Ward Wilson - Nhật thua vì Stalin chứ không vì bom nguyên tử - p.2

  • Bởi Diên Vỹ
    07/06/2013
    13 phản hồi

    Phần 2

    Diên Vỹ chuyển ngữ

    29.05.2013

    Tiếp theo phần 1

    Tầm quan trọng Chiến lược

    Nếu người Nhật nói chung không quan tâm lắm đến việc oanh tạc các thành phố cũng như việc ném bom hạt nhân ở Hiroshima, thì họ quan tâm đến điều gì? Câu trả lời thật đơn giản: Liên Xô.

    Người Nhật đang lâm vào tình thế chiến lược tương đối khó khăn. Họ ở gần điểm cuối của một cuộc chiến mà họ đang là kẻ thua trận. Tình hình trở nên xấu hơn. Tuy nhiên, Quân đội vẫn vững mạnh và được tiếp tế tốt. Vẫn còn gần 4 triệu quân tác chiến trong đó 1,2 triệu đang bảo vệ các hòn đảo của Nhật.

    Ngay cả những quan chức cứng rắn nhất trong chính quyền Nhật cũng biết rằng không thể tiếp tục cuộc chiến. Câu hỏi không phải là liệu có nên tiếp tục, mà là làm cách nào để chấm dứt cuộc chiến với càng nhiều lợi thế càng tốt. Phe Đồng minh (Hoa Kỳ, Anh và các quốc gia khác -- nên nhớ rằng Liên Xô vẫn giữ tính trung lập) đang đòi hỏi một “đầu hàng vô điều kiện.” Giới cầm đầu của Nhật hy vọng rằng họ vẫn có thể tìm cách thoát khỏi những phiên toà tội ác chiến tranh, giữ nguyên hình thái chính quyền của mình và giữ lại một số lãnh thổ mà họ từng chiếm được như Triều Tiên, Việt Nam, Miến Điện, vài phần của Malaysia và Indonesia, một phần lớn phía đông Trung Quốc cũng như vô số các hòn đảo trên Thái Bình Dương.

    Họ có hai kế hoạch nhằm đạt được những điều kiện đầu hàng tốt hơn: nói cách khác, họ có hai lựa chọn chiến lược. Lựa chọn đầu tiên là ngoại giao. Nhật Bản đã ký một thoả ước trung lập 5 năm với Liên Xô vào tháng Tư 1941, có nghĩa là nó sẽ hết hạn vào năm 1946. Một nhóm gồm đa số các quan chức dân sự do Bộ trưởng Ngoại giao Togo Shigenori dẫn đầu hy vọng sẽ thuyết phục được Stalin đóng vai trò điều phối giữa một bên là Hoa Kỳ và các đồng minh và bên kia là Nhật Bản. Mặc dù kế hoạch này khó có triển vọng, nó cho thấy một tầm nhìn chiến lược. Nói cho cùng, Liên Xô sẽ quan tâm hơn đến việc bảo đảm rằng các điều khoản dàn xếp thì không có lợi lắm cho Hoa Kỳ: bất kỳ sự tăng cường quyền lực và ảnh hưởng nào ca Hoa Kỳ tại châu Á cũng có nghĩa là sẽ làm giảm thiểu quyền lực và ảnh hưởng của Nga.

    Kế hoạch thứ hai là quân sự, và đa số những người cổ xuý nó, dẫn đầu bởi Bộ trưởng Chiến tranh Anami Korechika, đều là giới quân nhân. Họ hy vọng có thể sử dụng bộ binh của Quân đội Nhật hoàng để gây tổn thương lớn đến quân đội Hoa Kỳ nhằm đạt được những điều khoản có lợi hơn. Chiến lược này cũng hơi xa vời. Hoa Kỳ dường như kiên quyết đạt bằng được việc đầu hàng vô điều kiện. Nhưng trên thực tế vì nội bộ quân đội Hoa Kỳ quan ngại và không muốn có một cuộc đánh chiếm với lượng tử vong cao, nên chiến lược của tư lệnh tối cao Nhật không hoàn toàn là quá đáng.

    Một cách để đánh giá liệu việc ném bom Hiroshima hay việc tuyên chiến và tấn công của Liên Xô là nguyên nhân khiến Nhật phải đầu hàng là so sánh hai sự kiện này đã ảnh hưởng đến tình hình chiến lược ra sao. Sau khi Hiroshima bị ném bom vào ngày 8 tháng Tám, cả hai lựa chọn trên đều còn khả năng. Vẫn còn có thể nhờ Stalin môi giới (và nhật ký của Takagi viết vào ngày 8 tháng Tám cho thấy rằng ít nhất là vài quan chức Nhật vẫn còn nghĩ đến nỗ lực lôi kéo Stalin vào cuộc). Vẫn còn có thể cố gắng để đánh một trận cân não cuối cùng và gây tổn thất nặng nề cho đối phương. Việc Hiroshima bị tàn phá chẳng có ảnh hưởng gì đến việc làm suy giảm tính sẵn sàng của binh lính đang cố thủ tại các hòn đảo của Nhật. Lúc ấy chẳng còn mấy thành phố sau lưng, nhưng họ vẫn cố thủ, họ vẫn còn đạn dược, và sức mạnh quân sự của họ vẫn chưa bị suy giảm nghiêm trọng. Việc thả bom Hiroshima đã không làm phá sản hai lựa chọn chiến lược của Nhật.

    Ngược lại, ảnh hưởng của việc Liên Xô tuyên chiến và đánh chiếm Mãn Châu và Đảo Sakhalin lại rất khác biệt. Một khi Liên Xô đã tuyên chiến, Stalin không còn có thể đóng vai trung gian -- ông đã trở thành kẻ tham chiến. Vì thế lựa chọn ngoại giao đã bị xoá sổ bởi hành động của Liên Xô. Ảnh hưởng đối với tình hình quân sự cũng rất nghiêm trọng. Đa số các đội quân tinh nhuệ nhất của Nhật đã bị chuyển đến phía nam của các hòn đảo trong nước. Quân đội Nhật đã đoán đúng rằng mục tiêu tấn công đầu tiên của Mỹ chắc chắn sẽ là hòn đảo cực nam Kyushu. Ví dụ như đội quân Quan Đông nổi tiếng một thời ở Mãn Châu giờ chỉ là cái vỏ ngoài so với trước đây vì những đơn vị tinh nhuệ nhất đã bị chuyển về phòng thủ Nhật Bản. Khi người Nga tấn công Mãn Châu, họ đã chọc thủng đội quân tiên tiến một thời và nhiều đơn vị của Nga chỉ dừng lại khi cạn kiệt nhiên liệu. Tập đoàn quân thứ 16 của Nga với 100 nghìn quân đã phát động một cuộc tấn công vào nửa phía nam Đảo Sakhalin. Họ được lệnh xoá sạch những kháng cự của Nhật và chỉ trong 10 đến 14 ngày, phải sẵn sàng để đánh chiếm Hokkaido. Quân Nhật được lệnh phải bảo vệ Hokkaido, Tập đoàn quân Khu vực số 5 với hai sư đoàn vài hai lữ đoàn đang ở trong các vị trí cố thủ ở phía đông hòn đảo. Kế hoạch tấn công của Liên Xô lại nhắm vào việc đánh chiếm Hokkaido từ phía tây.

