Người Việt Thầm Lặng - Đấu tranh: Lùi để Tiến

  • Bởi Admin
    03/06/2013
    2 phản hồi

    Người Việt Thầm Lặng

    Tại Việt Nam hiện nay, nhìn chung, trong nước cũng như hải ngoại, những người đang đấu tranh chống độc tài cộng sản có thể phân làm hai loại: 1) Loại nhắm mục tiêu chính là lật đổ chế độ cộng sản hiện tại; và 2) Loại nhắm xây dựng một đất nước tự do hạnh phúc, bằng cách thực hiện một chế độ dân chủ pháp trị, tôn trọng nhân quyền thật sự, sau khi đã lật đổ chế độ độc tài hiện nay.

    Đó chỉ là phân chia một cách tương đối, mang nhiều tính chủ quan. Vì thật ra, đã là người Việt, ai yêu nước mà chẳng mong muốn đất nước mình cường thịnh, hạnh phúc, trong đó những người lãnh đạo đất nước biết tôn trọng tự do dân chủ và nhân quyền. Muốn mong ước đó thành hiện thực thì điều kiện tiên quyết là phải dẹp bỏ chế độ độc tài buôn dân bán nước đang nắm quyền.

    Nhưng hai loại trên khác nhau ở chỗ tập trung năng lực vào hai mục tiêu khác nhau. Một đằng đặt nặng việc lật đổ chế độ cộng sản mà không quan tâm nhiều tới chuyện gì cần xảy ra sau đó. Còn một đằng coi việc lật đổ chế độ chỉ là một giai đoạn hay phương tiện cần thiết phải trải qua để thực hiện mục tiêu là xây dựng một đất nước cường thịnh, toàn dân hạnh phúc. Mục tiêu của hạng sau đi xa hơn mục tiêu của hạng trước. Mục tiêu thì cố định, không thể thay đổi; còn phương tiện hay giai đoạn thì có thể thay đổi miễn sao đạt được mục tiêu.

    Những người thù hận chế độ cộng sản, nhất là những nạn nhân của chế độ (bị tù, bị mưu hại, có thân nhân bị cộng sản giết, đi tìm tự do phải trả giá quá mắc...) dễ thuộc vào loại trước. Đối với thành phần này, điều quan trọng là dẹp bỏ cái chế độ chết tiệt ấy đi đã, và đòi buộc những kẻ từng gây tội ác phải đền tội.

    Tuy nhiên, nhiều người tuy rất thù hận chế độ cộng sản nhưng không dừng lại ở việc lật đổ, mà nhắm mục tiêu xa hơn là làm sao để toàn dân Việt Nam được hạnh phúc. Việc lật đổ chế độ, ngay cả việc thành lập một chế độ dân chủ pháp trị, cũng chỉ là những giai đoạn cần thiết phải thực hiện để đạt được mục tiêu, chứ không phải là mục tiêu. Với hai mục tiêu khác nhau, phong cách đấu tranh của hai thành phần trên cũng khác nhau.

    Phong cách đấu tranh khác nhau cũng là nguyên nhân gây nên những cuộc tranh cãi. Những tranh cãi này tuy có thể làm sáng tỏ vấn đề, nhưng cũng có thể làm lực lượng đấu tranh bị chia rẽ. Tại hải ngoại, bọn cộng sản nằm vùng, dưới mặt nạ chống cộng, luôn tìm cách thổi phồng và xuyên tạc những khác biệt này để kích thích sự nghi ngờ và lái cuộc đấu tranh chống cộng thành những cuộc đánh phá lẫn nhau trong nội bộ, hoặc giữa các tổ chức đấu tranh dân chủ với nhau. Từ đó, lực lượng đấu tranh bị chia rẽ, phân tán và giảm hẳn hiệu quả khiến không ít người chán nản, thất vọng, âm thầm rút lui.

    Hạng nhắm mục tiêu xây dựng đất nước cường thịnh, toàn dân hạnh phúc bằng cách thành lập một chế độ tự do dân chủ pháp trị thì lập trường đấu tranh tương đối mềm dẻo hơn.

