Mẹ Nấm - Một thế hệ chuột bạch

  • Bởi Admin
    06/07/2013
    1 phản hồi

    Mẹ Nấm

    Viết tặng những bạn sinh năm 1979 như tôi

    Năm tôi sinh ra đời, 1979, cuộc chiến tranh biên giới miền Bắc nổ ra giữa Việt Nam và Trung Quốc, một cuộc chiến mà thế hệ chúng tôi hầu như không biết đến bởi rất khó có thể tìm đọc thông tin trong giáo trình lịch sử được giảng dạy.

    Dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, có thể nói lứa học sinh sinh năm 1979 là những học sinh trải qua đầy đủ các bước cải cách giáo dục ở cả ba cấp học: tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông.

    Tôi còn nhớ rất rõ, năm tôi thi tốt nghiệp cấp 2 (THCS) là năm đầu tiên Bộ Giáo dục Đào tạo áp dụng việc thi 6 môn, đến kỳ thi tốt nghiệp trung học (THPT) cũng là lần đầu tiên Bộ đưa môn tiếng Anh vào chương trình thi bắt buộc, và điểm liệt cho mỗi môn học là 2 điểm. Quy định này có nghĩa là dù bạn cộng tất cả 6 môn thi tốt nghiệp lại, bạn đủ 30 điểm để đậu nhưng nếu trong 6 môn thi mà có một môn điểm 2, thì bạn vẫn rớt như thường. Tỉ lệ đậu tốt nghiệp PTTH năm tôi ra trường rất thấp, đến độ người ta phải tổ chức lại kỳ thi tốt nghiệp lần 2 cho những thí sinh bị rớt, và đương nhiên là nhiều bạn bị lỡ kỳ thi đại học năm này.

    Đây là năm đầu tiên và duy nhất áp dụng quy chế thi như trên.

    “Chúng ta là những con chuột bạch của Bộ Giáo dục” – tôi thường nói đùa với bạn bè mình như vậy mỗi khi nhắc lại thời học sinh. Nói không phải để đùa, nhưng để chúng tôi nhớ rằng mình đã được trải qua quá trình “được thử nghiệm” thế nào, có người vượt qua được, nhưng cũng có người dang dở ở lại.

    Và đương nhiên là như hàng trăm ngàn lần cải cách khác, không có ai phải chịu trách nhiệm cho những ý tưởng, hành động mang tính thử nghiệm trên tương lai của người khác.

    Tôi lấy ví dụ ở lĩnh vực giáo dục với thế hệ sinh năm 1979 vì chính cá nhân tôi là người đã đi qua các giai đoạn đó, trên thực tế, những ai đang sống ở Việt Nam đều đang đóng vai chuột bạch trong phòng thí nghiệm cho các chính sách, quy định, nghị định, luật dự thảo… đã và sắp được ban hành.

    Đa phần người ta không phải không biết tính thiếu thực tế và bất khả thi của một số chính sách, dự án… nhưng hầu như có rất ít sự phản đối, bởi đa phần chọn cách im lặng coi như là đồng ý.

    Thỉnh thoảng tôi tự hỏi: những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm nó không thể nói, không thể lựa chọn được, nhưng nếu chúng có suy nghĩ, có tiếng nói liệu chúng có chấp nhận vai trò bị xem là vật thử nghiệm hay không?

    Viết đến đây tự nhiên liên tưởng đến việc thu phí bảo trì (sử dụng) đường bộ do Bộ Giao thông Vận tải quy định. Lần đầu tiên nước Việt áp dụng chính sách thu thuế đường bộ trực tiếp từ nhân dân thông qua tổ dân phố (có tỉ lệ ăn chia).

    Đã có nhiều bài phân tích, nhiều ý kiến phản biện về việc thu phí này nhưng cuối cùng nó vẫn được đưa ra thực hiện. Điều khiến tôi đặt câu hỏi là tại sao cùng một loại phí nhưng ở Hà Nội lại thu 150.000đ cho xe máy trên 50 phân khối, trong khi tại Nha Trang (Khánh Hòa) mức thu là 120.000đ. Thời điểm thu cũng không đồng nhất, theo thông tin trên trang Facebook cá nhân của tôi thì tại Thanh Hóa chính quyền đã triển khai thu phí, trong khi tại Khánh Hòa thì đến tháng 8 và Sài Gòn thì hoãn đến năm sau? Phải chăng số phận của những con chuột bạch trong dự án thu phí sử dụng đường bộ tùy thuộc vào quyết định và chính sách của từng địa phương.

    Cũng đã có bài phân tích người tiêu dùng Việt Nam hiện nay phải gánh 7.500đ cho một lít xăng trong đó đã bao gồm cả phí giao thông. (Trích lời ông Nguyễn Văn Thanh, nguyên Phó cục trưởng Cục đường bộ: "Thực chất phí xăng dầu hiện tại đang thu chính là phí giao thông. Vì vậy, khi bộ GTVT đã thực hiện việc thu phí bảo trì đường bộ thì phải kiến nghị các cơ quan chức năng bỏ ngay phí xăng dầu".) (1)

    Có vô lý quá không?

    Xin thưa là có mà vẫn phải chấp nhận.

    Tất cả những điều vô lý ấy đang diễn ra trước mắt, ít nhiều là nhờ vào sự im lặng đồng thuận của chính chúng ta bạn ạ.

    Tôi đã từng tự hỏi, tại làm sao mà những thế hệ lớn hơn chúng ta lại đứng nhìn để mọi thứ trôi qua như hôm nay. “Tại sao chúng ta biết những việc sai trái, chúng ta thậm chí không đồng ý với nó, chúng ta bực bội, chúng ta cười nhạo các quyết định sai lầm mà chúng ta vẫn để nó xảy ra?”. “Tại sao chúng ta biết nó sai mà không lên tiếng? Để rồi có lúc lại phải biết ơn những người ban hành các quyết định sai lầm vì họ có động thái sửa sai.”.

