Lê Diễn Đức - Nhục nhã thay nền báo chí cách mạng

  • Bởi Admin
    20/06/2013
    10 phản hồi

    Lê Diễn Đức

    Nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21/6.


    Trong cuốn "A History of Reading", Alberto Manguel, nhà văn Argentina, viết:

    "Các chế độ độc tài không muốn chúng ta suy nghĩ, nên ngăn cấm, đe dọa và kiểm duyệt. Trước và sau đều nhằm mục đích làm chúng ta ngu ngốc và cam phận với sự xuống cấp về sự hiểu biết của mình. Vì vậy các chế độ này khuyến khích tiêu thụ những thứ rác rưởi. Trong bối cảnh này, đọc sách báo ngoài luồng kiểm duyệt trở thành hoạt động phá hoại".

    Kiểm soát, cắt xén, ngụy tạo thông tin phục vụ mục đích tuyên truyền lừa mị là mục đích của các nhà nước độc tài toàn trị hay các chế độ chuyên quyền.

    Tháng 6/năm 1989, chính phủ không cộng sản đầu tiên tại Ba Lan được thành lập. Việc đầu tiên mà chính phủ thực hiện là ngưng toàn bộ hoạt động của cơ quan kiểm duyệt trung ương, vào lúc bây giờ có tới 465 nhân viên, mỗi năm tiêu thụ hàng tỷ đô la và giải thể hoàn toàn cơ quan này vào năm 1990.

    Nhà nước Ba Lan chỉ còn nắm giữ hai kênh truyền hình TVP1 và TVP2, bên cạnh khoảng 200 kênh truyền hình tư nhân khác như Polsat, TVN, TV Puls, Canal +, v.v... Tuy nhiên không có bất kỳ tờ báo nào trong hàng trăm nhật báo và tạp chí thuộc hệ thống nhà nước.

    Nên dân chủ non trẻ cần báo chí, truyền thông tự do để xây dựng và lành mạnh hoá xã hội. Tất cả sinh hoạt của cộng đồng xã hội, của nhà nước Ba Lan đều được phản ánh rộng rãi trên báo chí.

    Trong hơn hai mươi năm dân chủ, báo chí tự do tại Ba Lan thực sự là sân chơi, diễn đàn bình đẳng cho sự cạnh tranh, tranh chấp chính trị giữa các đảng phái, nhưng đồng thời cũng là vũ khí hiệu quả nhất vạch trần tham nhũng, tội phạm. Trong đối ngoại, báo chí đã góp phần tích cực trong việc bảo vệ chủ quyền.

    Một nền dân chủ đích thực không phải chỉ có quốc hội đa đảng, bầu cử tự do mà là phải đảm bảo có báo chí, truyền thông tự do. Đấy là tiêu chuẩn then chốt, là chân lý.

    Bao giờ cho đến... ngày xưa?

    Trong thời kỳ Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ, báo chí tư nhân vẫn được phát hành.

    Ngày 15/4/1865 nguyệt san Gia Định xuất bản tại Sài Gòn là tờ báo quốc ngữ đầu tiên trên toàn quốc.

    Tại Nam Kỳ lần lượt phát hành Nhật trình Nam Kỳ (1883), Phan Yên báo (1898), Nông Cổ Mín Đàm (1901), Nhật Báo Tỉnh (1905), Lục Tỉnh Tân văn (1907), Nam Kỳ Địa phận (1908), Tân Đợi Thời báo (1916, sau đổi thành Công Luận báo), Nam Trung Nhật báo (1917), An Hà Báo (1917, ở Cần Thơ), Đại Việt Tạp khí (1918, ở Long Xuyên), Nữ Giới Chung (1918)…

    Một phụ bản của tờ "Lục tỉnh Tân văn" ở Sài Gòn xuất hiện ở Bắc Kỳ là tuần báo "Đông Dương Tạp chí", ra mắt ngày 15/5/1913, do F. H. Schneider làm giám đốc và Nguyễn Văn Vĩnh giữ chức chủ bút. "Đông Dương Tạp chí" tồn tại được 6 năm 4 tháng (1913 - 1919).

