Ngô Nhân Dụng - Người Việt ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

  • Bởi Diên Vỹ
    29/06/2013
    16 phản hồi

    28.06.2013

    Chắc nhiều người Việt ngạc nhiên khi nghe một cuộc nghiên cứu tìm trong các số thống kê thấy rằng người Mỹ gốc Việt thua kém các sắc dân gốc Châu Á khác, về hai mặt, lợi tức và trình độ học vấn. Dù ngạc nhiên hay không, chúng ta cũng nên chú ý đến kết luận này, và thử tìm hiểu nguyên do. Nhất là khi, mới đầu tuần này, chúng ta đặt cho nhau câu hỏi: Có hãnh diện làm người Việt Nam hay không?

    Ðã nhiều người nghiên cứu về di dân Châu Á ở nước Mỹ. Mới nhất, là hai giáo sư phân khoa Xã hội học thuộc Ðại Học Brown (Brown University). John R. Logan và Weiwei Zhang đã đặt tựa cho công trình khảo cứu của họ là “Tách biệt nhưng Bình đẳng” (Separate but Equal). Hai tác giả được lợi hơn những nhà nghiên cứu đi trước; vì họ có thể sử dụng và so sánh các dữ liệu mới, thu thập được sau ba cuộc kiểm kê dân số ở Mỹ, 1990, 2000 và 2010.

    Trong các tài liệu mới, người ta không gom tất cả các di dân từ Châu Á vào một nhóm, mà phân tách ra các nguồn gốc quốc gia khác nhau. Nhờ thế, người nghiên cứu không những có thể phân biệt và so sánh người di dân gốc Á với các thành phần khác trong xã hội Mỹ mà còn phân biệt kỹ hơn, thí dụ sẽ thấy người Việt Nam khác với người Trung Hoa hoặc Hàn Quốc.

    Chính vì vậy, đọc trong bài khảo cứu của Logan và Zhang, chúng ta sẽ biết nhiều điểm riêng biệt trong lối sống người Việt ở Mỹ, mà khi nhà quan sát coi tất cả các di dân từ Châu Á giống nhau thì không thấy được. Khi biết người Việt có những điểm tương đồng hoặc khác biệt với các di dân Châu Á khác, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về cộng đồng người Việt ở nước Mỹ. Nhân đó, chúng ta sẽ tìm hiểu xem nguyên do nào đã gây ra những khác biệt giữa người Việt và các cộng đồng di dân Châu Á khác.

    Hai tác giả chọn sáu sắc dân Châu Á đông nhất ở Mỹ, là Trung Hoa, Ấn Ðộ, Phi Luật Tân, Hàn Quốc, Việt Nam, và Nhật Bản. Di dân Châu Á tại Mỹ là nhóm “thiểu số” gia tăng nhanh nhất ở Mỹ, tăng 250% giữa hai cuộc kiểm tra 1990 và 2010; tổng cộng hiện nay lên tới 18 triệu người; vào năm 1990 số người nói tiếng Tây Ban Nha (Hispanics) cũng chỉ chừng đó. Trong số người gốc Á Châu, tăng nhanh nhất là người Ấn Ðộ, lên gấp bốn lần trong 20 năm đó. Nhưng tổng số người Ấn Ðộ hiện chỉ có 3.2 triệu người, còn thua người gốc Trung Hoa (4 triệu) và Phi Luật Tân (3.4 triệu).

    Có nhiều điểm tương đồng giữa người gốc Việt và các sắc dân Châu Á khác. Di dân Á Châu tương đối khá giả hơn các dân Mỹ khác không da trắng; thí dụ chỉ có 6% sống dưới “mức nghèo khó” trong khi tỷ lệ lên tới 15% khi tính chung tất cả những người gốc di dân. Người Á Châu nói chung tương đối có lợi tức ngang bằng hoặc cao hơn người Mỹ da trắng. Nhưng dù là người Việt hay người Trung Hoa, họ cũng giống người Mỹ gốc Phi Châu hoặc gốc nói tiếng Tây Ban Nha, là thường sống gom lại gần nhau hơn là hòa nhập vào xã hội người Mỹ da trắng. Các khu Little Sài Gòn cũng như các phố Tàu, là trung tâm thu hút những người cùng tổ tiên. Khi nói đến tình trạng quy tụ, tập trung sống với nhau, của người Mỹ da đen (gốc Phi Châu) hoặc nói tiếng Tây Ban Nha, thì lý do chính thường vì họ đều sống trong những khu nghèo. Nhưng người gốc Châu Á quy tụ lại không phải vì lợi tức thấp, mà vì lý do văn hóa.

