WikiLeaks tiết lộ: Trương Tấn Sang và phe Đảng DÙNG LÁ BÀI BAUXITE TRUNG QUỐC dành ghế TBT với Nguyễn Tấn Dũng

  • Bởi Admin
    17/06/2013
    13 phản hồi

    truongtansang-nguyentandung1

    Những bí mật hàng đầu về cuộc đấu đá giành ghế Tổng Bí Thư ĐCS giữa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được mô tả khá chi tiết từ nguyên nhân, động lực, và phương thức tranh hoạt giữa 2 đối thủ.

    Trương Tấn Sang được mô tả là người chiếm quyền Tổng Bí Thư điều khiển nhân sự Bộ Chính Trị ngay từ khi Nông Đức Mạnh còn tại chức. Vì nhiều lý do không được giải thích rõ, sự cô lập của TBT Nông Đức Mạnh đã khiến vị thế của ông gần như là bù nhìn, trong khi đó mọi tin tức cho đến điều tiết nhân sự đều do Trương Tấn Sang khuynh loát, từ việc chi phối hội nghị đầu tư nước ngoài đến can thiệp kinh tế đối nội và trực tiếp đình chỉ vài doanh nghiệp.

    Trích 7(c)

    Mặc dù trong nhiệm kỳ của ông là Tổng Bí Thư TP Hồ Chí Minh, đã phần nào bị vết nhơ do các vụ bê bối tội phạm của tổ chức tội ác “Năm Cam”. Ông Sang hiện nay đã được nhận biết rộng rãi như là người môi giới chính của Đảng, và có quyền lực trên một loạt các vấn đề, bao gồm cả vấn đề kinh tế. Đây là một dẫn chứng cụ thể, trong cuộc họp với một phái đoàn của ngành công nghiệp đại diện của Hội đồng Kinh doanh Mỹ-ASEAN vào tháng năm, ông Sang đã có thể phát biểu ý kiến, nhận xét và quyết định chi tiết về các chủ đề khác nhau, từ hợp tác hạt nhân, dân sự, và giá năng lượng, để quy định về đấu thầu và mua sắm mà không phải ghi chú. Ông Sang cũng đã can thiệp để đình chỉ, ít nhất là tạm thời, một số doanh nghiệp.

    Cuộc chiến tham vọng quyền lực được Trương Tấn Sang sử dụng triệt để lá bài chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên, vụ việc được báo chí nhà nước đăng tin “người khởi xướng” là cụ Võ Nguyên Giáp. Nhưng theo tin tình báo của Mỹ, Bộ Chính Trị hiểu rõ Chủ Tịch Trương Tấn Sang và phe Đảng chỉ lợi dụng danh nghĩa “chống bauxite Trung Quốc” để đánh vào người đứng đầu chính phủ nhằm mục đích hạ bệ đối thủ tiềm năng cho ghế Tổng Bí Thư là đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Trong khi đó, chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên, hay chính sách quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện Việt – Trung đã được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam thông qua từ năm 2001, là chủ trương nhất quán từ Ðại hội IX và Ðại hội X của Ðảng Cộng Sản. Lần đầu tiên danh từ “bô-xít” xuất hiện là ngày 3.12.2001 trong ” Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc nhân chuyến thăm hữu nghị chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh”, tại điều khoản 6, Việt Nam và Trung Hoa “nhất trí sẽ tích cực thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trên dự án bô-xít nhôm Đắc Nông”.

    Bên cạnh đó, “Bức thư của cụ Võ Nguyên Giáp” cũng đã bị dư luận đặt nghi vấn về mức độ khả tín trong nhiều năm.

    Trích 9(c)

    Trong khi Thủ tướng đã thường xuyên được nhắc đến như một ứng cử viên Tổng Bí Thư, nhưng trong một loạt những thất bại có thể gây trở ngại cho tham vọng leo lên vị trí hàng đầu của ông. Dũng có biểu hiện dường như đã bị đâm chích, bởi những chỉ trích phê bình trong sự vận động của ông trước đây về việc cho Trung Quốc đầu tư trong các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên (tham khảo C), một cuộc tranh cải được đưa ra công khai bởi Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng những người trong cuộc nói rằng vụ này được khai thác bởi Trương Tấn Sang và phe đảng, như một phương thức gián tiếp để làm suy yếu Dũng (tham khảo D).

    truongtansang-bauxite

    Theo các mục tin tức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được mô tả là người không có tham vọng giành chức Tổng Bí Thư và không có ý định chi phối nhân sự của Bộ Chính Trị, đây được coi là điểm yếu về ảnh hưởng nhân sự khi ông cố gắng củng cố quyền lực của chính phủ.

    Trích 9(c)

    Theo sự nhận định của các nhà ngoại giao Đông Âu tiếp xúc thường xuyên với các cấp bậc trên, và giữa các hệ thống phân cấp Đảng cho rằng: Những nỗ lực của ông Dũng để củng cố quyền lực trong Văn phòng Chính phủ đã tạo ra sự xa lánh của nhiều người trong Ban Thư ký và các ủy ban của Trung ương và các trung tâm quyền lực truyền thống của Đảng.

    Mặc dù dùng chiêu trò để triệt hạ đối thủ, nhưng khả năng giành ghế Tổng Bí Thư ĐSCVN của Trương Tấn Sang được đánh giá là rất thấp do cơ cấu vùng miền. Hai ông Sang và Dũng đều có cùng khởi điểm là Bí thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nơi một thành phố từng là quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trước 1975.

    Trích TÓM TẮT:

    Là thành viên Bộ Chính trị từ năm 1996, hai ông Dũng và Sang đã tích lũy được ảnh hưởng to lớn trong bộ máy đảng-nhà nước của Việt Nam, họ được cho là hai nhân vật chính trị mạnh mẽ nhất trong cả nước hiện nay có khả năng thay thế Nông Đức Mạnh. Vấn đề là, mặc dù cả hai là đối thủ, nhưng hai ông Dũng và Sang có những điểm rất là khá giống nhau – cả hai đều là người miền Nam, cả hai đều là cựu Bí thư Đảng ủy thành phố Hồ Chí Minh. Dựa theo chủ nghĩa khu vực lâu dài của Việt Nam mà suy luận, có thể ông Sang sẽ bị thất vọng trong năm 2011.

    Sự bất bình đẳng Nam – Bắc không được bàn luận công khai, nhưng đó là nguyên nhân bất tín nhiệm lớn nhất đối với các lãnh đạo người miền Nam. Để bảo vệ khuynh hướng bảo thủ đưa Việt Nam đi theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một nhân vật miền Bắc đã được lựa chọn làm Tổng Bí Thư là Nguyễn Phú Trọng.

    Đề cử nhân sự cho nhiệm kỳ tiếp theo, dựa vào nguồn tin hành lang của Bộ Chính Trị, ông Bắc kỳ Nguyễn Phú Trọng đang đề xuất 1 nhân vật miền Bắc tiếp tục lãnh đạo ĐCSVN là Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị.

    nguyentandung-truongtansang

    Tài liệu Wikileaks: 09HANOI809, 2011 LEADERSHIP TRANSITION: LEADING CONTENDERS FOR GENERAL

    Bản tiếng Việt © TTXVA 2013

    * * *

    Sự Chuyển Tiếp Các Cấp Lãnh Đạo: Những Ứng Cử Viên Dẫn Đầu Cho Chức Tổng Bí Thư

    1. TÓM TẮT:

    09HANOI809-h1

    Các việc chuẩn bị đã được tiến hành cho sự thay đổi chính yếu trong hàng ngũ lãnh đạo ở Việt Nam, Đảng Cộng sản đã sẵn sàng cho Đại Hội Đảng XI vào tháng Giêng năm 2011. Sẽ có sáu trong mười lăm thành viên của Bộ Chính trị dự kiến sẽ nghỉ hưu, bao gồm cả Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, và Chủ tịch Quốc hội.

