Nguyễn Hưng Quốc - Tình hình và xu hướng chính trị tại Việt Nam hiện nay

  • Bởi Admin
    01/06/2013
    7 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (trái) và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

    Theo dõi tình hình chính trị Việt Nam, hầu như giới quan sát, từ người Việt đến người ngoại quốc, đều đi đến kết luận giống nhau: Chưa bao giờ Việt Nam yếu như hiện nay.

    Tuy nhiên, nói đến cái yếu của Việt Nam, phần lớn đều tập trung vào quan hệ đối ngoại, chủ yếu giữa Việt Nam và Trung Quốc. Có thể nói, ở châu Á, không có nước nào bị Trung Quốc “ăn hiếp” nhiều như Việt Nam. Với Nhật Bản hay Philippines, họ chỉ dòm ngó một hai hòn đảo; với Việt Nam, họ dòm ngó cả chùm đảo và cả một vùng biển mênh mông. Với các nước khác, lâu lâu họ đưa tàu đánh cá hay tàu hải giám lượn qua lượn lại vài vòng thị uy; với Việt Nam, họ tung tàu đánh cá và tàu hải giám ào ạt như vào chỗ không người, hơn nữa, còn bắt bớ, thậm chí, hãm hại cả ngư dân Việt Nam. Cũng có thể nói, trước sự đe dọa của Trung Quốc, không có nước nào có phản ứng nhu nhược như Việt Nam. Nhật Bản dám dọa đánh chìm tàu Trung Quốc, Philippines đem Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế, còn Việt Nam? Ngay cả một lời lên án, họ cũng không dám nói; và khi, trước áp lực của dân chúng, phải nói, thì chỉ nói một cách… thì thầm. Vừa lên án vừa run lẩy bẩy.

    Tuy nhiên, cái yếu của Việt Nam còn thể hiện ở nhiều lãnh vực khác nữa. Phân tích những cái yếu ấy, chúng ta dễ thấy xu hướng phát triển của tình hình chính trị tại Việt Nam hiện nay.

    Trước hết là lãnh đạo yếu.

    Nói đến lãnh đạo chủ yếu là nói đến đảng Cộng sản, và nói đến “yếu” là nói đến tương quan quyền lực với các thiết chế khác. Công thức phân quyền ở Việt Nam, ai cũng biết, là “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý”. Suốt hơn nửa thế kỷ, hầu như mọi quyền lực đều nằm trong tay đảng. Còn nhà nước, như chính lời thú nhận của Phạm Văn Đồng, người làm Thủ tướng lâu nhất ở Việt Nam (1955-1987), với những người quen: Chưa có ai làm Thủ tướng lâu mà bất lực như ông. Ông không những bị lép vế trước Lê Duẩn, Tổng Bí thư, mà còn bị lép vế cả trước Lê Đức Thọ, Trưởng ban Tổ chức Trung ương đảng. Là Thủ tướng, Phạm Văn Đồng hoàn toàn không có quyền hạn gì trong việc chọn lựa, bổ nhiệm hoặc cách chức các Bộ trưởng hay Thứ trưởng, thậm chí, các giám đốc Sở ở địa phương. Quyền lực tập trung hết trong tay giới lãnh đạo đảng, chủ yếu là Tổng Bí thư. Tuy nhiên, sau Lê Duẩn, rõ ràng quyền lực của Tổng Bí thư cứ giảm dần. Quyền lực của các Tổng Bí thư kế tiếp Lê Duẩn, từ Trường Chinh (14/7/1986-18/12/1986) đến Nguyễn Văn Linh (1986-1991) và Đỗ Mười (1991-1997), không thể so sánh được với Lê Duẩn. Tuy nhiên, dù vậy, họ vẫn giống như những ông vua. Yếu thế, nhưng vẫn là vua. Chỉ từ Lê Khả Phiêu (1997-2001) trở đi, quyền lực của Tổng Bí thư mới bắt đầu mờ nhạt. Hơn nữa, càng lúc càng mờ nhạt. Nông Đức Mạnh (2001-2011) mờ nhạt hơn Lê Khả Phiêu. Đến nay, mờ nhạt nhất là Nguyễn Phú Trọng, người được lên làm Tổng Bí thư từ ngày 19 tháng 1 năm 2011.

