Tưởng Năng Tiến - Thêm dầu vào lửa

  • Bởi Diên Vỹ
    24/05/2013
    5 phản hồi

    Tổ quốc tôi vẫn chưa là vô phúc
    May còn em khổ nạn gánh lên đồi

    Văn Công Mỹ

    “Phùm Gi cách buôn Nu khoảng sáu cây số thôi nhưng có tới hai kiểu đường. Hai cây số đầu là đường nhựa láng o, khoảng bốn cây số sau thì lởm chởm đá, ổ gà và mịt mù bụi bặm.

    Buôn nằm cạnh quốc lộ 25, bên cạnh con đường rách nát y như bản thân mình vậy. Đi ngang qua nhìn vào buôn, sẽ thấy những ngôi nhà sàn nhỏ bé đứng cạnh nhau, rúm ró, buồn bã và nín nhịn.”

    (Amai B’lan. Nước Mắt Của Rừng. San Jose: Nhân Ảnh, 2013.)

    “Rúm ró” và “nín nhịn” chắc chắn không phải là đường lối kiến trúc đặc trưng của miền sơn cước. “Những ngôi nhà buồn bã nhỏ bé” nằm “bên cạnh con đường lởm chởm đá, ổ gà và mịt mù bụi bặm” (nói đúng ra) là hình ảnh quen thuộc, có thể nhìn thấy khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam – bất kể là ở miền xuôi hay mạn ngược.


    Ảnh: Đặng Đại (Tuổi Trẻ Online)

    Hệ lụy của cái nghèo – nghèo/nàn, nghèo/khó, nghèo/khổ, nghèo/hèn, nghèo/đói, nghèo/túng, nghèo/yếu … – đã thấm đẫm trong cách ăn ở (cũng như ăn nói) của người dân Việt – kể cả khi họ đã có dịp đứng diễn thuyết giữa một kinh thành hoa lệ:

    “Trong tâm trí của chúng tôi, Xuân Diệu là một trong những nhà thơ thông thái, nhà thơ của những kiến thức uyên bác. Từ 1946, ông đã có mặt trong đoàn đại biểu Quốc hội Việt Nam qua Pháp. Nhưng do chiến tranh kéo dài, mãi 1981, tức là 35 năm sau, trong khuôn khổ một số quan hệ được nối lại với nước Pháp, người ta mới lại thấy ông trở lại thăm cái xứ sở hoa lệ ấy.

    Ở đó, như báo chí đưa tin, ông có dịp diễn giảng trước các sinh viên đại học Paris về ảnh hưởng văn hoá phương Tây trong văn học Việt Nam, và về những nhà thơ cổ điển Việt Nam có nhiều ảnh hưởng trong đời sống. Nghĩa là, ông đã diễn thuyết toàn những vấn đề cơ bản cả. Thuận miệng và rất hồn nhiên, tôi hỏi Xuân Diệu khi gặp ông đi Pháp trở về:

    - Thế anh có dịp gặp Aragon hay những nhà thơ Pháp nổi tiếng, mà các anh vẫn nói với bọn này…

    Câu trả lời của Xuân Diệu là hoàn toàn bất ngờ với tôi:

    - Em ơi! Đâu người ta có gặp những người như mình. Xuân Diệu đến Pháp, chỉ để nói chuyện thơ với một số bạn Việt kiều và nhà chuyên môn thôi.

    Bấy giờ tôi mới sững ra. Sự biết thân biết phận, thường trực ở một người như Xuân Diệu, như một thứ bản năng thứ hai.

    Trong chừng mực nào đó, phải nhận sự nhẫn nhịn ở Xuân Diệu là một cái gì đáng quý. Nó không chỉ là khiêm tốn, là biết điều. Sâu sắc hơn thế, nó chứng tỏ một nhận thức chính xác về tình thế người làm văn nghệ ở một nước mà đời sống vật chất còn nhiều khốn khó. Nó giúp cho người nghệ sĩ tránh khỏi những hoang tưởng bốc đồng quá đáng, làm phiền mọi người và làm phiền chính mình. Có điều nhiều khi Xuân Diệu đã đẩy nó đi quá xa, biến thành một cách sống cầu an, chiều đời, tự hạ thấp nhu cầu nghệ thuật và chất lượng sáng tác của mình một cách đáng tiếc.”

