Người Việt thầm lặng - Một vài góp ý cho cuộc đấu tranh chống cộng sản hiện nay

  • Bởi Admin
    18/05/2013
    9 phản hồi

    Người Việt Thầm Lặng


    Câu chuyện bó đũa người Việt có ai không biết?

    Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Đó là quy luật vận hành của đất trời vạn vật. Quy luật ấy đã thể hiện sinh động nơi nào có cộng sản, vì cộng sản luôn đồng nghĩa với bất công chèn ép cùng với dối trá bạo lực và trăm ngàn biến ảo độc dữ quỷ ma. Thế giới đã bàng hoàng khi phát hiện ông tổ của cộng sản là Karl Marx chính là một kẻ thờ quỷ vương Satan, vì thế cộng sản ở các nơi sau này đều thể hiện đầy đủ các đặc tính của ma vương, quỷ dữ.

    Do đó, cuộc đấu tranh chống cộng sản hiện nay không đơn thuần là những va chạm giữa TỰ DO và ĐỘC TÀI của một chế độ hoặc chính thể nào đó, song là cuộc đối đầu giữa THIỆN và ÁC của lương tâm nhân loại. Từ những năm 30 của thế kỷ trước, từng bước, từng bước Việt Nam đã chìm dần vào bóng đêm cộng sản, và cũng từ đó, bầu khí đấu tranh của toàn dân đã khởi đầu, lúc thì công khai, khi âm thầm và chưa bao giờ chấm dứt, có khác chăng chỉ là mức độ và tầm ảnh hưởng. Gần đây, chúng ta đã kỷ niệm 38 năm ngày Quốc Hận 30/4. Suốt 38 năm qua, ở hải ngoại cũng như ở trong nước, luôn luôn có những người đấu tranh chống lại độc tài cộng sản.

    Những năm đầu sau 1975, cuộc đấu tranh của Người Việt hải ngoại rất mạnh mẽ, sôi nổi, nhưng càng về sau, cuộc đấu tranh này dường như ngày càng giảm hùng khí ban đầu. Sự suy giảm này có nhiều lý do, nhưng một trong các nguyên nhân rất dễ nhận ra, đó là tình trạng chia rẽ giữa những người đấu tranh ngày càng gia tăng.

    Nhưng tại quốc nội, cuộc đấu tranh có chiều hướng ngược lại. Sau ngày Miền Nam mất vào tay cộng sản, và sau khi những tổ chức Phục Quốc bị tan rã, cuộc đấu tranh của người dân ban đầu rất yếu, nhưng càng về sau càng mạnh lên, nhất là từ khi xuất hiện Khối 8406 vào năm 2006 cùng với nhiều tập hợp khác.

    Hiện nay, cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước ngày càng đông người và càng được nhiều giới tham gia, nhất là giới trẻ, giới dân oan bị chế độ cướp nhà cướp đất, đặc biệt có cả những người gốc cộng sản và những người từng cộng tác tích cực với chế độ nhưng nay đã phản tỉnh. Cuộc đấu tranh trực diện đó đang làm cho cộng sản hết sức bối rối và lo lắng lúng túng. Chưa bao giờ sự phân hóa và bất hòa chia rẽ trong nội bộ cộng sản lại hiện rõ không thể che dấu như lúc này, đặc biệt qua Hội Nghị Trung Ương 7 của đảng CSVN đang tiến hành tại Ba Đình mấy hôm nay, các nhóm lợi ích đang khống chế và thao túng làm cho cơ thể cộng sản vốn đã rệu rã lại càng thêm khốn cùng rệu rã.

    Nó báo hiệu ngày tàn của chế độ đã đến.

    Hơn lúc nào hết, đây là thời điểm mà sự phối hợp nhịp nhàng giữa trong nước và hải ngoại hết sức cần thiết để dứt điểm chế độ độc tài hiện nay, sớm nhất có thể. Để có sự phối hợp nhịp nhàng ấy, thiết tưởng chúng ta cần thống nhất với nhau một số điểm cần thiết.

    Phải củng cố thực lực của ta và làm suy yếu sức lực của địch:

    Tập thể muốn có sức mạnh, không gì hữu hiệu bằng tạo đoàn kết. Muốn làm suy yếu một tập thể không gì bằng làm tập thể ấy chia rẽ. Hai điều ấy quá hiển nhiên ai cũng biết. Tại hải ngoại, vô số người có quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản. Nhưng phương thế đầu tiên và quan trọng nhất đó là đoàn kết thì bị xem nhẹ, chẳng mấy ai quan tâm thực hiện. Ngược lại, người ta đánh phá lẫn nhau khiến lực lượng đấu tranh chống cộng ngày càng suy yếu.

