Từ thoái đảng đến bỏ đảng

  • Bởi Admin
    14/07/2013
    3 phản hồi

    Anh Vũ, thông tín viên RFA


    Pano tuyên truyền cho ngày thành lập ĐCSVN tại Hà Nội được chụp hôm 27/2/2013. AFP photo

    Trên thực tế, đã có nhiều nguyên nhân khiến một bộ phận không nhỏ các đảng viên của đảng CSVN đã từ bỏ đảng dưới hình thức âm thầm hoặc công khai. Sự thật của vấn đề này ở Việt nam đang diễn ra thế nào thế nào?

    Không còn vì dân, vì nước?

    Ở Việt nam, việc đảng viên đảng CSVN bỏ sinh hoạt đảng và dẫn tới bỏ đảng đang là một hiện tượng xã hội có xu hướng phổ biến đáng quan tâm. Những người từ bỏ đảng CSVN đều có một tâm tư chung, đó là kể từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ đảng Cộng sản, đến khi tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến nhận thức.

    Cùng với thời gian, tư tưởng của rất nhiều đảng viên Cộng sản cũng dần thay đổi, từ nhận thức bằng cảm tính sang nhận thức bằng lí trí. Nhưng một phần lớn là họ chịu tác động của quá trình chuyển biến của đảng CSVN. Đó là đảng CSVN từ chủ trương vì dân, vì nước trước kia sang chủ trương bằng mọi giá chỉ vì duy trì sự tồn tại của đảng hiện nay.

    Ông Nguyễn Hồng Bích từng là một cựu chiến binh, đảng viên đảng CSVN nhưng đã bỏ đảng một cách âm thầm năm 1992 cho biết:

    Tôi là Nguyễn Hồng Bích, đi bộ đội ngày 4 tháng 3 năm 1983, thuộc trung đoàn 612 Bộ Tư lệnh Thông tin – Liên lạc. Tôi tham gia vào đảng năm 1986 , trải qua một thời gian thì tôi biết rằng thực sự tôi không thích. Đến lúc tôi chuyển ngành, năm 1992 thì tôi rút. Tức là tôi là đảng viên đảng Cộng sản, nhưng khi tôi chuyển ngành về thì chế độ đảng tôi không lấy. Tôi về bằng các hồ sơ khác, nhưng đảng thì tôi không sinh hoạt.

    Lý do bỏ đảng thì có nhiều, có thể khác nhau nhưng tựu chung là không ngoài vấn đề về tư tưởng của mỗi đảng viên. Phần lớn đảng viên bây giờ đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản và chán ngán hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Trước thực tế hiện nay, việc vào đảng bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, do vậy các đảng viên không có điều kiện để làm quan thì sinh ra chán đảng và bỏ đảng một cách âm thầm. Cũng có một số người dũng cảm thì họ dám viết đơn ra khỏi đảng công khai và nói rõ với lý do tư tưởng.

    Ông Nguyễn Chí Đức một kỹ sư, đảng viên đảng CSVN từng công tác ở Bưu điện Hà nội, đã tự nguyện viết đơn xin ra đảng cho chúng tôi biết:

    Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa. Cũng có một số người dám viết đơn ra khỏi đảng vì lý do tư tưởng, nhưng để công khai lên mạng thì thực tế chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời Cương Lĩnh của Đảng do chính họ viết ra. Đảng viên vào đảng Cộng sản bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, có mác đảng viên để yên ổn làm ăn.

    Nhiều đảng viên trước đây nhận thức rằng "đảng CSVN là đảng của giai cấp công nhân, nhân dân lao động" và họ đã từng nhiệt thành phấn đấu hết mình vì những khẩu hiệu đó. Nhưng quá trình tham gia sinh hoạt đảng và những thực tế của cuộc sống, đã làm cho họ thất vọng. Trong nội bộ đảng, tuy đảng viên số lượng đông, nhưng đảng viên trung thực và dám bảo vệ lẽ phải còn quá ít, phần lớn an phận, không dám đấu tranh. Người dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải, thì bị cô lập, bị quy chụp, trả thù.

