Nguyễn Thành Công - Thư trao đổi gửi ông Đặng Văn Âu và các bạn của ông

  • Bởi Khách
    07/05/2013
    18 phản hồi

    Nguyễn Thành Công<br />
    Cựu chiến binh QDND Việt Nam

    Thưa ông Đặng Văn Âu, ông là thiếu tá quân lực VNCH, vậy thì ông phải biết các nguyên tắc quân sự cơ bản như: nguyên tắc bảo vệ mình, tiêu diệt địch, nguyên tắc tập trung binh lực ưu thế tiêu diệt từng bộ phận quân địch… Trong đấu tranh chính trị cũng có những nguyên tắc cơ bản tương tự, như nguyên tắc “<em>thêm bạn bớt thù</em>”, nguyên tắc tập trung mũi nhọn vào kẻ thù chủ yếu… Về việc này, lịch sử cho ta nhiều bài học. Mũi nhọn cần tập trung tiến công trong giai đoạn này là các nhóm lợi ích đang lũng đoạn đảng và đất nước.


    Hãy tin vào nhân dân, vì nâng thuyền hay lật thuyền vẫn là dân

    Tôi đọc trên Dân Luận bài "Trách nhiệm với non sông phần II" của ông. Cảm giác đầu tiên tôi thấy ông là người thật thà, thẳng thắn và tương đối phục thiện. Ông công nhận những lý do Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) thua trận, đồng thời nói thêm về tình hình miền Nam trước đây mà ông biết. Ông nói đến cách nhìn của ông về 2 nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm, đồng thời nói đến cách đánh giá của ông đối với các lão thành cách mạng đương thời. Tôi rất kính trọng ông, vì vậy xin có lời trao đổi lại với ông và các bằng hữu đáng quý của ông.

    Trước hết, xin nói về 2 nhân vật lịch sử. Ở miền Bắc từ trước đến nay luôn đề cao Chủ tịch Hồ Chí Minh. Do ảnh hưởng của cách giáo dục này, cả miền Bắc đều gọi là Bác Hồ, và nếu nói không quá, nhiều người dân miền Nam cũng gọi là Bác Hồ. Bác Hồ đã trở thành biểu tượng sáng chói, là niềm tin cho nhiều chiến sĩ trẻ trên đường ra trận. Sau năm 1975, một số thông tin “cung đình” lộ ra ngoài, hình ảnh Bác Hồ có khác đi trong dư luận. Tuy nhiên, đối với nhiều người dân ở miền Bắc, hình ảnh Bác Hồ vẫn là hình ảnh đẹp. Đấy là chuyện thực tế. Cho đến tận bây giờ, nhiều thông tin về Bác Hồ vẫn trong vòng bí mật. Cách đây hơn chục năm, tôi có dịp trò chuyện với bậc đàn anh của tôi là anh Hoàng Kỳ, con trai nhà thơ Hoàng Cầm. Anh Kỳ cho biết: Nhà nghiên cứu Đào Phan (Đào Duy Dếnh) có viết một quyển sách dài 2000 trang tên là Bi kịch Hồ Chí Minh. Sách chưa thể xuất bản nên ông Đào Phan gửi nhà thơ Hoàng Cầm giữ hộ. Lúc đó tôi muốn mượn xem nhưng anh Hoàng Kỳ không cho mượn. Bây giờ cả nhà thơ Hoàng Cầm và anh Hoàng Kỳ đều qua đời nên tôi không biết bản thảo quyển sách đó ở đâu. Điều mà tôi muốn nói đến ở đây là: Bây giờ chưa phải lúc đánh giá toàn diện, đầy đủ về Chủ tịch Hồ Chí Minh, hãy để cho lịch sử sau này phán xét. Tất nhiên, cần bỏ cách nhìn “thần thánh hóa” lãnh tụ, đưa Bác Hồ trở lại với đời thường.

    Về Tổng thống Ngô Đình Diệm, tôi được biết qua một số ấn phẩm xuất bản trước năm 1975 ở Sài gòn. Theo tôi, ông là một người yêu nước đáng kính. Sau này, nhà văn Hữu Mai có viết quyển Ông Cố Vấn kể về nhà tình báo Vũ Ngọc Nhạ. Trong quyển sách này, hình ảnh Ngô Tổng thống hiện lên rất đẹp. Đọc sách, những người trẻ như chúng tôi biết thêm về gia đình họ Ngô, cũng hiểu thêm vì sao Ngô Tổng thống rút cuộc lại thất bại.

    Thưa ông, trong bài trước tôi có nói đến một nguyên nhân thất bại của VNCH là ở lòng dân. Trong cuộc chiến vừa qua, nguyên nhân thắng bại có rất nhiều, nhưng ở một bài ngắn tôi không thể kể hết được. Mà thật ra cũng không nên kể hết, vì các nguyên nhân có nặng nhẹ khác nhau, giá trị từng giai đoạn khác nhau. Tôi nhắc đến nguyên nhân có tính quyết định, giá trị lâu dài suốt cuộc chiến là lòng dân. Điều này thì chính ông đã biết. Miền Bắc thời chiến tranh là một xã hội kín, khá thuần nhất, tương đối đoàn kết, trong khi miền Nam là một xã hội chia năm xẻ bẩy, nhiều đảng phái, nhiều nhóm hoạt động xã hội tranh chấp nhau ác liệt. Ngô Tổng thống không sao thống nhất ý chí, thống nhất lực lượng được thì nói gì đến chiến thắng? Còn một nguyên nhân khác cũng cần phải nói đến: VNCH thua hoàn toàn về chính trị.

    Tôi sẽ cố gắng làm rõ cái thua này vì theo tôi đây là cái thua gốc rễ của chính quyền miền Nam trước người anh em miền Bắc. Cái thua về lòng dân còn có thể đổ lỗi cho khách quan vì những người đứng đầu miền Nam đôi khi không tác động vào được lòng dân, nhưng cái thua về chính trị thì không đổ lỗi được cho ai, vì nó thuộc về hành động chủ quan của lãnh đạo miền Nam.

