Quân Đội Nhân Dân phê bình văn học: Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị

  • Bởi Admin
    08/07/2013
    9 phản hồi

    Tuyên Hóa

    Gần đây, dư luận bàn tán khá nhiều về những quan điểm gây “sốc” của một luận văn thạc sĩ văn học, tán dương sự nổi loạn của một nhóm thơ “cách tân” nhen nhóm cách nay hơn chục năm và hiện nay đang leo lét. Tại Hội nghị Lý luận-Phê bình văn học lần thứ III do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức đầu tháng 6-2013 vừa qua ở Tam Đảo, đã có nhiều ý kiến phê phán khá gay gắt đối với bản luận văn này. Nhà nghiên cứu-phê bình văn học Nguyễn Văn Lưu gọi đây là “một luận văn kích động sự phản kháng và chống đối”. Giáo sư Phong Lê hai lần lên diễn đàn đề nghị các cơ quan chức năng phải làm việc nghiêm khắc và xử lý thích đáng đối với tác giả bản luận văn cũng như hội đồng chấm luận văn. Có người kêu lên: “Liệu Trường Đại học Sư phạm Hà Nội (nơi tổ chức thực hiện bản luận văn) có giải thiêng lịch sử được không?”. Có người nói rằng: “Đây là một luận văn trá hình mang nội dung chính trị phản động…”.

    Đó chính là bản luận văn thạc sĩ của tác giả Đỗ Thị Thoan, mang tên: Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa, thuộc chuyên ngành Văn học Việt Nam, mã số 602234. Bản luận văn được Hội đồng chấm luận văn của Trường Đại học Sư phạm Hà Nội chấm điểm và hiện được lưu trữ tại thư viện trường này.

    Tác giả bản luận văn xác nhận: Đối tượng của luận văn là Thực hành thơ của Mở Miệng, với vấn đề then chốt là tra vấn về vị thế bên lề như một điểm tham chiếu để bình luận về những cách tân và tính cách mạng trong tư tưởng và nghệ thuật của họ… Và: Các tác phẩm được khảo sát là những tập thơ cá nhân và nhóm của các thành viên Mở Miệng, cùng những người đồng chí hướng (tr.16).

    Chữ “bên lề” của Đỗ Thị Thoan xuất phát từ lý luận về Giải trung tâm của Derrida, theo đó họ quan niệm rằng trong một văn bản có quan hệ giữa phần chữ viết và phần lề xung quanh, mà phần chữ viết là trung tâm còn phần lề là ngoại vi. Bên lề là để ghi chú, giải thích, hiệu đính… và đó là cái khác với cái trung tâm. Từ đó, sinh ra lý luận “Mỹ học của Cái Khác”. Tác giả Đỗ Thị Thoan là một trong những người coi hiện tượng nhóm Mở Miệng là Cái Khác của dòng văn học chính thống, được mệnh danh là thơ phản kháng, thơ Bên Lề và tập trung nghiên cứu Cái Khác, cái Bên Lề của nhóm này.