    "Đông Dương Tạp chí" có mục đích chính trị là tuyên truyền cho chính sách bảo hộ của người Pháp, nhưng với những người Việt Nam cộng tác, thì họ dùng tờ báo để tuyên truyền cho việc duy tân đất nước và xây dựng một nền văn học mới.

    Tháng 7/1917 tờ Nam Phong Tạp chí do Phạm Quỳnh chủ trương ra đời. Trong bài "Quốc học và chính trị", năm 1921, ông viết:

    Gầy dựng, tổ chức một nền tản văn thích hợp với đời nay, và có cốt cách An Nam, vừa có thể cách tân thời đủ dùng để diễn được các tư tưởng mới, đó là cái cấp vụ hiện nay, mà là cái đường thứ nhất trong việc gầy dựng một nền quốc học sau này vậy… Nhà văn muốn thờ nước không có cái phương tiện nào hay bằng giúp cho nước nhà có một nền quốc văn xứng đáng. Đó là chủ nghĩa của tôi bấy lâu nay, mà là cái tín điều thứ nhất trong đạo quốc gia của tôi vậy”.

    Nam Phong Tạp chí có sự tham gia của một số cây bút nổi tiếng như Tiêu Đẩu (Nguyễn Bá Trác), Đông Hồ (Lâm Tấn Phác), Tản Đà (Nguyễn Khắc Hiếu), Mân Châu (Nguyễn Mạnh Bổng), Tung Vân (Nguyễn Đôn Phục), Đông Châu (Nguyễn Hữu Tiến), Nguyễn Bá Học, Phạm Duy Tốn, Tương Phố, Dương Quảng Hàm…

    Dù bị hạn chế, nhưng báo chí tư nhân trong giai đoạn Pháp thuộc đã nói lên được tiếng nói của người bị trị, góp phần không nhỏ trong việc chấn hưng dân trí.

    Ô nhục thay nền báo chí cách mạng

    Báo chí cách mạng là công cụ của đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), phục vụ cho mục đích cầm quyền của ĐCSVN và chịu sự kiểm duyệt, quản lý chặt chẽ của ĐCSVN.

    Một bộ máy tuyên truyền, cồng kềnh, chi phí tốn kém khủng khiếp cho một hệ thống hơn 700 tờ báo, 67 đài phát thanh truyền hình, hàng trăm trang tin, báo điện tử, hàng ngàn trang tin của các bộ, ngành, với 17 ngàn nhà báo mang thẻ, cộng thêm đội ngũ dư luận viên, chuyên gia bút chiến đông đảo và 80 ngàn tuyên truyền viên miệng trên khắp các tỉnh thành.

    Thế nhưng, từ khi có internet, bộ máy tuyên truyền này bị vỡ toang và phải đối đầu không khoan nhượng với báo chí lề dân, thông qua các blogs và mạng xã hội.

    Bằng con số "có hơn 31,3 triệu người sử dụng internet, chiếm 35,58% dân số (tính đến 11/2012) và "tổng số thuê bao băng rộng hiện nay đạt gần năm triệu, tổng số thuê bao 3G đạt hơn 3,3 triệu, 100% viện nghiên cứu, trường đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp và trung học phổ thông ở Việt Nam có kết nối để truy nhập internet băng rộng...", Bộ Thông tin - Truyền thông cho rằng "tự do internet của Việt Nam là sự thật không thể bác bỏ. Hay nói cách khác, Việt Nam là quốc gia hết sức thân thiện với internet".

    Đây là một tuyên bố láo khoét!

    Trước hết, số lượng người sử dụng hoàn toàn độc lập với sự tự do Internet. Sự phát triển Internet đã không tỷ lệ thuận với sự tự do sử dụng. Số lượng người sử dụng tăng nhanh, nhưng nhà nước VN cũng đồng thời tìm cách đánh phá các trang web có các bài viết không đúng với đường lối chính sách của ĐCSVN.

    Nếu không phải là hung thần của Internet thì làm sao có chuyện tướng công an Vũ Hải Triều khoe khoang đánh sập 300 trang mạng xấu trong một cuộc hội nghị báo chí năm 2010? Cho tin tặc đột nhập phá hoại đã trở thành chính sách xuyên suốt. Các trang báo lề dân liên tục bị tấn công. Mạng xã hội Facebook bị chặn hết sức quyết liệt, người sử dụng vẫn phải sử dụng công nghệ vượt tường lửa để truy cập.