    Nếu chúng ta chưa tạo đoàn kết trong cộng đồng Người Việt mình và chưa gây được chia rẽ trong hàng ngũ cộng sản được, thì ít ra chúng ta đừng tạo chia rẽ trong cộng đồng của mình và đừng tạo đoàn kết trong hàng ngũ địch.

    Ai cũng biết bẻ nguyên cả một bó đũa thì phải dùng một sức mạnh rất lớn mà một người bình thường khó làm nổi. Nhưng lần lượt bẻ từng chiếc một thì người yếu nhất cũng có thể bẻ hết cả bó. Chúng ta cần tận dụng kinh nghiệm này.

    Vậy đừng dại gì mà đòi bẻ nguyên cả bó đũa, trái lại, phải biết tách rời nó ra thành từng chiếc. Cũng vậy, một việc lớn lao khó thực hiện, nếu biết phân ra thành nhiều việc nhỏ để giải quyết lần lượt từng việc một thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

    Áp dụng vào cuộc đấu tranh hiện nay:

    Chế độ cộng sản cũng như đảng cộng sản hiện nay gồm nhiều thành phần khác nhau, đại khái có những thành phần chính:

    – Có những thành phần thật sự yêu nước, vì sai lầm và vì bị tuyên truyền lường gạt mà họ cộng tác với chế độ; nay họ nhận chân được bộ mặt thật “hèn với giặc ác với dân” của chế độ, họ đã lên tiếng phản đối chế độ, và sẵn sàng đứng về phe đấu tranh dân chủ;

    – Có những thành phần đang hưởng ân huệ của chế độ, nhưng họ nhận ra chế độ này là một chế độ “buôn dân bán nước”; tuy họ đang cộng tác với chế độ để tiếp tục hưởng những đặc ân mà họ chưa muốn từ bỏ, nhưng khi phe dân chủ nổi dậy và có khả năng thắng thế, họ sẵn sàng chống lại chế độ và đứng về phe dân chủ;

    – Có những thành phần sẵn sàng trung thành với chế độ, bất chấp họ biết rõ chế độ này hoàn toàn bất lợi cho dân tộc, nhưng họ đã gây quá nhiều tội ác, nên họ biết nếu chế độ bị lật đổ, người dân sẽ khó lòng tha thứ cho họ; vì thế họ phải bảo vệ chế độ cũng là bảo vệ mạng sống của họ và gia đình họ, cùng với những gì họ cướp được của người dân… Thành phần này tương đối ít, nhưng lại là thành phần đang nắm rất nhiều quyền lực và tiền bạc trong tay.

    Muốn lật đổ hay tiêu diệt chế độ mà chúng ta cứ đòi ôm tất cả để lật đổ tất cả, phải chăng chúng ta đang làm cho tất cả những thành phần khác nhau của chế độ, của đảng cộng sản đoàn kết lại thành một khối chống lại chúng ta để bảo vệ quyền lợi của họ? Chúng ta thử nhìn lại mình xem lực lượng của chúng ta đủ sức lật đổ cả cái khối ấy không? Tại sao chúng ta không biết chia họ ra thành nhiều thành phần, và cùng hợp sức với những thành phần muốn thay đổi chế độ để lật đổ nhóm thiểu số đang cầm quyền? Nhóm thiểu số cầm quyền này một khi bị lật đổ thì cả chế độ cộng sản cũng sẽ sụp đổ theo.

    Trong hai cách ấy, cách nào dễ hơn thực hiện hơn? Cách nào khôn ngoan và hữu hiệu hơn?

    Những thành phần gốc cộng sản, những người trong quá khứ đã từng tích cực xây dựng chế độ, nay họ đang có những hành vi cụ thể chống lại chế độ, tố cáo tội ác của chế độ, tại sao chúng ta lại tỏ ra nghi ngờ họ, cho rằng họ chống giả bộ, quy kết họ là chống cộng “cuội” hay dân chủ “cuội” một cách chẳng có cơ sở gì cả? Chống lại những người này tức là đẩy họ trở lại phía địch thủ của mình, làm cho phía địch mạnh lên thay vì yếu đi? Chế độ VNCH ngày xưa đã sử dụng “chính sách chiêu hồi” để kéo địch về phía ta, khiến cho lực lượng ta đông và mạnh lên, còn lực lượng của địch ít và yếu đi. Tại sao mình lại không áp dụng “chính sách chiêu hồi” ấy trong cuộc đấu tranh hiện nay?