    Mở Miệng là nhóm gì và gồm những ai? Chính bản luận văn nêu trên cho biết: Tháng 6-2002, tập Mở Miệng gồm 4 tác giả: Khúc Duy, Bùi Chát, Lý Đợi và Nguyễn Quán được xuất bản-Nhóm Mở Miệng chính thức hình thành. Tập thơ in photo số lượng ít, chuyền tay bạn bè trong Sài Gòn và một số tập khác sau đợt kiểm tra đã bị thu hồi và tiêu hủy. Vì sao các “tác phẩm” in photo của nhóm này bị thu hồi tiêu hủy? Bởi cái mà họ gọi là thơ, như chính họ thừa nhận, là thơ dơ, thơ rác rưởi, thơ nghĩa địa… ngôn ngữ thơ thô tục bẩn thỉu, nghệ thuật thơ bế tắc lập dị. Đặc biệt, họ đã dùng thủ pháp giễu nhại để vu cáo, xuyên tạc, bôi nhọ… nhằm hạ bệ các thần tượng, giải thiêng lãnh tụ và các danh nhân, bôi bẩn các giá trị lịch sử-văn hóa của dân tộc, xúc phạm tình cảm của hàng triệu đồng bào ta đối với Bác Hồ kính yêu. Chính vì vậy mà nó đã không tồn tại được lâu trong đời sống văn hóa tinh thần của nhân dân ta, như chính tác giả bản luận văn đã viết: Mở Miệng từ chỗ gây náo loạn, đã trở nên im ắng dần trong những năm gần đây. Lẽ ra, Mở Miệng có thể trở thành một cú hích để xới lật nhiều vấn đề về thơ đương đại cả lý thuyết lẫn thực hành và trên thực tế đã châm ngòi cho một số cuộc tranh luận quan trọng như về thanh-tục trong thơ, về thủ pháp giễu nhại… Nhưng các cuộc tranh luận đều diễn ra trên mạng và không chứng tỏ nhiều ảnh hưởng với sự chuyển động của thơ Việt trong nước (tr.9).

    Một sự “nổi loạn, cách tân” đã thất bại, đã bị cuộc sống chối bỏ và trên thực tế đã gần như cáo chung, thế mà tác giả Đỗ Thị Thoan, một cán bộ giảng dạy đại học sư phạm, lại bới lên để khảo sát và hết lời tán dương, cổ xúy: Việc Nguyễn Huy Thiệp nhét cứt vào miệng kẻ sĩ Bắc Hà để hạ bệ thần tượng hoàn toàn khác việc Mở Miệng đưa chuyện cứt đái ra nói công khai như những kẻ mua vui nhàn rỗi cho quần chúng bằng thơ tiếu lâm… Không chỉ nói chuyện “cứt đái”, thơ của nhóm Mở Miệng còn hào hứng miêu tả những bộ phận sinh dục của đàn ông và đàn bà, những hành vi làm tình, hành lạc… bằng những từ ngữ thô tục, trần trụi nhất mà một người bình thường không thể nhắc lại được, dù là để phê phán. Những từ tục tĩu bẩn thỉu ấy được sắp đặt lổn nhổn bên nhau, được phát ra một cách lảm nhảm vô lối: Tôi ném nước bọt lên tường/ Tôi yêu những người đàn bà đang là chuột dưới cống/ Tôi thấy em mặc quần lót mười nghìn ba cái mua ở vỉa hè mỗi khi chủ nhật… Tôi hành hạ tôi ba bữa/ Tôi kêu đòi chữ nghĩa/ Tôi tổ chức chiến tranh/ Tôi nam mô vị chúa trời/ Tôi đánh răng vào buổi trưa/ Tôi đâm ra/ Tôi cải tạo âm hộ… Ấy thế mà Đỗ Thị Thoan ca ngợi: Những thi phẩm này (đúng là phải gọi bằng từ “thi phẩm”) đều sạch, đẹp và giàu năng lượng cảm xúc…(tr.64). Và: Thái độ dám hủy bỏ thi tính của mình để đổi lấy một hành vi mới, tạo ra một ý niệm mới về việc làm thơ là một thách thức với ý thức mỹ học cũ (tr.84) v.v..