    Nhà cầm quyền đã càn quét, khủng bố các cây bút tự do. Trong một thời gian ngắn gần đây, gần 40 bloggers bị bắt giữ, tù đày, trong đó nhiều người nhận mức án tù rất nặng nề, phí lý như Điếu Cày 12 năm tù, 5 năm quản chế; Tạ Phong Tần 10 năm tù, 3 năm quản chế; Hồ Đức Hoà 13 năm tù...

    Việc bắt giam các bloggers Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy chứng tỏ phản ứng lúng túng, điên rồ của nhà chức trách.

    Trong bài "Trận địa thông tin" trên tờ Lao Động Online ngày 10/01/2013, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn đã thừa nhận:

    "Tại sao chúng ta có một hệ thống hơn 700 tờ báo, 67 đài phát thanh truyền hình, hàng trăm trang tin, báo điện tử, hàng ngàn trang tin của các bộ, ngành. Có tới 17.000 nhà báo, trong đó có nhiều cây bút có đủ khả năng làm lay động bạn đọc mà thông tin lưu truyền trong xã hội lại là thông tin từ blog cá nhân”.

    “Lên tiếng một cách đồng loạt, im lặng một cách đồng loạt”, báo chí đang đánh mất niềm tin của bạn đọc. Và, với việc né tránh những thông tin nhạy cảm, với việc không được cung cấp thông tin đầy đủ kịp thời, báo chí đánh mất nốt thói quen tìm kiếm thông tin của bạn đọc, khi giờ đây, họ “lên mạng”, thay vì tìm đọc báo. Đây là những sự thật đau lòng".

    Khi xã hội bị khủng hoảng lòng tin, cái Ác lên ngôi thay thế cái Thiện, sự dối trá và vô cảm thành vấn nạn thường trực, chủ quyền an ninh quốc gia bị đe doạ nghiêm trọng, ngư dân bị xua đuổi, ức hiếp trên biển Đông, mà báo chí lề đảng cũng chỉ nói đến tàu "lạ", hoặc "đồng loạt im lặng" trong những ngày kỷ niệm lịch sử chống Trung Quốc xâm lược, thì bộ máy tuyên truyền có lớn bao nhiêu đi nữa khó mà đảo ngược thực tế. Người ta đi tìm sự thật ở lề dân.

    Lời tự thú của Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn là sự ô nhục của một nền báo chí cách mạng!

    © 2013 Lê Diễn Đức - RFA Blog

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Bạch Hùng][quote="Tên tác giả"]Vi phạm luật pháp - như loan tin thất thiệt (về quốc phòng, an ninh QG, hay cá nhân) xúc phạm, bôi lọ cá nhân, bôi lọ tâp thể vưn vưn và vưn vưn......) sẽ bị đưa ra tòa, tùy theo tội trạng sẽ bị tù giam, tù treo, phạt tiền, công khai xin lỗi, nặng nhất là bị đóng cửa tạm thời hay vĩnh viễn.
    [/quote]Vậy theo bác Mai Lê, trang boxit tung tin thất thiệt về ông CHHV tuyệt thực, vậy có phải bị tù giam không? Tất nhiên giả sử là chúng ta chứng minh được rõ nét đi.[/quote]

    Trước khi đặt vấn đề Bô xit ( có) tung tin thất thiệt hay không thì phải đặt vấn đề nền báo chí nước CHXHCN VN có là một nền báo chí tiến bộ hay không, nghĩa là nền báo chí VN có bị định hướng bởi nhà nứoc VN hay không? Câu trả lời chắc nịch 100% là có bị định hướng hoàn toàn bởi nhà nước VN.

    Câu hỏi thứ hai là câu hỏi về pháp luật và tam quyền phân lập. VN có tam quyền phân lập hay không?
    Để bên điều tra - ở đây là cảnh sát và công tố viện - làm việc ngay thẳng, trung thực, không giả mạo hồ sơ trong quá trình điều tra. Và tòa án được trung lập, công bằng dựa theo pháp luật trong việc xét xử. Câu trả lời cũng chắc nịch 100% là không. Đảng CS VN chi phối toàn bộ cấu trúc hành chánh QG. Từ công an, đến công tố viện, tòa án, thẩm phán đều phải chịu sự chỉ đạo của TW, của đảng CS VN.