    Phần lớn họ sinh ra ở quê cũ, nên vẫn giữ các phong tục cũ. Chỉ trong đám người gốc Nhật là số người sinh ra tại Nhật Bản có tỷ lệ thấp nhất, chỉ chiếm khoảng 35% vào năm 1990 và tăng lên thành 40% vào năm 2010. Tỷ số thấp của người gốc Nhật trong hiện tượng này có lý do dễ hiểu. Họ là lớp di dân Á Châu đến nước Mỹ sớm nhất, đặc biệt đến nước Mỹ làm công nhân từ thế kỷ 19. Ngoài ra, có một thời gian chính phủ Mỹ kỳ thị, không chấp nhận di dân gốc Nhật. Còn người gốc Việt và gốc Hàn Quốc thì có tới 80% sinh ở chính quán; chỉ có 20% sinh ra ở Mỹ.

    Nếp sống của họ khác người Mỹ cho nên tự nhiên họ cũng muốn sống gần gũi hơn với những người cùng chia sẻ các tập quán, thức ăn, và nhất là tiếng nói. Nhiều người không sinh ở Mỹ gặp khó khăn suốt đời khi muốn nói đúng tiếng Anh. Dù sao, yếu tố chính thu hút người di dân gốc Á quy tụ lại chính là văn hóa chứ không phải kinh tế. Các cuộc nghiên cứu trước đây tại New York và Los Angeles đã thấy những di dân khá giả gốc Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Ðộ, và Phi Luật Tân đều thích sống trong các khu đông người cùng gốc.

    Người Mỹ gốc di dân Ấn Ðộ có trình độ học vấn cao nhất, trong bình có 15.5 năm học, tức là tốt nghiệp đại học.

    Vì thế, lợi tức những người này cũng cao hơn người Mỹ trắng trung bình, chừng 35,000 đô la một năm. Ðứng hàng thứ nhì là người Phi Luật Tân.

    Tất cả các di dân gốc Á Châu có số năm học chính thức trung bình cao hơn người Mỹ gốc da trắng, trừ người gốc Việt. Người gốc Việt Nam có lợi tức thấp hơn cả và số năm học chính thức ngắn hơn so với các sắc dân Châu Á khác, cũng như người gốc Hàn Quốc. Lợi tức bình quân những di dân Nhật Bản và Trung Hoa nằm vào khoảng giữa hai nhóm trên.

    Nhiều chỉ số xã hội kinh tế khác cho thấy người Việt Nam lép vế. Ðó là sắc dân có tỷ lệ thất nghiệp cao hơn cả, tỷ lệ số người sống dưới mức nghèo cao hơn, và tỷ số người nhận trợ cấp xã hội cũng cao hơn các sắc dân Châu Á khác. Tuy lợi tức thấp nhất trong nhóm này nhưng người Việt trung bình cũng xấp xỉ bằng người Mỹ gốc da trắng mà không gốc nói tiếng Tây Ban Nha. Hai tác giả bài nghiên cứu giải thích tình trạng kinh tế xã hội thấp của người Việt Nam là vì đại đa số họ là những người tị nạn chính trị chứ không phải di dân bình thường.

    Người Việt Nam có lẽ hiểu rõ tình trạng này hơn. Hàng triệu người Việt sang nước Mỹ và các nước Tây phương với hai bàn tay trắng. Không riêng gì những thuyền nhân chạy trốn cộng sản từ 1975 cho đến 1990, ngay cả các người sang Mỹ đoàn tụ hoặc định cư với lý do nhân đạo (HO) cũng tới Mỹ để bắt đầu cuộc đời mới. Những di dân tị nạn này tới nước Mỹ khi đã lớn tuổi, từ 50 tuổi trở lên, và nhiều người không nói một tiếng Anh; nếu may mắn lắm thì họ cũng chỉ kiếm được những việc làm lương thấp.

