Alvaro Marino - Không, tôi không cần sự khoan hồng

  • Bởi Admin
    22/05/2013
    3 phản hồi

    Alvaro Marino

    Dịch giả: Hoàng Ngọc-Tuấn

    Alvaro Marino (1959-1981?) là một sinh viên văn khoa ở đại học La Habana và là một nhà thơ trẻ. Từ năm 1979 đến 1980, Alvaro đã bị công an tạm giữ và thẩm vấn nhiều lần vì “thái độ chính trị”. Ngày 11 tháng 3 năm 1981, trong khi đang dán một tấm bích chương chống chế độ độc tài Fidel Castro, anh đã bị bắt bởi một nhóm người mặc thường phục. Alvaro Marino vĩnh viễn mất tích kể từ đó.

    Ofelia González, người yêu của anh, còn giữ được cuốn nhật ký của anh, trong đó có một số tuỳ bút và 3 bài thơ. Cô đã lén gửi cuốn nhật ký ấy ra nước ngoài, và sau đó, bài thơ “No, yo no necesito el perdón” [“Không, tôi không cần sự khoan hồng”] đã được đăng trong tuyển tập Los poetas cubanos disidentes [Những nhà thơ bất thoả hiệp ở Cuba] do Xavier Mudarra biên tập, xuất bản tại San Martín, Peru, năm 1992.

    Nếu ngày mai bọn chúng đến đây bắt tôi,
    tôi sẽ không cần tự biện hộ,
    tôi sẽ không cần ai biện hộ cho tôi,
    tôi cũng không cần một gã luật sư công chức
    — kẻ chỉ biết đứng trước toà và nói: “Xin hãy khoan hồng...”

    Không, tôi không cần sự khoan hồng
    vì tôi không có tội.
    Tôi chỉ khao khát sự tự do cho đất nước này
    và tôi sẵn sàng chết cho điều đó.
    Hãy treo cổ tôi lên với bản án: “Đây là kẻ ngoan cố
    — kẻ đã dám khao khát tự do.”

    Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn
    và đã được để sẵn trong hộc bàn của những quan toà.
    Lũ hèn nhát sẽ lấy một bản án ra và điền tên tôi vào,
    và tôi sẽ nghe bọn chúng đọc thuộc lòng
    những ngôn từ mà mọi người đều đã biết.

    Không, tôi không cần sự khoan hồng cho tôi,
    vì tôi cũng sẽ không khoan hồng cho bất cứ kẻ nào
    dám giẫm đạp lên sự tự do như giẫm đạp lên rác rưởi.

    Không, tôi không cần sự khoan hồng.
    Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn.

    Alvaro Marino

    Dịch từ nguyên tác “No, yo no necesito el perdón” của Alvaro Marino, trong Los poetas cubanos disidentes, editado por Xavier Mudarra (San Martín: Vozmundo, 1992), 24.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Chỉ biết nghiêng mình kính phục những con người TRẺ đã không tận dụng quan điểm "tồn tại trước đã" để thỏa hiệp với quyền lực bịt miệng mình.

    Cám ơn dịch giả Hoàng Ngọc-Tuấn đã chỉ ra bản dịch gốc của bài thơ. Tôi đã trích dẫn nguồn lại và kèm theo tên dịch giả. Thành thật cáo lỗi.

    Trân trọng.