    Chỉ khi nào câu trả lời cho 2 câu hỏi này là có: VN có một nền báo chí tiến bộ và là một QG có tam quyền phân lập.

    Câu trả lời có này có giá trị cho mọi người, cho mọi công dân trong nước CHXHCN VN, khi có vấn đề tranh tụng giữa cá nhân với nhà nước, với quan chức hay giữa cá nhân với cá nhân

    Điều kiên tiên quyết để điều tra và đưa ra tòa là phải có người khởi tố, ai khởi tố cũng được. Cá nhân, đoàn thể hay CP. Dzứt là không ngâm giấm đơn (của dân), không phải đợi đến 90 ngày mới giải quyết ạ. He he.

    Lúc đó <strong>mới có thể đặt vấn đề Bô Xit có tung tin thất thiệt hay không và tại sao có, cũng như mức độ của tin căn cứ vào kết quả điều tra trung thực của công an. Thẩm phán,dựa trên pháp luật trong một phiên tòa công khai - cho PV, báo chí, truyền thanh, truyền hình tham dự, nội ngoại gì cũng được cho dzô ráo trọi- sẽ xác định mức độ của tin. Tin này có gây thiệt hại về an ninh QP, gây hậu quả mất lãnh thổ, mất danh dự QG, cá nhân ai đó hay có làm chết con ruồi nào không? Rùi mới có bản án.
    Không chơi trò, tiên bố xử công khai nhưng hỏng có ai được dzô sất.

    Có thế mờ cũng hỏi, lần sau hỏi câu hỏi nào khá hơn tý nhé.

    Phản hồi: 

    Ý của Maile đúng đấy nhưng chưa đủ, tôi xin trả lời khái quát hơn, mạn phép các nhà báo chuyên nghiệp và nhà báo nghiệp dư, tôi mạnh dạn với tinh thần của người đã một thời cầm súng "đánh trống qua cửa nhà sấm" trả lời: "Một nền báo chí tuến bộ là một nền báo chí không phải báo chí cách mạng, hay không phải báo chí XHCN". Còn những gì chi tiết, cụ thể hơn thì tôi xin chịu, dân ngoại đạo trả lời thế có được hoanh nghênh không?
    Ngày cuối tuần mà báo khô quá. Tôi tập viết truyện cười, có gửi đi nhiều lần cho các các báo trong nước, nhưng chẳng báo nào đăng. Nhân xem phim quay cảnh ông TS Hà Vũ trong tù, tôi nảy ra ý viết một mẩu chuyện cười sau đây. Cứ trình làng xem sao, nếu đạt yêu cầu thì chắc câu chuyện này được đăng, nhan đề câu chuyện là "CHÍNH TAO MỚI LÀ NGƯỜI ĂN CẮP CỦA MÀY":

