Mai Xuân Dũng - Bắt Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào, Nhà nước được lợi gì?

  • Bởi Admin
    16/06/2013
    7 phản hồi

    Mai Xuân Dũng

    Dư âm vụ bắt chủ trang blog Trương Duy Nhất - Một góc nhìn khác còn chưa kịp lắng xuống, công an lại tiếp tục khám xét bắt khẩn cấp đối với blogger, nhà văn Phạm Viết Đào.

    Quả thật, hai vụ bắt người liên tiếp là những blogger nổi tiếng đã gây ra cơn bão dư luận trên khắp các trang mạng và là câu chuyện thời sự chủ yếu trong quán cà phê ở các thành phố lớn.

    Không chỉ dư luận trong nước mà dư luận quốc tế cũng rất quan tâm theo dõi, phân tích tình hình chính trị ở Viêt nam. Giáo sư Carl Thayer - một chuyên gia có uy tín nói về làn sóng bắt bớ này rằng:
    Chỉ trong năm qua đã có 46 người bị bắt, bất chấp kêu gọi từ Hoa Kỳ và EU là Hà Nội cần cải thiện tình hình."

    Bắt các Blogger này để làm gì, bắt họ giải quyết được cái gì và chiều hướng nhà nước xử trí với hàng nghìn blog đang hoạt động trên các trang mạng ra sao, sẽ gây ra hiệu ứng tốt, xấu như thế nào cho chính trường Việt nam trong con mắt dân chúng và thế giới?

    Nhớ lại, khi biết tin Blogger Trương Duy Nhất bị công an bắt theo điều 258, cảm giác đầu tiên của nhiều bạn đọc là ngỡ ngàng.

    Được biết ông Nhất là người có quan hệ thân thiết với một số nhân vật quan trọng trong bộ máy nhà nước,từng làm việc cho báo công an Quảng nam. Ông từng tháp tùng nguyên thủ quốc gia,ông Nguyễn Minh Triêt-hồi đó là chủ tịch nước, đi thăm chính thức Hoa Kỳ-một quốc gia cựu thù của chính phủ Việt nam.

    Người như thế, ai cũng nghĩ phải an toàn. Rất an toàn là khác.

    Và có lẽ một phần như vậy mà các bài viêt trên blog của Trương Duy Nhất dám đụng chạm tới những vấn đề gai góc, nhạy cảm, không né tránh tên tuổi một số vị lãnh đạo đảng nhà nước.

    Bạn đọc có chung nhận định rằng Trương Duy Nhất có cách nhìn độc lập, vô tư, can đảm trước bất cứ vấn đề nào. Dĩ nhiên không phải bất cứ điều gì bạn đọc cũng đồng nhất quan điểm với ông. Nhưng người ta phải thừa nhận, đó là người viết thật theo cách nghĩ của mình không uốn éo,bẻ cong sự việc. Đó là điều đáng trân trọng của một người viêt blog hay là viết báo nói chung.

    Lục lại các bài viết của ông, những thông tin đưa ra có vẻ cũng không phải hoàn toàn là những khám phá mới, hoặc phanh phui một vụ án tày đình nào đó. Các bài viết cũng không có dấu hiệu của sự cay cú, thù hằn thường là động cơ dẫn đến bôi xấu cá nhân, xuyên tạc chủ trương nào đấy của chế độ.

    Tất cả sự kiện có đầy trên mạng, trên báo giấy. Trương Duy Nhất chỉ xâu chuỗi các sự việc liên quan, sắp xếp chúng lại để bạn đọc dễ nhìn,dễ cảm nhận, cô đặc thông tin và dán lên đó những cái tít thoạt nghe cũng giật mình. Bạn đọc thấy ở Trương Duy Nhất một blogger sắc sảo, tài năng và can đảm.

    Cũng vậy, theo truyền thông nhà nước đưa tin, blogger, nhà văn Phạm Viết Đào cũng là đối tượng bị bắt bởi vi phạm điều 258 Bộ Luật Hình sự. Nhưng trong khi ông Nhất bị dư luận cho rằng ít nhiều liên quan trực tiếp với ai đó, khi viết về ông Nguyễn Bá Thanh và ông Vương Đình Huệ thất cử trong kỳ bầu vào Bộ Chính Trị và cho thăm dò dư luân trên mạng về mức độ tín nhiệm của các thành viên chính phủ thì ông Phạm Viết Đào được coi là không hề dính líu trực tiếp về nhân vật cấp cao nào.