    Với sự sáng suốt thông thường có thể xác định rằng Đảng Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là có nhiều triển vọng để thay thế Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư. Nếu ông Dũng không trở thành Tổng thư ký, tỷ lệ cược là ông sẽ vẫn là Thủ tướng Chính phủ.

    Là thành viên Bộ Chính trị từ năm 1996, hai ông Dũng và Sang đã tích lũy được ảnh hưởng to lớn trong bộ máy đảng-nhà nước của Việt Nam, họ được cho là hai nhân vật chính trị mạnh mẽ nhất trong cả nước hiện nay có khả năng thay thế Nông Đức Mạnh. Vấn đề là, mặc dù cả hai là đối thủ, nhưng hai ông Dũng và Sang có những điểm rất là khá giống nhau – cả hai đều là người miền Nam, cả hai đều là cựu Bí thư Đảng ủy thành phố Hồ Chí Minh. Dựa theo chủ nghĩa khu vực lâu dài của Việt Nam mà suy luận, có thể ông Sang sẽ bị thất vọng trong năm 2011.

    Nếu ông Dũng giữ chỗ ngồi của mình như một thủ tướng, thì hai ứng cử viên mạnh nhất cho chức Tổng bí thư sẽ là đương kim Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng và – triệt để hơn – là thành viên mới nhất của Bộ Chính trị, người đứng đầu của phe bảo thủ trong Đảng, Hệ tư tưởng và Ủy ban Giáo dục : ông Tô Huy Rứa.

    2. Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng

    09HANOI809-h2

    6. (c) Hầu hết các nhà quan sát nhận ra thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và người quyền lực đứng đầu Ban Thư Ký Đảng, Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang, là các ứng cử viên hàng đầu cho chức vụ Tổng thư ký trong năm 2011.

    Về kinh nghiệm, quyền hạn và tiềm năng sự nghiệp lâu năm của họ, Dũng và Sang đứng đầu và vượt qua các đối tác của họ trong Bộ Chính trị. Cả hai đã đạt được vị trí cao trong những gì mà hiện nay nhiều người cho rằng là các cánh cạnh tranh trong nội bộ guồng máy Đảng-nhà nước : Dũng thông qua Văn phòng Chính phủ, chính phủ Bộ, và kiểm soát các doanh nghiệp lớn nhất của nhà nước của Việt Nam; Sang thông qua các Uỷ ban Trung ương.

    Dũng và Sang đang ở vị trí tốt nhất để giữ vị trí lãnh đạ liên tục 2 nhiệm kỳ để ổn định Đảng trước tuổi về hưu.

    7. (c) Trong hai người, Trương Tấn Sang được thường xuyên đề cập đến như một người sẽ thay thế cho Tổng Bí Thư Mạnh.

    Là Thư ký Thường Trực, Sang là người chịu trách nhiệm về vận hành các công việc của Trung Ương Đảng mỗi ngày, và như người liên lạc của chúng tôi nói, với công việc này đã củng cố vai trò của ông ta trên các công việc của Trung ương Đảng, đó là một vai trò giữ vị thế quan trọng trong việc thiết lập mục tiêu, chính sách rộng lớn, và trong quyết định nhân sự.

    Mặc dù trong nhiệm kỳ của ông là Tổng Bí Thư TP Hồ Chí Minh, đã phần nào bị vết nhơ do các vụ bê bối tội phạm của tổ chức tội ác “Năm Cam”. Ông Sang hiện nay đã được nhận biết rộng rãi như là người môi giới chính của Đảng, và có quyền lực trên một loạt các vấn đề, bao gồm cả vấn đề kinh tế. Đây là một dẫn chứng cụ thể, trong cuộc họp với một phái đoàn của ngành công nghiệp đại diện của Hội đồng Kinh doanh Mỹ-ASEAN vào tháng năm, ông Sang đã có thể phát biểu ý kiến, nhận xét và quyết định chi tiết về các chủ đề khác nhau, từ hợp tác hạt nhân, dân sự, và giá năng lượng, để quy định về đấu thầu và mua sắm mà không phải ghi chú. Ông Sang cũng đã can thiệp để đình chỉ, ít nhất là tạm thời, một số doanh nghiệp.

    3. Những giao dịch bị đồn đại là THAM NHŨNG, và dấy lên chỉ trích

    09HANOI809-h3

    8. (c) Trương Tấn Sang có một số tín nhiệm đã làm lu mờ cả Tổng Bí Thư, theo nguồn tin đặc biệt tin cẩn như Tập đoàn Đầu tư Sài Gòn, Chủ tịch Đặng Thành Tâm và doanh nhân Lê Kiên Thành, con trai của cựu Tổng Bí Thư Lê Duẩn. Và những người khác cũng đồng ý rằng Mạnh đã định nhượng lại quyền cho Sang, nhưng với nhiều hướng phân tích khác nhau.

    Lê Hoài Trung, Tổng giám đốc của Ban (MFA) tổ chức quốc tế của Bộ Ngoại giao, thường xuyên kết nối các thành viên Bộ Chính trị và nhân sự, nhấn mạnh rằng Mạnh vẫn còn giữ quyền chỉ huy chung, nhưng đã tự loại bỏ mình khỏi hầu hết các quyết định chính sách, mà lựa chọn tập trung vào xây dựng nội bộ Đảng.

    Đại sứ Mitsuo Sakaba, người cùng đi chung với Tổng Bí Thư trong chuyến đi của ông ta vào tháng Tư đến Nhật Bản, nói với chúng tôi rằng Tổng Bí Thư xuất hiện thảnh thơi trong cuộc gặp gở với Thủ Tướng Nhật Bản Taro Aso, đọc đúng nguyên văn với một giọng đều đều cho một bản tuyên bố do một người phụ tá trao cho ông trong 30 phút. Tổng Bí Thư chỉ thực sự cho thấy sự thích thú và quan tâm, khi ông được đưa tới một khu nông nghiệp bên ngoài Tokyo. Bất kể điều gì là nguyên nhân sự tách biệt của ông Mạnh, nguồn tin của chúng ta đồng ý rằng ông Sang đã được giả định gánh nhiều trách nhiệm của ông Mạnh đương nhiên như một vị Tổng Bí Thư.

    9. (c) Trong khi Thủ tướng đã thường xuyên được nhắc đến như một ứng cử viên Tổng Bí Thư, nhưng trong một loạt những thất bại có thể gây trở ngại cho tham vọng leo lên vị trí hàng đầu của ông. Dũng có biểu hiện dường như đã bị đâm chích, bởi những chỉ trích phê bình trong sự vận động của ông trước đây về việc cho Trung Quốc đầu tư trong các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên (tham khảo C), một cuộc tranh cãi được đưa ra công khai bởi Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhưng những người trong cuộc nói rằng vụ này được khai thác bởi Trương Tấn Sang và phe đảng, như một phương thức gián tiếp để làm suy yếu Dũng (tham khảo D).

    Trong Hội nghị lần gần đây nhất, Thủ tướng Chính phủ cũng đã bị chỉ trích, báo cáo hiệu suất kém của chính phủ của ông về tham nhũng, giáo dục và y tế.

    Suy cho cùng, yếu điểm lớn nhất của ông Dũng là một thực tế đơn giản, là cơ sở quyền lực của ông xuất phát từ những nỗ lực để củng cố chính quyền nhà nước mà thôi, dựa theo nguồn tin như nguyên Chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh ông Võ Việt Thanh và Viện Nghiên cứu Phát triển đồng sáng lập Lê Đăng Doang.

