Nguyễn Gia Kiểng - Tương quan lực lượng đã thay đổi

  • Bởi nguyen_y_van
    21/06/2013
    7 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    Tin liên quan:

    Thưa các chí hữu và thân hữu,

    Hôm nay là buổi họp cuối của phân bộ Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên tại Paris trước khi anh em chia tay nhau trong hai tháng hè. Nhân dịp này cũng như các năm trước phân bộ Paris đã mời thêm một số thân hữu để trao đổi về tình hình đất nước.

    Xin cảm ơn anh Lê Mạnh Tường và ban thường trực phân bộ Paris đã có nhã ý cho phép tôi được nói vài lời với các bạn. Hân hạnh của tôi càng lớn vì hôm nay ngoài các thân hữu quen thuộc còn có sự hiện diện của một số anh chị vừa từ trong nước ra, của anh Nguyễn Quốc Nam trong Liên Minh Dân Chủ, anh Đặng Quốc Nam chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris và anh Trần Minh Răn thuộc Tổ Chức Phục Hưng, của chị Thanh Thảo, anh Trương Bổn Tài và anh Ngô Văn Quang đến từ Mỹ. Xin chào các anh các chị.

    Chúng ta gặp nhau hôm nay trong không khí thân mật và vui vẻ của một cuộc họp mặt giữa bạn bè để trao đổi những ý kiến và thông tin vào giữa lúc mà đất nước đang chuyển động nhanh chóng trong một bối cảnh thế giới đang thay đổi lớn và cuộc vận động dân chủ hóa cũng đi vào một giai đoạn mới.

    Trước hết thế giới đã thay đổi lớn và vẫn còn đang tiếp tục thay đổi sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã kéo dài sáu năm và vẫn chưa chấm dứt. Trong hàng triệu trang sách báo về cuộc khủng hoảng này chúng ta có thể ghi nhận đồng thuận nổi bật là khuynh hướng kích thích tăng trưởng bằng tiêu thụ và nhập khẩu thả cửa đã chấm dứt; quan tâm của của mọi quốc gia hiện nay và trong nhiều thập niên sắp tới là cân bằng ngân sách và cán cân thương mại.

    Trong bối cảnh đó các nền kinh tế chủ yếu dựa trên xuất khẩu như Trung Quốc và Việt Nam sẽ rất điêu đứng. Cần lưu ý rằng Việt Nam còn lệ thuộc vào ngoại thương nhiều hơn Trung Quốc. Nước ta là một trong vài nước lệ thuộc ngoại thương nhất thế giới. Chỉ số phụ thuộc ngoại thương - tức tổng số xuất nhập khẩu so với GDP- của Việt Nam là gần 200%, quá hai lần chỉ số của Trung Quốc và gần gấp năm lần mức trung bình thế giới. Tình thế mới đòi hỏi một chính quyền tài giỏi, trong sạch, quyết tâm và chính xác để tổ chức lại cố gắng quốc gia, chặn đứng lãng phí, chia sẻ đồng đều những hy sinh cần thiết, lôi kéo những nguồn đầu tư mới và những kỹ thuật mới và tìm kiếm những vận hội mới. Chính quyền cộng sản không phải là chính quyền đó. Trái lại nó là một chính quyền tham nhũng và bất tài. Bản chất tham nhũng của nó đã đưọc phơi bày qua quá nhiều vụ tai tiếng, mà Vinashin, Vinalines chỉ là những thí dụ. Sự bất tài của nó đã biến Việt Nam thành một trạm xuất khẩu của hàng hóa Trung Quốc. Chúng ta xuất khẩu ồ ạt nguyên liệu và thực phẩm sang Trung Quốc đến độ nguồn than Quảng Ninh đã sắp cạn nhưng vẫn thâm thủng mậu dịch với Trung Quốc 14 tỷ USD mỗi năm vì sao? Đó là vì chúng ta nhập khẩu hàng hóa Trung Quốc mang sẵn nhãn made in Vietnam để tái xuất khẩu sang Hoa Kỳ và Châu Âu. Xuất khẩu của ta vì vậy tạo công ăn việc làm cho người Trung Quốc chứ không phải cho người Việt Nam.

    Nét đậm của thế giới hiện nay là tương quan lực lượng đã thay đổi, các chế độ độc tài còn lại không còn là một đe dọa cho các nước dân chủ nữa. Chúng đều rất tụt hậu về mặt khoa học kỹ thuật, trần trụi về tư tưởng chính trị, kém hẳn các nước dân chủ về sức mạnh quân sự và chỉ có một trọng lượng kinh tế sấp sỉ 15% của kinh tế thế giới. Thế giới dân chủ không cần và cũng không sợ các chế độ độc tài nữa

    » Nguyễn Gia Kiểng

    Trong bối cảnh kinh tế thế giới thay đổi hiện nay chúng ta là một trong những nước gặp khó khăn nhất nhưng lại chỉ có một chính quyền tồi dở bậc nhất.