    Nhìn lại cách đấu tranh từ trước đến giờ ta thấy: Trong nước thì những tổ chức đấu tranh công khai tuyên bố phải dẹp bỏ chế độ đương quyền; Tại hải ngoại, có những cuộc vận động chính giới và biểu tình rầm rộ phản đối chế độ cộng sản tại Việt Nam; Cả trong nước lẫn hải ngoại đều tố cáo tội ác CSVN cao như núi, với những hành vi chà đạp nhân quyền hết sức phi nhân và tàn bạo. Cuộc đấu tranh tuy có những hiệu quả đáng phấn khởi, nhưng vẫn còn khá xa so với mục tiêu muốn đạt tới.

    Cuộc đấu tranh trong nước tuy có tiến triển rõ rệt, nhưng những người đấu tranh năng nổ thường bị vào tù hoặc quản chế khiến lực lượng đấu tranh nhiều khi bị tổn thất nặng nề.

    Cuộc đấu tranh tại hải ngoại lúc nào cũng có vẻ sôi động, nhưng nhiều khi người ta chống nhau nhiều hơn là chống cộng nên không đủ mạnh và không tạo được uy tín để chính giới các nước dân chủ nể phục và tôn trọng. Vì thế cuộc đấu tranh ở hải ngoại dường như chỉ thành công ở mức độ tự vệ, không để cho cộng sản tác oai tác quái ở hải ngoại. Chẳng hạn cờ của CSVN không được công khai xuất hiện ở hầu hết mọi nơi, những tên lãnh đạo CSVN ra hải ngoại để gặp gỡ chính giới phải chấp nhận chui cửa hậu một cách thật nhục nhã, v.v. Đó là những thành quả đấu tranh rất đáng khuyến khích và cần phải tiếp tục, nhưng không nên dừng tại đó như thực tế hiện nay.

    Nhìn vào thực tế chưa thành công ấy, nhiều người cảm thấy cần thiết phải thay đổi cách đấu tranh mới có thể đạt được mục đích. Cứ nhất định bảo thủ cách cũ thì tình trạng sẽ cứ tiếp tục kéo dài như vậy mãi. Vì vậy, những người đấu tranh nhắm mục tiêu xa là hạnh phúc của toàn dân bắt đầu suy nghĩ, tìm tòi và thí nghiệm những phương cách đấu tranh mới. Đối với họ, điều quan trọng là hạnh phúc của toàn dân và sự phát triển của đất nước, trong đó việc lật đổ chế độ chỉ là một trong nhiều yếu tố để lựa chọn và có thể đạt được bằng những cách khác nhau.

    Nguyên tắc của đấu tranh là: nếu thượng sách không khả thi hay quá khó khăn hoặc tốn quá nhiều nhân mạng và công sức thì phải dùng trung sách; nếu trung sách cũng chưa thực hiện được thì phải dùng hạ sách. Chứ không thể chấp nhận tình trạng dừng tại chỗ không tiến được chỉ vì cứ nhất định phải thực hiện thượng sách cho bằng được.

    Cuộc đấu tranh không cho phép chúng ta theo chủ nghĩa "duy ý chí" (=muốn cái gì thì phải thực hiện cho bằng được cái đó) mà không thèm quan tâm xét xem hoàn cảnh có thuận lợi cho mình thực hiện điều mình muốn ấy không. Nhiều khi ngoại cảnh không cho phép chúng ta chọn giải pháp mà mình mong muốn, mà chỉ cho phép ta lựa chọn những giải pháp khả thi. Giữa những giải pháp đó, chúng ta phải chọn giải pháp nào lợi ích nhất hoặc gây ít bất lợi nhất.

    Chẳng hạn, khi ta quá ít tiền để mua chiếc xe thật tốt theo ý mình thì đành phải mua chiếc xe xoàng hơn để có phương tiện đi lại. Có phương tiện đi lại làm ăn ta mới hy vọng kiếm được tiền để mua chiếc xe ta mong muốn. Cứ nhất định phải mua cho bằng được chiếc xe thật tốt khi quá ít tiền thì đến bao giờ mới mua được? Đó chính là lùi để tiến.

    Người thật sự yêu nước muốn chiến thắng để đem lại hạnh phúc cho đất nước, khi áp dụng phương cách đấu tranh này không hiệu quả thì phải nghĩ đến những phương cách khác. Nếu tiến không được thì phải chấp nhận lùi một vài bước để tìm hướng khác mà tiến, không thể chấp nhận dừng chân hoài một chỗ.