    Vai trò mờ nhạt của Nguyễn Phú Trọng thể hiện rõ nhất là qua hai lần thua cuộc trước Nguyễn Tấn Dũng. Lần thứ nhất, ở hội nghị Trung ương 6 vào tháng 10 năm 2012, khi Nguyễn Phú Trọng liên kết với Trương Tấn Sang tấn công Nguyễn Tấn Dũng - người được gọi là “đồng chí X” -, nhưng cuối cùng, cả hai đều thất bại. Lần thứ hai, mới đây, ở hội nghị Trung ương 7 vào đầu tháng 5/2013, Nguyễn Phú Trọng lại thất bại trước Nguyễn Tấn Dũng lần nữa khi đề nghị đưa Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vào Bộ Chính trị nhưng bị Trung ương đảng bác bỏ. Thế vào đó, Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Kim Ngân được bầu. Cả hai đều là người của Nguyễn Tấn Dũng.

    Có thể nói, trong lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam, chưa bao giờ có một Tổng Bí thư nào lại thua cuộc một cách thê thảm và nhục nhã đến như vậy.

    Nhưng việc Tổng Bí thư và cùng với ông, cả cái Đảng do ông lãnh đạo yếu thế và việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chứng tỏ quyền lực mạnh mẽ của mình như vậy có làm cho chính phủ mạnh hơn không?

    Không.

    Thủ tướng mạnh. Nhưng chính phủ vẫn yếu. Nguyễn Tấn Dũng mạnh đủ để thoát các đòn tấn công hiểm hóc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nhà nước Trương Tấn Sang, nhưng chính phủ do ông cầm đầu, trên nguyên tắc, vẫn phải được lãnh đạo bởi đảng. Các chính sách lớn vẫn do đảng quyết định.

    Như vậy, ở đây, chúng ta thấy một nghịch lý: Người có chức năng lãnh đạo thì yếu; còn người mạnh lại không thể lãnh đạo. Hậu quả là ở Việt Nam hiện nay, giới cầm quyền, từ đảng đến chính phủ, chỉ quản lý (management) chứ không hề có lãnh đạo (leadership). Sự khác biệt căn bản giữa quản lý và lãnh đạo là với quản lý, người ta chỉ làm theo mệnh lệnh và chỉ nhắm tới những mục tiêu ngắn hạn; nhưng khi không có lãnh đạo, người ta vừa không có tầm nhìn xa lại vừa không có mệnh lệnh cụ thể để thực hiện. Một nền quản lý thiếu lãnh đạo bao giờ cũng vừa thiển cận vừa lúng túng, vá víu và đầy mâu thuẫn. Chúng ta có thể thấy rõ những điều đó qua các chính sách và cung cách làm việc của nhà cầm quyền Việt Nam những năm gần đây. Rõ nhất là qua cuộc thảo luận về thay đổi Hiến pháp do chính họ đề xướng. Thoạt đầu, bảo không có vùng cấm trong thảo luận; sau, lại lên án kịch liệt những người kiến nghị. Thoạt đầu, hứa hẹn như một sự thay đổi lớn lao; sau, cứ thu hẹp dần lại. Thoạt đầu, định thay đổi cả tên nước; sau, lại loại bỏ ý định ấy, v.v.. Nhưng nguy hiểm nhất là thái độ lúng ta lúng túng của họ trong việc đấu tranh với Trung Quốc để bảo vệ độc lập và chủ quyền lãnh thổ. Ngoài vài lời thề nguyền là sẽ không bán nước, cho đến nay, vẫn không có ai trong giới lãnh đạo phác họa được một chiến lược rõ ràng, chưa nói đến việc có hiệu quả hay không. Một chút rõ ràng cũng không có.

    Đảng lãnh đạo yếu, chính phủ cũng yếu, hậu quả tất nhiên là đất nước yếu theo. Tất cả những sự nhu nhược được đề cập ở phần đầu bài viết này đều là hậu quả của hai cái yếu ấy. Ngư dân Việt Nam đi đánh cá ngoài biển cả bị “tàu lạ” đâm chìm, bắt bớ hay giết chết, không có ai can thiệp. Dân chúng hàng ngày phải ăn uống hoặc tiêu dùng những thứ độc hại được nhập cảng chính thức hay qua các con đường không chính thức không hề được ai bảo vệ. Kinh tế ngày càng kiệt quệ, gánh nặng nợ nần trên đầu người càng ngày càng chồng chất, không có ai quan tâm. Những người có lòng với đất nước đứng lên chống lại Trung Quốc bị đối xử như tội phạm. Mở các trang báo ngoại quốc, mỗi khi thấy tin tức về Việt Nam, đoán mười lần đến chín lần đúng: tin xấu. Nếu không phải tham nhũng thì là trấn áp.