    Ðiều khiến nhiều người Việt kinh ngạc là tại sao số năm học của di dân gốc Việt lại thấp hơn các sắc dân Châu Á khác? Bởi vì muốn so sánh trình độ học vấn cho đúng nhất thì phải so sánh giữa các người gốc Châu Á thuộc thế hệ thứ hai trở đi. Số người Việt và người Hàn Quốc sinh ở nước tổ cao hơn cho thấy đa số là các di dân đời thứ nhất.

    Nói chung, người gốc Châu Á có lợi tức và số năm học cao hơn người Mỹ da trắng trung bình. Hai sắc dân có trình độ học vấn cao nhất là Ấn Ðộ và Phi Luật Tân. Chúng ta biết rằng đại đa số người gốc Ấn Ðộ sang Mỹ sau khi đã tốt nghiệp đại học bên xứ họ, vì nước Ấn Ðộ sản xuất nhiều kỹ sư hơn khả năng tiếp nhận của công nghiệp nước họ; những người Ấn Ðộ học thấp hơn bậc đại học có thể là vợ con, cha mẹ của các di dân này. Ða số người Phi Luật Tân được di cư sang Mỹ vì họ làm những nghề mà dân Mỹ đang thiếu. Họ là các y tá, chuyên môn săn sóc người già và người bệnh. Những nghề đó đều đòi hỏi bằng cấp bậc đại học. Vì số người đó chiếm đa số cho nên họ cũng nâng số lợi tức trung bình của tất cả các di dân gốc Phi Luật Tân. Mặt khác, số người gốc Phi Luật Tân ở Mỹ tụ tập ở quần đảo Hawaii rất đông; và họ đã tới nơi này từ nhiều đời. Do đó, nếu tài sản và lợi tức bình quân của họ cao hơn các sắc dân khác cũng dễ hiểu. Các sắc dân như Trung Hoa, Hàn Quốc và Nhật Bản thì đa số cũng đến vùng đất mới này sớm hơn cộng đồng người gốc Việt và họ ra đi với họ được chuẩn bị về cả nghề nghiệp và vốn liếng trước khi ra đi; khác với những người liều chết ra biển đi tìm tự do.

    Cuối cùng, bài nghiên cứu của John R. Logan và Weiwei Zhang kết luận rằng người di dân gốc Châu Á ở Mỹ có thể coi là ngang hàng, hoặc có trình độ cao những người Mỹ tới khai phá đất này sớm nhất, là những người gốc da trắng. Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Thua viết:
    Nói thật chứ đám người Việt chạy theo Mỹ Ngụy chỉ toàn loại kém, lùn mà thôi. Cho dù có được Mỹ ra tay cứu giúp cũng vẫn thua người Việt cách mạng, đầy trí tuệ, bản lĩnh, sẵn sàng xã thân vì lý tưởng độc lập dân tộc, thống nhất tổ quốc.

    Trước đây được đế quốc Mỹ hà hơi tiếp sức, tốn hàng ngàn tỉ USD nhưng cuối cùng chúng vẫn thua chạy. Thua chạy sang tới Mỹ, được Mỹ cưu mang tiếp mấy chục năm nay cũng chẳng làm nên cơm cháo gì, lại vẫn thua cuộc tiếp, so với các nhóm dân châu Á khác ở Mỹ, và với người Việt cách mạng ở nước ngoài.

    Người Việt có nguồn gốc cách mạng ở nước ngoài vẫn có trí tuệ hơn đám người Việt theo Mỹ Ngụy. Các doanh nghiệp người Việt ở Đông Âu đang làm ăn phát đạt to lớn, đầu tư về nước hoánh tráng hàng tỉ đô la, nay lại đầu tư ngược qua Mỹ, mua lại và phát triển các trung tâm thương mai, nhà ở. Người Việt theo Mỹ chạy qua Mỹ mấy chục năm nay chả làm được gì to tát, chỉ có được mấy cái chợ tạp hóa để quây quần với nhau như Phúc Lộc Thọ, Eden thì cũng là của người gốc Hoa.

