3. Nhân lực

    Như đã phân tích ở trên, do chiến trường là toàn bộ lãnh thổ miền Nam Việt Nam và quân CS nắm quyền chủ động chiến tranh nhân dân với các đụng độ nhỏ, du kích nên ưu thế về tổng quân số không còn là lợi thế tuyệt đối. Vì vậy tôi không đi sâu phân tích về sức mạnh quân số trên toàn lãnh thổ miền Nam. Nhìn chung, với các trận chiến do phía CS phát động thì họ thường tập trung quân số được để có số lượng áp đảo từ gấp 3-5 lần quân đối phương cố thủ. Còn với các trận càn do phía Mỹ và VNCH chủ động thì quân số có thể cũng gấp 5-10 lần quân CS. Tuy nhiên, với cách đánh du kích thì trong trường hợp đó thì quân CS sẽ rút lui để bảo toàn lực lượng trong khi nếu rơi vào trường hợp tương tự thì quân Mỹ và VNCH không dễ dàng rút lui do phải bảo vệ lãnh thổ và cứ điểm. Quân du kích có 1 lợi thế là không cần bảo vệ lãnh thổ nên không cần phải cố thủ. Trận đánh duy nhất mà phía CS phải cố thủ để bảo vệ lãnh thổ là trận Mùa hè đỏ lửa với thành cổ Quảng Trị. Khi họ xa rời cách đánh quen thuộc thì sẽ gặp phải tổn thất nặng nề do phía Mỹ và VNCH tận dụng được sức mạnh vũ khí nặng.

    Quân CS nhìn chung là được huấn luyện không bài bản nhưng có kinh nghiệm chiến đấu thực tế tại chiến trường VN lâu dài hơn quân Mỹ và VNCH. Quân VNCH và Mỹ chắc chắn được tiếp vận và huấn luyện tốt hơn nên sức khỏe của chiến sỹ sẽ vượt trội so với quân CS, đó là thế mạnh trong các trận chiến giáp lá cà.

    Về ý chí chiến đấu thì phía CS tuyên truyền tốt hơn về tính chính nghĩa, hơn nữa bộ đội CS có ít kênh thông tin hơn lính Mỹ và VNCH nên khả năng tuyên truyền một chiều của Mỹ và VNCH sẽ kém hơn. Quân đội VNCH thường có các trại gia binh ở ngay cạnh căn cứ nên khi chiến đấu thì sẽ bị phân tán tư tưởng, phải lo lắng cho gia đình. Trong khi đó thì quân CS thường chiến đấu xa nhà, đặc biệt là quân Bắc Việt, bộ máy tuyên truyền của họ không cho phép các tin xấu của gia đình binh sỹ ở hậu phương làm ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của bộ đội. Đó là sự khác biệt lớn giữa 2 bên. Lính Mỹ là 1 đội quân viễn chinh, khả năng tuyên truyền về tính chính nghĩa khi tham chiến là khó khăn hơn nhiều so với quân đội của 2 phía VN. Ngoài ra, lính Mỹ đa phần là lính nghĩa vụ lại quen được tiếp vận đầy đủ nên khả năng chịu gian khổ khi chiến đấu ở môi trường khắc nghiệt là khó, ý chí chiến đấu cũng không cao. Về ý chí chiến đấu và tiện nghi chiến đấu (năng lực tiếp vận) sẽ được phân tích sâu hơn trong phần tiếp theo.

    4. Kinh tế xã hội, địa chính trị và đồng minh

    VNDCCH là chế độ CS toàn trị. VNCH nhìn chung là theo mô hình dân chủ kiểu Mỹ. Thời đệ nhất cộng hòa của TT Ngô Đình Diệm thì VNCH là chế độ độc tài, gia đình trị nhưng vẫn có bóng dáng của nền dân chủ do sức ép của Mỹ. Thời đệ nhị cộng hòa sau này thì dân chủ được mở rộng hơn nhưng vẫn có bóng dáng của độc tài. Nói tóm lại VNCH là 1 thể chế dân chủ non trẻ còn hơi hướng độc tài.

    Với bộ máy chiến tranh thì chế độ xã hội có sức ảnh hưởng vô cùng sâu rộng đến sức mạnh chiến đấu và độc tài toàn trị có ưu thế vượt trội, cụ thể là:

    Chế độ toàn trị cho phép chính quyền quản lý cả phần hồn và phần xác nhân dân, trong đó có quân nhân nên dễ dàng tuyên truyền 1 chiều. Nhân tâm cả nước nhìn chung là thu về 1 mối, 1 số cá nhân hay tổ chức có tư tưởng khác thì dễ dàng bị bỏ tù, cách ly như các vụ Nhân văn giai phẩm, Vụ án xét lại chống đảng ở ngoài Bắc.

    Xã hội miền Bắc triệu người như một từ cách suy nghĩ đến bề ngoài. VNDCCH không có khái niệm biểu tình, bãi khóa nên xã hội rất ổn định. Với 1 xã hội đồng nhất như vậy thì đối phương rất khó xâm nhập. Đây là lý do cơ bản dẫn đến tình báo VNCH hầu như không thể xâm nhập vào xã hội miền Bắc chứ đừng nói là vào được các cơ quan quan trọng của chính quyền. Chế độ toàn trị thường kèm theo "thế trận an ninh nhân dân", dân chúng tự theo dõi lẫn nhau, nếu phát hiện cá nhân khác biệt thì sẽ báo công an và công an thì sẵn sàng bắt nhầm còn hơn bỏ sót nên tình báo miền Nam coi như không có cách gì tồn tại ngoài Bắc. Tôi có đọc cuốn hồi ký của 1 tình báo viên VNCH được tung ra Bắc, cho dù được huấn luyện kỹ càng và là dân Bắc di cư nhưng đã dễ dàng bị bắt rất đơn giản, do dân thấy người lạ thì chỉ điểm cho công an.

    Trong khi đó, miền Nam theo chế độ tự do dân chủ, đã tiếp nhận hàng triệu người Bắc di cư và hàng chục nghìn cán bộ Việt Minh nằm vùng ở lại sau hiệp định Geneva. Vì vậy tình báo của VNDCCH dễ dàng xâm nhập xã hội và chính quyền miền Nam và dễ dàng tạo vỏ bọc. Chế độ tự do không thể quản lý người dân đến cả phần hồn như chế độ toàn trị, nhân dân cũng không có và không cần có thói tọc mạch theo dõi hàng xóm, người dân không cần cắt thịt gà bằng kéo (để tránh hàng xóm biết) như ngoài Bắc. Miền Nam luôn phải đối mặt với sức ép dư luận, các cuộc biểu tình, là hệ quả của chế độ tự do dân chủ. Chế độ gia đình trị như đệ nhất cộng hòa vẫn cho phép biểu tình, vẫn có tự do báo chí không bị tuyệt đối cấm như ngoài Bắc.

    Chế độ CS miền Bắc quản lý kinh tế kiểu tập trung, kế hoạch XHCN nên nền kinh tế rất ổn định do không có kinh tế tư nhân. Kinh tế kế hoạch dễ dàng cho phép tập trung nguồn lực cho tiền tuyến. Ngược lại, miền Nam theo kinh tế thị trường TBCN, kinh tế tư nhân là chính nên nền kinh tế rất nhạy cảm, đặc biệt là vào thời chiến, chính quyền luôn phải đối mặt với nạn đầu cơ, buôn lậu, nhìn chung là không ổn định. Chế độ TBCN không dễ dàng tập trung kinh tế cho bộ máy chiến tranh, phải đầu tư 1 cách cân bằng vào các mặt kinh tế xã hội, hạ tầng, dịch vụ... Như vậy dẫn đến, xét trên tổng thể, thì người dân miền Nam có cuộc sống tốt hơn dân Bắc, người dân ở đây bao gồm cả quân nhân. Dân Bắc có cuộc sống kham khổ hơn. Khi người ta quen sống sung sướng thì năng lực chịu gian khổ sẽ kém hơn hay sức chiến đấu trong môi trường gian khó cũng kém hơn. Ngoài ra, cuộc sống khó khăn ngoài Bắc cũng là cơ hội để tuyên truyền cho chính quyền "Vì giặc Mỹ xâm lược nên cuộc sống mới khó khăn".

    Nền kinh tế kế hoạch XHCN dễ dàng kiểm soát tham nhũng hơn kinh tế thị trường. Thực tế cho thấy VN kể từ khi chuyển sang kinh tế thị trường thì tham nhũng trở nên tràn lan không thể kiểm soát, có người nói là còn tham nhũng nhiều hơn chế độ cũ. Kinh tế thị trường cũng có nhiều mặt trái như băng hoại đạo đức, tệ nạn xã hội tràn lan, nhất là để phục vụ đến 500 nghìn quân Mỹ.

    Nói tóm lại, chế độ CS toàn trị tạo nên 1 xã hội thuần nhất và ổn định, chế độ tự do dân chủ tạo nên xã hội bất ổn và đa dạng. Nền kinh tế thị trường có ưu thế để phát triển kinh tế vào thời bình còn nền kinh tế kế hoạch có ưu thế ổn định phù hợp với thời chiến.

    Xét trên tổng thể thì phía Mỹ và phe TBCN viện trợ cho VNCH lớn hơn Liên Xô, Trung Quốc và phe XHCN viện trợ cho VNDCCH. Tuy vậy, nền kinh tế kế hoạch dễ dàng tập trung nguồn lực kinh tế vào chiến tranh trong khi kinh tế thị trường TBCN của miền Nam lại không thể tập trung như vậy. Hơn nữa, cách đánh của Mỹ và VNCH gây tốn kém quân cụ, vũ khí, khí tài gấp nhiều lần cách đánh du kích của quân CS. TQ, LX, VNDCCH dễ dàng tiếp cận miền Nam để tiếp vận qua đường bộ trong khi Mỹ và khối TBCN phải tiếp vận với khoảng cách xa hơn, qua đường không và đường biển. Như vậy, viện trợ lớn của VNCH đã bị giảm hiệu quả đi nhiều với lối đánh trận kiểu "con nhà giàu" trong khi VNDCCH lại phát huy hiệu quả viện trợ.

    Viện trợ của phe XHCN cho miền Bắc nhìn chung là ổn định theo thời gian còn viện trợ Mỹ và TBCN cho VNCH lại tăng giảm bất thường do chính sách của Mỹ đối với VNCH thay đổi. Sau hiệp định Paris thì viện trợ Mỹ giảm đột biến dẫn đến quân VNCH bị mất ý chí và năng lực chiến đấu trong khi đối phương vẫn có nguồn viện trợ ổn định.

    Các lý do về lịch sử, chế độ xã hội là tác nhân ảnh hưởng đến nhân tâm của dân chúng đối với cuộc chiến. Tôi sẽ phân tích trong phần tiếp theo.