    (Vương Trí Nhàn. Cây Bút, Ðời Người: Xuân Diệu Sống Để Mài Sắt Nên Kim. Sài Gòn: Phương Nam, 2002).

    Ở một mức độ ít “đáng tiếc” hơn, người ta vẫn thường gặp cái thái độ “nín nhịn” (cùng với lối sống “rúm ró” tương tự) nơi rất nhiều người khác:

    “Mọi việc không như ý muốn! Đời thật lắm chuyện! Nhưng trải qua hai cuộc chiến tranh mình còn được sống được làm thơ, còn may mắn hơn khối người khác thế là được rồi. Có vẻ như đấy cũng chính là những ý nghĩ mang tính cách tự an ủi thường đến với Tế Hanh sau khi đã chất lên vai một cuộc sống trong ba phần tư thế kỷ!”

    (Sđd, tr. 209)

    Đến như Nguyễn Tuân rồi cũng phải “nhập vai” nhẫn nhịn để có thể “nín thở qua sông” thôi:

    “Từ sau 1945, với thiên lương và tinh thần yêu nước sẵn có, Nguyễn Tuân lại nhanh chóng phục thiện, để đứng vào hàng ngũ Cách mạng. Con người chủ yếu ở ông, từ nay, là con người cán bộ, con người chiến sĩ, nghĩa là thành viên của một tập thể có kỷ luật, tập thể ấy phấn đấu cho một lý tưởng nhất định, nên mỗi thành viên trong đó phải làm tất cả để đóng góp cho sự nghiệp chung.”

    (Sđd, tr. 215).

    Điều được nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn mô tả bằng những mỹ từ như “thiên lương,” “lý tưởng,”và “tinh thần yêu nước,” qua đoạn văn thượng dẫn – tiếc thay – đã không được chia sẻ bởi một người cầm bút khác, nhà văn Vũ Thư Hiên:

    “Trí thức Việt Nam thời ấy ngoan ngoãn lắm, dễ bảo lắm… Không ở đâu trong các nước xã hội chủ nghĩa có được một tầng lớp trí thức ngoan như thế. Trí thức ở các nước Ba Lan, Hungari, Tiệp Khắc, Liên Xô, kể cả trí thức Trung Quốc cứng đầu hơn nhiều.

    Đảng tập hợp họ, bảo họ chỉnh huấn để củng cố và nâng cao lập trường thì họ thành tín như những cậu học trò nhỏ ngồi nghe cán bộ Đảng dạy bảo… Đảng bảo phải hạ phóng, ba cùng, thế là họ bỏ bàn giấy, phòng thí nghiệm, giảng đường, ba lô lên vai xuống nông thôn, chịu cực, chịu khổ, ba cùng với nông dân, ngày ngày tu dưỡng hòng có được những đức tính của người dân cày chẳng cần học hành cũng có…

    Đảng hô hào phóng tay phát động quần chúng làm Cải cách ruộng đất thì họ lăn lộn ngày đêm nơi bùn lầy nước đọng ‘thăm nghèo hỏi khổ, bắt rễ xâu chuỗi’. Cùng với đội với đoàn họ mẫn cán thực hiện định mức thành phần, tìm ra bằng được, cho đủ số kẻ thù theo chỉ tiêu của Đảng đặt ra, hăng hái lôi bọn cường hào, ác bá ra đấu tố, ra pháp trường.

    Đến khi Đảng ngượng ngùng tuyên bố sửa sai thì họ mới ngã ngửa ra rằng họ, những trí thức, lẽ ra phải lấy nhân ái làm đầu, thì đã theo Đảng nhúng tay vào máu. Do quá tin Đảng họ nhắm mắt tuân theo, không suy nghĩ, ai ngờ cùng với chủ thuyết lấy đấu tranh giai cấp làm động lực tiến hóa, Đảng đã gây ra vô vàn bi kịch trong đời sống một dân tộc hiền hòa.”

    (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày, 2nd ed. Virginia: Tiếng Quê Hương, 2008).

