Trường Sa – Hoàng Sa và những chuyện chưa bao giờ kể

  • Bởi Hồ Gươm
    21/05/2013
    10 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Long Blackmoon

    Hôm trước, mình đặt câu hỏi về việc các bạn suốt ngày phê phán Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam "nhai đi nhai lại" các thông điệp phản đối khi Trung Quốc có hành vi xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vậy theo các bạn chúng ta phải làm gì? Thật bất ngờ khi câu hỏi này thu hút một số lượng lớn các bạn vào thảo luận và đưa ý kiến cực kỳ nghiêm túc (http://on.fb.me/13FuVDS). Theo đó, hàng trăm comments đã được gửi lên. Tổng hợp lại thì có các ý lớn thế này:

    1- Việc "nhai đi nhai lại" này là cần thiết để mai mốt nếu Việt Nam có kiện ra tòa án Quốc Tế thì cũng có bằng chứng.

    2- Các bạn tin tưởng tuyệt đối vào sách lược của Chính phủ trong vấn đề biển đảo. Dù có những cái các bạn vẫn thấy "mơ hồ" nhưng các bạn cho rằng nếu làm cho mọi thứ "rõ ràng" hơn thì không còn gì gọi là bí mật và khi đó Trung Quốc có thể dễ dàng đối phó.

    3- Ủng hộ việc dùng vũ lực

    4- Kiện ra tòa án quốc tế

    5- Tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế

    6- Tăng cường hỗ trợ giúp ngư dân bám biển

    7- Thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và văn hóa

    8- Tăng cường năng lực quân sự

    Mình cực kỳ trân trọng các ý kiến đóng góp kèm theo những giải thích, lập luận xác đáng của tất cả các bạn. Còn trong phạm vi những gì mình hiểu biết thông qua tự tìm tòi nghiên cứu, phỏng vấn những người có ảnh hưởng, có uy tín trong xã hội và Chính phủ, thông qua thực tế mắt thấy tai nghe khi ra Trường Sa và tiếp xúc với các chiến sĩ, mình xin được cung cấp thêm thông tin thế này để các bạn tham khảo nhé.

    1.

    Trung Quốc là nước lớn, mạnh hơn Việt Nam về mọi mặt như Kinh tế, Quân sự, Vũ khí, Đạn dược và tiếng nói trong Cộng đồng Quốc tế. Nếu "đánh nhau" tay đôi, thắng thua không biết, nhưng chắc chắn phía chịu thiệt hại nặng nề là Việt Nam của chúng ta. Khi nói chuyện với các tướng lĩnh từ cấp thấp đến cấp vừa, cấp cao của Việt Nam, mình phải ghi nhận một điều là chẳng ai "run sợ" nếu buộc phải sa vào tình thế chiến tranh. Chúng ta "anh hùng" 1, họ anh hùng gấp 1 triệu lần. Khi chúng ta hứa hẹn này kia trên bàn phím, họ đã và đang anh hùng bằng những hành động và việc làm thiết thực.

    Các bạn có biết trong một chuyến đi đón công binh làm nhiệm vụ xây dựng từ một đảo chìm về lại đất liền, tai nạn đã xảy ra. Không rõ vì lý do gì mà chiến sĩ công binh này mất tích (có giả thiết trượt trân ngã rơi xuống biển khi đang câu cá). Rất nhiều tàu cứu hộ đã được phái ra vùng biển đó cấp tốc tìm kiếm trong nhiều ngày trước khi chấp nhận mất đi 1 người đồng đội. Dù đó là điều không ai mong muốn nhưng toàn bộ các chiến sĩ có mặt trên tàu cũng như các cấp chỉ huy tại đất liền đã bị kỷ luật từ quân đến tướng. Mất vạch, mất sao và nhiều hình thức kỷ luật cộng thêm khác nữa. Kể chuyện này để các bạn hiểu rằng mạng sống con người không phải là thứ để mang ra làm chuyện mua vui như vậy được. Mình nhấn mạnh, đó là sự mất mát của chỉ duy nhất 1 người.

    Các bạn có biết khi Trung Quốc cử tàu hộ tống mang dàn khoan khổng lồ cao hàng trăm mét ra tìm cách thả xuống biển Đông để khai thác dầu khí, chiến sĩ của chúng ta trên các nhà giàn đã phải thay nhau theo dõi ngày đêm, kết hợp chặt chẽ với chỉ huy tại đất liền để giám sát nhất cử nhất động của tàu địch. Nếu bất cứ khi nào đội tàu hộ tống này có dấu hiệu ngưng lại tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì lập tức chúng ta phải cử tàu chiến ra "xua đuổi" không cho dàn khoan này được thả xuống dù với bất cứ lý do gì. Chúng ta “tuyệt đối yếu” hơn đối phương, trong khi chúng lại thường xuyên gây hấn, kích động để Việt Nam "ra tay" trước. Khi ấy, chúng sẽ có lý do hợp pháp để đánh chiếm vào những hòn đảo của chúng ta.

    Nếu tình huống xấu nhất là Trung Quốc chiếm thành công 1 đảo của Việt Nam (điều này khó có khả năng xảy ra) thì chúng ta sẽ làm gì? Lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tế ủng hộ mình ư? Cũng được, nhưng Trung Quốc sẽ ngay lập tức la làng lên rằng họ không đi xâm lược, không đi đánh chiếm đảo của Việt Nam. Họ chỉ đang "đòi lại" những gì thuộc về “chủ quyền bấy lâu nay” của họ. Trung Quốc sẽ ngay lập tức ngang ngược nói rằng chính Việt Nam mới đi chiếm đảo của Trung Quốc và bây giờ "bị lấy lại". Hãy nhìn vào những gì Trung Quốc đang ngày đêm bắc loa tuyên bố một cách trơ trẽn về Hoàng Sa sẽ hiểu điều mình nói. Tất cả những gì Trung Quốc CẦN, CẦU MONG VÀ CHỜ ĐỢI LÚC NÀY chính là một hành động thiếu kiềm chế bất kỳ từ phía Việt Nam để họ có thể đàng hoàng phát pháo. Và đó cũng chính là điều mà tất cả chiến sĩ của chúng ta ngoài hải đảo phải thuộc nằm lòng. Phải luyện chí rèn gan, giữ vững lập trường và kiên định để tránh tuyệt đối phạm vào sai lầm như vậy.

