Sơn Dương - Khi thành tích giải phóng dân tộc bị bắt làm con tin

  • Bởi Khách
    24/06/2013
    2 phản hồi

    Sơn Dương

    Như đã dự đoán, quyết định mang tính trình diễn "dân chủ" của quốc hội Việt Nam bằng công tác thu thập ý kiến nhân dân để sửa đổi hiến pháp 1992 đã có kết quả ngay sau khi được phát động. Với những dự thảo sửa đổi do quốc hội đưa ra, Đảng đã không ghi nhận và báo cáo chính thức lên báo, đài của Đảng được một ý kiến khác biệt nào. Mà theo các báo cáo này thì kết quả tối hậu của 26 triệu lượt ý kiến và 28.000 cuộc hội thảo một chiều, kể luôn các ý kiến của các tù nhân trong các trại cải tạo hoặc các trại phục hồi nhân phẩm, mọi dự thảo sửa đổi đưa ra đều được nhân dân tán thưởng. Chỉ có một số ý kiến nhỏ khác biệt với ý kiến quốc hội là từ nhóm Kiến nghị 72 và 17 ngàn người ký tên ủng hộ; nhóm Công dân Tự do trên 10 ngàn ý kiến ủng hộ; tập thể hàng giáo phẩm của các tôn giáo ở VN và hàng ngàn giáo dân ủng hộ; từ hàng ngàn đảng viên cộng sản trưởng thành và lão thành (có đến 65 năm tuổi đảng); hàng ngàn đảng viên đã trả thẻ đảng và hàng triệu kiều bào hải ngoại; hàng ngàn người dân chủ bị bỏ tù, hoặc bị đánh đập và trấn áp; vài trăm trang mạng viết bằng tiếng Việt trên khắp thế giới và giới trẻ Việt Nam, kể cả hai em học sinh Phương Uyên và Nguyên Kha vừa được đảng phát cho 9 và 7 năm tù… chỉ là những ý kiến đơn lẻ không đáng được thông báo công khai trên các báo đài.

    Chắc thắng đến như vậy nhưng nếu có ai hỏi thử tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có nên đưa Hiến pháp này ra cho toàn dân phê chuẩn qua một cuộc trưng cầu dân ý hay không, câu trả lời cũng chắc chắn đến 99.9% là KHÔNG! Lý do? Đảng CSVN hiểu bản chất chất của họ hơn ai hết. Hình thức dân chủ bịp bợm chỉ để biểu diễn, nói theo phó chủ tịch nước Nguyễn thị Doan, “tính dân chủ tốt đẹp gấp vạn lần dân chủ tư bản” thôi. Trên thực tế, cái rủi ro người dân sẽ đánh vào ô ‘không đồng ý’ trong một phòng phiếu kín thoát khỏi con mắt đe doạ của công an là quá cao nên không thể khinh thường.

    Người ta nói trong gánh xiếc nào cũng có những chú hề; gánh xiếc quốc hội có non 500 chú hề nhưng chẳng ai làm người dân cười nổi vì họ cứ diễn mãi những kịch bản đã cũ, đã lâu quá rồi, đã có từ năm 1930.

    Đọc các bản hiến pháp của CSVN trước đây cho đến hiện nay, 1946, 1959, 1980. 1992… ngoài bản hiến pháp 1946 chưa hề được chính thức công bố, các bản hiến pháp sau này đều ghi đậm khắc sâu một lý cớ đắc thắng mà Đảng CSVN dùng làm con tin để tống tình người dân VN phải luôn ghi nhớ công ơn của đảng. Đó là vì đảng CSVN đã đánh thắng một lúc cả ba đế quốc sừng sỏ, Pháp, Nhật, Mỹ đưa đất nước tiến nhanh, tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa. Ngày xưa quyền cai trị Việt Nam là độc quyền của các vua chúa, thiên tử phong kiến ra làm sao thì ngày nay người dân VN xin vui lòng trao cho đảng CSVN ra làm như thế. Truyền thống hành xử quyền cai trị của các vua chúa như thế nào thì ngày nay đảng CSVN sẽ vẫn hành xử y như vậy. Ngày xưa dân chúng là tài sản, là nguồn sinh lợi của vua chúa, là chiến lợi phẩm của các vị anh hùng chiến thắng ngoại xâm đã được khai dụng như thế nào thì ngày nay đảng CSVN chiến thắng cũng khai dụng y nguyên như thế. Cái não trạng của đảng CSVN vẫn là não trạng của thế kỷ thứ 19. Họ không thể hiểu được những giá trị phổ cập của thế kỷ 20, 21 như quyền con người, và mọi quyền của chính quyền đều phải xuất phát từ nhân dân, vì nhân dân mà thực hiện và cho nhân dân mà làm. Đảng cộng sản Việt Nam là bằng chứng thể hiện cụ thể hệ thống chính quyền phong kiến của những thế kỷ 19 và trước đó nữa vẫn còn đang hoành hành trên đất nước VN. Đã đến lúc những gì của thế kỷ 19 phải trả lại cho những con khủng long của thế kỷ 19.