    Giá mà dân tộc Việt cứ “hiền hoà” mãi như thế thì đỡ (mệt) biết chừng nào mà kể. Toàn thể đồng bào sẽ vẫn tiếp tục được sống trong Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc, vẫn nô nức bước theo con đường mà Bác (kính yêu) đã chọn. Rồi cứ năm hết, tết đến mọi người lại háo hức mừng Đảng/mừng Xuân – những mùa xuân trên thành phố Hồ Chí Minh quang vinh (cũng như giữa lòng Hà Nội, thủ đô mến yêu của ta) ôi đẹp biết bao, biết mấy tự hào

    Điều đáng tiếc là người Việt, với thời gian, mỗi lúc một bớt “hiền hoà” đi thấy rõ. Họ thôi “nín nhịn” tự lúc nào vậy, Trời? Muốn biết chính xác chắc cũng hơi mất công nên xin tạm lấy một mốc điểm (gần gần) theo blogger Huỳnh Ngọc Chênh, cho nó khoẻ:

    “Năm 1988, tiến sĩ Hà Sĩ Phu viết khảo luận ‘Dắt taynhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ’ được bạn bè phổ biến ra dưới dạng bản photocpy rồi chuyền tay nhau đọc. Bài biên khảo của ông vạch ra những điểm sai trái trong lý luận của chủ nghĩa Mác Lenin đã đón nhận sự đồng tình của giới học thuật và gây ra tiếng vang lớn trong dư luận thời ấy…

    Ba blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải hợp với nhau thành Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do viết bài trên blog chống hành vi xâm lấn biển và ức hiếp ngư dân VN của nhà cầm quyền Bắc Kinh, giúp đỡ dân oan và người cô thế, phê phán các hành vi vi phạm pháp luật của nhân viên công quyền…

    Nhà báo Phạm Chí Dũng đồng thời là cán bộ của văn phòng thành ủy TP HCM, từ năm 2011 đã viết nhiều bài báo xuất sắc phân tích tình hình kinh tế chính trị xã hội đăng trên các trang web trong và ngoài nước được dư luận đánh giá cao…

    Sinh viên Nguyễn Phương Uyên không viết blog, em chỉ viết những câu ngắn biểu lộ tình cảm của em trước hành vi xâm lấn biển đảo VN của nhà cầm quyền Trung cộng trên các tờ giấy rồi mang đi phổ biến liền bị an ninh bắt cóc, tống giam trái phép…”

    Theo theo BBC, nghe được vào hôm 16 tháng 5 năm 2013 – cùng với sinh viên Đinh Nguyên Kha – Nguyễn Phương Uyên đã bị kết án (“tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”) và cả hai sẽ bị giam cầm hàng chục năm tù. Bản án nặng nề này, cùng với thái thái độ bình thản và điềm nhiên trước toà của hai nhân vật trẻ tuổi kể trên, đã khiến cho nhiều người cảm khái:

    - Bắt thì bắt, không sợ.
    Tù thì tù, đã sao.
    Tôi nói vì yêu nước,
    Yêu quốc dân, đồng bào


    Thi sĩ Thái Bá Tân

    - Ôi ước gì Tuổi Trẻ Yêu Nước Việt Nam đều được như hai cháu!
    Để gìn gữ giang sơn gấm vóc của Hùng Vương đã trải bốn ngàn năm.

    Ts. Đặng Huy Văn

    - Dù bất kỳ ai, với cái nhìn từng trải, chỉ cần thấy hình ảnh sáng sủa này của các con ở trong tù là bác hiểu dân khí đã đổi mạnh. Ngược lại nhìn vẻ ủ dột của các quan phụ mẫu đang quyết định đời các con trong tù, thì bác hiểu vận nước đã và sẽ đi đến đâu không lâu.”

    Chúc các con bình an và chờ ngày ấy.

    B.S. Hồ Hải


    Vẻ bình thản và vững vàng của Đinh Nguyên Kha trước tòa ngày 16/5/2013 về tội giống với Phương Uyên, với 10 năm tù và 3 năm quản thúc quản chế sau tù.
    Nguồn ảnh và ghi chú từ bshohai.blogspot.com

    Thực sự thì “dân khí đã thay đổi mạnh” kể từ thời Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu) chứ chả phải đợi đến Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, hay thế hệ của Nguyễn Phương Uyên. Điều này ai cũng thấy, trừ những người đang cầm quyền ở Việt Nam. Bởi vậy, họ vẫn cứ tiếp tục (và thản nhiên) thêm dầu vào lửa!