    Thế giới cũng không chỉ thay đổi trong sinh hoạt kinh tế. Từ hơn hai năm qua một làn sóng dân chủ mới, làn sóng dân chủ thứ tư trong lịch sử thế giới, đã trào dâng khắp nơi.Tại các nước dân chủ phát triển nó là làn sóng phẫn nộ đòi hỏi một xã hội công bằng hơn và nhân bản hơn dành ưu tiên cho kinh tế thực, nghĩa là kinh tế sản xuất hàng hóa và dịch vụ, thay vì cho đầu cơ, đòi hỏi quyền lực thực sự phải thuộc về các định chế dân cử thay vì các thế lực tài chính. Tóm lại là đòi hỏi một nền dân chủ lành mạnh hơn.

    Tại Bắc Phi và Trung Đông nó đã quật ngã các chế độ độc tài bạo ngược kéo dài từ nhiều thập niên và đặt các chế độ còn lại trước chọn lựa dân chủ hóa hoặc tiêu vong. Ngay trong lúc này chúng ta đang chứng kiến chính quyền Erdogan tại Turkey, được coi là một chính quyền Hồi Giáo gương mẫu, lúng túng trước các cuộc biểu tình rầm rộ đòi một chế độ dân chủ thực sự thế quyền. Sự kiện này cũng như những gì đã và đang diễn ra tại các nước dân chủ phát triển chứng tỏ các dân tộc trên thế giới không còn hài lòng với các chế độ dân chủ tạm đủ nữa mà đòi dân chủ chân chính và trọn vẹn.

    Tại Châu Á nó đang, và trong nhiều trường hợp đã, biến các chế độ dân chủ hình thức tại Singapore, Mã Lai, Indonesia, Philippines và Thái Lan thành những chế độ dân chủ thực sự. Một cách đột ngột và ngoạn mục chế độ quân phiệt Miến Điện nổi tiếng sắt máu và lì lợm đã chọn chuyển hướng về dân chủ. Làn sóng dân chủ mới cũng đã làm lung lay cả chế độ Putin tại Nga mà có lúc thế giới đã cho là không gì lay chuyển được. Ngay cả chế độ cộng sản Trung Quốc mà chế độ CSVN lấy làm mẫu mực và chỗ dựa ý thức hệ cũng bắt đầu biến động.

    Nét đậm của thế giới hiện nay là tương quan lực lượng đã thay đổi, các chế độ độc tài còn lại không còn là một đe dọa cho các nước dân chủ nữa. Chúng đều rất tụt hậu về mặt khoa học kỹ thuật, trần trụi về tư tưởng chính trị, kém hẳn các nước dân chủ về sức mạnh quân sự và chỉ có một trọng lượng kinh tế sấp sỉ 15% của kinh tế thế giới. Thế giới dân chủ không cần và cũng không sợ các chế độ độc tài nữa. Thời đại của chủ nghĩa đối ngoại thực tiễn – nghĩa là miễn cưỡng chấp nhận sống chung và hợp tác kinh tế với các chế độ bạo ngược vì hòa bình - đã chấm dứt. Các chế độ độc tài còn lại đang sống những ngày khó khăn cuối cùng.

    Không ngạc nhiên là trong một bối cảnh thế giới như thế chính quyền CSVN chao đảo và chia rẽ. Tình hình kinh tế xã hội đang cực kỳ nguy kịch. Hoạt động kinh tế đình đốn, đời sống nhân dân sa sút mỗi ngày, hệ thống ngân hàng trên bờ sụp đổ vì nợ xấu chồng chất; trái bong bóng bất động sản đang xì hơi; nợ công đã được chính thức nhìn nhận ở mức độ 100% GDP, có thể gấp đôi nếu kể cả những món nợ không thể hoàn trả của các tập đoàn và tổng công ty quốc doanh mà nhà nước bảo lãnh. Thêm vào đó là sự nhu nhược hổ nhục của chính quyền trước những hành động lấn chiếm xấc xược của Trung Quốc trên Biển Đông. Sự phẫn nộ của dân chúng và của cả đa số đảng viên cộng sản đối với chế độ đã lên tới cực điểm.