    Việc lật đổ một chế độ độc tài là một việc vô cùng khó khăn và lâu dài. Điều này lịch sử của các chế độ độc tài trong thế kỷ 20 đã chứng minh quá rõ ràng. Tại sao chúng ta cứ ôm lấy “nguyên con” và đòi thực hiện “nguyên con” việc vô cùng lớn lao và khó khăn ấy mà không biết chia nhỏ ra thành nhiều giai đoạn để thực hiện từng phần nhỏ? Để phá đổ một căn nhà 5 tầng, người ta phải chia ra làm 5 giai đoạn: khởi đầu là phá tầng 5, trong lúc phá tầng 5 thì chưa cần đả động gì đến các tầng 1,2,3,4, trái lại phải bảo vệ các tầng này để còn có lối lên mà phá tầng 5. Đến khi phá tầng 4 thì cũng tương tự như vậy, không đả động gì đến tầng 1,2,3 mà tập trung mọi năng lực vào việc phá tầng 4. Nếu chủ trương phá cả 5 tầng một lúc thì làm sao mà phá nổi?

    Hiện nay, có nhiều người thật sự muốn lật đổ chế độ cộng sản, nhưng họ chủ trương chia việc đó thành nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có một mục tiêu riêng. Khi tiến hành giai đoạn nào thì họ chỉ tập trung vào mục tiêu của giai đoạn ấy, chưa đả động gì đến những mục tiêu sau, nhất là tuyệt đối không nói đến mục tiêu cuối cùng. Nếu ngay giai đoạn đầu mà đã tuyên bố rằng mình chủ trương lật đổ chế độ cộng sản, thì cộng sản ngu gì mà không chặn đứng mình từ giai đoạn đầu tiên ấy? (1) Giai đoạn đầu đã bị chặn đứng thì làm sao thực hiện được những giai đoạn sau?

    Nhưng khổ nỗi những người chủ trương chia nhỏ việc lớn lao này và cố ý dấu đi mục đích chống cộng của mình thì bị những người chống cộng khác không hiểu nên phản đối, kết án, mạt sát, bêu riếu, cho họ là dân chủ “cuội”, thậm chí còn cho họ là thân cộng nữa. Thế là ngay cả những người cùng chiến tuyến với họ cũng gây khó khăn cho họ.

    Để làm cho lực lượng của mình mạnh lên, chúng ta cần làm cho phe mình ngày càng đông lên, cần thêm bạn bớt thù. Nếu chúng ta cứ loại trừ ra khỏi lực lượng mình những người có những suy nghĩ hay cách đấu tranh khác biệt với mình, thì làm sao mình còn đủ người và đủ mạnh để chiến thắng?

    Trong cuộc chiến chống lại một chế độ gian trá, đầy mưu mô thâm hiểm, nếu mình chỉ biết chửi, chỉ tố cáo tội ác tày trời của chúng, thì chỉ làm chúng mất mặt thôi. Chiếc xe đang chạy mà mình chỉ đập bể kiếng, làm méo mó thùng xe, làm trầy sơn… thì xe vẫn chạy được ngon lành. Muốn thắng được chế độ ấy thì phải dùng mưu kế. Đã là mưu kế thì phải biến hóa khôn lường. Có khi phải “dương đông” để “kích tây”. “Kích tây” mới là mục đích, nhưng để “kích tây” mà mình cũng “dương tây” thì địch sẽ đề phòng, làm sao mình thành công? Nhưng nếu mình “dương đông” thì có biết bao người cùng chiến tuyến phê bình, chỉ trích, chửi bới là dại dột, ngu xuẩn, làm lợi cho giặc, v.v… vì họ tưởng mình “kích đông” thật, mà nếu “kích đông” thật sự thì đúng là ngu.

    Nếu tâm lý quần chúng cứ sẵn sàng chửi rủa như thế thì chẳng ai áp dụng một mưu kế nào được. Thế có phải là mình tự hại mình không?

    Chống cộng sản hiện nay không đơn giản là cuộc chiến giữa ĐỘC TÀI và DÂN CHỦ, nhưng là cuộc chiến giữa CHÍNH và TÀ, giữa THIỆN LƯƠNG và TÀ ÁC mà bài học đoàn kết là bài học đầu tiên ai cũng cần phải học.

