Thơ tặng Nick & Ngủ đi mày ạ

  • Bởi Hồ Gươm
    23/05/2013
    3 phản hồi

    Nguyễn Thế Thịnh

    Chúng tôi rất khâm phục anh

    Nhưng anh cũng phải khâm phục chúng tôi -

    đất nước có rất nhiều người khuyết tật.

    Anh không chân, không tay

    Làm được rất nhiều thứ trên đời.

    Đất nước chúng tôi nhiều người không não

    Vẫn làm được một thứ anh không thể nào làm:

    Quan!

    ………………………

    Võ Trung Hiếu

    Ngủ đi mày ạ

    Ngủ đi mày ạ …
    Sáng dậy mọi thứ sẽ vẫn y nguyên
    Mặt trời vẫn sẽ mọc hướng đông
    Nước ta vẫn sẽ là Cộng hòa abcd Việt Nam
    Quốc hội ngày mai vẫn họp và chất vấn đì đùng
    Ti-vi vẫn "dân hỏi bộ trưởng giả nhời …"
    Xem xong vẫn lại cứ ngậm ngùi ngơ ngác

    Ngủ đi mày …
    Ngày mai nhiều khả năng sẽ như nhiều ngày khác
    Sài Gòn nóng ban trưa vỡ mặt
    Báo sẽ lại toàn những chuyện không vui
    Hoặc ồn ào em sao này lộ hàng, em mẫu nọ phơi đùi
    Hoặc xôn xao ông nọ lỡ lời, bà kia buột miệng
    Mạng sẽ lại một ngày hai lề lườm nhau bút chiến
    Khổ, ông Shakespeare bảo làm người thì "to be or not to be …"

    Ngủ đi mày …
    Ngày mai sẽ chả khác gì
    Chứng khoán vẫn sẽ ù lỳ
    Bất động sản vẫn đóng băng
    "Khu phố văn hoá" nhà mày vẫn trộm cướp rập rình
    Đường sá vẫn sẽ đều đều ổ gà ổ voi xập xệ
    Giờ tan tầm thành phố vẫn sẽ đều đều kẹt xe
    Lạm phát vẫn đều đều chập chờn ám ảnh
    Cho dù "quyết liệt" cùng nhau cố gắng
    GDP vẫn sẽ chỉ tăng chừng ngót năm phần trăm
    Người Việt thi robo-con hay toán-lý quốc tế vẫn sẽ đều đều đoạt huy chương vàng
    Lớp học Việt vẫn toàn là khá giỏi
    Tiến sỹ, giáo sư vẫn đông nhất nhì thế giới
    Và người Việt vẫn đều đều cặm cụi gia công
    Làm giàu cho những Mercedes, Foxconn, Intel, Samsung …

    Ngủ đi mày …
    Lại vừa có tin bạn vàng cấm đánh cá ngoài biển Đông
    Sáng mai chắc sẽ lại có tin "chúng tôi phản đối" …

    Ngủ đi mày,
    Khoan hy vọng viển vông gì vội
    Tạm hoãn mơ những cơn mơ bao đồng
    Để rồi sáng ra thẫn thờ và nghĩ ngợi mông lung
    C’est la vie …

    Cái xứ mình nó thế …

    22.5.2013

    VTH

    Tác giả VTH gửi Quê Ch0a

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Sao Hồng:

    Mình đang nghe chú Nick hùng biện trên VTV6.

    Có lẽ Ban thi đua khen thưởng nên làm hồ sơ tặng cho Nick Huân chương Hồ Chí Minh hạng Nhất!

    Ban Tuyên giáo cũng nên mời Nick làm "báo cáo viên cao cấp" đặc trách về phong trào "Học tập và làm theo tấm gương... Hồ Chí Minh"!

    Công nhận chú Nick rất thấu hiểu Việt Nam!

    Chuyện của Nick, chuyện của Công Hùng và chuyện của rất nhiều người

    Nick Vujicic, một người sinh ra đã không có chân tay, đến Việt Nam. Ồn ào cả “vương quốc” truyền thông nhà nước (các báo chính thống) lẫn tư nhân (các nhà báo nghiệp dư trên các diễn đàn và Facebook).