    Trung khu tập thể nhà trọ dành cho sinh viên thuê, mới buổi sáng người ta đã thấy hai sinh viên trọ cùng nhau to tiếng rất căng thẳng. Thế nhưng hai sinh viên này cãi nhau mới lạ chứ, người nào cũng to mồm nhận mình là người ăn cắp của bạn. Một anh chàng nói:
    -Chính tao mới là người ăn cắp của mày.
    Lập tức anh chàng sinh viên kia gào lên:
    -Chính tao mới là người ăn cắp của mày.
    Mọi người không hiểu tại sao họ cãi nhau ghê thế, còn thường ngày họ là những sinh viên hiền lành ngoan ngõan, đối xử với nhau cũng tốt. Nay họ vừa tốt nghiệp đại học xong, lại tốt nghiệp loại ưu tú, người dân vừa được xem hình ảnh họ được tuyên dương và nhận bằng tốt nghiệp trên ti vi, vậy mà sao sắp chia tay nhau, họ lại cãi nhau ỏm tỏi cả
    lên. Mọi người không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chờ họ cãi nhau chán rồi họ mới phân bua. Thì hóa ra hai anh chàng này đi xin việc ở đâu đâu cũng không được, không phải họ không đáp ứng được công việc mà do kinh tế suy thoái, các công ty, nhà máy xí nghiệp thi đua nhau sập tiệm. Ra trường không biết làm ở đâu, nếu không có việc làm thì hết cách sống. Xem ti vi thấy ông Hà Vũ ở tù sướng quá, họ liền tìm cách để được đi tù. Họ bàn nhau là người nọ đổ cho người kia ăn cắp để được cớ đi tù. Thế nhưng cả hai người cùng muốn đi tù thì ai là người bị mất cắp để đi báo công an? Ai là người ăn cắp để được đi tù? Chỉ có người ăn cắp mới được đi tù thôi. Nghe xong câu chuyện thì bỗng ồn ào cả lên, có đến hàng mấy chục sinh viên vừa tốt nghiệp đại học trong khu nhà trọ tập thể này lên tiếng:
    - Chính tôi mới là người ân cắp.
    Nghĩa là người nào cũng nhận mình là người ăn cắp. Ồn ào quá, thế là công an đến giải quyết. Biết rõ sự việc, có một chú công an ôn tồn, đến nói với các sinh viên:

    - Thôi các em ơi, chính anh mới là người ăn cắp. Anh là con thương binh nặng được ưu tiên vào ngành công an. Thế nhưng khi được điều đi đàn áp bà con nông dân chống đối việc thu hồi đất đai, anh chẩng đánh đập ai cả, rồi khi đi đàn áp đồng bào biểu tình chống Trung quốc anh cũng chẳng đánh đập ai, thế là cấp trên nghi kỵ, cho người về tận quê anh điều tra lý lịch. Chẳng hiểu họ dựa vào nguồn nào mà bảo ông tổ bốn năm đời nhà anh làm quan cho triều đình Nguyễn, thế là lý lịch của anh có vấn đề, anh sắp bị sa thải khỏi ngành công an. Anh chẳng biết làm gì cả, xin việc đâu đâu cũng không được, có nơi còn ngại anh là đảng viên nên không nhận. Các em không phải là đảng viên thì còn có thể xin vào các công ty nước ngoài. Anh gặp khó khăn hơn các em nhiều, để anh nhận anh mới là người ăn cắp, may mắn anh sẽ được đi tù để đựợc sống như ông Hà Vũ.

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Vi phạm luật pháp - như loan tin thất thiệt (về quốc phòng, an ninh QG, hay cá nhân) xúc phạm, bôi lọ cá nhân, bôi lọ tâp thể vưn vưn và vưn vưn......) sẽ bị đưa ra tòa, tùy theo tội trạng sẽ bị tù giam, tù treo, phạt tiền, công khai xin lỗi, nặng nhất là bị đóng cửa tạm thời hay vĩnh viễn.
    [/quote]Vậy theo bác Mai Lê, trang boxit tung tin thất thiệt về ông CHHV tuyệt thực, vậy có phải bị tù giam không? Tất nhiên giả sử là chúng ta chứng minh được rõ nét đi.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Lê Văn Mọi]Người phê phán nền báo chí cuả ta thì nhiều, người chỉ ra nền báo chí của ta phải như thế nào thì chẳng thấy ai. Có câu hỏi độc giả đặt ra từ lâu mà chẳng thấy nhà báo tài giỏi lề phải, lề trái, lề Đảng, lề dân có bài viết tổng quát để giải thích, đó là

    THẾ NÀO LÀ MỘT NỀN BÁO CHÍ TIẾN BỘ?

    [/quote]

    Thấy bác hỏi goài mờ hỏng có ai trả lời. Em mạn phép xin trả lời câu hỏi này theo những hiểu biết còn non nớt của em. Có gì bác nên hỏi lại.

    Nền báo chí tiến bộ là nên báo chí không bị định hướng bởi nhà nước, bởi nhà cầm quyền khi loan tin.