    Từ việc đồng lõa, bênh vực và “tôn vinh” thứ thơ bệnh hoạn, tắc tị như trên, tác giả đã bộc lộ thái độ chính trị của mình thông qua việc ca ngợi những nhà văn “phản kháng” như Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương… để rồi xuyên tạc và kích động: Nhưng giai đoạn khủng hoảng, phẩm tính phản kháng vốn tiềm tàng trong lòng các xã hội chuyên chế sẽ trỗi dậy. Đây là giai đoạn thích hợp cho nổi loạn, cho phá phách, cho thái độ vô trật tự, vô chính phủ… Và: Nhân văn Giai phẩm trước hết là một phong trào dân chủ… Mở Miệng cũng bắt đầu bằng một phản ứng CHỐNG một thứ quyền lực “vô hình” trong sự thiết lập sân chơi thơ trẻ của các sĩ phu Bắc Hà và họ tạo thành một nhóm chơi (trò) chơi thơ với sự thống nhất về bản sắc, ý hướng, dù thực hành cá nhân mỗi người lại khác nhau. Phản ứng của những người tin tưởng vào Cách mạng của quá khứ (tức nhóm Nhân văn Giai phẩm) cũng hoàn toàn khác với phản ứng có tính chất phá bỏ, giễu nhại, thiếu nghiêm trang của Mở Miệng (tr. 32).

    Sau khi thừa nhận “nhu cầu cách mạng” để thực hiện “nhu cầu cách tân” về nghệ thuật của nhóm Mở Miệng, thừa nhận họ văng tục và nói về cứt đái nhưng muốn lật đổ hơn là xây dựng (tr.31), tác giả Đỗ Thị Thoan không hề giấu giếm đối tượng “cách mạng” và “lật đổ” không chỉ là những khái niệm của văn chương học thuật mà là thể chế chính trị. Bởi tác giả cho rằng: Cơn hưng phấn của thời Đổi Mới nhanh chóng biến thành nỗi hụt hẫng vì sự thắt chặt lại của chính sách, với Đại hội Đảng VII năm 1991 (tr. 26). Tác giả còn tố cáo Đảng và Nhà nước ta bóp nghẹt tự do sáng tạo: Và bởi sự thống nhất trong một xã hội không chấp nhận đa nguyên về ý thức hệ và tư tưởng, Cái Khác là cái cần bị loại trừ, bị chèn ép… (tr. 37). Đến đây, tác giả đã công khai biểu thị thái độ đồng tình với tư tưởng chống Cộng của các phần tử chống đối Đảng và chế độ XHCN, mà Mở Miệng chỉ là một nhóm nhỏ, trong đó: Tập Bài thơ một vần của Bùi Chát, mặc dù là thơ tự do, nhưng tính chất một vần nằm ở từ khóa Cộng Sản. Bùi Chát lật đổ các slogan xã hội, các ảo tưởng được đóng đinh trong ngôn ngữ ý thức hệ... (tr. 71). Và tác giả Đỗ Thị Thoan kết luận: Mở Miệng, ở các thực hành thơ, đã là biểu hiện của sự giải phóng, trong nỗ lực giải phóng của nghệ thuật Việt Nam đương đại. Trong sự so sánh với truyền thống thơ của Việt Nam, Mở Miệng là một sự chối bỏ quyết liệt, dù tôi không muốn nhìn nhận họ như một sự đại diện cho thế hệ, nhưng họ đã lên tiếng đòi phá nốt những thành trì kiên cố của sự chuyên chế, khi niềm tin vào chế độ và sự tự do đang có đã tan rã… (tr. 104).

    Rõ ràng “đây là một bản luận văn trá hình mang nội dung chính trị phản động”. Nó trá hình ở chỗ mượn cụm từ “góc nhìn văn hóa” để khảo sát một hiện tượng văn học, nhưng thực chất để tung hô, cổ xúy cho một “thực hành thơ bên lề” có tư tưởng chống đối cái trung tâm, cái chính thống, chống lại định hướng, chống lại thiên chức phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân của văn học và nhà văn. Tán thưởng quan điểm “nổi loạn là điều kiện của sáng tạo”, xuýt xoa tấm tắc khen “thơ rác, thơ dơ”, thơ tục tằn bẩn thỉu… thì “góc nhìn văn hóa” ấy là văn hóa gì? Nó phản động ở chỗ chuyển từ ý thức phản biện khoa học sang ý thức phê phán để chống đối, nổi loạn, lật đổ. Trong khi toàn Đảng và toàn dân ta đang ra sức học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thì nó tìm cách giải thiêng hình tượng Bác Hồ, mang những bài viết, lời phát biểu và những bài thơ của Người ra để chế tác và giễu nhại… Đây là biểu hiện hết sức trắng trợn của những người tự nhận là “cách tân, đổi mới” nhưng thực chất là mượn văn nghệ để làm ngọn cờ chính trị hòng lật đổ chế độ, thay đổi thể chế.