    Để giành chính nghĩa về mình, miền Bắc giương cao ngọn cờ chống xâm lược, như báo chí miền Bắc thường gọi là “chống Mỹ cứu nước”. Như ông biết, chính trị luôn dẫn đường cho kinh tế, vì vậy lãnh đạo miền Bắc tuyên truyền phải xây dựng chủ nghĩa xã hội, phải tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội. Thời đó người dân nhìn vào các nước XHCN Đông Âu mà hi vọng. Ông thấy đấy, nhiều lớp thanh niên miền Bắc được trang bị tinh thần chống Mỹ cứu nước, hi vọng sau chiến thắng sẽ được hưởng cuộc sống no đủ như các nước Đông Âu, họ lại không có những mối lo lớn về gia đình vì đã được nhà nước “lo hộ” thông qua chính sách hợp tác xã. Những khó khăn thiếu thốn đều được giải thích do hoàn cảnh chiến tranh nên người lính thanh thản ra trận, và đương nhiên là họ “chỉ biết có tiến công”. Về phía miền Nam, các nhà lãnh đạo giương ngọn cờ “chính nghĩa quốc gia”, nhưng chính nghĩa quốc gia là cái gì vậy? Cơ quan tuyên truyền miền Bắc sẽ bảo chính nghĩa quốc gia là độc quyền làm tay sai, giết hại đồng bào, bóc lột lao động của nhân dân…Chính nghĩa quốc gia tỏ ra hết sức yếu ớt trước ngọn cờ chống Mỹ cứu nước mà miền Bắc đang giương cao. Các bạn ở miền Nam không nhìn ra sức mạnh tập hợp lực lượng của ngọn cờ chống Mỹ cứu nước trên tầm quốc tế. Tôi nhắc lại một sự kiện này là ông hiểu: Cuối năm 1972, khi Mỹ dùng B-52 đánh phá Hà Nội rất nhiều nhân sĩ, trí thức trên thế giới phản đối Mỹ, thậm chí có người còn đề nghị những người nổi tiếng đến Hà Nội đứng dưới bom. Có thể nhiều người sẽ chết, nhưng chính phủ Mỹ nhất định phải chùn tay!

    Để tập hợp lực lượng dân tộc trong một cuộc chiến tranh, những người lãnh đạo một tổ chức, một quốc gia phải biết giương cao ngọn cờ chính trị, giành chính nghĩa về mình, tổ chức lực lượng vũ trang đủ sức hoàn thành nhiệm vụ trong mọi tình huống. Đáng tiếc là những người lãnh đạo ở miền Nam không làm nổi điều đó. Tôi nhắc lại một chuyện: Tướng Nguyễn Cao Kỳ từng tuyên bố ông ta rất ngưỡng mộ Hít-le, miền Nam cần người như Hít-le(?). Tuyên bố như vậy thì thật là …vô chính trị hết biết, vì Hít-le là người bị cả thế giới ghét. Người lính miền Nam nghe ông Kỳ nói thế chắc là…không còn muốn chiến đấu nữa, nếu thực sự họ là người có nhân bản. Ở miền Bắc đã từng thực hiện chính sách rất mất lòng dân, như việc cải cách ruộng đất. Tôi không nhắc lại những tổn thất ghê gớm của chính sách này, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính sách đó đem lại ruộng đất cho rất nhiều người. Số người hưởng lợi nhờ chính sách đó lớn hơn số người bị thiệt hại vì chính sách. Đấy là lý do giải thích vì sao cuối cùng chính quyền vượt qua cuộc khủng hoảng trầm trọng nói trên. Ở miền Nam, có chính sách tương tự gọi là “cải cách điền địa”. Tôi thấy chính sách cải cách điền địa của TT Ngô Đình Diệm rất nhân bản, ông mua lại đất của địa chủ để giao cho nông dân. Theo ông, làm như vậy không gây ra mâu thuẫn trong xã hội mà vẫn giải quyết được vấn đề “người cày có ruộng”. Ý tưởng thật là hay! Nhưng vấn đề là thực hiện như thế nào? Theo từ điển Wikipedia, ông Diệm nhờ cố vấn Đài Loan vạch kế hoạch, rồi ông hạn định cho mỗi chủ đất được giữ không quá 100 ha. Đây là con số lớn hơn nhiều so với chính sách cải cách điền địa ở Nam Hàn, Đài Loan…những nước có hoàn cảnh giống Việt Nam. Do đó, chính sách của ông chỉ tác động được đến khoảng 1/3 số người sử dụng đất, và thực tế diễn ra là chính phủ thu lại số đất mà nông dân nghèo được giao để trao cho lớp người giầu. Có thể thấy quá trình thực hiện đã làm hỏng ý tưởng ban đầu. Cải cách điền địa thất bại nên đến năm 1970 chính quyền VNCH phải tiến hành cải cách điền địa lần thứ hai. Đấy là thất bại của chính sách cụ thể, nhưng tôi muốn nói đến thất bại sâu xa hơn, thất bại về mặt chính trị. Người nông dân sẽ mất niềm tin với chính phủ VNCH, nếu họ có ủng hộ chính quyền Việt Minh, người đã đem lại quyền lợi thiết thân cho họ thì cũng không đáng ngạc nhiên. Nhiều chính sách khác của chính quyền VNCH cũng giống như thế, nghĩa là rất hay trên giấy tờ, nhưng khi thực hiện thì hỏng. Có thể nói đến quốc sách ấp chiến lược của cố vấn Ngô Đình Nhu. Nhìn thử vào lịch sử chúng ta thấy gì? Vào thời Tam Quốc ở Trung Hoa cổ, Tào Tháo vận dụng chính sách đồn điền đã xây dựng một nước Ngụy hùng mạnh ở phía Bắc. Tôn Quyền theo đề nghị của Cố Ung cũng dùng đến chính sách này để xây dựng nước Ngô ở phía Nam. Chính quyền Thục Hán áp dụng chính sách đồn điền, là người thực hiện kém nhất trong 3 nước nhưng nhà văn La Quán Trung lại quy công lao đó cho Gia Cát Lượng. Chính sách đồn điền chậm thực hiện, không giúp Khương Duy cứu được nước Thục. Thời phong kiến nước ta, các triều vua áp dụng chính sách “ngụ binh ư nông”, điều đó bảo đảm cho triều đại phát triển kinh tế, bảo vệ Tổ quốc. Thời hiện đại, chính quyền Ix-ra-el áp dụng mô hình xây dựng các kíp-bu, tạo thế đứng vững trước uy hiếp của khối A-rập đông đảo. Bên cạnh Việt Nam, chính quyền Mã Lai vận dụng thành công chính sách “tát cá ra khỏi nước”, quét sạch du kích cộng sản. Ông Ngô Đình Nhu học tập Mã Lai, thiết kế quốc sách ấp chiến lược, hi vọng đẩy cộng sản ra khỏi vùng chiến lược nông thôn. Quốc sách ấp chiến lược của ông Nhu là một chính sách hay, nhưng ông thất bại khi áp dụng nó, do đó không có hậu thuẫn của lực lượng nông dân đông đảo. Các tướng lĩnh miền Nam sau này không có tầm nhìn chính trị như ông Nhu, chỉ biết cầm súng đánh nhau (đánh cộng sản và đánh lẫn nhau), thua trận là điều tất nhiên.