    Cũng như Trương Duy Nhất, trang blog của ông Phạm Viết thu hút đông đảo độc giả vì các bài viết phê phán gay gắt các chính sách của nhà nước, nạn tham nhũng của các quan chức. Nhưng khác với blog của ông Nhất, blog Phạm Viết Đào đề cập khá nhiều đến cuộc chiến Việt-Trung thời kỳ 1979-1988 và vấn tranh chấp Biển Đông với thái độ lên án Bắc kinh gay gắt.

    Ở các nước tự do dân chủ, những bài viết của blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào là những hoạt động được coi là rất bình thường và dĩ nhiên được luật pháp luật bảo hộ quyền tự do bày tỏ ý kiến trên các phương tiện truyền thông. Tuy nhiên, ở Việt nam, khi các quyền tự do dân chủ trong đó quyền tự do ngôn luận trong Hiến định lại được áp dụng theo các điều luật được thể hiện bằng một thứ ngôn ngữ mơ hồ, thiếu cụ thể nên các cơ quan luật pháp dễ dàng suy diễn theo bất kỳ cách thức nào họ muốn.

    Điều 258 bộ luật Hình sự là một ví dụ. Từ “Lợi dụng” quyền tự do dân chủ rất khó định nghĩa chuẩn xác là gì. Cũng vậy cụm từ “xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” cũng rất mông lung trong việc giải thích thế nào là “lợi ích” hợp pháp của tổ chức, công dân.

    Khi điều luật át Hiến định như trên, bất kỳ công dân Việt nam nào cũng có thể bị tống giam bởi điều 258. Chính vì vậy nếu các blogger nói trên có bị đưa vào nhà tù bởi những bài viết có nội dung phê phán, động chạm như vậy cũng thật là dễ hiểu, đó là chưa muốn nói rằng các bài viết đó cũng có thể chỉ là cái cớ để che dấu một “tội danh” khác mà những người cầm quyền không muốn đưa ra.

    Tuy nhiên vấn đề đặt ra là cung cách thực hiện việc bắt giữ các công dân có uy tín như vậy có đem lại cho những người chủ trương vô hiệu hóa các trang blog nói trên những điều tốt đẹp hay không là một chuyện đáng bàn.

    - Có thể ra lệnh bắt giữ khá tùy tiện như vậy, nhà nước muốn đưa ra một thông điệp mạnh mẽ với tất cả các blogger rằng: Quyền lực hiện hữu là vô giới hạn?

    - Tuân thủ hiến định là việc của nhân dân chứ không phải là nghĩa vụ của thiểu số cầm quyền?

    Nếu giả thiết trên là có lý thì các quyết định như vậy sẽ đem lại cho thể chế sự bất lợi vô cũng lớn. Mất lòng tin và mất đi sự tôn trọng tối thiểu đối với các thiết chế đang vận hành đất nước sẽ là những mất mát không thể bù đắp nổi.

    Để có thể dễ hiểu hơn khi đặt vấn đề như vậy, có thể lấy một ví dụ nhỏ về cung cách hành xử của một tổng thống Mỹ-chức vị được cho là có quyền lực rất lớn như sau:

    Ồng Andrew Jackson Tổng thống Mỹ (1829-1837) từng có mâu thuẫn cá nhân với một công dân của mình vì người nọ đã công kích vợ của Tổng thống. Thời đó việc đấu súng để giải quyết danh dự vì mâu thuẫn cá nhân là một việc bình thường. Cuộc đấu sung đã diễn ra giữa một Tổng thống và một công dân. Người đàn ông bắn một phát trúng phía trên trái tim của Tổng thống Jackson. Tuy nhiên, Tổng thống vẫn giữ bình tĩnh, ngắm mục tiêu và bắn chết đối thủ. Do việc gắp viên đạn ra quá nguy hiểm cho tính mạng nên Tổng thống Jacksonđành phải sống chung với nó cho đến cuối đời.