    Tuy vậy những cố gắng để tồn tại của chính quyền cộng sản đã chỉ có tác dụng khiến nó sụp đổ nhanh chóng hơn và bi đát hơn. Chúng ta có thể lưu ý là mặc dù đất nước đang chồng chất những vấn đề kinh tế xã hội khẩn trương tất cả các hội nghị trung ương gần đây của đảng cộng sản đã chỉ tập trung giải quyết những mâu thuẫn nội bộ của đảng. Điều này có nghĩa là đảng cộng sản đã quá bệnh hoạn để còn quan tâm giải quyết những vấn đề quốc gia. Nhưng những hội nghị trung ương này đã không giải quyết được gì cả, tình trạng của đảng cộng sản chỉ ngày một nguy ngập hơn. Như vậy phải hiểu rằng bệnh tình của đảng cộng sản không còn thuốc chữa. Thực tế là đảng cộng sản hiện nay không còn lãnh đạo bởi vì bộ chính trị đã mất quyền quyết định. Nó chỉ còn là một hư cấu. Chế độ CSVN đang chuyển hóa từ một chế độ độc tài đảng trị sang một chế độ độc tài cá nhân. Dự án sửa đổi hiến pháp mà chế độ đang xúc tiến chỉ xác nhận định hướng này, nó tập trung mọi quyền lực vào tay một chủ tịch nước có mọi triển vọng cũng sẽ là người cầm đầu đảng. Nhưng đây là một chuyển hóa rất nghịch lý. Bình thường các cuộc chuyển hóa tương tự đã diễn ra trên thế giới đều theo cùng một kịch bản. Đó là một lãnh tụ có uy tín lớn dựa vào uy tín cá nhân để lấn áp đảng, biến đảng thành công cụ của mình. Tình hình Việt Nam hiện nay khác hẳn. Nguyễn Tấn Dũng, con người mạnh nhất, đang thắng thế và khống chế đảng lại cũng là người bị thù ghét và khinh thường nhất trong cả xã hội lẫn nội bộ đảng sau khi đã thất bại trong tất cả mọi địa hạt. Ông đã chỉ không bị kỷ luật và cách chức vì ban lãnh đạo đảng không còn quyền quyết định. Một chế độ độc tài cá nhân như vậy chắc chắn không thể sống lâu.

    Phong trào dân chủ Việt Nam cũng đang thay đổi một cách triệt để về cả phong cách lẫn diễn viên. Cho tới nay chúng ta đã chờ đợi nhiều ở thành phần trí thức tiến bộ xuất phát từ bộ máy đảng và nhà nước cộng sản và chúng ta đã liên tục thất vọng. Những người này quá ít và họ cũng thiếu quyết tâm. Trừ một vài trường hợp đặc biệt đáng trân trọng, hoặc vì quá ràng buộc với những đặc ân của chế độ hoặc vì thiếu dũng cảm và ý chí họ đã không đi xa hơn những yêu cầu và kiến nghị, đã chỉ hành động quá muộn và quá ít trong khi tuổi đời của họ ngày càng cao và ảnh hưởng ngày càng suy giảm. Vai trò của họ trong cuộc vận động dân chủ không còn quan trọng nữa. Nhưng một thế hệ những người dân chủ mới đã nhập cuộc. Những người trẻ này không nợ nần gì với chế độ mà còn nhìn chế độ như là một trở ngại cho tương lai của họ. Họ có khát vọng dân chủ thành thực và quả quyết hơn, có lý luận và kiến thức cập nhật hơn hẳn thế hệ cha chú vì là những đứa con của của kỷ nguyên tri thức và truyền thông. Họ đã chiếm vai trò chủ động trong cuộc đấu tranh giành dân chủ và cũng đang góp phần hy sinh chính. Chúng ta có thể nhận xét là từ vài năm qua nạn nhân của các vụ án chính trị thô bạo đều là những người trẻ. Chế độ cộng sản đã vùi dập và cướp đi của những thanh niên yêu nước và dũng cảm này những năm đẹp nhất trong mùa xuân của đời.

    Để nhìn về tương lai chúng ta cần ý thức thực rõ ràng rằng tương quan lực lượng đã thay đổi. Nếu chúng ta nhìn thật kỹ thì phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay, dù chưa thành đội ngũ, đã mạnh hơn chế độ độc tài. Đừng vì thấy chính quyền cộng sản bắt giam, xử án và bỏ tù mà nghĩ rằng nó mạnh.

    Những người trẻ này không nợ nần gì với chế độ mà còn nhìn chế độ như là một trở ngại cho tương lai của họ. Họ có khát vọng dân chủ thành thực và quả quyết hơn, có lý luận và kiến thức cập nhật hơn hẳn thế hệ cha chú vì là những đứa con của của kỷ nguyên tri thức và truyền thông.

    » Nguyễn Gia Kiểng

    Với sự phát triển của mạng Internet thế giới ngày nay có hai không gian, một không gian ảo và một không gian thực trong đó không gian ảo là chính. Đại bộ phận kiến thức, thông tin và trao đổi khoa học, kỹ thuật, kinh tế, tài chính, thương mại đều qua không gian ảo. Không gian thực chỉ còn là một phần đặc biệt của không gian ảo. Không gian ảo quyết định cách suy nghĩ và hành động của các đối tác trong xã hội. Vì thế ai làm chủ được không gian ảo thì sớm muộn cũng làm chủ được không gian thực. Ngược lại thế lực nào thất bại trong không gian ảo thì sớm muộn cũng mất không gian thực. Và xu hướng này chỉ ngày càng mạnh hơn với thời gian bởi vì nó là xu hướng không thể đảo ngược. Chế độ CSVN đã thất bại hoàn toàn và bị lố bịch hóa trong không gian ảo, nó sẽ thất bại. Hiện nay đã có hơn 35 triệu người Việt Nam sử dụng Internet, nghĩa là gần như tổng số người Việt Nam ở tuổi hoạt động, chưa kể 120 triệu điện thoại di động. Chính sách bưng bít để xuyên tạc và chia rẽ, bí quyết sống còn của chế độ, đã bị vô hiệu hóa. Không gian Internet xóa bỏ khoảng cách và sự phân biệt trong nước với ngoài nước, nó cũng đồng thời đem đến cho một sinh viên Việt Nam cùng một lúc cùng những thông tin và kiến thức của một sinh viên Mỹ hay Châu Âu. Thế hệ dân chủ trẻ Việt Nam gặp gỡ, trao đổi, động viên nhau và kết hợp với nhau trên mạng Internet nơi chính quyền cộng sản không thể sử dụng dùi cui, chó nghiệp vụ và nhà tù. Họ đã làm chủ không gian ảo và đang sắp sửa dắt tay nhau vào xã hội thực