    Đoàn kết là bài dễ học nhưng khó thuộc nhất. Không thể nói đoàn kết khi mở miệng ra hoặc đặt bút xuống là nói hoặc viết toàn những lời đánh phá và công kích kết án người khác. Khoan kêu gọi ai khác, hãy kêu gọi chính mình trước hết về đoàn kết. Với tâm cảnh ấy, ngày giải thể của cộng sản tà ác chắc chắn đang đến gần, rất gần.

    © Người Việt thầm lặng

    _______________________________

    Phụ chú:

    (1) Viết tới đây, tôi nhớ một người tù lao động kể cho tôi chuyện anh ta quyết tâm trốn trại. Để thực hiện việc này, anh ta luôn luôn tỏ cho mọi người thấy anh ta rất an tâm “học tập”, bằng cách lao động thật chăm chỉ, sẵn sàng chiếm cảm tình các cán bộ quản giáo, sẵn sàng làm những gì họ nhờ, như dạy họ học, sửa dụng cụ cho họ, thỉnh thoảng tặng họ một món quà, v.v… Nhờ vậy anh ta được quản giáo tín nhiệm, cho anh ta được thoải mái đi lại trong trại, và ít quan tâm “quản lý” anh ta. Điều này làm nhiều người đồng tù với anh ta ngứa mắt, khó chịu. Để thử mức độ an tâm “cải tạo” của anh ta, quản giáo đã vài lần thử tạo điều kiện cho anh ta trốn trại thế mà anh ta không trốn, nên họ lại càng tin tưởng và để anh ta được tự do đi lại trong trại. Nhờ vậy anh ta giúp được nhiều người đồng tù với anh. Cứ thế cho tới một ngày thuận tiện, anh ta cùng cả 5, 6 người bạn cùng trốn trại một lượt và thành công. Nếu ngay từ đầu anh ta tuyên bố với mọi người mình sẽ trốn trại thì liệu quản giáo có dám để anh ta được tự do đi lại trong trại để nhờ đó anh ta khám phá ra đường lối nào và giờ giấc nào là thuận tiện và hữu hiệu nhất để trốn trại không?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Noop viết:
    Ngày xưa những kẻ mót quá phải xuống ghe vượt biên một sống hai chết cũng từng bị khối tên cho là ngu dốt, ở yên không chịu, cứ đâm đầu ra biển làm mồi cho cá đúng không nào. Nay có những người 'bức xúc' quá, chống cộng ra mặt, không khoan nhượng, nên bị bắt vào tù, thế thì có gì khác chuyên ngày xưa mót quá phải liều mạng vượt biên chịu rủi ro làm mồi cho cá đâu. Mạng sống quí hơn hay tự do quí hơn ? Hay chống cọng sản, chống xâm lược, đấu tranh cho dân chủ, tự do là việc không đáng làm bằng bơi ghe đi vượt biên mưu tìm cuộc sống ấm êm, nuôi dạy con cái thành tài ?

    Đúng vậy. Nếu giữ vững "chân lý" "Phải tồn tại trước đã" thì không nên vượt biên; không nên đem mạng sống bản thân & gia đình ra để đánh cuộc như mấy triệu thuyền nhân đã làm. Còn nếu đã làm, thì đừng nêu cao "chân lý" "Sống hèn hơn chết tốt" nữa, nhất là đem nó ra dạy đời hai bạn trẻ yêu nước đang bị án tù nặng nề vì lòng yêu nước của họ. Tôi nghĩ những người chỉ biết hô hào, không dám làm dám chịu như hai Uyên-Kha thì nên khâm phục hai em chứ đừng bàn ra, bàn vô chuyện "tồn tại là khôn, không tồn tại là dại" nữa. Tồn tại để tiếp tục đấu tranh là khôn, nhưng không có nghĩa can đảm đương đầu là dại cả đâu. Có nhiều khi sự can đảm lại có hiệu quả hơn việc đấu tranh với phương châm "tránh voi chẳng hổ mặt nào" ấy chứ.

    NiMarxNiJesus viết:
    Tỉnh táo, nhận thức ra đâu là ranh giới giữa tự do và nhà tù rồi hãy làm, đừng vượt cái ranh giới đó trừ phi chấp nhận chơi và đã chấp nhận chơi thì chấp nhận chịu.

    Tất nhiên, đó chỉ là lời khuyên cho những người bình thường như lão Nini này, còn những ai muốn " đem tấm thân bảy thước chống sơn hà " hay xúi người làm việc " anh hùng " còn mình thì làm ... " anh hùng núp " thì cứ tự nhiên làm theo ý thích .