    2.

    Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Thứ nhất, chúng ta đang bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc (bạn nào có comment ý này vô cùng chuẩn xác). Nếu chúng ta chỉ cần "lên gân" với Trung Quốc thì có thể hàng chục triệu gia đình sẽ lâm vào cảnh lầm than bằng những đòn đánh vào kinh tế. Để thoát ra khỏi sự lệ thuộc này, cần rất nhiều nỗ lực và thời gian. Thứ hai, ngay cả nếu chúng ta "kiện thắng" thì tòa án Quốc tế cũng không có chức năng hành pháp. Họ CHỈ CÓ THỂ KÊU GỌI bên "thua kiện" thực hiện điều ABC nào đó. Tòa án Quốc tế không giống như tòa án trong nước để có thể có chế tài buộc ông A bà B nào đó phải vào tù hay ông C phải bồi thường cho bà D vài chục triệu, trả lại tang vật trong vụ án v.v... Tức là đừng quá kỳ vọng việc tòa án Quốc tế sẽ giúp chúng ta bảo vệ chủ quyền biển đảo.

    Ai đó nói rằng chúng ta cần “đánh động” thì xin thưa, việc đi kiện tụng như thế chẳng đánh động được cái gì ngoài việc khiến cho Trung Quốc có cớ sử dụng các đòn trừng phạt phi quân sự nhắm tới Việt Nam. Cùng với đó, họ sẽ dùng ảnh hưởng của mình để gây sức ép lên cộng đồng Quốc tế và cô lập Việt Nam, bao vây kinh tế v.v... Trong khi đó, cái mà chúng ta cần nhất bây giờ là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Thế nên phương án kiện là KHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ, vì chúng ta sẽ bị hại nhiều hơn lợi. Và cũng cần nói thêm rằng việc "tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế" không đồng nghĩa với việc phụ thuộc hoàn vào vào một "Quốc gia đồng minh" nào cả. Thật ngây thơ khi cho rằng Mỹ, hay Nga hay Nhật sẽ giúp chúng ta một cách vô tư và họ chẳng có ý đồ gì trong đó. Nên nhớ, tiền của dân nước ngoài ta đóng thuế, máu của binh sĩ người ta không có mang qua "cúng chùa" cho Việt Nam đâu ạ. Điều này sẽ rất dễ để hình dung ra được khi các bạn tránh được việc đồng nhất giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với việc "chống một mình Trung Quốc".

    Các ý như tăng cường sức mạnh quân sự, tăng cường trợ giúp ngư dân bám biển thì Việt Nam đã và đang làm rất tốt. Còn phải làm đến thế nào mới thỏa lòng tất cả mọi người thì đó là câu hỏi không thể có đáp án chung. Cách đây 4 năm, việc di chuyển từ tàu hải quân vào tiếp cận nhà giàn được thực hiện bằng... dây thừng! Hiện nay chúng ta đã có xuồng CQ có thể vào tận nơi một cách dễ dàng. Trước kia các chiến sĩ phải phấn đấu cả 6 tháng trời để được một lần gọi bộ đàm về liên lạc với đất liền thì ngày nay, 100% đảo nổi đảo chìm và nhà giàn của chúng ta được trang bị trạm thu phát sóng vệ tinh của Tập đoàn viễn thông. Chúng ta có cả hệ thống liên lạc internet đủ mạnh để thực hiện họp online, chữa bệnh từ xa. Đời sống ở Trường Sa giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

    3.

    Ngày trước, mỗi khi đọc tin Trung Quốc khai trương một tòa nhà nào đó ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà họ đang chiếm đóng phi pháp, mình rất cay cú và tự hỏi "tại sao một việc đơn giản thế mà Việt Nam không làm, cứ để cho Trung Quốc một mình một chợ?". Ngày hôm nay thì thấy nó khởi công xây nhà. Ngày mốt thì thấy nó rồng rắn đưa người ngựa ra đốt pháo khánh thành. Ngày sau nữa lại thấy nó làm sân bay. Ngày sau sau nữa lại thấy nó đưa khách ra tham quan du lịch? VẬY TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG CHỊU LÀM NHƯ VẬY MÀ CỨ PHẢN ĐỐI LÊN PHẢN ĐỐI XUỐNG LÀM GÌ???

    Và đến khi mình được nghe chuyện về lực lượng công binh, là những người đi phá mìn mở đường xây nhà trên đảo thì mình đã tự có câu trả lời rồi. Tóm lại một cách đơn giản và dễ hiểu thì xây nhà trên đất liền khó 1 thì đặt một viên đá trên mặt biển khó gấp 1 vạn lần. Mình ước gì tất cả các bạn có thể tận mắt chứng kiến nhà giàn có 8 cây cột thép choài ra làm "chân chống" với mỗi cây cột có đường kính khoảng chừng nửa mét, lại được giằng thêm hàng chục cây thép nhỏ hơn để đan kết vào nhau sừng sững giữa bạt ngàn sóng nước. Và nếu các bạn biết rằng cách đó 4 năm, những nhà giàn vững chắc kiên cố như một tòa lâu đài thép đã bị kéo đổ nhào xuống biển, mang theo cả một tiểu đội mãi mãi không bao giờ trở về được đất liền, các bạn sẽ "cảm" được một phần của công việc xây cất ở nhà giàn cũng như trên các đảo.

    Hãy thử hình dung, nếu bạn đang ở giữa một đảo san hô, xung quanh ngập nước chừng 1m, xuồng CQ không thể nào tiếp cận, tàu hộ tống chở theo nguyên liệu là xi măng đá tảng buộc phải neo đậu cách đó chừng 5km thì bạn sẽ làm thế nào để mang vác được xi măng, gạch, đá, sắt thép rồi canh thủy triều lên xuống để đổ cho được một cây cọc bê tông đầu tiên xuống rồi "khô lại" giữa lòng biển khơi? Hãy cố hình dung đi. Chỉ cần hình dung với nhiệm vụ là một cây cọc bê tông duy nhất chứ chưa nói tới những gì lớn lao to tát. Khi đã lờ mờ tìm ra một cách làm nào đấy, bạn sẽ tự có câu trả lời cho câu hỏi "đơn giản" được bôi hoa toàn bộ ở phía trên.