    Thưa ông Đặng Văn Âu, ông là thiếu tá quân lực VNCH, vậy thì ông phải biết các nguyên tắc quân sự cơ bản như: nguyên tắc bảo vệ mình, tiêu diệt địch, nguyên tắc tập trung binh lực ưu thế tiêu diệt từng bộ phận quân địch… Trong đấu tranh chính trị cũng có những nguyên tắc cơ bản tương tự, như nguyên tắc “thêm bạn bớt thù”, nguyên tắc tập trung mũi nhọn vào kẻ thù chủ yếu… Về việc này, lịch sử cho ta nhiều bài học. Nếu ông đọc sách, chắc ông biết khi mới khởi nghĩa, quân của anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ giương cao ngọn cờ “hoàng tôn Dương” để tập trung mũi nhọn vào quyền thần Trương Phúc Loan chứ không chĩa mũi nhọn vào chúa Nguyễn, mặc dù chúa Nguyễn là kẻ thù chính. Khi bị chúa Trịnh và chúa Nguyễn đánh kẹp 2 đầu, Nguyễn Nhạc rất nhanh chóng “xin hàng” chúa Trịnh, nhận làm tiên phong đánh quân Nguyễn. Nhờ đó, Nguyễn Nhạc có thể tập trung toàn lực giải quyết chúa Nguyễn ở phía Nam rồi mới đối đầu với chúa Trịnh ở phía Bắc. Thời cộng sản, ông Hồ Chí Minh cho ta nhiều bài học hay. Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Ông Hồ Chí Minh ra chỉ thị tập trung vào kẻ thù chủ yếu là phát-xít Nhật và liên minh tạm thời với Pháp. Sau khi cướp được chính quyền, chính phủ ông Hồ Chí Minh đối diện với nhiều kẻ thù, trong đó có quân Pháp đang theo chân quân Anh vào nước ta, quân Tầu Tưởng cũng vào miền Bắc. Ông Hồ Chí Minh xử lý bằng cách chấp nhận đàm phán với Pháp để đuổi quân Tầu Tưởng đi, loại bớt kẻ thù nguy hiểm. Đoàn kết với mọi lực lượng có thể đoàn kết được, dù chỉ là tạm thời để tập trung mũi nhọn vào kẻ thù nguy hiểm nhất trước mắt là một nguyên tắc lớn trong đấu tranh chính trị, bất kể thời nào.

    Tôi xin quay về với tình hình hiện nay ở Việt Nam. Hiện nay chính quyền cộng sản đã lộ rõ bộ mặt bán nước, dâng đất, dâng biển cho Trung Quốc, bên trong thì đàn áp nhân dân phục vụ cho các nhóm lợi ích. Nhân dân khắp nơi trong nước đang đấu tranh với chính quyền, yêu cầu chính quyền phải tuân thủ pháp luật, tiến tới thực hiện dân chủ, công bằng để xây dựng một nước Việt Nam giầu mạnh, đủ sức tự bảo vệ trước nguy cơ xâm lược của bá quyền phương Bắc. Cuộc đấu tranh này đang thức tỉnh tất cả những người yêu nước, kể cả những đảng viên cộng sản trung kiên của đảng. Mũi nhọn cần tập trung tiến công trong giai đoạn này là các nhóm lợi ích đang lũng đoạn đảng và đất nước. Vì vậy, mỗi tiếng nói góp vào cuộc đấu tranh đều đáng quý. Nếu đấy là tiếng nói của những đảng viên chân chính của đảng cộng sản thì càng đáng quý hơn nữa, vì nó có tác dụng cổ vũ mọi tầng lớp nhân dân, trong đó có các đảng viên trẻ đang còn phân vân trước cuộc đấu tranh. Chính vì vậy, chúng tôi ủng hộ những lời tâm huyết của đại tướng Võ Nguyên Giáp góp ý về dự án bô-xít ở Tây nguyên, thư của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, mặc dù những ý kiến của các vị không được Đảng tiếp thu. Điều đó sẽ làm rõ bộ mặt thật của nhóm lợi ích trước dư luận trong và ngoài nước. Các vị lão thành cách mạng khi góp ý tất nhiên phải nêu cao ngọn cờ Hồ Chí Minh, trong thực tiễn vẫn còn giá trị động viên nhiều tầng lớp nhân dân. Chúng tôi cho rằng phủ nhận ý kiến của các bậc lão thành cách mạng lúc này là việc làm quá khích, chỉ gây mất đoàn kết, không mang lại lợi ích gì. Hãy để cho các loại ý kiến đều được phát biểu công khai, thẳng thắn, nhân dân sẽ lựa chọn xem ý kiến nào đúng và ủng hộ. Hãy tin vào nhân dân, vì nâng thuyền hay lật thuyền vẫn là dân, thưa ông Đặng Văn Âu.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Thời cổ Hy- La, cứ sau mỗi lần chiến thắng thì các nhà lãnh đạo lại để một ngày cho quân lính đem các tướng lãnh ra làm trò hài hước để hạn chế sự kiêu căng, ngạo mạn và bốc phét của họ, mục đích là có bớt kiêu căng thì mới làm nên chiến công mới. Nếu như ta áp dụng kiểu ấy thì hay biết mấy, bớt được những lời tự sướng, chê người bại trận. Sau chiến thắng 1975 (thực chất là phe CS chiến thắng, còn nhân dân Việt Nam cả Bắc và Nam đều thảm bại và còn di chứng đến bây giờ) nhiều nhà lãnh đạo của ta khoái chí lại tưng tửng làm thơ, Lê Duẩn thì nói đại ý: nước ta từ nay sạch bóng quân thù, vĩnh viễn không kẻ naò dám xâm phạm Việt Nam. Đến năm 1979 Đặng Tiểu Bình (Trung quốc) mới vả cho Lê Duẩn một cái tát, chỉ thấy có ông Tạ Quang Bửu hồi đó làm Bộ trưởng Bộ Đại học và đào tạo (nay xóa sổ rồi) bảo đại ý: công tác nghiên cứu cải tiến giáo dục đào tạo không dễ như đánh Mỹ. Đây là ý kiến đáng trân trọng. Còn mấy vị bốc phét, tự tang bốc ca ngợi mình, thơ với phú chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Chưa hết cười vui mừng ngày chiến thắng thì nay đã "buồn" đời vì thế sự. Ông Do Thái nói rất đúng. Hãy đợi đấy.

    Khách 54321 viết:
    Đúng là sự thật về Hcm đã được phơi bày nhưng chưa hết 100%.

    Như thế theo tôi càng phải tích cực, 'quyết liệt' phơi bày nhiều hơn nữa chân tướng của Hcm cho quốc dân đồng bào biết rõ thêm, để 'ôn cố tri tân', biết đường ngay lẽ phải để sống đời lương thiện !

    Những kẻ đang cố lấp liếm, tiếp tục núp sau hình bóng Hcm để tư lợi, bê ông ta lên thờ ngang Phật tổ trong chùa, chính là bọn đang rất lo sợ sự thật về Hcm sẽ được phơi bày toàn bộ ra ánh sáng cho toàn dân chứng kiến.

    Chả biết ai sợ ai? Không sợ sao lại nói lấp nói liếm, nói dóc, "nhồi sọ" nhau ?

    Phe Đảng thì chẳng rõ có sợ ai không, chỉ biết rằng đang công khai rao giảng "đạo đức HCM" mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có vẻ như chúng ...éo sợ thằng Tây nào cả. "Thiệt vàng sợ chi lửa" chăng?

    Nực cười! Bên nào cũng phất phần phật lá cờ "nhân dân", "dân chủ", "nhân quyền" . Toàn bịp với bợm ...