    Trí tuệ bản lĩnh kém thì dù có được nuôi ăn đầy đủ cũng chả thể làm nên chuyện gì to tát, hay ho được. Vẫn sẽ mãi thua cuộc !

    Chỉ một câu duy nhất cho tay dư nợn diên này:
    Bó tay..
    Chào thua..

    Thế mà vẫn có đảng lọ đảng chai kia bỏ tiền thuê hắn viết mới tài.

    Than ôi....

    Nói thật chứ đám người Việt chạy theo Mỹ Ngụy chỉ toàn loại kém, lùn mà thôi. Cho dù có được Mỹ ra tay cứu giúp cũng vẫn thua người Việt cách mạng, đầy trí tuệ, bản lĩnh, sẵn sàng xã thân vì lý tưởng độc lập dân tộc, thống nhất tổ quốc.

    Trước đây được đế quốc Mỹ hà hơi tiếp sức, tốn hàng ngàn tỉ USD nhưng cuối cùng chúng vẫn thua chạy. Thua chạy sang tới Mỹ, được Mỹ cưu mang tiếp mấy chục năm nay cũng chẳng làm nên cơm cháo gì, lại vẫn thua cuộc tiếp, so với các nhóm dân châu Á khác ở Mỹ, và với người Việt cách mạng ở nước ngoài.

    Người Việt có nguồn gốc cách mạng ở nước ngoài vẫn có trí tuệ hơn đám người Việt theo Mỹ Ngụy. Các doanh nghiệp người Việt ở Đông Âu đang làm ăn phát đạt to lớn, đầu tư về nước hoánh tráng hàng tỉ đô la, nay lại đầu tư ngược qua Mỹ, mua lại và phát triển các trung tâm thương mai, nhà ở. Người Việt theo Mỹ chạy qua Mỹ mấy chục năm nay chả làm được gì to tát, chỉ có được mấy cái chợ tạp hóa để quây quần với nhau như Phúc Lộc Thọ, Eden thì cũng là của người gốc Hoa.

    Trí tuệ bản lĩnh kém thì dù có được nuôi ăn đầy đủ cũng chả thể làm nên chuyện gì to tát, hay ho được. Vẫn sẽ mãi thua cuộc !

    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???
    British visitor viết:
    "LOL, tôi có đọc câu cuối đấy chứ !!! Nhưng 1 câu cuối đâu có thay đổi và phủ nhận được sự thật !!! Thế chẳng nhẽ lại có người ngu dốt đến mức tưởng rằng chỉ cần 1 câu kết như vậy là có thể thay đổi được sự thật và đủ lý do lý chấu để ngụy biện cho sự thật sao ??? LOL"

    Đồng chí British visitor không chịu nhìn thêm một chút nữa:
    NGƯỜI VIỆT Ở MỸ chỉ mới di dân qua xứ này hơn 30 năm mà "bài nghiên cứu của John R. Logan và Weiwei Zhang kết luận rằng người di dân gốc Châu Á ở Mỹ có thể coi là ngang hàng, hoặc có trình độ cao những người Mỹ tới khai phá đất này sớm nhất, là những người gốc da trắng. Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện".
    Trong khi các di dân khác qua Mỹ đã hàng trăm năm. Phần khác, những di dân nước khác mới đến hầu hết đều là những người có sẳn bằng cấp, của cải, họ không phải là những người chỉ đem mạng sống của mình đổi lấy tương lai, không hề được chuẩn bị. Thêm nữa, có di dân nào mà với tổng số khoảng 3 triệu người chân ướt chân ráo mà mỗi năm vắt sức mình ra, gởi về nước hàng 8, 9 tỷ Dollars?
    Đồng chí British visitor hãy so sánh lợi tức của di dân VN tại Mỹ và người dân VN tại quê hương mình xem có khác không? (Xin đừng so sánh với lợi tức của đám TƯ BẢN ĐỎ! ĐÁM NÀY CHO CON ĐI DU HỌC, MUA NHÀ TRẢ TIỀN MẶT NỬA TRIỆU NHƯ KHÔNG!)
    Ai đang nhăn răng cười HÔ Hố có nhận thấy rằng người di dân Việt sống có phẩm chất, không sợ cảnh sát Mỹ, không phải hối lộ cho viên chức chính quyền, không phải dúi phong bì cho bác sĩ, y tá, thầy cô giáo... Chừng đó cũng đủ là giàu có lắm rồi! Phải không?
    Còm thì còm!
    Sự thật thì giàu nghèo đâu phải là tất cả, phải không đồng chí?