    Theo sự nhận định của các nhà ngoại giao Đông Âu tiếp xúc thường xuyên với các cấp bậc trên, và giữa các hệ thống phân cấp Đảng cho rằng: Những nỗ lực của ông Dũng để củng cố quyền lực trong Văn phòng Chính phủ đã tạo ra sự xa lánh của nhiều người trong Ban Thư ký và các ủy ban của Trung ương và các trung tâm quyền lực truyền thống của Đảng.

    10. (c) Tuy nhiên, hầu hết sự liên hệ cho thấy rằng ông Dũng vẫn đứng vững khi ở lại vị trí Thủ tướng Chính phủ, thực sự, điều này có thể luôn là của mục đích của ông. Mặc dù đau nhói những vì lời chỉ trích, Thủ Tướng cũng đã có phát triển một tổ chức chặt chẽ chưa từng thấy trên bộ máy hành chính nhà nước.

    Như là những phê bình, Dũng là một cựu quân nhân chiến tranh, một cứu thương quân đội, và một quan chức cảnh sát; ông ta vẫn giữ được sự ủng hộ mạnh mẽ trong các Bộ Công an và Quốc phòng, sự hỗ trợ đã được củng cố trong cuộc đàn áp gần đây về sự bất đồng quan điểm chính trị (ref E). Có lẽ là đây một điểm nổi để nói lên việc này, mấy tháng qua Dũng đã thực hiện nhiều chuyến viếng thăm, công bố công khai, từ quân đội, đến giải quyết các chức năng Bộ Công an. Dũng cũng duy trì sự liên lạc rất chặt chẽ với Bộ Trưởng Bộ Công An là Lê Hồng Anh, mặc dù Anh có thể không tiếp tục ở vị trí hiện tại của mình qua năm 2011.

    Bản tiếng Việt © TTXVA 2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Đây là bằng chứng, chứng minh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị oan ngần ấy năm trời trong vụ Bô xít Tây Nguyên.

    PHẠM ANH (khách viếng thăm) viết:
    Những sự thật lịch sử cần phải được tôn trọng và dần dần cần được giải mã trước công chúng.

    Đây chỉ là nhận định bí mật của ông đại sứ Mỹ về các nhân vật có thể nắm giữ các vị trí lãnh đạo tương lai trước thềm ĐH 11 của ĐCSVN năm 2011 chứ có gì gọi là "Những sự thật lịch sử" đâu mà "cần phải được tôn trọng và dần dần cần được giải mã trước công chúng".
    Thực ra hồi đó các nhận xét về 3 ông Dũng, Sang và Rứa tương tự như nhận định của ông ĐS Mĩ đã đầy trên Internet rồi chứ không cần phải bạch hoá bức công điện này của ông ĐS Mĩ chúng ta mới biết. Chí có một tin đáng chú ý là ông ấy đã dự đoán đúng Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng đã được bầu làm TBT khoá 11 của ĐCSVN.

    Ai sẽ lãnh đạo VN sau ĐHĐCS 12 ?

    Tác giả: Phan Công Chánh*
    Lược dịch: Chú 3 Dũng

    *Chú 3 Dũng ghi chú: Tiến sĩ Phan Công Chánh du học Mỹ từ năm 1968, tốt nghiệp bằng Cử nhân Khoa học Chính trị năm 1971 tại California State University (Long Beach), bằng Thạc sĩ Lý thuyết Chính trị và Chính trị Đối chiếu (Political Theory & Comparative Politics) năm 1973 tại University of North Carolina (Chapel Hill), bằng Tiến sĩ Triết học Chính trị (Political Philosophy) năm 1986 tại University of Chicago; hiện là Phó Giáo Sư tại San Jose State University.

    Chú 3 Dũng lược dịch chơi một đoạn:

    Cứ 5 năm một lần, Đảng Cộng sản Việt Nam lại họp Đại hội Đảng. Ngoài việc quyết định những chính sách quan trọng khác, các đại hội đảng này còn tuyển chọn đội ngũ lãnh đạo trung ương để cai trị cả đảng và đất nước. Nếu cứ theo như đại hội đảng lần thứ 11 (diễn ra vào năm 2011), thì tất cả đại biểu trong Đại hội Đảng lần thứ 12 (diễn ra vào năm 2016) sẽ bầu ra một Ban Chấp hành Trung ương Đảng , và sau đó Ban Chấp hành Trung ương Đảng sẽ tuyển chọn một Tổng Bí Thư mới, một Bộ Chính Trị mới , một Ban Bí Thư mới, và một Ủy ban Kiểm tra Trung ương mới .

    Điều mà người ta đặc biệt quan tâm là: ai sẽ bước lên làm Tổng Bí Thư mới từ Đại hội đảng lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam?

    Bối cảnh chính trị

    Để trả lời câu hỏi này, trước tiên chúng ta phải nhận diện các nhà lãnh đạo có ảnh hưởng nhất trong đảng và, thứ hai, xem xét trong số những người đó thì ai có khả năng tranh chức Tổng Bí Thư. Quan sát kỹ những khuôn mặt lãnh đạo ngồi ở vị trí trung tâm tại mỗi cuộc họp đảng gần đây thấy nổi lên 5 cái tên quen thuộc: Lê Hồng Anh (Thường trực Ban Bí thư Trung ương), Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng), Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch Quốc hội), Trương Tấn Sang (Chủ tịch Nước), và Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí Thư).

    đọc tiếp tiếng Anh (hoặc mời các bác vào đây dịch "hội đồng" tiếp!):

    Vietnam After 2016: Who Will Lead?

    Who is most likely to emerge from the next party congress as general secretary?

    by: Chánh Công Phan
    July 10, 2015

    Every five years, the Vietnamese Communist Party holds its National Congress. Among other important policy issues, the party congress chooses the central leadership teams, to govern both the party and the country. If the 11th party congress (2011) is any guide, the new Central Committee, which will be elected by all delegates at the coming 12th party congress (to be held in 2016), will select a new general secretary (Tổng Bí Thư), a new Politburo (Bộ Chính Trị), a new Secretariat (Ban Bí Thư), and a new Central Commission of Inspection (Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương).

    Of particular interest is this: Who will emerge from the 12th National Congress of the Communist Party of Vietnam as the new general secretary?

    Political Context

    To answer this question, we must first identify the most influential leaders of the party establishment and, second, consider who among them is likely contending for the post of general secretary. Close observation of those leaders sitting at the central table at each of the recent major party meetings yields five familiar names: Lê Hồng Anh (Politburo Standing Committee Chairman), Nguyễn Tấn Dũng (Prime Minister), Nguyễn Sinh Hùng (National Assembly Chairman), Trương Tấn Sang (President), and Nguyễn Phú Trọng (General Secretary).

    Backed by strong support from party elders, Anh and Trọng are seen as having led the pro-Chinese conservative faction in direct opposition to Dũng (who leads the pro-Western reformist faction). Between them le the reform-oriented moderate faction led by Sang and Hùng. All operate within a fairly recent party oligarchy (guarded by its military, security, and political elites, who have their own particular interests).

    Even though they have not publicly declared their candidacies, each of these senior figures may well aspire to sit in the hot seat of supreme power. Their policy moves and political activities can reveal both the motives they conceal and constraints they face. Of the five, Anh and Hùng can likely be discounted, leaving Dũng, Sang, and Trọng in place to fight it out for general secretary. According to most observers, Hùng is politically the least influential of the five and may be succeeded by his National Assembly Deputy Chairwoman Nguyễn Thị Kim Ngân, whose “confidence vote” scores for her parliamentary leadership performance have been consistently high. Minister of Public Security General Trần Đại Quang is another possible candidate.

    Anh, the Standing Committee chairman, is one of the most powerful leaders of the pro-Chinese conservative faction led by Trọng. However, he appears to prefer wielding political power behind the scenes, rather than contending for the general secretary post. Even if he was interested, his candidacy would be a long shot given that he would need to overcome his image as a tough former minister of Public Security as well as his “Chinese connections” (like those of Trọng and Defense Minister General Phùng Quang Thanh).