    5. Nhân tâm

    Như đã phân tích ở trên, miền Bắc có lợi thế về tuyên truyền hơn miền Nam do bản chất chế độ. Nói cách khác, phe CS dễ dàng thu hút nhân tâm hơn qua tuyên truyền. Hơn nữa, những người CS đã có công lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống Pháp, giành độc lập, uy tín của chủ tịch Hồ Chí Minh và các lãnh tụ CS khác trong nhân dân, đặc biệt là người Bắc là rất cao. Ngược lại, phe VNCH có đa số lãnh đạo đã từng cộng tác với Pháp trong khi đa số dân chúng lại ác cảm với thực dân Pháp nên khả năng thu phục nhân tâm là khó khăn hơn nhiều. Tuy vậy, những người CS cũng có những nợ máu nhất định với tầng lớp địa chủ, trí thức, quan lại, thương gia và các giáo phái nên chắc chắn khó khăn trong việc thu hút nhân tâm của tầng lớp này. Thêm nữa, miền Nam trước kia vốn là thuộc địa của Pháp, dân chúng sống tương đối dễ thở hơn so với miền Bắc và miền Trung, CS cũng không có chỗ đứng vững chắc ở Nam kỳ như ở Bắc và Trung Kỳ. Nói cách khác là người dân miền Nam không thân CS bằng người Bắc và Trung, vốn là cái nôi cách mạng.

    Như đã phân tích ở trên, chính quyền VNCH tham nhũng nhiều hơn, xã hội bất ổn, nhiều tệ nạn xã hội cũng là cơ hội tuyên truyền tốt cho miền Bắc để thu phục nhân tâm.

    Phe CS cho rằng họ thu phục được nhân tâm của đa số dân chúng miền Nam. Tôi cho là chưa đúng, bằng chứng là trong chiến dịch Mậu Thân, mục đích của CS là kích động toàn dân nổi dậy lật đổ chính quyền, nhưng điều đó không xảy ra. Trong các trận Mậu Thân, Mùa hè đỏ lửa, mùa xuân 75 dân chúng "chạy giặc" rất nhiều chứ không ở lại các đô thị mới được "giải phóng". Về mặt chính trị, miền Nam được tự do bầu cử nên nếu đa số dân theo CS thì họ có thể tẩy chay bầu cử hoặc bầu cho phe thiên tả. Phe nào đó được coi là giành được lòng đa số dân thì phải thông qua phổ thông đầu phiếu. Theo đánh giá chủ quan của tôi thì phe CS giành được nhân tâm của dân cư nông thôn là chính và 1 phần nhỏ dân cư đô thị. Về mặt lịch sử thì người nông dân thường có thiện cảm với CS hơn là thương nhân, trí thức, công chức (là dân cư đô thị). Nếu thực sự được lòng dân thì khó có thể có hàng triệu thuyền nhân sau 75, ngay cả những người thuộc thành phần thứ 3, thân CS, sau 75 cũng bỏ nước ra đi đa số.

    Người dân VN vốn có ác cảm với thực dân Pháp và có tinh thần chống ngoại xâm cao nên cơ hội thu phục nhân tâm của chính quyền VNDCCH sẽ dễ hơn nhiều so với VNCH. Quân đội Mỹ chủ động tham chiến ở miền Nam sẽ giống với đội quân xâm lược hơn là quân TQ, LX, Bắc Triều Tiên có mặt ở miền Bắc.

    6. Kết luận

    Trong các nguyên nhân thành bại kể trên, tôi cho là yếu tố chế độ xã hội là cơ bản nhất, có ảnh hưởng sâu rộng nhất đến yếu tố khác. Tiếp theo yếu tố địa lý chiến trường và nhân tâm.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    89 phản hồi

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Giao Lưu viết:

    Dân nghèo nói chung là dốt, dễ bị thuyết phục bởi vật chất, nhất là lúc đói. Bây giờ bác Vũ như Cẫn chỉ cần đứng lên hô hào là sẽ cướp kho tiền của bầu Đức, Vincom...chia cho người nghèo thì bảo dân làm gì họ chả theo, nhất là lúc kinh tế khủng hoảng như thế này. Còn người hiểu biết thì sẽ biết nhận thức đúng sai, không dễ bị lợi dụng để làm bạo lực cách mạng thế đâu,đúng như bác Visiteur đã trình bày.

    Anh lạy chú , chú chã hiểu cái xã hội Lừa gì sất !!

    Vừa rồi đám 72 lại ....biên thư . Khổ , biên cũng là tốt . Chúng ta ko thể đòi hỏi các cụ ấy hơn thêm nữa . Vì sao , vì có 2 thứ tự nhiên đánh gục những người lót gạch : Thời gian và sức khỏe . Anh Cẩn của các chú đã vô cùng chính xác khi nhìn thấu cái nhìn của bọn cầm quyền xứ Lừa về nhóm 72 : Sức được bao nhiêu ? Vài năm sau , sẽ ko còn nhóm 72 . Điều anh lo lắng nhất là lực lượng kế thừa ở đâu ? Tin anh đi , thời cơ và biến cố sẽ đến , cần có một lực lượng trẻ với bầu nhiệt huyết , trí tuệ sắc sảo đón lấy . Đáng tiếc , nhóm 72 ko còn nhiều thời gian để gầy uy tín xã hội cho chiện này .

    Nào các chiến sỹ , giỏi thì trình cho anh cách thức xây dựng lực lượng . Chiện này quan trọng gấp ngàn lần cách đánh .

    Nhắc nhở các chú 1 chiện . Trong trận thế tướng ở truồng , các chú phải hơn đối thủ 3 cái đầu thì may ra .

    Bài viết này không nhằm mục đích rút kinh nghiệm cho "cuộc chiến" giữa phe dân chủ với chính quyền hiện nay bởi vì hoàn cảnh 2 bên hoàn toàn khác nhau. Những người đấu tranh cho dân chủ thường không bao giờ chọn kiểu đấu tranh bạo lực (khủng bố, ám sát)như VC ngày xưa đấu với VNCH. Có điểm giống 1 chút là kiểu đấu tranh chính trị (biểu tình, bãi khóa)nhưng không thể giống hoàn toàn do VNCH cho phép tự do ngôn luận, báo chí và biểu tình còn VN bây giờ thì không.

    Làm thế nào để phe dân chủ có thể thành công là 1 câu chuyện khác, tôi không định trình bày trong bài viết này.

    Giao Lưu viết:

    Dân nghèo nói chung là dốt, dễ bị thuyết phục bởi vật chất, nhất là lúc đói. Bây giờ bác Vũ như Cẫn chỉ cần đứng lên hô hào là sẽ cướp kho tiền của bầu Đức, Vincom...chia cho người nghèo thì bảo dân làm gì họ chả theo, nhất là lúc kinh tế khủng hoảng như thế này. Còn người hiểu biết thì sẽ biết nhận thức đúng sai, không dễ bị lợi dụng để làm bạo lực cách mạng thế đâu,đúng như bác Visiteur đã trình bày.

    Anh lạy chú , chú chã hiểu cái xã hội Lừa gì sất !!

    Vừa rồi đám 72 lại ....biên thư . Khổ , biên cũng là tốt . Chúng ta ko thể đòi hỏi các cụ ấy hơn thêm nữa . Vì sao , vì có 2 thứ tự nhiên đánh gục những người lót gạch : Thời gian và sức khỏe . Anh Cẩn của các chú đã vô cùng chính xác khi nhìn thấu cái nhìn của bọn cầm quyền xứ Lừa về nhóm 72 : Sức được bao nhiêu ? Vài năm sau , sẽ ko còn nhóm 72 . Điều anh lo lắng nhất là lực lượng kế thừa ở đâu ? Tin anh đi , thời cơ và biến cố sẽ đến , cần có một lực lượng trẻ với bầu nhiệt huyết , trí tuệ sắc sảo đón lấy . Đáng tiếc , nhóm 72 ko còn nhiều thời gian để gầy uy tín xã hội cho chiện này .

    Nào các chiến sỹ , giỏi thì trình cho anh cách thức xây dựng lực lượng . Chiện này quan trọng gấp ngàn lần cách đánh .

    Nhắc nhở các chú 1 chiện . Trong trận thế tướng ở truồng , các chú phải hơn đối thủ 3 cái đầu thì may ra .

    Nhắc các bác là Việt Minh không phải là CS, Việt Minh là tiền thân của cả Việt cộng lẫn Việt kiều! Các ông Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu đều đã từng theo Việt Minh. VM cướp chính quyền, cướp thóc gạo chia cho dân để thu phục nhân tâm nhưng chưa có nhiều nợ máu với địa chủ vì thời 9 năm chưa có đấu tố nhiều, VM mới chỉ ám sát các phe phái QG, tôn giáo, quan lại, nói chung là ít có nợ máu với dân nghèo. Sau này khi VM lộ rõ thành CS thì mới bắt đầu khủng bố đối lập, có nhiều nợ máu với nhân dân.

    Dân nghèo nói chung là dốt, dễ bị thuyết phục bởi vật chất, nhất là lúc đói. Bây giờ bác Vũ như Cẫn chỉ cần đứng lên hô hào là sẽ cướp kho tiền của bầu Đức, Vincom...chia cho người nghèo thì bảo dân làm gì họ chả theo, nhất là lúc kinh tế khủng hoảng như thế này. Còn người hiểu biết thì sẽ biết nhận thức đúng sai, không dễ bị lợi dụng để làm bạo lực cách mạng thế đâu,đúng như bác Visiteur đã trình bày.

    Giao Lưu viết:
    Có 1 số bác ở đây có tư tưởng chống cộng hơi cực đoan. Nếu phủ nhận hoàn toàn là CS không được lòng dân thì cũng không đúng. Họ có được lòng 1 bộ phận dân chúng chứ. Chúng ta biết là trong thời gian 46-54, Việt Minh có lấy ruộng đất, thóc gạo của địa chủ chia cho người nghèo ở khắp cả nước, trong đó có miền Nam. Vì vậy họ dễ dàng mua được nhân tâm của nông dân miền Nam, đấy là yếu tố lịch sử. CS miền Nam không thực hiện được CCRĐ nên tội ác với người dân miền Nam khó nhận thấy hơn ngoài Bắc. Nợ máu của CS với dân Nam chủ yếu là với các giáo phái và 1 số quan lại, phe phái quốc gia bị ám sát trong thời kỳ 9 năm. Sau 59, khi quân CS quay trở lại 1 số vùng quê kêu gọi, cưỡng bức nông dân phải hợp tác với họ thì cũng gây nên nợ máu với những người bất hợp tác.

    Người nông dân thì không biết chủ nghĩa CS là gì, không biết thế nào là độc tài, toàn trị, những mặt trái của CNCS, họ chỉ thấy những gì hiện ra trước mắt là CS trước đây cho họ ruộng đất, nay quay lại yêu cầu họ cung cấp thóc gạo, che giấu họ...nên có người yêu kẻ ghét. Trong xã hội bấy giờ thường chỉ những người có nợ máu với CS, các tôn giáo, quan lại phong kiến, phe phái quốc gia, 1 số trí thức biết CS là gì, thì mới căm thù cộng sản, còn người nông dân thì cũng có người theo người không.

    Không hiểu hai bác Giao Lưu và đó đây đang sống ở đâu ?

    Nếu hai bác, lãnh đạo, mọi người, có tư duy trong cách điều hành xã hội theo tôn chỉ "tôn trọng sự khác biệt" và "nhà nước pháp quyền" thì thấy ngay mấy cái câu "nợ máu", "lấy (cướp) đất của địa chủ" là hết sức nguy hiểm, là bạo lực xã hội triền miên.

    Được lòng dân không nhất định là được lòng tất cả.
    Được lòng dân hôm nay không hẳn là được lòng ngày mai. Có bao giờ tổ chức trưng cầu dân ý, bầu cử tự do đâu ?
    Kích động số đông dân dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là ngu xuẩn, kém văn minh

    Mấy cái vụ cả làng xúm lại đánh chết tươi người trộm chó, thể hiện tính bạo lực man rợ này ("nợ máu"). Không lẽ cả làng đồng lòng (được lòng dân) đánh chết kẻ trộm chó là việc đáng khuyến khích vì hợp lòng dân ?