    Tui nói thiệt sao cựu cán binh QDNDVN Nguyễn thành Công phải nhắc đi nhắc lại, tui là người thắng cuộc phản tỉnh. Rồi trong phần trả lời cho Thiếu tá thua cuộc Đặng văn Âu và "các bạn của ông"(khỏi nhắc người đọc cũng biết, cựu cán binh QDNDVN NtC muốn ám chỉ QDVNCH).
    Đâu có cần chia phe hay thanh minh thanh nga rằng tui là người tốt? Đâu cần phải vẽ bảng hiệu phản tỉnh bên cạnh tên mình đâu anh Công? Anh mang bảng cựu cán binh QDNDVN rồi tô chử chống cộng, viết bài nhắc lợi chuyện tao thắng mày thua làm chi nghe nó nhục thêm. Hai con gà, mang cựa sắt Tàu, Nga, Mỹ chém nhau trong cái vòng nhỏ xíu. Kết cuộc một con chết, một con ngất ngư mà còn ngóc mỏ gáy thêm một tiếng: Ót.ót.chết mầy chưa!?
    Lịch sử 30 tháng Tư, năm 1975 đã viết: kẻ xấu thắng cuộc, người tốt thua. Chấm hết.
    Có điễm này, tui nói thiệt, hơi giống chuyện cựu cán binh Nguyễn thành Công đem kẹp cái mác cựu cán binh QDNDVN mà bây giờ trở cờ chống cộng là:
    Thứ nhứt: gió chiều nào ta nghiêng theo chiều đó. Trong nước sùng sục phản tỉnh, dân tình bất mản chế độ, nồi súp-de quá tải hỏng biết nó nổ tung hồi nào? Tam thập lục kế vỉ đào vi thượng, vậy cán binh ta phải mau đổi màu, bất mản, chống cộng(xin mượn câu thơ Phan Khôi của khách 54321:...tiến lên...tiến đi đâu?). Hơi nhột nhột!
    Thứ hai: Cơn sóng bên dưới của đại hồng thủy cách mạng, xóa độc tài Đảng trị ở Việt Nam ngày nay, sẽ do thế hệ trẻ, giới trí thức, người Việt cấp tiến trong nước, những người có cơ hội tiếp thu kiến thức mới, tư tưởng mới, sống và hiểu quyền con người, kết hợp tạo nên các xã hội dân sự làm nhức đầu mấy tay côn-an, mà chính quyền đày..dân này căm thù gọi là "thế lực thù địt". Luồng gió thế lực thù địt chính quyền Nhân Dân(QDNDVN có nhiệm vụ bảo vệ)còn được sự hiệp thông của Việt kiều hải ngoại(bạn anh Đặng văn Âu)làm sáng tỏ chính nghĩa cho bọn phản động trong nước(bạn anh Âu). Thêm bọn Ba tàu hàng xóm xấu bụng cứ phóng uế bừa bải qua Biển Đông. Phải chi hơi tàn sức mỏn của cán binh QDNDVN NtC được dùng đào mồ cuốc mả mấy thằng đâm heo thuốc chó đó, tốt hơn là đòi xung trận với "gà chết"? Nếu thật sự yêu quê hương chuộng công bằng thì xì-tốp tiếng: ót.ót. chết mầy chưa!? lúc này hỏng phải lúc. Tui bày cho cách khác nếu cán binh muốn chui trở lại trường gà mà khỏi ăn dao ngoại quốc thì: kiếp sau đầu thai làm con "dzịt".
    Nhắn luôn mấy con gà đứng ngoài chuồng kia, đi về giữ chuồng Hoàng sa, Trường sa còn có ich hơn nhắc chuyện gà nhà bôi măt đá nhau. Vạch lưng cho người xem thẹo chớ tốt lành gì. Tui nói trúng tim đen chưa?

    Khách 12345 viết:
    Khách-SJ viết:
    Vấn đề HCM:
    Sự thật đã phơi bày ra rồi,...

    Theo tôi thì chưa! Hoàn toàn chưa!

    Đúng là sự thật về Hcm đã được phơi bày nhưng chưa hết 100%.

    Như thế theo tôi càng phải tích cực, 'quyết liệt' phơi bày nhiều hơn nữa chân tướng của Hcm cho quốc dân đồng bào biết rõ thêm, để 'ôn cố tri tân', biết đường ngay lẽ phải để sống đời lương thiện !

    Những kẻ đang cố lấp liếm, tiếp tục núp sau hình bóng Hcm để tư lợi, bê ông ta lên thờ ngang Phật tổ trong chùa, chính là bọn đang rất lo sợ sự thật về Hcm sẽ được phơi bày toàn bộ ra ánh sáng cho toàn dân chứng kiến.

    Khách-SJ viết:
    Vấn đề HCM:
    Sự thật đã phơi bày ra rồi,...

    Theo tôi thì chưa! Hoàn toàn chưa!

    Hai "phe" chỉ đang thi đua nhau "nhồi sọ" cho người Việt (hải ngoại, quốc nội) mà thôi. Ngay cách nói "Vấn đề HCM:- Sự thật đã phơi bày ra rồi,..." để gây cho bạn đọc một ấn tượng rằng tất cả chứng, lý về HCM đã được cung cấp rõ ràng, cụ thể ... thật ra cũng chỉ là một xảo thuật "nhồi sọ" không hơn không kém.

    Thành ra, tất cả chỉ là ngụy biện, rõ ràng là ngụy biện, chắc chắn là ngụy biện. Nôm na là ... nói dóc, chém gió vô tội vạ.

    Vấn đề HCM:
    Sự thật đã phơi bày ra rồi, bây giờ chỉ còn là thái độ nên có là thế nào mà thôi. Một cuộc tranh đấu cho mục đích dân chủ tự do tới không thể dựa trên sự gạt gẫm (với triết lý “mục đích biện minh cho phương tiện”) vì chính đó sẽ là nền móng cho sự đổ vỡ cho tương lai; thái độ tích cực sẽ phải chỉ là cường độ của mức công kích HCM. Tôi hiểu tâm trạng của dân Bắc như nhiều người đã còm ở đây và như ông đã viết, nhưng không thể vì thế mà lừa lương tâm của cuộc cách mạng này, tuy tôi cũng mong là mức đả kích chửi bới HCM nên giảm tối đa và chỉ cần bày giải sự thật một cách khách quan. Nền móng cho đấu tranh phải là dựa vào sự thật, thái độ nhân bản, và lòng tin vào con đường mới – không cần dựa trên sự căm thù, tức giận về riêng một cá nhân nào. Đó là thái độ mà người trưởng thành sẽ phải có, dù mức học thức chỉ từng là nông dân vì như thế thì cuộc cách mạng mới vững chắc dù có phải bị chậm.