    Chẳng cần đến một thiên tài quân sự để thấy rằng, trong khi có thể đánh một trận cân não chống lại một hoả lực lớn đang tấn công ở một hướng, nhưng không thể nào chống lại hai hoả lực lớn tấn công từ hai hướng khác nhau. Cuộc tấn công của Liên Xô đã làm mất hiệu lực của chiến lược quân sự của một trận đánh quyết định, cũng như nó đã làm mất hiệu lực chiến lược ngoại giao. Chỉ trong một nước đi, toàn bộ những lựa chọn của Nhật đã bị tiêu tan. Cuộc tấn công của Liên Xô đã mang tính quyết định về chiến lược -- nó làm phá sản cả hai phương án của Nhật -- trong khi việc ném bom vào Hiroshima lại chẳng làm phá sản phương án nào.

    Việc Liên Xô tuyên chiến cũng đã thay đổi việc tính toán lượng thời gian còn lại để xoay trở. Tình báo Nhật tiên đoán rằng lực lượng Hoa Kỳ sẽ không tấn công trong vài tháng tới. Trong lúc ấy, lực lượng Xô Viết có thể có mặt tại Nhật chỉ trong 10 ngày. Cuộc tấn công của Nhật đã khiến cho quyết định chấm dứt chiến tranh trở nên cực kỳ cấp bách.

    Và các nhà lãnh đạo Nhật đã rút ra kết luận này từ vài tháng trước. Trong một cuộc họp của Hội đồng Tối Cao vào tháng Sáu 1945, họ đã nói rằng việc Liên Xô tham chiến “sẽ quyết định số phận của Đế chế Nhật.” Phó Tham mưu Trưởng Kawabe nói trong cùng cuộc họp rằng “việc giữ gìn hoà bình tuyệt đối trong quan hệ của chúng ta với Liên Xô là bắt buộc đối với việc duy trì cuộc chiến.”

    Chính quyền Nhật đã một mực không quan tâm đến chiến dịch không kích đang tàn phá các thành phố của họ. Điều này có thể không đúng khi việc ném bom bắt đầu vào tháng Ba 1945, nhưng cho đến khi Hiroshima bị tấn công thì rõ ràng họ đã đúng khi xem việc dội bom chỉ là một màn trình diễn không quan trọng về mặt gây ảnh hưởng chiến lược. Khi Truman đưa ra lời đe doạ nổi tiếng là sẽ “dội mưa huỷ diệt” lên các thành phố Nhật nếu Nhật không chịu đầu hàng, rất ít người ở Hoa Kỳ biết rằng chẳng còn gì để huỷ diệt. Đến ngày 7 tháng Tám, sau khi Truman đưa ra lời đe doạ, chỉ còn 10 thành phố có dân số hơn 100 nghìn vẫn chưa bị ném bom. Sau khi Nagasaki bị tấn công vào ngày 9 tháng Tám, chỉ còn lại chín thành phố. Bốn nơi trong số đó nằm ở cực bắc đảo Hokkaido, rất khó để oanh tạc vì khoảng cách quá xa Đảo Tinian, căn cứ của các máy bay Mỹ. Bộ trưởng Chiến tranh Hoa Kỳ Henry Stimson đã loại Kyoto, thủ đô cổ của Nhật, ra khỏi danh sách các mục tiêu tấn công vì tính quan trọng về tôn giáo và biểu tượng của Nhật. Vì thế dù lời đe doạ của Truman thật đáng sợ, sau khi Nagasaki bị ném bom thì chỉ còn lại mỗi bốn thành phố lớn là có thể bị ném bom hạt nhân ngay.

    Tầm mức dữ dội và xuyên suốt của chiến dịch oanh tạc của Không quân Hoa Kỳ có thể đo lường bằng thực tế là họ đã ném đi ném lại các thành phố Nhật đến nỗi họ phải tấn công cả những “thành phố” với dân số chỉ đến 30 nghìn người hoặc ít hơn. Trong một thế giới cận đại, 30 nghìn người cũng chỉ tương đương với một thị trấn lớn.

    Đương nhiên là luôn có khả năng để tái tấn công các thành phố vốn đã bị oanh tạc bằng bom xăng. Nhưng trung bình thì các thành phố này đã bị huỷ diệt đến 50 phần trăm. Hoặc Hoa Kỳ có thể ném bom hạt nhân lên các thành phố nhỏ hơn. Tuy nhiên, chỉ còn lại sáu thành phố nhỏ (với dân số từ 30 nghìn đến 100 nghìn dân) chưa bị ném bom. Với tình hình Nhật đã có đến 68 thành phố bị tàn phá bởi các vụ không kích, và hầu như vẫn bình chân, thì có lẽ không gì ngạc nhiên khi giới lãnh đạo Nhật đã không ấn tượng mấy với lời đe doạ đánh bom thêm nữa. Điều này không thuyết phục mấy về mặt chiến lược.

    Một cốt truyện tiện lợi

    Bất chấp sự hiện hữu của ba luận điểm phản biện đầy thuyết phục trên, những giải thích truyền thống vẫn bám chặt trong quan điểm của nhiều người, nhất là tại Hoa Kỳ. Người ta thật sự không muốn nhìn vào dữ kiện. Nhưng có lẽ điều này cũng không đáng ngạc nhiên. Cũng đáng để chúng ta tự nhắc mình rằng kiểu lý giải truyền thống thật tiện lợi về mặt cảm xúc -- đối với Nhật Bản lẫn Hoa Kỳ. Quan điểm có thể mang tính cố chấp vì nếu chúng đúng sự thật, nhưng đáng tiếc, chúng cũng có thể cố chấp vì thoả mãn được cảm xúc. Chúng bù đắp được nhu cầu tâm lý đầy quan trọng. Ví dụ, khi cuộc chiến kết thúc, lý giải truyền thống về sự kiện Hiroshima đã giúp giới lãnh đạo Nhật đạt được những mục tiêu chính trị quan trọng, về đối nội lẫn đối ngoại.