    Cũng có thể tiết lộ với các bạn rằng ở phạm vi bán kính chừng 1km quanh các đảo (thay đổi tùy theo diện tích) là cơ man các cọc bê tông sừng sững để sẵn sàng "nghênh chiến" với các loại tàu thuyền... [Các chi tiết sâu hơn liên quan đến vũ khí và hệ thống chiến đấu, phòng thủ ở đoạn này đã bị cắt]. Thực sự, nếu được đặt chân lên một đảo tại Trường Sa, các bạn sẽ biết rằng "Việt Nam tuy không hiếu chiến, nhưng để đánh được vào các đảo của Việt Nam là cả một vấn đề".

    4.

    Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức "gây sốc" cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và... biển. Thế nhưng ngay khi tàu HQ960 "tình cờ" chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc (bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của hải quân Việt Nam xuất hiện. Tất cả mọi người đều không biết các tàu chiến này ở đâu ra, và càng sốc hơn nữa khi được cho biết họ đi theo bảo vệ đoàn công tác ngay từ khi rời cảng!!! Chưa hết, khi đặt chân lên tới An Bang, mình còn được tận mục sở thị một buổi huấn luyện của đặc công biển Việt Nam với hành trình bơi hàng chục km mỗi ngày luyện tập mang theo vũ khí đổ bộ vào đảo và hiệp đồng tác chiến với các chiến sĩ tại trận địa. Có thể tin hay không tùy bạn, nhưng họ còn có khả năng nằm im dưới nước sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi được lệnh tiếp tục "hành quân" vào đảo.

    Tuy nhiên, tất cả các trang thiết bị vũ khí, súng ống đạn được, quân lính tinh nhuệ… của chúng ta không phải được sinh ra để tấn công mà là phòng thủ. Việt Nam còn yếu, nên chủ trương của chúng ta là đối thoại và hợp tác, dựa trên việc thu thập, củng cố rồi tuyên truyền các bằng chứng lịch sử để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng Quốc tế. Việt Nam không bao giờ đối đầu, không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ "phát pháo" trước trong mọi tình huống để kẻ thù có thể dựa vào làm nguyên nhân gây chiến. Trong khi đó, chúng ta bằng mọi giá bảo vệ chủ quyền tất cả những đảo chìm, đảo nổi, bãi cạn... mà chúng ta đang có. Luôn luôn bày tỏ quan điểm phản đối, nêu rõ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán không thể tranh cãi của Việt Nam với các đảo, quần đảo, bãi cạn mà chúng ta thực sự có chủ quyền, BAO GỒM CẢ NHỮNG NƠI ĐÃ BỊ KẺ THÙ DÙNG VŨ LỰC CHIẾM ĐÓNG TRÁI PHÉP (trong lịch sử). Điều mà các bạn hay gọi là "nhai đi nhai lại".

    5.

    Liên quan đến việc tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc ngăn chặn, xua đuổi, bắn phá khi khai thác trong khu vực quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và tàu cá Trung Quốc ngang ngược tiến vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam để đánh bắt trái phép thì do chính những nhà báo của mình NHIỀU KHI không nắm rõ thông tin nên việc tuyên truyền dễ gây ra những nhầm lẫn căn bản.

    Đầu tiên phải hiểu thế này. Trường Sa và Hoàng Sa là quần đảo tức là gồm nhiều đảo nhỏ. Với mỗi đảo thì chúng ta lại có rất nhiều thuật ngữ liên quan đến việc xác lập chủ quyền, nhưng gần gũi nhất có lẽ là "lãnh hải". Nếu chỉ xét riêng về lãnh hải, thì các bạn cứ tạm hiểu như một vòng tròn kim cô xung quanh các đảo. Nếu chúng ta xác lập chủ quyền ở 1 đảo, thì mặc nhiên chúng ta có thêm chủ quyền ở một đường biên lớn hơn chạy xung quanh đó nữa.

    Tập hợp các đường viền như vậy ở tất cả các đảo mà chúng ta có chủ quyền nó sẽ là nơi chúng ta mặc nhiên đi lại và khai thác. Chứ không phải cứ lấy cây bút rồi khoanh một vòng "to đùng" bao hết các đảo lại cho rằng đó là vùng bất khả xâm phạm của mình. Vậy nên chủ quyền của chúng ta sẽ là một vùng thực sự rất... loằng ngoằng, có chỗ thì chồng chéo, có chỗ bị "hở" ra. Và theo luật, cái chỗ hở đó là hải phận quốc tế. Dù nhìn vô bản đồ nó có vẻ nằm hoàn toàn trong "khu vực" quần đảo Trường Sa.

    Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi. Cho nên, dù cái đường vòng quanh đảo đó là lãnh hải của Việt Nam nhưng trong thực tế nếu tầu thuyền của ngư dân đi vào đó thì sẽ bị xua đuổi và bắn phá. Tức là các tàu đó bị bắn phá do xâm phạm vào "lãnh hải có được vì chiếm đóng trái phép" của Trung Quốc, nhưng lại là "lãnh hải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế và căn cứ lịch sử không thể tranh cãi" của Việt Nam. Cho nên báo chí sẽ phải đưa tin là tàu cá ngư dân bị bắn trong vùng lãnh hải "của Việt Nam". Thậm chí Bộ Ngoại Giao cũng phải tuyên bố như vậy. Và chính sự nhập nhằng này cũng khiến nhiều người cho rằng chúng ta quá hèn kém khi để cho ngư dân bị vạ lây như vậy.

    Tương tự với việc Trung Quốc xua đội tàu cá hàng chục chiếc "tràn vào khu vực Trường Sa và Hoàng Sa" của Việt Nam để đánh bắt trái phép. Trong thực tế, quanh năm suốt tháng đều có tàu cá của Trung Quốc "mon men" đến gần các đảo của Việt Nam. Và khi này, chắc chắn 100% chiến sĩ trên đảo sẽ theo quy trình để có hành động xua đuổi thích hợp và mức cao nhất là sẵn sàng chiến đấu không khoan nhượng nếu việc xua đuổi không thành công.