    Trong đó, chủ báo là tư nhân, một người hay nhiều người góp vốn cùng làm chủ. Các PV, cộng tác viên ăn lương của chủ, được hoạt động tự do. Chủ báo và PV phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về những gì mình viết, về tờ báo, phải tuân theo luật pháp QG.
    Vi phạm luật pháp - như loan tin thất thiệt (về quốc phòng, an ninh QG, hay cá nhân) xúc phạm, bôi lọ cá nhân, bôi lọ tâp thể vưn vưn và vưn vưn......) sẽ bị đưa ra tòa, tùy theo tội trạng sẽ bị tù giam, tù treo, phạt tiền, công khai xin lỗi, nặng nhất là bị đóng cửa tạm thời hay vĩnh viễn.

    Hy vọng làm bác tạm thời hài lòng.

    voila?

    Phản hồi: 

    Người phê phán nền báo chí cuả ta thì nhiều, người chỉ ra nền báo chí của ta phải như thế nào thì chẳng thấy ai. Có câu hỏi độc giả đặt ra từ lâu mà chẳng thấy nhà báo tài giỏi lề phải, lề trái, lề Đảng, lề dân có bài viết tổng quát để giải thích, đó là

    THẾ NÀO LÀ MỘT NỀN BÁO CHÍ TIẾN BỘ?

    Những nhà báo già như Hữu Thọ, Phan Quang, Đỗ Phượng, Trần Đăng ... và những ông thày trường báo như Tạ Ngọc Tấn, Hà Minh Đức.... không giải đáp được đã đành vì đầu óc của họ đặc sệt nhưng tư tưởng hủ lậu có chất Đảng CS và đã sống quá nhiều năm không có internet, xã hội CS o bế nội bất xuất, ngoại bất nhập, viết báo theo kiểu "Tôi viết theo mệnh lệnh trái tim, nhưng trái tim tôi đã thuộc về Đảng" và lại còn "trái tim anh ba phần tươi đỏ, anh dành riêng cho Đảng phần nhiều", nghĩa là viết báo để minh họa cho chủ trương đường lối của Đảng, chủ trương của Đảng đúng cũng minh họa, chủ trương của Đảng sai lè cũng nhắm mắt mà minh họa.
    Nay thời đại @, những nhà báo trẻ hơn, được tiếp xúc với cả nền báo chí thế giới mà không biết báo chí tiến bộ thì phải có những tiêu chuẩn gì? Nêu ra câu hỏi như trên là đã phát hiện ra vấn đề của báo chí cần phải cải biến. Đây là vấn đề cốt lõi của báo chí. Chắc là cần có bộ óc độc lập tư duy và phản biện thì mới trả lời được. Khốn nỗi các nhà báo trẻ lại thiếu đầu óc này, cũng do chế độ giáo dục mà thôi.
    Báo chí phản ánh trình độ dân trí, trình độ dân trí thấp thì báo chí không ra báo chí là cái chắc. Tức là báo chí chưa hoàn thành sứ mệnh mở mang dân trí, thúc đẩy xã hội tiến lên. Dân trí đã thấp, còn quan trí lại thấp hơn nên cố tình kéo dân trí xuống cho bằng mình. Cứ xem nhà nước bắt bỏ tù những nhà báo có trình độ thì biết. Cái xã hội CS này có nhiều điều hay đáo để, người ta không chết vì ngu mà chết vì hiểu biết, không chết vì dại mà chết vì khôn, không chết vì làm những điều bất lương mà chết vì làm việc thiện, không chết (đi tù) vì bán nước mà chết (đi tù) vì yêu nước. Cứ xem cái con người lú lẫn lẩm cẩm mà lại ngồi ghế lãnh đạo cao nhất thì có thể giải thích được mọi nghịch lý cuả cái xã hội còn tôn thờ hai ông Tay ngoại bang dị tộc lại ngồi trong hiến pháp của ta. Nếu có nền báo chí tiến bộ thì sẽ không còn các nghịch lý trên.