    Hãy đặt mình vào vị trí của Nhật hoàng. Bạn vừa đưa đất nước qua một cuộc chiến tranh thảm bại. Nền kinh tế tan hoang. Tám mươi phần trăm các thành phố của bạn đã bị ném bom cháy rụi. Quân đội đã gục quị sau hàng loạt thất bại. Hải quân bị xoá sổ và chỉ co cụm trong bờ. Nạn đói đang đe dọa. Nói tóm lại, cuộc chiến này là một đại hoạ và điều tệ nhất là bạn đã nói dối với người dân của mình về tình hình đất nước xấu đến mức nào. Họ sẽ bị sốc trước tin đầu hàng. Vậy bạn muốn làm điều gì hơn? Thừa nhận là bạn đã thất bại thảm hại? Đưa ra một tuyên bố nói rằng bạn đã tính toán sai lầm trầm trọng, lặp lại lỗi lầm, và gây thiệt hại nghiêm trọng cho đất nước? Hay là đổ lỗi của việc thất trận lên trên một khám phá khoa học kỳ diệu chẳng ai có thể đoán trước? Chỉ cần một động thái là đổ lỗi thất trận lên quả bom nguyên tử đã giúp quét sạch toàn bộ các lỗi lầm và tiên đoán sai lạc về cuộc chiến xuống gậm bàn. Quả Bom là một lời bào chữa hoàn hão cho việc thất trận. Không cần phải chia sẻ trách nhiệm; không cần tổ chức những cuộc điều trần để giải trình. Các nhà lãnh đạo Nhật đã có thể tuyên bố rằng họ đã làm hết sức mình. Vì thế, trên phạm trù tổng quát nhất quả Bom đã đóng vai trò chuyển hoá trách nhiệm khỏi các quan chức Nhật.

    Qui kết sự bại trận của Nhật cho quả Bom cũng được dùng cho ba mục đích chính trị đặc biệt khác. Thứ nhất, nó giúp bảo toàn tính chính danh của Nhật hoàng. Nếu việc bại trận không phải vì các lỗi lầm mà vì một vũ khí kỳ diệu đầy bất ngờ của kẻ thù, thì ngôi vị hoàng đế vẫn có thể tiếp tục tìm được hậu thuẫn trong nước.

    Thứ hai, nó kêu gọi sự đồng cảm quốc tế. Nhật đã phát động chiến tranh một cách hung hãn, và đặc biệt rất tàn ác với người dân các nước bị họ xâm chiếm. Hành xử của họ trong chiến tranh chắc chắn sẽ bị các nước khác lên án. Biến Nhật Bản thành một quốc gia nạn nhân từng bị tấn công một cách bất công bằng thứ vũ khí tàn khốc ác liệt của chiến tranh sẽ giúp dung hoà những điều kinh tởm vô đạo đức mà quân đội Nhật đã làm. Chuyển vận sự chú tâm của mọi người vào việc ném bom hạt nhân giúp tô vẽ Nhật dưới một ánh sáng đồng cảm và chuyển hoá những đòi hỏi trừng phạt nghiêm khắc.

    Cuối cùng, nói rằng quả Bom đã thắng cuộc chiến cũng làm thoả mãn người Mỹ chiến thắng. Quá trình chiếm đóng của Mỹ ở Nhật kéo dài đến năm 1952, và trong giai đoạn ấy Hoa Kỳ đã có quyền thay đổi hoặc biến xã hội Nhật theo ý của mình. Trong những ngày đầu chiếm đóng, nhiều quan chức Nhật đã lo ngại rằng người Mỹ muốn xóa bỏ ngôi vị Nhật hoàng. Và họ còn lo đến một điều khác. Nhiều quan chức cao cấp của Nhật biết rằng họ có thể phải đối diện với toà án tội ác chiến tranh (những phiên toà xử tội ác của những kẻ cầm đầu Đức Quốc xã đã đang được tiến hành tại châu Âu khi Nhật đầu hàng). Sử gia Nhật Asada Sadao đã nói trong nhiều cuộc phỏng vấn sau chiến tranh rằng “Các quan chức Nhật... rõ ràng là đã lo làm vừa lòng những nhân viên tra vấn Mỹ.” Nếu người Mỹ muốn tin rằng quả Bom đã giúp đánh thắng cuộc chiến thì tại sao lại phải làm họ phật lòng?

    Suy luận việc quả bom hạt nhân giúp kết thúc chiến tranh đã phục vụ quyền lợi của Nhật trong nhiều phương diện. Nhưng nó cũng phục vụ quyền lợi của Hoa Kỳ. Nếu quả Bom chiến thắng cuộc chiến, thì cái nhìn về sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ cũng được tăng lên, ảnh hưởng ngoại giao của Hoa Kỳ tại châu Á và trên thế giới cũng tăng theo, và an ninh Hoa Kỳ cũng được củng cố. Hai tỉ Mỹ kim sử dụng để chế tạo nó đã không phí hoài. Ngược lại, nếu việc Liên Xô tham chiến là nguyên nhân khiến Nhật đầu hàng, thì Liên Xô sẽ có thể tuyên bố rằng họ đã làm được trong bốn ngày việc mà Hoa Kỳ đã không làm được trong bốn năm, và quan điểm về sức mạnh quân sự cũng như ảnh hưởng ngoại giao của Liên Xô sẽ tăng lên. Và khi cuộc Chiến tranh Lạnh diễn ra, nhận định rằng việc Liên Xô tham chiến là yếu tố quyết định cũng chẳng khác gì giúp đỡ và hỗ trợ kẻ thù.