    Tuy nhiên, nếu các tàu cá này đi vào những vùng "lỗ thủng" của lãnh hải đan xen giữa các đảo thì thực tế không xâm phạm lãnh hải Việt Nam nhưng vẫn coi là "ùa vào khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam được". Điều tương tự xảy ra nếu các tàu này đi vào lãnh hải của các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị đánh cướp bằng vũ lực và chiếm đóng trái phép trong quá khứ. Chưa kể theo thông lệ quốc tế, nếu tàu họ "vô tình" đi vào một vùng lãnh hải nào đó thực sự hoàn toàn thuộc Việt Nam thì mình cũng không thể nào ra bắn phá mà trước tiên là xua đuổi. Và trong đại đa số các trường hợp, khi mình xua đuổi thì nó sẽ dời đi. Nhưng báo chí vẫn coi đấy là việc ùa vào vùng lãnh hải của Việt Nam.

    6.

    Tóm lại những việc mà chính phủ đang làm - THEO CÁ NHÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ - là hoàn toàn đúng đắn về đường lối chính sách, phù hợp với tình hình thực tế hiện nay của đất nước. Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là "thăm và kiểm tra các đảo" thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.

    Về phía cộng đồng quốc tế, chúng ta đang làm cực tốt việc "nhai đi nhai lại bài ca phản đối" mọi lúc mọi nơi, trên mọi phương diện dù sự vi phạm có lớn như con voi hay nhỏ như con kiến. THEO THÔNG LỆ LUẬT PHÁP QUỐC TẾ, ĐIỀU ĐÓ LÀ CỰC KỲ QUAN TRỌNG! Chúng ta cũng chấp nhận việc "gây hiểu lầm" về năng lực bảo vệ ngư dân hay năng lực phòng thủ khi sẵn sàng ra tuyên bố chủ quyền ngay cả trong trường hợp thực ra chúng ta chỉ bị vi phạm chủ quyền theo lý thuyết. Theo mình, đây là một đánh đổi cực kỳ quan trọng và dũng cảm. Các bạn hãy đọc thật kĩ phần trên để hiểu và cùng đi giải thích cho nhiều người khác cùng hiểu nữa.

    Việc tốt nhất mà mỗi người chúng ta có thể chung tay, theo mình chính là nâng cao nhận thức, kiến thức về luật biển, về UNCLOS, phải hiểu được lãnh hải là gì, đường cơ sở là gì, cơ sở xác lập chủ quyền biển đảo thế nào, vùng nội thủy là gì, vùng đặc quyền kinh tế là gì, thềm lục địa là gì, thềm lục địa mở rộng là gì... v.v... và v.v... Chừng nào làm được như vậy chúng ta mới mong hiểu đúng, hiểu rõ và hiểu sâu về tình hình chiến sự tại Biển Đông. Mới không hoang mang khi tiếp nhận thông tin từ những nhà báo thực ra nhiều khi cũng chưa hiểu sâu về biển đảo, từ những thông tin mà Nhà nước buộc phải nói theo kiểu khiến người dân nghe vô sẽ tự nhiên thấy hoang mang (http://on.fb.me/13FvJIW). Và quan trọng nhất là đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai, mức độ chính xác của thông tin từ những nguồn tin không thiện chí.

    >>> Hình minh họa là một trong những hình ảnh hiếm hoi liên quan đến vũ khí tại Trường Sa được Chuẩn đô đốc LMT cho phép công bố.

    >>> Join group Những bài viết hay nhất trên facebook Nguyễn Ngọc Long Backmoon để không bỏ lỡ các bài viết quan trọng trên facebook của mình.

    >>> ĐỌC THÊM:

    + KHÔNG YÊU NƯỚC BẰNG MÁU CỦA BẤT CỨ NGƯỜI NÀO - http://on.fb.me/13FuyJp

    + NGƯỜI CHIẾN SĨ VÔ DANH - http://on.fb.me/10MfiGp

    + SỰ TÍCH PHAN VINH - http://on.fb.me/10MflSI

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P1 - http://on.fb.me/10MfkxY

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P2 - http://on.fb.me/10Mfrts

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P3 - http://on.fb.me/10Mftla

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P4 - http://on.fb.me/10Mfu8H

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P5 - http://on.fb.me/10MfvcL

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P6 - http://on.fb.me/10MeXnk

    + TRƯỜNG SA KÝ SỰ P7 - http://on.fb.me/10Mfzt6

    + TÌM HIỂU VỀ QUÁ TRÌNH XÁC LẬP CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM (http://bitly.com/13FuMjR), TẠI HOÀNG SA (http://bitly.com/13FuBoF), TRƯỜNG SA (http://bitly.com/13FuF82) VÀ CÔNG ƯỚC LIÊN HIỆP QUỐC VỀ LUẬT BIỂN (http://bitly.com/13FuDgb).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Bạch Hùng]Dân Luận bây giờ ngày càng vô văn hóa. Chẳng khác nào X-cà.
    [quote="Tên tác giả"]Thằng mõ này tiên triền dụ con nít như khẹc.
    [/quote]
    [quote="Tên tác giả"]Ông bạn này có biết Trung quốc đang sử đụng loại vũ khí nào hiệu nghiêm nhất đối với ta không? Ông không biết đâu, tôi xin lộ bí mật, đó là BOM NGU, chỉ cần thả vào cái đầu cuả những người lãnh đạo trước rồi sau tự nó lây sang đầu cả những người khác.[/quote]
    Nên chăng BĐH cần tự xem xét lại mình về vấn đề khai trí?[/quote]

    Những chữ trên chẳng là biểu hiện của vô văn hóa. Câu "tự do cái con cặc" của viên thiếu tá công an CSVN mới là biểu hiện của bản chất vô văn hóa. Biết tại sao không?