    Như vậy luật pháp được triệt để tôn trọng. Mọi công dân hoàn toàn bình đẳng trước pháp luật mà không cần sử dụng-lạm dụng quyền lực.
    Khi bắt giữ những người bất đồng chính kiến có uy tín, công khai danh tính như đã nói chỉ đẩy nhà nước càng xa hơn nền văn minh tự do dân chủ, một xu thế tất yếu của thời đại và làm cho Việt nam ngày càng cô đơn hơn trong thế giới văn minh và nhem nhuốc hơn trong con mắt của nhân dân.

    Nếu nước Việt nam là một nước dân chủ “vạn lần hơn” các nước tư bản thì các nhà lãnh đạo trước hết hãy tỏ ra là mình tôn trọng luật pháp, tôn trọng quyền tự do dân chủ của công dân để xứng đáng là những nhà lãnh đạo đất nước trong con mắt của nhân dân hơn là những chức vị do “cơ cấu” hoặc chia nhau quyền lực trong phe cánh mà có.

    MXD

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Linh Sơn viết:
    “GÓC NHÌN KHÁC” - BẢN CHẤT VÀ HIỆN TƯỢNG

    ... Trong chính trị thì không được nhầm lẫm. Chế độ xã hội hiện hữu, cho dù còn có nhiều khuyết tật nhưng đó là thành quả của biết bao nhiêu sự hy sinh xương máu; mồ hội, nước mắt của đồng bào, chiến sỹ. Hơn nữa đó còn là giá trị của dân tộc Việt Nam trong thời đại ngày nay. Thiết nghĩ mọi người phải trân trọng.
    Có một thành ngữ quen thộc: “ Nếu không có cái mình yêu, hãy yêu cái mình có”. “Cơi nới”, “sửa chữa ngôi nhà xã hội” Việt Nam ngày nay là cần thiết, hơn nữa là cấp thiết. Nhưng để làm việc đó, xin hãy trân trọng, nền tảng của ngôi nhà đó, hãy yêu là “cái mình có”, và đừng mơ mộng hão huyền. Mong không có, không còn sự nhầm lẫn trong chính trị.

    He he đây đúng là tư duy của một con lừa luôn thích lừa đảo.

    Linh Sơn viết:
    Lương tâm con người, giá trị của một dân tộc, trách nhiệm công dân là những khái niệm lớn. Trong chính trị thì không được nhầm lẫm. Chế độ xã hội hiện hữu, cho dù còn có nhiều khuyết tật nhưng đó là thành quả của biết bao nhiêu sự hy sinh xương máu; mồ hội, nước mắt của đồng bào, chiến sỹ. Hơn nữa đó còn là giá trị của dân tộc Việt Nam trong thời đại ngày nay. Thiết nghĩ mọi người phải trân trọng.
    Có một thành ngữ quen thộc: “ Nếu không có cái mình yêu, hãy yêu cái mình có”. “Cơi nới”, “sửa chữa ngôi nhà xã hội” Việt Nam ngày nay là cần thiết, hơn nữa là cấp thiết. Nhưng để làm việc đó, xin hãy trân trọng, nền tảng của ngôi nhà đó, hãy yêu là “cái mình có”, và đừng mơ mộng hão huyền. Mong không có, không còn sự nhầm lẫn trong chính trị.

    Uý, em cho rằng " trong chính trị có thể có nhầm lẫn ". Bởi tất cả chúng ta và tất cả mọi chủ nghĩa, lý thuyết không bao giờ toàn vẹn, không bao giờ hoàn hảo, không bao giờ perfekt. Chúng ta chỉ có thể hướng thiện chứ không toàn thiện.

    Tỷ như chiện " biết bao nhiêu sự hy sinh xương máu; mồ hội, nước mắt của đồng bào, chiến sỹ." đã đổ ra, nhất định không phải là để xây dựng nên chế độ Cộng Sản Việt Nam ngày hôm nay! Một nhà nước chỉ giỏi nói nhưng không giỏi làm.

    Giá trị của Dân Tộc Việt Nam trong thời đại @ ngày nay không còn được đánh giá bằng những hào quang " của những cuộc chiến thắng 3 tên đế quốc đầu sỏ " trong thế kỷ trước. Thắng 3 tên đế quốc đầu sỏ , nhưng bi giờ lại chịu thua, lệ thuộc vào người láng giềng, người " bạn " 4 tốt, 16 chữ vàng còn nguy hiểm, gian xảo gấp vạn lần 3 tên đế quốc cũ.