    Chuyện của Nick, với mình không mới vì 2-3 năm trước khi báo chí nước ngoài đưa tin, mấy mẹ con đã có dịp xem các video về anh trên youtube, và đã cùng nhau nói chuyện thật nhiều về con người này. Chuyện của anh ấy làm mình khâm phục, cũng như khi mình được làm quen và biết về Công Hùng cùng trung tâm Nghị Lực Sống của Hùng. Nói Nick là sản phẩm của truyền thông cũng được, quảng cáo PR cũng chẳng có sao, chẳng quan trọng.

    Các bạn (đa số không khuyết tật về hình thể) bảo nhờ có anh ấy mà như được tiếp thêm động lực, niềm tin để phấn đấu vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống. Thật tốt, thật hay.

    Nhưng mình nghĩ, sẽ là ý nghĩa vạn lần hơn, nếu như mọi người nhìn vào Nick để cùng nhau thay đổi quan niệm với người khuyết tật. Đối xử thế nào để 8-10 triệu người khuyết tật tại Việt Nam có thể tự tin ra đường, sinh hoạt bình thường với những ánh nhìn bình thường, không kỳ thị hay phân biệt.

    Có ý kiến bảo xã hội cũng ghi nhận sự cố gắng của Công Hùng đấy chứ? Có, nhưng con số biết về anh ấy và biết về những việc anh ấy làm là rất ít. Một người khuyết tật lập nghiệp xa nhà, ở trọ mà phải di chuyển nơi ở hết nơi này sang nơi kia, đi ra đường chịu nhiều lời nói độc địa. “Hiệp sỹ Công Nghệ Thông Tin” của nước nhà đấy.

    Có ý kiến bảo bởi những người như Công Hùng, không có tài ăn nói, không có khuôn mặt ưa nhìn nên có lăng xê thì cũng chẳng đi đến đâu. Nhưng còn vận động viên Lê thị Huệ thì sao? Cô có tài, và cô đã cống hiến rất nhiều cho thể thao. Mười năm sau chấn thương, Huệ sống ra sao có ai còn để ý?

    Nick Vujicic đến Việt Nam rồi sẽ về. Những người kém may mắn nhìn vào anh như một tấm gương để sống, những người may mắn hơn nhìn vào anh như một động lực để vươn lên. Nhưng sẽ còn lại gì nếu vẫn tồn tại những cách suy nghĩ bao năm qua? Người khuyết tật liệu có vác tấm gương đó mãi để tiến lên phía trước nếu như trước mắt họ là những định kiến của xã hội? Nick chỉ có 1, nhưng những ánh mắt là cả trăm, cả vạn. Họ phải sống thế nào?

    Nếu sau các buổi nói chuyện của Nick, những người lãnh đạo nhận ra cần phải thay đổi ngay chính sách với người khuyết tật.

    Nếu sau các cuộc giao lưu cùng Nick, các kiến trúc sư tuyên bố sẽ thiết kế các tiện ích dành cho người khuyết tật trong bất cứ các kiến trúc công cộng nào họ thiết kế.

    Nếu sau các lần gặp gỡ doanh nhân của Nick, các ông chủ tập đoàn có thể tuyên bố dành cho những người khuyết tật những công việc phù hợp trong công ty của mình.

    Nếu sau khi xem truyền hình về Nick, mỗi chúng ta nhìn vào những người khuyết tật với ánh mắt khác đi, thì Nick không chỉ đã giúp những người lành lặn có thêm niềm tin, mà còn giúp xã hội xuất hiện thêm nhiều Anh-Nick-madeinVietnam nữa.

    Gần 32 tỷ đồng (1.5 triệu đô la), nếu có thể làm thay đổi suy nghĩ của một xã hội, mình cho rằng là cái giá quá rẻ. Nhưng nếu không, thì vài đồng bỏ ra cũng đã là rất đắt rồi.

    Giới thiệu chương trình tặng xe lăn cho người khuyết tật

    Người sáng lập: CML Training Group

    Bắt đầu hoạt động: 10:10′ ngày 10-10-2010

    Nội dung quỹ: Tặng 201 xe lăn cho người khuyết tật trên lãnh thổ Việt Nam.

    Chính sách: Ưu tiên người khuyết tật ở độ tuổi dưới 16 tuổi.