    Người ta, vì bất bình văng tục cũng là chuyện thường. Bản chất bất nhân, thâm độc như Bạch Hùng và đồng bọn mới đáng bị phỉ nhổ.

    Giữa cái cuốc đánh vào đầu nạn nhân cho chết của bọn cộng sản Miên và cái chết dần chết mòn trong các "trại cải tạo" thì cái nào tàn nhẫn hơn cái nào?

    Phản hồi: 

    Long có biết rằng cách đây hơn một ngàn năm Ngô Quyền đã cho binh lính đóng những cây gỗ lim cao hàng chục thước và đường kính có cây to hơn cột nhà xuống dòng sông Bạch đằng để ngăn quân xâm lược. Tôi không hiểu hồi đó tổ tiên ta dùng công cụ gì để làm cái việc dưới cái lòng sông chỉ có bùn và sỏi đá nước chảy cuồn cuộn mấy thân người kể cả khi thủy triều xuống.
    Thế kỉ 21 rồi, Long còn kể lể khổ sở cái chuyện đóng cọ bên tông xuống bãi cạn mà như một kì tích phi thường. Thưa với ông mãnh! khó thì khó thật nhưng đó là cái người lính phải làm để bảo vệ biển đảo cha ông để lại chứ không lây đó để bao biện cho cái nhu hèn. Một kẻ thất bại luôn luôn tìm được lí do để bao biện cho sự yếu kém bản thân.

    Phản hồi: 

    Tui không biết BTV của trang mạng này có đăng hay cắt mất cái còm này của tui như nhiều cái còm khác. Nhưng cứ thử thời vận thêm lần nữa.Hên Xui...

    Bài viết mang hơi hướng dư luận viên và có nhiều lập luận mang tính "cả vú lấp miệng em".Xin được trích và phản biện từng phần:

    1/ Trích: Việc "nhai đi nhai lại" này là cần thiết để mai mốt nếu Việt Nam có kiện ra tòa án Quốc Tế thì cũng có bằng chứng.
    Hỏi: Mai mốt là bao giờ? Là thời cơ chưa chín mùi? Là chưa có đủ bằng chứng? Hay tác giả bài viết muốn nói là ...hể mình cứ phản đối 1 lần là có thêm 1 điểm...và cứ tính thêm...đến bao giờ đủ điểm thì kiện? Vn cứ phản đối,cứ kiên quyết phản đối và phía Trung cọng cứ bắn cứ bắt ngư dân, cứ xây nhà trên đảo, cứ cho dàn khoan khủng ra khai thác. Xin trả lời...đến bao giờ thì phía vn sẽ có thêm cái gì mạnh mẽ hơn là..."chúng tôi phản đối!"..

    2/Trích: Còn về vấn đề kiện tụng, ngay khi ngồi ở trên tàu ra Trường Sa mình đã hỏi một luật sư có tiếng. Cô ấy nói Việt Nam không thể nào làm như vậy được. Ý tác giả bài viết và cô luật sư nổi tiếng nào đó là vn quá lệ thuộc vào trung cọng.
    Hỏi: Tại sao kinh tế vn lại lệ thuộc trung cọng như ngày nay?. Có bao nhiêu nước nhỏ có tranh chấp ở sát nách trung cọng đâu phải chỉ có vn. Nhưng tại sao chính quyền cs vn hành xử quá nhu nhược và nếu không quá lời thì có vẻ như đang bán nước? Tại sao kinh tế vn lại bệnh hoạn èo uột đến nổi phải lệ thuộc như thế? Lổi tại ai?

    3/Trích:Cũng trong chuyến đi 10 ngày lênh đênh trên biển, có một sự bất ngờ tới mức "gây sốc" cho toàn bộ đoàn công tác. Đó là dù quan sát ở bất cứ góc độ nào, cũng chỉ thấy có ta và.. ta và... biển. Thế nhưng ngay khi tàu HQ960 "tình cờ" chạm trán với tàu hải giám Trung Quốc (bẻ lái cắt ngang vuông góc) thì ngay lập tức thấy lù lù 2 tàu chiến của hải quân Việt Nam xuất hiện.
    Hỏi: Vậy lúc ngư dân bị bắn bị cướp ngay trên lảnh hải Vn thì mấy chiếc tài hải quân vn đang ở tọa độ nào? Hay là thông tin về chuyến tàu đang rong chơi này (có tác giả đã được thông báo...và hải quân Vn đang đóng kịch...rằng ta đang có mặt trên từng cây số biển???)đã được chiếc tàu hải quân nắm rỏ ràng?

    4/ Trích:Chưa hết, trong lịch sử một số đảo chúng ta đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đi.
    Hỏi: Xin tác giả cho biết trong lịch sử một số đảo đã bị trung cọng dùng vủ lực chiếm? Xin cho biết là "lịch sử nào" và "một số đảo nào"?

    5/ Hỏi: Tại sao chính quyền cs vn không thông báo cho ngư dân vùng nào của vn vùng nào trung cọng đã chiếm để ngư dân không phải chết oan hay tán gia bại sản ví trung cọng phạt vạ? Tại sao chưa có lần nào ngư dân Vn bị bắn phá mà có tàu hải quân vn can thiệp vào? Ngư dân đã đánh cá sai vùng? Hay những hoàn cảnh nhạy cảm nên tàu hải quân vn không thể xuất hiện?

    6/ Hỏi: Tại sao không gọi thẳng tên là tàu Trung quốc, tàu trung cọng mà phải gọi là "tàu lạ". Tại sao "người nước lạ" lại có mặt trên mọi miền đất nước từ các công trình trong lúc dân vn phải "xuất khẩu lao động". Trai làm lao công, gái làm ô sin, làm nô lệ tình dục? Lqao động vn quá ngua si cho những công việc như thợ hồ thợ nề?

    7/ Trích: Sau khi đi thực tế, theo cách gọi của đoàn công tác, là "thăm và kiểm tra các đảo" thì phải nói là mình hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất là các đảo mình đang giữ sẽ khó mà bị Trung Quốc đánh chiếm. Những sự vi phạm chủ quyền theo dạng quấy nhiễu của Trung Quốc chúng ta đều có quy trình đối phó an toàn nhất.
    Hỏi: Tác giả là cán bộ nhà nước hay nhà báo của 1 trong 700 tờ báo chính thức đang phát hành tại Vn? Nếu tác giả là cán bộ nhà nước cs vn là đảng viên là một thành phần trong chính quyền thì coi như mọi câu hỏi mọi thắc mắc không cần phải trả lời.