    Với những câu hỏi được đặt ra ở đây, thật đáng quan ngại khi nghĩ đến bằng chứng của sự kiện Hiroshima và Nagasaki là trọng tâm của mọi lập luận khi ta đề cập đến vấn đề vũ khí hạt nhân. Sự kiện này là nền tảng để biện hộ cho tầm quan trọng của vũ khí hạt nhân. Nó đóng vai trò tối trọng đối với vị thế của thứ vũ khí này, đó là quan điểm rằng những luật lệ bình thường thì không áp dụng với vũ khí hạt nhân. Đó là phạm vi tối trọng của mối đe doạ hạt nhân: Đe doạ của Truman về việc dội “mưa huỷ diệt” lên Nhật Bản là lời đe doạ nguyên tử đầu tiên rõ rệt nhất. Nó là chìa khoá của ánh hào quang về quyền lực khổng lồ phong toả loại vũ khí này, khiến nó trở nên vô cùng quan trọng trong quan hệ quốc tế.

    Nhưng chúng ta là gì để có thể đưa ra những kết luận trên nếu câu chuyện cố hữu về Hiroshima bị nghi ngờ? Hiroshima là trọng tâm, là điểm mấu chốt mà từ đó phát ra những tuyên bố và khẳng định khác. Nhưng câu chuyện mà chúng ta vẫn tự kể cho nhau nghe dường như lại quá xa so với thực tế. Chúng ta là gì để bàn về vũ khí hạt nhân nếu thành quả vĩ đại đầu tiên này -- sự kỳ diệu của quả bom khiến Nhật Bản bất ngờ đầu hàng -- hoá ra chỉ là một thứ huyền thoại?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Phiên Ngung viết:
    ... Vậy thì, việc Sít ta lin có ký hiệp định hòa bình với Nhật hay không chưa phải là lý do khiến Liên xô không tuyên chiến với Nhật, nhất là sau khi ký xong, Nhật vẫn ức hiếp Liên xô bằng việc đánh chiếm lãnh thổ của Liên xô vì thế bảo là Liên Xô không có nhu cầu đánh Nhật là hơi tự kiêu. Thực ra, Liên xô không có khả năng đánh Nhật và may mắn cho Liên xô là Nhật sau khi hung hãn đánh chiếm khắp Thái bình dương, bị Mỹ cầm chân, khống chế và đẩy lùi. Chính nhờ vậy mà Nhật không dám mở mặt trận xâm lăng Liên xô để dồn nổ lực chống đỡ quân Mỹ.

    Đã định không chấp Phiên Ngung, nhưng phải thêm vài dòng:

    Nhật đã đụng trận với Nga trước đó tại Mông Cổ, nhưng vì bị Nga nện cho teo trym, nên mới ký hiệp ước trung lập với Nga và Nhật chưa có lúc nào có ý định phá nó cả.

    Lúc Đức tấn công LX, Đức rất mong và chờ Nhật tấn công LX, để kẹp LX vào giữa.

    Tình báo Nga, người Đức Richard Sorge, ở Nhật sau khi có đầy đủ tin tức là Nhật sẽ không bao giờ tấn công LX, báo về cho Stalin.

    Lúc ấy quân Đức đã vào đến gần Moskau, Stalin nhận được tin kịp thời đưa quân ở Viễn Đông về đến Moskau. Binh lính về đến sân ga, là chạy ùa ra mặt trận ngay lập tức, (có bác Panfilow với câu kêu gọi nổi tiếng: các đ/c sau lưng là Moskau, lùi lại chúng ta không thể và không được phép).

    Nga đánh Nhật là do Mỹ thúc vào mông, trước đó Mỹ đã giúp Nga khá nhiều!!! Còn Churchill bị gạt ra ngoài, nên mới tức giận bỏ về sớm.

    Các kênh TV loại professional (ngoài ra thì cũng đầy bọn lá cải, xem phải biết lựa chọn) về lịch sử chiếu đầy Film tài liệu, đối chiếu các nguồn, phỏng vấn khắp nơi, muốn xem có khó gì. Xem thì không xem, dựa vào "Gúc gồ thần chưởng" để tìm tin làm gì!?

    Uhm, anh nhầm ở Jalta mới thỏa thuận nốt việc đánh đấm và chia lại "bản quyền" thế giới!!!

    Xin lỗi cả nhà!!!

    Bọn chúng chộp được 1 lỗi của mình, lập tức ò ò lên sung sướng!!!

    Còn cái chuyện vĩ đại hay không vĩ đại muốn cãi nhau phải thống nhất định nghĩa cái đã.

    Stalin, xét về mức độ, thành công và tầm cũng như phạm vi ảnh hưởng được coi là nhà độc tài/đồ tể lớn nhất (vĩ đại nhất) của mọi thời đại.

    Napoleon đánh cả Âu châu, nhưng được coi là người mở đường cho 1 châu âu thống nhất (United States of Europe). Thực ra Hitler cũng (ngầm) được coi là như thế, chỉ vì mức độ khốc liệt mà người ta tránh đi thôi.

    Chiến sỹ dân chủ VN chán bỏ mẹ, chỉ biết mặc áo trắng hoặc áo đen!!!

    Anh mặc áo chim cò sặc sỡ!!!

    Trích dẫn:
    Nếu người Nhật nói chung không quan tâm lắm đến việc oanh tạc các thành phố cũng như việc ném bom hạt nhân ở Hiroshima, thì họ quan tâm đến điều gì? Câu trả lời thật đơn giản: Liên Xô.

    "Người Nhật" là ai ? Các công dân Nhật hay là bọn quân phiệt phát xít Nhật hay là hoàng gia Nhật ?

    Nếu "Người Nhật" là các công dân Nhật thì việc họ không quan tâm lắm đến việc oanh tạc các thành phố cũng như việc ném bom hạt nhân ở Hiroshima, tôi cho là chuyện hoang tưởng. Trừ phi đồng minh và Mỹ chỉ oanh tạc duy nhất các nơi cho là quân sự, không oanh tạc liên quan đến cầu đường, cảng, xí nghiệp, ...

    VN2006A viết:
    Phiên Ngung viết:
    Cái chế độ và chủ nghĩa cộng sản nó như thế nào mà người Nhật, trong thế chiến II nổi tiếng là tàn bạo mà còn phải sợ hai thứ ấy hơn bom nguyên tử.

    Thế đấy, nhờ biết sợ mà tránh bên Nhật mới có cơ hội như ngày nay. Còn các đỉnh cao trí tuệ CSVN ôm chặt lấy hai thứ ấy mà nước mình, dân mình mới ra nông nổi như bây giờ. Thế mà vẫn chưa sáng mắt, vẫn còn cố gắng gương gở gạc "đề cao" Liên xô đã ra đòn quyết định khiến Nhật phải đầu hàng.

