Nguyễn Gia Kiểng - Trở lại quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa?

  • Bởi Admin
    04/05/2013
    17 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    “... Chế độ toàn trị sẽ cáo chung và sắp cáo chung. Việt Nam sẽ là một nước dân chủ đa nguyên với quốc hiệu Cộng Hòa Việt Nam. Không thể khác...”

    Nhiều nguồn tin cho thấy là đang có dự định bỏ tên nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam để trở lại với quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Ủy Ban Sửa Đổi Hiến Pháp cũng đã ghi nhận đề nghị này như một trong những vấn đề để biểu quyết với nhận xét thuận lợi. Nếu đúng như thế thì chỉ là thay thế một sai lầm bằng một sai lầm lớn hơn.

    Bỏ quốc hiệu CHXHCNVN là việc phải làm bởi vì nó loại trừ những người không tán thành chủ nghĩa xã hội, nghĩa là gần như tất cả mọi người Việt Nam hiện nay. Nó là một thách đố xấc xược đối với dân tộc Việt Nam. Hơn nữa chủ nghĩa xã hội, hay chủ nghĩa Mác – Lênin, đã bị thế giới vất bỏ như một chủ nghĩa tội ác. Trên thế giới hiện nay Việt Nam là nước duy nhất còn tự xưng là "cộng hòa xã hội chủ nghĩa" (1).

    Tuy vậy, trở lại với quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một chọn lựa khó tưởng tượng.

    Cụm từ "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" trước hết là một sai phạm về ngữ pháp ở thời điểm 1945 khi ảnh hưởng của tiếng Trung Quốc trên tiếng Việt còn quá nặng. Ngày nay cách viết tiếng Việt như vậy là sai, cũng sai như nếu viết "Đức Dân Chủ Cộng Hòa" thay vì Cộng Hòa Dân Chủ Đức hay "Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Hòa" thay vì Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều mà chính Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng đã nhận ra từ lâu rồi. Cụm từ sai ngữ pháp này là do ông Hồ Chí Minh ở nước ngoài quá lâu nên không còn nắm vững tiếng Việt, cũng như như hai tiếng "đả đảo", có nghĩa là "đánh đổ", chưa từng có trong ngôn ngữ Việt Nam mà ông du nhập từ Trung Quốc cùng một lúc. Duy trì một sai lầm ngữ pháp ngay trong quốc hiệu không khác quệt một vết nhọ trên mặt.

    Hơn nữa những thuật ngữ "dân chủ cộng hòa", "cộng hòa dân chủ", "cộng hòa nhân dân" cũng có nghĩa chính trị rõ rệt của chúng. Đó là những thuật ngữ đồng nghĩa được Liên Xô chế tạo ra dưới thời Stalin để chỉ các chế độ cộng sản hoặc thân cộng, để chống lại cái mà họ gọi là "dân chủ tư bản", nghĩa là dân chủ như cả thế giới chấp nhận hiện nay và chúng ta cũng đang muốn tiến tới. Dùng quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là phủ nhận dân chủ ngay trong tên nước. Về nghĩa chính trị "dân chủ cộng hòa" và "xã hội chủ nghĩa" chỉ là một. Điều này cả thế giới biết. Sự kiện một số trí thức dân chủ, điển hình là nhóm Kiến Nghị 72, đề nghị trở lại quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một điều rất đáng tiếc.

    Nghiêm trọng hơn, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là quốc hiệu của một chế độ hung bạo đã phạm nhiều tội ác lớn.

    Ngay sau Cách Mạng Tháng 8, nó đã tàn sát thẳng tay hàng trăm nghìn người yêu nước trong các đảng phái không cộng sản, gây đổ vỡ lớn trong dân tộc và khiến cuộc đấu tranh giành độc lập trở thành nhiều lần khó khăn và đẫm máu hơn vì bị đồng hóa với cuộc đấu tranh áp đặt chủ nghĩa Mác-Lênin. Rất nhiều người tham gia mặt trận Việt Minh đã phải quay lưng lại với nó vì tính mạng của họ bị đe dọa và chủ nghĩa đã được đặt lên trên lợi ích dân tộc. Những năm đầu của giai đoạn kháng chiến 1945 – 1954 đã là những năm kinh hoàng. Khẩu hiệu lúc đó "giết nhầm còn hơn tha nhầm". Người ta có thể bị giết vì bị tình nghi là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng hay Đại Việt và người ta cũng có thể bị giết chỉ vì trong người có cái gương nhỏ để chải đầu hay có miếng vải mầu xanh hay mầu đỏ vì bị kết tội là làm dấu hiệu cho máy bay hay mang cờ Pháp. Không có mục tiêu nào dù cao cả đến đâu có thể biện hộ cho những tội ác này, huống chi đây là cuộc chiến tranh đáng lẽ không có, hay dù có cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn nhiều, nếu chủ nghĩa Mác – Lênin không được đặt cao hơn tổ quốc. Ngày nay nhiều vị cách mạng lão thành biện luận rằng họ đã chỉ đi theo kháng chiến vì độc lập dân tộc. Họ có thể thành thực nhưng đó không phải là lập trường của những người lãnh đạo cộng sản, nghĩa là những người quyết định tất cả.