    Giá trị của Dân Tộc Việt Nam ngày hôm nay được đánh giá bằng kinh tế, luật pháp, tự lập tự cường, bằng nhân quyền, bằng tư cách, khả năng của các nhà lãnh đạo cũng như của mỗi công dân Việt Nam. Cuộc chiến bi giờ không còn là cuộc chiến " ai thắng ai " mà là cuộc chiến " ai hơn ai "

    Câu thành ngữ bác đem ra khuyên nhủ Dân Tộc Việt Nam là câu thành ngữ bịp bợm!

    Cuộc sống muôn mầu, muôn sắc, có rất nhiều cái để yêu, không thể nào không có cái để mình yêu. Cái mình có không xứng đáng để yêu, thì hãy ly dị nó đi! Sống mà không biết ước ao, mơ mộng, không viễn kiến, không tư duy thì cuộc sống đó chỉ là cuộc sống của một ROBO. Sống mà không có can đảm từ bỏ những giáo điều cũ kỹ, lỗi thời, không nhận ra được thế giới chung quanh ta là một ngôi vườn có hàng vạn sắc hoa tươi, có ong bướm, dứt khoát không chỉ có cỏ khô, rêu xanh, lá mục thì cuộc sống đó không phải là cuộc sống của một người.
    Một ngôi nhà cũ được xây trên cát, không xây trên bê tông, cốt sắt bi giờ không còn khả năng chống đỡ giông bão, thì nên phá vỡ đi, xây nhà khác, đỡ tốn công tốn của hơn nay chấp vá, sửa chữa cái này, mai chấp vá sữa chữa cái kia bởi những người thợ thiếu tay nghề! Vì những người trong ngôi nhà đó chỉ muốn trân trọng cái nền cát (vàng) loang lổ, thuê thợ dỏm, không có trình độ, không có tay nghề (vì sợ hao tốn) thì mong gì sửa được thành một ngôi nhà khá hơn, khả dĩ che mưa che nắng thui, chữ hỏng có xa vời hơn là được khang trang đẹp đẽ.

    .

    Đoạn trích dẫn ở trên được viết văn hoa hơn, bay bướm hơn những hình thức tuyên truyền cũ. Nhưng nội dung của nó chẳng khác một ly ông cụ nào. Đó là kể công, ép uổng (tình yêu) và tự sướng: Đảng " ta " đã có công dành độc lập, đã xây dựng từ 70 năm nay, dù còn nhiều khó khăn cần phải được sửa chữa vưn vưn và vưn vưn... yêu nước là yêu XHCN, CNXH, yêu hào quang (không còn sáng ngời) của những ngày xa xưa.....

    Tất cả những gì anh chàng "công tố viên đểu" này buộc tội Trương Duy Nhất đều là lố bịch nếu ở một nhà nước được coi là tử tế.

    Linh Sơn viết:
    Có một thành ngữ quen thộc: “ Nếu không có cái mình yêu, hãy yêu cái mình có”. “Cơi nới”, “sửa chữa ngôi nhà xã hội” Việt Nam ngày nay là cần thiết, hơn nữa là cấp thiết. Nhưng để làm việc đó, xin hãy trân trọng, nền tảng của ngôi nhà đó, hãy yêu là “cái mình có”, và đừng mơ mộng hão huyền. Mong không có, không còn sự nhầm lẫn trong chính trị.

    Vấn đề anh chàng này muốn nói là rõ ràng: Toàn dân cứ yên tâm sống trong ngôi nhà mục nát, dột từ nóc dột xuống được đặt trên nền móng của cái gọi là ĐCSVN.

    Thối lắm rồi.

    Cha này bảo vệ cái sổ hưu rất khá! Những phần tử cổ hũ, lạc hậu còn sót lại của lịch sử xứ lừa!!!