    Nói chung thì cảm giác lờm lợm sau khi đọc xong bài biết.

    Tác giả dùng mọi cách mọi xảo luận để bênh vực cách hành xử của chính quyền csvn

    Như một còm sỉ nào đó đã viết và tui thấy rất đúng là tác giả bài viết có tố chất của một DLV

    Phản hồi: 

    Tôi cho rằng đây là 1 bải viết rẻ tiền, lý luận kiểu mẹ con.
    Toàn bài viết chỉ toát lên 1 nỗi sợ hãi và nhẫn nhục trước TQ. Nó làm cho người đọc cảm thấy rất bất mãn.
    Chuyện xây dựng và giữ đảo ai cũng biết rất gian khổ, khó khăn. Nhưng đó là trọng trách của các lực lượng vũ trang và chính quyền đối với dân tộc VN. Tại sao tác giả này đem vấn đề này ra để thách đố với người đọc?
    Tác giả nên nhớ rằng VN ta từ xa xưa tới nay vẫn là nước nhỏ bé so với thế giới nói chung và TQ nói riêng. Nhưng việc bảo vệ tổ quốc của các thế hệ cha ông chúng ta không e ngại bất cứ kẻ thù nào. VN ta đã từng nhiều lần đánh bại quân phương bắc xâm lược.
    Cái vũ khí quan trọng nhất chính là lòng người.

    Phản hồi: 

    Dân Luận bây giờ ngày càng vô văn hóa. Chẳng khác nào X-cà.
    [quote="Tên tác giả"]Thằng mõ này tiên triền dụ con nít như khẹc.
    [/quote]
    [quote="Tên tác giả"]Ông bạn này có biết Trung quốc đang sử đụng loại vũ khí nào hiệu nghiêm nhất đối với ta không? Ông không biết đâu, tôi xin lộ bí mật, đó là BOM NGU, chỉ cần thả vào cái đầu cuả những người lãnh đạo trước rồi sau tự nó lây sang đầu cả những người khác.[/quote]
    Nên chăng BĐH cần tự xem xét lại mình về vấn đề khai trí?

    Phản hồi: 

    người luật sư mà ông hỏi trên tàu là ai? Luật sư nào nói thì mình cũng phải dùng cái đầu của mình để mà phân tích đúng sai hay dở chứ.
    Phi cũng phụ thuộc kinh tế vào Tàu nhưng nó vẫn kiện và được dư luận toàn thế giới biết đến và ủng hộ, về tranh thủ ngoại giao thì có thể nói Phi đã thắng Tàu. lập luận ta kiện Tàu thì hàng chục triệu nơuowif việt khống đốn là bạo ngôn chứ không có cơ sở chứng minh thuyết phục, tóm lại thằng cha này là mọt dang ''dư lụn viên''

    Phản hồi: 

    Thằng mõ này tiên triền dụ con nít như khẹc.

    Kiện quân cướp nước ra tòa thì bẩu khó, đánh lại chúng thì sợ bị thiệt hại, chỉ biết 'kiềm chế' tránh tạo cớ cho nó đánh. Tàu nó biết thế nên cứ xâm lấn dần chứ cần đek gì phải đánh, một khi ta chẳng dám đánh vì sợ tạo cớ cho chúng đánh, hô hố, ăn noái ngu vãi l.

    Cuống họng các đồng chí dính nguyên chùm lưỡi câu của Tàu nên ú ớ, ngụy biện vòng vo, tung hỏa mù đánh lạc hướng dư lựn, làm u mê đầu óc mấy đứa nhỏ. Tởm lợm !

    Trước sau gì thì Tàu nó cũng sẽ cắm mũi khoan hút dầu ngoài biển Đông. Thui, khuyên các đồng chí chớ dại đánh trước nghe, coi chừng mắc bẫy chúng, thiệt hại to đế :)

    Phản hồi: 

    Mới đọc thì thấy bài này cũng có lý, nhưng nếu mở rộng tầm suy nghĩ rộng hơn cả trước mắt và cả quá khứ thì cũng thấy cần có nhiều câu hỏi đặt ra.

    Không hiểu tác giả bài này có biết Trung quốc mạnh hay đế quốc Mỹ mạnh hơn? Trước kia ta quyết tâm đánh Mỹ thế nào thì nay ta "quyết tâm" nhịn đến mức nào?

    Trở lại lịch sử xa hơn, trước kia ta vẫn là nước nhỏ yếu bên cạnh anh Tàu khổng lồ, nhưng ta với Tàu đã đánh nhau bao nhiêu lần, tác giả bài này có biết không?

    Hãy nhìn xem Philipin cũng là nước nhỏ nhưng họ có thái độ thế nào khi Trung quốc mon men xâm phạm lãnh hải họ nhận là của họ?

    Hiện nay trên lý thuyết thì HS và một phần TS bị Trung quốc chiếm đóng là của Việt Nam, nhưng trong thực tế thì là của Trung quốc. Xin tác gỉả bài này đọc lại công hàm của ông Đồng thay mặt Hồ chủ tịch gửi cho Trung quốc.

    Trên lý thuyết thì quân đội Việt Nam cũng vô cùng mạnh, mua sắm bao nhiêu vũ khí hiện đại, lại có thêm cả loại tên lửa có thể đánh đắm bất kỳ loại tàu nào, kể cả tàu sân bay. Thế nhưng liệu có ai đặt ra câu hỏi "thử thì kêu đốt thì xịt" không? Trung quốc đối với tàu cá của ta thế nào thì ta cũng đối xử với tàu cá Trung quốc như thế, được không? Mặc dù tàu ta không vi phạm hải phận của họ, chỉ có họ vi phạm hải phận của ta. Cũng trên "lý thuyết" thì Trung quốc hảo hảo, còn trong thực tế thì Trung quốc "Pu hảo, pu hảo."
    Ông bạn này có biết Trung quốc đang sử đụng loại vũ khí nào hiệu nghiêm nhất đối với ta không? Ông không biết đâu, tôi xin lộ bí mật, đó là BOM NGU, chỉ cần thả vào cái đầu cuả những người lãnh đạo trước rồi sau tự nó lây sang đầu cả những người khác.