    Thưa các bạn,

    Chúng ta có thể nói Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc cách mạng dân chủ. Tuy vậy tình hình dù chín muồi và thuận lợi đến đâu cũng không có nghĩa là dân chủ tự nhiên sẽ thắng. Vẫn còn một điều kiện không có không được và điều kiện này tuy chỉ tùy thuộc chúng ta nhưng chúng ta lại vẫn chưa có. Đó là một tổ chức dân chủ mạnh. Chúng ta cần nói dứt khoát với nhau một lần cho tất cả rằng đấu tranh chính trị bao giờ cũng là đấu tranh có tổ chức và không bao giờ có thể là đấu tranh cá nhân cả. Chúng ta chỉ có thể giành thắng lợi cho dân chủ nếu có một tổ chức dân chủ mạnh. Đáng buồn là chúng ta vẫn thiếu một tổ chức dân chủ có tầm vóc. Chúng ta càng cần một tổ chức dân chủ mạnh để đem lại lòng tin và động viên một quần chúng mà sự phẫn nộ đã lên rất cao nhưng quan tâm chính trị lại rất thấp bởi vì sự bất mãn với một chính quyền tham bạo kéo dài quá lâu sau cùng đã biến thành sự thất vọng đối với chính đất nước.

    Chúng ta chưa có một tổ chức chính trị mạnh hoặc vì chúng ta chưa ý thức được sự cần thiết của tổ chức hoặc vì chúng ta chưa hiểu rõ những đòi hỏi của việc tạo dựng tổ chức. Chúng ta đang cần một đột phá tư duy để đừng bỏ lỡ cơ hội một lần nữa.

    » Nguyễn Gia Kiểng

    Không phải là phong trào dân chủ đã không có tiến bộ. Lối đấu tranh nhân sĩ đã trở thành nhạt nhẽo. Cũng không còn cảnh nhốn nháo của vô số tổ chức hữu danh vô thực. Nhưng chúng ta vẫn còn cần một ý thức thật dứt khoát rằng mọi cố gắng của chúng ta phải chủ yếu nhắm xây dựng tổ chức dân chủ; mọi hành động cá nhân hoặc trong khuôn khổ những kết hợp ngẫu hứng chỉ có tác dụng giới hạn, thậm chí còn có thể có hại nếu chúng đánh lạc sự chú ý của quần chúng khỏi cố gắng quan trọng nhất trong lúc này là xây dựng tổ chức dân chủ.

    Song song với ý thức về sự cần thiết của tổ chức chúng ta cũng cần tiến lên trong văn hóa tổ chức để hiểu rằng một tổ chức chính trị chỉ có thể xây dựng được, và cũng chỉ xứng đáng với cố gắng xây dựng, nếu được quan niệm như là dụng cụ để thể hiện một tư tưởng chính trị đúng đắn và thực hiện một dự án chính trị đúng đắn. Như thế bước đầu dài và khó khăn là phải tìm ra và tạo ra một đội ngũ nòng cốt của những con người có bản lãnh, có quyết tâm và gắn bó với nhau trong một tư tưởng chính trị và trong một dự án chính trị. Chúng ta chưa có một tổ chức chính trị mạnh hoặc vì chúng ta chưa ý thức được sự cần thiết của tổ chức hoặc vì chúng ta chưa hiểu rõ những đòi hỏi của việc tạo dựng tổ chức. Chúng ta đang cần một đột phá tư duy để đừng bỏ lỡ cơ hội một lần nữa.

    Đó là niềm tin nền tảng của anh em chí hữu THDCĐN chúng tôi mà hôm nay trong buổi họp mặt thân mật này tôi xin chia sẻ cùng quí thân hữu.