    “GÓC NHÌN KHÁC” - BẢN CHẤT VÀ HIỆN TƯỢNG

    Theo nhiều phương tiện thông tin đại chúng, chiều 26-5- 2013, Cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an đã tiến hành bắt giữ ông Trương Duy Nhất ( TDN) chủ trang blog “Trương Duy Nhất- Một góc nhìn khác” (TDN-MGNK), về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước Việt Nam, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258, Bộ luật Hình sự, 1999.
    Ngay lập tức, trên nhiều trang mạng chống Cộng và những “ chiến sỹ” đấu tranh cho “dân chủ nhân quyền Việt Nam” trong và ngoài nước đã lập tức commet, ca ngợi TDN. Ngay sau đó trên một số hãng thông tấn báo chí nước ngoài như BBC, RFI, VOA đã “ tăng âm”, chuyển tải trên sóng của mình. Còn Tổ chức chuyên hành nghề chống Việt Cộng Human Rights Watch (HRW) đòi “trả tự do ngay lập tức cho TDN”!
    Theo một số trang mạng, ông TDN, sinh năm nay 49 tuổi. Ông đã từng làm cho báo Công An Quảng Nam Đà Nẵng (8 năm) và sau đó có vài năm làm cho báo Đại Đoàn Kết. Khoảng năm 2010 ông nghỉ viết báo “lề Đảng” chuyển sang viết blog. TDN là chủ Blog “ Trương Duy Nhất-Một góc nhìn khác”, từ đầu năm 2011.
    Những bài trên Blog: TDN-MGNK được nhiều blogger nhanh chóng chuyển tải trên các trang mạng trong và ngoài nước. Đây được xem là một cây bút sắc sảo, một tiếng nói thuộc “ Lề Dân”. Khi TDN bị bắt đã có không ít người ngạc nhiên không hiểu vì sao với những bài viết “ thẳng thắn” về các quan chức cao cấp, về thể chế hiện hữu trên TDN-MGNK mà mãi đến nay mới bị bắt? Có người còn nói tôi đã cảnh báo TDN về khả năng này từ khá lâu.
    Như một cái máy, Tổ chức quan sát nhân quyền Human Rights Watch kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho blogger Trương Duy Nhất “ngay lập tức và vô điều kiện”.
    Lướt qua nội dung một số bài viết của TDN, chẳng hạn: “Tổng Bí thư và Thủ tướng nên ra đi” vì :” Sau hội nghị 6, đúng lý phải có ai đó ra đi. Nhưng không một ai. Lòng tin và sự kiên nhẫn của dân đã đến hạn cùng”; Hoặc:” Blogger này “chê” Chủ tịch nước Trương Tấn Sang là “hèn” khi ông không dám nêu đích danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật tại Hội nghị Trung ương 6 hồi cuối năm 2012; Hoặc ông xem những bảng ghi tên các vị lãnh đạo trồng cây lưu niệm ở chùa Bái Đính ( Ninh Bình) là “ một thứ rác”- đó là “ cây lãnh tụ”…
    Quả thật khi xem các trang mạng đăng tải những bài viết của TDN, hoặc nghe một số hãng thông tấn nước ngoài bình luận những bài viết của Blogger này về những mặt tiêu cực của xã hội, kể cả những bức xúc của TDN đối với kết quả Hội nghị TW 6, 7; những chê bai, khen ngợi đối với ông này bà kia; khuyến nghị táo tợn của TDN đối với người giữ chức danh này, ông giữ chức danh khác; rồi lập Hòm phiếu điện tử để “ Cùng Quốc hội bỏ phiếu”. Có người thì cho rằng TDN muốn đóng vai MC trong dịp Quốc hội bỏ phiếu trong kỳ họp Quốc hội này… Nhiều người có thể nghĩ rằng Blogger này chỉ nhìn xã hội từ một “ góc nhìn khác”, hoặc chỉ như đóng vai một “ phản biện xã hội” (có trách nhiệm).
    Nếu chỉ có như vậy thì đâu có thể gọi TDN là người “ lợi dụng các quyền tự do, dân chủ…”, là kẻ chống phá chế độ? TDN đâu có tội tình gì, mà lại bắt người ta?