    Phản hồi: 

    Chào bạn,
    Tôi chỉ xin góp ý 1 câu thôi : thế ai cho mở biên mậu buôn hàng tiểu ngạch để Trung Cộng bóp chết nền sản xuất của VN rồi bây giờ kinh tế của ta lệ thuộc vào Trung Cộng , ai cho Trung Quốc thắng thầu xây dựng ( xây chậm , kém chất lượng ) trên lãnh thổ VN , ai để cho người TC tự tiện vào ra mà không kiểm soát nổi và nhiểu việc khác làm cho nước ta hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Cộng

    Phản hồi: 

    Nguyễn Ngọc Long Blackmoon :

    TRẢ LỜI COMMENT CHUNG CHO CÁC BẠN

    + Các bạn nói về "vũ khí" ở hình minh họa: Bài này không viết ra để nói về vũ khí. Hơn nữa, hình minh họa này là sân đậu trực thăng chứ không phải trận địa pháo như có người bình luận.

    + Phản hồi bài dài quá: đúng là quá dài cho một bài viết trên facebook nhưng quá ngắn cho những gì muốn nói. Đây là những cái cô đọng và súc tích nhất có thể. Mình đang tìm người có thể làm graphuc designer và video clip dạng inforgraphic để xây dựng phiên bản hình ảnh, video với hy vọng thêm cách tiếp cận. Ai phê phán, liệu có thể giúp mình không, hãy PM nhé?

    + Tại sao những chuyện này báo chí không đăng: cái này phải đi hỏi báo. Nhưng mình nghĩ có 2 lý do, 1 là họ có những cái khó họ của họ; 2 là không phải tất cả đều nắm đủ và nắm hết thông tin.

    + Phần viết về việc tại sao Trung Quốc cho người ra đảo còn Việt Nam không cho hình như bị lạc đề: không lạc đề gì cả. Đoạn đó muốn nói rằng việc xây dựng và di dân ra ngoài biển, đảo là rất khó khăn gian khổ. Trung Quốc họ mạnh về tài chính, mạnh về kỹ thuật thì họ làm được 10 phần, Việt Nam mình chỉ mới làm được 1. So sánh như vậy rất khập khiễng. Ví dụ như Trung Quốc có tên lửa đạn đạo, có dàn khoan 100m với 9 tàu hộ tống, có phi thuyền lên mặt trăng... tại sao Việt Nam không làm như họ?

    + Việc xây dựng ở đảo chìm và bãi cạn mới khó, còn xây dựng ở đảo nổi rất dễ: cái này không đúng. Xây dựng ở đảo chìm khó 10 phần thì đảo nổi khó 5 phần (mình ước lượng thế). Chứ không có chuyện dễ dàng gì ở đây cả. Tiếp theo là vấn đề kinh tế. Kể từ khi Tuổi Trẻ phát động phong trào Góp đá xây Trường Sa thì có nhiều nhà mới được xây dựng ở các đảo. Một căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh theo mình biết trị giá tầm 20 tỷ. Các bạn có góp tiền, góp đá cho Tuổi Trẻ chưa? Chưa thì làm đi. Có bác xe ôm góp 100 ngàn mỗi tháng đấy. Bác ấy không biết dùng Internet.

    + Xóa comment: Ai comment phán bừa không lý luận phân tích, hoặc phân tích lý luận dựa trên những dữ kiện ở trên trời rơi xuống thì đương nhiên được xóa. Ai vào sủa bậy chửi càn đương nhiên được block nick.

    + Kêu gọi không xài hàng Trung Quốc: Cái này mình nghĩ không làm được. Hầu như bất cứ thứ gì xung quanh chúng ta cũng liên quan ít nhiều đến Trung Quốc. Kể chiếc máy tính hay điện thoại các bạn đang gửi comment. Hạn chế thì được. Hoặc hay nhất, là hãy sử dụng nhiều hàng của Việt Nam chúng ta.

    + Nhịn nhục đến bao giờ: thế theo các bạn thì bây giờ phải làm gì? Đánh một phát cho chết vài triệu người cho bõ ghét hay thế nào? Đánh không được, kiện không xong, theo mình thì chỉ có kiên trì với đường lối hiện nay và lo phát triển kinh tế để có thể mạnh lên thôi. Ai có cao kiến gì khác cứ thoải mái bày tỏ một cách nghiêm túc và lịch sự.

    + Nên đưa ra những việc làm chưa tốt của Nhà nước: không thuộc phạm vi bài viết này. Tôi đã có rất nhiều bài viết khác về chủ đề đó, không thể nhét 1000 chủ đề vào trong 1 bài như vậy.

    + Nên học theo cách hành xử cứng rắn của Philippines hay Nhật: mình cho rằng mỗi quốc gia có một hoàn cảnh riêng, vị trí địa lý riêng, sức mạnh riêng, lịch sử riêng, kinh tế riêng và những anh hùng bàn phím riêng nên không thể bê cách của anh này về làm cho anh kia được.

    + Chúng ta nhờ các nước lớn giúp thì trả ơn cho họ chứ không nhờ suông: Hoàng Sa đã mất vì lý do này.

    + Trên biển đảo thì các chiến sĩ phải hy sinh xương máu chống giặc tàu, còn trên đất liền thì lại ưu ái cho nhà thầu trung quốc dẫn tới các dự án kém chất lượng: cái này mình không có thông tin và bằng chứng để kiểm định độc lập nên mình không ý kiến. Nhưng ngay cả việc đơn giản nhất là khi chứng kiến các chiến sĩ cực khổ ngoài Trường Sa rồi so với những trường hợp công an giao thông ăn tiền mãi lộ là mình đã muốn ỉa vào mặt tụi đấy rồi.

