Họ đem đất nước vào hẳn quỹ đạo Trung Quốc (TQ 161)

  • Bởi nguyen_y_van
    10/07/2013
    4 phản hồi

    Ban biên tập Tổ Quốc

    Chuyến đi Trung Quốc của ông Trương Tấn Sang vừa qua đã phá mọi kỷ lục về số lượng hiệp ước ký kết. Bản tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc sau chuyến viếng thăm này cho biết hai bên đã đồng ý và thỏa thuận trên nhiều điểm rất quan trọng và đã ký kết tám hiệp ước và "nhiều văn kiện hợp tác kinh tế khác".

    Câu hỏi đầu tiên là hai bên đã ký kết những gì? Nội dung các thỏa hiệp không hề được công bố, ngay cả quốc hội, theo hiến pháp là cơ quan quyền lực cao nhất và quyết định chính sách đối ngoại, cũng không được thông báo.

    Điều chắc chắn là ông Trương Tấn Sang đã chỉ tới Bắc Kinh để chính thức hóa những gì đã được quyết định từ trước và do Trung Quốc áp đặt.

    Điều cũng chắc chắn không kém, dù chỉ dựa trên bản tuyên bố chung, là ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã đem đất nước vào hẳn quỹ đạo Trung Quốc. Ai cũng biết quan hệ hiện nay giữa Trung Quốc và Việt Nam là một quan hệ lệ thuộc nhưng sự lệ thuộc đó đã trở thành toàn diện và triệt để sau những gì mà ông Sang vừa ký, bởi vì nó còn được "thúc đẩy", "mở rộng", "tăng cường" và "làm sâu sắc thêm". Đặc biệt nghiêm trọng là Việt Nam đã cam kết "điều phối" và "phối hợp" với Trung Quốc, nói cách khác nhận mệnh lệnh của Trung Quốc, trong các quan hệ đối với thế giới kể cả với Liên Hiệp Quốc. Chúng ta mất chủ quyền. Và chúng ta cũng có nguy cơ mất cả lãnh thổ bởi vì chính quyền CSVN đã chấp nhận để bảy tỉnh biên giới Việt Nam "hợp tác" và "cùng phát triển" với các khu tự trị của Trung Quốc ở biên giới mở đường cho những đòi hỏi tự trị mà Trung Quốc sẽ xúi dục và tài trợ, trước khi ly khai.

    Chính quyền CSVN cũng đồng thời vừa bóp chết khả năng hợp tác chặt chẽ với các nước dân chủ phát triển. Vào lúc mà Trung Quốc đang được nhìn như một mối nguy có hy vọng gì để Hoa Kỳ, Châu Âu, Nhật và các nước dân chủ chuyển giao cho Việt Nam những vũ khí và kỹ thuật hiện đại khi Việt Nam đã trở thành một chư hầu của Trung Quốc với cam kết "làm sâu sắc thêm hợp tác giữa quân đội hai nước" và hợp tác chặt chẽ trong mọi lĩnh vực, kể cả khoa học và kỹ thuật? Không có gì đáng ngạc nhiên nếu từ nay quan hệ kinh tế với Hoa Kỳ và Châu Âu cũng sẽ sút giảm. Việt Nam mất chủ quyền và còn sẽ rất khốn đốn thêm về kinh tế.

    Những người lãnh đạo cộng sản đã hành động như thế bởi vì dù xung đột với nhau họ đều đồng ý với nhau là phải bám vào Trung Quốc mới giữ được chính quyền. Về điểm này họ rất nhất trí. Nhưng họ lầm to. Trung Quốc không vững vàng như họ tưởng mà chỉ là một phá sản chưa tuyên bố. Nó sẽ không thể duy trì mức tăng trưởng kinh tế giả tạo bằng những chi tiêu công cộng và bằng cách sản xuất rồi tồn kho như hiện nay. Càng che đậy lâu bao nhiêu sự sụp đổ càng đau đớn bấy nhiêu. Tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã chỉ có nhờ hợp tác với thế giới nhưng hiện nay sự hợp tác này đang chuyển sang thế kình địch. Và Trung Quốc không chỉ sắp phá sản về kinh tế mà còn đang bị hủy diệt vì sông cạn, đất khô, nước không uống được, không khí không thở được. Chính sự tồn tại của Trung Quốc đang bị đe dọa.