    Là người lãnh đạo, phải chuẩn bị, xử lý mọi việc sao cho phù hợp với quyền con người (đạo đức), cho mọi người (bình đẳng, tự do), kỷ luật (pháp quyền). Luật pháp phải dựa trên đạo đức, bình đẳng vì con người chứ không phải vì một chủ nghĩa, một đảng, ...

    Má ơi !! Những 85-86 còm , mà còm nào cũng hay ra phết đấy . Anh đã từng xoa đùi khen các chú 1 lần rồi còn giề !

    Phải công nhận một điều bọn phản động các chú rất giỏi trong chiện nhai lại . Anh cứ mớ , nếu thời gian có thể quay ngược thì có nhẽ , anh phải đặt các chú vào hàng nguyên thủ quốc gia và , lãnh thổ VNCH sẽ dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau . Tất nhiên là thế , vì các chú dư sức chỉ huy quân đội đánh bại MTGPMN , đánh bại quân Bắc Việt và thậm chí , Napoleon cũng bị sơi nốt nếu đụng phải các chú .

    Các chiến lược gia thiên tài của anh , anh yêu các chú lắm , và cả nể phục quá xá các chú nữa .

    Anh đang tắc tị đây , các chú giúp anh với , please !

    Các chú có biết trận thế tướng ở truồng ko ? Tức là tướng hết quân , và ko có viện . Mới đánh có hiệp đầu mà cả đống chiến sỹ phải đi đập đá vô thời hạn , tổn thất vô cùng . Vừa rồi có 2 phó tướng bị vây cạn lương đến nỗi phải nhịn đói cả tháng . Nói chung là thế trận lâm nguy và hung hiểm .

    Túm lại , làm sao để tăng quân nhằm tạo ra sức mạnh quyết định cục diện và làm sao để có tiếp viện để khỏi bị vỡ trận ?

    Anh chờ đợi tài tham mưu của các chú .

    đó đây: "Việt Minh khác với VC, có thể VM có cho dân ruộng, nhưng VC thì đêm đêm về thu hụi chết cho"

    Bác này ngây thơ quá, Việt Minh là giai đoạn đầu đời của Việt cộng. Có thể ví Việt Minh là con nòng nọc, Việt cộng là con cóc. Cũng như Nguyễn Âi Quốc là tuổi thanh niên của Hồ Chí Minh, đó là theo chính sử cuả Đảng CS. Còn HCM có thật là Nguyến Ái Quốc lúc già hay không thì chưa rõ. Nguyễn Ái Quốc lúc già Hồ Tập Chương hay hồ ao nào thì có lẽ phải chờ thế hệ sau mới rõ.

    Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều
    Trong ba Việt ấy Đảng yêu Việt nào?
    Việt Minh thì tuổi đã cao
    Việt cộng ốm yếu xanh xao gần mòn
    Viềt Kiều như cô gái non
    Đảng yêu Đảng quý hơn con của mình.

    Đâu cần Admin lọc bài chi bác, DLV HVB chỉ giỏi nói chuyện chung chung kiều "Đảng ta thắng vì được lòng dân" nhưng khi vào chi tiết "Tại sao 19 năm đầu của cuộc chiến 20 năm, đánh đâu thua đó, lòng dân đâu rồi" thì các bác tịt ngòi mất dạng.

    Việt Minh khác với VC, có thể VM có cho dân ruộng, nhưng VC thì đêm đêm về thu hụi chết cho Cách mạng ai không chịu là được đi mò tôm về ở với ông bà.
    Hơn nữa trước là ông Diệmn sau là ông Thiệu qua chương trình"Người cầy có ruộng" nông dân miền Nam có ruộng để cầy nhưng chỉ đến 1975 thôi, "ĐẤt đai là sở hữu của toàn dân..." thế thì tay trắng lại hoàn trắng tay. Khác với CCRĐ 53-56, trong NCCR không có địa chủ nào bị đấu tố và tru di ba họ, đó là điểm khác biệt giửa CS và Quốc Gia.

    Xin nhắc bác là trong Nam khônG ai dùng các mấy chữ nợ máu, thứ này là của cs.

    Người nông dân có thể họ không có bằng cấp đại học như các GS Tiến sĩ nhân dân hoặc U Tú, họ không có ngu đâu bác, họ biết ai giúp ai cướp họ, đâu là độc tài đâu là tự do.
    VNCH chỉ có một là GS hay là Tiến sĩ chớ hỏng có GSTSND hoặc GSTSUT, danh xưng càng nhiều thì đầu càng tróng rỗng.

    Không thấy mấy bạn DLV hay HVB tranh luận ở đây nhỉ, admin có lọc bài viết của họ không? Tôi nghĩ là chỉ cần tranh luận có văn hóa thì OK hết, đa chiều thì vẫn hay hơn là 1 chiều.

    Có 1 số bác ở đây có tư tưởng chống cộng hơi cực đoan. Nếu phủ nhận hoàn toàn là CS không được lòng dân thì cũng không đúng. Họ có được lòng 1 bộ phận dân chúng chứ. Chúng ta biết là trong thời gian 46-54, Việt Minh có lấy ruộng đất, thóc gạo của địa chủ chia cho người nghèo ở khắp cả nước, trong đó có miền Nam. Vì vậy họ dễ dàng mua được nhân tâm của nông dân miền Nam, đấy là yếu tố lịch sử. CS miền Nam không thực hiện được CCRĐ nên tội ác với người dân miền Nam khó nhận thấy hơn ngoài Bắc. Nợ máu của CS với dân Nam chủ yếu là với các giáo phái và 1 số quan lại, phe phái quốc gia bị ám sát trong thời kỳ 9 năm. Sau 59, khi quân CS quay trở lại 1 số vùng quê kêu gọi, cưỡng bức nông dân phải hợp tác với họ thì cũng gây nên nợ máu với những người bất hợp tác.

    Người nông dân thì không biết chủ nghĩa CS là gì, không biết thế nào là độc tài, toàn trị, những mặt trái của CNCS, họ chỉ thấy những gì hiện ra trước mắt là CS trước đây cho họ ruộng đất, nay quay lại yêu cầu họ cung cấp thóc gạo, che giấu họ...nên có người yêu kẻ ghét. Trong xã hội bấy giờ thường chỉ những người có nợ máu với CS, các tôn giáo, quan lại phong kiến, phe phái quốc gia, 1 số trí thức biết CS là gì, thì mới căm thù cộng sản, còn người nông dân thì cũng có người theo người không.

    đó đây viết:
    Nói chuyện thương binh, tôi bổng nhớ lại sau ngày 30 Tháng Tư ở Tổng Y Viện Cộng Hoà, anh em thương binh, người mù cổng người què, vết thương còn rướm máu, le lết ra viện vì bị đuổi !
    Ác gì mà ác thế!

    Không phải là ác, mà là đối với địch cần phải quyết liệt, triệt để.

    Các ông nhiễm thói lãng mạn tiểu tư sản, lơ mơ, không lập trường, chẳng quan điểm rõ ràng chi cả, nên thua trận là đúng rồi. Nay vẫn đang tiếp tục thua, dài dài !

    maile viết: "Như mùa hè đỏ lửa năm 1973, dân chạy trên đại lộ kinh hoàng về phía Nam".

    Chẳng biết bạn Maile có nhớ nhàm không? Năm 1973 hai bên đã ký hiệp định Paris rồi. "Mùa hè đỏ lửa" xẩy ra 81 ngày đêm ở Quảng Trị năm 1972 chứ.

    Còn vì sao nhân dân lại chạy về phía Nam thì rất dễ hiểu, chạy về phía Bắc thì CS giết chết ngay tức thì, nếu không bị giết chết vì súng đạn thì cũng chết đói. VC là hậu duệ của Tào Tháo, chạy về phiá Bắc thuộc CS thì bị nghi ngờ và họ thực hiện ngay phương châm "Giết nhầm còn hơn bỏ sót."

    Còn chiến tranh nhân sân ư? CS huy động toàn dân nam phụ lão ấu đều vào cái guồng của chiến tranh, Họ vừa huy động bằng chính quyèn, mặt kahcs dùng bộ máy tuyên truyền bằng mọi thủ đoạn lừa bịp, đến các bà nông dân còn bảo "Bây giờ không đánh Mỹ thì sau này không có Mỹ mà đánh" !!! Trước kai thì chống Mỹ cứu nước, nay thì mời Mỹ cứu dân (nhưng thực cháat là cứu quan). Con cháu các quan nay cho sang Mỹ học rất nhiều để về nước xây dựng CNXH !!!

    Cuộc chiến tranh Bắc -Nam là cuộc hiến huynh đệ tương tàn nồi da nấu thịt có yếu tố nước ngoài chi phối, muốn quên đi hơn nhớ lại, nhưng nhiều người cứ nhắc đi nhắc lại thì quên sao được. Rút kinh nghiệm thì sự việc đã rồi.

    Nay mình tôi muón chuyển gam sang đòi thả những tù nhân phía bên kia như ý ông TS Hà Vũ, nhưng thấy ông TS đáng kính vì có ý tưởng nhân đạo đó mà bị vào tù.

    Nếu còn CS ngày nào
    Thì dân còn khổ càng cao càng đầy

    đó đây viết:
    maile viết:
    ...
    Nhưng em thiệt tình hoỏng có hiểu vì cớ làm sao người dân chỉ chạy xuống phía Nam, chạy về phía VNCH mờ hỏng chịu chạy ra phía Bắc, về phía VNDCCH? Như mùa hè đỏ lửa năm 1973, dân chạy trên đại lộ kinh hoàng về phía Nam, ăn đạn pháo kích của ViCi chết chùm cả đám mờ chẳng thấy ai chạy ra Bắc để khỏi ăn đạn, hy vọng sống còn cao hơn? Lúc đó họ có quyền lựa chọn mờ?
    Còn hồi năm 68, dân ở các vùnh ranh Sài Gòn chạy tá hoả dzô Sài Gòn, đặng tỵ nạn nhà bạn bè bà con thân quyến, chẳng có ai tình nguyện ở lại chào đón đoàn quân giải phóng?

    Hỏi tức là trả lời đấy cô ạ

    Theo VC để chết đói à.

    VC sống ở trong rừng,nhà cửa không có, chợ búa không có, trường học không có, nhà thương cũng không có luôn.
    (Nếu cô có dịp tìm đọc cuốn "Hồi ký của VC" của ông Trương Như Trạng, ngoại trưởng MTGPMN, sẽ thấy mấy ông nội bộ trưởng MTGPMN sống trong 3 cái chồi giửa rừng, ngoài mấy ổng chẳng có ma nào hết)

    VNCH không có chế độ hộ khẩu, không có nạn "tru di tam tộc", ai làm nấy chịu, nghĩa là dân gian ai muốn đi đâu thì đi, vì thế con cháu mấy ông du kích cần cái gì là chạy ra thành phố để đuơc thụ hưởng những cặn bã của Mỹ Nguỵ. Ngay cả mấy ông du kích rủi bị thương không chết cũng được các Bs quân y VNCH tận tình cứu chữa, vì thế sau này, sau 3 năm cải tạo vì tội mang lon quân y, nên hơn phân nữa Bs môt khi ra tù, đã bỏ xứ ra đi vì tức cái bọn vô ơn bạc nghĩa.

