Nguyễn Xuân Ngãi - Những ai và khi nào sẽ thay đổi?

  • Bởi Admin
    15/06/2013
    4 phản hồi

    Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi

    Các sự kiện dồn dập diễn ra trong thời gian qua tại Việt Nam đang được giới quan sát chính trị trong và ngoài nước quan tâm sát sao.

    Trước tiên, hội nghị trung ương 7 của đảng Cộng sản Việt Nam kết thúc với phần thắng nghiêng về phía các Uỷ viên Trung ương lấn át vai trò của Bộ chính trị và Tổng bí thư đảng Cộng Sản. Đây là một sự kiện chưa từng có tiền lệ trong lịch sử ĐCSVN. Điều này có thể cho thấy một hiện tượng là xu hướng dân chủ trong đảng Cộng Sản đang dâng cao, không gì cưỡng lại được. Về “phần chìm của tảng băng”, thì giới phân tích băn khoăn tự hỏi liệu có phải đây là khả năng phân hóa gia tăng trong nội bộ ĐCS hay là do sự chi phối mạnh mẽ quyền lực của “nhóm lợi ích”?!

    Tiếp đó, là tình hình suy thoái và khủng hoảng kinh tế trong nước đã được thừa nhận ngày một công khai từ những nhân vật cao cấp trong Đảng Cộng Sản, quốc hội, chính phủ. Các tranh luận, các kịch bản giải cứu hàng trăm ngàn các doanh nghiệp đang hấp hối hay việc tái cấu trúc nền kinh tế đang được đưa ra liên tiếp trên các diễn đàn, các cuộc họp do quốc hội hoặc chính phủ chủ trì. Nhưng vẫn chưa thấy một ánh sáng le lói cuối đường hầm nào trong tình hình nguy ngập hiện nay. Bế tắc vẫn hoàn bế tắc!

    Bên cạnh đó, sức ép từ Trung Quốc đang gia tăng từng ngày trên biển Đông. Khả năng mất gần hết chủ quyền trên biển Đông gần kề. Trung Quốc đang lộ dần hình ảnh một con hổ dữ xổng chuồng. Nguy cơ rất lớn là con hổ sẽ xơi tái các hàng xóm lân cận. Nhưng sự hung hăng của nó cũng có thể sẽ khiến hổ rơi vào cái bẫy do chính nó tạo nên, mà cuối cùng nó phải nhả lại tất cả những miếng mồi mà hổ tưởng đã yên chí giành được.

    Chưa đủ, một loạt vi phạm nhân quyền đang diễn ra vô cùng tệ hại tại Việt Nam: Buổi dã ngoại nhân quyền 5/5 đã bị đàn áp dã man đối với những người phụ nữ chân yếu tay mềm đang thực hiện quyền làm người. Sự chà đạp quyền con người của tòa án trong xét xử những sinh viên yêu nước Phương Uyên, Nguyên Kha. Sự bắt giữ nhà báo, blogger Trương Duy Nhất chỉ vì ông thực hiện quyền tự do ngôn luận là một sự vi phạm trắng trợn quyền con người. Không chỉ có thế, những tiếng nói “kiến nghị 72” của các trí thức hàng đầu Việt Nam và “các công dân tự do” về xây dựng một hiến pháp mới thực sự dân chủ, văn minh đã bị bỏ ngoài tai. Đảng Cộng Sản chỉ quan tâm tới sự sống còn của mình, quên mất tương lai toàn thể dân tộc. Trở lực kìm hãm sự tiến bộ của đất nước là rất lớn. Ngoài lực lượng “chậm tiến” trong đảng, liệu có thế lực ngoại bang nào đang cố tình phá hoại sự phát triển vươn lên của dân tộc Việt Nam?

