Alan Phan - Khi các lãnh tụ biết cười mình…

  • Bởi Admin
    14/07/2013
    6 phản hồi

    Alan Phan

    “Tôi nghĩ mình khôn ngoan quá nên đôi khi tôi không hiểu một lời nào mình nói ra” (I am so clever that sometimes I don’t understand a single word of what I am saying.) - Oscar Wilde

    Khi đứa con trai thứ hai của tôi ra đời tại California vào giữa thập niên 70s, các bạn bè chia mừng đây là đứa đầu tiên của gia đình có điều kiện ứng cử vào chức vụ Tổng thống Mỹ. Hiến pháp đòi hỏi ứng viên Tổng Thống Mỹ phải là một công dân Hoa Kỳ thực thụ ngay khi sinh ra. Thực tình, tôi luôn luôn nghĩ làm Tổng Thống Mỹ là một “cực hình” như bị một lời nguyền đen tối; hơn là một hãnh diện may mắn.

    Nhìn tất cả những ông Tổng Thống Mỹ tương đối trẻ và sung sức gần đây của Hoa Kỳ, như Obama, Bush, Clinton, Carter… người ta thấy rõ ràng là những áp lực lớn lao không ngừng nghĩ từ mọi phía đã làm các ông này “già rất sớm”. Sau vài năm đầu của nhiệm kỳ, dù chỉ ở lứa tuổi trên dưới 50s, mái tóc các ông bạc phơ, vết nhăn đầy trên khuôn mặt nhiều phần đã teo tóp… mặc dù những con người nhiều quyền lực nhất thế giới đang được những vị bác sĩ giỏi chăm sóc thật chu đáo, 24 giờ một ngày.

    Đây chắc chắn không phải là dấu hiệu của một đời sống hạnh phúc, sung mãn và hài hòa.

    Có lẽ vì những âu lo, dằn vặt, suy tư… từng giây phút, đã khiến các Tổng Thống Mỹ phải tìm cách ứng phó để sống sót, nên họ đều chia sẽ một thói quen rất đáng yêu: họ biết tự “diễu” mình, đem cá nhân mình ra cười đùa trước công chúng, cho thấy một khía cạnh rất “con người” của họ. Nhiều bài diễn vẫn ở những bữa tiệc cho cổ động viên, bạn bè, thân hữu, đồng nghiệp… luôn luôn bắt đầu bằng những câu chuyện khôi hài (jokes) về chính bản thân mình hay những chuyện đã được các chuyên gia “cười” của các mạng truyền thông rỉ tai.

    Obama thích cười về nguồn gốc da đen của mình, có lần ông hỏi người nghe là bây giờ người ta có sử dụng đúng từ ngữ khi gọi Tòa Bạch Ốc là White House? Một lần khác, ông nói về một cái joke đang thịnh hành trên mạng… Trong một buổi sáng chạy bộ ở Alabama, ông Obama chẳng may bị rớt xuống con sông sâu, đang cuồn cuộn chảy. May sao, có ba đứa trẻ đang câu cá dưới giòng, nhanh trí dùng cành cây vớt ông lên được. Obama hỏi tôi làm được gì cho các ân nhân đã cứu mạng tôi đây? Đứa trẻ đầu mong được thăm Tòa Bạch Ốc và ngủ đêm tại đó. Đứa thứ nhì mong ông Obama đến lớp học mình, bắt tay các bạn đồng lớp. Obama nói quá dễ dàng, ông sẽ làm như vậy. Còn đứa thứ ba thì lại xin ông 1 chiếc xe lăn, có gắn IPod, IPad và TV 3-D để cậu ta giải trí. Obama nói ông không hiểu, em đang khỏe mạnh thế này, sao lại muốn ngồi xe lăn? Cậu ta đáp, “Bây giờ thì khỏe, nhưng sau khi cha tôi biết tôi là người đã cứu sống ông, thì chắc chắn ông ta sẽ bẻ gãy giò của tôi.”