    thichkhach viết:
    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???

    Đồng chí bỏ sót câu kết này của Ngô Nhân Dụng " Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện. "

    Suy nghĩ mười lần đến lần thứ mười một thì đứng dậy đi chỗ khác chơi cho thiên hạ nhờ, chỉ tổ tốn tiền dân nuôi làm dư lận viên dỏm.
    Đã như Dụng viết ở câu cuối thì việc gì phải còm!

    LOL, tôi có đọc câu cuối đấy chứ !!! Nhưng 1 câu cuối đâu có thay đổi và phủ nhận được sự thật !!! Thế chẳng nhẽ lại có người ngu dốt đến mức tưởng rằng chỉ cần 1 câu kết như vậy là có thể thay đổi được sự thật và đủ lý do lý chấu để ngụy biện cho sự thật sao ??? LOL

    Cũng may mà vẫn còn có người Việt biết mình biết người như ông Dụng. Chứ người Việt hải ngoại ai cũng tưởng mình là đỉnh cao trí tuệ thì bỏ mẹ, chẳng còn hy vọng gì.

    Gì thì gì, vẫn phải công nhận người Việt ở Mỹ đi xe hơi đẹp và đắt hơn nhiều di dân khác!

    Đùa thôi, còn hơi sớm để đánh giá người Việt tại Mỹ bằng cách so sánh với các di dân đã có từ hơn trăm năm .

    Thế hệ thứ nhất ( Một thế hệ đầy gian truân ) đang lần lượt nhường bước cho thế hệ sau thì chưa thế biết ai hơn ai.

    Đọc bài viết, tớ không buồn.

    Chỉ sẽ rất buồn khi có bài phân tích: Người dân VN nghèo hơn và học thấp hơn người dân các nước trong khu vực Á Châu ..

    Chỉ sẽ rất buồn chứ chả cãi được vì đó là thực tế .

    "Chừng nào người Việt Nam còn chưa vượt qua được cột mốc hòa giải dân tộc, thì việc xây dựng xã hội dân chủ còn xa vời, như chúng ta đang thấy ở những đất nước vừa đánh đổ độc tài mà chưa chịu hòa giải, họ gặp biết bao nhiêu khó khăn trong việc thiết lập một thể chế dân chủ". Rất đồng tình với câu kết này của Trần Hữu Cách. Là người VN, dù trong nước hay nước ngoài đều cần phải có tấm lòng vì quê hương, Tổ quốc. Theo điều kiện của mình, đóng góp cho Tổ quốc theo cách này hay cách khác đều đáng ghi nhận và trân trọng. Bài viết của Ngô Nhân Dụng là 1 trong nhiều cách thể hiện tấm lòng vì "đồng bào" con Lạc cháu Hồng, và là 1 cách Nhớ quê hương, như lời bài hát " quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người".

    "Chừng nào người Việt Nam còn chưa vượt qua được cột mốc hòa giải dân tộc, thì việc xây dựng xã hội dân chủ còn xa vời, như chúng ta đang thấy ở những đất nước vừa đánh đổ độc tài mà chưa chịu hòa giải, họ gặp biết bao nhiêu khó khăn trong việc thiết lập một thể chế dân chủ". Rất đồng tình với câu kết này của Trần Hữu Cách. Là người VN, dù trong nước hay nước ngoài đều cần phải có tấm lòng vì quê hương, Tổ quốc. Theo điều kiện của mình, đóng góp cho Tổ quốc theo cách này hay cách khác đều đáng ghi nhận và trân trọng. Bài viết của Ngô Nhân Dụng là 1 trong nhiều cách thể hiện tấm lòng vì "đồng bào" con Lạc cháu Hồng, và là 1 cách Nhớ, như lời bài hát " quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người".