    Ở đời mà không dám chơi dám chịu thì làm được cái đek gì cho ra hồn !
    Loại nhát cáy, chuyên núp trong hang hốc thì bao giờ cũng đông như giun dế, nhưng không phải là không có những người dũng cảm, dám xông pha.

    Ngày xưa những kẻ mót quá phải xuống ghe vượt biên một sống hai chết cũng từng bị khối tên cho là ngu dốt, ở yên không chịu, cứ đâm đầu ra biển làm mồi cho cá đúng không nào. Nay có những người 'bức xúc' quá, chống cộng ra mặt, không khoan nhượng, nên bị bắt vào tù, thế thì có gì khác chuyên ngày xưa mót quá phải liều mạng vượt biên chịu rủi ro làm mồi cho cá đâu. Mạng sống quí hơn hay tự do quí hơn ? Hay chống cọng sản, chống xâm lược, đấu tranh cho dân chủ, tự do là việc không đáng làm bằng bơi ghe đi vượt biên mưu tìm cuộc sống ấm êm, nuôi dạy con cái thành tài ?

    Xác suất 'tồn tại' trong tù cộng sản VN thời nay cũng chẳng thấp hơn khả năng sống sót trên những chiếc ghe mong manh vượt biên, hoặc những cuộc đi bộ qua các cánh rừng già hung hiểm xuyên biên giới Miên-Thái ngày xưa đâu !

    Đã núp thì nên giữ yên lặng, đang núp mà to còi quá thì là núp chổng mông á :)

    Khách Diệu Anh viết:
    NiMarxNiJesus viết: "Hiện có rất nhiều người tranh đấu cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi."

    Tôi chưa hiểu CHƯA CÓ dân chủ thì đấu tranh như thế nào? Tức là đã xxayr ra như thế nào? Bác NiN đã theo dõi thì chỉ giáo cho nhiều người biết.

    Còn đấu tranh cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi thì đấu tranh đang xẩy ra như thế nào? Nếu đã có dân chủ rồi thì đaáu tranh cho dân chủ làm gì. Theo tôi nếu nước ta đã có dân chủ thì phải có mấy biểu hiện sau đây:
    - Đa nguyên đa đảng
    - Người dân có quyền phát biểu chính kiến, ý nguyện theo mọi hình thức: cá nhân hay tập thể.
    - Có báo in tư nhân.
    - Tam quyền phân lập.
    - Nạn tham những (một hình thức ăn cắp) hạn chế tới mức tối đa.
    - Quyền tư hữu về ruộng đất được thừa nhận như quyền tư hữu về máy móc, công cụ sản xuất ở các xí nghiệp nhà máy, công ty...
    - Không có các loại tù nhân như những người bị bỏ tù vì lên tiếng chống Trung quốc và đòi dân chủ, nhân quyền.
    - Người dân có quyền kiện thủ tướng
    - Bỏ tù ông Nguyễn Tấn Dũng cũng như mấy ông lãnh đạo các Vina...

    Rất dễ hiểu mà không chịu hiểu .

    Vẫn nằm trong lời dặn dò : " Phải tồn tại trước đã "

    Có những hành động có thể thực hiện ở nước này mà không nên thực hiện ở nước khác ( tranh đấu cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi ) đứng trước một kẻ mạnh thì đừng dại lấy trứng chọi đá mà phải tìm phương cách khác; còn yếu thì đừng ra gió, lái tàu vượt biên thì phải biết nương theo sóng, gối sóng chứ không nhắm sóng mà lao vào .

    Khi bị pháo kích phải chạy đi núp, không ai bảo rằng mình hèn nhưng đem thịt ra đọ với súng đạn thì người ta cho là ngu dại còn mình thì thiệt vào thân.

    Viết như thế, không phải tôi đi xúi xiểm tất cả phải sống ươn hèn, an phận và chịu đựng mà là phải biết cân nhắc. Chọn lựa con đường thích hợp với hoàn cảnh để thực hiện ý muốn ÍT thiệt hai nhất cho bản thân .

    Trước khi định " chơi bạo " cần tự hỏi chính mình nhiều hơn là đi hỏi người bởi vì chính mình sẽ chịu trách nhiệm về những gì mình làm , mình vào tù thì bản thân mình khổ, gia đình mình khổ trước nhất.

    Ý kiến của 1 " Nông dân " diễn đạt ý của Cô Gái Đồ Long khá chính xác và khôn ngoan :

    http://googletienlang.blogspot.ca/2013/05/ung-co-ay-phuong-uyen-vo-tu.html#comment-form

    NôngDân17:32 Ngày 20 tháng 5 năm 2013

    + Bài này thể hiện đẳng cấp viết của Hương Trà, cô ta đã chuyển tải thành công ba ý rõ rệt

    - Ý thứ nhất, Hương Trà muốn khuyên các bạn trẻ đấu tranh, đừng nên sử dụng những biểu tượng mà người ta đang dị ứng, dễ tạo điều khiện cho họ quy kết.