    Sang and his moderate faction, meanwhile, appear to have been marginalized politically. Indeed, Sang’s candidacy for general secretary likely sank following last year’s oil rig crisis, when he was seen to have failed to be “presidential.” Ultimately, Sang may throw his political support behind either Dũng or Trọng, following some political bargaining. His supporters may prefer that he redeem himself with a more dignified exit.

    What is thus shaping up is the final phase of a power struggle for party-state leadership between Dũng and Trọng, representing the pro-Western reformist faction and the pro-Chinese conservative faction, respectively.

    The Rise of Dũng

    Within this context, I argue that Prime Minister Nguyễn Tấn Dũng will be the next general secretary, barring a major upset. I offer six reasons for this.

    First, Dũng will most likely win simply because his archrival Trọng has failed to offer the Vietnamese Communist Party a politically capable leader who can be seen as a superior candidate for the post. Trọng is due to retire after the 12th party congress but has failed to find a politically credible successor because he has unwisely surrounded himself with pro-Chinese party functionaries and die-hard ideologues, rather than the technocrats that Dũng has skillfully chosen to maximize and diversify his party-state influences. Trọng’s days are numbered and his options for a successor as general secretary and for other power seats in his faction have diminished. With the candidacy of Phạm Quang Nghị, first secretary of Hanoi, stumbling after his ill-timed U.S. visit last July, it seems that Trọng and his camp have been grooming Defense Minister General Phùng Quang Thanh to either succeed Trọng as general secretary or to take over from Sang as president.

    The first option is unrealistic, given Thanh’s liabilities: his uncharismatic image, his “pro-Chinese” position, and the massive corruption charges mercilessly levelled against him by an extremely controversial blog called “Chân Dung Quyền Lực” (The Profile of Power). The second option, meanwhile, a diplomatically desirable state leadership position, which Carl Thayer suggests could maintain a vital hot link with Beijing, looks more realistic politically, but will nonetheless be an uphill battle. Still, it may explain Thanh’s high profile recently, at home and abroad. For example, Thanh accompanied Trọng on the latter’s highly publicized trip to Beijing in April, hosted Chinese Defense Minister Chang Wanquan for a joint friendship tour along the Sino-Vietnamese border in May, hosted U.S. Senator John McCain Secretary of Defense Ashton Carter in the same month, and visited France in June. While in France, though, Thanh was suddenly “hospitalized,” leaving his candidacy looking rather bleak.
    The second factor in Dũng’s favor is that he has the ascendency in the power struggle against the Trọng-led/Beijing-supported conservative faction and has thus neutralized the most deadly obstacle to his peaceful and politically legitimate rise to power. The initial power showdown came in October 2012 when Trọng attempted to remove Dũng from power by having the Politburo to cast a “no confidence vote” against him for his mismanagement of the economy. But the Party Central Committee came to Dũng’s political rescue when it voted to support the embattled prime minister for his overall economic leadership performance instead. This was a major political victory, even if not a complete one, not just for Dũng and his reformist faction, but for the new state as the equal of the old party (the latter still under the firm control of the conservatives).

    With the 12th party congress approaching, Trọng tried again to neutralize Dũng in January 2015 with an unprecedented confidence vote (lấy phiếu tín nhiệm) on the top 20 party leaders by the Central Committee. Trọng was hoping that Dũng would score poorly on his job performance because of the economic slowdown and rising corruption, and that Trọng and his associates would do well. In fact, unofficial reports suggest that the prime minister “outperformed his peers and secured the most confidence votes.”

    That brings us to our third factor: Dũng has won the political support of the existing Central Committee and influential party elders and can thus secure the critical votes of the next Central Committee. All four “major reasons” that Lê Hồng Hiệp offers in his explanation of Dũng’s “growing influence over the Central Committee” are valid in my view. If Dũng can make good use of “his current political capital to get his protégés and allies elected to the new Central Committee, it is highly likely that he will be elected the next CPV General Secretary.” However, there are some other strategically important reasons why the existing Central Committee has backed Dũng consistently in opposition to Trọng and his powerful Politburo associates, and so will the next Central Committee.

    First, it is strategically imperative for the Central Committee to maintain a balance between the two most powerful factions of the Vietnamese Communist Party – the pro-Chinese conservative faction led by Trọng, and the pro-Western reformist led by Dũng – so that party unity can be dialectically guaranteed. By orchestrating this kind of internal party duality (thesis/antithesis) rather than destroying the opposition (the internal antithesis) as President Xi Jinping has been doing in China, both party/state conflict and party/state harmony can be maintained, allowing both the party and Vietnam to retain their independence despite the power politics games played by external actors such as China, the United States, Japan, Russia, and India. Second, by maintaining internal party duality, the Central Committee members can also maintain and protect their personal and factional powers and interests in the way that works best politically and structurally. This in turn may help them avoid be the ultimate disaster: “cảnh nước mất nhà tan” (the country lost and the family destroyed scenario). Why? Well, if the pro-Chinese faction were allowed to emerge as the sole ruling power with the Dũng-led faction effectively destroyed, the Vietnamese Communist Party would be politically helpless in the face of China’s plans to transform Southeast Asia into the first sphere of influence in its pursuit of hegemony.

    The fourth reason why Dũng will most likely emerge victorious at the 12th party congress is that a “power compromise” (thỏa thuận quyền lực) may have been made on the advice of party elders to maintain party-state unity and national sovereignty in the face of external forces. This possibility, which is premised on the impasse between the two equally powerful contending party factions, the Dũng-led faction and the Trọng-led faction, can explain two seemingly strange political events. The first was the choice of Dũng – and not Trọng or Sang, which would have been more logical – to be the keynote speaker with top party elders lined up behind him at the national 40th anniversary of the liberation of South Vietnam, and the stuningly anti-American speech that Dũng delivered. It could be argued that Dũng did this as part of a deal to become the next general secretary, allowing him to declare that he followed the official ideological lines and formally honored the indispensible Russian and Chinese contributions to the liberation of South Vietnam. The second strange event was the official announcements of Trọng’s current to visit the United States, granting him an opportunity to enjoy all the associated prestige prior to a graceful exit from power. (Another odd event: Why did Chinese President Xi Jinping invite Trọng to visit China first and grant him a state visit ahead of Trọng’s U.S. trip? Was it to preempt any future deals that Vietnam might make with the U.S. and to remind all concerned that China can still call the shots and that Hanoi is still under Beijing’s effective control?)

    The fifth factor favoring Dũng at the 12th party congress: his qualifications for the job. The prime minister is the most impressive leader that the Vietnamese Communist Party has. If we take nine general criteria for power in Vietnam, namely, political vision, economic development/market-oriented management know-how, political/practical wisdom, charisma, national popularity, nationalist credentials, international stature, family wealth, and family life, it is apparent that Dũng does not possess them all, but it is equally apparent that he is ahead of the other senior leaders on most counts. None of his peers have the international stature, extensive connections abroad, and personal relations with other world leaders that Dũng has cultivated during his many foreign visits over the past two years, including his latest trip to Japan for the Seventh Mekong-Japan Summit.

    Let’s consider another leadership trait. If the mark of a strong political leader is the courage to make a difficult decision at the right time, then the prime minister seems to have lived up to the original meaning of his name “Tấn Dũng” (which translates as “exceedingly courageous”). The first key decision moment came for the top four VCP leaders and the ruling Politburo, when on May 1, 2014, China installed its oil rig HD-981 inside the special economic zone claimed by Vietnam. Of the top state officials, only Dũng stood firm. Ten days later, on May 11, at the 24th ASEAN Summit in Naypyidaw, the prime minister lodged an official protest. By standing up to the Chinese, Dũng proved himself in the eyes of the armed forces, the Central Committee, and the Vietnamese public. Later, the prime minister surprised observers by publicly denouncing U.S. imperialism during the 40th anniversary celebrations of the liberation of south Vietnam, in the process winning the admiration of Vietnamese patriots and those anti-U.S. conservatives within the Vietnamese Communist party for speaking out against the U.S. even while seeking Washington’s support to counter China.