    Những vấn đề chính trị lấy lòng dân ông nói tạo đổ vỡ cho VNCH:
    Hình như tôi đã đối thoại với ông (?) hay người có cùng ý kiến về vấn đề cải cách ruộng đất ở VN trên DCV, và tôi đã chứng minh rằng đó chỉ là lý luận người CS tuyên truyền cho rằng tại sao họ lấy được lòng dân (ít nhất ở một số vùng) nhưng tôi không đồng ý đó là lý do VNCH “mất lòng dân” – vì VC thì chỉ có khoảng 300 ngàn (<2%) từ con số khoảng 60 ngàn ở lại sau 54; với số người gia đình giúp họ thì cũng chỉ khoảng 6%! Việc ấp chiến lược thất bại là chỉ do sau khi đảo chánh, Dương Văn Minh đã cho lệnh dẹp đi chính sách này và đã tạo cơ hội cho phe CS hoạt động, tấn công dễ dàng. Lý do VNCH có nhiều phe chia rẽ, không tạo được một tinh thần thống nhất “chống cộng cao”, dân không được tuyên huấn để biết và hiểu CS, thì là đúng hoàn toàn 100%. Nhưng nếu nhìn vào tổng kết của tất cả các trận chiến, VNCH vẫn thiệt hại ít hơn, thắng nhiều hơn thua, tuy không kiểm soát được hoàn toàn lãnh thổ - lúc chỗ này mất lúc chỗ kia mất. Do đó, các lý luận về ưu thế của miền Bắc và yếu kém về chính trị ở miền Nam tuy đúng, nhưng đó vẫn không là lý do đưa đến 30-4-75 mà phải nói đến vấn đề mất viện trợ (mà đạn và xăng là tối cấn thiết) và chính trị ở Mỹ và QT dẫn đến việc đó.

    HongLac viết:
    Vâng! NẾU ĐCSVN làm như bác Dang nói trên thì tôi sẽ là ngưới đầu tiên hô to ba lần “ĐCSVN muôn năm”. Và nếu được đi bầu tự do (“theo tiêu chuẩn quốc tế”) thì chắc chắn tôi sẽ bầu cho ĐCSVN. Chẳng những thế, những cá nhân “chống cộng cực đoan”! sẽ không còn đất sống, các nhà dân chủ, bất đồng chính kiến (đâu còn bất đồng nữa) cũng sẽ thất nghiệp ! ! !

    Vâng, đó là một chữ nếu to tướng, to đến nỗi tôi không nghĩ rằng ĐCSVN có thể làm được. Nhưng những người tự nhận mình là "đảng viên chân chính" nghĩ rằng đảng của họ sẽ làm được. Vì nghĩ như thế nên họ sẽ cùng cất tiếng nói chung với chúng ta, kêu gọi đảng của họ thay đổi. Vô hình chung họ tạm thời đứng vào hàng ngũ đấu tranh cho tự do, dân chủ và ta có thêm những người bạn mới. Đến khi họ thấy được sự cố gắng của họ là vô ích thì họ sẽ đứng hẳn về phía chúng ta hoặc sẽ muối mặt mà nhìn đảng của họ bị lật đổ; giống như khi ĐCS Liên Xô tan rã mà không một ai chống đỡ vậy. Tôi nhấn mạnh từ lật đổ vì dù rằng tôi không ủng hộ dùng bạo lực để làm 1 cuộc thay đổi chính trị (CM hoa hài, hoa sen, hoa súng gì gì đó) nhưng một khi người dân đã quá căm phẫn thì có trời cũng không ngăn cản được họ đứng lên lật đổ chính quyền tham tàn và trừng trị lũ bán nước. Sức mạnh của nhân dân chính là nỗi lo lớn nhất của ĐCSVN. Nếu có sự giúp sức của các đảng viên ĐCSVN thì sức mạnh nhân dân đó càng dễ đoàn kết lại & bùng phát.

    Dang viết:

    Nếu ĐCSVN có thể thật sự thay đổi, chấp nhận sửa đổi để xóa bỏ độc tài trong mọi mặt, tôn trọng tự do, dân chủ theo đúng ý nghĩa và tiêu chuẩn quốc tế thì ĐCSVN có quyền tồn tại để cạnh tranh với các đảng phái chính trị khác.

    Vâng! NẾU ĐCSVN làm như bác Dang nói trên thì tôi sẽ là ngưới đầu tiên hô to ba lần “ĐCSVN muôn năm”. Và nếu được đi bầu tự do (“theo tiêu chuẩn quốc tế”) thì chắc chắn tôi sẽ bầu cho ĐCSVN. Chẳng những thế, những cá nhân “chống cộng cực đoan”! sẽ không còn đất sống, các nhà dân chủ, bất đồng chính kiến (đâu còn bất đồng nữa) cũng sẽ thất nghiệp ! ! !

    Em rất tôn trọng thiện chí của tác giả tuy nhiên:
    1. Chính trị là mềm dẻo thậm chí, thủ đoạn, lừa đảo, gạt gẫm, ấy là gạt cái người không biết kia. Chuyện ông Hồ, chuyện CS, chuyện cách mạng vĩ đại....bây giờ đã được phơi bày, chỉ là chịu nghe, chịu nhìn hay tự lừa mình hay không thôi. Khi đã không thể nhìn thẳng, thật những sự hiển nhiên, thì khó lòng hợp tác (giả dụ 2 người, muốn bàn giải pháp HS-TS, nhưng không thế đồng ý về công hàm PVD, hay việc có 1 hay 2 quốc gia VN từ 54-75, thì khó mà hợp tác để tìm giải pháp).
    Sự thật, như những người trong cuộc phơi bày, từ Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên, Tô Hải, Huy Đức... Không phải bây giờ ĐCS mới trở nên tồi tệ, giả dối, tàn bạo. Chỉ là khi xưa, hoặc vì ngây thơ, hoặc vì mục đích mà du di phương tiện, và trên hết, lý do chính, vì SỢ, mà phải tự kiểm duyệt mình. Giờ, hoặc vì quen sợ, hoặc vì không thể tự phủ định công trình, thành tích bản thân, nên tiếp tục ru ngủ quá khứ.
    2. Không phải những vấn đề hôm nay là hệ lụy từ quá khứ sao? (Thí dụ kiến nghị 72, làm sao nói bỏ qua quá khứ, hòa hợp, hòa giải, khi đề nghị đổi tên nước là VNDCCH, một cái tên của "nước" thắng cuộc?).
    3. Đế vực dậy 1 nền kinh tế khủng hoảng cần vài năm. Điều chỉnh hệ thống chính trị (nếu chịu sửa), cần chục năm( ấy là không nói tới hoa sen hoa súng gì ráo). Nhưng vấn nạn lớn nhất hậu quả của chế độ CS, đó là tạo ra 1 xã hội lọc lừa, giả dối, 1 xã hội không còn lòng tin...cần vài chục năm để tẩy rửa. Thế thì, làm sao có thể "thay đổi" bằng cách duy trì sự giả dối? Làm sao xây dựng được 1 xã hội đề cao sự trung thực khi phải tôn trọng những "lòng tin" bất khả xâm phạm đứng trên sự kiện - facts?

    Khách Qua Đường viết:

    Tôi không nghĩ như bạn Nguyễn Công Huân. Những "người bạn" suốt đời ca tụng "kụ" Hồ như THÁNH SỐNG (như quý cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, Tống Văn Công, v.v...) thực chất là không bao giờ đã, đang và sẽbạn của những người muốn xóa bỏ ĐCSVN để xây dựng một chế độ THỰC SỰ dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền. Họ chẳng qua chỉ chống một số điểm SAI của Đảng họ (thí dụ như tham nhũng, bán nước, v.vB...) nNhưng họ chỉ mong cải tổ, sửa sai Đảng họ để cho Đảng muôn năm trường trị, đè đầu cởi cổ nhân dân ta.
    ....