    - Ý thứ hai, Hương Trà nói về mình, người đã từng bị bắt, bị tạm giam, sau đó được đình chỉ điều tra. Qua đó gián tiếp tố cáo chế độ nhà tù vô nhân tính.

    - Ý thứ ba, Hương Trà đang nhắc nhở những người còn đang mơ màng đến một ai đó, một thế lực nào đó sẽ giang tay “làm phúc”!!!.

    + Đọc mãi mà không thấy ý nào Hương Trà “Nghiêm khắc” gửi đến đến một người nào. Hương Trà đã đủ độ chín, đâu còn lau nhau mà nêu ra một lô một lốc tên của người khác, rồi lại bị lợi dụng gom từ “chúng tôi”ở đây.

    + Dù sao sự việc cũng đã xảy ra, cái án quá nặng các cháu phải gánh chịu, Chỉ với một bức ảnh những mất mát của chính quyền hiện tại chưa thể tính hết được. Hãy để cho lịch sử viết về nó như một sự kiện trong giai đoạn hiện nay. Ở quê tôi gặp con bị bệnh dại, không ai lại đi xui trẻ con ra trêu nó, họ thường nướng nóng những quả mướp non, hoặc vật mềm quăng cho nó. Khi nó đợp phải sẽ rụng hết răng, mọi việt còn lại đơn giản hơn nhiều.

    Câu trả lời dễ hiểu nhát là đặt một câu hỏi : Tại sao có nhiều người tranh đấu phát biểu rất mạnh mẽ mà vẫn không sao trong khi có người chỉ mới thò ra là bị bắt bớ, đánh đập, tù đày .

    Tỉnh táo, nhận thức ra đâu là ranh giới giữa tự do và nhà tù rồi hãy làm, đừng vượt cái ranh giới đó trừ phi chấp nhận chơi và đã chấp nhận chơi thì chấp nhận chịu.

    Tất nhiên, đó chỉ là lời khuyên cho những người bình thường như lão Nini này, còn những ai muốn " đem tấm thân bảy thước chống sơn hà " hay xúi người làm việc " anh hùng " còn mình thì làm ... " anh hùng núp " thì cứ tự nhiên làm theo ý thích .

    Tôi nói thật, bất cứ ai NÓI và LÀM chứ không xúi người hay chỉ biết gào la trên mạng thì tôi đều khâm phục ( Nhưng nhiều khi không ủng hộ và dứt khoát là không xúi giục ) cho dù khác chính kiến và tôi THÁCH mấy ông hay kêu gào ở đây cứ làm thử những gì mà họ kêu gọi người khác còn họ ngồi đó ca ngợi, tôn vinh .

    NiMarxNiJesus viết: "Hiện có rất nhiều người tranh đấu cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi."

    Tôi chưa hiểu CHƯA CÓ dân chủ thì đấu tranh như thế nào? Tức là đã xxayr ra như thế nào? Bác NiN đã theo dõi thì chỉ giáo cho nhiều người biết.

    Còn đấu tranh cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi thì đấu tranh đang xẩy ra như thế nào? Nếu đã có dân chủ rồi thì đaáu tranh cho dân chủ làm gì. Theo tôi nếu nước ta đã có dân chủ thì phải có mấy biểu hiện sau đây:
    - Đa nguyên đa đảng
    - Người dân có quyền phát biểu chính kiến, ý nguyện theo mọi hình thức: cá nhân hay tập thể.
    - Có báo in tư nhân.
    - Tam quyền phân lập.
    - Nạn tham những (một hình thức ăn cắp) hạn chế tới mức tối đa.
    - Quyền tư hữu về ruộng đất được thừa nhận như quyền tư hữu về máy móc, công cụ sản xuất ở các xí nghiệp nhà máy, công ty...
    - Không có các loại tù nhân như những người bị bỏ tù vì lên tiếng chống Trung quốc và đòi dân chủ, nhân quyền.
    - Người dân có quyền kiện thủ tướng
    - Bỏ tù ông Nguyễn Tấn Dũng cũng như mấy ông lãnh đạo các Vina...

    NiMarxNiJesus viết:
    Hiện có rất nhiều người tranh đấu cho dân chủ theo kiểu ĐÃ CÓ dân chủ rồi.