    Con người được coi là động vật thượng đẳng vì có hai tính năng các loài động vật khác không có. Tính năng suy nghĩ và hành động có mục đích. Cái mục đích đạt đến sẽ giải thích ý nghĩa của hành động. Nói cách khác, mục đính hướng tới của hành động sẽ luận đúng sai, ngay tình hay chủ ý, công tội, xây dựng hay phá hoại. Một hành động không có mục đích tự nó không đủ để luận công tội đòi hỏi sự đáp trả phải đạo của người khác. Nhảy xuống sông tự nó không đủ làm hành động để luận anh hùng. Nhảy xuống sông để cứu người sắp chết đuối là anh hùng nhưng nhảy xuống sông vì phải chạy trốn cảnh sát sau khi làm chuyện phạm pháp là hành vi hèn nhát.

    Thành tích giải phóng dân tộc, đánh thắng cả ba đế quốc Pháp, Nhật, Mỹ… của đảng CSVN sẽ không có ý nghĩa gì hết, nếu không vì các mục đích cao cả đã tuyên xưng để kêu gọi sự hy sinh của người VN. Những mục đích cao cả mà CSVN vẫn rêu rao không ngừng nghỉ là để xây dựng nhà nước độc lập và có chủ quyền, để tiến lên xây dựng xã hội chủ nghĩa, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội văn minh, bắt kịp bè bạn tiến bộ năm châu. Nếu những mục đích tuyên xưng ấy đã được thực hiện sau khi hy sinh hàng triệu triệu sinh mạng người Việt Nam không phải là đảng viên cộng sản và vô số tài sản quốc gia, kể cả đốt cháy dãy Trường sơn (công khai tuyên bố) và công nhận chủ quyền của nhà Đại Hán (lén lút ký kết với Trung cộng năm 1958) trên Hoàng sa và Trường sa, kể cả những phần tài sản đã bán cho ngoại quốc và đang cho ‘người lạ’ tạm chiếm thì cũng tạm chấp nhận cho công cuộc giải phóng dân tộc một ý nghĩa. Nhưng nếu mọi sự hy sinh nhân tài vật lực của đất nước chỉ nhằm tập trung vào việc cướp chính quyền và sau đó độc quyền nắm lấy quyền cai trị đi ngược lại ý nguyện của người dân thì rõ ràng đây là tội và phải là ‘tội trời không dung đất không tha’ đối với dân tộc VN. Giai đoạn giải phóng dân tộc và hậu giải phóng dân tộc của đảng CSVN, vì thế, phải là giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử VN.

    Thật vậy, ngày nay thử nhìn lại những mục đích tuyên xưng của CSVN thì thấy đất nước và con người Việt Nam chỉ là nạn nhân của một lớp người phản quốc, tàn độc và cực kỳ ích kỷ, chỉ chăm lo cho bộ lông của chúng trước sự đau thương của đồng loại.

    Như mọi người đã nhìn thấy, như cựu đại tá CSVN Bùi Tín, Tổng biên tập báo Quân đội Nhân Dân, Phó tổng biên tập báo Nhân Dân đã nhìn thấy, việc ông Hồ Chí Minh du nhập chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam đã là một sai lầm. Sai lầm đến mức diệt chủng xét trên hiện trạng đất nước bị đe doạ mất lãnh thổ và nhiều thế hệ tương lai lầm than trong cộng cuộc tiếp tục xây dựng xã hội chủ nghĩa vô vọng.

    Ông Hồ chí Minh có trình độ học vấn thấp nên khó có thể hiểu được nội hàm của chủ nghĩa cộng sản. Ông du nhập chủ nghĩa này vào Việt Nam vì đắc chí với mục đích trước mắt của nó là thủ thuật giải phóng dân tộc bằng giáo mác, súng đạn và giết người đã thành công ở Nga. Mục đích dài hạn của chủ nghĩa này, ông hoàn toàn không biết. Trong những người đồng chí đầu tiên của ông Hồ chí Minh, chỉ có một người có ít nhiều chữ nghĩa là ông Võ Nguyên Giáp thì, oái oăm thay, lại bị giao cho nhiệm vụ cầm con dao!