    Ngay sau Hiệp Định Genève là cuộc tàn sát những người bị coi là thuộc thành phần địa chủ trong đợt Cải Cách Ruộng Đất. Họ bị giết không phải vì đã làm gì bị coi là có tội mà chỉ vì bị xếp loại là thuộc thành phần địa chủ. Ai có thể quên được câu "thơ" Tố Hữu "giết, giết nữa, bàn tay không chút nghỉ"? Theo cuốn "Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam" do Viện Kinh Tế Việt Nam xuất bản năm 2009 con số nạn nhân bị thảm sát được ghi nhận là 172.008 người. Một con số kinh khủng. Theo định nghĩa của công pháp quốc tế đây là một tội ác lớn đối với loài người.

    Rồi đến chiến dịch đàn áp trí thức văn nghệ sĩ, điển hình là vụ Nhân Văn – Giai Phẩm, để dập tắt mọi tư duy độc lập, kiểm soát đến cả miếng ăn manh áo để thực hiện theo nghĩa đen và tuyệt đối chế độ toàn trị. Đặng Phúc Lai (1934 – 2003) là một nhà nghiên cứu toán và triết. Ông vừa 20 tuổi năm 1954 khi đất nước bị chia cắt. Ông chọn ở lại miền Bắc thay vì theo gia đình vào Nam vì cảm tình với Việt Minh và lãnh tụ Hồ Chí Minh. Khi sang Paris để trị bệnh ung thư năm 2002 ông kể là đã bị giam giữ suốt 13 năm chỉ vì bị tình nghi là chống Đảng. Nhà văn Trần Hoài Dương (1943 – 2011) mà tôi gặp tại London kể lại cho tôi nghe chuyện anh tới thăm nhà thơ Trần Dần. Trần Dần đang ngồi uống "nước trà không có trà", nghĩa là nước sôi rót vào bình trà dù không có trà để cố tưởng tượng hương vị trà, thì bà vợ đi buôn chợ trời về báo tin mất mấy đôi dép. Hôm đó là ngày 01-9. Trần Dần hỏi vợ đã treo cờ trước cửa nhà chưa vì ngày mai là lễ quốc khánh. Khi vợ trả lời là chưa treo thì ông la lên: "Treo ngay đi! Nhà ai quên thì còn được chứ nhà mình mà quên treo cờ thì khổ lắm". Người ta cũng chưa quên câu nói của Nguyễn Tuân: "Tao mà còn sống được là nhờ biết sợ". Và hai câu thơ nổi tiếng trong giới trí thức văn nghệ sĩ: " bắt phanh trần phải phanh trần, cho may ô mới được phần may ô". Người ta cùng khổ và uất ức nhưng vẫn phải nói dối là rất sung sướng, rất hân hoan, rất phấn khởi hồ hởi. Ai còn muốn sống lại giai đoạn này?

    Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một chế độ khủng bố. Khủng bố để áp đặt cuộc nội chiến Nam - Bắc 1960 – 1975 kéo dài 15 năm làm đất nước tan hoang và sáu triệu người chết và tàn phế. Một trong những cái giá phải trả để theo đuổi cuộc chiến thảm khốc này là phải tôn sùng "anh cả Liên Xô và anh hai Trung Quốc". Đó là chế độ đã ký công hàm 14/9/1958 nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa và Trường Sa và đã im lặng khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Đó cũng là chế độ sau tháng 4-1975 đã ngạo nghễ thi hành chính sách cướp bóc trắng trợn, hạ nhục và bỏ tù tập thể đối với miền Nam, cùng với vô số biện pháp phân biệt đối xử khác, làm tan vỡ tình nghĩa dân tộc. Cũng chính nó, do một sự mê muội khó tưởng tượng, đã chọn tự hóa thân thành CHXHCNVN để rập khuôn theo Liên Xô vào lúc mà đế quốc này sắp sụp đổ. Sự xấc xược tàn bạo đã đi tay trong tay với sự mù quáng.

    Người ta còn có thể nhắc lại nhiều điều khác, như chính sách hợp tác xã dẫn cả miền Bắc tới sự đói khổ cùng cực.