    Về vấn đề này, một đảng viên, cựu chiến binh ở Văn Giang, Hưng yên đã không dấu được bức xúc khi cho biết “Tôi từng tham gia 3 chiến dịch lớn, Mậu thân 68, năm 72, chiến dịch Buôn Mê thuột và tôi bị thương. Không dám nói xấu đảng, nhưng cảm thấy cái sinh hoạt (đảng) không đấu tranh mạnh dạn, bất công, cứ dung túng cho nhau, chán. Nói thật, tôi chỉ hỏi trong sạch đâu mà trong sạch? Trong sạch thì lấy đâu ai bỏ (đảng), kể cả lão thành cách mạng họ cũng bỏ. Nếu tôi có con vào đảng, bây giờ bắt tôi bán ruộng, thì tôi chỉ hỏi “Vào đảng, đảng có bắt chúng tôi bán ruộng, mà bán cho tư nhân đấy?”

    Giữ quyền lực bằng mọi giá

    Không chỉ thế, mà những đảng viên bỏ đảng vì họ đã nhận thấy động lực của hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN đã không phải vì quyền lợi của nhân dân, mà vì quyền lợi cá nhân của họ là trên hết và nhân dân chỉ là đối tượng để đảng lợi dụng. Như ông Nguyễn Chí Đức cho biết:

    Chỗ làm việc của tôi gần Ủy ban Nhân dân thành phố Hà nội, tôi thường hay thấy dân oan ở lân cận đấy. Hình ảnh này đập vào mắt mình, hết năm này qua năm khác, tôi không hiểu sao trong khi chủ thuyết Cộng sản tôn vinh giai cấp nông dân, công nhân là hạt nhân nòng cốt mà thấy dân oan la liệt như thế là mình cũng phải suy tư. Từ những tệ nạn tiêu cực đây đó và nhất là nhìn vào hàng ngũ lãnh đạo Đảng, tôi cảm thấy động lực của họ không phải vì quyền lợi của người lao động mà vì quyền lợi cá nhân trước hết. Tất cả những điều mắt thấy, tai nghe này khiến tôi càng chán đảng Cộng sản thêm.

    Cho dù đảng CSVN có tới gần bốn triệu đảng viên, song hầu hết các đảng viên của họ đã đánh mất lý tưởng và đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh, tôn chỉ của đảng. Và từ trước đến nay, đảng CSVN muốn dùng mọi cách để duy trì độc tài và giữ quyền lực bằng mọi giá. Việc đó đã dẫn tới tình trạng mất dân chủ, không chỉ trong xã hội, mà kể cả trong đảng.

    Về việc này, ông Nguyễn Duy Ninh một cựu chiến binh ở xã Nam Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, vào đảng năm 1972, đến năm 1992 cũng bỏ sinh hoạt đảng cho biết:

    "Dân chủ là người dân làm chủ chiếu theo cái Hiến Pháp và Pháp Luật. Đúng như thế chứ không phải Hiến Pháp làm thế này mà bên kia cái thực hiện lại làm cách khác. Người ta dùng mọi cái biện pháp này, cái gọi là biện pháp thực chất là thủ đoạn. Ép người ta chỗ này, ép người ta chỗ kia thì buộc người ta phải là theo nhưng thế không thể được".

    Với những đảng viên đảng CSVN chân chính, khi ra nhập đảng CSVN họ mang trong mình những hoài bão và lý tưởng tốt đẹp với mục đích cống hiến sức lực của mình cho dân tộc và đất nước. Nhưng thực tế đã cho họ thấy, đảng CSVN đã và đang phản bội chính bản thân mình và phản bội các đồng chí của họ. Vì vậy, bây giờ từ bỏ đảng CSVN, chính là cách để mỗi người tự làm trong sạch mình, để người dân có thể tôn trọng nhân cách của bản thân họ, một khi nếu họ còn là người tốt.