    Nếu ông Hồ Chí Minh có học thức khá hơn ông sẽ hiểu được chủ nghĩa cộng sản không hề có chủ trương xây dựng các quốc gia độc lập, tự do, hạnh phúc và có chủ quyền ngay từ trong ý tưởng tạo hình chủ nghĩa cộng sản. Ngay từ trong phôi thai các ý tưởng căn bản để lập nên chủ nghĩa, các ông tổ cộng sản, ông Mác, ông Ăn-ghen, ông Lê-ninh, ông Xít-ta-lin… đã nói đến một chủ nghĩa đại đồng, một thế giới chung của những người vô sản trên địa cầu. Nghĩa là một thế giới liên lập, gắn chặt vào nhau và lệ thuộc vào nhau, xích chân vào nhau lê bước trên con đường tiến tới thiên đường cộng sản. Vì thế, người hiểu cộng sản phải hiểu chủ nghĩa này cấm các quốc gia được độc lập và có chủ quyền. Đi theo chủ nghĩa cộng sản mà nói là để xây dựng một nhà nước độc lập, chủ quyền là phản lại chủ nghĩa cộng sản, là bịp bợm. Chủ nghĩa cộng sản kêu gọi một thế giới hoàn toàn là những người vô sản (vô sản toàn thế giới, hãy đoàn kết lại) chứ không nhằm giúp giới vô sản bần cố nông ở Việt Nam hãy đoàn kết lại! Nếu không phải thế, làm sao ông Hồ Chí Minh và các đệ tử ngày hôm nay giải thích các sự kiện lịch sử đã xảy ra tại các nước đã thực hiện gần được xã hội chủ nghĩa ước mơ trước VN như ở Đông Đức năm 1953, ở Hungari năm 1956, ở Tiệp Khắc 1968 và ở Ba Lan 1989?
    Năm 1976, ông Lê Duẩn hoá điên sau khi cưỡng chiếm được miền Nam đã tuyên bố đầy kiêu hãnh: …(nhờ đảng CSVN) “từ này đất nước ta vĩnh viễn sạch bóng quân thù…” Thật vậy sao? Khi tuyên bố như thế ông Lê Duẩn đã quay mặt về hướng Nam để dạy dỗ nạn nhân về ý nghĩa giải phóng miền Nam nên không nhìn thấy quân thù đang động binh ở phía Bắc. Một thoáng sau đó, nền độc lập và chủ quyền của Việt Nam đã bị xâm phạm trắng trợn và thô bạo chưa từng có dưới cái nhìn tuyệt vọng của đảng CSVN. Nền độc lập và có chủ quyền ấy phải qua Thành Đô ký giấy đầu hàng và quy phục Trung Quốc. Ngày nay bóng quân thù đã xuất hiện từ đầu nguồn đất nước, bên trong lãnh hải Biển Đông và đang vét nạo tài nguyên của ta trên mọi miền đất nước. Có thể đảng CSVN vẫn có lý do để chống chế sự hèn nhát của chế độ, bởi vì đấy chỉ là những ‘người lạ’ và ‘tàu lạ’ xâm phạm và chiếm đất đai của ta, chứ chẳng có quân thù nào nữa đúng y như sấm truyền của Lê Duẩn.

    Việc đảng cộng sản Việt Nam kêu gọi người VN hy sinh tối đa nhân tài vật lực của đất nước làm công cuộc giải phóng dân tộc để xây dựng một nhà nước độc lập, tự do và chủ quyền là một hành động bịp bợm lừa dối có tính lịch sử. Đây là tội, chứ không bao giờ là công để vịn vào đó khăng khăng đòi nắm lấy quyền cai trị Việt Nam. Hàng triệu triệu thanh niên Việt Nam đã tham gia vào công cuộc giải phóng dân tộc vì lòng yêu nước, vì phẫn nộ trước sự cai trị của ngoại bang, vì ước mơ một cuộc sống tự do chứ không phải vì yêu chủ nghĩa cộng sản. Tuyệt đại đa số những thanh niên này đều không hiểu biết chủ nghĩa cộng sản là gì thì nói gì đến sống chết cho chủ nghĩa này. Chính vì lòng yêu nước, như tấm lòng nóng bỏng yêu nước của Phương Uyên và Nguyên Kha ngày hôm nay đã khiến hàng triệu triệu thanh niên Việt Nam, chỉ một số ít là đảng viên CSVN, đã quyết tử cho đất nước quyết sinh trước đây. Đánh đồng lòng yêu nước của người dân Việt Nam với lòng yêu chủ nghĩa xã hội là gian trá vô liêm sỉ của đảng cộng sản VN. Đây là tội và là tội ‘trời không dung đất không tha’ như ông Đại tá Công an Trần Đăng Thanh đã nói về tội ác của Mỹ Nguỵ trước năm 1975.