    Đảng yếu, chính phủ cũng yếu. Vậy thì ai mạnh?

    Thứ nhất, các phe phái mạnh.

    Thật ra, đảng Cộng sản lúc nào cũng có nạn phe phái. Trong hồi ký của mình, Hoàng Tùng, nguyên Bí thư Ban chấp hành Trung ương đảng và Tổng biên tập báo Nhân Dân, giám đốc nhà xuất bản Sự Thật, kể, lúc Hồ Chí Minh còn sống và ngay cả trước mặt Hồ Chí Minh, các thành viên trong Bộ Chính trị cũng không thèm nói chuyện với nhau. Hồ Chí Minh khuyên mấy cũng không được. Nhưng, dù vậy, những sự xung khắc ấy chỉ dừng lại ở phạm vi cá nhân. Không có phe hay nhóm nào dám công khai chống lại phe Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Thành ra, Lê Duẩn và dưới bóng Lê Duẩn, Lê Đức Thọ tha hồ tác oai tác quái. Sau này, các phe phái nổi lên rõ hơn, nhưng không có lúc nào các phe phái lại tấn công nhau một cách công khai như bây giờ. Trước, nếu tranh chấp, hầu như chỉ dừng lại trong phạm vi mấy người trong Bộ Chính trị với nhau; bây giờ, chúng bày ra trước Trung ương đảng gồm cả gần 200 người; hơn nữa, còn tràn ra cả trước quần chúng, dù được ngụy trang dưới mật danh “đồng chí X”.

    Thứ hai, vai trò của các nhóm lợi ích. Cần nói ngay, ở nước nào cũng có các nhóm lợi ích luôn tìm cách ảnh hưởng đến các chính sách của nhà nước. Ở các quốc gia dân chủ, các nhóm lợi ích ấy có thể là các nhà tài phiệt, các công đoàn, các tổ chức xã hội dân sự, các hội nghề nghiệp, v.v.. Các nhóm lợi ích ấy thường hoạt động công khai, một cách trực tiếp, dưới hình thức kiến nghị hoặc thậm chí, đình công và biểu tình, hoặc qua trung gian các cơ quan lobby chính thức, chuyên đi ngả tắt. Ở Việt Nam, trước đây, ngay cả sự hiện diện của cái gọi là “nhóm lợi ích” như thế cũng không thể có, thậm chí, không thể tưởng tượng được. Thế nhưng gần đây, các nhóm lợi ích ấy lại phát triển rất mạnh và khuynh đảo cả tình hình chính trị Việt Nam.

    Theo Trần Kinh Nghị, chiến thắng của Nguyễn Tấn Dũng đối với Nguyễn Phú Trọng trong hai kỳ hội nghị 6 và 7 của Trung ương đảng vừa qua chính là chiến thắng của nhóm lợi ích đối với nhóm bảo thủ. Mới đây, trong bài “Đổi luật chơi trong đảng”, nhà bình luận chính trị Ngô Nhân Dụng cũng có quan niệm tương tự khi cho lý do chính khiến Nguyễn Tấn Dũng chiến thắng liên tiếp là nhờ biết sử dụng một thứ luật chơi mới: dựa trên tiền.

    Thường, để cai trị, người ta sử dụng một trong hai, hoặc cả hai yếu tố: quyền và tiền. Quyền để khai thác lòng sợ hãi; tiền để kích thích lòng tham. Trước, người ta chỉ dùng quyền; bây giờ, người ta dùng cả quyền lẫn tiền. Theo Ngô Nhân Dụng:

    “Từ khi làm thủ tướng năm 2006, […] Nguyễn Tấn Dũng tập trung quyền điều động các xí nghiệp quốc doanh vào phủ thủ tướng, thay vì chia quyền cho các “bộ chủ quản” theo lối cũ. Từ đó, người đóng vai thủ tướng tạo cơ hội kiếm tiền cho tay chân của mình; phân phát cơ hội kiếm tiền để mua lòng trung thành của đồng đảng. Các ủy viên Trung Ương Ðảng được chia chỗ trong Hội Ðồng Quản Trị của các doanh nghiệp nhà nước. Các chương trình kinh tế đều nhằm tạo cơ hội kiếm tiền cho những thủ túc chứng tỏ lòng trung thành. Khi người dân Việt Nam nhận thấy cả guồng máy cai trị là một mạng lưới tham nhũng chằng chịt liên kết với nhau, người cầm đầu mạng lưới đó là ông thủ tướng.”