    + Comment không có dấu: tôi sẽ xóa, dù hay hay dở. Sorry.

    + Trung Quốc có thể đánh chiếm nhưng không giữ được đảo vì Việt Nam cú máy bay Su này Su kia: cái này tôi không biết tôi không ý kiến. Nhưng nếu việc đó xảy ra, chắc nhiều chiến sĩ đồng bào của tôi đã bị hy sinh xương máu khi chiến đấu. Tôi rất không muốn có việc này xảy ra.

    + Mượn câu hỏi của phóng viên làm nền thay vì tự nhiên tuyên bố chủ quyền: đây là câu nói thể hiện sự không hiểu biết một chút gì về ngoại giao và báo chí tới mức tôi thấy không cần thiết phải trả lời thêm. Bạn hãy tự đi Google học hỏi trước.

    + Long có tố chất dư luận viên lắm nhưng nghề này cực bạc bẽo, cẩn thận nhé: Tôi là người dám nghĩ dám làm, dám nói những điều mình cho là đúng đắn. Tôi đứng về phía quê hương tôi và đồng bào của tôi. Tôi không theo tôn giáo nào, đảng phái chính trị nào. Tôi không quan tâm tới chức danh của bạn và những gì tôi viết cũng không phải nghề, không phải nghiệp. Còn khi nói lên điều mình cho là đúng đắn nhưng quá nhạy cảm và có thể trả giá tôi sẵn sàng chấp nhận.

    + Người dân biểu tình ôn hòa và bị bắt: tôi không cho rằng ai đi biểu tình ôn hòa lại bị bắt. Tôi không biết những người comment như vậy có đi biểu tình chưa? Có đi biểu tình ôn hòa chưa? Tôi là người mặc áo cờ đỏ sao vàng xuống đường trong thời điểm nhạy cảm nhất. Và rồi tôi có những bài tường thuật trực tiếp trên facebook, kêu gọi bạn bè cùng tham gia. Khi ấy, tôi bị những người bên An Ninh gọi tới nhắc nhở đề nghị "không lôi kéo biểu tình". Tôi đã xóa đi và thoải mái đi biểu tình cùng hàng ngàn người khác một cách ôn hòa.

    + Các tranh cãi khác về nội dung ở Trường Sa: tôi chỉ trả lời những người đã từng tới Trường Sa. Các bạn chưa tới, đi nghe ngóng thông tin về để tranh luận thì quá tào lao, không xứng đáng được trả lời.

    + Đúng sai là tương đối: đúng thế. Tôi cũng cho rằng sự việc đúng ở lúc này có thể sai ở lúc khác. Trong thời điểm hiện nay thì tôi đang trình bày những vấn đề mà tôi tin rằng đúng đắn trong phạm vi hiểu biết và nắm bắt thong tin của cá nhân. Nếu ai đó hiểu biết nhiều hơn, sâu sắc hơn có thể nghĩ khác. Còn ai chưa biết gì nhưng chỉ chém càn, tôi rất khinh thường.

    + Những quần đảo đã bị chiếm đóng thì mặc xác nó hay sao: Xin lỗi, đây là một câu hỏi... ngu vì trong bài đã nói rất rõ, chúng ta vẫn đang tuyên bố chủ quyền với cả những đảo đang bị chiếm đóng bằng vũ lực. Tôi hy vọng một ngày nào đó khi Việt Nam đủ mạnh, hoặc giặc tàu suy yếu hay bạo loạn hay gì đó... chúng ta có thể nhân cơ hội mà lấy lại những đảo của chúng ta. Còn kế sách sâu hơn của nhà nước, tôi chưa tìm hiểu thì tôi không biết.

    + Muốn thoát khỏi ảnh hưởng kinh tế từ Trung Quốc nhưng lại học theo Trung Quốc thì sao thoát được: tôi nghĩ là học từ cái sai của họ để tránh và học từ cái đúng của họ để làm cũng là một cách hay. Anyway tôi không giỏi về kinh tế nên xin miễn bàn sâu.

    + Tôi đã ra được Trường Sa còn các bạn không được ra nên tôi muốn nói gì cũng được: vậy các bạn hãy phấn đấu để được ra. Và tôi thực tâm chúc các bạn làm được điều đó. Tôi ao ước gì mọi người dân Việt Nam đều có thể được đặt chân tới vùng biển đảo quê hương của mình. Tôi cũng sẽ tìm cách nào đó, nghĩ ra sáng kiến gì đó để tác động tới chính phủ mở rộng đối tượng được thăm viếng đảo. Tôi không biết các bạn có ideas gì góp ý không thay vì kêu gào?

    + Tại sao bác Hồ Cương Quyết làm phim lại bị cấm chiếu: tôi không biết bác này là ai, phim bác là gì và vì sao bị cấm chiếu? Tôi cũng ko có nhu cầu Google bác ấy. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu có cái tâm thực lòng muốn thì sẽ làm được và chiếu được. Bài viết này tôi cũng phải "tranh đấu" để giữ lại hay bỏ đi từng chi tiết nhỏ nhất nhằm phục vụ cho các bạn, chứ có sung sướng gì đâu? Tôi cùng ngồi lại, cùng lắng nghe góp ý và thuyết phục những người có liên quan. Tôi không nản chí và không coi mình là cái rốn của vũ trụ để mọi người phải nghe tôi và tôi thích viết gì thì viết.

    + Tại sao Việt Nam không áp dụng các chiêu la làng của trung quốc: tôi không biết. Cái đó phải hỏi những người làm chiến lược. Cá nhân tôi cho rằng với vị thế của Việt Nam thì làm như vậy là cố tình gây hấn với trung quốc và sẽ bị thiệt hại nặng nề.

    + Các comments động viên, cảm ơn và chia sẻ: rất biết ơn các bạn. Và tôi tha thiết các bạn phát tán bài viết đi nhiều nhất có thể. Các bạn hãy đọc hiểu và đi nói cho mọi người khác cùng nghe để được hiểu như các bạn

    + Các bạn PM hỏi tiêng, tâm sự riêng: tôi nhận được quá nhiều PM và không thể trả lời từng người được.

    https://www.facebook.com/nguyenngoclong1983