    Và ngày hôm nay, cái thước đo cụ thể nhất để xác định về nền độc lập, tự do, dân chủ, có chủ quyền của Việt Nam là hãy nhìn về phương Bắc. Nếu CSVN vẫn khẳng định lấy tư tưởng Mác- Lê làm nền tảng xây dựng xã hội chủ nghĩa, hãy tưởng tượng vì nguyên cớ nào đó, CS Trung quốc chuyển mình đổi qua thể chế dân chủ, liệu CSVN có thể độc lập, có chủ quyền, và tiếp tục tiến lên xã hội chủ nghĩa hay không? Hay lại phải chạy qua Thành Đô xin một giấy bảo hiểm khác? Câu trả lời tất yếu là KHÔNG, vì từ khi CSVN nắm được chính quyền, nước Việt Nam chưa bao giờ độc lập và có chủ quyền mà luôn luôn phải lệ thuộc vào các ‘nước xã hội chủ nghĩa anh em’.

    CSVN đòi hỏi Hiến pháp phải ghi rõ CSVN được độc quyền cai trị Việt Nam vì chỉ có đảng CSVN mới đưa đất nước tiến nhanh tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa? Nhưng xã hội chủ nghĩa có được sự đồng thuận của người dân của cả hai miền đất nước hay không mà trấn áp người dân để thực hiện? Xã hội chủ nghĩa là cái con gì, và hình dạng nó ra làm sao mà bắt nhân dân phải thực hiện? Nếu là một chế độ ‘dân chủ tốt đẹp gấp vạn lần dân chủ tư bản’ (Nguyễn Thi Doan) hãy mở một cuộc trưng cầu dân ý để xem bao nhiêu người Việt Nam muốn tiến lên thiên đường xã hội chủ nghĩa. Đây là sự thách thức căn bản của mọi nền dân chủ tư bản bởi vì chỉ có được sự uỷ thác của toàn dân, nền dân chủ tư bản mới đưa các quốc gia đến độc lập, tự do, hạnh phúc thật sự. Ngoài ra không ai có thể muối mặt đi rao bán dự án xây cất một ngôi nhà không có hoạ đồ, không có hình dạng, không có vật liệu cho bất cứ ai trong thời đại toàn cầu này. Táo tợn chỉ có đảng CSVN là ra sức làm cái công việc nghịch thường dù phải đem đất nước đi cầm cố cho người lạ phương Bắc. Như thế đây cũng là một bằng chứng của tội ác chứ không phải công trạng mà phải tâng công trong hiến pháp. Nó cũng là bằng chứng khiến đảng CSVN phải cáo chung, phải xin lỗi con người và đất nước VN, và phải vĩnh viễn biết mất trên đất nước Việt Nam.

    Những con vật hy sinh đầu tiên cho xã hội chủ nghĩa là những bậc cha chú của đảng CSVN như Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu đã không dạy cho đảng CSVN bài học nào. Những con thiêu thân đầu tiên này đã trả giá bằng hàng triệu triệu sinh linh và không thể kể xiết những thiệt hại khủng khiếp trên quê hương đất nước của họ để thực hiện xã hội chủ nghĩa. Hy sinh đến như thế mà khi chỉ kịp nhìn thấy cái chân của con xã hội chủ nghĩa thôi, thì họ đã hoàn hồn và bỏ chạy. Một khi đã biết sai lầm, dù đang đứng trên vị trí cao nhất trong khối xã hội chủ nghĩa, sự can đảm tinh thần của người Nga đã khiến họ dám chấp nhận sai lầm và dám làm lại từ đầu. Sự can đảm tinh thần này đảng CSVN hoàn toàn không có. Xã hội chủ nghĩa là cái xe đã chết máy, nhưng vì thể diện, vì sự mất mặt, vì tội ác chồng chất quá nhiều, vì bản chất hèn nhát mà tham lam, đảng CSVN càng tuyệt vọng bao nhiêu càng gia sức hò hét người dân Việt Nam đẩy cái xe chết máy xã hội chủ nghĩa lên dốc đồi đau khổ. Ấy vậy mà còn trâng tráo nhân danh là lực lượng duy nhất để thực hiện thiên đường mù này đảng CSVN đòi phải được độc quyền vĩnh viễn cai trị Việt Nam.

    Vả chăng vì đảng CSVN vẫn còn lưu luyến cái xã hội chủ nghĩa chết tiệt này thì hãy biết rút kinh nghiệm từ cái xác đã sình thối của đàn anh. Xã hội chủ nghĩa vốn được coi là cầu nối đi lên xã hội cộng sản. Trong cái xã hội cầu nối này, người ta vẫn chưa thấy có dấu hiệu con người sẽ có thể làm theo khả năng và hưởng theo nhu cầu. Mà có nhiều biểu hiện cụ thể khác ngược lại viễn ảnh đáng ước mơ. Giải Nobel Hoà bình 1971, đại văn hoà Nga Solzenitsyn, đã cho thấy trong xã hội chủ nghĩa Liên Xô trước đây, sự khủng bố tinh thần mà guồng máy nhà nước áp đặt lên giới trí thức Nga bị nghi ngờ (chỉ nghi ngờ thôi) bất đồng chính kiến với đảng CS Liên Xô đã vô cùng ghê khiếp. Mọi trí thức có chuyên môn cao đều bị tước đoạt quyền hành nghề và phải bị cải tạo lao động trên vùng Tây Bá Lợi Á chỉ có tuyết với tuyết, và phải bị sự theo dõi đến ngay trong cả giấc ngủ. Vì không được làm theo khả năng nên tù nhân Nga cũng không được hưởng theo nhu cầu. Họ được hưởng theo tiêu chuẩn tù nhân thôi. Vài lát bánh mì đen và ca súp lỏng chỏng ít miếng mỡ.

