Người Buôn Gió - Cho nó làm công an

  • Bởi Admin
    05/05/2013
    2 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Tháng 12 năm 2007.

    Mình có mặt ở trước đại sứ quán Trung Quốc khá sớm, đứng ở vườn hoa bên này ngay chính diện đại sứ quán Trung Quốc. Xung quanh chả có ai, ngồi bệt xuống đất châm thuốc hút. Nhìn xa xa thấy một tay kính trắng, comple đang nói với mấy người xung quanh và chỉ tay về phía mình ngồi. Sau này quen tay ấy, mình mới biết hắn là luật sư Lê Quốc Quân, hai thằng trở thành bạn thân. Nhưng đó là câu chuyện sau này.

    Lúc đó mình ngồi hút thuốc, thì có thằng em quen ra ngồi gần hỏi.

    - Anh Hiếu ngồi đây làm gì?

    Mình nhìn ra thằng em làm cùng ở công ty quảng cáo AT chỗ An Dương năm 2002, lúc đó mình là thợ cả nó là thợ phụ. Hồi 2002 mình cũng chả quan tâm đến biển đảo gì lắm, thú thực sau này có con trai mới để ý đến xã hội chút. Lúc này mình làm phụ trách sản xuất cho một công ty quảng cáo, đại khái là giám đốc sản xuất thi công. Còn nó thì nhìn to cao, béo tốt, khỏe mạnh và sang trọng hơn hồi xưa, nhìn ra thì hai anh em đều có vẻ tiến bộ. Mình hồ hởi bảo nó.

    - Anh đi biểu tình chống Trung Quốc.

    Nó gằn giọng bảo.

    - Anh về đi, không có biểu tình đâu.

    Mình ngớ người, mình vẫn nghĩ tư duy hồi cũ mình là thợ cả, nó thợ phụ. Mà hồi đấy mình cư xử rất tốt với các thợ phụ, anh em ai cũng coi trọng và yêu quý mình. Sao thằng này giở giọng lạnh lùng thế. Mình hỏi.

    - Đi biểu tình là thể hiện tinh thần dân tộc, sao mày lại bảo anh về, thế mày ra đây làm gì?

    Nó bảo:

    - Em giờ làm an ninh.

    Ái chà! mình tròn xoe mắt, suýt chửi thề, cố nén hỏi.

    - Sao mày lại làm được an ninh.

    - À sau cái đợt làm cùng anh, bố em xin em vào cảnh sát, sau em được chuyển sang bên an ninh.

    Ôi cha mẹ ơi! Không ngờ làm an ninh dễ thế. Nói thật sau này mình chả sợ an ninh chính là vì thằng này. Tội do nó tất. Hồi trước đó mình tưởng cảnh sát, an ninh phải học hành ghê gớm lắm. Nên mình rất sợ. Đéo ngờ cái thằng thợ phụ của mình quay đi quay lại đã thành chiến sĩ an ninh. Thế thì an ninh cũng là người thôi, mình chợt bật cười nghĩ đến cảnh anh hùng Núp bắn Tây chảy máu sướng quá nhảy reo phát hiện ra thằng Tây cũng là người, cũng chảy máu, cũng biết đau. Mình nghĩ vậy mới mạnh giọng:

    - Về thế nào, giám đốc của tao cũng còn đi, đang ngồi café kia kìa.

    Đúng thật là ông giám đốc của mình cũng đi thật, mà chính hai anh em bàn nhau từ hôm trước là đi biểu tình hẳn hoi. Ông ý ngồi quán café Cột Cờ cùng mấy ông bạn, bảo mình trinh sát thấy biểu tình thì a-lô nhóm ông ấy vọt sang.

    Đang nói chuyện thì biểu tình bắt đầu, mình đứng hò hét một lúc rồi nhảy ra chụp ảnh, rồi lại nhảy vào đứng hò hét. Đó là cuộc biểu tình thực sự chống Trung Quốc đầu tiên của tháng 12/2007. Đó cũng là lần đầu tiên mình gặp chiến sĩ an ninh bằng xương thịt và nói chuyện trực tiếp, duyên nhất lại là đồng nghiệp cũ ở một nghề khác.

    Ở gần nhà mình có hàng bánh cuốn Thanh Trì bán bằng thúng và mẹt. Hồi bé những năm 80 mình đi học hay ăn ở đây, bà bán bánh cuốn hình như thích vía mình, lúc nào bán cũng rẻ. Có lần mình ăn cái xôi, bà lại kéo lại cho đĩa bánh cuốn với lý do mày ăn cô đắt hàng, mày cứ ra mở hàng cô không lấy tiền. Đến năm 2010 tức thì cô bán bánh cuốn đã trở thành bà cụ già. Con gái của cô bán hàng thay mẹ, chị cũng trạc tuổi mẹ lúc những năm 80. Thỉnh thoảng ra ăn bánh cuốn thấy thằng con trai cô tóc dài, vệt xanh vệt đỏ làm mình ngứa mắt hỏi mẹ nó.

    - Ở Thanh Trì giờ thanh niên diện nhỉ, em nhớ ngày xưa mẹ chị tức bà thằng này ngồi bán hàng, chít khăn mỏ quạ, nhai trầu, áo cánh, quần sa tanh Nam Định. Rét bà mặc cái áo len mầu bã trầu cài khuya, áo len dáng cũng như áo cánh, cũng túi hai bên. Giờ nhìn thằng này ăn mặc vậy mà nhớ bà quá.