    Sít ta lin có hai hiệp định hòa bình. Một với Đức quốc xã hai với Phát xít Nhật. Vì thế, Mỹ và Nhật quần nhau cả mấy năm trời mà Liên xô vẫn án binh bất động cho đến khi Mỹ thả bom xuống Hiroshima thì Sít ta lin mới tuyên chiến với Nhật. Món này người Việt gọi là theo đóm ăn tàn. Mà quả đúng thế, biết thế nào Nhật cũng phải đầu hàng nên tuyên chiến với "bạn" đang lúc thất thế để chia phần Mông cổ, Liêu đông, Mãn châu và mấy đảo phía Bắc Nhật. Đấy cũng là một loại anh hùng theo kiểu CS.

    Đã dốt về lịch sử thì đừng có múa mép!!!

    Stalin không có nhu cầu đánh nhau với Nhật, nhưng Mỹ muốn Stalin đánh nhau với Nhật!!!

    Tại hội nghị Teheran, the big three khẳng định đồng minh có đủ nhân lực và vật lực để đánh bại Đức cũng như Nhật, chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian!!!

    Mỹ muốn Nga tham chiến để giảm gánh nặng cho Mỹ. Tất nhiên Stalin đồng ý, nhưng ở đời vốn không có gì cho không biếu không!!!

    Để đổi lại việc Liên xô tham chiến, Stalin lấy bút chì vạch 2 nhát trên bản đồ Âu châu, 1 là lấy 1/3 lãnh thổ Ba lan, mở rộng biên giới Nga về phía Tây, 2 là cắt đất của Đức theo đường Oder-Neiße đắp lại cho Ba lan. Mỹ đồng ý!!!

    Churchill là đồng minh của Ba lan, rất cố gắng trong việc giữ nguyên, hồi phục Âu châu sau chiến tranh. Thực tế bị gạt ra ngoài, hình như bỏ hội nghi về sớm hơn 2 ngày. Thực tế từ big three chỉ có 2 ông lớn sắp đặt lại trật tự thế giới.

    Những con người vĩ đại nhiều khi chỉ vạch 1 nhát bút chì mà thay đổi lịch sử của nhân loại. Dù anh thích hay không thích, hay muốn nguyền rủa, cũng...đéo làm gì được!?

    Bọn ngu dốt, quen chém gió, 1 tý lịch sử cũng không thuộc, các mối tương quan XH không rõ, chỉ có lòng thù hận ngút trời thì dẫu có viết thiên kinh vạn quyển cũng không thay đổi được XH!!!

    Những người có đôi chút hiểu biết, chỉ liếc mắt nhìn qua, người ta khinh!!!

    Đã lấy nick có chữ VN trong đó (VN2006A) thì khi tranh luận chỉ nên chỉ trích trên lý luận, nhận định của người khác về chủ đề đó.
    Dùng từ ngữ sỉ nhục cá nhân, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, như vậy là sỉ nhục đến hai chữ VN.

    Muốn dùng từ ngữ gíao dục thấp kém như thế thì đổi nick như "Tao là ... XYZ đây" thì hợp lý hơn

    VN2006A viết:
    Phiên Ngung viết:
    Cái chế độ và chủ nghĩa cộng sản nó như thế nào mà người Nhật, trong thế chiến II nổi tiếng là tàn bạo mà còn phải sợ hai thứ ấy hơn bom nguyên tử.

    Thế đấy, nhờ biết sợ mà tránh bên Nhật mới có cơ hội như ngày nay. Còn các đỉnh cao trí tuệ CSVN ôm chặt lấy hai thứ ấy mà nước mình, dân mình mới ra nông nổi như bây giờ. Thế mà vẫn chưa sáng mắt, vẫn còn cố gắng gương gở gạc "đề cao" Liên xô đã ra đòn quyết định khiến Nhật phải đầu hàng.

    Sít ta lin có hai hiệp định hòa bình. Một với Đức quốc xã hai với Phát xít Nhật. Vì thế, Mỹ và Nhật quần nhau cả mấy năm trời mà Liên xô vẫn án binh bất động cho đến khi Mỹ thả bom xuống Hiroshima thì Sít ta lin mới tuyên chiến với Nhật. Món này người Việt gọi là theo đóm ăn tàn. Mà quả đúng thế, biết thế nào Nhật cũng phải đầu hàng nên tuyên chiến với "bạn" đang lúc thất thế để chia phần Mông cổ, Liêu đông, Mãn châu và mấy đảo phía Bắc Nhật. Đấy cũng là một loại anh hùng theo kiểu CS.

    Đã dốt về lịch sử thì đừng có múa mép!!!

    Stalin không có nhu cầu đánh nhau với Nhật, nhưng Mỹ muốn Stalin đánh nhau với Nhật!!!

    Tại hội nghị Teheran, the big three khẳng định đồng minh có đủ nhân lực và vật lực để đánh bại Đức cũng như Nhật, chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian!!!

    Mỹ muốn Nga tham chiến để giảm gánh nặng cho Mỹ. Tất nhiên Stalin đồng ý, nhưng ở đời vốn không có gì cho không biếu không!!!

    Để đổi lại việc Liên xô tham chiến, Stalin lấy bút chì vạch 2 nhát trên bản đồ Âu châu, 1 là lấy 1/3 lãnh thổ Ba lan, mở rộng biên giới Nga về phía Tây, 2 là cắt đất của Đức theo đường Oder-Neiße đắp lại cho Ba lan. Mỹ đồng ý!!!

    Churchill là đồng minh của Ba lan, rất cố gắng trong việc giữ nguyên, hồi phục Âu châu sau chiến tranh. Thực tế bị gạt ra ngoài, hình như bỏ hội nghi về sớm hơn 2 ngày. Thực tế từ big three chỉ có 2 ông lớn sắp đặt lại trật tự thế giới.

    Những con người vĩ đại nhiều khi chỉ vạch 1 nhát bút chì mà thay đổi lịch sử của nhân loại. Dù anh thích hay không thích, hay muốn nguyền rủa, cũng...đéo làm gì được!?

    Bọn ngu dốt, quen chém gió, 1 tý lịch sử cũng không thuộc, các mối tương quan XH không rõ, chỉ có lòng thù hận ngút trời thì dẫu có viết thiên kinh vạn quyển cũng không thay đổi được XH!!!

    Những người có đôi chút hiểu biết, chỉ liếc mắt nhìn qua, người ta khinh!!!