    Đấu tranh cho dân chủ là một cuộc hành trình bất tận, không thể biết là khi nào rồi.
    Dưng mà chưa rồi thì đấu tranh thế nào, khác với đã rồi thì đấu tranh ra làm sao ?

    Trích dẫn:
    Có những thành phần thật sự yêu nước, vì sai lầm và vì bị tuyên truyền lường gạt mà họ cộng tác với chế độ; nay họ nhận chân được bộ mặt thật “hèn với giặc ác với dân” của chế độ, họ đã lên tiếng phản đối chế độ, và sẵn sàng đứng về phe đấu tranh dân chủ;

    – Có những thành phần đang hưởng ân huệ của chế độ, nhưng họ nhận ra chế độ này là một chế độ “buôn dân bán nước”; tuy họ đang cộng tác với chế độ để tiếp tục hưởng những đặc ân mà họ chưa muốn từ bỏ, nhưng khi phe dân chủ nổi dậy và có khả năng thắng thế, họ sẵn sàng chống lại chế độ và đứng về phe dân chủ;

    – Có những thành phần sẵn sàng trung thành với chế độ, bất chấp họ biết rõ chế độ này hoàn toàn bất lợi cho dân tộc, nhưng họ đã gây quá nhiều tội ác, nên họ biết nếu chế độ bị lật đổ, người dân sẽ khó lòng tha thứ cho họ; vì thế họ phải bảo vệ chế độ cũng là bảo vệ mạng sống của họ và gia đình họ, cùng với những gì họ cướp được của người dân… Thành phần này tương đối ít, nhưng lại là thành phần đang nắm rất nhiều quyền lực và tiền bạc trong tay.

    Ngoài ba thành phần trên, còn có một thành phần 'độc đáo' khác là, những kẻ đang hưởng ân huệ của chế độ, nhưng họ biết quá rõ rằng chế độ này là một chế độ thối tha, đang bị thiên hạ nguyền rủa; tuy họ đang cộng tác với chế độ để tiếp tục hưởng những đặc ân mà họ chưa muốn từ bỏ, nhưng họ muốn thay tấm áo mới cho chế độ này, rửa mặt mũi chế độ cho bớt bẩn, bớt thối, để họ khỏi phải thối lây, tuy nhiên hễ phe dân chủ nào lăm le nổi dậy và có khả năng thắng thế đe dọa "thế đứng" hiện tại của họ, thì họ sẵn sàng dèm pha, dè bỉu, chửi rủa chẳng tiếc nhời, chống lại đến cùng, không khoan nhượng.

    Phương châm của thành phần này là, dân chủ, tư do, nhân quyền, vưn vưn, đều là đồ trang trí, vật trang điểm đẹp đẽ, có thể làm tăng thêm "giá trị", phủ thêm lớp sơn bóng loáng cho sự nghiệp, nhân thân của họ, dưng nếu có chúng mà phải đánh mất ưu quyền ăn trên ngồi tróc của phe nhóm thì hết thảy cũng chỉ là kít chó hết. Đặc biệt, phải kiên quyết không để cho bọn cờ vàng được sờ mó vào bất cứ thứ gì trong bữa tiệc dân chủ.

    Thực ra thành phần "khôn ngoan" này hiện chiếm tỉ lệ không nhỏ trong các tầng lớp nhà giàu mới, cocc, chí thức các loại hiện nay ở xứ Lừa và cả trong số đang di trú ở nước ngoài.