    Tưởng Năng Tiến

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    . viết:
    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    . viết:
    Trích dẫn:
    Thực sự thì “dân khí đã thay đổi mạnh” kể từ thời Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu) chứ chả phải đợi đến Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, hay thế hệ của Nguyễn Phương Uyên. Điều này ai cũng thấy, trừ những người đang cầm quyền ở Việt Nam. Bởi vậy, họ vẫn cứ tiếp tục (và thản nhiên) thêm dầu vào lửa!

    Điều đáng buồn là môi trường thiếu không khí (và khí oxy) nên tuy đổ dầu vào lửa nhưng chưa thể bùng lên đám cháy lớn mạnh, đừng nói chi đến việc gây nổ. Vậy thì ai sẽ là người bơm thêm khí oxy vô và bằng cách nào?

    Anh rất thích câu hỏi này , thế nên anh giả nhời . Mức độ trúng hay trật thì cũng còn ...tùy , :)!

    Có 2 trường hợp . Nhân tai và Thiên Tai .

    Nhân tai là thằng Tập Cận Bình bạn anh xua quân đánh 1 trận ở Biển Đông .

    Thiên Tai là giời nổi đóa thổi 2 cơn bão cực mạnh vô đồng băng sông cửu long . Nam bộ mà dính 2 trận bão trong 1 năm thì cả nước đói ngay !!

    Cả 2 trường hợp đều đi đến Loạn Lạc . Lòng người hiện đã rất loạn , cần phải có yếu tố ...kích cầu .

    Túm lại , phải có 1 biến cố dữ tợn thì mới quét sạch đám cặn bã này .

    Đ/c Vũ Như Cẩn miệng xưng anh nhưng thật ra tầm chỉ đáng làm học trò. Trong một phản ứng cháy còn có một yếu tố nữa là chất xúc tác làm cho phản ứng nhạy, nhanh và mạnh hơn. Ví dụ có một lực nhỏ làm không khí di chuyển vừa phải thì đốm than sẽ dễ dàng thành đám cháy, và khi cháy mà gặp gió thì dễ thành biển lửa.

    Những biến cố như Tập Cận Bình (tên Khựa bạn thân của đám Bựa) tấn công vào Biển Đông, hay thiên tai khốc liệt chỉ gây ảnh hưởng như chất xúc tác thôi. Dù như vậy đi nữa nhưng khí oxy chưa đủ thì cũng như không. Chỉ có thể xem chúng như yếu tố "kích cầu" như trò đã nói (công nhận trò cũng khá thông minh nhưng nói kiểu trật chìa :D)

    Đề nghị trò VNC làm lại cho một câu trả lời khác, nhớ rằng rất khác chứ không phải vẫn như cũ nhá.

    Các chú cứ lâu nhâu nào củi nào lửa , lại còn nhặn xị pm hỏi anh vài sự kiện bắt bớ vừa diễn ra và lại đòi đốt đòi nhóm . Việc dân việc nước bề bộn nên anh có ý kiến chỉ đạo ngắn gọn thế này : " Kệ mịe !"

    Từ hồi anh chính thức nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo toàn diện các chú tại cái chòi Dân Luận này , anh chỉ có 1 ham muốn , một ham muốn tột bậc , đó là các chú hãy biết phóng tầm mắt xa hơn cái màn hình trước mặt để có thể nhìn nhận vấn đề ở một tầm rộng lớn .

    PU hay Kha hay bất cứ thằng nào con nào hò hét kêu gào chưởi tàu hay chưởi thằng đảng bạn anh trong hoàn cảnh hiện nay đều mang tính tất nhiên và sự kiện đó , đéo làm anh của các chú ngạc nhiên 1 tẹo nào . Câu chiện PU và Kha là một câu chiện mang dáng dấp phần nào của một tổ chức nhưng vẫn chưa phải là một sự kiện của đại chúng . Tất nhiên , anh Cẩn của các chú rất tôn trọng các em ý vì bọn chúng dám đi những bước hết sức phưu lưu và mạo hiểm cho tương lai .