    Nhưng việc lùi một bước là điều mà nhiều người đấu tranh không thể chấp nhận được. Những người này chỉ chấp nhận tiến tới chứ không chấp nhận lùi, bất chấp phải dừng chân tại chỗ không biết đến bao giờ.

    Những người chủ trương phải thay đổi phương cách đấu tranh, chấp nhận lùi một bước để có thể tiếp tục tiến tới, thường bị những người "cố thủ một mực" đả phá kịch liệt. Đối với họ, việc trước mắt là phải lật đổ chế độ cộng sản. Nhưng nếu hỏi họ là phải lật bằng cách nào, và họ đã làm gì hữu hiệu và thực tế để lật đổ cộng sản thì hầu như họ không trả lời được. Dù vậy, họ quyết trung thành với phương cách đấu tranh đã áp dụng gần 4 thập niên qua cho dẫu phải kéo dài thêm 4 thập niên nữa. Với họ, để đi tới mục đích thì chỉ có một con đường duy nhất, một phương cách duy nhất không thể thay đổi.

    Sự khác biệt giữa hai lập trường đấu tranh trên nhiều khi gây nên tình trạng chia rẽ và nghi kỵ lẫn nhau trầm trọng trong một số cộng đồng người Việt. Đây mới chính là điều tai hại cần tránh nhất, nhưng lại ít người muốn tránh...

    Thiết tưởng đấu tranh thì phải biết tùy cơ ứng biến, tùy theo tình thế biến chuyển mà thay đổi chiến thuật đấu tranh cho phù hợp. Nếu hoàn cảnh bên ngoài thay đổi mà mình vẫn cứ giữ khăng khăng một chiến thuật dù chiến thuật đó đã từng hữu hiệu trước đây, thì không phải là khôn ngoan.

    Thực ra, chiến thuật "Lùi để Tiến" chẳng mới mẻ gì trong lịch sử, và hiện nay nó đang được các bạn trẻ tiến hành đầy sáng tạo cả trong lẫn ngoài nước. Chẳng hạn cuộc dã ngoại nhân quyền chỉ nhằm gặp nhau để vui chơi và bàn chuyện nhân quyền, để chỉ phổ biến bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền… Hội "Anh Em Dân Chủ" chỉ liên kết với nhau trong không gian ảo của Internet… Nhưng trên tất cả, khi chấp nhận lùi để tiến, sẽ hạn chế thấp nhất những cắn cấu, những đấu đá, hạ bệ lẫn nhau để có sự đồng thuận đoàn kết, điều cộng sản vô cùng sợ hãi và luôn tìm cách phá vỡ.

    Người Việt Thầm Lặng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tác gải bài này phân tích tỷ mỉ hai phái trong cuộc đấu tranh đòi dân chủ. Nhưng mục đích chính chỉ là một. Rõ ràng muốn dân chủ thì phải lật đổ chế độ độc quyền đảng trị. Lý luận thì tôi khó tiếp thù, tôi cứ hình tượng hóa vấn đề xem có đúng ý tác giả không: có một cái áo quá rách, một nhóm người muốn vứt nó đi thay bằng cái áo khác tốt đẹp hơn, nhóm khác lại muốn vá víu cho nó đẹp, thay dần từng mảng, cuối cùng cũng có cái áo đẹp. Phải thế không?
    Bạn có biết ở trong nước thì người nào ở phái nòa không? Những người nghèo khổ chỉ cần bảo đảm cuộc sống mà chính quyèn cướp ruộng đất thì họ chỉ muốn có cơm ăn áo mặc mà không cần biết chính thể nào hơn chính thể nào. Còn trí thức thì muốn thay chế độ CS đảng trị bằng chế độ dân chủ để đời sống tinh thần được tự do, do đó mới phát huy được khả năng trí tuệ để xây dựng đất nước tiến lên. Người lao động thì hoàn toàn không nghĩ tới muốn thay đổi chính sách cụ thể thì phải thay đổi chính thể công hữu hóa tài sản tư nhân, đó là thay đổi chế độ CS bằng chế độ dân chủ tư sản như các nước trên thế giới.
    Người lao động cũng có cách đấu tranh cụ thể bằng biểu tình thực sự, còn trí thức thì "biểu tình" (bày tỏ ý nguyện) trên mạng. Cần có biện pháp liên kết hai phái này. Hiẹn nay thì trí thức thực hiện được phần nào, nghĩa là khi nông dân biểu tình thì dùng ngôn luận ủng hộ. Người lao động lại không biết cách ủng hộ trí thức vì trình độ của họ kém, họ chỉ lợi dụng khi có biểu tình chống Tàu thì xen vào biểu tình đòi cơm áo gạo tiền, chống cướp đất mà thôi. Thỏa mãn điều này thì người lao động chỉ biết tập trung vào làm ăn, chẳng cần đấu tranh đấu ngói làm gì.