    Dân miền Nam hiền quá! Nhưng biết sao cô, tính trời cho mà, thành thử bây giờ cả nước khổ.

    Dân VN đa số bỏ chạy CS vì chính sách của đảng CS thuộc loại khát máu, cực đoan. Hồ Chí Minh dạy, phải độc tài (chuyên chính) với kẻ thù. Nó là lò đẻ ra độc tài tùy tiện. Thằng nào không đồng ý theo tao thì đương nhiên nó là kẻ thù rồi, làm thịt nó đi.

    Dân VN loại bình thường không ai thích độc tài tùy tiện của Hồ Chí Minh và đảng CSVN.

    Ở thế kỷ này Vụ Đoàn văn Vươn bị bắt giam một năm rưỡi rồi mà vẫn chưa xong hẳn, chứng tỏ sự tùy tiện và què quặt của tư pháp, tòa án VN.

    Ngày xưa đấu tố CCRĐ thời Hồ Chí Minh và đánh tư sản, chắc chắn còn tàn ác và tùy tiện, khủng khiếp hơn nhiều. Dân lành VN gặp CSVN bỏ chạy là phải rồi. Những ai không bỏ chạy kịp đành ở lại, hoặc hy vọng chúng không quá ác, hoặc loại ác hùa theo CS làm cơ hội, hoặc nhẫn nhục muốn sống bình an, ... Hó hé phản đối, là vào nhà đá ngay với tội danh 258, 79, 88.

    Nói chuyện thương binh, tôi bổng nhớ lại sau ngày 30 Tháng Tư ở Tổng Y Viện Cộng Hoà, anh em thương binh, người mù cổng người què, vết thương còn rướm máu, le lết ra viện vì bị đuổi !
    Ác gì mà ác thế!

    maile viết:
    ...
    Nhưng em thiệt tình hoỏng có hiểu vì cớ làm sao người dân chỉ chạy xuống phía Nam, chạy về phía VNCH mờ hỏng chịu chạy ra phía Bắc, về phía VNDCCH? Như mùa hè đỏ lửa năm 1973, dân chạy trên đại lộ kinh hoàng về phía Nam, ăn đạn pháo kích của ViCi chết chùm cả đám mờ chẳng thấy ai chạy ra Bắc để khỏi ăn đạn, hy vọng sống còn cao hơn? Lúc đó họ có quyền lựa chọn mờ?
    Còn hồi năm 68, dân ở các vùnh ranh Sài Gòn chạy tá hoả dzô Sài Gòn, đặng tỵ nạn nhà bạn bè bà con thân quyến, chẳng có ai tình nguyện ở lại chào đón đoàn quân giải phóng?

    Hỏi tức là trả lời đấy cô ạ

    Theo VC để chết đói à.

    VC sống ở trong rừng,nhà cửa không có, chợ búa không có, trường học không có, nhà thương cũng không có luôn.
    (Nếu cô có dịp tìm đọc cuốn "Hồi ký của VC" của ông Trương Như Trạng, ngoại trưởng MTGPMN, sẽ thấy mấy ông nội bộ trưởng MTGPMN sống trong 3 cái chồi giửa rừng, ngoài mấy ổng chẳng có ma nào hết)

    VNCH không có chế độ hộ khẩu, không có nạn "tru di tam tộc", ai làm nấy chịu, nghĩa là dân gian ai muốn đi đâu thì đi, vì thế con cháu mấy ông du kích cần cái gì là chạy ra thành phố để đuơc thụ hưởng những cặn bã của Mỹ Nguỵ. Ngay cả mấy ông du kích rủi bị thương không chết cũng được các Bs quân y VNCH tận tình cứu chữa, vì thế sau này, sau 3 năm cải tạo vì tội mang lon quân y, nên hơn phân nữa Bs môt khi ra tù, đã bỏ xứ ra đi vì tức cái bọn vô ơn bạc nghĩa.

    Dân miền Nam hiền quá! Nhưng biết sao cô, tính trời cho mà, thành thử bây giờ cả nước khổ.

    đó đây viết:

    Thí dụ Nhà nước ta lúc nào cũng hô hào là chiến tranh nhân dân, nhưng nếu nhìn lại lịch sử thì chẳng thấy cái phần nhân dân ở đâu, như trong 3 ngày Tết Mậu Thân 68 VC chạy khơi khơi đầy đường mà chả có ma nhân dân nào chạy theo... thì cái câu "nhân dân" có vấn đề không trung thực rồi đó.

    Em théc méc goài, bi giờ có cơ hụi, nên đem hỏi tất cả các bác, lớn, bé, già, trẻ, sồn sồn, con nít ranh, dạ ai cũng được, miễn biết và biết rành rẽ trả lời cho em được biết mí:

    Có bác,(hình như bác Giao Lưu đấy ạ) đã phán là khi có chiến tranh 2 bên xáp lá cà (y chang như VNCH đập nhau mí giải phóng quân, alias các bác sinh Bắc tử Nam) thì dân chạy đi chỗ khác, chạy về một miền bình yên, gọi là chạy loạn.
    Nhưng em thiệt tình hoỏng có hiểu vì cớ làm sao người dân chỉ chạy xuống phía Nam, chạy về phía VNCH mờ hỏng chịu chạy ra phía Bắc, về phía VNDCCH? Như mùa hè đỏ lửa năm 1973, dân chạy trên đại lộ kinh hoàng về phía Nam, ăn đạn pháo kích của ViCi chết chùm cả đám mờ chẳng thấy ai chạy ra Bắc để khỏi ăn đạn, hy vọng sống còn cao hơn? Lúc đó họ có quyền lựa chọn mờ?
    Còn hồi năm 68, dân ở các vùnh ranh Sài Gòn chạy tá hoả dzô Sài Gòn, đặng tỵ nạn nhà bạn bè bà con thân quyến, chẳng có ai tình nguyện ở lại chào đón đoàn quân giải phóng?

    @đó đây,

    Trong bài viết lẫn cmt tôi đều cho là quân CS chơi chiến tranh nhân dân kiểu cực đoan, mà họ cho là "nghệ thuật". Dùng lính đội lốt dân thì bề ngoài cũng được coi là chiến tranh nhân dân còn gì. Đánh kiểu du kích thì bên nào cũng chơi cả, phía Mỹ và VNCH có thám báo (biệt kích, lực lượng đặc biệt) thả vào rừng để phục kích quân CS đi lẻ, nếu gặp đối phương đông thì gọi máy bay hay pháo để đánh. Đánh kiểu này cũng là du kích thôi nhưng dù sao vẫn mặc áo lính.

    Tôi thấy bác có vẻ dị ứng với khái niệm CTND, cứ cho là nếu dùng CTND thì phải được dân theo hay như nhiều người khác suy diễn là phải được lòng dân thì mới chơi kiểu CTND được. Thực ra tôi đã chứng minh, quân đội nào thì cũng được lòng 1 bộ phận dân chúng, chỉ cần có 1 bộ phận đó bao che thì đã có thể dùng CTND rồi, như quân Khmer đỏ, Taliban. Ngoài ra, kiểu chiến tranh du kích, khủng bố mà người lính không mặc quân phục thì cũng bị coi như đang dùng chiến tranh nhân dân (tạm coi là hàng fake!) Theo tôi hiểu là khi quân đội không mặc quân phục, ẩn nấp trong dân, trong các công trình dân sự, tôn giáo, để chiến đấu thì đều coi là quân đội đó dùng CTND. CTND kiểu CS khác với CTND thời phong kiến.

    Về sức mạnh vũ khí thì trong bài viết tôi có phân tích là vũ khí cá nhân của quân CS có trội hơn VNCH, thậm chí cả Mỹ. Nhiều người đánh giá súng AK còn hiệu quả hơn M16, M16 hay bị nóng và hóc đạn...Tôi không phải chuyên gia vũ khí nên biết mang máng thế thôi. CS chỉ cần có AK47 và B40 thì đối phương đã khốn đốn rồi.

    Giao Lưu viết:
    Còn tôi bảo CS đánh du kích kiểu chiến tranh nhân dân là do họ đội lốt nhân dân, không mặc quân phục. Quân du kích MTGPMN nói chung đều không mặc quân phục bao giờ.

    Miễn bàn.

    Bác có ý tìm hiểu về cuộc chiến Bắc Nam 1954 - 1975 đó là điều tốt.

    Đọc là phải nhưng sau đó cũng cần phải đối chiếu xem coi ai viết cái gì, vì lý do nào, có ăn khốp với thật tế với các dự kiện, tài liệu khác không vv và vv.

    Thí dụ Nhà nước ta lúc nào cũng hô hào là chiến tranh nhân dân, nhưng nếu nhìn lại lịch sử thì chẳng thấy cái phần nhân dân ở đâu, như trong 3 ngày Tết Mậu Thân 68 VC chạy khơi khơi đầy đường mà chả có ma nhân dân nào chạy theo... thì cái câu "nhân dân" có vấn đề không trung thực rồi đó.

    Topic này có rất nhiều phản biện hy vọng bác coi lại vấn đề, và sẽ viết một bài tản mản hay hơn.

    À quên còn vấn đề vế thế lực hai bên, tôi cũng vài lời nói luôn là QLVNCH cho tới năm 1968, ngoài trừ vài đơn vị đặc biết, được trang bị bằng các loại súng carabine Garant M1, M2 loại súng bắn từng viên đạn những năm 40 (đồ phế thải của thế chiến thứ hai còn sót lại) trong khi VC đã dùng súng tiểu liên AK 47.(bác coi lại những hình ảnh Tết MT sẽ thấy điều này) Sau 68 QLVNCH mới bắt đầu dùng súng M16.

    Túm lợi, cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến huyết nhục tương tàn. Khởi đi từ tham vọng cá nhân của " cha gà dân tộc ". Ngu, nên mới lăm lăm thực hiện ý đồ của đần anh liên xô, trung quốc muốn nhuộm đỏ thế giới. Bắt đầu là xâm lăng, cưỡng chiếm miền Nam bằng mọi giá! Thành công sẽ chạy qua thăm mấy người hàng xóm phía Nam. Hiệp định 54 chưa ráo mực, Hồ đã chuẩn bị cho cuộc chiến, tấn công, xâm lăng miền Nam.

    Thắng bại gì ở đây? Cả một dân tộc bị đoạ đày cho một lũ sâu bọ lên làm người. Cứ " ngồi buồn gải háng dái lăn tăn " goài guỹ, chẳng làm nên trò trống gì. MK.

    Cụ nào muốn biết gõ gàng hơn, ráng gậm cuốn " về R " của đồng chí Kim Nhật.

    Giao Lưu viết:

    Còn tôi bảo CS đánh du kích kiểu chiến tranh nhân dân là do họ đội lốt nhân dân, không mặc quân phục. Quân du kích MTGPMN nói chung đều không mặc quân phục bao giờ.

    Hị hị. tiên bố đầu là chiến tranh nhân dân, do được lòng dân, nên thắng. Có người phản bác bẩu dó là chiến tranh du kích, dek có phải là chiến tranh nhân dân nên rờ là chiến tranh du kích đội lốt nhân dân.
    Tớ thấy việt cộng chơi trò du kích ở miền Nam, dek có chiến tranh nhân dân ở miền Nam. Thế du kích là rì? Hố hố, đánh lén chứ còn gì nữa, đánh lúc địch không đề phòng. Việt cộng thừa nhận từ đời ông bành tổ họ là du kích xã. Tên khác của chiến tranh nhân dân là chiến tranh tâm lý, thành công ở miền Bắc do tuyên truyền lừa bịp, bưng bít. Trò du kích ở miền Nam là trò lập lại chiến thuật của Điện Biên Phủ.

