Nghịch lý ở Việt Nam: Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi

  • Bởi nguyen_y_van
    31/05/2013
    4 phản hồi

    Có lẽ không quốc gia nào mà cuộc sống của giới công chức chứa nhiều điều nghịch lý như ở Việt Nam.


    Một bộ phận công chức đang tha hóa. (Ảnh minh họa)

    Lương không đủ sống nhưng lại thuộc thành phần khá giả của xã hội; đã vào biên chế là có thể nằm lỳ cho đến hết đời, ngang nhiên đòi hỏi mọi chế độ phúc lợi, ngay cả khi chẳng làm gì; là người làm thuê cho dân nhưng lại hành xử như ông chủ có quyền ban ơn; năng lực cũng như tinh thần trách nhiệm trước công việc phần lớn ở mức trung bình và thấp, nhưng cực kỳ có khả năng trong việc kinh doanh “quyền lực Nhà nước” để tư lợi …Nhưng điều nghịch lý nhất là một nền hành chính cồng kềnh, ì ạch, dôi dư cả triệu người như vậy lại vẫn cứ ngày một phình to?

    Trong một hội nghị có đưa tin trên truyền hình và sau đó hầu như các báo đều đưa lại, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói thẳng ra rằng: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”. Nói cách khác, cái số 30 % công chức đó hoàn toàn không cần thiết, y như cái bướu trên cổ. Với 2,8 triệu công chức, chỉ cần làm phép tình nhẩm cũng ra ngay con số thuộc diện có cũng như không kia khoảng 800.000. Nghĩa là mỗi 100 người dân Việt Nam, phải nuôi không một ông (bà) vô công rồi nghề mang danh công chức! Vậy tại sao một nền dịch vụ công chỉ cần 2 triệu người, mà phải trả lương cho tận những gần ba triệu? Ai phải chịu trách nhiệm về vấn đề này? Trong khi chưa thể tìm ra câu trả lời, chúng tôi chỉ xin làm thứ công việc đơn giản hơn là giúp mọi người hình dung một phần cái gánh nặng vật chất và tinh thần mà cả xã hội đang phải è lưng chịu đựng để “cõng” gần một triệu công chức dư thừa đó.

    Trước hết, 800 ngàn người lớn đến mức nào? Đó là số dân (hơn kém chút ít) của Cyprus, Bahrain, Bhutan, Qatar, Đông Timor…Hay nó có quy mô gấp đôi dân số Luxemburg, Brunei, Malta, Iceland…

    Thứ hai, và đây là vấn đề chính, cần bao nhiêu tiền để nuôi cái đám công chức thừa thãi ấy? Chắc chắn là không ai có thể tính chính xác, vì có những công chức thuộc loại dư thừa, nhưng lại hưởng mức thu nhập nhiều người mơ ước. Hẵng chỉ tính đơn giản thế này: Mỗi người trong số đó, vì họ là công chức, nên thuộc diện thu nhập trung bình khá (so với mức 1000 USD trung bình) sẽ nhận của Nhà nước khoảng 60 triệu đồng (3000 USD) một năm. Nghĩa là cần số tiền lên tới 50.000 tỷ đồng ( 2,5 tỉ USD) cho việc chi lương để ngày ngày 800.000 người ăn mặc sang trọng chỉ để “sáng vác ô đến cơ quan, tối vác ô về nhà” mà không làm bất cứ việc gì. Tuy nhiên, số tiền phải bỏ ra phục vụ việc ngồi chơi xơi nước của “một quốc gia nhỏ” ấy trên thực tế còn lớn hơn nhiều.

    Theo thông lệ thì số tiền lương cho công chức chỉ bằng hai phần ba số tiền phải chi ra để họ có thể làm việc, được tính vào khoản duy trì hoạt động của cơ quan Nhà nước. Đó là tiền thuê nhà, tiền điện, tiền điện thoại, tiền khấu hao tài sản, tiền phúc lợi, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, chi phí đi lại và cơ man nào những thứ tiền khác được gọi bằng cái tên chung là văn phòng phí. Khiêm tốn tính gộp thì con số 50.000 tỉ đó phải cộng thêm khoảng 20.000 tỉ đồng. Giờ ta thử xem 70.000 tỷ đồng nhiều đến mức nào? Nó nhiều hơn toàn bộ số tiền thu được từ xuất khẩu gạo năm 2012; nó bằng khoảng 5 lần số tiền phí bảo trì đường bộ mà Bộ GTVT dự kiến thu được hằng năm từ ô tô, xe máy với giả phải trả là hứng chịu biết bao lời chì chiết của dư luận; nó bằng già nửa số tiền 120.000 tỉ đồng cần để nâng cấp quốc lộ 1A lên thành đường bốn làn xe ô tô; nó giúp cho khoảng 7 triệu dân miền núi đủ gạo ăn trong một năm để không phá rừng. Nếu có ngần ấy số tiền, toàn bộ các xã nghèo miền núi có trường học, có chợ, có đường trải bê tông. Nó có thể mua được số bò giúp cho Chương trình Lục lạc vàng duy trì liên tục 1500 buổi, với khoảng 9000 gia đình nông dân thuộc dạng nghèo nhất nước có cơ hội đủ cơm ăn. Nó là con số dài tới mức mà không một nông dân bình thường nào đọc chính xác được.