    Bạn của tôi phải là những người có đủ dũng cảm nhìn ra SỰ THẬT và tranh đấu cho một tường lai phi cộng sản của VN.

    Tôi tôn trọng ý kiến của bác Khách nhưng tôi đồng ý với bác Huân ở quan điểm "thêm bạn, bớt thù". Tôi nghĩ xóa bỏ ĐCSVN không quan trọng bằng đem lại tự do, dân chủ thật sự cho mọi người Việt Nam. Có tự do, dân chủ rồi thì với sự tự do ngôn luận mọi SỰ THẬT rồi cũng sẽ được công bố cho mọi người biết thôi.

    Nếu ĐCSVN có thể thật sự thay đổi, chấp nhận sửa đổi để xóa bỏ độc tài trong mọi mặt, tôn trọng tự do, dân chủ theo đúng ý nghĩa và tiêu chuẩn quốc tế thì ĐCSVN có quyền tồn tại để cạnh tranh với các đảng phái chính trị khác. Hơn nữa, nếu ta mù quáng kiên quyết xóa bỏ ĐCSVN bằng 1 cuộc CM Hoa Nhài thì đất nước ta sẽ có nguy cơ bị xâm chiếm bởi TC với lý do là "bảo vệ đồng chí anh em phe CS". Không khéo thì mấy triệu dân Việt sẽ lần nữa hy sinh, máu sẽ nhuộm thắm quê cha đất tổ đấy. Đừng vì quá thù ghét CS mà tự hạn chế tầm nhìn của mình.

    Admin viết:
    Tôi cũng đồng ý với bác là phải BỎ NGAY Đảng CS. Nhưng bỏ bằng cách nào? Tác giả đang nói về chiến lược đấu tranh chính trị: Thêm bạn bớt thù. Thay vì cứ gân cổ lên "đòi bỏ đảng CS" thì hãy làm sao để các cụ lão thành thấy rằng mũi dùi dư luận không chĩa vào Đảng, mà vào các nhóm đặc quyền, các con sâu trong Đảng. Nếu nhận được sự ủng hộ của các đảng viên cấp tiến trong Đảng thì tức là ta đã thêm bạn, bớt thù rồi đó.
    Khách Diệu Anh viết:
    "Qúa khứ thì hào hùng, tương lai thì tụt hậu, thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình". Đảng nhìn xa trông rộng hay thiển cận? Tài giỏi thì giải bài toán hôm nay, chỉ bàn những cái đã qua chẳng có ích gì, cứ sau vài chục năm mới phát hiện ra sai lầm. Lúc sai lầm mà ai phát hiện, nói ra thì chụp cho người ta cái mũ "phản động" hay "các thế lực thù địch".

    Muốn tập hợp được toàn dân, muốn mọi người Việt trong và ngoài nước cùng đoàn kết xây dựng đất nước thì phải bỏ ngay Đảng CS. Đây là sách lược, nếu còn cố bám lấy Đảng thì rõ ràng là giương cao ngọn cờ lợi ích nhóm hơn cả lợi ích của đất nước và cuả dân tộc. Đã lập ra đảng phái thì rõ rằng tự nhiên hình thành sự chia cắt giữa nhóm người này với nhóm người khác, lý thuyết cũng vậy mà thực tế cũng vậy. Đảng cứ nói bọn phản động chia rẽ gia]x Đagnr với dân, nhưng Đảng không dám nói thật chính là Đgnr chia rẽ giữa Đảng với dân, có bao giờ Đảng cho người ngoài Đảng giữ chức vụ lãnh đạo ở một Bô, một Cục, một... nào đâu?

    Tôi không nghĩ như bạn Nguyễn Công Huân. Những "người bạn" suốt đời ca tụng "kụ" Hồ như THÁNH SỐNG (như quý cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, Tống Văn Công, v.v...) thực chất là không bao giờ đã, đang và sẽbạn của những người muốn xóa bỏ ĐCSVN để xây dựng một chế độ THỰC SỰ dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền. Họ chẳng qua chỉ chống một số điểm SAI của Đảng họ (thí dụ như tham nhũng, bán nước, v.v...) nhưng họ chỉ mong cải tổ, sửa sai Đảng họ để cho Đảng muôn năm trường trị, đè đầu cởi cổ nhân dân ta. Tôi thà không có bạn, chứ không bao giờ mong ước có thêm những người bạn tối ngày ca tụng "kụ" Hồ như thánh sống, ngược lại mọi SỰ THẬT về con người của ông Hồ (như độc tài, độc ác, đạo đức giả, hại dân, bán nước). Bạn của tôi phải là những người có đủ dũng cảm nhìn ra SỰ THẬT và tranh đấu cho một tường lai phi cộng sản của VN.

    Đòi hỏi để lịch sử phê phán ông Hồ Chí Minh và nên im lặng trước những TỘI LỖI của ông Hồ là không công bình và khách quan. Ông Hồ chết đã ngoài 40 năm (gần nửa thế kỷ) thì độ dài thời gian đã quá đủ để mọi người (nhất là các sử gia đích thực) nói lên những SỰ THẬT về con người của ông. Những ý kiến, phê bình đúng hay sai về ông Hồ chính là những đóng góp cho LỊCH SỬ và ta không nên ngăn cản nhân danh chiến thuật "đoàn kết để đổi thay" như tác giả Nguyễn Thành Công đã kêu gọi. Thái độ này, theo ngu ý của tôi, là không khôn ngoan vì nó tiếp tay cho sự tuyên truyền sùng bái ông Hồ, từ đó kéo dài thêm sự sống cho ĐCSVN.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với ông Nguyễn Gia Kiểng về nhận định sau đây của ông về ông Hồ:

    "Đã đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn với nhau.
    Đảng Cộng Sản Việt Nam và chế độ cộng sản Việt Nam đặt nền tảng trên ba huyền thoại : 1/ lý tưởng cộng sản; 2/ thành tích chiến đấu thắng Pháp, thắng Mỹ đem lại độc lập và thống nhất đất nước; và 3/ thần tượng Hồ Chí Minh, một nhà tư tưởng lớn, một nhà chính trị lỗi lạc, một mẫu mực về đạo đức, đồng thời cũng là một người giản dị, khắc khổ chỉ sống cho đất nước. Ngày nay lý tưởng cộng sản không những đã sụp đổ mà còn bị lố bịch hóa và lên án; các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ ngày càng bị đánh giá là không cần thiết, thậm chí có hại cho đất nước, vả lại đàng nào cũng quá xưa rồi và không liên quan gì với những người lãnh đạo hiện nay. Còn lại thần tượng Hồ Chí Minh, bùa hộ mạng cuối cùng của chế độ. Chính vì thế mà chế độ đánh bóng ông, tô điểm ông và bảo vệ ông. Bộ luật hình sự coi việc xúc phạm lãnh tụ (diễn nghĩa: đả kích Hồ Chí Minh) là một tội nặng. Và người ta đã gán ghép cho Hồ Chí Minh những đức tính mà ông không hề có. Đối với giới trí thức phản biện Hồ Chí Minh cũng là một lá bùa hộ mệnh. Đề cao ông chứng tỏ mình không phải là kẻ thù của chế độ, chỉ muốn cải tiến; phê phán những người lãnh đạo là không làm theo đúng lời dạy của Bác Hồ vừa tương đối an toàn vừa dễ lọt tai khối đảng viên cơ sở đã được nhồi sọ để tôn thờ lãnh tụ. Dần dần sự sợ hãi -sợ bị đi tù, sợ mất quyền lợi hay sợ mất lòng khối đảng viên cơ sở- được coi như một sự sáng suốt thay vì một sự nhút nhát..."