    Xã hội chủ nghĩa đã được đảng CSVN cho thực hiện ở miền Bắc và ở miền Nam Việt Nam sau khi ‘thống nhất’ cũng cho thấy không khá hơn các nền xã hội chủ nghĩa anh em kia. Có người có khả năng chuyên môn bằng chân tay lao động như làm ruộng, làm thuê, ở đợ, thậm chí thiến heo… nhưng không được quyền làm theo khả năng mà bị buộc phải làm những việc hoàn toàn vượt quá khả năng của mình như tổng bí thư, như thủ tướng, như chủ tịch nước v.v. Và nhu cầu thì chỉ giai cấp thống trị thì được hưởng theo khả năng, dân đen hưởng theo tiêu chuẩn: 21 kí gạo/tháng, 3 bao thuốc lá, 8 lạng thịt, ½ ký đường… tức là hưởng theo mức tối thiểu!!! Đảng CSVN đã thúc giục nhân dân thực hiện xã hội chủ nghĩa như thế dưới sự lãnh đạo của đảng thì là tội, phải nói là tội tày trời và vì thế phải là nguyên cớ để bị thay đổi, để tự cáo chung chứ không thể là nguyên cớ để sửa đổi hiến pháp mà ghi thêm những điều lệ bảo đảm mạng sống của đảng. Vì cái xã hội chũ nghĩa đã hiện nguyên hình là ‘ Thiên đường Mù’ của Dương Thu Hương, là ‘Đường Đi Không Đến’ của Bùi Xuân Vũ, là ‘Lá Diêu Bông’ của Hoàng Cầm… tất cả làm bằng chứng để nói lên tội ác của CSVN chứ không phải công trạng.

    Một sự lừa bịp vĩ đại khác nữa rộng khắp trên cả nước là đảng CSVN kể công giải phóng giải phóng vì họ sẽ đưa đất nước đến chỗ dân giàu nước mạnh, một cuộc sống ấm no hạnh phúc. CSVN vẫn rêu rao chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ làm cho dân giàu nước mạnh nhưng trong thời hạn bao lâu thì chỉ được nói khơi khơi ‘ta sẽ xây lại đẹp hơn’ thôi. Thực tế trải nghiệm cho thấy đi theo chủ nghĩa cộng sản để thoát khỏi cuộc sống tăm tối, nghèo khổ chỉ là sự tuyên truyền bịp bợm của đảng CSVN. Những người VN còn ngây thơ tin rằng đảng CSVN sẽ tạo ra cơm no ấm áo, tiền bạc rủng rỉnh trong ngân hàng, xe con loay hoay quay đầu ngoài ngõ, hãy tỉnh lại. Từ trong ý tưởng nguyên thuỷ tạo hình chủ nghĩa (by design) chủ nghĩa cộng sản đã kêu gọi thù hận giai cấp giàu có, thì làm sao chủ nghĩa này có thể khuyến khích các biện pháp làm cho dân giàu có? Hạng nhất là ‘trí’ tức trí thức, hạng nhì là ‘phú’ tức giới trung lưu là hai giai cấp được đảng ưu tiên đưa lên hàng đầu trong danh sách phải tiêu diệt (trí phú địa hào, đào tận gốc), vậy làm sao hai giai cấp này có thể phất lên được trong chế độ cộng sản? Làm cho dân giàu để trở thành kẻ thù của giai cấp hay sao? Vì thế, làm cho dân giàu phải là một đại hoạ, một thảm kịch cho đảng cộng sản VN. Mất điều 4 trong Hiến pháp đảng cộng sản chưa chết, ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã quá bi quan, nhưng đảng CSVN chắc chắn sẽ chết nếu dám làm cho dân giàu. Giai cấp trung lưu rủng rỉnh tiền bạc là cơn ác mộng của những người cộng sản. Vì thế họ phải tước đoạt quyền tư hữu của người dân để khống chế dân. Mất hết tư hữu và phương tiện sản xuất khiến người dân lệ thuộc vào đảng và để có cơm ăn phải ‘múa’ tối ngày theo ý Đảng. Làm cho dân giàu, dân có tài sản, có tiền bạc rủng rỉnh, có tư liệu sản xuất, tất yếu người dân đòi hỏi sự bảo đảm tài sản, và sẽ đòi hỏi những quyền phúc lợi cao hơn và đòi hỏi phải luật hoá các quyền cơ bản của con người. Vì nhờ có tiền người dân mới mạnh miệng (mạnh vì gạo, bạo vì tiền như người ta vẫn nói) và có phương tiện để tổ chức bảo vệ tài sản và chống lại tham nhũng, ảnh hưởng đến chính quyền, nói một cách khác, sẽ chống đảng, chống chính quyền. Hãy nhìn vào cuộc sống của những người dân trong các nước xã hội chủ nghĩa cha chú của Việt Nam trước đây để thấy chẳng có người dân nào giàu có cả. Đủ ăn, đủ mặc đã là đại phúc. Chết vì rét lạnh ở Tây Bá Lợi Á là chuyện hằng ngày trong huyện chẳng ai buồn nhắc tới nữa. Không phải vì các đảng Cộng sản trong các xã hội này không có trí thông minh, óc sáng tạo để phát triển kinh tế và giao thương cạnh tranh với các nước tư bản làm cho dân giàu mà vì từ trong nguyên thuỷ của tư tưởng tạo hình (by design) chủ nghĩa cộng sản không dung thứ giai cấp trung lưu, tức người dân với tiền rủng rỉnh trong nhà băng. Vậy đi theo cộng sản để có cuộc sống sung túc hơn chỉ là một ngộ nhận bẽ bàng.

