Minh Văn - Chuyện thường ngày

  • Bởi Admin
    31/05/2013
    3 phản hồi

    Minh Văn

    Tôi là người không ưa và thường phê phán chế độ Cộng Sản, có nhiều người biết và hiểu rõ quan điểm này của tôi. Tuy có đồng tình, nhưng ít người tin rằng sẽ có sự thay đổi cho xã hội Việt Nam. Cô gái trẻ mà tôi thường gặp và quý mến một hôm khuyên tôi rằng: “Xã hội này bất công, điều đó em hiểu và cũng không ưa gì nó. Tuy nhiên em nghĩ mình hãy sống an phận vì không thay đổi được gì đâu”. Tuy ngạc nhiên nhưng tôi không bất ngờ với lời nói của cô, vì đó là suy nghĩ và tâm trạng chung của nhiều người Việt Nam. Nó cho thấy sự cam chịu và bất lực của họ trong việc thay đổi và cải tạo cái xã hội Cộng Sản đầy bất công, thối nát. Vì rằng chế độ độc tài này đã phát triển thành một lực lượng toàn trị, kiểm soát mọi hoạt động của đời sống xã hội. Tôi bình thản trả lời cô gái: “Cảm ơn em đã có lời khuyên. Tuy nhiên xưa cũng như nay, xã hội tiến lên được là nhờ ở những con người cho rằng họ thay đổi được chứ không cam chịu chấp nhận hiện tại”.

    Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, đó là nhan đề một bộ sách nổi tiếng gồm 6 tập của tác giả Andrew Matthews, được giới trẻ ngày nay háo hức tìm đọc. Nội dung khẳng định một chân lý rằng: Con người chỉ thay đổi khi họ thực sự muốn thay đổi. Và cuộc đời sẽ thực sự thay đổi khi chúng ta nhìn nhận nó với một nhãn quan mới, chứ không phải bằng ánh mắt u ám của sự thất vọng hiện tại.

    Do đó mà chúng ta không nên giữ một cái nhìn thiển cận đối với cuộc đời, không bị những nguyên lý cũ mèm của cái xã hội sai trái mà chúng ta đang sống trói buộc và kìm kẹp. Chỉ có như vậy thì những ý thức hệ mới mẽ và tốt đẹp mới có cơ hội vươn lên những mầm xanh tươi tốt, để rồi nở hoa kết trái dâng đời.

    Ngày nay, chế độ độc tài với một bộ máy quyền lực toàn trị đang trói buộc và khống chế xã hội Việt Nam ta. Nó dung túng và bảo vệ những giá trị sai trái và cũ mèm của ý thức hệ Cộng Sản, cấm đoán tư tưởng dân chủ tốt đẹp. Một hệ thống các tổ chức xã hội – chính trị do nhà nước lập ra cũng tích cực tham gia vào quá trình đi ngược với quy luật đó. Những giá trị dân chủ chân chính, vốn là quyền lợi cơ bản của người dân đã bị ngập chìm trong mớ bòng bong giả tạo. Khiến cho người dân không còn phân biệt được sự thật, khi mà người ta cố tình tạo ra một xã hội với những chuẩn mực dối trá hiện hữu. Vì thế mà nói, nếu không có một thiên hướng cao quý, không có một nhận thức và bản lĩnh sống vững vàng, thì người dân dễ sa vào sự sợ hãi và bất lực. Từ đó mà có tư tưởng phó mặc và cam chịu số phận, tùy nghi cho cái ác thống trị hoành hành.

    Trong lần nói chuyện khác, một anh bạn nói:

    - Nực cười cho kiểu dối trá của người Cộng Sản. Họ tham nhũng và vơ vét người dân kiệt quệ, nhưng lại tuyên bố là không tơ hào đến cái kim sợi chỉ của dân...

    Dừng lại một phút để nuốt cái cục tức đang ứ lên đầy cổ, anh đỏ mặt nói tiếp:

    - Phải rồi, cái kim sợi chỉ của dân thì họ đụng đến làm gì. Chủ yếu là ăn cướp tài nguyên đất nước, đất đai, tài sản và mồ hôi công sức của nhân dân thôi.

    Như thế mới là ăn cướp chứ, vậy là vừa được tiếng vừa có miếng. Vừa tham nhũng vơ vét nhưng lại được tiếng tốt thanh liêm. Hay nói cách khác là “Vừa ăn cướp vừa la làng”. Đảng ăn cướp của dân, nhưng bắt dân phải biết ơn và ca ngợi. Thế mới là cao tay và tàn nhẫn chứ, có lẽ chỉ có người Cộng sản mới làm được như vậy, không có kẻ thứ hai trên đời. Vì vậy mà việc đấu tranh để xóa bỏ sự bất công giả dối đó là trách nhiệm của toàn dân, để xã hội được công bằng hạnh phúc.

    Văng vẳng trên cao cái cột điện, loa phường lại đang phát bài “Người Mông ơn Đảng”, nghe xúc động và đầy sự ban phát. Đám dân đen bên dưới nhìn nhau cười khẩy mà rằng “Người Kinh nó đã coi ra gì, huống gì là người Mông?”. Xin được giải thích ngay, người Kinh tức là dân tộc Việt chiếm đa phần dân số Việt Nam ta hiện nay. Mà có riêng gì người Mông, mà người Tày, người Mường... họ đều bắt phải biết ơn Đảng cả, nói chung là cả dân tộc phải biết ơn đảng. Sự giả dối vì thế đã trở nên phổ cập và lan tràn, trở thành những giá trị sống dưới thời Cộng Sản.