    Nguyễn Gia Kiểng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Để khắc phục điểm yếu này :"Chúng ta chưa có một tổ chức chính trị mạnh hoặc vì chúng ta chưa ý thức được sự cần thiết của tổ chức hoặc vì chúng ta chưa hiểu rõ những đòi hỏi của việc tạo dựng tổ chức."
    nhưng:" Chúng ta đang cần một đột phá tư duy để đừng bỏ lỡ cơ hội một lần nữa.

    tôi có ý tưởng đề xuất (tại mục:https://danluan.org/tin-tuc/20130621/thu-cam-on-cua-tien-si-cu-huy-ha-vu...)
    ,tôi xin chép lại dưới đây :
    Đọc xong bài của Bác Nguyễn Ngọc Già ,tại đây (http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.x-cafevn.org/node/...) thấy quá đã. Tôi cho rằng : CQ cs VN bây giờ KO BIẾT ĐỐI XỬ THẾ NÀO VỚI TÙ NHÂN CHHV . MUỐN ĐẦU ĐỘC CŨNG KO ĐƯỢC, MUỐN NÓI XẤU BÔI NHỌ CŨNG KO ĐƯỢC, VÀ ĐAU NỮA là MUỐN ĐỐI ĐÃI TỬ TẾ VỚI CHHV CŨNG KO ĐƯỢC ,VÌ BẼ MẶT ,VÌ KO THỂ GIẢI THÍCH ĐƯỢC TẠI SAO LẠI PHẢI ƯU ĐÃI CHO TÙ NHÂN CHHV , THẾ TÙ NHÂH KHÁC TẠI SAO LẠI KO ĐƯỢ "HƯỞNG ƯU ĐÃI" .mÀ CQ cs CÓ ƯU ĐÃI THỰC CHHV THÌ CŨNG CHẲNG AI TIN.
    (À may ra cái bọn dlv ,hoặc bọn não trạng như BH sẽ tin để lấy cớ tha hồ mà hò hét mà ra chửi rủa xả phe đấu tranh dân chủ)
    Tôi nghĩ các tù nhân lương tâm khác hãy học tập CHHV ĐỒNG LOẠT TỪ CHỐI CƠM TÙ ( AI AI CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC) mà chưa cần tới TUYỆT THỰC và khi đó người nhà tha hồ vào thăm nom.
    Biết đâu dân tộc VN đỡ khổ nhờ PHONG TRÀO TỪ CHỐI CƠM TÙ !!!
    --
    TÔI CẢM THẤY TIẾN TRÌNH ĐẤU TRANH ĐÒI DÂN CHỦ ở VN SANG GIAI ĐOAN PHÁT TRIỂN MỚI SAU VỤ TUYỆT THỰC CỦA CHHV.
    Tôi nghĩ mọi người hãy tập trung cùng suy nghĩ các chiến thuật áp đụng cho PHONG TRÀO TỪ CHỐI CƠM TÙ cổ vũ ủng hộ cho các tù nhân lương tâm.
    Tôi nghĩ áp dụng chiến thuật xa luân chiến : 1- Cứ mỗi tuần có 3-5 tù nhân tuyên bố TỪ CHỐI CƠM TÙ vì một lý do cụ thể của từng trường hợp hòan cảnh của mỗi tù nhân ( ví dụ không được để gió lùa vào thẳng người).
    2- Nếu người nào có sức khỏe thì tuyên bố tuyệt thực .
    3- Cứ từng nhóm 03-5 người tù thay nhau tuyênn bố từ chối cơm tù hang tuần hoặc hằng thàng.
    4- Cứ 03 tháng một thì có tù nhân tuyên bố tuyệt thực.

    Các lý do tuyên bố từ chối cơm tù thì có vô số : ví dụ đề nghị trả lời công khai thư khiếu nại, hoặc yêu cầu cụ thể( của từng tù nhân) gì đó, hoặc để ủng hộ Kiến nghị sủa HP1992 của 72 nhân sỹ,.....

    Sơ qua ý tưởng là như vậy, xin tất cả mọi người hãy tập trung đồng lòng đồng sức , hãy bỏ qua mọi khác biệt còn tồn tại để động viên cổ vũ bước khởi đầu một giai đoạn phát triển mới trong cuộc đấu tranh đòi dân chủ cho nhân dân VN chúng ta.
    Mỗi tù nhân lương tâm VN hãy trỡ thành CHHV và tới lúc sẽ xuất hiện Mahatma Gandhi của VN.

    ( Một minh chủ (từ dùng theo cách của Bác Ngự) sẽ xuất hiện )

    Phản hồi: 

    Còn điều này nữa ông Kiểng có lẽ chưa tính đến: Việt Nam đang nợ Trung Quốc số tiền xấp xỉ 60% GDP(nguồn tin từ anh bạn tôi ở bộ công thương). Việt Nam còn chưa sụp đổ về kinh tế là nhờ nguồn tiền từ TQ chuyển vào. Thậm chí lương cho quân đội nd VN hơn 50% lấy từ nguồn tài trợ của TQ. Cho nên không có hy vọng gì về một cải cách từ phía thượng tầng. Còn về phía hạ tầng và nhân dân lao khổ và các trí thức chờ thời thì còn bi đát hơn: Dân chúng thì bị ru ngủ, trí thức thì ươn hèn, có mỗi cái quyền được nói mà không dám sử dụng, còn nói chi đến các kết hợp tầm vóc. Đừng so sánh Việt Nam với Miến Điện, vì Miến Điện là đất nước có đạo, các tướng lĩnh cầm quyền mặc dù rất quân phiệt nhưng có những cái ngưỡng tinh thần giúp họ hành động ít nhiều theo tiếng gọi của tinh thần dân tộc, của lương tri lẽ thường, (Bà Suu Kyi mà ở Việt Nam chắc là bị thủ tiêu lâu rồi). CNCS là thứ chủ nghĩa vô đạo, người ta có thể nhân danh lý tưởng CS và làm đủ mọi điều xấu xa mà không thấy lương tâm cắn rứt (những hành động như vu khống người khác bằng bao cao su, hay ném phân vào nhà người ta, con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng,.. chỉ có thể xảy ra ở các chính thể vô đạo như là nhà nước cộng sản).