    (xem Nguyễn Gia Kiểng - Trở lại quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa?)

    Có hai thành phần gọi là "lão thành cách mạng": thành phần ở ngoài Đảng hoặc đã từ bỏ Đảng và thành phần bám lấy Đảng. Bài viết trên theo quan điểm của thành phần hai.

    Đúng, quan điểm của thành phần hai nầy còn "ăn tiền" lắm vì nó hợp với khẩu vị của nhiều người đã được Bác và Đảng dầy công dạy dỗ từ hơn 70 năm qua. Sử dụng những việc tiêu cực rõ ràng trước mắt làm nhân dân bất mãn như tham nhũng, "lợi ích nhóm", công an sắt máu, côn đồ, v.v... để chiêu dụ nhân dân theo mình chống lại những điều tiêu cực đó thì lẽ dĩ nhiên dễ thành công. Tuy nhiên, chiêu bài đó là chiêu bài mà Bác và Đảng đã sử dụng trong cái gọi là "giải phóng miền Nam". Thành phần bám lấy Đảng vẫn tin là Bác và Đảng đạo đức lắm, vĩ đại lắm, cao cả lắm nên hãy mang đất nước Việt Nam về với cái đất nước mà Bác đã xây dựng năm 1954!

    Những điều tiêu cực trên là hậu quả tất yếu của thể chế độc tài toàn trị về chính trị, kinh tế thị trường về kinh tế bất kể ai điều hành theo công thức nầy. Nếu không có cải cách chính trị theo chiều hướng tự do, dân chủ pháp trị thì công thức "kinh tế thị trường định hướng (độc tài toàn trị) XHCN" chỉ đưa đến "nhóm lợi ích" nầy thay thế "nhóm lợi ích" khác, chế độ độc tài nầy thay thế chế độ độc tài khác mà thôi.

    Khách 54321 viết:
    Khách 12345 viết:
    Nên nhớ rằng, ông Nguyễn Thành Công hiện nay "chống cộng" chứ không phải "phò cộng", nhưng ông Công vẫn tôn trọng những gì thuộc về quá khứ (mà không đạp đổ nó).

    Một thực tế cần phải biết và tôn trọng khi hô hào chống cộng:

    Cựu chiến binh QDNDVN Nguyễn Thành Công viết:
    Các vị lão thành cách mạng khi góp ý tất nhiên phải nêu cao ngọn cờ Hồ Chí Minh, trong thực tiễn vẫn còn giá trị động viên nhiều tầng lớp nhân dân. Chúng tôi cho rằng phủ nhận ý kiến của các bậc lão thành cách mạng lúc này là việc làm quá khích, chỉ gây mất đoàn kết, không mang lại lợi ích gì.

    Đấu tranh để có một nước VN thật sự tự do dân chủ chứ không phải tiếp tục chiêu bài ngu dân, lừa bịp dân, hô hào dân lật đổ một bọn cầm quyền này, đưa một bọn cầm quyền khác lên thay.

    ...

    Cơ khổ ! Làm sao mà biết chính xác ai đúng ai sai hở trời ! Phải đợi sự phán xét của lịch sử thêm vài ba trăm năm nữa hay sao? "... lật đổ một bọn cầm quyền này, đưa một bọn cầm quyền khác lên thay" , không làm thế thì ...phải làm như thế nào ? hay là ... để cho nước nhà trở nên vô chủ ư? Vấn đề nằm ở chỗ đa số dân chúng chọn lựa ai? Và vấn đề trước mắt là đòi hỏi cho được quyền chọn lựa của người dân. Không một ai có quyền thay mặt dân để phán xét phe nào "ngụy" hơn phe nào.

    Chẳng hạn, nếu cho rằng ông Hồ (ở thời điểm ông ấy đang lãnh đạo quốc gia sau chiến thắng giặc Pháp xâm lược) chủ trương cài người, cài vũ khí ở lại miền Nam VN như là hành vi của một kẻ lưu manh (mà thực ra, 99,99% người lãnh đạo quốc gia nào cũng cần làm thế để đề phòng sự tráo trở của giặc ngoại xâm) thì tội ác của người cố tình cản trở sự thống nhất đất nước cũng đã đưa người ấy xuống hàng cầm thú!

    Tranh cãi đến bao giờ đây? Ý dân là ý trời. Có cho được "ý dân" trước đã (đấu tranh giành quyền con người - nhân quyền, quyền "dân chủ") . Việc phán xét quá khứ phải "nhường" bước. Biết đâu ... sau đó, "ý dân" chọn con đường tiến lên CSCN và tôn vinh HCM như là một vị anh hùng dân tộc.... , Rất đơn giản, bởi vì, đó chính là dân chủ.

    Khách 12345 viết:
    Nên nhớ rằng, ông Nguyễn Thành Công hiện nay "chống cộng" chứ không phải "phò cộng", nhưng ông Công vẫn tôn trọng những gì thuộc về quá khứ (mà không đạp đổ nó).

    Một thực tế cần phải biết và tôn trọng khi hô hào chống cộng:

    Cựu chiến binh QDNDVN Nguyễn Thành Công viết:
    Các vị lão thành cách mạng khi góp ý tất nhiên phải nêu cao ngọn cờ Hồ Chí Minh, trong thực tiễn vẫn còn giá trị động viên nhiều tầng lớp nhân dân. Chúng tôi cho rằng phủ nhận ý kiến của các bậc lão thành cách mạng lúc này là việc làm quá khích, chỉ gây mất đoàn kết, không mang lại lợi ích gì.

    Đấu tranh để có một nước VN thật sự tự do dân chủ chứ không phải tiếp tục chiêu bài ngu dân, lừa bịp dân, hô hào dân lật đổ một bọn cầm quyền này, đưa một bọn cầm quyền khác lên thay.

    Những tác hại nghiên trọng, sâu rộng trong mọi ngõ ngách của đời sống xã hội VN do chính sách ngu dân, lừa bịp dân của cọng sản gây ra 2/3 thế kỷ nay không biết bao giờ mới gột rửa được, chưa đáng kinh tởm sao mà vẫn còn cố giữ cái thói 'mục đích biện minh cho phương tiện', tiếp tục bám lấy những đều dối trá làm chỗ dựa mà không biết rằng chính những thủ đoạn lọc lừa, gian trá này sẽ đầu độc, làm biến dạng thành quái thai ngay cả những mục tiêu được cho là tốt đẹp nhất. Trong trường hợp này, chính phương tiện tồi bại sẽ làm tha hóa, suy đồi những mục tiêu tốt đẹp ngay từ lúc khởi đầu.