    Miệng lưỡi của kẻ "có học" quả có hơn người thường!

    Nhân anh VN nói về dốt và ngu dốt, tôi cũng xin phép lạm bàn tí.

    Tôi hiểu, ngu là thiếu trí thông minh còn dốt là do ít hay không được học. Tôi thường chê cán bộ CSVN là dốt vì thực tế chẳng phải họ bất trí, chẳng qua là kém học, hay bị học bậy mà sinh ra dốt. Còn ngu là những kẻ có trí khôn, được học hành đàng hoàng, sống trong một xã hội văn minh, dân chủ, tự do mà vẫn cứ mê muội với cộng sản, lãnh tụ cộng sàn, dối trá của cộng sản. Đôi khi họ vượt quá cái ngu nên đành phải gọi là ngu xuẩn.

    Trong bài chủ, Ward Wilson dùng dữ kiện lịch sử để biện hộ cho lập luận của mình. Đó là căn cứ vào nhật ký và một vài dữ kiện lịch sử để lý luận rằng Nhật sở dĩ phải đầu hàng vô điều kiện vì Liên Xô tuyên chiến sau khi Hiroshima bị bom. Wilson cũng dùng cảm nghĩ của các yếu nhân Nhật để hổ trợ cho lập luận của mình. Nói chung, đây là sự suy diễn lịch sử căn cứ theo dữ kiện và giả định về suy nghĩ cùa chính quyền Nhật. Vì thế, đối với những sử gia Tây phương, họ trình bày quan điểm của họ như một đóng góp vào đề tài quan trọng trong lịch sử Hoa kỳ và thế giới. Mặc dù họ muốn đánh đổ lập luận chính thống của các sử gia thời trước, họ không dại gì cho rằng quan diểm của đối phương xuất phát từ việc thiếu hiểu biết hay sai lệch lịch sử.

    Ý kiến của tôi trong đề tài này, chẳng hề có dữ kiện lịch sử nào sai lệch để bảo rằng không đúng hay thiếu sót. Vì thế, dốt là thậm từ anh dùng không đúng chổ. Tôi đã chẳng bảo Sít ta lin ký hai hiệp định hòa bình với Đức và Nhật sao? Ký để khỏi chiến tranh với hai kẻ thù của giai cấp vô sản đấy chứ. Sít ta lin vĩ đại nghĩ rằng Hít le sẽ không đánh Liên xô vì đã ký hiệp định hòa bình. Vì vậy, sít ta lin vĩ đại của anh mới chẳng phòng bị, sém bị Đức nó làm thịt. Vậy thì, việc Sít ta lin có ký hiệp định hòa bình với Nhật hay không chưa phải là lý do khiến Liên xô không tuyên chiến với Nhật, nhất là sau khi ký xong, Nhật vẫn ức hiếp Liên xô bằng việc đánh chiếm lãnh thổ của Liên xô vì thế bảo là Liên Xô không có nhu cầu đánh Nhật là hơi tự kiêu. Thực ra, Liên xô không có khả năng đánh Nhật và may mắn cho Liên xô là Nhật sau khi hung hãn đánh chiếm khắp Thái bình dương, bị Mỹ cầm chân, khống chế và đẩy lùi. Chính nhờ vậy mà Nhật không dám mở mặt trận xâm lăng Liên xô để dồn nổ lực chống đỡ quân Mỹ.

    Giải thích dông dài tí mong anh lĩnh hội ít nhiều để biết phân biệt đâu là dữ kiện lịch sử và đâu là suy diễn sự kiện lịch sử. Các anh chị được giáo dục và/hay đào tạo dưới mái trường xuống hố cả nước phải biết rằng mình bị đảng nhồi sọ cho nhiều điều không hay vì tiêu chí của cán bộ giảng dạy của CS là trình bày và suy diễn mọi thứ dưới lăng kính mác lê và mao. Khi cần, họ còn sửa đổi lịch sự cho phù hợp với quan điểm mác xít của họ nữa. Vậy, các anh chị, đặc biệt là anh VN, chẳng những phải cẩn thận về những suy diễn lịch sử từ mái trường XHCN mà thôi mà còn phải cân nhắc về những dữ kiện lịch sử của họ nữa.

    Chuyện nghe được ở vỉa hè năm 1979 như sau: Hai anh bạn than phiền về bài học lịch sử của đứa con lớp 8 hay 9 gì đó. số là căn cứ theo sách giáo khoa mới sau 75, Mỹ phải dội bom xuống Hiroshima và Nagazaki để cướp công của Liên xô sau khi Liên xô sắp sửa đánh bại của Nhật. Hư thực về sách giáo khoa sau 75 ra sao tôi không biết, nhưng nghe câu chuyện này và những chuyện về sách giáo khoa của CSVN thì người có chút hiểu biết và thận trọng, lúc nào cũng phải cân nhắc. Bằng không, chẳng phải chỉ dốt và ngu và còn nên gọi là xuẩn động nữa.

    TB.

    Sẽ góp ý thêm về cái "vĩ đại" của ông ngoại xít ta lin của Tố Hữu và cách cháu ngoại của tên đồ tể này ở bài khác.

    Thời nay mà vẫn còn người ca tụng những tên đồ tể như Stalin là nhân vật vĩ đại; lỡ ai đụng đến là dẩy nẩy phang lại liền.

    Đáng khinh không khác mấy so với Tố Hữu làm thơ khóc Ông.

    VN2006A viết:
    Phiên Ngung viết:
    Cái chế độ và chủ nghĩa cộng sản nó như thế nào mà người Nhật, trong thế chiến II nổi tiếng là tàn bạo mà còn phải sợ hai thứ ấy hơn bom nguyên tử.

    Thế đấy, nhờ biết sợ mà tránh bên Nhật mới có cơ hội như ngày nay. Còn các đỉnh cao trí tuệ CSVN ôm chặt lấy hai thứ ấy mà nước mình, dân mình mới ra nông nổi như bây giờ. Thế mà vẫn chưa sáng mắt, vẫn còn cố gắng gương gở gạc "đề cao" Liên xô đã ra đòn quyết định khiến Nhật phải đầu hàng.