    The sixth and final factor: Dũng seems to have earned the strong support of the armed forces and the powerful military elite, not only because of his nationalist stance but also because of his military modernization programs in pushing for the rapid development of the defense industry and purchases of jet fighters and six Kilo submarines during his 2009 visit to Russia, a visionary move in light of the Chinese encroachment into the South China Sea (which Vietnam calls the East Sea). Any resistance from Trọng and his pro-Chinese Politburo leaders to this kind of military preparedness may have cost them their claim to leadership in the eyes of the military elite, especially among nationalistic generals who have now rallied behind Dũng. The latest evidence of the military support that Dũng now commands is his presiding over the IXth “Determined To Fight And Determined to Win Convention” of the national armed forces in Hanoi on July 1 (with Trọng, Sang and Hùng all absent).

    I would not go as far as Lê Hồng Hiệp and call Dũng “Vietnam’s most powerful politician over the past thirty years.” Like Carl Thayer, I would suggest that the prime minister is presently the most capable of all the top Vietnamese Communist Party leaders, and the one best able to lead Vietnam and safeguard its sovereignty.

    However, if Vietnam’s next leader is to be truly effective and powerful both at home and abroad, the next Central Committee should unify the current separate party-state positions into one politically unified leadership post, by electing Nguyễn Tấn Dũng president of Vietnam, commander-in-chief of the Vietnamese armed forces, and general secretary of the Vietnamese Communist Party. The party should also begin work to create a modern republic with features such as a presidential democracy, a bicameral congress, two-party system, and a free press. This will avoid the rise of dynastic rule or dictatorship of whatever type, and enable it to better manage sociopolitical ills such as corruption.

    đọc một vài bài sau cũng đủ cho thấy Chú 3 Dũng là người chống Tàu khựa nhất hiện nay trong BCT, và Tập Cận Bình chắc chắc không muốn thấy Chú 3 Dũng làm TBT kiêm CTN trong 2016:

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát nhà máy đóng tàu Hạ Long và lên thăm tàu kiểm ngư KN781 hiện đại nhất ASEAN

    Mạng quân sự sina Trung Quốc ngày 5 tháng 6 đăng bài viết nhan đề "Việt Nam chế tạo gấp tàu chấp pháp mới, muốn 'khoe cơ bắp' với Trung Quốc". Bài báo tỏ ra phàn nàn về khả năng chế tạo tàu chấp pháp cũng như chiến thuật dùng tàu cá của Việt Nam.

    Bài viết cho rằng, theo thông tấn xã Việt Nam, ngày 4 tháng 6, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã thị sát nhà máy đóng tàu Hạ Long ở khu vực gần Thủ đô Hà Nội, đã lên tàu chấp pháp lớp 2.000 tấn đang chế tạo.

    Thông tấn xã Việt Nam cho biết, loại tàu chấp pháp này là "tàu kiểm ngư lớn nhất, hiện đại nhất ASEAN", trong tháng 6 sẽ đưa vào sử dụng. Ngoài ra, thông tấn xã Việt Nam còn cho biết, Tổng công ty công nghiệp tàu thủy Việt Nam đã bắt đầu chế tạo hàng loạt tàu cá vỏ sắt cho ngư dân.
    Báo Trung Quốc phàn nàn rằng và bịa đặt cho rằng, nhìn vào tình hình Biển Đông hiện nay, những động thái này của Việt Nam chắc chắn là "tăng cường quân bị" nhằm đối phó Trung Quốc http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=894993#ixzz3m6UeZs9c

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát, kiểm tra tiến độ đóng tàu tên lửa Molniya
    Chiều 6/12/2014, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã đến thăm và làm việc với Tổng công ty Ba Son, Bộ Quốc phòng. Đây là một trong những cơ sở đóng tàu hàng đầu của quân đội, đang thực hiện nhiệm vụ đóng loạt 6 tàu tên lửa tấn công nhanh Molniya (hay còn gọi là loạt tàu M, hay tàu tên lửa 12418) do Liên bang Nga chuyển giao công nghệ cho Việt Nam.
    http://vtc.vn/thu-tuong-nguyen-tan-dung-thi-sat-kiem-tra-tien-do-dong-tau-ten-lua-molniya.2.519449.htm

    Thủ tướng thị sát tàu ngầm Kilo 636 mang tên Hà Nội
    Tiếp tục chương trình chuyến thăm chính thức Liên bang Nga, ngày 13/5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Đoàn đại biểu Việt Nam đã tới thăm khu vực Kaliningrad nơi đang thử nghiệm tàu ngầm Kilo 636 đầu tiên mang tên Hà Nội của Việt Nam để động viên, thăm hỏi các thủy thủ tàu ngầm, cũng như kiểm tra tiến độ thử nghiệm loại tàu ngầm tối tân này.
    Đây là chiếc đầu tiên trong hợp đồng cung cấp 6 tàu ngầm lớp Kilo được ký kết trong chuyến thăm chính thức Liên bang Nga của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009. Bên cạnh việc đóng tàu, hợp đồng còn bao gồm cả việc huấn luyện thủy thủ Việt Nam và cung cấp các thiết bị, vật tư kỹ thuật cần thiết.
    http://vov.vn/chinh-tri/thu-tuong-thi-sat-tau-ngam-kilo-636-mang-ten-ha-noi-261688.vov

    Vietnam Will Fight China, Other Nations Entering Its Waters Illegally

    By: Marie Cabural

    Vietnam is ready to fight China and other countries illegally entering its territorial waters, according to a report from Vietnamese news agency Thanh Nien.
    The report indicated that the Vietnamese government implemented a new rule authorizing its coast guard to use its weapons onboard to prevent any foreign vessel entering its territorial waters.
    Political observers suggested that Vietnam’s decision was definitely a response to the concerns regarding China’s attempts to assert its claims on the disputed territories in the South China Sea.
    The China-Vietnam oil rig standoff
    The major friction between China and Vietnam happened in May last year when a Chinese deepwater oil rig (Haiyang Shiyou 981) entered the Vietnamese Exclusive Economic Zone (EEZ)—near the islands claimed by both countries. Vietnamese and Chinese vessels exchanged water cannon fires and rammed each other. Six Vietnamese sailors were injured during the incident.
    The Chinese government removed the Haiyang Shiyou 981 oil rig after two months. Political observers considered the standoff between the two countries as the most serious development related to the territorial disputes since the Johnson South Reef conflict in 1988 when 70 Vietnamese soldiers died.
    In June, this year, the Haiyang Shiyou 981 oil rig resumed its operations roughly 110 nautical miles east of the Vietnam coast and 72 miles south of the resort of the city of Sanya on China’s Hainan Island.
    Last month, the Chinese Maritime Safety Administration announced that the oil rig would continue its ocean drillingoperations slightly to the north from its position until October 20.
    China and Vietnam agreed to handle disputes properly
    Earlier this month, Chinese and Vietnamese leaders agreed to handle their disputes properly amid the increasing tension over the disputed territories in the South China Sea.
    Chinese President Xi Jinping told Vietnamese President Truong Tan Sang, “"We are in favor of properly handling disputes between both sides through dialogue, and expanding cooperation and common interests.”
    Pres. Xi also emphasized that their countries are both led by communist parties, and it is necessary for them to “enhance strategic coordination, exchanges, and cooperation.”
    On the other hand, Pres. Sang said, "Vietnam hopes to strengthen political trust and personnel exchanges with China, properly handle differences and enhance win-win cooperation.”
    Vietnam’s new rule could escalate conflict with China
    Under Vietnam’s new rule, it coast guard will start using their weapons onboard to drive away any foreign vessel entering its waters without permission. Vietnamese coast guards will not stop until a foreign vessel is completely out of the country’s territorial waters.
    Vietnam claimed that some Chinese vessels have been attacking its fisherman while fishing bear the Truong Sa (Spratly) and Hiang Sa (Paracel) islands. According to the Vietnamese government, the attacks became more frequent since the oil rig standoff.
    Political analysts suggested the possibility of an escalation of the conflict between China and Vietnam related to the territorial disputes in the South China Sea.
    The Chinese government is claiming the largest portion of the disputed territories including the Spratly and Paracel islands in the South China Sea. China identified the area as the “nine-dash line,” which stretches hundreds of miles south and east of Hainan province. Beijing said the Spratly and Paracel islands were part of its territory centuries ago. It is supporting its claims using a 1947 map.
    Vietnam strongly rejected China’s historical claims and pointed out that China never had sovereignty over the island prior to 1940s. The Vietnamese government said it has documents to prove that the Spratly and Paracel islands were under its rule since the 17th century.
    Vietnam is currently occupying 29 reefs in the Spratly Islands and intensified its military facilities in the territories. In May, satellite images showed that Vietnam did land reclamation in the disputed areas of Sand Cay and West London Reef.
    On the other hand, China has a de-facto control over eight reefs in the Spratly Islands. In 2012, China created a new city called Sansha with an administrative body and headquarters in the Paracel Islands. The Chinese government said Sansha city is responsible for overseeing its territories in the South China Sea.