    Nhưng đấy mới chỉ tính về khoản vật chất, cho dù không hề nhỏ nhưng chưa chắc đã là lớn nhất. Tai hoạ của nạn biên chế tràn lan là nó khiến cho bộ máy hành chính công của chúng ta thuộc loại công kềnh, kém hiệu quả và lạc hậu vào loại nhất khu vực. Nhàn cư vi bất thiện. Vì không làm gì nên những ông, bà công chức thừa thãi trên trở thành những “con bệnh” của xã hội. Ta hãy xem họ làm gì mỗi ngày để tiêu hết 8 giờ vàng ngọc? Nếu là đàn ông thì phần lớn lướt web, chơi game oline, xem phim sex, tìm cách vào nhà nghỉ với chính đồng nghiệp của mình. Thời gian còn lại ngồi nghĩ mưu kế tư lợi hoặc hại người khác. Còn với thành phần nữ giới thì shoping tối ngày, ăn uống, khoe của tối ngày, buôn dưa lê tối ngày...

    Nhiều người coi trụ sở cơ quan chẳng hơn gì cái bếp nhà mình, tranh thủ tận dụng điện nước miễn phí để nấu nướng. Số còn lại, nếu không làm những việc như trên, thì làm chim bói cá, cứ thấy ở đâu có mầu mỡ là đến. Cũng vì thừa dẫn đến lười, ích kỷ, đấu đá chèn ép nhau thay vì thực thi công vụ. Có rất nhiều người cả một đời công chức chỉ chuyên kiện cáo, lao vào đấu đá vì những lợi ích cá nhân. Nhưng lương của họ thì vẫn cứ đến hẹn lại lên. Chức của họ thì cứ đến tuổi là đến. Kèm với lương với chức là đủ thứ tiêu chuẩn ưu đãi khác. Những công bộc này, về nguyên tắc là những người giúp việc cho “ông chủ” Nhân dân, nhưng trên thực tế cũng là những người quan liêu, cửa quyền, sách nhiễu, tham lam, làm khổ “ông chủ” vào loại nhất thế giới. Làm bất cứ việc gì thuộc phạm vi chức phận cũng đòi lót tay. Trong bất cứ nhiệm vụ nào cũng lồng lợi ích của mình vào. Từ lái xe, nhân viên đóng dấu, nhân viên gác cổng…đến những người có tí chức, tí quyền đều là những kẻ chỉ thạo ăn tiền, vòi vĩnh, hạch sách…biến cửa Công đường thành nơi nhếch nhác, bất tín, đáng sợ hơn cả hang hùm. Nền đạo đức xã hội xuống cấp, có phần đóng góp không nhỏ của những thành phần được gọi là công chức ấy.

    Nhưng thiệt hại vẫn chưa dừng lại ở đó. Nạn chạy chức chạy quyền thì ai cũng biết. Nhưng nạn chạy chọt để được thành công chức Nhà nước còn khốc liệt hơn và cũng bi hài hơn rất nhiều. Vì số người tham gia luôn rất đông, diễn ra trên một diện rộng, với sự tham gia của mọi thành phần. Nó làm hư hỏng cả người có quyền nhận và người được nhận. Người có quyền nhận thì một khi đã lấy tiền, đã nhúng chàm, làm sao còn dám yêu cầu cấp dưới phải nêu cao đạo đức, kỷ cương, nhân cách-ngoại trừ đó là một truyện hài! Người được nhận vào làm công chức thì cậy tiền nên không cần học, không cần trau dồi chuyên môn, coi thường kỉ cương, phép tắc. Đó là chưa kể họ phải tìm cách ăn chặn, ăn bẩn, vơ vét bằng mọi cách để bù lại số vốn đã bỏ ra.

    Nhưng những bệnh tật trên, dù rất trầm trọng, nếu quyết tâm ngăn ngừa, vẫn còn nhiều hy vọng chữa chạy, dù rất tốn kém. Song có một thứ bệnh do nạn chạy công chức gây ra rất khó chữa, thuộc loại nan y, là bệnh ỷ lại, lười biếng và mất khả năng tự trọng. Căn bệnh thuộc loại lây nhiễm này có thể huỷ hoại nhân cách cả một thế hệ, góp phần làm nghèo đất nước. Người ta cần một cái bằng đại học với bất cứ giá nào đôi khi không phải để sau đó làm việc, cống hiến, mà để có cơ hội gia nhập cái đội quân công chức vốn là thừa thãi kia. Với những người này, cái điều đáng lẽ thành nỗi xấu hổ khi chả làm gì ngoài việc “sáng vác ô đi, tối vác ô về”, thì lại là mục tiêu phấn đấu, là sự nghiệp của đời họ. Liệu có khác gì một thứ quốc nạn?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Không nên gọi là nghịch lý, (nó) là hệ quả tất yếu do cách cai trị (của) những kẻ chứa đầy những thuộc tính "đỉnh cao": tàn độc, dối trá và ngu xuẩn !