    Bọn Việt cộng thắng năm 1975 là do VNCH bỏ ngõ, dek kháng cự, dek chiến đấu nữa, very gành gẽ, gõ gàng trong tài liệu, dek có gì để phải lăn tăn. Nguyên nhân chính là bị bọn mẽo bỏ rơi, giảm và cắt viện trợ.
    Nếu miền Bắc bị khối cộng sản bỏ rơi thì dek có thằng nào biết mèo nào cắn mĩu nào nhá nhá.
    Chiến thắng 75 dek có oai hùng nhá. Chiến thắng oai hùng con mẹ rì, khi một thằng dek còn hứng uýnh nhau. Thắng là cả 2 bên cùng cật lực uýnh nhau tưng bừng, chết như rơm như rạ, chém đầu thằng chỉ huy... như các trận uýnh nhau trong suốt 20 năm dài Bắc Việt Nam đã thua chạy té đái.

    Sâu trên mạng cũng là một chiến thuật du kích. Du kích trên mạng, đánh lén, bỏ bom trên mạng. Trò chơi ti cũ xì, dưng có hy vọng thành công, níu bọn dân chủ kém đề cao cảnh giác.

    Giao Lưu viết:
    ...
    Còn tôi bảo CS đánh du kích kiểu chiến tranh nhân dân là do họ đội lốt nhân dân, không mặc quân phục. Quân du kích MTGPMN nói chung đều không mặc quân phục bao giờ.

    Cái trò chiến tranh nhân dân này của CSVN là rất bẩn, y như là trò khủng bố của bọn hồi giáo cực đoan.

    Tôi có người cô bị chết vì chiến tranh nhân dân : Việt Cộng trốn trong dân, ban đêm vác súng cối, pháo kích trúng nhà trong ... chợ

    Tôi có người anh họ bị chết vì chiến tranh nhân dân : Việt Cộng dưới dạng thường dân, ném lựu đạn vào đồn cảnh sát đúng lúc anh họ tôi đạp xe đạp đi học ngang qua đó

    Tôi có ông bác bị thương nặng vì chiến tranh nhân dân : Việt Cộng dưới dạng thường dân, ném lựu đạn vào đám đông trước rạp hát

    Chiến tranh nhân dân của CSVN nó giống như thánh chiến của hồi giáo, một bọn cực đoan khủng bố cả. Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt và đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về các hành động khủng bố sát hại thường dân

    đó đây viết:
    "Tư tưởng cực đoan"
    Thú thật với bác, nhờ ơn trời phật và nhứt là cha mẹ, tôi chưa được hân hạnh được giáo dục bởi nhà nước cộng sản nên không hiểu nhiều "Tư tưởng cực đoan" nhờ bác cụ thể đưa những thí dụ trong những gì có vẽ quá khích.

    Bác đọc nhiều tài liệu về VNCH đó là điều tốt nhưng giá trị tài liệu thế nào thì đó là chuyện khác.
    Cá nhân tôi cũng có đọc, đồng thời tôi cũng có sống với những gì tôi đọc.

    Trở lại ván đề áp chiến lược, tôi đã giải thich lý do và mục đích, bác cho đó là chiến tranh nhân dân cũng được. Tuy nhiên không biết bác biết không trong áp chiến lược cũng có nhiều người dân di cư bỏ làng bỏ mồ mả ông bà đi vô Nam sống đấy bác.

    Theo bác "Cách đánh du kích của CS là cách đánh du kích kết hợp với chiến tranh nhân dân" du kích thì tôi biết và có thấy còn nhân dân là ai và sống ở đâu ?

    Các ông Diệm Nhu là những người đã từng sống với cs nên họ biết cs là gì và những gì phải làm, họ đi guốc trong bụng mấy ông cs đấy, tiếc là ông bạn đồng minh quá tự tin cho mình là nhất nên hổng việc.
    Biết sao bây giờ, khi miền Nam phải nhờ Mỹ để có vũ khí chông xâm lăng. Cái khốn nạn là ông Hồ Chí Minh nhận vũ khí của Nga Tàu đi ăn cướp miền Nam gây bao cảnh lầm than và cuối cùng VN chỉ là một nước đọc tài thối nát.
    Tham nhũng, gia đình trị, đọc tài... nếu bác có được sống thời VNCH và so sánh với bây giờ, có lẽ bác nhận thấy mấy ông cộng hoà thua xa mấy ông cs.
    Ông Diệm ông Nhu bị giết không phải vì lý do tham nhũng đọc tài đâu.

    Thôi đó là cái số của người dân miền Nam.

    Chính vì bác chưa bao giờ được CS giáo dục, tôi suy diễn thêm là chưa đọc sách do CS viết, nên bác chỉ có suy nghĩ 1 chiều nên những gì bác nghĩ về CS sẽ trở thành cực đoan. Đánh giá về họ không đơn giản như bác đã làm đâu, bác NiMarxNiJesus cũng đã chỉ ra 1 số. Tôi thì đọc sách của cả 2 bên nên dù sao tôi cũng suy nghĩ cân bằng hơn.

    Theo tôi hiểu thì dân Bắc 54 cũng chả cần Ấp chiến lược mà CS cũng chả vào được, vì đa số họ là giáo dân chống cộng. Miền Nam cũng có 1 vài nơi như thế, như đã từng có ở các giáo xứ Bùi Chu, Phát Diệm trước 54. Hơn nữa, họ đã tự nguyện bỏ xứ vào Nam thì họ cũng vui vẻ ở Ấp chiến lược.

    Còn tôi bảo CS đánh du kích kiểu chiến tranh nhân dân là do họ đội lốt nhân dân, không mặc quân phục. Quân du kích MTGPMN nói chung đều không mặc quân phục bao giờ.

    "Tư tưởng cực đoan"
    Thú thật với bác, nhờ ơn trời phật và nhứt là cha mẹ, tôi chưa được hân hạnh được giáo dục bởi nhà nước cộng sản nên không hiểu nhiều "Tư tưởng cực đoan" nhờ bác cụ thể đưa những thí dụ trong những gì có vẽ quá khích.

    Bác đọc nhiều tài liệu về VNCH đó là điều tốt nhưng giá trị tài liệu thế nào thì đó là chuyện khác.
    Cá nhân tôi cũng có đọc, đồng thời tôi cũng có sống với những gì tôi đọc.

    Trở lại ván đề áp chiến lược, tôi đã giải thich lý do và mục đích, bác cho đó là chiến tranh nhân dân cũng được. Tuy nhiên không biết bác biết không trong áp chiến lược cũng có nhiều người dân di cư bỏ làng bỏ mồ mả ông bà đi vô Nam sống đấy bác.

    Theo bác "Cách đánh du kích của CS là cách đánh du kích kết hợp với chiến tranh nhân dân" du kích thì tôi biết và có thấy còn nhân dân là ai và sống ở đâu ?

    Các ông Diệm Nhu là những người đã từng sống với cs nên họ biết cs là gì và những gì phải làm, họ đi guốc trong bụng mấy ông cs đấy, tiếc là ông bạn đồng minh quá tự tin cho mình là nhất nên hổng việc.
    Biết sao bây giờ, khi miền Nam phải nhờ Mỹ để có vũ khí chông xâm lăng. Cái khốn nạn là ông Hồ Chí Minh nhận vũ khí của Nga Tàu đi ăn cướp miền Nam gây bao cảnh lầm than và cuối cùng VN chỉ là một nước đọc tài thối nát.
    Tham nhũng, gia đình trị, đọc tài... nếu bác có được sống thời VNCH và so sánh với bây giờ, có lẽ bác nhận thấy mấy ông cộng hoà thua xa mấy ông cs.
    Ông Diệm ông Nhu bị giết không phải vì lý do tham nhũng đọc tài đâu.

    Thôi đó là cái số của người dân miền Nam.

    đó đây viết:
    Giao Lưu viết:

    Thật vậy, chính sách ấp chiến lược dồn dân vào chỗ ở mới, bỏ lại mồ mả ông cha, xa ruộng vườn cũ thì theo tập tục của người nông dân là rất khó chấp nhận nếu không được tuyên truyền đầy đủ về ích lợi của chỗ ở mới. Không được lòng dân là ở chỗ đó. Vì dân không muốn chuyển chỗ ở mà chính quyền cứ bắt di dời thì sẽ thành mất dân chủ, nhân quyền.

    Ai nói với bác là áp chiến lược đã bỏ mồ mả ông bà ruộng vườn đâu...
    Vấn đề rất dể hiểu bác, tiếc là sách tuyên truyền "quên" không đề cập đến là ai cũng biết bảo vệ hữu hiệu 100 ha khó hơn 1 ha vì thế để tránh tình cảnh ba bốn thằng du kích ban đêm về kểu đóng thuế cách mạng, nhà cửa nông dân được dời tấp trung trong môt khuôn viên nhứt định để đươc bảo vệ có ai bị bắt bỏ ruộng bỏ mồ mả ong bà, bỏ ruộng làm sao mà sống. Còn mấy ông du kích làm sao ra ruộng qua mồ qua mả đòi tiền đây.

    Bác nên cẩn thẩn khi đọc các tài kiệu của CS
    Còn

    Giao Lưu viết:
    Ấp đời mới thì văn minh hơn gần dân hơn nên có những hiệu quả nhất định.

    đó là học hỏi rút kinh nghiệm đấy bác

    Giao Lưu viết:
    Ấp chiến lược là 1 kiểu chiến tranh nhân dân của VNCH cùng với các chiến dịch Tố cộng diệt cộng, Phượng Hoàng đều có kết quả tương đối khả quan. Tuy vậy, với vai trò là quân đội của nhà cầm quyền thì quân lực VNCH không thể sao chép được hoàn toàn chiến lược chiến tranh nhân dân như phía CS đã làm. Các chiến dịch trên chủ yếu là tiến hành ở địa bàn nông thôn, còn ở đô thị thì không thể sử dụng được trong khi bộ máy chính quyền và hành chính của Mỹ và VNCH lại ở các đô thị. CTND kiểu cực đoan là đánh bom khủng bố, ám sát (chủ yếu ở đô thị), huy động đủ mọi lứa tuổi tham chiến thì VNCH không thể sử dụng. Vì thế trong cmt trước tôi cho là VNCH và Mỹ không thể sử dụng chiến tranh nhân dân (kiểu cực đoan, lạm dụng).

    Áp chiến lược không phải là chiến tranh nhân dân (có lẽ ở ngoài bắc đụng gì cũng "nhân dân" riết các bác có một cách định nghĩa rất là lạ lùng chăng).
    Đó chỉ là một phương cách bảo vệ nông dân để không bị du kích sách nhiễu hoặc cho đi mò tôm.

    À quên xin phép nhắc bác, không phải trong 6 chữ QLVNCH không có hai chữ "nhân dân" mà QLVNCH không phải là của nhân dân đâu đấy bác.
    QLVNCH không phải là quân đội của nhà cầm quyền.

    Còn chiến lược CS có gì lạ đâu: đó chiến tranh du kích lâu lâu đi phá rối, liệng lựu đạn, bắt dân, mục đích là phá rối kinh tế miền Nam.
    Lâu lâu nếu có dịp dàn quân đánh trận như các trận An Lộc, Tết Mậu Thân, Quảng trị kết quả là hàng ngàn quân chinh qui thứ "Sinh Bắc tử Nam" bi nướng sống!