    Không phải là phát minh tình cờ khi phe tư bản hỗ trợ cho chiến lược ‘diễn tiến hoà bình’ bằng cách giúp đỡ các nước cộng sản có được một giai cấp trung lưu. Chế độ cộng sản toàn trị và đảng trị sẽ trụ vững chắc nếu xã hội chỉ còn hai giai cấp: thống trị và bị trị. Giai cấp thống trị vì đã tịch thu mọi phương tiện của giai cấp bị trị sẽ được ‘ổn định’ lâu dài. Nhưng nếu có thêm giai cấp trung lưu, giai cấp này sẽ nắm cán cân quyền lực trong xã hội. Giai cấp này vì có phương tiện sẽ là nơi xuất phát và tập trung và tổ chức các biến cố đẩy lùi giai cấp thống trị. Nói cách khác, giai cấp trung lưu sẽ tiêu diệt giai cấp thống trị. Quan hệ giữa dân giàu và chế độ cộng sản, vì thế, là một quan hệ triệt tiêu lẫn nhau, quan hệ một mất một còn, quan hệ không đội trời chung, quan hệ bất dung như nước với lửa. Hy sinh cả sinh mạng và tài sản cho chủ nghĩa cộng sản để mơ ướ một ngày con cháu mình sẽ trở nên hạnh phúc và giàu có là một sự ngộ nhận đáng thương lớn nhất của những thế hệ đã đi theo cộng sản.

    Cũng là sự bịp bợm khi nói sau khi được độc lập tự do, đảng CSVN sẽ hướng đến mục tiêu làm cho dân giàu, đưa đến hệ luận sẽ có một nhà nước mạnh. Đây là quan hệ hỗ tương, dân giàu sẽ đưa đến nhà nước mạnh và vì thế dân nghèo đưa đến nhà nước yếu, trừ khi phải triều cống tài sản hoặc cầm cố đất đai cho ngoại nhân để giữ lấy quyền cai trị như cộng sản đang làm. Nhưng với chữ nghĩa của cộng sản, người ta phải thận trọng. Người ta phải định nghĩa rõ ràng thế nào là một nhà nước mạnh trước nhất để không bị ngộ nhận bẽ bàng. Mạnh như nhà nước Bắc Hàn là mạnh? Hay mạnh như nhà nước Nam Hàn mới là mạnh? Dân nô lệ đến phải ăn cỏ mà sống nhưng nhà nước có bom nguyên tử là đất nước mạnh hay người dân làm chủ chính quyền, xây dựng kinh tế phát triển, xã hội văn minh, đời sống tự do, mọi quyền con người được bảo đảm mới là nước mạnh? Mạnh như xứ Bắc Hàn là mạnh khủng bố, còn mạnh như Nam Hàn là sức mạnh vô địch thực sự của dân chủ. Người Việt Nam đi theo bảng chỉ đường của cộng sản VN sẽ muốn có một nhà nước mạnh khủng bố hay một nhà nước mạnh có dân chủ, dân quyền và dân hạnh phúc? Câu trả lời đã quá dễ dàng.