    Sít ta lin có hai hiệp định hòa bình. Một với Đức quốc xã hai với Phát xít Nhật. Vì thế, Mỹ và Nhật quần nhau cả mấy năm trời mà Liên xô vẫn án binh bất động cho đến khi Mỹ thả bom xuống Hiroshima thì Sít ta lin mới tuyên chiến với Nhật. Món này người Việt gọi là theo đóm ăn tàn. Mà quả đúng thế, biết thế nào Nhật cũng phải đầu hàng nên tuyên chiến với "bạn" đang lúc thất thế để chia phần Mông cổ, Liêu đông, Mãn châu và mấy đảo phía Bắc Nhật. Đấy cũng là một loại anh hùng theo kiểu CS.

    Đã dốt về lịch sử thì đừng có múa mép!!!

    Stalin không có nhu cầu đánh nhau với Nhật, nhưng Mỹ muốn Stalin đánh nhau với Nhật!!!

    Tại hội nghị Teheran, the big three khẳng định đồng minh có đủ nhân lực và vật lực để đánh bại Đức cũng như Nhật, chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian!!!

    Mỹ muốn Nga tham chiến để giảm gánh nặng cho Mỹ. Tất nhiên Stalin đồng ý, nhưng ở đời vốn không có gì cho không biếu không!!!

    Để đổi lại việc Liên xô tham chiến, Stalin lấy bút chì vạch 2 nhát trên bản đồ Âu châu, 1 là lấy 1/3 lãnh thổ Ba lan, mở rộng biên giới Nga về phía Tây, 2 là cắt đất của Đức theo đường Oder-Neiße đắp lại cho Ba lan. Mỹ đồng ý!!!

    Churchill là đồng minh của Ba lan, rất cố gắng trong việc giữ nguyên, hồi phục Âu châu sau chiến tranh. Thực tế bị gạt ra ngoài, hình như bỏ hội nghi về sớm hơn 2 ngày. Thực tế từ big three chỉ có 2 ông lớn sắp đặt lại trật tự thế giới.

    Những con người vĩ đại nhiều khi chỉ vạch 1 nhát bút chì mà thay đổi lịch sử của nhân loại. Dù anh thích hay không thích, hay muốn nguyền rủa, cũng...đéo làm gì được!?

    Bọn ngu dốt, quen chém gió, 1 tý lịch sử cũng không thuộc, các mối tương quan XH không rõ, chỉ có lòng thù hận ngút trời thì dẫu có viết thiên kinh vạn quyển cũng không thay đổi được XH!!!

    Những người có đôi chút hiểu biết, chỉ liếc mắt nhìn qua, người ta khinh!!!

    Đã lơ ngơ về lịch sử, lại lười đọc, thì đừng nhanh nhẩu to họng !

    Chuyện TT Roosevelt và Stalin thỏa thuận với nhau về việc quân LX sẽ kéo sang hợp lực đánh Nhật ở Viễn Đông là trong hội nghị Yalta vào tháng 02/1945. Theo thỏa thuận này, LX đồng ý đánh Nhật nhưng phải chờ từ 2 đến 3 tháng sau khi chấm dứt mặt trận đánh Đức ở châu Âu.

    Trong lúc liên quân Anh Mỹ đã phải đánh vật, quần nhau đẫm máu với Nhật mãi từ 1941 cho đến 1945 trên khắp các chiến trường ở Tây Nam Thái Bình Dương, thì LX vẫn yên tâm tập trung hết sức cho mặt trận đánh Đức ở phía Tây, dựa vào hiệp ước bất tương xâm (Non-Aggression Pact) ký với Nhật năm 1941, mà theo danh nghĩa có hiệu lực đến tận 1946.
    http://en.wikipedia.org/wiki/Soviet%E2%80%93Japanese_Neutrality_Pact
    http://en.wikipedia.org/wiki/Yalta_Conference

    Chú chỉ cho thấy Stalin đồng ý tham gia đánh Nhật ở hội nghị Teheran 1943 chỗ nào. Tìm thấy không thì cũng phải bảo cho biết nhá.
    http://en.wikipedia.org/wiki/Tehran_Conference

    Chú ngu dốt, quen thói chém gió, nói càn, 1 tý lịch sử cũng không thuộc, khả năng đọc hiểu thì kém, chỉ có lửa hận thù ngùn ngụt, lòng ganh ghét, đố kỵ ngút trời cho nên viết ra câu nào là y như rằng cảm súc cao ngất câu đó :)

    Những người có đôi chút hiểu biết, chỉ liếc mắt nhìn qua, người ta kinh hãi hùng !!!

    Phiên Ngung viết:
    Cái chế độ và chủ nghĩa cộng sản nó như thế nào mà người Nhật, trong thế chiến II nổi tiếng là tàn bạo mà còn phải sợ hai thứ ấy hơn bom nguyên tử.

    Thế đấy, nhờ biết sợ mà tránh bên Nhật mới có cơ hội như ngày nay. Còn các đỉnh cao trí tuệ CSVN ôm chặt lấy hai thứ ấy mà nước mình, dân mình mới ra nông nổi như bây giờ. Thế mà vẫn chưa sáng mắt, vẫn còn cố gắng gương gở gạc "đề cao" Liên xô đã ra đòn quyết định khiến Nhật phải đầu hàng.

    Sít ta lin có hai hiệp định hòa bình. Một với Đức quốc xã hai với Phát xít Nhật. Vì thế, Mỹ và Nhật quần nhau cả mấy năm trời mà Liên xô vẫn án binh bất động cho đến khi Mỹ thả bom xuống Hiroshima thì Sít ta lin mới tuyên chiến với Nhật. Món này người Việt gọi là theo đóm ăn tàn. Mà quả đúng thế, biết thế nào Nhật cũng phải đầu hàng nên tuyên chiến với "bạn" đang lúc thất thế để chia phần Mông cổ, Liêu đông, Mãn châu và mấy đảo phía Bắc Nhật. Đấy cũng là một loại anh hùng theo kiểu CS.

    Đã dốt về lịch sử thì đừng có múa mép!!!

    Stalin không có nhu cầu đánh nhau với Nhật, nhưng Mỹ muốn Stalin đánh nhau với Nhật!!!

    Tại hội nghị Teheran, the big three khẳng định đồng minh có đủ nhân lực và vật lực để đánh bại Đức cũng như Nhật, chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian!!!

    Mỹ muốn Nga tham chiến để giảm gánh nặng cho Mỹ. Tất nhiên Stalin đồng ý, nhưng ở đời vốn không có gì cho không biếu không!!!