    Những sự thật lịch sử cần phải được tôn trọng và dần dần cần được giải mã trước công chúng.

    Theo lập luận của 1 số bác trên đây thì tin này được tung ra nhằm đánh lạc hướng dư luận, làm loãng vụ CHHV.

    Khách Bắt giò viết:
    - Bài dịch quá tệ,chức danh lẫn từ ngữ lung tung cả lên mà thôi bác avi đã nói nhiều ở trên cả rồi. Cũng thông cảm cả thôi vì tài liệu này wikileaks lấy tin tức, nhận xét, đáng giá từ ĐSQ, LSQ Mỹ tại VN ở về BNG thôi, Tin tức này cũng chỉ là các nhận xét, đánh giá của các nhân viên CIA phân tích cấp vừa vừa làm trong sứ quán chứ có phải là facts hay các tài liệu tối mật của anh 3D, anh 4S hay anh Mạnh tuồn ra cho Mỹ mà nhiều bác cứ như bắt được vàng, Mỹ mà nó giỏi theo dõi đc toàn thế giới thì hồi War VN tin tức hổng bị CS nó gài điệp viên hầu như toàn bộ CQ Sài Gòn. Tui thấy các thông tin của wikileaks đọc để tham khảo là cháng chứ dân trong nghề nó biết những cái tin này từ lâu rồi, giờ có show ra thì cũng nguội mất tiêu rồi.

    - Bài dịch quá tệ,chức danh lẫn từ ngữ lung tung cả lên mà thôi bác avi đã nói nhiều ở trên cả rồi. Cũng thông cảm cả thôi vì tài liệu này wikileaks lấy tin tức, nhận xét, đáng giá từ ĐSQ, LSQ Mỹ tại VN ở về BNG thôi, Tin tức này cũng chỉ là các nhận xét, đánh giá của các nhân viên CIA phân tích cấp vừa vừa làm trong sứ quán chứ có phải là facts hay các tài liệu tối mật của anh 3D, anh 4S hay anh Mạnh tuồn ra cho Mỹ mà nhiều bác cứ như bắt được vàng, Mỹ mà nó giỏi theo dõi đc toàn thế giới thì hồi War VN tin tức hổng bị CS nó gài điệp viên hầu như toàn bộ CQ Sài Gòn. Tui thấy các thông tin của wikileaks đọc để tham khảo là cháng chứ dân trong nghề nó biết những cái tin này từ lâu rồi, giờ có show ra thì cũng nguội mất tiêu rồi.

    Bản tiếng Anh của bức điện tín, để các bác tham khảo trong trường hợp bản dịch tiếng Việt quá khó hiểu:

    E.O. 12958: DECL: 2019/09/10
    TAGS: PGOV PREL PHUM ECON ETRD VM
    SUBJECT: 2011 LEADERSHIP TRANSITION: LEADING CONTENDERS FOR GENERAL
    SECRETARY AND PRIME MINISTER

    REF: HANOI 60 (FEW CHANGES AT THE 9TH PARTH PLENUM)
    HANOI 330 (IDEOLOGY RESURGENT? THE GENERAL SECRETARY'S NEW CONCEPT
    AND ITS IMPLICATIONS)
    HANOI 413 (IN VIETNAM, CHINA AND BAUXITE DON'T MIX)
    HANOI 537 (BAUXITE CONTROVERSY SPURS LEADERSHIP DIVISIONS, VIBRANT
    NATIONAL ASSEMBLY DEBATE)
    HANOI 672 (BEHIND VIETNAM'S LATEST CRACKDOWN)

    CLASSIFIED BY: Michael Michalak, Ambassador; REASON: 1.4(B), (D)

    ¶1. (C) SUMMARY: Preparations are already underway for major
    leadership changes in Vietnam as the Communist Party gears up for
    its Eleventh Party Congress in January 2011. As many as six of the
    Politburo's fifteen members are expected to retire, including the
    General Secretary, State President, and National Assembly Chair.
    Conventional wisdom identifies CPV Standing Secretary Truong Tan
    Sang and Prime Minister Nguyen Tan Dung as the frontrunners to
    replace Nong Duc Manh as General Secretary. If Dung does not
    become General Secretary, odds are he will remain as Prime
    Minister. Politburo members since 1996, Dung and Sang have amassed
    unparalleled influence in Vietnam's Party-state apparatus; they are
    arguably the two most powerful political figures in the country
    today. The problem is that, though rivals, Dung and Sang are also
    too alike for comfort -- both are Southerners, both former HCMC
    Party Secretaries. Vietnam's enduring regionalism argues that one,
    likely Sang, will be frustrated in 2011. If Dung keeps his seat as
    PM, the two strongest contenders for General Secretary are current
    National Assembly Chair Nguyen Phu Trong and -- more radically --
    the Politburo's newest member, the conservative head of the CPV
    Ideology and Education Commission, To Huy Rua.

    ¶2. (C) COMMENT: Neither PM Dung nor Standing Secretary Sang is a
    champion of political reform in the manner of the late PM Vo Van
    Kiet. But they are known commodities: pragmatic, market-oriented,
    and in favor of steady, incremental advances in Vietnam's
    relationship with the United States. Trong has adopted a similar
    approach as NA Chair. Rua may be a different story altogether.
    His elevation to the Politburo both reflects and reinforces a
    hard-line trend that has been increasingly evident since the
    crackdown on journalists reporting on the PMU-18 corruption scandal
    almost exactly one year ago. What role he plays in Vietnam's
    leadership transition will say much about whether political
    liberalization -- on hold for now -- will resume after 2011 or will
    remain stifled. END SUMMARY AND COMMENT.

    Preparations Underway for the 2011 Party Congress

    --------------------------------------------- ----

    ¶3. (C) Unlike the Ninth Party Plenum, which installed new members
    of the CPV Politburo, Secretariat, and Central Committee (ref. A),
    the Tenth Plenum, held this July, produced virtually no new
    personnel or policy decisions. Instead, according to contacts with
    access to the Central Committee, the Plenum focused mainly on
    preparations for the Eleventh Party Congress in 2011. Following
    the Plenum, the CPV announced that the once-every-five-year
    Congress would be held January 2011, a somewhat earlier date than
    usual to allow for National Assembly elections later in the year.
    More importantly, our contacts said that the Congress finished
    assignments to various subcommittees, including bodies responsible
    for drafting the Congress's main written product, the "Political
    Report." Initial drafting on some of the sections, including the
    portion on Vietnam's foreign relations, began several months ago,
    according to the Deputy

    Director General of the MFA-affiliated Diplomatic Academy, Nguyen
    Vu Tung.