    Và đặc biệt, sự trá hình, sự phản động chính trị trong trường hợp này là hết sức nghiêm trọng và nguy hiểm, vì đây không phải là những tài liệu, bài viết phát tán trôi nổi trên internet để các cư dân mạng có thể tiếp nhận ở những mức độ khác nhau, mà đây lại là một luận văn thạc sĩ cao học, được làm và bảo vệ trong một cơ sở giáo dục-đào tạo bậc đại học của Nhà nước, nên nó có tính pháp quy. Theo đó, nó sẽ được lưu trữ trong thư viện quốc gia, làm tài liệu chính thức cho các đối tượng nghiên cứu, tham khảo. Tác giả luận văn lại là người giảng dạy văn học cho sinh viên sư phạm, nghĩa là những tư tưởng của tác giả sẽ được tiếp nhận và sẽ được truyền lại cho nhiều thế hệ trẻ nữa.

    Như vậy, người viết bản luận văn cổ xúy cho thứ văn chương "lật đổ" này có quyền và tư cách được đứng trên bục giảng đại học nữa hay không? Cái gọi là bản luận văn này có xứng đáng được đối xử như một công trình khoa học hay không? Và những người tham gia hướng dẫn, chấm điểm, cấp bằng… cho tác giả và bản luận văn này liệu có vô can trước những quan điểm sai trái, phản động, nguy hiểm như đã trình bày trên đây?

    Được biết, sau khi bị dư luận lên tiếng và được cơ quan chức năng chấn chỉnh, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội và Khoa Văn của nhà trường đã họp “rút kinh nghiệm”. Tuy nhiên, trên thực tế chưa ai bị xử lý bất kỳ hình thức kỷ luật gì. Thậm chí có người còn phát biểu trên một số diễn đàn chính thống rằng phê phán bản luận văn như vậy là kiểu “chụp mũ, quy kết” đã lỗi thời. Đặc biệt, thạc sĩ Đỗ Thị Thoan vẫn tiếp tục lên lớp cho sinh viên và dưới bút danh Nhã Thuyên, cô vừa phát tán một tập tiểu luận mang tên “Những tiếng nói ngầm” trên một số trang mạng ở nước ngoài, trong đó có những trang mạng chống Cộng nổi tiếng nhiều năm nay. Trong tập tiểu luận này, Nhã Thuyên công khai tán dương, ủng hộ dòng thơ “ngầm” chủ trương chống đối, lật đổ chế độ cộng sản; xuyên tạc lịch sử dân tộc; chống lại “sự thống trị dai dẳng của tư tưởng Hồ Chí Minh”…

    Trước những biến động phức tạp của đời sống chính trị-xã hội trong thời đại bùng nổ thông tin và toàn cầu hóa hiện nay, không ít người đã tỏ ra “nhạy bén” một cách xu thời, cơ hội; hoặc là hữu khuynh, mất phương hướng. Tình trạng dao động, mất phương hướng, bị cuốn theo những ảnh hưởng xấu độc là rất đáng lo ngại. Đáng lo ngại hơn là tình trạng ấy lại diễn ra ở một số người trong một số cơ quan văn hóa-giáo dục có uy tín. Bởi vậy, vấn đề cần giải quyết lúc này không chỉ là hình thức và biện pháp xử lý đối với một bản luận văn và tác giả của nó. Rất mong lãnh đạo Trường Đại học Sư phạm Hà Nội nhận đúng bản chất của vấn đề, nghiêm túc và cầu thị lắng nghe dư luận, chấp hành chỉ đạo của cấp trên để giải quyết vụ việc một cách thỏa đáng, lấy lại uy tín của một “cỗ máy cái trong nền giáo dục quốc gia” hơn nửa thế kỷ qua!