    Đến đây ta có thể kết luận dứt khoát: đảng CSVN là đại hoạ cho dân tộc VN. Đảng này đã đưa đất nước vào những cơn tàn phá khủng khiếp của chiến tranh mà mục đích trước mắt và lâu dài đã không vì hạnh phúc của người dân. Mục đích trước mắt và mãi mãi về sau của đảng CSVN là mục đích hoàn toàn vị kỷ: cướp lấy chính quyền của nhân dân và nắm giữ chính quyền vô đạo kiên quyết như ‘giữ gìn con ngươi trong mắt’ trong mắt mình.

    Thành tích lãnh đạo công cuộc giải phóng dân tộc, mà đảng CSVN đã dựa vào để làm áp lực tinh thần hoặc làm lý cớ để phải được hiến pháp hoá độc quyền cai trị Việt Nam, là sự ngộ nhận cay đắng. Sự hy sinh không thương tiếc nhân tài vật lực của đất nước và con người Việt Nam để khởi động và điều hành một cuộc chiến tranh tương tàn 20 năm là tội đồ chứ không phải công trạng để đòi hỏi một sự đáp ơn của dân tộc. Dân tộc VN không thiếu đảng CSVN một món nợ giang hồ nào cả, có chăng là ngược lại, bởi trong hàng triệu triệu sinh linh và tài sản đã thiệt hại trong công cuộc giải phóng dân tộc này, tuyệt đại đa số không phải là đảng viên CSVN hay là tài sản của đảng CSVN. Mặt thật đã lộ diện, đã đến lúc đảng CSVN phải chấp nhận các tội ác của mình đối với dân tộc mà có một thái độ thích ứng.

    Cái trò trình diễn tính dân chủ của chế độ qua quyết nghị lấy ý dân để sửa đổi, tu bổ hiến pháp 1992 hay mọi mưu toan sửa đổi hiến pháp tương tự trong tương lai cũng chỉ quy về một mục đích duy nhất: thể chế hoá, luật hoá vĩnh viễn quyền thống trị của đảng CSVN trên đất nước đã lắm tang thương. Sự tán tận lương tâm của tập thể những con người cộng sản này đã xuống dưới mức thấp nhất của loài động vật khi đảng này chấp nhận cả mua bán lãnh thổ của tiền nhân để đổi lấy quyền lực chính trị.

    Quyết nghị cho tổ chức tham khảo, lấy ý kiến người dân về dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 đã lộ diện như một thủ đoạn chính trị để mua bảo hiểm nhân thọ cho đảng cộng sản Việt Nam. Điều sỉ nhục nặng nề cho dân tộc VN là đảng CSVN lại đi mua bảo hiểm từ công ty bảo hiểm chính trị Đại Hán. Những chi tiết sửa đổi hiến pháp, xét cho kỹ, chỉ là kết quả của những điều kiện yêu cầu đã được bảo hiểm. Và những yêu cầu này sẽ thay đổi tuỳ theo mức độ rủi ro thiệt mạng của đảng CSVN trước sự bừng tỉnh về quyền con người của người dân Việt Nam. Việc ngã giá bảo hiểm vẫn còn đang bị công ty Đại Hán chèn ép và nâng giá cao. Nhưng vì hãng bảo hiểm đã nắm thóp được nạn nhân, đảng CSVN không còn chọn lực nào khác hơn là phải thoả mãn những điều kiện của công ty bảo hiểm Đại Hán

    Sơn Dương

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Dài dòng như "thích nói""thích khoe".Tỏ ra bồng bột trong cách nói và suy nghĩ.Ví như bảo ông Hồ"kiến thức bậc thấp".Tôi và chắc chắn nhiều người giật mình.Hay Sơn Dương chê ông Hồ không có bằng Tiến sỹ(?).Hẳn là Sơn Dương cũng không đọc cái gì cho đến nơi đến chốn.
    Dân luận là tiếng nói dân chủ nhưng rất cần một sự chín chắn cần thiết,nếu không sẽ mất thiêng.