    Không phải tự nhiên mà hiện nay, chuyện người dân trên cả nước luôn nhìn đảng CSVN nói chung và các đảng viên Cộng sản nói riêng với cái nhìn không mấy thiện cảm. Với bằng chứng, chúng ta luôn nghe thấy người dân nói ra điều cay đắng rằng “Thằng ấy tuy nó là đảng viên, nhưng mà nó tốt”, đây là hiện tượng phổ biến. Điều đó là một điều sỉ nhục đối với những con người có nhân cách và lòng tự trọng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    "Đó là đảng CSVN từ chủ trương vì dân, vì nước trước kia sang chủ trương bằng mọi giá chỉ vì duy trì sự tồn tại của đảng hiện nay.” Đó là nhận định của tác giả. Đây là một nhận định sai lầm. Ngay từ khi thành lập Đảng CS thì họ đã có chủ trương “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ” chủ trương của những người CS là đem lại quyền lợi và lãnh đạo cho giai cấp công nông chứ không phải cho dân tộc, vì vậy Đảng có chủ trương chia rẽ trong nội bộ dân tộc, ngày nay thì rõ hơn, chỉ có đảng viên mới được làm quan và mới được công tác trong những cơ quan béo bở, không đủ đảng viên thì mới lấy dân.

    Một nhận định sai lầm thứ hai của bài này là : “do vậy các đảng viên không có điều kiện để làm quan thì sinh ra chán đảng”. Trước kia và ngày nay cũng vậy thôi, có người vào Đảng để yên một bề đỡ bị dìm trong công việc, thế thôi chứ cũng chẳng mấy người có mộng làm quan. Họ chán Đảng vì nhiểu lý do, mà điều dễ thấy rõ nhất là những gì liên quan tới đời sống hàng ngày. Chán Đảng vì Đảng tham nhũng nhiều quá, chán Đảng vì những đường lối chinh sách của Đảng quá nghiệt ngã và vô lý, số đảng viên ở nông thôn cũng nhiều , họ chán Đảng vì Đảng cướp đất và đàn ấp người dân, họ chán Đảng vì luật pháp của Đảng bất công, họ chán Đảng vì Đảng lép về thằng Tàu và có biểu hiện bán nước cho Tàu.

    Có điều là khi người ta viết đơn ra khỏi Đảng thì tâm lý chung là người ra day dứt, bịn rịn, coi như mình phải cắt đi một phần của cơ thể. Trước kai nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:
    Ngày vào Đảng đất trời như đổi khác
    Những vật vô trí cũng làm dưng nước mắt
    Đá sỏi khô cằn sao bỗng thấy thiêng liêng....
    Tại sao như vậy? Vì Đảng đã tuyên truyền và giáo dục cho người ta quá nhiều về Đảng. Đại đa số người theo Đảng đều không biết Đảng là cái gì? Đảng cũng không giải thích mà cứ thàn thánh hóa Đảng làm cho người ta cứ tưởng Đảng như một hiện tượng tự nhiên, như thần thánh, mặc đù Đảng ngồi lù lù trước mắt. Đảng là một nhóm người, cụ thể bộ phận cao nhất của Đảng thì có ông Trọng Lú lẫn, bảo thủ, ngu dốt, sang Cu ba nói chuyện mà người ta không thèm mời sang nước khác nữa.
    Đảng là “đồng chí” Ba Dũng, một con người gian manh, xảo trá, lắm thù đoạn đày mưu ma chước quỷ và ít học, tàn bạo. Ở những nước tiên tiến đa đảng thì người ta coi đảng rất bình thường, chồng một đảng, vợ một đảng, nay bỏ đảng ngày, mai sang đảng khác chẳng sao cả, còn ta chỉ có những người ở trong Đảng lâu nâm mới coi đngr chẳng ra cái đinh gì cả. Cứ sang Mỹ mà xem, ở Cali đầy rẫy đảng viên trước kia đang định cư.
    Người ở trong nước là đảng viên thì ít nhiều tự hào vênh váo, còn nếu ra nước ngoài thì giấu mình là đảng viên như mèo giấu cứt. Phải nghĩ như vậy thì đầu óc mới thanh thản và dễ dàng từ bỏ Đảng.