    Ông Bush thì luôn bị chế giễu về trí tuệ cũng như kiến thức của mình về thế giới. Sự kiện ông bị ghét bỏ vì các chính sách tại Iraq, Afghanistan… cũng là một đề tài thường trực cho các jokes về cá nhân mình. Nhưng thú vị nhất là câu chuyện khi ông đi thăm một lớp tiểu học và cô giáo hỏi các học trò, “Mình đang học về thảm kịch (tragedy). Em nào cho tôi một thí dụ.” Một em nhanh nhảu ”Em chạy ra đường chơi và bị xe đụng?” “Không, đó là một tai nạn, không phải thảm kịch” Một em khác: ”Xe buýt của trường rơi xuống hố và nhiều học sinh bị tử nạn?” Đó là một mất mát lớn lao (great loss) nhưng chưa là thảm kịch”. Đứa thứ ba giơ tay: ”Khi Tống Thống Bush rớt máy bay chết?” “Đúng rồi, nhưng đâu là lý do sao em nghĩ đây là thảm kịch?” ”Vì chắc chắn nó không phải là một tai nạn, hay là một mất mát lớn lao.”

    Ông Clinton thì mỗi đêm bị các danh hài trên TV đem ra chế giễu về tật xấu thích lăng nhăng với các phụ nữ ngoài luồng, như cô trợ tá Lewinsky. Trước mặt ông, nhà phỏng vấn Jay Leno kể lại một khảo sát của viện thống kể Gallup, về câu hỏi đặt ra cho các phụ nữ, “Cô có chịu ngủ với Tổng Thống Clinton?” Kết quả là 1% nói “yes”, 2% nói “no” và 97% nói “không thể có lần khác (never again)”. Một chuyện khác là khi bà Clinton đi khám sức khỏe, bác sĩ báo cho biết là bà vừa có bầu. Bà giận quá, vì tuổi đã lớn, còn đang làm vợ Tổng Thống mà có bầu không kế hoạch, chắc thiên hạ nhạo bang thường trực. Bà bốc phone kêu Clinton, “Quỷ râu xanh, ông có biết là vừa làm cho bà có bầu hay không?” Điện thoại im bặt một lúc lâu, mới nghe Tổng Thống nhỏ nhẹ hỏi: ”Bà là ai vậy?”.

    Tổng Thống thích cười và kể chuyện cười nhiều nhất là ông Reagan. Vốn là một diễn viên điện ảnh, nên ông rất thuyết phục trong các bài diễn văn, tranh luận. Nhưng điều làm dân chúng ái mộ ông nhất là khả năng tự cười rất duyên dáng trong mọi trường hợp. Sau khi tỉnh dậy trong một cuộc mưu sát, người ta hỏi ông cảm thấy thế nào? Ông nói, “ít nhất là tôi không phải sống ở Cleveland.” Sau ông phải xin lỗi người dân Cleveland về lời diễu này.

    Một lần khác, khi hỏi về nạn lạm phát vừa thừa hưởng từ Tổng Thống Carter, ông ví von về câu chuyện một Trung Sĩ đang làm trắc nghiệm về khả năng ứng phó của các tân binh. Anh Trung Sĩ hỏi người lính: ”Anh đang điều khiển hệ thống xe hỏa ở nhà ga Arlington. Một con tàu từ phía Bắc khoảng 15 km đang chạy đến nhà ga với tốc độ 60 km một giờ. Trên cùng một đường sắt, một con tàu từ phía Nam chỉ cách ga có 10km, đang chạy ngược đường trên cùng đường ray, với tốc độ 50km một giờ. Anh se phải làm gì?” “Tôi phone về nhà kêu thằng em trai Billy chạy ra nhà ga gấp.” “Tại sao? Billy là một thần đồng về toán học và quản lý tình thế?” ”Không, hắn chỉ mới 14 tuổi, nhưng hắn chưa bao giờ thấy hai xe lửa đụng nhau cả.”