    Để đổi lại việc Liên xô tham chiến, Stalin lấy bút chì vạch 2 nhát trên bản đồ Âu châu, 1 là lấy 1/3 lãnh thổ Ba lan, mở rộng biên giới Nga về phía Tây, 2 là cắt đất của Đức theo đường Oder-Neiße đắp lại cho Ba lan. Mỹ đồng ý!!!

    Churchill là đồng minh của Ba lan, rất cố gắng trong việc giữ nguyên, hồi phục Âu châu sau chiến tranh. Thực tế bị gạt ra ngoài, hình như bỏ hội nghi về sớm hơn 2 ngày. Thực tế từ big three chỉ có 2 ông lớn sắp đặt lại trật tự thế giới.

    Những con người vĩ đại nhiều khi chỉ vạch 1 nhát bút chì mà thay đổi lịch sử của nhân loại. Dù anh thích hay không thích, hay muốn nguyền rủa, cũng...đéo làm gì được!?

    Bọn ngu dốt, quen chém gió, 1 tý lịch sử cũng không thuộc, các mối tương quan XH không rõ, chỉ có lòng thù hận ngút trời thì dẫu có viết thiên kinh vạn quyển cũng không thay đổi được XH!!!

    Những người có đôi chút hiểu biết, chỉ liếc mắt nhìn qua, người ta khinh!!!

    Cái chế độ và chủ nghĩa cộng sản nó như thế nào mà người Nhật, trong thế chiến II nổi tiếng là tàn bạo mà còn phải sợ hai thứ ấy hơn bom nguyên tử.

    Thế đấy, nhờ biết sợ mà tránh bên Nhật mới có cơ hội như ngày nay. Còn các đỉnh cao trí tuệ CSVN ôm chặt lấy hai thứ ấy mà nước mình, dân mình mới ra nông nổi như bây giờ. Thế mà vẫn chưa sáng mắt, vẫn còn cố gắng gương gở gạc "đề cao" Liên xô đã ra đòn quyết định khiến Nhật phải đầu hàng.

    Sít ta lin có hai hiệp định hòa bình. Một với Đức quốc xã hai với Phát xít Nhật. Vì thế, Mỹ và Nhật quần nhau cả mấy năm trời mà Liên xô vẫn án binh bất động cho đến khi Mỹ thả bom xuống Hiroshima thì Sít ta lin mới tuyên chiến với Nhật. Món này người Việt gọi là theo đóm ăn tàn. Mà quả đúng thế, biết thế nào Nhật cũng phải đầu hàng nên tuyên chiến với "bạn" đang lúc thất thế để chia phần Mông cổ, Liêu đông, Mãn châu và mấy đảo phía Bắc Nhật. Đấy cũng là một loại anh hùng theo kiểu CS.

    Bác Phào nguỵ biện rồi. Những gì Mỹ làm được trước đó là chuyện trước đó, nó là điều kiện cần nhưng chưa đủ để chấm dứt chiến tranh. Tác giả chỉ so sánh giữa hai sự kiện ném bom và LX tham chiến (xảy ra rất gần nhau) để cho thấy sự kiện nào có tác động quyết định đến việc Nhật đầu hàng. Việc lật ngược vấn đề như thế là cần thiết vì xưa nay báo chí phương Tây vẫn hay phớt lờ vai trò của LX mà đề cao Mỹ. Tác giả cũng đã phân tích rõ vì sao việc LX đổ bộ vào Mãn Châu, chứ không phải ném bom, mới là cú đòn quyết định xóa sổ mọi kịch bản chiến hay hòa của Nhật. Bác nên đọc lại bài với một tâm thế bình tĩnh hơn.

    Bác dẫn ra việc Nhật ký giấy đầu Mỹ thì càng tầm phào. Thứ nhất, người ta có quyền nghĩ một đằng nói một nẻo. Bác đọc lại phần cuối bài để biết lợi ích của Nhật (Hoàng) lúc ấy trong việc tuyên bố với dân chúng là mình thua ai nhé. Thứ hai, đối tượng Nhật đầu hàng là phe Đồng Minh, không riêng gì Mỹ. Còn việc bên nào vào tiếp nhận đầu hàng, giải trừ vũ khí... lại là chuyện sau nữa.

    Nếu Mỹ không ném bom phá nát nước Nhật, và quan trọng hơn là trước đó nếu Mỹ không quét sạch quân Nhật khỏi vùng Đông Nam Á và khóa chặt các hải lộ vận chuyển tiếp liệu trên Thái Bình Dương thì liệu Nhật sẽ đầu hàng vì quân Stalin đánh vào Mãn Châu ?

    Nếu chỉ nói Nhật đầu hàng vì chuyện này mà không phải chuyện kia thì nghe đã là tầm phào rồi.

    Còn nếu muốn bàn về đòn quyết định đối với sự đầu hàng của Nhật là gì thì cứ tự hỏi nếu Nhật thua vì Stalin thì sao lại không ký giấy đầu hàng với Stalin nhỉ ? Nội chuyện này cũng đủ thấy ai là người mà Nhật phải chịu thua thật sự.

    Có đầu hàng cũng phải biết thằng nào thật sự đã trên tài, đã thắng mình để mà đầu chứ !

    Tôi chúc mừng tác giả Wilson, rõ ràng Foreign Policy rất tôn trọng đa nguyên để có một bài phân tích theo hướng phản biện như vậy. Góc nhìn và quan điểm của tác giả thực ra đã được đề cập trong nhiều sách của phe ta (không phải phương Tây), trong đo nói rõ chiến thắng Nhật có nguyên nhân cơ bản là đòn tấn công tập đoàn quân Mãn Châu của Liên Xô. Điều ngạc nhiên là tới thời điểm này FP lại cho đăng bài viết như vậy. Có sự dịch chuyển trong quan hệ đối ngoại?

    Bài phân tích cực hay trên quan điểm toàn cục của nước Nhật và chiến sự lúc đó, cũng như toan tính của bộ máy lãnh đạo, để người đọc có cái nhìn tốt hơn về lịch sử. Trước đây, bên Mỹ thì đề cao bom NTử; bên Cộng sản thì không thừa nhận nhưng chẳng có lý luận gì đặc sắc. Với bài viết này, lịch sử đã hiện ra rất dễ hiểu. Sự mô tả về hàng loạt Tphố Nhật bị oanh tạc trong sự liên quan tới Hiroshima va Nagasaki, cũng như các tính toán của Lãnh đạo Nhật, làm tôi vô cùng thích tú khi đọc bài này. Cảm ơn tác giả và dịch giả./.