    Mẹ nó nói với mình, nhưng nhìn nó như mắng nó.

    - Đấy chú xem, lớn tộc ngộc chả học hành, chả làm gì, suốt ngày lêu lổng tóc tai như thằng bụi đời, bảo không nổi nó nữa.

    Thằng thanh niên phì phèo thuốc nói:

    - Đời bây giờ đứa nào chả thế, mẹ và chú lạc hậu rồi, bọn nó còn cạo trọc hai bên rồi để mào gà cơ, thế này đã ăn thua gì.

    Bẵng đi hai năm, giữa năm 2012 mình ăn bánh cuốn, chợt nhớ thằng con chị bán hàng bèn hỏi thăm nó thế nào. Mẹ nó bảo:

    - Tôi cho nó quách vào công an rồi chú ạ, mất 200 triệu. Có đợt người ta lấy lính nghĩa vụ cảnh sát, có hứa nếu bỏ 200 thì nó sẽ được vào ngành luôn. Tôi tống quách nó vào đó cho rảnh, mình đỡ phải trông.

    Hai ông già đang ăn bánh cuốn sững người thốt:

    - Thế cứ không dạy được là cho vào công an à.

    Chị bán hàng:

    - Thì vào đó người ta dạy nó!

    Mình lúc đó ăn xong, đứng dậy đi, nghĩ thế nào quay sang nói với hai ông già:

    - Chắc người ta phải dạy nó lấy lại 200 triệu chứ các ông nhỉ?

    Đến nay đọc báo thấy liên tiếp chết người trong đồn công an, rồi clip công an đánh người liên tục, thóa mạ người dân... thấy đời nó cũng có nhân quả hết. Xem cái clip này không biết cái bà bị đẩy ngã có phải chị bán bánh cuốn không, nhìn giống lắm. Nhưng may quá nhìn kỹ thì không phải.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cảnh sát giao thông đứng đường bây giờ trẻ măng nhưng ranh ma, mưu mẹo, trắng trợn thì ra phết.

    Một số trong đám này cũng có thể là con nhà có giáo dục, có học hành. Nếu không rơi vào cái ngành đầy tai tiếng này thì rất nhiều trong số đó liệu có sa đọa như vậy không?

    Cái gì biến những thanh niên tử tế, có thể có ích cho đất nước trở thành những kẻ lưu manh láu cá, tàn phá đạo đức xã hội sau một thời gian hành nghề rất ngắn?

    Ai cũng biết, một CSGT khi muốn ra đứng đường là phải chấp nhận "khoán doanh thu". Đứng trạm nhàn thân, kiếm nhiều thì khoán cao. Xách mô tô chạy quanh khoán nhẹ hơn. Không có tiền thì đi coi xe tang vật.

    Chính sách của đảng, chính quyền, bản chất của công an XHCN?

    Cám ơn lão gió nghe.
    Chuyện cái ngành CA bây giờ nó kinh tởm như vậy đấy !
    Trong xóm tôi có 15 đứa thanh niên lêu lổng, chưa đứa nào học hết cấp 2, những năm 1995 trở về trước, trong xóm mất trộm gì ? thì 90% người thì thầm là thằng A, thằng B. . . hay đánh lộn đánh lạo, đều có chúng nó tham gia.
    Thực ra tôi chẳng mấy khi quan tâm tới lối xóm, biết thành tích của chúng nó, chẳng qua là những cuộc họp tổ dân phố và qua mấy ông/bà hưu trí mách cho biết thôi, bề nổi của tụy nó, là hầu như đứa nào cũng ma cô - lưu manh có cỡ cả, ấy vậy mà giờ chúng nó đều đang nghênh ngang trong CA (an ninh, cảnh sát)nhiều đứa mang quân hàm trung tá, có mấy đứa đã làm đến truởng CAP, phó CAP, trưởng đội/phó đội ..v.v.v... Trong họ tôi có mấy người anh/ em làm CA, tất cả đều chưa học hết trung học cơ sở, bọn họ đều có chức tước và mang quân hàm trung tá, năm ngoái về quê, gặp đủ các anh/em, người thì mang quân hàm cảnh, người mang sắc phục an ninh, trung tá, thượng tá, tôi hỏi các anh/em học đại học ở truờng nào, mấy anh em mặt biến sắc rồi cười xòa, bảo tụi này học ở quán bar, khi chén chú chén anh, vài ly xưng xưng rồi, đứa em thật thà nói, tụi em học đaị học tại chức, nhưng chủ yếu là đóng tiền để mua điểm thôi anh ạ, và đến khi thi tốt nghiệp thì phải chạy ! không đủ tiền thì không có bằng !
    Quá là chính xác sự thú nhận của thằng em, khi ta tiếp xúc với các sĩ quan CA, trong bọn họ, hầu như là văn hóa chưa qua lớp 4/12, gọi là đọc chưa thông (đọc ê a, ê ơ) viết chưa thạo, chủ yếu là biết ký tên và biết đếm tiền + với việc cung nạp đúng chỗ !