    Phản hồi: 

    Tương quan lực lượng đã thay đổi - Nguyễn Gia Kiểng 16/6/13 (!?!?)

    [1].Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA chân chính?
    Theo Bách khoa toàn thư mở tiếng Việt, Chính trị gia hay Nhà chính trị hay Chính khách là một người tham gia trong việc gây ảnh hưởng tới chính sách công và ra quyết định. Trong đó bao gồm những người giữ những vị trí ra quyết định trong chính phủ và những người tìm kiếm những vị trí đó, dù theo phương thức bầu cử, bổ nhiệm, đảo chính, gian lận bầu cử, quyền thừa kế hay các phương thức khác.

    a). Chính trị gia chân chính là người có thực tài về kinh bang tế thế, có nguyện vọng và mục đích cao quý, chính đáng, muốn đem khả năng của mình ra để giúp đời, giúp nước. Họ chấp nhận hy sinh:

    Đời CHÍNH TRỊ từ khi tôi đã hiểu
    Dấn thân vô là phải chịu tù đày
    Là gươm kề tận cổ súng kề tai
    Là thân sống chỉ coi còn một nửa -- (nhại Tố Hữu)

    b). Tuyệt đại đa số các chính trị gia chân chính đều phải gia nhập đảng phái chính trị của mình. Họ sẽ được rèn luyện chu đáo hơn, sống trong kỷ luật cộng đồng văn minh hơn, được săm soi, gò bó từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động mọi lúc mọi nơi và từng ngày một. Bản lĩnh chính trị của họ, qua đó sẽ được nâng dần, nâng dần...

    c). Cho đến khi được cầm quyền, bất kỳ một đảng phái cầm quyền [kể cả chính trị gia của họ] cũng đều có ba nhiệm vụ chính:
    - Bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia
    - Gìn giử an ninh trật tự trong lãnh thổ quốc gia
    - Bảo đảm, ở mức cao nhất có thể, rằng mỗi đơn vị xã hội là gia đình phải có được nơi chốn sinh sống và phương kế sinh nhai trong lãnh thổ quốc gia của mình.

    Nếu là đảng cầm quyền, là một chính phủ đương quyền mà không thực thi được 3 nhiệm vụ chính yếu của mình thì ...một cách đơn giản và dể hiểu:
    - Người dân rời bỏ quốc gia đó: tỵ nạn chính trị, kinh tế
    - Người dân đứng lên "lật đổ" chính phủ
    - Một quốc gia khác xâm lăng và có thể thôn tính quốc gia đó

    d). Sự cầm quyền của các Chính Trị Gia phải có thời hạn:
    Lấy ví dụ, trong năm 2012, nếu dân Mỹ không hài lòng, qua quyền lực tối thượng của lá phiếu, người dân sẽ "mời" chính phủ Obama về vườn để chính phủ khác lên thay. Sự thay đổi, chuyển tiếp quyền lực diễn ra quyết liệt nhưng hoàn toàn trong trật tự, hòa bình và theo thông lệ.

    ------------------------------ [2.a].Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, Chính Khách Sa-lông? – nguyenducquyzen 2006

    Theo em hiểu, chính khách sa lông là để chỉ đến những người thuộc về phe đối lập ‘cuội’ với những người cầm quyền csvn hiện nay. Họ đang ở trong nhà mát ăn bát vàng, hưởng thụ cuộc sống ấm êm và làm chính trị theo kiếu hô hào, kêu gọi, kích động… Họ xui khiến, khiến cho những người công nhân, nông dân, người lao động VN phải tham gia, dấn thân vào cuộc đấu tranh với chính quyền csvn hiện tại.

    Điều đặc biệt nhất là trong những cuộc đàm đạo ở những bộ sa lông trong nhà -nhằm mục đích thay đổi chính quyền hiện tại- hoặc -thay đối chính sách của chính quyền hiện tại- họ đều đòi hỏi phải theo hướng có lợi cho mình !?.

    Để đảm bảo vừa có thể làm chính trị theo kiểu đó -được hưởng cuộc sống ấm êm- thì họ thường là sinh sống ở nước ngoài; còn nếu ở trong nước thì họ được thế lực của ‘bàn tay lông lá’ nước ngoài bảo hộ.

    Cá biệt, trong trưòng hợp không có thế lực nước ngoài bảo hộ thì họ sẽ thực hiện những việc hô hào, kêu gọi, kích động… trong phạm vi mà chính quyền hiện tại cho phép, đủ để họ không bị …vào tù !!.