    Khi TDN bị bắt, nhiều người thì commet rằng trong chế độ “toàn trị” của Đảng cộng sản thì “những tiến nói thẳng thẳn như TDN không thể yên được!”; đó là điều “tất nhiên” . Hơn nữa vì Việt Nam là “ nhà tù của Blogger” . Một số người ta thì cho rằng Blogger này là người:
    - “ Thẳng thắn, mạnh dạn, tích cực đóng góp cho hệ thống này”;
    - “ Ông ấy đánh vào những sai trái, tiêu cực của hệ thống với mong muốn làm cho hệ thống tốt hơn…”;
    - “Ông ấy trình bày mình như một tiếng nói độc lập chứ không đối lập, một nhà báo tự do chứ không ly khai, một người phát ngôn chính kiến riêng chứ không bất đồng chính kiến, phản biện chứ không phản động, phản đối chứ không chống đối…, không đi biểu tình, chưa bao giờ kí tên vào một bản tuyên bố hay kiến nghị …”.
    Phải chăng TDN chỉ vì những bức xúc về nhân sự, về những chủ những chủ đề chống suy thoái trong Hội nghị TW6,7? Không! Blogger TDN vốn có “ góc nhìn khác” rộng hơn, “điềm tĩnh hơn”, “ lý trí, sâu sắc ” hơn. Góc độ về chế độ xã hội Việt Nam. Chẳng hạn một số bài của TDN viết về Hệ tư tưởng- về Chủ nghĩa Mác-Lênin, Về Tư tưởng Hồ Chí Minh… Chính những bài viết này giúp người ta thấy rõ bản chất tư tưởng chính trị của ” TDN- Góc nhìn khác” là gì.
    Chẳng hạn trong bài “Miễn phí Mác- Lê ”, TDN viết: “Một ngành học mở ra không ai thèm học thì duy trì làm gì? Sao không dẹp bỏ luôn đi cho nhẹ gánh, đỡ tốn trường tốn thầy tốn lớp, bớt tốn kém, vứt, loại được một môn học vô bổ, giảm tải đáng kể cho chương trình”. Hoặc trong bài : “Có một ngành mang tên “Hồ Chí Minh học”, TDN viết: “ Mô Phật! … Ở các trường đại học và học viện quốc gia có một tên ngành đào tạo là “Hồ Chí Minh học”…Thời tôi … Khoa Mác- Lê khi đó cũng chưa gắn thêm cái đuôi “tư tưởng Hồ Chí Minh” như bây giờ”. Không dừng ở đây TDN còn “ phê” Chương trình cải cách giáo dục ( yêu cầu các cháu bé phải làm quen với Hình ảnh, lăng Hồ Chí Minh) là di sản “trong một thể chế tôn sùng lãnh tụ, sùng bái cá nhân kéo dài”.
    Về chính trị, tư tưởng, ai cũng biết những thành quả của cách mạng Việt Nam: Độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, thống nhất đất nước là do nhân dân Việt Nam dưới sự Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo mới có. Còn đường lối cách mạng đúng đắn của Đảng lại chính là dựa trên Chủ nghĩa Mác- Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh mới có. Hơn nữa Chủ nghĩa Mác- Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh đã trở thành Hiến định, trong Hiến pháp 1992 ( Điều 4). Thế thì hành vi này của TDN là gì? Bản chất tư tưởng chính trị của Blogger TDN-GNK là gì nếu đó không phải là? Nếu đó không phải là sự công kích, bác bỏ chế độ xã hội XHCN và Nhà nước CHXHCN Việt Nam?
    Ý kiến cho rằng “ góc nhìn khác” là “tiếng nói độc lập chứ không đối lập”, một nhà báo tự do “chứ không ly khai”, như có người nghĩ là sai lầm. Việc TDN không tham gia Nhóm này, ký kết Tuyên bố kia, chẳng qua Blogger này dày dạn kinh nghiệm hơn Blogger khác. TDN làm như vậy để che dấu bản chất chính trị, để né tránh sự trừng phát của pháp luật mà thôi. Thử hỏi hành vi đòi xóa bỏ Chủ nghĩa Mác- Lê nin, chống “ Hồ Chí Minh học”…TDN có thật sự độc lập với những lực lượng thù địch trong và ngoài nước không? Câu trả lời là không! Cũng có thể nói cách khác công bằng hơn: Blogger TDN-MGNK là “đồng minh tự nhiên” của các thế lực thù địch với cách mạng Việt Nam.