    Hãy nhìn sự việc một cách rộng mở . Tại sao chỉ chưỡi tàu và rủa đảng lại mang một án nặng nề trong khi việc rủa xả lũ cặn bã đã và đang là một thói quen mà cả xã hội khuyên dùng như một trò xả sì trét ? Phải nhận thức rõ ở mặt sau : Tại xứ Lừa , có 1 loại người , suốt cuộc đời chỉ chăm bẳm cho cái ghế cùng sự thịnh vượng của phe nhóm và hoàn toàn bỏ mặc lũ dân ngu chết đói . Vì vậy , trật tự xã hội luôn được các bạn anh đề cao bởi , chẳng thằng bạn ngu nào của anh một mặt phải chiến đấu tranh giành cái ghế một mặt lại đề phòng bọn phản động lon ton đá hậu . Qui tắc vàng luôn được các bạn anh tuân thủ là : Cơm có thể chia , nồi vẫn phải giữ , trong nhà đánh nhau mẻ trán cũng được nhưng bọn phản động thì cứ hiếp dâm hội đồng , khỏi có vụ khoan nhượng .

    Tuy nhiên , vấn đề lớn hơn mà anh Cẩn của các chú muốn các chú nhìn thấy đó là nguy cơ sinh tồn của chế độ . Kinh tế hiện nay khó khăn trầm trọng , vẫn chưa có lối ra , thêm vào đó là những nhức nhối bức xúc ko lối thoát tại Biển Đông và Bauxite ở Tây Nguyên . Tại mặt trận lề phải , cuộc chiến Bauxite vẫn đang diễn ra một cách công khai ầm ỉ giữa các băng nhóm lợi ích . Thế điều đó nói lên cái gì ? Điều đó phản ánh một sự mất niềm tin sâu sắc vào năng lực điều hành của chính phủ . Thêm vào đó , những sự kiện nhục nhã phải hứng chịu ở Biển Đông , mà chính quyền gần như là bó tay trong việc bảo vệ từ ngư dân đến lãnh hải , nguồn lợi thủy sản , cộng thêm tình trạng tham nhũng tràn lan của hệ thống công quyền càng làm thế đứng của bộ máy cai trị thêm lung lay . Trước nguy cơ đó , đảng cai trị chủ truơng dùng bàn tay sắt một mặt trấn áp , một mặt lái sự chú ý của dư luận .

    Bây giờ các chú phải làm gì , trước một chế độ toàn trị mạnh , có khả năng bắt bớ và bỏ tù mọi công dân của nó ? Còn làm cái đéo gì nữa ngoài việc kiếm tiền để chăm bẳm cho đàn con và cho gia đình và chờ ? Thời của các chú vẫn chưa đến , nên nhớ điều đấy . Đấu tranh cái đéo gì khi không có lực lượng trong tay ? Và riêng về chế độ ở VN, như anh Cẩn vẫn luôn khẳng định: Chế độ toàn trị rồi sẽ suy tàn , mà cái đó, còn cần thời gian.

    Trên đây là ý kiến chỉ đạo của anh . Các chú phải biết nghiền ngẫm cho kỹ lời dạy của anh , nhá .

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    . viết:
    Trích dẫn:
    Thực sự thì “dân khí đã thay đổi mạnh” kể từ thời Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu) chứ chả phải đợi đến Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, hay thế hệ của Nguyễn Phương Uyên. Điều này ai cũng thấy, trừ những người đang cầm quyền ở Việt Nam. Bởi vậy, họ vẫn cứ tiếp tục (và thản nhiên) thêm dầu vào lửa!

    Điều đáng buồn là môi trường thiếu không khí (và khí oxy) nên tuy đổ dầu vào lửa nhưng chưa thể bùng lên đám cháy lớn mạnh, đừng nói chi đến việc gây nổ. Vậy thì ai sẽ là người bơm thêm khí oxy vô và bằng cách nào?

    Anh rất thích câu hỏi này , thế nên anh giả nhời . Mức độ trúng hay trật thì cũng còn ...tùy , :)!

    Có 2 trường hợp . Nhân tai và Thiên Tai .

    Nhân tai là thằng Tập Cận Bình bạn anh xua quân đánh 1 trận ở Biển Đông .

    Thiên Tai là giời nổi đóa thổi 2 cơn bão cực mạnh vô đồng băng sông cửu long . Nam bộ mà dính 2 trận bão trong 1 năm thì cả nước đói ngay !!

    Cả 2 trường hợp đều đi đến Loạn Lạc . Lòng người hiện đã rất loạn , cần phải có yếu tố ...kích cầu .

    Túm lại , phải có 1 biến cố dữ tợn thì mới quét sạch đám cặn bã này .