    ¶4. (C) Of the subcommittees, the one subject to most fervid
    speculation is the Subcommittee for Personnel Appointments.
    Chaired officially by General Secretary Nong Duc Manh, but under
    the day-to-day supervision of the Central Committee's
    Organizational Affairs Department Chair, Ho Duc Viet, this
    subcommittee is charged with preparing the list of candidates for
    the Eleventh Central Committee and, ultimately, the next Politburo.
    Viet began the formal process at a "national conference" in Hanoi,
    August 25-26, in which he instructed grass-roots cadres to begin
    organizing local and Provincial- level Party Congresses. The
    actual work of the Appointments Subcommittee is kept extremely

    HANOI 00000809 002 OF 004

    close hold, particularly as it affects upper-level personnel, and
    will be subject to change until the Tenth Central Committee's final
    plenary session, immediately before the January 2011 Congress
    itself. As a sign that ideological conservatives continue to
    consolidate their position, the Subcommittee will take as its
    guidance directives put forward in the Ninth Plenum, including
    admonitions about the pernicious effects of Western-oriented
    "self-evolution" (ref. B), sources familiar with the Plenum's
    internal deliberations say. Additionally, the Tenth Plenum
    instructed Provincial Party Secretaries to compile reports
    explaining how changes over the past ten years had either
    contributed to "perfecting socialism" or "regressing into
    capitalism," according to the new Can Tho Party Secretary.

    Retirements Will Leave Key Openings

    -----------------------------------

    ¶5. (SBU) The Personnel Subcommittee will have several important
    vacancies to consider. The CPV's Ninth Congress (2001) established
    an age limit of 60 for first-time Politburo members and 65 for
    those returning for a repeat term. The latter limit was increased
    to 67 just prior to the Tenth Congress as an exception to allow
    Manh, who at the time was 66, to return as General Secretary.
    Nearly all of our contacts predicted the present leadership would
    adhere to these age limits in 2011. If the limits are respected,
    five key Politburo members face mandatory retirement: General
    Secretary Manh (age 71 in 2011), State President Nguyen Minh Triet
    (69), National Assembly Chair Nguyen Phu Trong (67), DPM and
    Foreign Minister Pham Gia Khiem (67), and DPM Truong Vinh Trong
    (69). In addition, a sixth member of the Politburo, CPV Inspection
    Commission Chair Nguyen Van Chi, will be 66 and is reported to be
    in extremely poor health. A minority view among our contacts held
    that the 67-year age exception would be extended to NA Chair Trong
    if he were selected as General Secretary.

    Consensus Front Runners: Truong Tan Sang and Nguyen Tan Dung

    --------------------------------------------- ---------------

    ¶6. (C) Most observers identify PM Nguyen Tan Dung and the head of
    the powerful CPV Secretariat, Standing Secretary Truong Tan Sang,
    as the leading contenders for Secretary General in 2011. In terms
    of experience, authority, and potential career longevity, Dung and
    Sang stand head and shoulders above their counterparts on the
    Politburo. Both have achieved dominant positions in what many now
    consider almost as competing wings within the Party- state
    apparatus: Dung through the Office of Government, government
    ministries, and his control over Vietnam's largest state-owned
    enterprises; Sang through the Central Committee Commissions. Dung
    and Sang are also in the best position to provide the continuity of
    leadership that the Party has consistently said it needs. The two
    entered the Politburo in 1996, which gives them the longest tenure
    of any member likely to serve through 2011. At the same time, at
    60, they are relatively young and would be eligible to serve two
    terms as General Secretary, were the 67-year age-limit exemption
    invoked.

    ¶7. (C) Of the two, Sang is more frequently mentioned as a
    replacement for GS Manh. As Standing Secretary, Sang is
    responsible for the day-to-day running of Party affairs and, our
    contacts say, has consolidated his hold over the CPV's Central
    Committee commissions, which retain an important role in setting
    broad policy goals and in personnel decisions. Though his tenure
    as HCMC Party Chief was somewhat tainted by the "Nam Cam" organized
    crime scandal, Sang is now widely acknowledged as the Party's
    primary power broker on a wide range of issues, including on
    economic matters. Meeting with a delegation of industry
    representatives from the U.S.-ASEAN Business Council in May, for
    example, Sang was able to comment authoritatively, in detail and
    without notes, on topics ranging from civilian nuclear cooperation
    to energy pricing to regulations on tenders and procurement. Sang
    has also intervened to stop, at least temporarily, several business

    HANOI 00000809 003 OF 004

    deals that were rumored to be corrupt and that had aroused public
    criticism.

    ¶8. (C) Sang has in some respects already eclipsed the General
    Secretary, according to extremely well-placed contacts such as
    Saigon Invest Group Chair Dang Thanh Tam and businessman Le Kien
    Thanh, the son of former General Secretary Le Duan. Others agree
    that Manh has ceded authority to Sang, but offer a slightly
    different interpretation. Le Hoai Trung, who as Director General
    of the MFA's International Organizations Division, has regular
    access to Politburo members and their staff, emphasized that Manh
    himself remains in overall command, but has removed himself from
    most policy decisions, choosing instead to focus on internal Party
    building. Ambassador Mitsuo Sakaba, who accompanied Manh on his
    April visit to Japan, told us that the General Secretary appeared
    disengaged in his meeting with Japanese PM Taro Aso, reading
    verbatim and in a monotone a 30-minute prepared statement passed to
    him by a staff-member; the General Secretary only really showed
    interest when he was taken to an agricultural site outside Tokyo.
    Whatever the cause of Manh's detachment, our contacts agree that
    Sang has already assumed many of Manh's normal responsibilities as
    General Secretary.

    ¶9. (C) While PM Dung has frequently been mentioned as a contender
    for General Secretary, a series of setbacks may have frustrated his
    ambitions to ascend to the top spot. Dung appears to have been
    stung by criticisms over his early advocacy for Chinese investment
    in bauxite projects in the Central Highlands (ref. C), a
    controversy that has been led publicly by General Vo Nguyen Giap,
    but which insiders say has been exploited by Sang and others as a
    proxy to undermine Dung (ref. D). In the most recent Plenum, the
    Prime Minister reportedly also came under criticism for his
    government's poor performance on corruption, education, and health
    care. Ultimately, Dung's biggest weakness is the simple fact that
    his power base derives from efforts to strengthen the government/
    state, according to contacts such as former HCMC Chairman Vo Viet
    Thanh and Institute of Development Studies co-founder Le Dang
    Doang. Dung's efforts to consolidate power within the Office of
    Government have alienated many in the Secretariat and the
    commissions of the Central Committee, the CPV's traditional centers
    of power, according to Eastern European diplomatic contacts with
    regular exposure to the upper/middle ranks of the CPV hierarchy.

    ¶10. (C) Nevertheless, most contacts suggest that Dung remains well
    positioned to remain Prime Minister; indeed, this may have been his
    goal all along. Though stung by criticism, the Prime Minister has
    developed an unprecedentedly tight hold over the state bureaucracy.
    Just as critically, Dung -- a former wartime military medic and
    police official -- retains strong backing within the Ministries of
    Public Security and Defense, support that has likely only been
    reinforced during the most recent crackdown on political dissent
    (ref E). Perhaps as an effort to showcase this, Dung has over the
    past months made several well-publicized visits to military
    commands and has addressed MPS functions. Dung also maintains
    extremely close contacts with MPS Minister Le Hong Anh, though Anh
    may not continue in his present position past 2011 (septel).