    Như vậy, cái mà Trần Kinh Nghị gọi là nhóm lợi ích ấy chủ yếu là những kẻ vừa có quyền vừa có tiền. Sức mạnh của Nguyễn Tấn Dũng so với Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang chính là sức mạnh của nhóm lợi ích vừa có quyền vừa có tiền ấy.

    Sự thao túng của nhóm lợi ích ấy dẫn đến hai hệ quả:

    Thứ nhất, nó tạo ra một vẻ dân chủ giả, thường được gọi là dân chủ trong nội bộ đảng (intra-Party democracy). Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật Thủ tướng, Trung ương đảng bác bỏ: Bộ Chính trị chịu thua. Tổng Bí thư đích thân đề cử Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vào Bộ Chính trị, Trung ương đảng bác bỏ: Tổng Bí thư chịu thua. Giới quan sát chính trị quốc tế, ở xa, dễ ngỡ đó là dân chủ. Nhưng không phải. Một là, thứ dân chủ nội bộ ấy không biến thành dân chủ xã hội (social democracy). Hai là, nó chỉ là cuộc đấu đá quyền lực trong nội bộ. Chứ không phải là dân chủ.

    Thứ hai, sự thắng thế của các nhóm lợi ích vừa có quyền vừa có tiền ấy biến đảng Cộng sản thành một đám mafia không những khuynh loát chính trị mà còn vét kiệt hết tài nguyên của đất nước và tài sản của dân chúng, ngay cả của những người dân chưa ra đời (với số nợ khổng lồ nó tạo ra!).

    Điều đáng chú ý là tất cả các hiện tượng trên, từ chuyện đảng và chính phủ yếu đến chuyện phe phái và các nhóm lợi ích mạnh đều cũng xuất hiện ở Trung Quốc. Trong bài “The end of the CCP’s resilient authoritarianism? A tripartite assessment of shifting power in China” đăng trên tạp chí The China Quarterly năm 2012, Cheng Li cũng phân tích các hiện tượng tương tự tại Trung Quốc. Chỉ có hai sự khác biệt lớn. Thứ nhất, ở mức độ: Cũng yếu, nhưng cái yếu của đảng và chính phủ Việt Nam ở mức trầm trọng hơn hẳn ở Trung Quốc. Ở Trung Quốc, quyền hạn của Chủ tịch đảng chưa bao giờ bị thách thức một cách nghiêm trọng như ở Việt Nam. Quyền lực của Tập Cận Bình cũng như của Hồ Cẩm Đào chưa bao giờ lớn bằng Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình nhưng dù sao vẫn nghiêng trời lệch đất; cả Trung ương đảng cũng không dám chống lại. Thứ hai, theo Cheng Li, nhiều nhà phân tích chiến lược tin tưởng: đảng Cộng sản Trung Quốc có thể yếu và càng ngày càng yếu, nhưng đất nước Trung Quốc thì vẫn mạnh.

    Còn Việt Nam?