    Đ/c Vũ Như Cẩn miệng xưng anh nhưng thật ra tầm chỉ đáng làm học trò. Trong một phản ứng cháy còn có một yếu tố nữa là chất xúc tác làm cho phản ứng nhạy, nhanh và mạnh hơn. Ví dụ có một lực nhỏ làm không khí di chuyển vừa phải thì đốm than sẽ dễ dàng thành đám cháy, và khi cháy mà gặp gió thì dễ thành biển lửa.

    Những biến cố như Tập Cận Bình (tên Khựa bạn thân của đám Bựa) tấn công vào Biển Đông, hay thiên tai khốc liệt chỉ gây ảnh hưởng như chất xúc tác thôi. Dù như vậy đi nữa nhưng khí oxy chưa đủ thì cũng như không. Chỉ có thể xem chúng như yếu tố "kích cầu" như trò đã nói (công nhận trò cũng khá thông minh nhưng nói kiểu trật chìa :D)

    Đề nghị trò VNC làm lại cho một câu trả lời khác, nhớ rằng rất khác chứ không phải vẫn như cũ nhá.

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Có 2 trường hợp . Nhân tai và Thiên Tai .

    Nhân tai là thằng Tập Cận Bình bạn anh xua quân đánh 1 trận ở Biển Đông .

    Thiên Tai là giời nổi đóa thổi 2 cơn bão cực mạnh vô đồng băng sông cửu long . Nam bộ mà dính 2 trận bão trong 1 năm thì cả nước đói ngay !!

    Cả 2 trường hợp đều đi đến Loạn Lạc . Lòng người hiện đã rất loạn , cần phải có yếu tố ...kích cầu .

    Túm lại , phải có 1 biến cố dữ tợn thì mới quét sạch đám cặn bã này .

    Thiên tai là chiện của giời, pó tay, chả can ngăn thúc dục gì được.

    Nhân tai thì có chiển vọng lắm lắm, nếu dư 'đám cặn bã' này cứ si nghĩ, hành động kiểu óc bã đậu, dập dình, lình bình như kít trôi sông, hi vọng rằng cứ thế mà trôi ra biển nhớn.

    Dân nhậu chúng nó thường bẩu là hễ không chịu bú riệu mời thì sẽ phải tu riệu phạt :)

    . viết:
    Trích dẫn:
    Thực sự thì “dân khí đã thay đổi mạnh” kể từ thời Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu) chứ chả phải đợi đến Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, hay thế hệ của Nguyễn Phương Uyên. Điều này ai cũng thấy, trừ những người đang cầm quyền ở Việt Nam. Bởi vậy, họ vẫn cứ tiếp tục (và thản nhiên) thêm dầu vào lửa!

    Điều đáng buồn là môi trường thiếu không khí (và khí oxy) nên tuy đổ dầu vào lửa nhưng chưa thể bùng lên đám cháy lớn mạnh, đừng nói chi đến việc gây nổ. Vậy thì ai sẽ là người bơm thêm khí oxy vô và bằng cách nào?

    Anh rất thích câu hỏi này , thế nên anh giả nhời . Mức độ trúng hay trật thì cũng còn ...tùy , :)!

    Có 2 trường hợp . Nhân tai và Thiên Tai .

    Nhân tai là thằng Tập Cận Bình bạn anh xua quân đánh 1 trận ở Biển Đông .

    Thiên Tai là giời nổi đóa thổi 2 cơn bão cực mạnh vô đồng băng sông cửu long . Nam bộ mà dính 2 trận bão trong 1 năm thì cả nước đói ngay !!

    Cả 2 trường hợp đều đi đến Loạn Lạc . Lòng người hiện đã rất loạn , cần phải có yếu tố ...kích cầu .

    Túm lại , phải có 1 biến cố dữ tợn thì mới quét sạch đám cặn bã này .

    Trích dẫn:
    Thực sự thì “dân khí đã thay đổi mạnh” kể từ thời Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu) chứ chả phải đợi đến Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, hay thế hệ của Nguyễn Phương Uyên. Điều này ai cũng thấy, trừ những người đang cầm quyền ở Việt Nam. Bởi vậy, họ vẫn cứ tiếp tục (và thản nhiên) thêm dầu vào lửa!

    Điều đáng buồn là môi trường thiếu không khí (và khí oxy) nên tuy đổ dầu vào lửa nhưng chưa thể bùng lên đám cháy lớn mạnh, đừng nói chi đến việc gây nổ. Vậy thì ai sẽ là người bơm thêm khí oxy vô và bằng cách nào?