    Nguồn huy động:

    - Trích thường xuyên từ học phí của các khóa mà CML đã thực hiện.

    - Đóng góp tự nguyện của các mạnh thường quân.

    - Đóng góp tự nguyện của các học viên hảo tâm.

    - Nguồn khác phi vụ lợi và phi chính trị.

    Đặc điểm: Không được tồn quỹ lâu hơn 1 tháng. Huy động được bao nhiêu tiền lập tức chuyển thành hiện vật là xe lăn và tặng liền tới tận tay cho người khuyết tật tại các địa phương. Không chủ trương truyền thông trên phương tiện thông tin đại chúng.

    HÃY LIÊN HỆ VỚI QUỸ

    CML Training Group, Công ty Linh Giao, Công ty CP Trại Vui Cuối Tuần

    04 Nguyễn Đình chiểu, phường Đa Kao, quận I, Tp. Hồ Chí Minh

    Điện thoại: 08. 2220 3729 / 091 383 4671 Ms Huong Tran

    Web: http://www.changemylife.vn / Email: [email protected]

    Khai Tâm

    Mấy hôm nay nhiều người cứ sốt xình xịch lên vì cái anh chàng không tay, không chân Nick. Thú thật, quê nhà tớ cũng có người như thế, nhưng không phải bác ấy sinh ra như thế, mà vì bom đạn của Mỹ đấy... nhưng may mắn vẫn còn mỉm cười, và hạnh phúc vẫn tràn ngập trên môi.

    Mình luôn khâm phục những tấm gương nghị lực như thế, họ vẫn sống như những người bình thường khác, họ vẫn sống chứ không phải họ tồn tại. Họ vẫn yêu thương bằng cả trái tim và cố gắng bằng tất cả những gì họ có cho cuộc sống của mình...

    Nick, nếu là người Việt Nam, liệu có nổi tiếng không?

    KHÔNG!

    Tôi dám khẳng định là như thế.

    Bởi vì Việt Nam thiếu gì những tấm gương nghị lực, họ còn không chỉ biết vươn lên để sống cho bản thân mình, họ còn trực tiếp giúp đỡ nhiều người khác bằng chính hành động, chứ không phải lời nói "Khi tôi thất bại tôi sẽ làm lại, làm lại....".

    Các bạn có biết họ là ai không?

    KHÔNG!

    Hiệp sĩ Nguyễn Công Hùng là ai? Mấy người biết, anh sống thế nào, chẳng ai hay, anh còn hay mất?

    Thầy Nguyễn Ngọc Ký, chắc chỉ lớp như chúng tôi và lớp trước còn nhớ đến.

    Những Lê Hồng Sơn, Nguyễn Sỹ Anh, Bạch Quang Thái... họ là ai trong mắt mỗi chúng ta? Hay chỉ là một điều gì đó bình thường như bao điều bình thường khác. Đấy mới là cái đáng quý, họ không cần phô trương, họ vẫn sống với khiếm khuyết của mình nhưng để người khác vẫn coi họ như một người bình thường đầy đủ!

    Các bạn có biết Việt Nam có bao nhiêu thương, bệnh binh, bao nhiêu liệt sỹ không? Tất cả những con người đó, khi lên đường ra trận, họ đều lành lặn, đầy đủ... Nhưng chiến tranh đã cướp đi của họ đôi mắt, đôi tay,... một phần cơ thể và thậm chí là cuộc sống. Trở về với đời thường cũng như bao người khác, họ vẫn sống đàng hoàng, vẫn là tấm gương sáng để thế hệ sau noi theo "Tàn mà không phế". Các bạn có biết họ không?

    KHÔNG!

    Hoặc có biết nhưng dăm hôm là điều đó sẽ rơi vào quên lãng!

    Tại sao ư?

    Tại chúng ta vô tình! Tại bản chất của người Việt là ưa sự hào nhoáng và a dua, làm cái gì cũng theo phong trào? Liệu có gì là thực tâm, thực tính?

    Nick đến Việt Nam bằng 32 tỷ của truyền thông bản địa, và để nổi tiếng như hiện nay, Nick cần nhiều hơn số tiền đó!

    Vậy, anh ta làm từ thiện hay làm tiền?

    Mai Việt Đức