    Chính cái mạnh không cưỡng nổi của Trung Quốc là một tai họa cho Việt Nam. Việt Nam càng yếu, cái họa ấy càng lớn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Trong dân dan có câu chuyện "Xẩm Sờ Voi", phần lớn người Việt Nam nào cũng biết. Đảng CSVN là một đảng có mức hoàn chỉnh khá cao, về các mặt tổ chức, xây dựng, nuôi dưỡng và lãnh đạo, vì họ đã kinh qua nhiều giai đoạn sống còn nghiệt ngã. Để rồi, bằng mọi thủ đoạn, mọi phương cách dù gian ác, hạ đằng đến đâu, cũng không từ, qua mặt hết, chiếm bằng được quyền hành. Để đến ngày hôm nay, họ nắm trong tay toàn bộ đất nước, quân đội, công an. Với ba triệu đảng viên, họ thống trị, o ép 80 triệu người dân không dám hó hé. Họ có đủ mọi đặc quyền đặc lợi vì thực tế, đảng độc quyền làm chủ đất đai, tài nguyên, rừng, biền, sông rạch. Vì thế, không phải là người gốc Cộng Sản, phân tách về CS, mô tả về Cộng Sản, thì lịch sử (qua báo chí, qua sách vở của phiá đối nghịch) đều đã chứng minh, phần lớn là sai bét, nhiều bài, nhiều cuốn, nhất là nội dung phân tách về chiến thuật, chiến lược của CS để từ đó, đề ra một phương cách chống lại: Kết quả là gần một thế kỷ nay, từ khi có cuộc chiến Quốc-Cộng, những người Không Cộng Sản chỉ toàn từ thua đến chết, từ tù đến tị nạn. Đọc những bài viết, cuốn sách nghiên cứu trên của đủ mọi trình độ của tác giả (không cộng sản), Bộ Chính Trị và Trung ương đảng của họ, chắc chỉ cười thầm và "tự sướng" mà nghĩ rằng: Tụi này chỉ giỏi tham mưu non - chữ của CS, chẳng rụng sơi lông chân nào của chúng ông. Những người Không Cộng Sản, phần lớn còn mắc thêm một căn bệnh chết người khác: Đó là không thuộc bài, dù là những bài học được CS viết bằng máu và nước mắt của chính bản thân, gia đình, chòm xón, anh em, làng nước dân tộc mình. Bằng chứng là sau đại hội vừa rồi của Đảng CSVN, người thì bàn ông Dũng thắng, ông Trọng thua. Ông Dũng thế này, ông Sang thế khác. Họ căn cứ vào việc ông Nguyễn Bá Thanh và ông Huệ không được bầu vào Bộ Chính Trị mà suy diễn lung tung, mạnh người nào người nấy, cứ dùng cái sở học của mình mà luận. Họ quên ngay rằng, mới đây thôi, khi dư luận xầm xì cái mà các nhà trí thức XHCN gọi là "Văn Hóa Từ Chức" -thực ra đó chỉ là một tập quán chính trị từ chức, hay thông lệ từ chức thường xảy ra trong Chính quyền quản trị đất nước không hữu hiệu, ở các chế độ Dân Chủ, Tự Do- Đề nghị ông Nguyễn Tấn Dũng từ chức Thủ Tướng. Ông Dũng đã trả lời công khai, rõ ràng như thế nào? Rằng, đại để..."Tôi như thế nào Đảng biết tôi rất rõ.Đảng bảo tôi làm thì tôi làm, Đảng bảo tôi thôi thì tôi thôi". Thế thì làm gì có chuyện ông Dũng dám chống ông Trọng là TBT. Kết tội ông Dũng thế này, thế kia, chỉ là một cú xì xú bắp.Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng cảnh báo nhau, này, thôi, gần 40 năm vơ vét một mình một chợ như thế là đủ rồi, không ngừng là chết cả lũ đó. Để tung hỏa mù và cũng để "thực hóa" nước cờ, phía đảng tung con bài Nguyễn Bá Thanh ra. Đồng chí Thanh chỉ mới nghe mình sẽ về Trung Ương thôi, đã mở loa "Bắt hết, nhốt hết", nghĩa là chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Một đảng viên Cộng Sản lãnh đạo cả tỉnh Đà Nẵng mà lại thiếu chính trị như thế sao? Chẳng qua chỉ là cú dòn chiến thuật gỡ bí, một mặt răn đe nội bộ, mặt khác mang ý đồ tung hỏa mù cho quý vị tham mưu rằng: Chúng nó (DCSVN) chia năm sẻ bảy, sắp đánh nhau tóe máu, tan đến nơi rồi. Phe ta cứ tà tà xem phe nó hạ nhau. Mà trong cuộc đấu sống còn, thằng nào tà tà là thằng đó chết sớm. Nghi ngại ư? Chả thấy sau sau khi Họp đảng, Thanh, Huệ rớt đài, dù cả hai đều do TBT Nguyễn Phú Trọng đề cử. Mà TBT là ai? ông Dũng hay bất cứ ông nào ba đầu sáu tay nằm trong đảng, ăn bộc lộc đảng, hưởng quyền uy đảng mà lại dám chống đảng. Quân Ủy Trung Ương nằm trong tay ai? ông Dũng ư? Xin lỗi. Chuyện thực là con bài Thanh, Huệ chỉ mới ở nước cờ thứ hai, xì xú bắp trong nhân dân và răn đe trong đảng, "sẽ bắt hết, nhốt hết" đấy. Ngừng đi, để tới lúc đó đừng trách nhau, vì chất keo dính chúng ta không phải là Mác Lenin nữa, mà là quyền và tiền. Nay đủ rồi, chết đến nơi rồi. Từ bây giờ là ranh giới của tử thần đó, bảo trước không lại trách rồi ra tay hại nhau, thêm rách việc. Vậy mà, nay căn cứ vào hiện tượng ông Thanh, ông Huệ không được bầu vào BCT, và ông Trọng TBT than tính 17 mà nay chỉ mới 16 Ủy Viên, thất vọng và bị phe đồng chí X chơi thấy rõ. Đề từ đó, kết luận rằng đảng CSVN chia phe chia cánh, sắp tiêu, rồi laị manh nha định ra cả một "Xu Hướng Chính Trị..." nữa thì thật...làm sao, một con chim bị ná không giật thót mình cảnh giác?!

