Nguyễn Thùy Linh - Em chỉ muốn nói với anh rằng anh không thể tách ra khỏi xã hội

  • Bởi Admin
    05/07/2013
    3 phản hồi

    Nguyễn Thùy Linh

    Em chỉ muốn nói với anh rằng bản chất của con người là xã hội và anh không thể tách ra khỏi xã hội, anh luôn bị xã hội tác động. Nếu một xã hội bất ổn, nhiều người nghèo đói, nhiều kẻ côn đồ thì anh cũng bị ảnh hưởng. Có thể khi anh ra đường, chỉ vì một vụ va quẹt xe nhẹ nhưng anh lại bị người ta rút dao đâm chết, và thế là cuộc đời anh đi ! Mà xã hội thì luôn phụ thuộc vào thể chế chính trị, phụ thuộc vào cách điều hành quản lý của nhà nước, phụ thuộc vào lập pháp và hành pháp…


    Một cộng đồng có văn hóa, pháp luật và môi trường lành mạnh sẽ có ích cho tất cả mọi người, trong đó có bạn!!!

    Hôm qua Linh có một cuộc trò chuyện khá thú vị với một anh sinh viên năm tư trường ĐH Bách khoa TPHCM, xin ghi lên đây để mọi người cùng đọc và suy ngẫm:

    - Chào em, anh vẫn thường xuyên theo dõi các status của em, rất hay nhưng anh không giám like và comment, lý do thì chắc em cũng biết :D

    - Anh có đọc là em vui rồi, em sợ các bạn sinh viên vừa đọc được vài câu đã tắt ngay :D

    - Anh thấy em nêu ra được những vấn đề khá cụ thể, tuy nhiên lại không thấy em đưa ra cách giải quyết những vấn đề đó?

    - Mong muốn của em là mang sự thật đến với nhiều người đặc biệt là các bạn sinh viên, còn cách thức để giải quyết những vấn đề đó thì phải để những nhà trí thức yêu nước có kinh nghiệm và sự từng trải đưa ra. Em nói thì có ai nghe, hơn nữa nếu em có đưa ra những ý kiến đó chắc có lẽ em sẽ vào tù sớm...

    - Mà thực sự có cần thiết phải thay đổi không em, anh thấy đất nước hiện nay vẫn ổn mà? Dù sao cũng đỡ hơn nhiều so với thời bao cấp.

    - Anh thấy ổn đâu có nghĩa là những người khác cũng thấy ổn? Em đâu có nói là đất nước không đi lên, mà em chỉ nói là sự đi lên ấy quá chậm so với mong đợi. Giống như người ta đi ô tô còn anh đi bộ, cho dù anh có tiến lên nhưng rồi anh sẽ bị người ta bỏ lại phía sau.

    - Cứ cho là như thế nhưng anh nghĩ nói ra cũng đâu có được gì, lại còn đối mặt với nguy hiểm nữa. Chúng ta là sinh viên, tốt nhất là tập trung vào học hành.

    - Mỗi người có một cách nghĩ khác nhau, có lẽ cách nghĩ của anh không giống em. Chúng ta có quyền lựa chọn cho mình cách sống mà mình cho là phù hợp. Nếu ai cũng nghĩ như anh có khi đất nước sẽ lâm nguy mất?

    - Em hay lo xa quá, anh cho rằng cứ tập trung học hành rồi vươn lên. Những vấn đề chính trị không ảnh hưởng đến mình, mình cứ chăm chỉ học tập để sau này có một công việc tốt, có thu nhập ổn định là được. Anh thấy có nhiều người đã vươn lên và đạt đến sự thành công.

    - Bây giờ em hỏi anh một số câu hỏi nhé, anh chỉ trả lời và đừng hỏi lại em?

    - Ok.

    - Số người vươn lên được trong xã hội này chiếm tỉ lệ cao không, một đất nước mà chỉ có một số người giàu trong khi phần đông là nghèo khó thì có nghĩa là đất nước ấy không ổn.

    - Người nghèo thì ở đất nước nào mà chẳng có, Mỹ cũng vậy thôi!

    - Nhưng nhiều người nghèo ở Mỹ còn có ô tô để đi đó, những người thất nghiệp ở Mỹ chỉ hưởng trợ cấp thất nghiệp thôi cũng đủ tiền để qua Việt Nam du lịch rồi, còn việt kiều qua đó làm nail cũng đủ tiền gửi về nuôi cả nhà ở Việt Nam!