    Một quá khứ đầy lọc lừa, tội ác cần phải bị vạch rõ ra để khơi thông giác ngộ, thôi thúc sám hối, tạo ra một cuộc 'cách mạng' triệt để trong hồn dân, lành mạnh hóa dân khí để có thể hướng đến một cuộc cách mạng xã hội, chính trị toàn diện, thực chất.

    Đấu tranh xây dựng một xã hội dân chủ tự do thật sự tốt đẹp không hề đơn giản như một cuộc 'cướp chính quyền' mùa thu năm nào, càng không phải bằng các thủ đoạn tuyên truyền dối trá và bạo lực súng đạn.
    Nhớ thơ ông Phan Khôi ngày trước "Tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu. Hàng đầu rồi tiến đi đâu ?" Cứ bao che tội ác, giữ thói dối trá, lừa bịp như cọng sản thì cho dù có 'tiến lên' đánh đổ được cọng sản rồi cũng sẽ chẳng 'tiến đi đâu' được !

    Đọc xong bài này của cựu chiến sĩ QĐND NTC thì hiểu được thêm vì sao đã có hàng triệu con người lăn xả hy sinh xương máu để rồi hôm nay toàn dân VN phải nhận lãnh hậu quả đau đớn, ê chề, số phận dân tộc đất nước một lần nữa lại đang trải qua một trong những thời kỳ đen tối nhất của lịch sử nước nhà.

    Tôi cũng đồng ý với bác là phải BỎ NGAY Đảng CS. Nhưng bỏ bằng cách nào? Tác giả đang nói về chiến lược đấu tranh chính trị: Thêm bạn bớt thù. Thay vì cứ gân cổ lên "đòi bỏ đảng CS" thì hãy làm sao để các cụ lão thành thấy rằng mũi dùi dư luận không chĩa vào Đảng, mà vào các nhóm đặc quyền, các con sâu trong Đảng. Nếu nhận được sự ủng hộ của các đảng viên cấp tiến trong Đảng thì tức là ta đã thêm bạn, bớt thù rồi đó.

    Khách Diệu Anh viết:
    "Qúa khứ thì hào hùng, tương lai thì tụt hậu, thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình". Đảng nhìn xa trông rộng hay thiển cận? Tài giỏi thì giải bài toán hôm nay, chỉ bàn những cái đã qua chẳng có ích gì, cứ sau vài chục năm mới phát hiện ra sai lầm. Lúc sai lầm mà ai phát hiện, nói ra thì chụp cho người ta cái mũ "phản động" hay "các thế lực thù địch".

    Muốn tập hợp được toàn dân, muốn mọi người Việt trong và ngoài nước cùng đoàn kết xây dựng đất nước thì phải bỏ ngay Đảng CS. Đây là sách lược, nếu còn cố bám lấy Đảng thì rõ ràng là giương cao ngọn cờ lợi ích nhóm hơn cả lợi ích của đất nước và cuả dân tộc. Đã lập ra đảng phái thì rõ rằng tự nhiên hình thành sự chia cắt giữa nhóm người này với nhóm người khác, lý thuyết cũng vậy mà thực tế cũng vậy. Đảng cứ nói bọn phản động chia rẽ gia]x Đagnr với dân, nhưng Đảng không dám nói thật chính là Đgnr chia rẽ giữa Đảng với dân, có bao giờ Đảng cho người ngoài Đảng giữ chức vụ lãnh đạo ở một Bô, một Cục, một... nào đâu?

    "Qúa khứ thì hào hùng, tương lai thì tụt hậu, thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình". Đảng nhìn xa trông rộng hay thiển cận? Tài giỏi thì giải bài toán hôm nay, chỉ bàn những cái đã qua chẳng có ích gì, cứ sau vài chục năm mới phát hiện ra sai lầm. Lúc sai lầm mà ai phát hiện, nói ra thì chụp cho người ta cái mũ "phản động" hay "các thế lực thù địch".

    Muốn tập hợp được toàn dân, muốn mọi người Việt trong và ngoài nước cùng đoàn kết xây dựng đất nước thì phải bỏ ngay Đảng CS. Đây là sách lược, nếu còn cố bám lấy Đảng thì rõ ràng là giương cao ngọn cờ lợi ích nhóm hơn cả lợi ích của đất nước và cuả dân tộc. Đã lập ra đảng phái thì rõ rằng tự nhiên hình thành sự chia cắt giữa nhóm người này với nhóm người khác, lý thuyết cũng vậy mà thực tế cũng vậy. Đảng cứ nói bọn phản động chia rẽ gia]x Đagnr với dân, nhưng Đảng không dám nói thật chính là Đgnr chia rẽ giữa Đảng với dân, có bao giờ Đảng cho người ngoài Đảng giữ chức vụ lãnh đạo ở một Bô, một Cục, một... nào đâu?

    So với bài viết "Trách nhiệm với non sông phần II" phiến diện, một chiều, hời hợp và thiếu thuyết phục (thiếu chứng lý) của cựu thiếu tá VNCH Đặng Văn Âu với bài viết này của Cựu chiến binh QDNDVN Nguyễn Thành Công, tôi hiểu rõ ràng hơn tại sao VNCH thua hoàn toàn về chính trị. Nên nhớ rằng, ông Nguyễn Thành Công hiện nay "chống cộng" chứ không phải "phò cộng", nhưng ông Công vẫn tôn trọng những gì thuộc về quá khứ (mà không đạp đổ nó).

    Cựu chiến binh QDNDVN Nguyễn Thành Công viết:
    Nhân dân khắp nơi trong nước đang đấu tranh với chính quyền, yêu cầu chính quyền phải tuân thủ pháp luật, tiến tới thực hiện dân chủ, công bằng để xây dựng một nước Việt Nam giầu mạnh, đủ sức tự bảo vệ trước nguy cơ xâm lược của bá quyền phương Bắc. Cuộc đấu tranh này đang thức tỉnh tất cả những người yêu nước, kể cả những đảng viên cộng sản trung kiên của đảng. Mũi nhọn cần tập trung tiến công trong giai đoạn này là các nhóm lợi ích đang lũng đoạn đảng và đất nước.

    Một thực tế cần phải biết và tôn trọng khi hô hào chống cộng:

    Cựu chiến binh QDNDVN Nguyễn Thành Công viết:
    Các vị lão thành cách mạng khi góp ý tất nhiên phải nêu cao ngọn cờ Hồ Chí Minh, trong thực tiễn vẫn còn giá trị động viên nhiều tầng lớp nhân dân. Chúng tôi cho rằng phủ nhận ý kiến của các bậc lão thành cách mạng lúc này là việc làm quá khích, chỉ gây mất đoàn kết, không mang lại lợi ích gì.