    Đảng CSVN chỉ cần nhìn lại chính kinh nghiệm của họ. Cho tới đầu thập niên 1980 họ đã tin tưởng một cách sắt đá vào Liên Xô để rồi kinh hoàng khi Liên Xô đột ngột tan vỡ. Lịch sử sắp lặp lại. Nhưng lần này họ không còn quan thầy nào để dựa nữa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    TQVN viết:

    SƠN HÀ NGUY BIẾN đã rõ ràng hơn bao giờ. Một Công hàm 1958, một mât ước Thành Đô 1990 cũng còn nhỏ bé so với Mật ước Bắc Kinh 2013. Nhân dân Việt Nam biết gì, nghĩ gì và sẽ làm gì với Mật ước Bắc Kinh 2013 là thước đo cho sự sống còn của tổ quốc Viêt Nam.

    Mật ước Bắc Kinh 2013 không hề được công bố để nhân dân Việt Nam được biết để phản kháng. Quốc hội Việt Nam không có quyền lực đòi hỏi đảng Cộng Sản Việt Nam phải công bố những điều cam kết. Từng bước Việt Nam sẽ trở thành ngôi sao thứ sáu trong lá cờ Trung Quốc, một âm mưu chuẩn bị tinh thần cho nhân dân, tránh được những đối kháng của người dân với Trung Quốc. Cũng đã có đề nghị đưa tiếng Hoa vào giáo dục tiểu học, rồi sẽ đến trung học phổ thông, dần dà sẽ chính thức thay thế tiếng Việt.

    Việt Nam quan hệ với Tầu,
    Niềm vui nửa chén, nỗi sầu suốt đêm!
    Đài Loan bản lĩnh sống êm,
    Việt Nam sao nỡ đi đêm với Tầu?
    Biển đảo bị mất đứng đầu!
    Sao không xấu hổ lại cầu gì nhau?
    Bốn nghìn năm nỗi thương đau,
    Vẫn còn tự sướng-vàng thau rõ ràng!
    Vì sao không thấy bẽ bàng?
    Âm mưu diễn biến hoà làng muôn năm...
    Vì sao thái độ không căm?
    Luôn mất cảnh giác đến thăm cầu gì?
    Vì sao xuất hiện mặt lỳ?
    Mối tình đồng chí lấy gì thuỷ chung?
    Biển đảo bị cướp lung tung,
    Thăm dò khai thác lại chung-mất rồi!!!

    Năm 2013 nầy, đầu thế kỷ 21 nằy đánh dấu một hậu quả bi thảm nhất trong lịch sử hơn 4 nghìn năm của dân tộc Việt Nam do chủ nghĩa cộng sản, đảng CSVN mang đến. Ngày xưa dù lệ thuộc Tàu, rồi bị Tây đô hộ, nhân dân VN vẫn có sức đề kháng cao, quyết tử cao chống lại ngoại bang vì lãnh đạo đất nước luôn luôn chống lại sự lệ thuộc, đô hộ đó.

    Khi chủ nghĩa cộng sản xuất hiện tại VN thì đã thấy lãnh đạo CSVN lệ thuộc ngoại bang, là con cờ của ngoại bang. Sự lệ thuộc nầy càng ngày càng lộ diện; Và ngày nay giặc ngoại bang Tàu đã thành công mỹ mãn, bắt được lãnh đạo CSVN tự dâng đất nước âm thầm đồng hoá với nước Tàu. Điều vô cùng đau lòng nhất trong lịch sử của dân tộc Việt Nam là ngày nay đảng CSVN đã thành công tạo dựng một nước, một xã hội Việt Nam hoàn toàn LIỆT KHÁNG, chia rẽ, sợ sệt, thờ ơ với chính trị, chỉ ngoan ngoãn cuối đầu an hưởng cá nhân và gia đình.

    SƠN HÀ NGUY BIẾN đã rõ ràng hơn bao giờ. Một Công hàm 1958, một mât ước Thành Đô 1990 cũng còn nhỏ bé so với Mật ước Bắc Kinh 2013. Nhân dân Việt Nam biết gì, nghĩ gì và sẽ làm gì với Mật ước Bắc Kinh 2013 là thước đo cho sự sống còn của tổ quốc Viêt Nam.

    Đảng CSVN chỉ cần nhìn lại chính kinh nghiệm của họ. Cho tới đầu thập niên 1980 họ đã tin tưởng một cách sắt đá vào Liên Xô để rồi kinh hoàng khi Liên Xô đột ngột tan vỡ. Lịch sử sắp lặp lại. Nhưng lần này họ không còn quan thầy nào để dựa nữa.

    Chẳng lẽ các chú khuyên bọn anh nằm im cho các chú thịt.
    Cá trên thớt còn biết vùng vẫy thì nói chi đến bọn anh, vốn có truyền thống anh dũng kiên cường, bất khuất đ.é.o bao giờ chịu thua nổi tiếng bấy lâu nay.

    Tới đâu hay tới đó, nhưng hiện tại bọn anh có anh Tàu to bên cạnh vẫn còn an tâm chán !