    TBL viết:
    'Đảng ta', trong nước thì ác với dân, ngoài cõi thì hèn với giặc ! Đúng là các Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, Lê Long Đĩnh thời @ còng.
    .

    Lê Chiêu Thống "bị" mất ngai rồi mới qua nhờ cậy nhà Thanh. Trần Íc Tắc thì muốn có "ngai" mà theo Mông cổ. Còn Lê Long Đĩnh chẳng đã xưng đế hay sao nên không thể gọi là hèn với Trung hoa được. Chuyện nhà vua có ác với dân hay không cũng đã bị sử gia thời này nghi ngờ đó là do "tuyên truyền" của phe triều mới.

    Tôi thấy chẳng có thời nào trong lịch sử nước nhà mà kẻ cầm quyền bỏ tù dân mình vì chống Tàu cả. Vì thế, đảng và nhà nước CSN đứng riêng một cõi về thành tích hèn với giặc tàu mà ác với dân đen.

    Khach123456 viết:
    Lâu lâu mới đọc được một bài phân tích chính trị có lý, ngắn gọn, dễ hiểu, không bị cảm tính làm mờ mắt như bài này. Tiếc là phần cuối hơi cụt. Với khả năng phân tích của tác giả, người đọc mong muốn sẽ có một phần "Phải làm gì" hoặc là "Cơ hội từ trong những thách thức...", cho dù là hy vọng khá mong manh.

    Nêu ra được những sai lầm của 'Đảng ta': với đồng bào, có khác chi cọp đói; với quan thầy tàu cộng thì đón rước với cờ thừa sao ! Dưới chế độ công an trị, ba bốn người họp mặt là bị theo dõi, trù dập,.. 'Phải làm gì', do đó, là một chấm ? lớn.

    Xin đề nghị bác Khách viết một tiểu luận về "Cơ hội từ trong những thách thức..." để chúng ta cùng tham khảo và bình luận.
    .

    Cái hèn yếu + dốt nát của lãnh đạo VN thể hiện rõ nhất tại diễn văn được ưu tiên số 1 đọc trước hội nghị QT ASean của TT NTD hiện nay là không giám nói thẳng nói thật vấn đề TQ đã chiếm toàn bộ quần đảo HS (1974) và một phần TS (1988)của VN cùng đưa ra bằng chứng các bản đồ cũ của TQ không có HS,TS cho các nước dự hội nghị và thế giới thấy rõ để họ ủng hộ thay vì lời phát ngôn bộ ngoại giao ra rả trên truyền hình để mỵ dân kém hiệu quả!
    Phải chăng vì cùng là ĐCS nên họ muốn giữ uy tín cho ĐCS TQ và bảo vệ " phe XHCN" dù có mất biển đảo rất lâu dài cũng được, chỉ cần "hoà bình" và "lòng tin"? Vậy ngay trong bộ chính trị đã có lòng tin với nhau chưa? Diễn văn thì dài dòng,vòng vo tam quốc, tra tấn người nghe không có hiệu quả. Chẳng nhẽ TG họ đánh giá trong lịch sử VN chưa bao giờ tiếng nói với QT dốt nát và hèn nhát nhu nhược phản hiệu quả -thừa nhận HS TS của TQ-im lặng nghĩa là đồng ý- cầu xin hoà bình - như hiện nay? Đương nhiên càng hoà bình lâu dài TQ càng có lợi để cắm chốt cho kiên cố vững chắc hơn ở HS, TS mà thôi!
    Là một người dân VN chúng ta thấy chưa bao giờ dốt + nhục như hôm nay!

    'Đảng ta', trong nước thì ác với dân, ngoài cõi thì hèn với giặc ! Đúng là các Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, Lê Long Đĩnh thời @ còng.
    .

    Lâu lâu mới đọc được một bài phân tích chính trị có lý, ngắn gọn, dễ hiểu, không bị cảm tính làm mờ mắt như bài này. Tiếc là phần cuối hơi cụt. Với khả năng phân tích của tác giả, người đọc mong muốn sẽ có một phần "Phải làm gì" hoặc là "Cơ hội từ trong những thách thức...", cho dù là hy vọng khá mong manh.