    TUYÊN HÓA

    ______________________

    Phụ lục: Một số bài thơ của Nhóm Mở Miệng

    Bùi Chát - Ai?

    Tôi gặp gỡ những người cộng sản
    Những người anh em của chúng tôi
    Những người làm chúng tôi mất đi kí ức
    Mất đi tiếng nói bản thân
    Mất đi những cái thuộc về giá trị
    Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều
    Nỗi sợ

    Tôi trò chuyện với những người cộng sản
    Những người anh em
    Những người muốn chăn dắt chúng tôi
    Luôn biến chúng tôi thành đồ hộp
    Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn

    Những người cộng sản
    Anh em chúng tôi

    Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi
    Trong ngôi nhà đen đủi này
    Ai muốn thừa kế di sản của họ?

    Bùi Chát - Không thể khác

    Những người anh em
    Đã phản bội chúng tôi
    Đã ném chúng tôi vào ngục
    Đã nhuộm đỏ màu da chúng tôi
    Đã hi sinh mạng sống chúng tôi
    Cho những giấc mơ ngột hứng của họ

    Những người anh em
    Vẫn lừa lọc chúng tôi
    Vẫn tước đoạt ánh sáng, giọng nói chúng tôi
    Vẫn doạ dẫm chúng tôi
    Bằng súng và thực phẩm

    Ngoài sức tưởng tượng của họ
    Chúng tôi
    Dưới bầu trời đen thẳm
    Từng ngày từng ngày
    Không lúc nào ngơi nghỉ
    Việc nghĩ đến họ

    Cầu
    Nguyện

    Lý Đợi - khoan cắt bê tông

    phải...
    ta sẽ quét sạch tất cả [lũ khoan cắt bê tông - các ngươi] khỏi các bờ tường
    ta sẽ quét sạch loài người cũng như loài vật,
    ta sẽ quét sạch chim trời lẫn cá biển
    ta sẽ khiến cho kẻ gian ác phải lảo đảo té nhào
    và sẽ tận diệt loài người [cùng lũ khoan cắt bê tông] khỏi mặt đất...

    phải...
    ta sẽ dang tay đánh phạt lũ bội phản [và chỉ điểm]
    và toàn thể cư dân Bách Việt
    ta sẽ tận diệt khỏi nơi này [kể cả hẻm 47] số còn sót lại của cư dân lân cận
    và xoá tên các nhà xuất bản thơ chính thống
    ta sẽ tận diệt những kẻ leo lên mái nhà mà cầu cứu chi viện
    ta sẽ tận diệt những kẻ chui xuống đất tìm mả đẹp [hay mồ yên cũng thế]...

    hãy lặng thinh trước ta: Doi Ly—kẻ khoan cắt bê tông...

    và hãy nhớ, ta sẽ cầm đèn lùng sục khắp Bách Việt
    ta sẽ trừng phạt bọn đàn ông,
    ta sẽ miệt thị bọn đàn bà
    và đàn áp bọn đồng tính
    những kẻ cứ điềm nhiên như rượu trên lớp cặn
    bởi chúng tự nhủ rằng: Doi Ly không ban phúc, nên cũng không giáng hoạ...
    chúng đã lầm, tại một xứ sở toàn trị
    tài sản của chúng sẽ bị cướp phá,
    nhà cửa sẽ bị tan hoang,
    chúng xây nhà, nhưng không được ở,
    chúng trồng nho [lúa cũng thế], nhưng chẳng được uống rượu...