    Người dân vì thấy sự giả dối và sự ác tràn ngập mà thấy nản chí. Nhưng họ quên mất một điều quan trọng là xã hội có độc tài toàn trị, thì chúng ta mới cần phải đấu tranh để giành lại quyền tự do dân chủ về mình. Cái xấu cái ác có ngự trị thì chúng ta mới phải thay đổi để cái tốt đẹp được thay thế và hiện hữu. Niềm tin đó ở trong mỗi con tim và khối óc chúng ta, hãy thay đổi bản thân để đổi thay xã hội.

    Hãy tin rằng chúng ta làm được, và sự thật là lịch sử bao giờ cũng làm được. Đó là quá trình tồn tại và phát triển mang tính quy luật của xã hội loài người. Đừng vì những khó khăn trở ngại, đừng để sự sai trái vây bọc và điều khiển suy nghĩ chúng ta. Hãy luôn là bản thân mình, bởi mỗi cá nhân chúng ta là một thực thể tự do cả về thể xác lẫn tâm hồn. Tạo hóa ban cho chúng ta điều đó, các giá trị của thời đại cũng bảo vệ chân lý đó.

    Hãy vững tin vào chân lý, và đó là khởi nguồn cho sự thay đổi tốt đẹp của xã hội chúng ta.
    31/5/2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Hoàng Triết] Có nhiều người biết rõ và vẫn thường ngày đối diện với bất công trong xã hội ...

    ... Mình có thể hiểu và cảm thông được với họ. Nhưng có một điều không thể hiểu là tại sao họ VẪN SINH CON.

    TẠI SAO LẠI ĐẨY CON CÁI MÌNH VÀO MỘT XÃ HỘI ĐẦY DẪY BẤT CÔNG VÀ NỢ NẦN CHỒNG CHẤT? Không sinh chúng ra có phải nhân đạo hơn không? Con cái của những người an phận sao có thể bất chấp thủ đoạn để leo lên tầng lớp ăn trên? Chủ nợ nếu không đòi được tiền sẽ dùng nợ để thao túng kinh tế, kinh doanh trên sức lao động của con cháu mình trên chính đất nước của mình.

    [/quote]

    Tôi có một chị bạn cùng chồng là giảng viên đại học tại TP HCM đã có lần tâm sự rằng điều hối hận duy nhất trong đời chị là đã sinh ra hai đứa con để chúng nó phải sống trong chế độ này.

    Nói thì đau đớn vậy, nhưng cuộc sống vẫn diễn ra, con người vẫn có bản năng sinh tồn và truyền giống mạnh mẽ, và có quyền hy vọng vào ngày mai. Con người dù xuống tận cùng của sự tuyệt vọng vẫn có bản năng tự nhiên lạc quan tin tưởng vào những thay đổi tốt đẹp trong tương lai, cũng như tác giả bài viết vẫn không để cho xã hội sai trái trói buộc và kìm kẹp, và vẫn khao khát cho những ý thức hệ mới mẽ và tốt đẹp vươn thành lên những mầm xanh tươi tốt, để rồi nở hoa kết trái dâng đời.

    Phản hồi: 

    Có nhiều người biết rõ và vẫn thường ngày đối diện với bất công trong xã hội, nhưng lại nghĩ mình không làm được gì để thay đổi thôi thì sống cuộc đời yên phận, lo gia đình. Có nhiều người bất bình với chính sách của nhà nước, nhưng lại nghĩ mình sẽ không được yên thân khi lên tiếng với những gì ai cũng biết, vả lại cũng không thay đổi được gì nên thôi im. Mình có thể hiểu và cảm thông được với họ. Nhưng có một điều không thể hiểu là tại sao họ VẪN SINH CON.

    Nếu ai đã từng đọc qua văn bản về Odious Debt của LHQ, thì sẽ nhận thấy được sự khác biệt của Nợ Chính Phủ (có thể xóa) và Nợ Quốc Gia (không thể xóa). Hy vọng cho rằng khi chính quyền CS tiêu tan thì những gì họ vay mượn có thể được xóa thật ra rất mong manh và hầu như là vô vọng khi một phần tiền vay mượn được dùng vào viễc phát triển và đại đa số người dân thì biết mà không một lời phản đối nào. Bất Công Xã Hội chỉ có thể trầm trọng hơn khi ai cũng thụ động. Chính Trị Xã Hội liên quan trực tiếp đến việc sử dụng tiền của dân và vay mượn viện trợ dân sau này sẽ phải gánh trả. TẠI SAO LẠI ĐẨY CON CÁI MÌNH VÀO MỘT XÃ HỘI ĐẦY DẪY BẤT CÔNG VÀ NỢ NẦN CHỒNG CHẤT? Không sinh chúng ra có phải nhân đạo hơn không? Con cái của những người an phận sao có thể bất chấp thủ đoạn để leo lên tầng lớp ăn trên? Chủ nợ nếu không đòi được tiền sẽ dùng nợ để thao túng kinh tế, kinh doanh trên sức lao động của con cháu mình trên chính đất nước của mình.

    MACKENO rồi sẽ có cái giá đắt đỏ phải trả.

    Phản hồi: 

    Mỗi khi muốn buông xuôi tôi lại nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi khi chính chúng ta không chịu thay đổi.
    Cuộc sống với bao lo toan, vất vả cứ cuốn dần đi biết bao mơ ước, khát vọng, dự định. Nhưng ở đâu đó trong sâu thẳm, tôi vẫn cố gắng giữ lại niềm tin vào những điều tốt đẹp và cố gắng làm những gì có thể để gìn giữ những điều tốt đẹp đó.
    Tôi đã rất xúc động khi đọc bài viết này. Cám ơn tác giả.