    Kể nghịch lý ở Việt Nam thì có đến hàng tỷ. Thế nhưng nói đến nguyên nhân của các nghịch lý ấy thì chỉ có MỘT VÀ MỘT MÀ THÔI, đó là do Đảng lãnh đạo. Tất cả các nước từ cổ chí kim, từ đông sang tây thì họ đều có ý thức dân giầu nước mạnh, còn ở nước ta do Đảng “tài tình sáng suốt” lãnh đạo thì chủ trương bần cùng hóa nhân dân để dễ trị, tiêu diệt người hiểu biế (trí thức) là quốc sách (gọi chính xác là Đảng sách) được thể hiện tóm tắt trong cái khẩu hiệu “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ”. Từ đó nó phát sinh ra những quốc nạn.
    Ở Việt Nam người làm nhiều nhất, vất vả nhát, có công nhất lại là người nghèo khổ nhất và chịu nhiều bất công nhất, đó là giai cấp nông dân (đồng minh của giai cấp lãnh đạo là giai cấp công nhân). Vào cái trường Đảng để học thì càng học càng dốt, càng biết nhiều càng ngu, vì toàn biết những cái sai, không những ngu đi mà còn hư đi, đây cũng là một trung tâm thoái hóa biến chất rõ nét nhất, họ dạy và học cả những mánh lới thủ đoạn lưu manh đê tiện. Cứ đến khu vực chung quanh trường Đảng (Học viện chinh trị hành chính quốc gia HCM) các khách sộp của các quán ca phê đèn mờ, làm đầu mát xa là học viên của cái trường quái quỷ này, chẳng mấy ông học viên mà không có “vợ hợp đồng” cho đến hết khóa học là những cô nhân viên của các quán đó. Đào tạo cán bộ như thế thì làm gì có đội ngũ cán bộ có phẩm chất đạo đức và năng lực được. Cái phương châm lên chức lên lương của họ là “mồm thằng đàn ông, mông con đàn bà”.
    Cán bộ trong số dôi ra không những không làm mà còn phá, chỉ bốc phét và nằm ngửa mà cứ lên vèo vèo. Không những không làm mà vẫn có ăn đủ mà còn ăn cắp (tham nhũng). Nói không ngoa thì Đảng CS là Đảng vừa ăn cắp và vừa ăn cướp, dân đen nhiều khi khổ như chó mà có ăn cắp kiểu các quan là tham nhũng đâu. Chính cái nhà trường quái quỷ có cái tên dài dằng dặc này không hề dạy con người biết tự trọng như tác giả bài này đã nêu “...lười biếng và mất khả năng tự trọng”.
    Họ không biết tự trọng và không có khái niệm danh dự, họ lật lọng như trở bàn tay, mồm nói một đằng, tay làm một nẻo. ”. Đầu các ông GS TS giảng viên của nhà trường đội những quyển sách kinh điển chủ nghĩa Mác Lê nin, mồm thì rao giảng ca ngợi giai cấp công nhân lên tận may xanh, nhưng đứng trước người công nhân thực sự thì họ tỏ thái độ khinh ra mặt. Cứ xem hàng ngũ lãnh đạo Đảng và nhà nước có ai là công nhân đâu thì biết tài lừa đảo của những người có mác CS như thế nào.
    Cái nghịch lý của xã hội này thì ngày càng phơi bày rõ ra trước bàn dân thiên hạ. Ông nào nỏ mồm tôn vinh chiến sĩ vô sản thì ông ấy giầu tú ụ vì câu kết với đội ngũ tư bản mà có tên gọi mới là doanh nhân.

    Biết vậy, ai cũng biết, nhưng tất cả đều bótay.com hay sao? Đây mới là vấn đề cần nhiều người bàn.

    >>> Nghịch lý ở Việt Nam: Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi

    Phải nói rõ ra rằng đây là đám công nhân viên chức, công an, đảng viên chứ không có nhân dân trong đó.

    Nhưng đây là kết quả trước mắt và lâu dài của phạm trù Nguyễn Phú Trọng: xây dựng, bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế và cái sổ hưu. Phạm trù mang tên tớ có ảnh hưởng bề sâu và diện rộng như thế đó. Vì vậy nó mới có tính chất triết học, khoa học, nhưng lại cũng có giá trị thực tiễn sinh động.

    Xã hội mà đít lộn lên đầu thì nó thành ra như thế đấy.

    Lật ngược lại cho đúng trật tự thì tự khắc giải quyết được khối chuyện, không chỉ riêng chuyện dẹp bọn đầy tớ chuyên ăn hại đái nát này đâu.

    Ai đời đầy tớ ngu si dốt nát mà lại làm quan trị dân !