    Có một điểu này rất rõ ràng mà không htaays ai nói ra, đó là những ai là đngr viên thì ít nhiều có tính lưu mânh, họ bị lưu manh hóa ngay từ khi phấn đấu tu dưỡng vào Đảng, có thực hiện những điều vô đạo đức, lừa thầy phản bạn, leo lên lưng người khác thì mới dễ vào Đảng, đó là tố cáo, nói xấu sau lưng bạn để tâgn công và còn nhiểu thủ đoạn khác nữa.

    Những đảng viên có tốt đẹp gì đâu, phần lớn là những người dốt chuyên môn nên mới lao vào “tu dữơng” để bù lại. Ta thấy cùng là một con người, lúc bình thường thì cũng con ngườig ấy, khi khoác áo đảng viên thì cũng con người ấy chứ có khác gì đâu. Nay đảng viên lại không thể xin được việc làm ở những cơ sở kinh tế hay cơ quan nước ngoài, vì họ biết đngr viên là người xấu. Đây cũng là một lý do người ta xin ra khỏi Đảng, tức là “bỏ Đảng lấy đô” (đô la ấy mà). Ra khỏi Đảng thì có gì mà phải bị rịn, lưu luyến? Ai bỏ Đảng cứ việc bỏ, chẳng cần phải bàn nhiều cho tốn giấy mực hoặc công gõ phím.

    Truyền hình tối 25 tháng 02, 2013 phát đi những ý kiến sau đây của Tổng Bí Lú - Nguyễn Phú Trọng:

    ".. Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa.

    Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn tam quyền phân lập không? Hả? Muốn phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm đấy!

    Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng nữa! Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa, chỉ ở đâu nữa nào? Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể... thì nó là cái gì?! Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này".

    Tại sao toàn dân đòi bỏ điều 4 Hiến pháp, không chấp nhận vai trò lãnh đạo của đảng; đòi đa nguyên đa đảng,.. muốn tam quyền phân lập; đòi phi chính trị hóa quân đội;.. tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể;.. lại là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống ?

    Bác Lú làm tổng bí đảng ta rồi muốn nói cái gì thì nói! có phải vậy không ? Sống trong thời buổi @ còng thế mà bác Lú dẫn đạo theo chỉ tiêu nhóm lò thuở còn tồng ngồng bơi sông, chúng chạy hết cũng là phải thôi, a bác.
    .

    "Dưới ánh sáng mặt trời không thể dấu được gì mờ ám" hình như ô. Goorki nhà văn Nga nói như vậy. Nó được khái quát hóa "Sự thật , thực tiễn là thước đo, là tiêu chuẩn chân lý " . Các thế hệ đảng viên đã từng hoặc đang sinh hoạt trong ĐCSVN đều có chung niềm tin lý tưởng Độc lập, dân tộc, tự do cho nhân dân và xây dựng đất nước tiến lên theo con đường CNXH, CNCS. Họ là những chiến sỹ đi đầu trong cuộc chiến đấu rất anh dũng, kiên cường và lãnh đạo nhân dân giành độc lập dân tộc, lập lại hòa bình cho Tổ quốc. Nhưng từ sau 1975 đến nay hơn 38 năm, con đường xây dựng đất nước theo mô hình XHXHCN đã thực sự thất bại. Bài học về sự sụp đổ của Liên xô và các nước XHCN Đông Âu là thực tế nhưng ĐCSVN vẫn không tỉnh ngộ. Học theo T.Q và đưa ra cái gọi là đường lối kinh tế thị trường định hướng XHCN (duy ý chí, chưa hề có trong lịch sử kinh tế phát triển thế giới), đã gây nên bi kịch về kinh tế, chính trị và xã hội hiện nay.Những đảng viên tự rút ra khỏi đảng hầu hết có tấm lòng vì dân, vì nước và có sự tỉnh táo trong nhận thức chính trị. Sự bảo thủ, trì trệ, quan liêu trong nhận thức đã dẫn đến định hướng sai mục đích hoạt động của ĐCSVN hiện nay, là nguyên nhân chính yếu mà các đảng viên có trí tuệ và bản lĩnh tự ra khỏi tổ chức đảng.