    "Chừng nào người Việt Nam còn chưa vượt qua được cột mốc hòa giải dân tộc, thì việc xây dựng xã hội dân chủ còn xa vời, như chúng ta đang thấy ở những đất nước vừa đánh đổ độc tài mà chưa chịu hòa giải, họ gặp biết bao nhiêu khó khăn trong việc thiết lập một thể chế dân chủ". Rất đồng tình với câu kết này của Trần Hữu Cách. Là người VN, dù trong nước hay nước ngoài đều cần phải có tấm lòng vì quê hương, Tổ quốc. Theo điều kiện của mình, đóng góp cho Tổ quốc theo cách này hay cách khác đều đáng ghi nhận và trân trọng. Bài viết của Ngô Nhân Dụng là 1 trong nhiều cách thể hiện tấm lòng vì "đồng bào" con Lạc cháu Hồng, như lời bài hát " quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người".

    thichkhach viết:
    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???

    Đồng chí bỏ sót câu kết này của Ngô Nhân Dụng " Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện. "

    Đồng thời trong bài chủ cũng có một đoạn sau đây cần được chú ý:

    Trích dẫn:
    Hàng triệu người Việt sang nước Mỹ và các nước Tây phương với hai bàn tay trắng. Không riêng gì những thuyền nhân chạy trốn cộng sản từ 1975 cho đến 1990, ngay cả các người sang Mỹ đoàn tụ hoặc định cư với lý do nhân đạo (HO) cũng tới Mỹ để bắt đầu cuộc đời mới. Những di dân tị nạn này tới nước Mỹ khi đã lớn tuổi, từ 50 tuổi trở lên, và nhiều người không nói một tiếng Anh; nếu may mắn lắm thì họ cũng chỉ kiếm được những việc làm lương thấp.

    Chính con số hàng trăm nghìn người tỵ nạn này đã làm loãng đi thống kê lợi tức bình quân và trình độ học thức của cộng đồng người Việt so với các sắc dân Á châu khác. Những người Việt tỵ nạn thế hệ đầu là những người "bỏ của chạy lấy người", thuyền nhân, học tập cải tạo, v.v. Họ đi làm nghề lương thấp để nuôi dưỡng thế hệ thứ hai ăn học.

    Trong các cộng đồng Nhật, Hoa, thế hệ đầu xuất thân từ thành phần lao động chân tay sang Mỹ đi làm phu đường sắt, giặt ủi, bán tạp hóa,làm nông trong đồn điền mía, v.v. từ đầu thế ký trước ngày nay đã qua đời và không còn "làm loãng" thống kê của cộng đồng họ về mặt học tức hay lợi tức bình quân nữa.

    Ngày nay số di dân chính thức từ Nhật, Hàn, Phi, Trung quốc, v.v. là con số nhỏ, và thuộc thành phần kinh tế trung lưu với một số vốn học thức khá. Phần lớn số còn lại thuộc thế hệ thứ hai, sinh trưởng tại Mỹ, có lợi tức và học vấn cao, khiến cho thống kê của cộng đồng của họ tốt đẹp hơn cộng đồng VN.

    Trích dẫn:
    Người Việt ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

    Giàu thế đek nào được so với chúng nó ở Mỹ, toàn các loại khủng được chọn lọc tự nhiên, chọn lọc nhân tạo trong môi trường cạnh tranh khốc liệt, nghiệt ngã từ thời cao bồi Viễn Tây tới tận bây giờ.

    Học cao thế đek nào được so với chúng nó ở Mỹ, toàn những cái đầu siêu nhân từ khắp năm châu tụ hôi quần hùng, đó là chưa kể ưu thế hợp trội do quá trình hợp chủng.

    Dưng mà có giống người Việt nào, ở đâu, mà lại giàu hơn và học cao hơn chúng nó không nhẩy ? :)

    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???