    Nói chung họ là những con người coi chính trị như là một trò giải trí!. Họ làm chính trị như là tạo thêm một vật trang sức cho bản thân mà thôi, chứ họ không dám tham gia vào việc đấu tranh thực sự!. Bởi vì vậy cho nên thế lực của họ rất yếu, hầu như không đáng kể, không có khả năng uy hiếp đối với chính quyền csvn hiện tại, bản lĩnh chính trị của họ yếu kém, ngại khó, sợ khổ không dám chấp nhận hy sinh tù đày… Họ không dám dấn thân vào tranh đấu thật sự !!!.

    -------------------------------- [2.b].Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU?

    Các quí vị chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU cũng là những người thuộc về phe đối lập ‘cuội’ với những người cầm quyền csvn hiện nay. Họ thường xuyên lạc quan viển vông theo ý riêng của mình, họ lạc quan không có cơ sở về tổ chức, tổ chức và tổ chức (Lênin). Họ liên tục tỏ ra nóng vội, chủ quan về hiện trạng lôi kéo công nhân, nông dân, người lao động trong nước. Họ không hiểu rằng trong bất kỳ một sự biến chính trị nhung, cam nào thì lực lượng quần chúng công nhân, nông dân… mới là sức mạnh thật sự quan trọng, mới là sức mạnh quyết định:

    Tâm linh rỉ rả thay nhận thức
    Bạc tiền tí tách đổi nhân tâm
    Nâng cao dân trí, thêm đồng chí.
    Phát triển thanh niên, tổ chức ngầm – Nguyên Anh

    Ấn tượng của ‘quí vị’ chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU đối với các nhà đương quyền của csvn thường là nếu không BĨU MÔI KHINH BỈ thì cũng … MĨM CƯỜI Ý NHỊ!.

    — Có bài vè dành cho ‘chính khách sa-lông’ LẠC QUAN TẾU :
    Mấy đứa nhi nhô các diễn đàn
    Tưởng mình thánh tướng cứu giang san
    Mai kia Đảng Cộng chia vài ghế
    Mốt nọ “phe ta” được mấy bàn ?!

    Mẹ đĩ đêm mơ “đàn sáu tấm”,
    Bố cu ngày mộng “nhạc hai giàn”!
    Ô hô ! , “cứu quốc” trên bàn phím
    Mưa máu gió tanh cũng …ngút ngàn! — Theo: Vô danh thị

    — Lại …cũng có bài họa vè dành cho ‘chính khách sa-lông’ LẠC QUAN TẾU:
    Sang xuân đất Việt rộn cung đàn
    Tràn ngập tin vui những đặc san.
    Lôi thôi thành lập đôi ba đảng,
    Loè loẹt xưng danh sáu bảy hàm.

    Cả nhóm kê khai vài vị cốp
    Một phường xưng tụng khối ông tham.
    Giật gân báo chí ngồi thu lợi,
    “Cứu quốc” đứng ngoài.. ngó Việt Nam! — Theo: Vô danh thị

    Phản hồi: 

    Cảm nhận của riêng tôi: tác giả có phần lạc quan khi đánh giá tình hình mà tôi e rằng chưa đến thời điểm đáng mừng "Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc cách mạng dân chủ".

    Điều đáng mừng là đúng như tác giả nhận định: "Cũng không còn cảnh nhốn nháo của vô số tổ chức hữu danh vô thực."

    Đồng thời tôi cũng cảm nhận rằng tác giả đã nêu bật được sự cần thiết để ra đời hay để chuẩn bị tích cực cho sự ra đời một "cái đầu" mà tôi đã có nói tới trong một ý kiến góp ý ở bài viết của tác giả Văn Vương:

    [quote="Nguyễn Gia Kiểng"]
    " ... Nhưng chúng ta vẫn còn cần một ý thức thật dứt khoát rằng mọi cố gắng của chúng ta phải chủ yếu nhắm xây dựng tổ chức dân chủ; mọi hành động cá nhân hoặc trong khuôn khổ những kết hợp ngẫu hứng chỉ có tác dụng giới hạn, thậm chí còn có thể có hại nếu chúng đánh lạc sự chú ý của quần chúng khỏi cố gắng quan trọng nhất trong lúc này là xây dựng tổ chức dân chủ.

    ...

    Như thế bước đầu dài và khó khăn là phải tìm ra và tạo ra một đội ngũ nòng cốt của những con người có bản lãnh, có quyết tâm và gắn bó với nhau trong một tư tưởng chính trị và trong một dự án chính trị. Chúng ta chưa có một tổ chức chính trị mạnh hoặc vì chúng ta chưa ý thức được sự cần thiết của tổ chức hoặc vì chúng ta chưa hiểu rõ những đòi hỏi của việc tạo dựng tổ chức. Chúng ta đang cần một đột phá tư duy để đừng bỏ lỡ cơ hội một lần nữa."[/quote]

    Nếu như chỉ chờ đợi cho đến ngày có được dân chủ trọn vẹn như ý kiến của bác Ngự (bên bài của tác giả Văn Vương theo link đã dẫn): "Nhưng tui nói rõ, tui chỉ kiếm dân chủ thui, tui không kiếm minh chủ đâu. Chừng nào tui có dân chủ, lúc đó tui sẽ kiếm ra minh chủ" thì e rằng không thực tế vì quá trình dân chủ hóa khó có thể diễn ra một cách trơn tru và thẳng tiến trong vài ba chục năm trước mắt. Nhận thức về dân chủ của một khối cả trăm triệu người (còn tăng nữa) khó có thể hình thành được một cách như ý trong vài ba năm, thậm chí trong mười hay hai mươi năm tới.