    Ông Kennedy xuất thân từ một gia đình giàu có, quyền lực nên ông luôn phải đối phó với lời phê bình là gia đình ông đang cố gắng mua cho ông chiếc ghế Tổng Thống. Trong cuộc tranh cử ở West Virginia, ông bắt đầu bài diễn văn bằng cách móc trong túi ra một điện tin ông nói vừa nhận được từ ông cha: ”Con chỉ nên mua vừa đủ phiếu để thắng thôi. Cha sẽ rất bực nếu phải trả tiền cho một landslide (một kết quả mà ứng viên thắng đối thủ quá đậm).”

    Trong suốt lịch sử chỉ 200 năm của Mỹ, những chuyện cười về Tổng Thống hay chuyện cười do các ông kể có thể chứa đầy cả ngàn trang sách. Tôi cho đây là nét đặc thù quý báu nhất của nền dân chủ Mỹ. Ngay cả một khai quốc công thần như Washington cũng đầy những chuyện vui buồn về lỗi lầm, hối tiếc hay ngu xuẩn của cá nhân cũng như của chánh phủ do ông lãnh đạo. Đây mới thực sự là những công bộc của dân, vì dân và cho dân (of the people, by the people, for the people). Không ai có một ảo tưởng mình là thần thánh phải được tôn vinh và thờ phụng. Mọi thành tựu cũng như thất bại, lầm lẫn… đều được mổ xẻ chi tiết bởi nhiều học giả, bây giờ và tương lai, ngay cả trong những chuyện riêng tư của đời sống cá nhân. Khả năng biết tự diễu mình được đánh giá cao vì nó tạo sự gần gủi giữa nhà lãnh đạo và các người dân thường.

    Tôi rất sợ những người lãnh tụ nghiêm nghị, khắc khổ và không biết cười. Như một đứa bé sợ những ác thần trong các truyện cổ tích. Trong các câu chuyện lịch sử, tôi để ý là những nhân vật như Tần Thủy Hoàng, Hitler, Kim Il Sung, Pol Pot… không bao giờ biết cười. Có lẽ vì họ quá bận rộn với sứ mạng thiêng liêng là phải biến cả dân tộc thành những cỗ người máy (robots) để phục vụ cho lý tưởng cao vời vợi của họ (cao quá nên ít người thấy hay hiểu).

    Cho nên, mỗi khi đi vào phòng phiếu bầu cử ở Mỹ, nếu không biết rõ về các ứng cử viên, tôi sẽ chọn một khuôn mặt tươi cười, dễ chịu, thư giãn và thú vị. Những khuôn mặt táo bón, làm dáng quan trọng và ăn mặc đúng thời trang… là những lá phiếu thấy nhiều trong sọt rác, vì các cử tri khác cũng thường có đồng quan điểm như tôi.

    Tôi nghĩ nếu có một học giả nào tìm sự liên quan giữa chỉ số hạnh phúc của người dân và khả năng biết “cười” của các lãnh tụ xứ họ, kết quả sẽ là một tỷ lệ thuận minh chứng qua suốt bao thời đại. Và ngược lại.

    Alan Phan

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bác Phan ơi, toi tháy các chính kahcs nưc[s ngoìa và ngay cả các nhà bác họ cũng thường hay khôi hài, người ta bảo người hài hước là người thông minh. Ông thủ tướng Anh hồi thế chiến II (Churchill) nổi tiếng là người hài hước, rồi nhà bác học Albert Einstein cũng vậy. Ông Trần Nghị thủ tướng Trung quốc hồi cách mạng văn hóa bị sinh viên đấu tố bắt đội mũ bằng giấy vệ sinh, thế mà ông ta cũng hài hước làm cho cả đám sinh viên phải bật cười. Còn các cụ lãnh đạo nhà ta thì lại chẳng bao giờ biết cười và rất ghét người ta cười mình, vì các cụ thừa hiểu rằng "Cười là chửi". Bố bảo con :"Mày làm thế không sợ người ta cười cho à?" Cũng có nghiã: "Mày làm thế không sợ người ta chửi cho à?"