    Regionalism: Why the Conventional Wisdom Might be Wrong

    --------------------------------------------- ----------

    ¶11. (C) If conventional wisdom prevails, Southerners would for the
    first time occupy the two most important positions in Vietnam's
    Party-state structure, and would be in a position to keep their
    jobs for an additional ten years -- an untenable situation from the
    standpoint of the CPV's traditional power brokers in the North.
    Since Party strongman Le Duan's death in 1986, the General
    Secretary has always come from the North, the Prime Minister from
    the South; there has been an additional effort, less consistently
    applied, to have the third position in Vietnam's traditional power
    troika, State President, come from the Center. Some academic
    analysts, including the DAV's Tung, argue that regionalism is less
    and less correlated with ideological differences and of late has

    HANOI 00000809 004 OF 004

    faded in importance. Additionally, Tung and others maintain, there
    are important factional divisions among Southerners themselves:
    Sang, Dung, and State President Triet may all be former HCMC Party
    Chiefs, but they are not necessarily allies. There is much truth
    to this; however, our assessment is that having both the PM and
    President come from the South was an extremely hard pill for many
    Northerners to swallow in 2006, made palatable only because the top
    spot was held by a Northerner. Losing the positions of both
    General Secretary and Prime Minister would be too much for some to
    contemplate. (Comment: It is also important to keep in mind that
    factionalism, of which regionalism remains the most potent fault
    line, increasingly is no longer about ideology -- it is about
    power, patronage, and wealth. End comment.)

    The Dark-Horse Contenders

    -------------------------

    ¶12. (C) Neither Sang nor Dung is likely to step aside without a
    struggle. If one is forced to sacrifice his ambitions, it is
    likely to be Sang. If Sang does not become General Secretary, a
    frequently mentioned alternative could be National Assembly Chair
    Nguyen Phu Trong, who has ably managed Vietnam's increasingly
    assertive national legislature and is a known commodity, having
    also served credibly as Hanoi Party Secretary. The Vice Chair of
    the NA's Foreign Affairs Committee Ngo Duc Manh confided that Trong
    is lobbying to have the 67 limit apply not just to the position of
    General Secretary, but to each of the "four pillars": GS, PM, State
    Secretary, and NA Chair.

    ¶13. (C) A more radical choice could be the newest Politburo
    member, the hard-line chair of the CPV Ideology and Educational
    Commission (IEC) To Huy Rua. It would be unusual for a recently
    appointed Politburo member to ascend to the top of the CPV
    apparatus so soon; however, Rua has developed a formidable
    curriculum vitae. Rua has been a member of the Secretariat since
    2006, which puts him at the heart of CPV policy making; as the
    long-serving IEC Chair and as a former head of the Ho Chi Minh
    Political Academy, he has impeccable ideological credentials; and,
    perhaps most importantly, as the former Party Chair for Haiphong,
    Rua has "executive experience" running a major provincial-level
    city. We have no information to corroborate an assertion by
    Australian academic Carlye Thayer that Rua is an ally of Sang.
    Rather, Rua is considered to be a protege of fellow Thanh Hoa
    stalwart, the hard-line former General Secretary Le Kha Phieu.
    Whatever the case, Rua's public profile has risen appreciably in
    the weeks after the most recent Plenum. On August 3, for example,
    Rua's views on "self-evolution" made the front-page piece in the
    leading CPV daily, Nhan Dan. On August 30, state media lavished
    extensive coverage on his visit to HCMC, where he exhorted the
    country's youth to follow the example of Ho Chi Minh. Rua was also
    shown chairing regional organizing meetings laying the groundwork
    for provincial Party Congresses.

    ¶14. (C) If Dung, on the other hand, is unable to retain his seat
    -- and Sang, in turn, ascends to the position of General Secretary
    -- this would likely produce a reversal of the normal regional
    balance, with a Northerner becoming Prime Minister. But here the
    field is, if anything, even narrower. For the past 20 years,
    Vietnam's Prime Ministers have come from the ranks of serving
    Deputy Prime Minister: of Vietnam's five current DPMs, only three
    are on the Politburo, and of them, two are scheduled to retire in
    2011, leaving only Standing DPM Nguyen Sing Hung. Hung is a
    Northerner and an economic technocrat, and has the additional
    advantage of being one of PM Dung's bitterest rivals, according to
    several contacts. However, Hung is himself an unpopular figure.
    When the newly convened National Assembly met in 2007 to formally
    ratify the Party's selections for PM, DPMs, and government
    ministers -- normally a perfunctory ritual -- only 58% voted to
    approve DPM Hung, a shockingly low figure considering that 92% of
    the NA's deputies are Party members.

    ¶15. (U) This cable was coordinated with ConGen HCMC.
    Michalak

    http://wikileaks.org/cable/2009/09/09HANOI809.html

    Đọc đến hết câu "Hai ông Sang và Dũng đều có cùng khởi điểm là Bí thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nơi một thành phố từng là quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trước 1975." thì đành phải thôi không xem tiếp nữa làm gì. Ông Dũng chưa 1 ngày làm Bí thư Thành uỷ TP. HCM. TP. HCM trước 1976 mang tên Sài Gòn. Sài Gòn từng chỉ là thành phố trung tâm của Việt Nam Cộng hoà chứ chưa bao giờ tự mình là một quốc gia.

    Về chức danh thì người dịch nên đối chiếu với báo chí trong nước và wiki để dùng chức danh tiếng Việt chính xác hơn.
    ~Captain Obvious

    Bản dịch này chắc là của một người Việt sống lâu ở nước ngoài, ko quen thuộc với các chức danh của chính quyền và Đảng CSVN. Cảm ơn bác Avia đã góp ý, những góp ý hoàn toàn chính xác!

    "Hai ông Sang và Dũng đều có cùng khởi điểm là Bí thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nơi một thành phố từng là quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trước 1975.

    Trích TÓM TẮT:
    (...) hai ông Dũng và Sang có những điểm rất là khá giống nhau – cả hai đều là người miền Nam, cả hai đều là cựu Bí thư Đảng ủy thành phố Hồ Chí Minh. "

    ==> Ông Dũng làm Bí thư thành ủy TP.HCM lúc nào? Bức điện gốc nhầm thì để nguyên, nhưng tường thuật lại thì cần chú thích rõ.
    ===================================================

    1. TÓM TẮT
    ...
    Với sự sáng suốt thông thường có thể xác định rằng Đảng Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang (...) Nếu ông Dũng không trở thành Tổng thư ký...

    6. (c) Hầu hết các nhà quan sát nhận ra thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và người quyền lực đứng đầu Ban Thư Ký Đảng, Thường vụ Bộ trưởng Trương Tấn Sang, là các ứng cử viên hàng đầu cho chức vụ Tổng thư ký...

    7. (c) ...
    Là Thư ký Thường Trực, Sang là người chịu trách nhiệm...

    Mặc dù trong nhiệm kỳ của ông là Tổng Bí Thư TP Hồ Chí Minh...

    ==> Những chức danh rất quen thuộc: Tổng bí thư, Thường trực Ban Bí thư, Bí thư Thành ủy... không nên dịch máy móc như Google vậy.

    ==========================================
    Lê Hoài Trung, Tổng giám đốc của Ban (MFA) tổ chức quốc tế của Bộ Ngoại giao...

    ==> Mặc dù dịch ra tiếng Anh là Diector-General, thưc ra ông Trung là Vụ trưởng Vụ Các tổ chức quốc tế (International Organizations Division) của Bộ Ngoại giao.

    Trân trọng.

    Thế mới biết TTVA là trang mạng của NTD. Mặc dù mình chẳng ưa gì TTS từ những năm 1990s. Nói túm lại là lũ này đều nên đem chôn dưới cống