    Và tự mình tôi cũng đã tìm ra câu trả lời lớn nhất đó chính là sự sợ hãi trong sâu thẳm của mỗi người. Sợ mất chỗ ở, mất công ăn việc làm, sợ bị xa lánh, bị coi là thành phần dị biệt trong “xã hội đồng thuận”, sợ cả những thứ không hiện hữu… bởi không thể suy nghĩ được điều gì khác ngoài nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm.

    Xã hội hôm nay của chúng ta đang sống là hệ lụy của sự sợ hãi được gieo rắc từ trên cao xuống thấp, từ trung ương đến địa phương, từ thành phố đến nông thôn.. Người ta nhìn nhau đầy sợ hãi mà đôi khi chẳng biết là mình đang sợ cái gì.

    Hôm nay, khi trở thành một phụ huynh của hai đứa trẻ, phải đối mặt với nhiều nỗi sợ hãi mà những người lớn đã trải qua, tôi cũng cảm thấy mình sợ hãi như nhiều người khác. Nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất bao trùm trong lòng tôi đó là cái viễn cảnh sẽ lại sẽ có nhiều thế hệ chuột bạch khác ra đời. Con cái chúng ta phải cắm cúi nhồi nhét vào đầu một đống kiến thức mà người khác muốn chứ không cần biết điều gì mới là thiết thực và cần thiết. Con cái chúng ta bị cuốn vào vòng quay thành tích ảo, lướt qua mọi cảm xúc của cuộc sống này vì bị định hướng, bị nhồi nhét...

    Và đến một lúc nào đó, chúng cũng sẽ quay lại hỏi chúng ta câu hỏi tương tự mà ta đã hỏi những người lớn hơn mình.

    Không ai muốn mình có cuộc sống của loài chuột bạch, tôi tin là như vậy.

    Vì thế, nếu phải lựa chọn để có tiếng nói của mình, tôi nghĩ rằng, mỗi người sẽ có sự lựa chọn thích hợp và tối ưu nhất với hy vọng nhỏ nhoi là sẽ không có một thế hệ chuột bạch kế tiếp.

    Luôn tin và mong như vậy các bạn thân mến của tôi ơi.

    (1) http://www.nguoiduatin.vn/thu-phi-su-dung-duong-bo-thi-phai-bo-phi-xang-...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Thế hệ sinh năm 1979 mà biết nói thế này là điều mừng, các bạn mới là những con chuột bạch để thí nghiệm những điều có thể còn sống được. Chứ thế hệ trước các bạn còn là những con chột bạch để thí nghiệm những điều dễ dàng dẫn đến cái chết cơ. Có hai kiểu làm cho con người ta chết: đó là chết ngay do bị giết chết bằng vũ khí, hai là chết dần dần do thiếu lương thực. Thế hệ trước bạn nếm trải đủ mùi và cứ thế im lặng lầm lũi mà sống. Ai hở miệng kêu than thì nhẹ thì cho là lạc hậu chậm tiến, nặng tí nữa thì bảo đó là "phản động", nặng hơn nữa là vào tù mà ...kêu.
    Con người ta có nhu cầu tự nhiên là sống, nhưng muốn sống thì phải theo hay đáp ứng nhu cầu của nhà nước, chứ chẳng có nguyện vọng cá nhân như các bạn ngày nay đâu, nói rõ hơn đẻ bạn hiểu: bạn thi vào Đại học y dược hay Bách khoa ư? Bạn cứ thi và nếu đạt điểm thì bạn cứ đỗ, nhưng sau đó thì bạn phải chịu điều động của nhà nước. Nghĩa là nhà nước thiếu giáo viên thì bạn được điều động (nói theo từ quân sự là biên chê sang) đội quân sư phạm. Nhưng lại đến một thời kỳ hoàng kim cho các sĩ tử là sau năm 1965 ta cứ tưởng chiến thắng miền Nam đến nơi nên hộc tốc đào tạo cán bộ cho miền Nam, thế là miễm thi cử, cứ nộp đơn vào trường là được. Nhưng lại xảy ra bất hạnh sau đó. Bạn có biết là gì không? Xin nói xa xôi nhưng bạn cũng hiểu ngay: Trong chiến dịch hơn một trăm ngày đêm ở Quảng Trị thì có 2 trung đoàn toàn sinh viên đang học giở ở các trường đại học ngã xuống. Người nào chết thì thôi, người nào may thoát chết thì về cũng chẳng còn cơ may tiếp tục khoác áo sinh viên nữa, trước có học giỏi đến mấy nhưng qua thời kỳ hội chứng chiến tranh (thương tật) nên không theo kịp chương trình đành bỏ mọng đại học và đi làm nghề khác như làm thợ gì gì đó. Tỷ lệ may mắn chỉ chiếm khoảng chưa đầy một phần nghìn thôi.
    Bạn đổ lỗi cho thế hệ trước hèn không dám lên tiếng để di hại cho thế hệ sau ư? Bạn có sống ở thế hệ trước đâu mà biết, thế hệ trước là nạn nhân đáng thương hơn là đáng tội. Thế hệ trước đấu tranh bằng xương máu với "địch" (nhớ là chữ "Địch" tôi để trong ngoặc kép đấy) thì thế hệ này phải đấu tranh với những kẻ ngu dốt. Chắc bạn biết những kẻ ngu dốt đó là ai rồi chứ?