    Bài này có nhiều ý hay, nhưng đôi chỗ chưa sát thực tế nước nhà. Chuyện đánh lẻ và "đánh rắn đằng đầu" thì CS đi trước nhân dân nhiều rồi. Phong trào lên mà mãi không thắng lợi vì người ta đâm ra chán nản.
    Còn người trong nước nay lại nổi lên đấu tranh mạnh mẽ và ngày càng mất tin tưởng vào Đảng CS vì mấy lý do sau đây:
    1) Sau khi thống nhất đất nước thì CS mới tập trung vào nhiệm vụ đánh dân để thực hiên mục tiêu của mình tién lên CHXH nên ngày càng lộ bộ mặt gian ác, động đến quyền lợi sát sườn, miếng cơm manh áo của người dân.
    2) Nhờ có internet nên những bộ mặt trước kia được nhân dân sùng bái thì nay lộ chân tướng rồi, càng lộ thì nhân dân càng thấy thối nên việc Đảng CS mất uy tín là điều dễ hiểu.
    3) Quá khứ của CS là lừa dối, hiện tại của CS là áp bức, tàn ác cộng với trình độ quản lý đất nước kém cỏi làm cho tài nguyên đất nước ngày càng kiệt quệ, đời sống nhân dân không khấm khá mà có chiều hướng đi xuống, CS trước quản lý nửa đất nước không xong thì nay làm sao đủ khả năng quản lý cả đất nước, đã làm không được lại bóc lột (thể hiện rõ ràng là tên nạn tham nhũng) nên đại bộ phận người dân kể cả những đảng viên cấp dưới và đảng viên cao cấp về hưu có lương tâm cũng chán nản và bất mãn.
    4) Các nước tư bản đầu tư vào nước ta thì làn sóng văn minh cũng tự nhiên xâm nhập vào nước ta, trình độ dân trí theo thời gian cũng được nâng lên dần dần, tuy chưa đạt trình độ thế giới, nhưng so với trước đây (hồi sống trong bức màn sắt) thì nâng lên rõ rệt thì ý thức chống cộng, đòi dân chủ, đòi quyền con người cũng nâng lên.
    Trong khi nhiều nước ngày càng nâng cao phúc lợi xã hội, cải thiện đời sống nhân dân thì CS làm ngược lại là ăn không nên làm không ra thì chỉ tìm cách móc túi người dân để vơ vét cho bản thân mình, làm cho đời sống nhân dân ngày càng khó khăn cũng là lý do người dân trong nước tiếp tục đấu tranh không ngừng và với mức độ cao hơn.
    CS đối phó bằng sách duy nhất là tăng cường dùng bạo lực đàn áp. Trước mắt thì CS thắng lợi vì CS còn có Tàu cộng chống lưng.
    Liên xô và các nước nhiều (không phải tất cả) nước Đông Âu không có hiện tượng toàn dân đoàn kết cùng đứng dậy đấu tranh nhưng họ cùng chung nguyện vọng, cùng chung hành động khi có thời cơ thì họ vẫn thắng lợi và chế độ CS sụp đổ không đổ máu.
    Điều ta đang thiếu là ngọn cờ đầu. Napoléon đã nói “quần chúng là con số không, người lãnh đạo là con số một, 6 con số không là không, con số 1 đứng đầu thì thành một triệu”.
    Gần cả thế kỷ trước cho đến hiện nay thì nước mình có điều dễ thấy là hầu như mọi sự diễn biến của nước ta đều có yếu tố nước ngoài, nghĩa là có bàn tay vô hình can thiệp và chi phối tình hình nước ta. Nhiều người có ý thức trông chờ điều này, đồng thời cả hai phía đều lợi dụng điều này. Đảng thì cầu viện Tàu cộng, còn dân muốn dựa vào các nước tư bản văn minh. Nhờ Mỹ can thiệp mà Trần Khải Thanh Thủy thoát khỏi nhà tù CS rồi sang định cư tại Mỹ, một số nhân vật khác đấu tranh cũng do yếu tố nước ngoài giải thoát khỏi nhà tù CS.
    Điều cần làm hiện nay có lẽ là:
    - Vẫn tiếp tục vạch trần bộ mặt của CS kể cả những thần tượng do CS dựng lên, chỉ cần nói lên sự thật chứ không cần nói xấu cũng đủ làm cho CS phải tím tái mặt mày.
    - Tố cáo, lên án những tội ác CS gây ra hiện nay như cướp đất, trấn áp người biểu tình chống Trung quốc và bỏ tù oan sai những người đấu tranh cho dân chủ, vừa tố cáo trong nước vừa tố cáo với thế giới.
    - Giác ngộ những người cầm súng trong đó chủ yếu là thanh niên để họ biết phải trái, nên đi theo Đảng hay về với gia đình, về với nhân dân, nếu cuộc đấu tranh ổ ạt nổ ra thì họ đứng về phía nào? Cả hai phía đều dựa vào lực lương thanh niên. CS dùng thanh niên đàn áp, dân vận động thanh niên quay mũi súng. Nếu như có dăm bẩy trường hợp như Uyên và Kha thì chế độ này lung lay. CS thì giương cao ngọn cờ “quốc tế vô sản” để làm những điều phi nghĩa tàn ác thì ta giương cao ngọn cờ “quốc tế tư bản văn minh” để đòi dân chủ làm nền móng cho sự phát triển của đất nước. Không có dân chủ mà cứ để Đảng CS độc trị thì đất nước còn lụn bại liên tiếp, chỉ có một số quan chức CS hưởng thụ tất cả thành tựu của nhân dân.