    Thế nhưng nếu Bác Phan về nước được xem các chương trình truyền hình các kỳ đại hội Đảng hay các cuộc họp lớn của quốc hội thì bác sẽ thấy các danh hài của ta còn thua xa đấy. Họ sợ nhất là các buổi họp này vì dân xem và nghe các ông lớn của ta họp thì đáng cười hơn là xem các danh hài biểu diễn, thế là họ mất khách, mất nồi cơm. Ngay ông Trọng Lú khóc lúc phát biểu trong cuộc họp mà khóc được truyền hình trực tiếp cũng làm người ta bật cười. Ông ta còn nói: "Nói biển Đông là không phải biển Đông" thì có đáng cười không? Người điên cũng nhiều khi có hành vi làm người ta bật cười. Các cụ nhà ta cũng thường làm dân phải bật cười đấy chứ.

    Phản hồi: 

    Ý của tác giả Alan áp dụng vào VN vừa trúng vừa trật. Trật ra sao thì ai cũng biết, nhưng trúng ở chỗ nào? Các bác thấy chăng giới chức cao cấp chuyên nói những câu như diễu cụ thể như:

    Bà Doan: XHCN dân chủ gấp vạn lần Tư bản
    Ông Trọng: đòi hỏi dân chủ là suy thoái đạo đức
    Ông Sang: kêu gọi dân tố cáo tham nhũng nhưng bản thân mình chỉ dám nêu tên "đồng chí X"
    Ông Dũng: mấy năm chỉ đạo chống tham nhũng nhưng không kỷ luật một ai.
    v.v...

    Các vị ấy ai cũng đắc cử với tỉ lệ rất cao (trên 90%?). Dân VN rất sáng suốt chọn người đại diện, đâu cần đến ông Alan dạy đời!

    Phản hồi: 

    Sau vài năm đầu của nhiệm kỳ, dù chỉ ở lứa tuổi trên dưới 50s, mái tóc các ông bạc phơ,

    --------------------

    Nhuộm tóc thì đen nhánh ngay.

    Anh ba Nguyễn Tấn Dũng và anh tư Trương Tấn Sang có mái tóc đen nhánh, đẹp giai

    Phản hồi: 

    Không phải là lãnh đạo Việt Nam không biết tự khôi hài, mà là rất sợ bị dân chúng chế diễu. Cả bộ máy tuyên truyền xây dựng toàn những hình ảnh "đẹp" và đóng góp thêm mỗi ngày vào bộ sưu tập những lời tán tụng.

    Do sợ bị chế diễu, cho nên các lãnh đạo không chấp nhận cho bất cứ người dân nào chế diễu mình. Chế diễu là phản nghịch -- mà ngày nay là tội "Lợi dụng dân chủ" hoặc thậm chí tội "Tuyên truyền nhằm lật đổ chế độ".

    Tôi chỉ mong một ngày nào đó ngồi ở Việt Nam mở ti vi lên lúc đêm khuya xem được những màn tấu hài liên tu bất tận diễu những nhân vật chính trị như tôi vẫn được xem hàng đêm ở bên Mỹ.

    Nếu các nghệ sĩ Việt Nam được phép, thì thời này chính là thời vàng son của các tiết mục tấu hài chính trị!

    (Cũng cần phải được phép diễu các nhân vật và câu chuyện bên Trung Quốc!)

    Phản hồi: 

    Ông này có ý xỏ xiên là lãnh tụ chúng ta và phe ta không biết khôi hài chứ gì !

    Rõ ràng trình độ kiến thức của ông này còn hạn chế, nhầm to.

    Bác ta từng có câu đùa vui trứ danh rằng thì là, học bác thì học cái gì cũng ok dưng chớ học bác thói hút thuốc và ... không lấy vợ, hehe :)