    Phản hồi: 

    Sự nhạt nhẽo vô vị trong cuộc sống của một đất nước của một dân tộc được coi là có bề dày lịch sử và có truyền thống yêu nước quật cường, có những thế hệ con người đầy nhiệt huyết với đất nước. Sự nhạt nhẽo sự vô vị này bắt nguồn từ đâu? nguyên nhân và lý do nào đã dẫn tới một Việt nam hiện nay?
    Trong đời sống xã hội hiện có rất nhiều người nhận xét Cuộc sống sinh tồn của dân Việt nam ta rất vô vị và thật nhạt nhẽo.Sự nhạt nhẽo này thể hiện trên mọi góc cạnh đời sống xã hội như:
    Thứ nhất: Những người có chút chức sắc (trong cơ quan đoàn thể, doanh nghiệp...) thì có ý thức đối nhân sử thể kiểu bề trên, lãnh đạm lạnh nhạt với quần chúng và người lao động.
    Thứ hai:Trong văn hóa giáo dục, báo chí, tivi có các nội dung giáo án giáo trình, nội dung đăng tải nhàm chán và thiếu sự đúng đắn thiết thực trong đời sống.
    Thứ ba:Nặng về tính tôn sùng vâth chất danh vọng thái quá, năng về ham hố danh lợi, nặng về ăn nhậu...
    Sơ qua mấy điều trên để thấy một Việt nam nhạt nhẽo vô vị bởi không còn giá trị chuẩn, không còn hồn dân tộc hồn nước trong đời sống xã hội (Tất tần tật từ thượng tầng tới hạ tầng xã hội)
    Vậy báo chí cách mạng tồn tại ở đâu trên đất nước này.

    Phản hồi: 

    [quote="Phạm Quỳnh"]Gầy dựng, tổ chức một nền tản văn thích hợp với đời nay, và có cốt cách An Nam, vừa có thể cách tân thời đủ dùng để diễn được các tư tưởng mới...[/quote]

    Đúng là các cụ thời Phạm Quỳnh có công xây dựng một văn phong mới, mà tôi nghĩ đỉnh cao có thể là các tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn.

    Thời nay, vẫn có vấn đề phải xây dựng một văn phong báo chí mới, sao cho sạch các khẩu ngữ đồ hộp ý thức hệ. Được như vậy, nhà báo Việt Nam mới tìm tòi các vấn đề một cách trong sáng, không thiên kiến, thoát ra khỏi não trạng làm công cụ tuyên truyền.

    Phản hồi: 

    Tôi nghĩ từ lâu những kẻ tự xưng là cách mạng làm gì còn danh dự mà chúng lại biết nhục nhã. Bởi lẽ khi chúng theo CM ,hô hào làm CM thì chúng luôn đề ra các tiêu chí tiêu chuẩn rất là đẹp rât là nhân văn rất là lý tưởng ,nhưng khi chúng nắm được quyền rồi(tức CM thành công ) thì chúng sổ toẹt và chăng quan tâm gì tới các lý tưởng nữa. Như vậy chúng đã mất danh dự ngay khi chúng không thực hiện những điều lý tưởng mà chúng nói trước khi cM thành công.

    Buồn thay cho dân VN ta bị rơi vào bẫy của bọn vô sản vô lại đầu đường xó chợ .
    P/s:( Hình như Karl Marx cũng đã cảnh báo về nguy hiểm và sự khốn nạn gây ra bởi bọn vô sản đầu đường xó chợ khi lợi dụng học thuyết của Marx ??)

    Phản hồi: 

    Cần phải có báo chí tư nhân. Nhưng khi đó thì phải có dân chủ. Chừng nào còn độc tài, ở Việt Nam hiện giờ là đảng độc tài, thì chừng đó còn chưa thể có báo chí tư nhân. Ôi buồn thay.

    Phản hồi: 

    Kể lại chuyện nhớ được:

    Có một bà mẹ thấy con hàng ngày cứ lên internet đọc các tin tức, liền khuyên con:
    - Trên báo mạng có nhiều tin tức nhảm nhí, bậy bạ lắm, con không nên đọc, mà tìm những tờ báo đúng đắn chững chạc mà đọc.
    Người con hỏi lại:
    - Thế đọc báo nào hả mẹ?
    - Thì con đọc báo Nhân dân ấy.
    Ông chồng nghe vậy liền bảo vợ:
    - Bà khuyên con đừng đọc báo chí nhảm nhí, bậy bạ mà bà lại khuyên con đọc báo Nhân dân à? Chuyện ngược đời.