    Có thể tham khảo Miến Điện (nơi mà nhận thức về dân chủ của người dân chưa chắc đã cao hơn VN) với sự hiện diện của đảng của nhà đối lập Aung San Suu Kyi.

    Phản hồi: 

    [quote=Thích phản biện]Ngược lại, sau sự sụp đổ, đảng cs đã phân công giữa đảng và chính quyền (đảng nắm quân đội, chính quyền nắm kinh tế) để không cá nhân nào đủ quyền lực thao túng (như Gorbachev).

    ...

    Vậy mà mấy ông cứ ngồi đó phán là nó càng ngày càng suy thoái. Không nghiên cứu ra được cái gì hay.

    Hết thuốc chữa![/quote]
    Phán kiểu này thì quá lơ ngơ !
    Đảng nắm quân đội bằng lương khô à ?

    Thằng nào chi tiền thì có quyền chọn nhạc, sự đời lúc nào cũng thế cả. Đối với dân VN thì tiền còn là tiên là phật, có mấy ai dám cãi tiên chống phật đâu, cả dân lẫn quân cán chính ta đang kéo nhau đi lễ bái cúng kiến rần rần khắp nước VN đấy.

    Mới đây có tin hay là các đồng chí Viettel ưu tú của quân đội nhân dân ta đã quyết định mang 33 triệu đô na qua Mỹ để phát triển kinh tế. Điều thắc mắc là chẳng lẽ các các đồng chí ấy không lo sợ về nguy cơ sẽ có ngày bọn Mỹ nó phong tỏa tài sản, tài khoản của ta như đã từng làm đối với bọn Tunisia, Lybia sao ? :)

    Phản hồi: 

    Kinh nghiệm đã chỉ ra: Đấu tranh tự do dân chủ khi nền kinh tế trình độ thấp sẽ vẫn chỉ dẫn đến chế độ "lục súc tranh ăn".
    Đừng du nhập vào Việt Nam. Người Việt Nam chỉ nên theo 1 nguyên tắc thôi: Khoa học luôn chiến thắng.
    Vậy, hãy chấp nhận rằng những người cộng sản đã chiến thắng trong cuộc đấu tranh quân sự và đấu tranh tuyên truyền, tức là chỉ còn đấu trang bằng khoa học thôi.
    Hãy phê phán, phản biện các cuốn giáo trình, các công trình nghiên cứu, chứ đừng bơm đểu phê phán cái gì khác.

    Phản hồi: 

    Ở LX và ĐÂ, gia tài của chính quyền cs sau sự sụp đổ rơi vào tay chỉ một số người như Khodocopxki, Abramovic. Chỉ còn những mỹ từ đẹp đẽ như là "cách mạng nhung", cam, v.v... là giành cho người dân.

    Trước đó, bao nhiêu người Ấn Độ đã bị giết chết cho gia tộc Gandi trở thành gia tộc giàu có và quyền lực bậc nhất ở Ấn Độ, mà cho đến nay Ấn Độ vẫn thua kém CS Trung Quốc?

    Sau những bài học đó, người dân không bao giờ còn muốn đấu tranh cho một đảng nào đó, bởi vì họ quá rõ là nếu thành công thì mọi lợi ích rồi sẽ rơi vào tay một vài kẻ đứng đầu cơ hội.

    Ngược lại, sau sự sụp đổ, đảng cs đã phân công giữa đảng và chính quyền (đảng nắm quân đội, chính quyền nắm kinh tế) để không cá nhân nào đủ quyền lực thao túng (như Gorbachev).

    Bọn cs Bắc Hàn, Cuba do điều kiện đặc biệt vẫn duy trì chế độ kế thừa quyền lực theo huyết thống, nên bị căm ghét. Do đó, đảng cs cũng đã nhận ra rằng phải thủ tiêu chế độ thừa kế quyền lực theo huyết thống bằng cách hạn chế số nhiệm kỳ của người đứng đầu (tối đa 2 nhiệm kỳ).

    Tóm lại, chủ nghĩa cs cũng có khả năng thích nghi (giống như chủ nghĩa tư bản đã từng như thế qua các thời kỳ thực dân, đế quốc): Từ Công xã Pari, nó đã đi đến cách mạng tháng 10 và chuyên chính vô sản, từ những bài học từ sự sụp đổ chế độ cs LX và ĐÂ, nó đã tiến thêm rất xa.

    Vậy mà mấy ông cứ ngồi đó phán là nó càng ngày càng suy thoái. Không nghiên cứu ra được cái gì hay.

    Hết thuốc chữa!