    Cái bí nhất, lấn bấn nhất là không biết đi từ bước một (hạ sách) thì bằng cách nào? Còn CS thì có sách duy nhất đối với cả hai phái là dùng bạo lực đàn áp thẳng tay.
    Có thể dần dần từn bước đòi các quyền tự do do pháp luật quy định được không? Khốn nõi cái nhà nước quái có coi kỷ cương phép nước, pháp luật ra cái gì đâu. Tay họ ký luật, nhưng tay khác lại làm trái luật. Họ nỏ mồm tuyên bố "Đảng với dân là một", nhưng họ không thực hiện mà có sự phân chia rành mạch. Bạn dù tài đến mấy nhưng bạn không là đảng viên thì đừng hòng ở cương vị lãnh đạo.
    Nhà nước này coi mục tiêu tiến lên CNXH là nguyên tắc, (mặc dù chẳng biết tiêu chuẩn của một đất nước dán mác XHCN sẽ như thế nào). Họ sẵn sàng hy sinh quyền lợi đất nước, quyền lợi dân tộc để xây dựng CNXH. Họ không mở mắt ra nhìn người Nga dạy cho các dân tộc khác đi theo CNXH rồi chính người Nga lại vứt XNXH vào sọt rác, hàng loạt các nước Đông Âu cũng xóa sổ CNXH rồi. Họ chỉ khư khư giữ CNXH để nhằm vinh thân phì da mà thôi. Còn CNXH thì họ còn cơ may ăn cắp (tham nhũng) mặc cho người dân rên xiết vì đời sống quá nhọc nhằn khổ cực.
    Những người alo động oán ghét chế độ này nhất, có thể bạn sẽ thấy những đảng viên tép diu lại phát biểu chống cộng mạnh nhất và bạn sẽ kết luận đó là những người "chống cộng cự đoan". Bạn có hiểu vì sao không? Đó là quy luật tâm lý, nếu như bạn bị một kẻ không quen biết lừa thì bạn không căm, không đau bằng chính người bạn nối khố của bạn lừa, phải thế không? Người Việt thầm lặng.
    Những người đã có thời gian hy sinh xương máu vì chế độ này, nhưng nay họ bị đãi ngộ bằng chính sách "vắt chanh" của CS nên họ đau và căm gấp nghìn lần những người ngồi mát ăn bát vàng. Bạn nên nhớ một điều không phải tất cả những ai còn giữ thẻ đảng đều là CS, dịp khác tôi sẽ giãi bầy rõ hơn.
    Có điều rất tốt là cả hai phái đều không có máu trả thù vì người Việt nào cũng thấy dân tộc ta đổ máu quá nhiều, chỉ cần thay đổi không khí chính trị để đời sống dễ chịu hơn mà thôi.

    Thầm Lặng viết:
    Tại Việt Nam hiện nay, nhìn chung, trong nước cũng như hải ngoại, những người đang đấu tranh chống độc tài cộng sản có thể phân làm hai loại: 1) Loại nhắm mục tiêu chính là lật đổ chế độ cộng sản hiện tại; và 2) Loại nhắm xây dựng một đất nước tự do hạnh phúc, bằng cách thực hiện một chế độ dân chủ pháp trị, tôn trọng nhân quyền thật sự, sau khi đã lật đổ chế độ độc tài hiện nay.

    Tác giả đã phân loại thì nên liệt kê những tổ chức nào thuộc phái (1) và tổ chức nào phái (2) để giúp dân biết mà chọn.

    Nếu không liệt kê hết được, xin tác giả rộng lòng cho hai tổ chức tiêu biểu đại diện cho hai phái trên.

    Cám ơn nhiều.