    Đọc bài viết tôi có cảm tượng bác hoàn toàn mù tịt về thật tế cụ thể chiến trường miền Nam, hoàn toàn khác biệt với các tài liệu Tuyên truyền bác ơi.
    "Đừng nghe những gì CS nói..."

    Chiến tranh miền Nam là chiến tranh du kích, có nghĩa là đoàn quân vài mạng lâu lâu đi phá rối, vì ít người lại năng di đông nên rất khó tiêu diệt hết, ngược lại lai rai mấy mạng du kích chẳng làm gì nên trò.

    Bằng chứng là chiến tranh này kéo dài gần 20 năm (chớ không phải chỉ có 1 năm: 1975) và trong thời gian này VC đánh lớn thua lớn đánh nhỏ thua nhỏ.
    So với Bình Giả, Pleime, Đổng Xoài, An Lộc, Quảng Trị VC chẳng có được một trận nào.

    Mỹ thua (không thắng thì coi như thua) là vì chiến tranh du kích kéo dài hao tốn, đồng với thời viễn vọng thị trường tỷ đola TQ, MỸ không muốn chi tiền nữa nên thôi. Có gì thì VNCH gắng chịu.

    Làm gì có chiến tranh nhân cái gì, trong rừng ngoài mấy ông du kich có ma nào đâu mà nhân dân với nhân dân.
    Bác thử xem coi có thành phố nào của VC ở miền Nam. Nếu có hình minh hoạ thì càng tốt.

    À mà bác có biết không, 90% quân lực VC là dân "Sinh Bắc tử Nam" còn 100% QLVNCH là dân bản xứ những người sinh sống ở miền Nam họ đi lính là để bảo vệ quê hương gia đình xứ sở của họ đấy bác.

    Với mục đích cách ly người dân với các đội quân của CS, ông Nhu đề ra " quốc sách " ấp chiến lược .
    Tớ thì không được mục kính tận mắt cái " Ấp chiến lược " nhưng được xem trong các phim Thời sự VN thời đó ( Trước 1963 )

    Thì đúng như anh bạn Đó đây viết, nông dân trong cùng một vùng vốn sống rải rác cạnh ruộng nương của mình, cũng là cận kề mồ mả ông bà ... nay cứ chiều tối là phải về ấp vơi gia đình trong những ngôi nhà ( Tớ thấy toàn nhà lá với tường đất ) có lính gác , thỉnh thoảng lại thấy những nơi có chông bằng tre chĩa cả ra các bò hào nhằm chống tấn công, các Ấp được bao bọc và có lính gác, tiếng là để bảo vệ nông dân nhưng thực sự cũng là để kiểm soát còn an toàn thì chưa chắc ạ, ở rải rác thì CS có tấn công cũng còn chừa dân ra chứ tấn công Ấp chiến lược thì dân cũng là mục tiêu chả khác lính .

    Sáng ra lại ra khỏi ấp đi cấy đi cày trên phần đất của mình và tất nhiên có nơi xa, có nơi gần ấp .. nhìn chung, cho dù có được bảo vệ tốt hơn chăng nữa, cuộc sống như thế cũng chả khác tù thả lỏng, chắc chắn các gia đình " vẻ vang " tức là có con em theo du kích, làm lính giải phóng chả khoái vì tối về làm sao gặp được con em mình !

    Thực sự thì tớ cũng chả hình dung ra bên trong cái ấp chiến lược có những gì ngoài các nhà dân, bệnh xá, trường học và vì chỉ là nơi để ở ban đêm, chắc các ấp ( phần được rào và bảo vệ ) cũng chả rộng lắm đâu .

    Máy nơi mà về sau tớ đi làm công tác thì các nơi này ít có nông dân ( Cao nguyên ) nhưng vẫn có ấp Đời mới, quaan đội Hoa Kỳ có giúp di dời để tập trung người thiểu số nhưng họ vẫn canh tác, trồng trọt, hình như người " Thượng " chả có quan niệm sở hữu ruộng đất cho nên đi đâu họ cũng canh tác, trồng trọt và nhu cầu của họ cũng chả nhiều .. dù sao thì tụi Mẽo cũng rất chiều chuộng dân và luôn chăm sóc, hộ trợ. Có khi phải giúp họ dời nguyên cái nhà sàn, khi thì xây kho chứa lúa .. mấy thiếu nhi gặp Mỹ thì vui vẻ và dễ thân thiện còn thanh niên với ông già thì chắc cũng chả ai theo CS vì ngôn ngữ và cách sống của họ, bắt họ sinh hoạt kiểu họp tổ dân phố hay kiểm điểm thì ... quên đi, ở đấy họ chỉ nghe người của họ, luật pháp của VNCH cũng quên đi, họ có luật riêng và còn có những địa phương họ chỉ nghe lời mấy ông cha xứ người Pháp, chả hiểu sao Pháp họ lại chinh phục được mà chả cần ấp iếc gì cả .

    ======================================================
    À; còn đoạn này của 1 bạn :

    À quên xin phép nhắc bác, không phải trong 6 chữ QLVNCH không có hai chữ "nhân dân" mà QLVNCH không phải là của nhân dân đâu đấy bác.
    QLVNCH không phải là quân đội của nhà cầm quyền.

    Còn chiến lược CS có gì lạ đâu: đó chiến tranh du kích lâu lâu đi phá rối, liệng lựu đạn, bắt dân, mục đích là phá rối kinh tế miền Nam.
    Lâu lâu nếu có dịp dàn quân đánh trận như các trận An Lộc, Tết Mậu Thân, Quảng trị kết quả là hàng ngàn quân chinh qui thứ "Sinh Bắc tử Nam" bi nướng sống!

    Đọc bài viết tôi có cảm tượng bác hoàn toàn mù tịt về thật tế cụ thể chiến trường miền Nam, hoàn toàn khác biệt với các tài liệu Tuyên truyền bác ơi.
    "Đừng nghe những gì CS nói..."

    ==============================================================

    Bạn cũng chỉ nghe tuyên truyền từ mấy anh chiến tranh chính trị !

    Đừng coi thường CS như thế; những trận đánh nối danh, quân CS cũng chả vừa đâu, không có Mẽo là thất thủ ngay thí dụ như Bồng Sơn khi 173 nhảy dù HK rút khỏi vài tháng, như Dakto khi sư đoàn 4 BB HK rút lui cũng chỉ 1 thoằi gian ngắn và khối sĩ quan cấp trung đoàn của VNCH bị bắt làm tù binh .

    Đừng nghĩ rằng tôi phải nịnh CS, tôi chỉ nói sự thực về cuộc chiến mà tôi rất ghét khi phải tham gia mà nhìn mãi không xác định được kẻ thù nếu không bị bắn trước. Có những trận chả nghe tiếng đạn, chỉ thấy sau đó lính Mỹ reo hò " Ngôi xuông, ngôi xuông ... " mà những người bị trói quặt ra sau chỉ là những dân địa phương ( giọng Bình định ) và tụi Mỹ vẫn viết phiếu là NVA ( North Vietnamese army ) thì mình cũng thấy bất nhẫn lắm; thường là về giao cho chi khu VN là thế nào tôi cũng dặn dò ( Dù có thể là vô nghĩa ) tụi nó bắt hoẳng bắt tiều đó, cứ thấy người ta chạy là nó bắt ... các anh xem kỹ, nếu là dân thì thả cho rồi !

    Ông cha ta gọi các cuộc chiến tranh kiểu này là "mở cõi" và xây dựng hình ảnh những người mở cõi chiến đấu với hùm, beo, cá xấu, rắn rết... chứ không đánh nhau với người. Các cụ tài thật, cháu con không học đụơc cách dùng từ và tuyên truyền như các cụ nên gây mất đoàn kết.

    @đó đây,

    Đọc các cmt của bác thấy bác có vẻ có tư tưởng hơi cực đoan. Tôi đã phải đọc khá nhiều tài liệu của phía VNCH thì mới có thể viết được bài này, nếu chỉ đọc sách CS thì nội dung sẽ khác hẳn.

    Ấp chiến lược là nơi dồn dân từ nơi ở cũ về, chắc chắn sẽ chật trội, bức bí cho người dân hơn, làm xa cách (chứ không lấy mất) những gì đã gắn bó với người nông dân từ bao đời. Tất nhiên nó cũng có tác dụng bảo vệ dân không bị CS quấy rối nhưng có thể thấy là nó có lợi cho chính quyền hơn là cho dân. Nếu muốn Ấp chiến lược thành công thì chính quyền phải tuyên truyền mạnh hơn đồng thời phải áp đặt hơn.

    Tôi cho là Ấp chiến lược chính là 1 kiểu chiến tranh nhân dân theo đúng nghĩa đen. Ấp chiến lược chủ yếu dùng lực lượng dân vệ để bảo vệ ấp, dùng người dân để tố giác CS, người dân tự xây dựng hàng rào bảo vệ ấp, tóm lại là dùng nhân dân để chống CS. Chiến tranh nhân dân chả có gì là xấu khi nó không bị lạm dụng.

    Cách đánh du kích của CS là cách đánh du kích kết hợp với chiến tranh nhân dân bởi vì du kích CS thường không mặc quân phục mà mặc quần áo của dân, cho dù ở trong rừng. Kiểu lính đội lốt dân đó rất lợi hại, dễ dùng để tuyên truyền là lính Mỹ và VNCH giết dân, bắt dân. Thực tế là có rất nhiều hình ảnh lính Mỹ và VNCH đang làm như vậy trong khi người xem ảnh không thể biết được nạn nhân có phải CS hay không.

    Chiến tranh kiểu du kích thì không có khái niệm bị thua, như bài viết đã phân tích vì không bao giờ tiêu diệt hết du kích, không bao giờ chiếm hết đất của du kích, chả có quân đội viễn chinh nào có thể đủ tiền bạc để chống du kích 10 năm - 20 năm. Quân Khmer đỏ, học trò của CS VN, sau này đã sử dụng chiến tranh du kích với chính thầy đến hơn 10 năm đến nỗi VN phải rút quân về chả khác gì Mỹ rút khỏi VN. Quân Mỹ rồi cũng phải rút khỏi Iraq, Apghanistan vì không chịu nổi chiến tranh nhân dân, du kích.

    Nói tóm lại, sau thời gian dài tìm hiểu về chiến tranh VN, tôi nhận thấy lẽ ra nếu đệ nhất cộng hòa tồn tại được lâu dài hơn nữa, bớt độc tài gia đình trị hơn, thì mới có thể thắng CS. Chỉ có chính quyền Ngô Đình Diệm với có những yếu tố có thể tranh đấu được với CS. Tiếc là người Mỹ không nhìn nhận thấy điều đó nên đã bỏ mất cơ hội. Nhân dịp 50 năm ngày sụp đổ chế độ NGô Đình Diệm tôi sẽ viết 1 bài khác phân tích về những nhận định trên, từ giờ đến ngày 1/11, tùy lúc nào rảnh.

    Giao Lưu viết:

    Thật vậy, chính sách ấp chiến lược dồn dân vào chỗ ở mới, bỏ lại mồ mả ông cha, xa ruộng vườn cũ thì theo tập tục của người nông dân là rất khó chấp nhận nếu không được tuyên truyền đầy đủ về ích lợi của chỗ ở mới. Không được lòng dân là ở chỗ đó. Vì dân không muốn chuyển chỗ ở mà chính quyền cứ bắt di dời thì sẽ thành mất dân chủ, nhân quyền.