    Ơ kìa, chưa còm thì bảo là không còm.
    Mà không còm thì có gì phải hỏi "tại sao".
    Không còm là vì không thích còm, không có ý kiến, là đồng ý, là đek phải chuyện hay mới lạ ...

    Đã còm rồi đấy nhá, nhá !:)

    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???

    Lẽ ra, bạn nên còm men trước thay vì khích tướng người khác hỉ?

    @British visitor:

    Tôi sống ở Mỹ đây, cũng thích lên mạng chém gió về tình hình trong nước, cũng thích đề xuất ý kiến này nọ.

    Những điều ông Ngô Nhân Dụng nói ở trên là dựa trên các con số thống kê. Nó là sự thật, là bản mặt của mấy thế hệ người Việt sống tại Mỹ. Chúng tôi không có gì để giấu diếm hay mặc cảm. Các nhà xã hội học có thể sẽ phân tích và nói thêm về các con số thống kê ấy, và chúng tôi sẽ tiếp tục lắng nghe để hiểu thêm về chính mình.

    Cá nhân tôi quan tâm nhiều hơn tới ảnh hưởng của các cộng đồng Việt hải ngoại đối với sự phát triển của Việt Nam trong tương lai. Liệu chúng tôi có tầm ảnh hưởng như gần 100 triệu Hoa kiều đối với đại lục? Tôi cho là có thể 100 năm nữa người Việt hải ngoại mới bắt kịp người Hoa hải ngoại về sự thâm nhập, mạng lưới quan hệ, tiềm lực kinh tế và kiến thức. Những điều này các con số thống kê (của người Mỹ) chắc chắn là không đo đếm.

    Tôi cũng luôn thắc mắc liệu đến thời điểm nào thì một thế hệ lãnh đạo của Việt Nam mới biết cách tiếp cận các cộng đồng hải ngoại để thực sự phát huy tiềm lực của dân tộc Việt trên thế giới. Cho đến nay, điều tôi thấy khá rõ là người Việt hải ngoại không mấy tin tưởng chế độ trong nước và những người vận hành nó. Một cách cụ thể và sơ lược, chúng tôi cần thấy các công dân có thể kiện và thắng kiện trước chính phủ để tin rằng ở Việt Nam có tòa án độc lập và công tâm. Chúng tôi cần thấy chính phủ tôn trọng các diễn đàn nơi các chính kiến được trình bày công khai và tự do, bằng cách: 1) tham gia đối thoại ở bên trong các diễn đàn đó, và 2) không tìm cách bỏ tù, triệt hạ kế sinh nhai của những người bất đồng chính kiến ở bên ngoài các diễn đàn đó. Chúng tôi cần thấy chính phủ có một nỗ lực rộng lớn để hòa giải dân tộc, trong đó bao gồm sự nhìn nhận những lỗi lầm của Đảng Cộng Sản. Chừng nào người Việt Nam còn chưa vượt qua được cột mốc hòa giải dân tộc, thì việc xây dựng xã hội dân chủ còn xa vời, như chúng ta đang thấy ở những đất nước vừa đánh đổ độc tài mà chưa chịu hòa giải, họ gặp biết bao nhiêu khó khăn trong việc thiết lập một thể chế dân chủ.

    British visitor viết:
    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???

    Đồng chí bỏ sót câu kết này của Ngô Nhân Dụng " Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện. "

    Suy nghĩ mười lần đến lần thứ mười một thì đứng dậy đi chỗ khác chơi cho thiên hạ nhờ, chỉ tổ tốn tiền dân nuôi làm dư lận viên dỏm.
    Đã như Dụng viết ở câu cuối thì việc gì phải còm!

    hô hô mấy đồng chí Cali, VNCH, Việt Kiều Mỹ lâu nay chém gió rất hăng về tình hình trong nước, rùi thì đề xuất kiến nghị tự do, dân chủ, công bằng, văn minh, blah blah... nói chung nghe rất uyên thâm, hoành tráng mà sao những bài viết về sự thật người Việt ở Mỹ thì lại không thấy còm men nhẩy ???