    Một Blogger chống Cộng ở nước ngoài đã có một nhận xét rất thú vị về mục tiêu chính trị của TDN: “Bằng tư duy của mình Trương Duy Nhất đã đưa những độc giả của trang “Góc nhìn khác” đi đến… sự khai phóng về tư duy…Và TDN đã làm cái gọi là “Tập huấn dân chủ” cho xã hội Việt Nam hiện nay… Còn những cuộc tập huấn này nhằm chuẩn bị cho một hành động chính trị thật sự như thế nào thì ai cũng rõ. Quả thật đây là một lời biểu dương, đánh giá cao, đúng bản chất của Blogger “TDN-MGNK”.
    Về nhân cách của TDN, nhiều người cũng đã nhầm. Có thể vì không đọc mà chỉ “lướt Web”, nghe bình luận mà không phân tích những bài viết của Blogger này nên đã không thấy cái “ cá tính”, cái nhân cách đích thực của TDN. Nếu ai có dịp đọc lại những bài viết “ tâm huyết”, những “gửi gắm” cả lý trí và tình cảm của TDN trong những bài viết này, nhất là những bài viết về Chủ nghĩa Mác- Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh thì sẽ thấy rõ nhân cách chính trị của tác giả “ Góc nhìn khác”. TDN cay cú, hằn học, thô bạo khi đòi xóa bỏ bộ môn Mác- Lê Nin. TDN viết: ” Sao không dẹp bỏ luôn đi cho nhẹ gánh”; TDN cũng cay độc, hơn nữa còn xỏ xiên khi viết mệnh đề “ cái đuôi tư tưởng Hồ Chí Minh”, khi nói về bộ môn này.
    TDN cũng không biết mình, biết người khi viết: ” Trong nhiều năm liền, với chức phận là một nhà báo ăn lương, tôi luôn phải viết cả những điều không muốn viết”. TDN không tuyên bố li khai nhưng đã bỏ việc. Tuy nhiên đó là việc riêng tư, nhưng viết như trên, TDN đã xúc phạm hàng vạn nhà báo khác đang làm việc cần cù có trách nhiệm với xã hội hiện nay. Phải chăng TDN muốn nói tất cả các nhà báo hiện nay là robot, đang phải viết “ những điều không muốn viết”?
    Lương tâm con người, giá trị của một dân tộc, trách nhiệm công dân là những khái niệm lớn. Trong chính trị thì không được nhầm lẫm. Chế độ xã hội hiện hữu, cho dù còn có nhiều khuyết tật nhưng đó là thành quả của biết bao nhiêu sự hy sinh xương máu; mồ hội, nước mắt của đồng bào, chiến sỹ. Hơn nữa đó còn là giá trị của dân tộc Việt Nam trong thời đại ngày nay. Thiết nghĩ mọi người phải trân trọng.
    Có một thành ngữ quen thộc: “ Nếu không có cái mình yêu, hãy yêu cái mình có”. “Cơi nới”, “sửa chữa ngôi nhà xã hội” Việt Nam ngày nay là cần thiết, hơn nữa là cấp thiết. Nhưng để làm việc đó, xin hãy trân trọng, nền tảng của ngôi nhà đó, hãy yêu là “cái mình có”, và đừng mơ mộng hão huyền. Mong không có, không còn sự nhầm lẫn trong chính trị.

    Bác Lòng Tin Chiến Lược (LTCL),
    Còm của bác có vẻ "tếu" mà vẫn chứa đựng đầy sự thật trong đó.
    Tuy nhiên, bây giờ thời @, họ khôn lắm rồi. Bắt cả triệu chỗ đâu mà chứa. "Bắt" vài ba người có "danh", gây dư luận mà ít khả năng bị phản
    ứng mạnh, dò xem tình hình, hoặc có lý do kèn cựa gì đó, con tin trao đổi, bắt khơi khơi được thì cũng thả khơi khơi đựoc, thêm được tiếng
    thơm !

    Mong họ làm được như bác nói "Cả triệu blogger nó cũng bắt ấy chứ".
    Đến lúc đó, dân VN sẽ bớt khổ.

    Ngày xưa bắt cả triệu quân nhân miền nam, nay CS mới bắt có mấy chục người có gì ghê đâu. Cả triệu blogger nó cũng bắt ấy chứ.