    Ai nói với bác là áp chiến lược đã bỏ mồ mả ông bà ruộng vườn đâu...
    Vấn đề rất dể hiểu bác, tiếc là sách tuyên truyền "quên" không đề cập đến là ai cũng biết bảo vệ hữu hiệu 100 ha khó hơn 1 ha vì thế để tránh tình cảnh ba bốn thằng du kích ban đêm về kểu đóng thuế cách mạng, nhà cửa nông dân được dời tấp trung trong môt khuôn viên nhứt định để đươc bảo vệ có ai bị bắt bỏ ruộng bỏ mồ mả ong bà, bỏ ruộng làm sao mà sống. Còn mấy ông du kích làm sao ra ruộng qua mồ qua mả đòi tiền đây.

    Bác nên cẩn thẩn khi đọc các tài kiệu của CS
    Còn

    Giao Lưu viết:
    Ấp đời mới thì văn minh hơn gần dân hơn nên có những hiệu quả nhất định.

    đó là học hỏi rút kinh nghiệm đấy bác

    Giao Lưu viết:
    Ấp chiến lược là 1 kiểu chiến tranh nhân dân của VNCH cùng với các chiến dịch Tố cộng diệt cộng, Phượng Hoàng đều có kết quả tương đối khả quan. Tuy vậy, với vai trò là quân đội của nhà cầm quyền thì quân lực VNCH không thể sao chép được hoàn toàn chiến lược chiến tranh nhân dân như phía CS đã làm. Các chiến dịch trên chủ yếu là tiến hành ở địa bàn nông thôn, còn ở đô thị thì không thể sử dụng được trong khi bộ máy chính quyền và hành chính của Mỹ và VNCH lại ở các đô thị. CTND kiểu cực đoan là đánh bom khủng bố, ám sát (chủ yếu ở đô thị), huy động đủ mọi lứa tuổi tham chiến thì VNCH không thể sử dụng. Vì thế trong cmt trước tôi cho là VNCH và Mỹ không thể sử dụng chiến tranh nhân dân (kiểu cực đoan, lạm dụng).

    Áp chiến lược không phải là chiến tranh nhân dân (có lẽ ở ngoài bắc đụng gì cũng "nhân dân" riết các bác có một cách định nghĩa rất là lạ lùng chăng).
    Đó chỉ là một phương cách bảo vệ nông dân để không bị du kích sách nhiễu hoặc cho đi mò tôm.

    À quên xin phép nhắc bác, không phải trong 6 chữ QLVNCH không có hai chữ "nhân dân" mà QLVNCH không phải là của nhân dân đâu đấy bác.
    QLVNCH không phải là quân đội của nhà cầm quyền.

    Còn chiến lược CS có gì lạ đâu: đó chiến tranh du kích lâu lâu đi phá rối, liệng lựu đạn, bắt dân, mục đích là phá rối kinh tế miền Nam.
    Lâu lâu nếu có dịp dàn quân đánh trận như các trận An Lộc, Tết Mậu Thân, Quảng trị kết quả là hàng ngàn quân chinh qui thứ "Sinh Bắc tử Nam" bi nướng sống!

    Đọc bài viết tôi có cảm tượng bác hoàn toàn mù tịt về thật tế cụ thể chiến trường miền Nam, hoàn toàn khác biệt với các tài liệu Tuyên truyền bác ơi.
    "Đừng nghe những gì CS nói..."

    Chiến tranh miền Nam là chiến tranh du kích, có nghĩa là đoàn quân vài mạng lâu lâu đi phá rối, vì ít người lại năng di đông nên rất khó tiêu diệt hết, ngược lại lai rai mấy mạng du kích chẳng làm gì nên trò.

    Bằng chứng là chiến tranh này kéo dài gần 20 năm (chớ không phải chỉ có 1 năm: 1975) và trong thời gian này VC đánh lớn thua lớn đánh nhỏ thua nhỏ.
    So với Bình Giả, Pleime, Đổng Xoài, An Lộc, Quảng Trị VC chẳng có được một trận nào.

    Mỹ thua (không thắng thì coi như thua) là vì chiến tranh du kích kéo dài hao tốn, đồng với thời viễn vọng thị trường tỷ đola TQ, MỸ không muốn chi tiền nữa nên thôi. Có gì thì VNCH gắng chịu.

    Làm gì có chiến tranh nhân cái gì, trong rừng ngoài mấy ông du kich có ma nào đâu mà nhân dân với nhân dân.
    Bác thử xem coi có thành phố nào của VC ở miền Nam. Nếu có hình minh hoạ thì càng tốt.

    À mà bác có biết không, 90% quân lực VC là dân "Sinh Bắc tử Nam" còn 100% QLVNCH là dân bản xứ những người sinh sống ở miền Nam họ đi lính là để bảo vệ quê hương gia đình xứ sở của họ đấy bác.

    @NiMarxNiJesus,

    Ấp chiến lược trên lý thuyết là rất có hiệu quả để ngăn cản CS đến với dân nhưng nó lại mất dân chủ, nhân quyền quá nên không được lòng dân dẫn đến phá sản.

    Thực tế thì chính quyền không được tự do đàn áp vì chế độ dân chủ không cho phép,

    Em thấy đâu có gì là mâu thuẫn? Thật vậy, chính sách ấp chiến lược dồn dân vào chỗ ở mới, bỏ lại mồ mả ông cha, xa ruộng vườn cũ thì theo tập tục của người nông dân là rất khó chấp nhận nếu không được tuyên truyền đầy đủ về ích lợi của chỗ ở mới. Không được lòng dân là ở chỗ đó. Vì dân không muốn chuyển chỗ ở mà chính quyền cứ bắt di dời thì sẽ thành mất dân chủ, nhân quyền.

    Tuy vậy, khi dân chống đối lại chính sách đó thì chính quyền lại không dám đàn áp mạnh tay theo kiểu cưỡng chế, nhốt vào "trại phục hồi nhân phẩm" như chính quyền CS, vì còn e ngại dư luận trong nước và quốc tế. Nhân cơ hội đó thì phe CS cũng kích động dân bất hợp tác với chính quyền để phá ấp chiến lược.

    Sau khi ông Diệm chết thì Ấp chiến lược bị phá là do các tướng lĩnh sau này muốn xóa bỏ những di sản của ông Diệm ông Nhu mà thôi. Các chính sách kế thừa như Ấp Tân sinh, Ấp đời mới thì văn minh hơn gần dân hơn nên có những hiệu quả nhất định.

    Ấp chiến lược là 1 kiểu chiến tranh nhân dân của VNCH cùng với các chiến dịch Tố cộng diệt cộng, Phượng Hoàng đều có kết quả tương đối khả quan. Tuy vậy, với vai trò là quân đội của nhà cầm quyền thì quân lực VNCH không thể sao chép được hoàn toàn chiến lược chiến tranh nhân dân như phía CS đã làm. Các chiến dịch trên chủ yếu là tiến hành ở địa bàn nông thôn, còn ở đô thị thì không thể sử dụng được trong khi bộ máy chính quyền và hành chính của Mỹ và VNCH lại ở các đô thị. CTND kiểu cực đoan là đánh bom khủng bố, ám sát (chủ yếu ở đô thị), huy động đủ mọi lứa tuổi tham chiến thì VNCH không thể sử dụng. Vì thế trong cmt trước tôi cho là VNCH và Mỹ không thể sử dụng chiến tranh nhân dân (kiểu cực đoan, lạm dụng).

    Đúng là chiến tranh nhân dân đã có từ lâu trong lịch sử VN, gọi là ngụ binh ư nông. Tuy vậy, đến thời CS thì chiến lược đó trở nên vị lạm dụng thành cực đoan khi huy động đủ mọi thành phần nhân dân tham chiến, khủng bố đối phương dẫn đến nhiều thường dân khác chết oan. Ngụ binh ư nông chỉ là là kế sách cho quân đội làm kinh tế vào thời bình, 1 dạng quân dự bị. Khi có chiến tranh thì lượng quân đó vẫn mặc áo lính như những người lính khác chứ không phải lấy dân thường làm lính. Ngụ binh ư nông thời nay là cho lính đi đóng gạch đào ao hay chuyên nghiệp hơn như Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn, Viettel...làm doanh nghiệp quân đội.

    Quân lính của các quan lại địa phương thời xưa, đặc biệt là thời Trần, gọi là gia binh, như bọn Yết Kiêu, Dã Tượng, bản chất là gia nô, coi như là quân địa phương. Bọn này sau khi thắng Nguyên Mông thì thành kiêu binh vì gia binh có khi đông hơn quân chính quy triều đình. Vua Trần sau thắng lợi toàn ban thưởng cho tướng sỹ bằng đất đai và gia nô dẫn đến nạn cát cứ.

    Các bác lưu ý 1 sự khác biệt lớn là chiến tranh nhân dân trước đây chỉ để đánh ngoại xâm nhưng chiến tranh nhân dân trong chiến tranh VN lại dùng để đánh cả "Ngụy quân, Ngụy quyền" nên không tránh khỏi việc dân ta đánh dân mình, đó chính là hành động khủng bố chưa từng có trong lịch sử VN, chiến tranh nhân dân để chống lại chính người dân VN.

    Cám ơn bac NTC đã có lời nhắn nhủ về ý nghĩa của cuộc chiến 1954 - 1974, bác cho là cuộc chiến vô nghĩa còn tôi cho là chiến tranh xâm lược ! Ai đúng ai sai, đọc giả tự nhận xét lấy.

    Có điều không thể quên được là sau 1975 20 triệu người Việt miền Nam mất hết tài sản (bị tiếp thu)thế là 20 năm làm ăn sinh sống tài sản còn lại là 2 tô phở (số tiền người dân miển Nam được cất lại sau các vụ đổi tiền. Ruộng vườn mà người dân đã có công khai phá trở thành sở hửu chung, nhưng do nhà nước quản lý (có quyền phân phát thu hồi nom na gọi là làm chủ). Hàng trăm ngàn quân các chính, trí thức đuoc đi học tập để được thấm nhuần triết lý Mác Lê có điều là "học sinh" thường là đã có hai thứ tóc trên đầu và thầy giáo thì hình như vừa tốt nghiệp lớp ba trường làng, đó là chưa kể những người bị giết (chuyện chết chóc nói làm chi không nên phải không bác).
    Đây là cuộc chiến xâm lăng ăn cướp.

    Ngược lại những cán bộ chết đói dưới thời bao cấp bổng nhiên trở thành đai gia nhà cửa mặt tiền ở Saigon,Đà Nẳng Nha Trang, tiền vàng rủng rỉnh (của bọn chạy theo cặn bả).... cuộc chiến này chắc chắn không phải là vô nghĩa.

    Hoạ may, chỉ có những bà mẹ nhìn tấm bản "liệt sĩ" (gia tài của người con yêu để lại) mà nhà nước âu yếm thương tặng mới cho cuộc chiến này là vô nghĩa!

    Bác lại nói theo truyền thống vua Quang Trung các chúa Trịnh Nguyễn nhà ta giết người cướp đất là chuyện thường tình, vì thế không nên gọi là xâm lược... Chẳng lẽ thời văn minh hiện đại, mà vì truyền thống, mỗi khi anh hàng xốm không đồng ý "thống nhất" là tôi kéo quân đi cướp đất sao ?