    Đồng thời, những sự kiện trên đã cho ta thấy những chỉ dấu tích cực. Lực lượng “cấp tiến” trong Đảng Cộng Sản ngày càng có tiếng nói mạnh mẽ. Họ hiện diện ngay trong Ban Chấp Hành Trung Ương, trong các trí thức “kiến nghị 72”, trong quốc hội và trên khắp các phương tiện truyền thông hàng ngày. Mặt khác, lực lượng dân chủ với phương tiện và cũng chính là lẽ phải “bảo vệ quyền con người” đang lan tỏa mạnh mẽ trên khắp các ngóc ngách của cuộc sống. Sự lên tiếng mạnh mẽ, ngay lập tức từ trong đến ngoài nước khi có bất cứ sự kiện xâm phạm nhân quyền nào xảy ra là một sức mạnh áp đảo của thời đại. Thể chế độc tài toàn trị đang gặp phải thế tiến thoái lưỡng nan, ngày càng lộ rõ những sai lầm chết người.

    Quá trình thay đổi tại Việt Nam đang diễn ra rất nhanh. Nhà cầm quyền Việt Nam biết rõ sự thay đổi là tất yếu. Nhưng họ lo sợ mất kiểm soát, mất nhiều thứ… khi thay đổi và bế tắc về lối thoát. Đó cũng chính là cơ hội cho người Việt ở hải ngoại và chính phủ Mỹ có thể đưa bàn tay nhân ái ra đúng lúc để giúp Việt Nam có thể chuyển hóa êm đẹp.

    Một giải pháp trọn gói: hiệp định đối tác xuyên Thái bình dương - TPP, đối tác chiến lược với Hoa Kỳ và cải cách chính trị VN theo lộ trình dân chủ tương tự Myanma có lẽ đang được các bên xem xét trong vòng bí mật.

    Song, những ai và khi nào? Đó là câu hỏi đang chờ người giải!

    Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Hão huyền !

    Chỉ cần TQ bơm cho vài chục tỷ đô là nền kinh tế ta lại khởi sắc ngay.

    Các ngành nghề sản xuất này nọ của VN nên dẹp tiệm càng sớm càng tốt vì doanh nghiệp VN đa số là yếu kém, làm ăn chụp giựt, không làm được gì cho ra hồn, toàn vay mượn, sống bám từ vốn cho đến chất xám, kỹ thuật, công nghệ, nguyên vật liệu,... chỉ còn có cái mồm và tứ chi là thực chất của ta mà thôi. Cứ để người TQ sản xuất hàng hóa, dân VN thì chỉ cần lên rừng, xuống biển, lội ruộng, khai thác, đánh bắt sản vật mang sang TQ đổi hàng về dùng là tốt rồi; như tổ tiên, cha ông ta thời xưa vẫn làm, có bị làm sao đâu.

    TPP làm đek gì cho xa xôi, rắc rối, bạn đang ở ngay bên ta đấy thôi !

    Phản hồi: 

    Yes...

    Nguồn vốn vay mượn và tiền viện trợ sắp cạn kiệt, TPP là cái phao cứu vớt nhà nước CS tiếp tục sống lây lất. Cộng đồng người Việt hải ngoại không nên trông chờ vào danh sách CPP (concern thì concern, business vẫn going on đều đều) mà nên dốc lòng tạo sức ép bắt Hoa Kỳ phải sử dụng TPP như một quân bài đòi hỏi cải cách chính trị, kinh tế, nhân quyền tại Việt Nam.

    Nếu để yên, TPP vẫn sẽ tiến hành nhưng Hoa Kỳ và ĐCSVN sẽ sống trên sức lao động cực khổ của người Việt, thương gia của Việt Nam sẽ chịu thiệt thòi trước các tập đoàn đầu tư từ ngoại quốc. Với TPP mà không có cải cách chính trị, kinh tế, nhân quyền, cái giá phải trả khi Nợ Quốc Gia đầy đầu, tài nguyên cạn kiệt (cái giá mà hình như rất nhiều người đang đợi sau khi ĐCSVN sụp đổ mới nghĩ đến) sẽ đến trước khi ĐCSVN sụp đổ.

    Phản hồi: 

    Tui rất hi vọng vào "giải pháp trọn gói" mà bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi đã nêu ra ở phần cuối trên cơ phân tích các sự kiện cụ thể và thực tế ở trên.
    Tui thích bài này vì nội dung ngắn gọn, ngôn từ dễ hiểu, súc tích giúp cho người bình dân như tui dễ tiếp thu .