    đã gần rồi, ngày của Doi Ly
    ngày vọng lên những tiếng kêu thảm thiết
    ngày thịnh nộ
    ngày khốn quẫn
    ngày gian truân
    ngày huỷ diệt & tàn phá
    ngày tối tăm & mịt mù
    ngày âm u & ảm đạm
    ngày của thiêu rụi...

    này hỡi đám dân vô liêm sỉ, hãy tập họp, tập họp lại đi
    trước khi các ngươi bị phân tán
    như vỏ trấu bị gió thổi bay trong một ngày
    và nhìn lên những số phone rao vặt khoan cắt bê tông
    trên các bức tường đang vây hãm các người
    dù động đất, dù ta [kẻ huỷ diệt tất cả] cũng không phá bỏ được...

    Ghi chú: Tác phẩm này được viết khi xứ Việt trở lại thời kỳ động đất-núi lửa [8-2005], sau 3200 năm. Và một tuyển tập thơ Sài Gòn [không có bài này] sắp chui ra đời.

    Nguồn: Xp 1, 2-18

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Tôi thấy thơ của nhóm mở miệng khá là ấn tượng, rất (hậu) hiện đại.
    Có bác nào có cái link của nhóm này không nhỉ. Lâu lắm rồi mới đọc được giọng thơ tiếng việt độc đáo như vậy.

    tt tui nghĩ không phải người ta muốn phê bình văn học văn nghệ gì đâu.

    Có lẽ người ta muốn phán : Tụi bây lén phén thơ thẩn phản động à ?
    cứ há mồm (Mở Miệng) là Quân Đội Ta, Quân Đội Trung Thành Với Đảng,
    Còn Đảng Còn Ta, sẽ chém chết tụi bay !:<

    Không chừng sẽ có Công An Nhân Dân phê bình văn học nữa đấy.

    @Laobung:

    Tôi thấy hai bài thơ của Bùi Chát về vần điệu cũng hay nữa chứ không chỉ về tư tưởng! Nó có sức tuôn chảy hùng biện, làm tôi nhớ đến một nhà thơ (cách mạng thiên tả hay cộng sản) nào đó ở Trung hay Nam Mỹ mà tôi có lần đọc nhưng không nhớ tên.

    Bài của Lý Đợi vang vọng Thánh Kinh hay những mật ngôn nào đó, nhưng đầy tính trào lộng. Không dám nói là tôi cảm được, nhưng bài ấy cũng đáng được đọc kỹ hơn là xổ toẹt.

    Nếu các nhà thơ trẻ của nhóm Mở Miệng tạo được dấu mốc của họ trong văn chương, thì đó đã là thành tựu cần được nghiên cứu nghiêm túc.

    Rất tiếc, có những đầu óc hình sự lạc bước vào địa hạt văn chương nhìn đâu cũng thấy phạm nhân.

    Bàn đến chuyện wăn wóa xã hội VN bây giờ thì đố có chuyện chi mà chẳng phải buộc miệng phọt ngay ... đ.m. chúng nóa, hay ít ra thì cái óc nó nghĩ như thế.

    Người thường đã thế huống chi các văn sĩ, thi sĩ vốn đầy mẫn cảm, ưu thời mẫn thế trên mức bình thường mà lại bị chúng kềm kẹp, áp chế hơn 2/3 thế kỷ nay, mãi từ thưở ra đời cái đề cương wăn wóa khốn nạn của thằng cha lùn tịt, ngắn một khúc mà lại thích đeo cái tên dài ngoằng.

    Nói đến đây thì lại bỗng muốn đ.m. cả một lũ trâu bò gà lợn mà mồm lúc nào cũng xoen xoét tuyên xưng là phải giữ gìn văn hóa này nọ, tục gọi là tuyên hóa !