    - Uh :D

    - Em giả sử sau này anh giàu có đi, vậy lúc anh ra đường anh có sợ tai nạn giao thông không, có sợ bị cướp giật không?

    - Dĩ nhiên là có rồi, bây giờ ra đường thì sợ nhiều thứ lắm em à.

    - Nếu anh đi lên các cơ quan nhà nước để làm một thủ tục nào đó mà bị người ta hách dịch, vòi tiền anh có bực không? Hay anh đi xin một cái giấy đăng ký kinh doanh mà phải đợi nữa năm trời anh sẽ cảm thấy thế nào?

    - Bực chứ, nhưng biết làm sao được?

    - Vậy anh nghĩ mình là một con cừu giàu có à?

    - @@

    - Giả sử một ngày nào đó chính quyền đến thu hồi đất nhà anh và đền bù cho anh với một cái giá rẻ mạt thì anh làm gì?

    - Mình phải chống cự chứ, sao có thể như thế được!

    - Rồi họ đem mấy chục cảnh sát cơ động đến cưỡng chế thì sao?

    - Uh thì…

    - Anh có biết người dân Việt Nam đang còng lưng đóng thuế không? Anh đã từng nghe ở tỉnh Thanh Hóa có một xã mà có đến 500 cán bộ chưa? Có nghĩa là anh đang phải nuôi rất nhiều "đầy tớ" đó và những người dân khác cũng vậy.

    - @@

    - Anh có biết một chiếc xe ô tô mua ở Việt Nam có giá đắt hơn gấp đôi so với khi mua ở Thái Lan không, lý do là do các loại thuế quá cao. Các loại hàng hóa quan trọng như xăng dầu cũng đang chịu 5, 6 loại thuế đó. Ngoài ra khi sản phẩm đến tay người tiêu dùng đã phải đội lên một mức giá rất cao để bù lại những chi phí bất cập, trong đó có chi phí bôi trơn cho CSGT, hải quan, kiểm dịch… Chẳng hạn khi anh mua 1 kg gạo với giá 15000, nhưng thực ra đúng giá của nó chỉ có 10000, 5000 còn lại là những loại phí oái oăm mà người dân phải cắn răng chịu đựng.

    - Uh em nói cũng đúng :D

    - Em chỉ muốn nói với anh rằng bản chất của con người là xã hội và anh không thể tách ra khỏi xã hội, anh luôn bị xã hội tác động. Nếu một xã hội bất ổn, nhiều người nghèo đói, nhiều kẻ côn đồ thì anh cũng bị ảnh hưởng. Có thể khi anh ra đường, chỉ vì một vụ va quẹt xe nhẹ nhưng anh lại bị người ta rút dao đâm chết, và thế là cuộc đời anh đi ! Mà xã hội thì luôn phụ thuộc vào thể chế chính trị, phụ thuộc vào cách điều hành quản lý của nhà nước, phụ thuộc vào lập pháp và hành pháp…

    - Anh biết, nhưng dù sao anh vẫn muốn an toàn, an toàn cho bản thân và an toàn cho gia đình, dù nghèo đói còn hơn phải ở tù. Sống ở xã hội này thì phải biết ngậm miệng hoặc nịnh hót để mà sống em à.

    - Em không biết nói gì nữa, vì anh và nhiều người khác đang chọn lối sống đó. Nhưng em thì không…

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Thùy Linh viết: "Ngoài ra khi sản phẩm đến tay người tiêu dùng đã phải đội lên một mức giá rất cao để bù lại những chi phí bất cập".
    Tôi chẳng hiểu "những chi phí BẤT CẬP" là những chi phí như thế nào? Xin tác giả Thùy Linh dịch hộ từ tiếng Kinh sang tiếng Việt.

    Vừa đọc bài Nguyễn Vạn Phú - Chúng ta đang dạy cái gì cho học sinh lớp 10 của Nguyễn Vạn Phú nêu hiện tượng nhà trường dạy tiếng mẹ đẻ xong thì đọc đúng bài này, tháy đúng như ông Phú góp ý: phải dạy tiếng Việt như dạy tiếng Anh, nghĩa là làm cho học sinh hiểu nghĩa từng từ, phải nói thế nào để người ta hiểu được ý mình muốn nói cái gì.