    Bài này viết lê thê dài dòng, văn phong thiếu thanh thoát, có vài chỗ lại cố gắng cầu kỳ, nhiều chỗ nhầm lẫn giữa CNXH và XHCN (trong cách dùng từ) CNXH là danh từ, còn XHCN là tính từ, đơn cử một thí dụ: “Xã hội chủ nghĩa là cái xe đã chết máy”, phải viết “Chủ nghĩa xã hội là cái xe đã chết máy” mới đúng, danh từ mới làm chủ ngữ được.
    Có nội dung của bài thì cũng chẳng có ý gì mới, chỉ là lên án CNXH đã lỗi thời và gây ra nhiều tội ác đồng thời đánh lừa nhân dân và khẳng định Đảng CS không còn đủ tư cách lãnh đạo. Kể ra có thêm tiếng nói lên án chế độ CS cũng được, nhưng cách viết theo văn phong kiểu này không háp dãn lắm.
    Hình như tác giả bài này sống ở nước ngoài hay sao ấy, vì không có thực tế đất nước thời bao cấp: “dân đen hưởng theo tiêu chuẩn: 21 kí gạo/tháng, 3 bao thuốc lá, 8 lạng thịt, ½ ký đường… tức là hưởng theo mức tối thiểu”. Thời bao cấp người dân làm gì được hưởng mức ấy, mỗi tháng chỉ được mua 13,5 kg gạo thôi, sau đó rút xuống 12 kg và 01 lạng thịt (MÔT LẠNG THỊT) 01 lạng đường (MỘT LẠNG ĐƯỜNG), không có tiêu chuẩn thuốc lá. Có hai loại mặt hàng người dân được mua tự do không phải tem phiếu, đó là tem thư và muối trắng. Sau ngày thống nhất thì người dân bị cắt hết, chỉ có cán bộ nhà nước và người làm trong các hợp tác xã tiểu thủ công nghiệp ở thành thị được cung cấp thôi. Cũng may là thời kỳ này không kéo dài lắm. Lịch sử nước ta có thể tóm tắt: dân tộc ta trải qua bốn nghìn năm, trong đó 83 năm có Đảng CS và 30 năm tem phiếu. Chế độ XHCN là như thế đó.
    Tác giả bài này cũng ít đọc Dân luận hay sao ấy. Tác gải viết: “Thành tích giải phóng dân tộc, đánh thắng cả ba đế quốc Pháp, Nhật, Mỹ… của đảng CSVN”. Nhiều người đã nói rõ về điều này trên Dân luận rồi. Nói về đánh Pháp thì là Đảng CS chuyển từ chế độ mẫu quốc sang chế độ huynh quốc (nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo”). Còn đối với Nhật thì Đảng chưa đánh, Nhật dã đầu hàng... đồng minh. Đảng CS chỉ cướp chính quyền của vua Bảo Đại, thủ tướng là cụ Trần Trọng Kim (một học giả).
    Còn nói về đánh Mỹ ư? Xin hỏi ngày 30-4-1975 khi CS vào chiếm Sài Gòn thì có còn Mỹ ở Sài Gòn nữa không? Có lính Việt cộng nào giết được thằng Mỹ nào không? Quân lính CS ở miền Bắc tràn vào phối hợp với CS miền Nam chiếm Sài Gòn đấy chứ.
    MỸ đóng quân ở Hàn Quốc và ở Nhật Bản, sao người Hàn, người Nhật không bào Mỹ xâm lược nước họ? Rồi có một thời gian (trước tháng 2-1979) lính Trung cộng đóng quân khắp miền Bắc, sao CS của ta không bảo Trung quốc xâm lược miền Bắc? Cuộc chiến tranh Nam- Bắc thế kỷ XX là cuộc huynh đệ tương tàn, nồi da nấu thịt khủng khiếp nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam vì có yếu tố nước ngoài. Đay là cuộc đáu tranh ý thức hệ giữa hai phe diễn ra trên đất nước ta. Ở miền Nam ngoài lính Mỹ ra thì có cả quân lính của nhiều nước khác như Úc, Hàn quốc và vài nước châu Phi. Nước ta chỉ độ lập sau khi Liên xô sụp đổ, tức là nhờ ơn Liên xô sụp đổ mà Việt Nam được độc lập. Trước kia thì "Không có CM tháng Mười (Nga) thì không có CM tháng Tám (Việt Nam)" Tức là nước ta hoàn toàn phụ thuộc vào tình hình nước ngoài chi phối.

    Còn về việc CS hiện nay đòi nắm quyền lãnh đạo và thực chất chế độ CS hiện nay thì ai cũng rõ rồi, đó chỉ là tham quyền cố vị, họ nói “Đảng lãnh đạo là nguyên tắc”, vậy dựa vào cái gì mà bảo đó là nguyên tắc? Ai đề ra nguyên tắc? Còn nhà nước dân chủ thì trưng cầu dân ý mới là nguyên tắc. Chính CS cũng biết nếu trưng cầu dân ý thì họ thất bại nên họ tự dựng nên nguyên tắc. Theo họ thì có thể bán nước cho Tàu cũng là nguyên tắc cũng nên.
    Có một điều chưa lý giải được là tại sao Liên xô và các nước Đông Âu xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng CS (chứ không xóa bỏ Đảng CS) thì dễ thế, cũng chẳng có phong trào đấu tranh cho dân chủ, cũng chẳng có phong trào con đường nào hết, thời đó lại chưa có internet, cũng chẳng có chuyện tranh luận này nọ như ta hiện nay, thế mà CS lại đổ? Mọi người thử lý giải xem sao? Hay đay là tình hình phụ thuộc vào trình độ dân tộc?