    Chính trị hóa toàn diện đời sống xã hội , trong đó có Văn học nghệ thuật là đường lối văn nghệ của ĐCSVN từ những năm 1945 đến nay . Vì vậy văn học VN rất hiếm có tác phẩm chính thống nào vượt ra được ngoài biên giới. Đường lối của chính trị hóa mọi lĩnh vực văn hóa, giáo dục VN, đã tạo nên ốc đảo chính trị- văn học , hệ lụy sđó còn gặm nhấm và vùi lấp hết các tài năng VHNT đích thực. Rất lạ là khá nhiều tác giả viết bài do Báo QĐND đăng tải đều có giọng văn , lối lập luận theo đúng bài bản các N/Q của ĐCSVN, mà có chức danh to đùng GS, TS..Báo Quân đội hãy trở lại đúng chức năng và phạm vị hoạt động của mình. Đó là phục vụ cho binh lính, tướng sỹ của Quân đội, nhằm nung nấu ý chí chiến đấu, phân biệt rõ kẻ thù nào của dân tộc, của nhân dân để bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân.

    Hai bài thơ được trích dẫn trên của Bùi Chát: Ai? và Không thể khác không hay lắm về mặt ngôn từ và vần điệu, nhưng rất hay về mặt tư tưởng. Phải, cái tư tưởng đã làm nên cái hồn của các bài thơ trên. Đừng lấy cái mông muội của những ấu trĩ xa xưa, của những tuyên truyền cổ động xu thời, của sự áp đặt mà che mắt hết cả thế gian này. Tư tưởng cần có khoảng trời tự do để bay bổng và thăng hoa hướng đến sự chân thiện mỹ chứ không phải để bị giam hãm trong bốn bức tường ngục tù của ý thức hệ cộng sản đã quá ư lỗi thời. Tư tưởng Hồ Chí Minh ư? nó là gì vậy và có gì hay? đạo đức và tấm gương Hồ Chí Minh ư? nó là gì vậy là tấm gương cho ai? Đừng nên nặn tượng và tô vẽ cái gì quá sự thật rồi bắt mọi người phải thuần phục tuân theo một cách mù quáng. Đó thật sự là cái mưu đồ đen tối của những kẻ không chính danh đang nắm quyền lực trong tay và không bao giờ muốn bị mất, đã và đang run sợ trước các làn gió mới sẽ thổi bay sự độc tài toàn trị.

    Tuyên Hóa là bút danh kiếm cơm của Mai Nam Thắng, Phó Trưởng ban văn nghệ Báo QĐND. Anh này không dám ký tên thật trong một bài viết mang tư cách cai văn nghệ như thế này. Cũng là một dạng chó theo cách nói của Hà Sĩ Phu: Đảng bảo sủa liền sủa, đảng bảo chui gầm giường, lập tức chui gầm giường ấy mà...

    Ôi, văn học của ta đã đi vào ngõ cụt "bước đường cùng" rồi sao? Không còn đề tài nào nữa mà phải lấy cái tâp thơ của nhóm "Mở miệng" chẳng tiếng tăm gì và cũng chẳng đóng góp gì cho văn họa để làm đề tài luận án thạc sĩ? Văn học cũng khung hoảng như kinh tế rồi sao? Hội đồng chấm thi, xet duỵệt có ý kiến gì về cái đề tài này?
    Trước đay có người nói rằng các nhà thơ thì thần kinh không bình thường vì bên cạnh là công dân thì họ còn là nghệ sĩ. Thôi thì họ muốn là gì cũng được, miễn là họ có thơ hay (cả nội dung và hình thức) là được. Xin hỏi tập thơ của Bùi Chát (Chuì Bát)và Lý Đợi... đã đạt đến mức nào về nội dung và nghệ thuật? Coi chừng không khoa văn trường Đại học SPHN có sinh viên hơi loạn óc, mắc bệnh thần kinh cũng nên. Còn các GS TS là giảng viên nhà trường thì sao? Có tự kiểm soát được mình không? Nhà trường có phòng y tế không?

    Bạn Tuyên (giáo) Hóa ơi, có ngon thì xách cái nick này lên bất kỳ trang mạng lề dân nào cãi nhau tay đôi với đối thủ chứ nấp vào tờ báo chỉ dùng phát không xem chừng hơi hèn.

    Tớ thách các bạn đấy!!! Nhào dzô, dám hôn???