    Thống nhất!
    1954 Hồ Chí Minh và thực dân Pháp khi đồng ký Hiệp định Geneve 1954 chia đôi nước Việt thành hai miền thể chế chính trị quân sự hành chánh kính tế độc lập, không có dự trù chương nào đề cập đến vấn đề thông nhất hai miền.
    Chỉ có một bản văn của riêng ông Hồ Chí Minh nêu lên điều này, chắng có ma nào ký nghĩa là chẳng ai đồng ý.

    Sau một thời gian hai miền Nam Bắc trở thành hai quốc gia có chủ quyền phát triển theo thể chế riêng biệt:VNCH và VNDCCH, ông Hồ có ý thống nhất hai miền.

    Nếu ông Hồ có quyền, với những lý do riêng tư, đưa ra ý kiến thống nhất, thì ông Ngô Đình Diệm cũng có quyền lấy lý do riêng để từ chối (từ chối là vì theo ông Diệm cho là chưa đúng lúc, vì ông cân xây dựng phát triển miền Nam, sau đó sẽ tính)
    Ai đúng ai sai, các bác tự kết luận lấy, nhưng đem quân đi giết người, gây chiến tranh đi cướp nhà người ta theo ý tôi đó là xâm lăng ăn cướp.

    Nói gì thì nói, ngày hôm nay 2013, có những em học sinh đi tù người 7 năm kẻ 5 năm, chỉ vì mấy chữ "Tàu khự cút đi" thì đúng là cuộc chiến xâm lăng vô nghĩa !

    Bác Khách- Khai Hoang, ở mã số 93489

    tò mò nói VNCH phải 1 chọi 4 là chọi với bắc Việt cs + Tàu cộng + Nga cộng và (đau nhất là người "đồng minh") Mỹ, lúc bấy giờ. Các lực lượng khác thật ra cũng chỉ là cảnh (do Mỹ).

    Bác hiểu theo cách khác thì tò mò không có ý kiến.

    Góp ý để tìm hiểu thôi, chứ sân si cho lắm, chửi rủa nhau cho lắm cũng chỉ lợi cho cái đám ăn hại đái nát bây giờ trước mắt, và tàu khựa đang ở ngay trong nhà và bên lưng.

    Câu hỏi của tò mò vẫn là : Bài chủ được đưa ra ở thời điểm này là có
    dụng ý gì ?
    Vậy thôi.

    XHCH thắng VNCH, đó là sự thật.

    Môt trong lý do là XHCN chiến thằng là được lòng dân. Đó là điều, chúng ta đều được học dưới mái trường XHCN.

    Bây giờ, chúng ta được đọc thoải mái về chiến tranh Việt Nam. nhưng ai trong chúng ta có thể đưa ra chứng cớ, số liệu, tài liêu…để chứng minh XHCN được lòng dân và VNCH không được lòng dân ?

    Trớ trêu, càng đọc thì càng thấy nhiều chứng cớ, số liệu, tài liêu…chứng minh VNCH tái chiếm được “lòng dân”, vì chính nghĩa là trên đầu nòng M16.

    XHCH thắng VNCH, đó là sự thật.

    Nhưng lý do XHCH thắng VNCH là được lòng dân thì đó là truyên truyền.

    Nếu bạn không đồng ý, thì rất mong muốn được đọc từ bạn nhửng chứng cớ, số liệu, tài liêu…

    Giao Lưu viết:
    Công viết:
    Giao Lưu viết:
    VNCH không thể dùng chiến tranh nhân dân hiệu quả như CS được, lý do cơ bản nhất là ở vai trò chủ và khách của mỗi bên, một bên trong tối,1 bên ngoài sáng thì bên ngoài sáng làm sao mà đánh kiểu CTND được.

    Chính vì phải ở ngoài sáng đành với địch núp trong bóng tối nên bị chơi lén, bỏ mạng nhiều, sau này Mỹ rút tỉa kinh nghiệm xương máu từ chiến tranh VN, nếu muốn đánh lớn thì Mỹ trang bị đầy đủ cho toàn bộ hải lục không quân để có thể đánh ban đêm như ban ngày; toàn đánh ban đêm mà lính Mỹ lại nhìn xuyên bóng đêm thấy địch quân rõ như ban ngày trong khi địch thì phải đốt đèn dầu để dò đường đi :) Nếu đánh nhỏ thì Mỹ lại cho biệt kích giả dạng dân quân, trà trộn vào lực lượng 'kháng chiến quân' địa phương, chuyên bắt cóc, ám sát, phá hoại, và hiệu quả ly kỳ nhất là bấm la de cho máy bay ném bom, bắn tên lửa giải phẩu moi gan móc ruột những tên đầu sỏ du kích khủng bố, nói chung là chơi trò gậy ông đập lưng ông nhưng với cái gậy dài và to vật :)

    Trích dẫn:
    Ấp chiến lược trên lý thuyết là rất có hiệu quả để ngăn cản CS đến với dân nhưng nó lại mất dân chủ, nhân quyền quá nên không được lòng dân dẫn đến phá sản.

    Quá đúng, bày đặt dân chủ tự do theo kiểu 'phô trương' chỉ tổ tự trói tay trói chân cho bọn lợi dụng tự do dân chủ để phá hoại dân chủ tự do :) Mỹ bây giờ cũng rút kinh nghiệm từ chiến tranh VN nên đã đưa bọn tù nhân nguy hiểm, cứng đầu cứng cổ muslim, islam bắt được sang Đông Âu, sang Guantanamo để mướn tay bọn tàn dư của lực lượng mật vụ cộng sản Đông Âu chúng nó 'khai thác' hộ, vừa rẻ lại vừa 'êm'.

    Nói chung là Mỹ được lợi rất nhiều về kinh nghiệm đối phó với chiến trận du kích cù nhầy qua mấy năm tham chiến ở VN. Bằng chứng là kể từ sau chiến tranh VN, Mỹ đánh đâu là tiêu diệt đó, chớp nhoáng, hoành tráng, ta chết 1 địch phải 50 lần hơn, thằng du kích nguy hiểm nào ngoan cố, cho dù trốn chui trốn nhũi ở chân trời góc bể nào chăng nữa, thì cuối cùng cũng bị tìm ra và bắn bỏ. Mỹ nay đã biết dùng súng đạn kết hợp với giải thưởng tiền Đô một cách nhuần nhuyễn, hiệu quả, khó có thằng nào có thể chống chọi được với 2 'mũi giáp công' này :)

    Mỹ rút được rất nhiều kinh nghiệm sau chiến tranh VN. Dễ thấy nhất là kinh nghiệm về tự do thông tin. Trước đây, phóng viên được tự do đi theo các đoàn quân để lấy tin nên cuộc chiến VN là cuộc chiến trên TV, dân Mỹ hàng ngày được xem những góc khuất của cuộc chiến trên TV. Điều này tạo nên chiến thắng về dư luận cho phía CS. Trong khi đó phía CS thì bưng bít thông tin, chỉ có phóng viên của chính họ được đi theo các cánh quân và đăng tin theo định hướng. Đó chính là sự thua thiệt của chế độ dân chủ so với toàn trị.

    Trong chiến tranh Iraq thì Mỹ đã rút kinh nghiệm, phóng viên không được tự do đi theo quân đội, đăng tin phải có kiểm soát.

    Về ấp chiến lược cũng vậy, chính quyền lập "khu đô thị mới" cho dân ở, dân thì biểu tình để chống. Nếu là VN bây giờ thì sẽ bị đàn áp, cưỡng chế ngay lập tức cộng thêm chiến dịch tuyên truyền đại ý là "ở ấp chiến lược là yêu nước...". Thực tế thì chính quyền không được tự do đàn áp vì chế độ dân chủ không cho phép, báo chí lại được tự do đăng tin, đặc biệt là báo nước ngoài. Chúng ta cứ tưởng tượng nếu không có những bức ảnh Mỹ Lai, em bé Napal, Sáu Lèo xử Bảy Lốp, Thích Quảng Đức tự thiêu...thì VNCH không dễ mà sụp đổ. Hoặc ngược lại, nếu cải cách ruộng đất ở miền Bắc được công bố thông tin rộng rãi, vụ Xét lại chống đảng, Nhân văn giai phẩm... được xét xử công khai cho báo chí nước ngoài tường thuật, các trận Khe Sanh, Mùa hè đỏ lửa được phát trung thực trên truyền hình miền Bắc...thì VNDCCH chắc gì đã ổn định được.

    Mỹ đã học được nhiều bài học qua chiến tranh VN nên "Ngụy quyền" Iraq, Apganistan còn tồn tại được đến bây giờ cho dù quân Hồi giáo dùng nguyên vẹn chiến lược CTND để gây rối.

    Anh Giao lưu đã viết thế này :

    Giao Lưu viết:

    VNCH không thể dùng chiến tranh nhân dân hiệu quả như CS được, lý do cơ bản nhất là ở vai trò chủ và khách của mỗi bên, một bên trong tối,1 bên ngoài sáng thì bên ngoài sáng làm sao mà đánh kiểu CTND được.
    Ấp chiến lược trên lý thuyết là rất có hiệu quả để ngăn cản CS đến với dân nhưng nó lại mất dân chủ, nhân quyền quá nên không được lòng dân dẫn đến phá sản.

    Giờ lại viết thế này :

    Về ấp chiến lược cũng vậy, chính quyền lập "khu đô thị mới" cho dân ở, dân thì biểu tình để chống. Nếu là VN bây giờ thì sẽ bị đàn áp, cưỡng chế ngay lập tức cộng thêm chiến dịch tuyên truyền đại ý là "ở ấp chiến lược là yêu nước...". Thực tế thì chính quyền không được tự do đàn áp vì chế độ dân chủ không cho phép, báo chí lại được tự do đăng tin, đặc biệt là báo nước ngoài....

    Tôi cho là hai ý trên ( tô đậm ) mâu thuẫn nhau .

    Thực ra thì Ấp chiến lược trên danh nghĩa không hề bị phá sản vì mất dân chủ, nhân quyền mà " quốc sách " này bị các tướng lãnh VNCH huỷ bỏ ngay sau khi lật đổ TT Diệm.

    Mấy năm sau thì mô hình này được tái thiết lập, hình thức có thay đổi ít nhiều bằng lực lượng xây dựng nông thôn.

    Trong giai đoạn sau thì tôi từng theo các đoàn dân sự vụ Hoa Kỳ đi hỗ trợ tại cao nguyên và nhận ra: Chỉ phí tiền vô ích nhất là với các dân tộc thiểu số ( Dakto, Pleiku ... )

    Cái cách mà người Mỹ tưởng hay, đầy tốn kém đều bị phản tuyên truyền ráo trọi thí dụ như lôi dân làng ra chích ngừa bằng súng chích ==> bị tuyên truyền là lấy máu dân để tiếp cho lính Mỹ;vác sữa tươi đến cho cả làng uống, thế là cả làng đau bụng ==> Mỹ đầu độc nhân dân . Dân bị sốt rét run cầm cập, Mỹ ép đem ra suối ngâm nước ===> Mỹ giết dân .

    Mà Mỹ thì không bao giờ chịu nghe ý kiến người VN, họ luôn nghĩ rằng phải như thế mới đúng .

    Nếu kế hoạch ấp đời mới được yểm trọ bởi HK về vật chất và để TT Diệm thực hiện ( cưỡng chế nhiều hơn ) thì có thể sẽ thành công.

    Pages