    Có mọi lý do để quên đi chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa. Trở lại với quốc hiệu VNDCCH là trở lại với quốc hiệu của một trong hai phe nội chiến, với những tội ác và những sai lầm kinh khủng, và ngoáy dao vào những vết thương vẫn còn rướm máu trong lòng dân tộc. Thật khó tưởng tượng có thể còn có những người đề nghị như vậy. Không những thế nó còn là chọn lựa bất lợi cho mọi người. Đối với đảng cộng sản đó là sự thú nhận rằng giai đoạn 37 năm của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã là một sự lầm lạc, nhưng nó cũng không có giá trị của một sự sửa sai mà chỉ là sự trở lại với một chọn lựa còn độc hại hơn và chứng tỏ đảng cộng sản hoàn toàn không hối hận. Đối với nhân dân Việt Nam nó nhắc nhở một giai đoạn của đói khổ, giết chóc, thù hận, dối trá và độc ác. Xét cho cùng giai đoạn Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không tệ hại bằng giai đoạn Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa

    Nhưng thực tế là đã có nhiều người đưa ra đề nghị này trong đó có cả những trí thức muốn đổi mới. Và họ đều có cùng một lập luận. Các trí thức đưa ra đề nghị này cũng như Ủy Ban Sửa Đổi Hiến Pháp đều viện dẫn lý do Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là chế độ do chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập. Hình như sự kiện "do chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập" tự nó đủ để bảo đảm sự đúng đắn của đề nghị. Trên nhiều vấn đề khác cũng thế, người ta viện dẫn "chủ tịch Hồ Chí Minh" như là một bảo đảm cho lập luận của mình.

    Đã đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn với nhau.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam và chế độ cộng sản Việt Nam đặt nền tảng trên ba huyền thoại : 1/ lý tưởng cộng sản; 2/ thành tích chiến đấu thắng Pháp, thắng Mỹ đem lại độc lập và thống nhất đất nước; và 3/ thần tượng Hồ Chí Minh, một nhà tư tưởng lớn, một nhà chính trị lỗi lạc, một mẫu mực về đạo đức, đồng thời cũng là một người giản dị, khắc khổ chỉ sống cho đất nước. Ngày nay lý tưởng cộng sản không những đã sụp đổ mà còn bị lố bịch hóa và lên án; các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ ngày càng bị đánh giá là không cần thiết, thậm chí có hại cho đất nước, vả lại đàng nào cũng quá xưa rồi và không liên quan gì với những người lãnh đạo hiện nay. Còn lại thần tượng Hồ Chí Minh, bùa hộ mạng cuối cùng của chế độ. Chính vì thế mà chế độ đánh bóng ông, tô điểm ông và bảo vệ ông. Bộ luật hình sự coi việc xúc phạm lãnh tụ (diễn nghĩa: đả kích Hồ Chí Minh) là một tội nặng. Và người ta đã gán ghép cho Hồ Chí Minh những đức tính mà ông không hề có. Đối với giới trí thức phản biện Hồ Chí Minh cũng là một lá bùa hộ mệnh. Đề cao ông chứng tỏ mình không phải là kẻ thù của chế độ, chỉ muốn cải tiến; phê phán những người lãnh đạo là không làm theo đúng lời dạy của Bác Hồ vừa tương đối an toàn vừa dễ lọt tai khối đảng viên cơ sở đã được nhồi sọ để tôn thờ lãnh tụ. Dần dần sự sợ hãi -sợ bị đi tù, sợ mất quyền lợi hay sợ mất lòng khối đảng viên cơ sở- được coi như một sự sáng suốt thay vì một sự nhút nhát. Một người bạn trong nước nói với tôi một cách tự nhiên: "Nói gì thì nói nhưng không nên đụng tới ông Hồ Chí Minh". Tại sao không? Thóa mạ và bôi nhọ một người đã chết thì dứt khoát là không nên rồi nhưng sự thực thì vẫn có thể nói và không những thế còn có bổn phận phải nói ra để tránh cho quần chúng khỏi là nạn nhân của những xuyên tạc bịp bợm.

    Huyền thoại Hồ Chí Minh chỉ là một sự dàn dựng dối trá. Ông chỉ học tới lớp 7 rồi bỏ học sinh sống bằng những nghề lặt vặt như phụ bếp và tô ảnh. Không có bằng chứng nào là ông đã cố gắng tự học. Ông tuyệt đối không có kiến thức nào về khoa học, kỹ thuật, luật pháp, kinh tế, tài chính v.v. nói chung là những kiến thức tối cần thiết cho một người lãnh đạo. Và ngay cả về nông nghiệp. Trong cuốn sách "Mấy kinh nghiệm Trung Quốc cần phải học" mà ông viết dưới bút hiệu Trần Lực (nhà xuất bản Sự Thật, 1958, tr. 41), ông tin và kêu gọi mọi người tin là một mẫu ruộng tại Trung Quốc có thể đạt được năng suất 333 (ba trăm ba mươi ba) tấn lúa mỗi năm. Ông cũng không phải là người có đạo đức. Ông bỏ rơi bà vợ Trung Quốc Tăng Tuyết Minh, ra lệnh giết hoặc chấp nhận để người ta giết cô Nông Thị Xuân, người phụ nữ trẻ đã có con với ông và bỏ rơi luôn đứa con để giữ hình ảnh giả dối của một người cha già dân tộc giản dị khắc khổ chỉ biết sống cho đất nước. Ông đã để mặc cho bà Nguyễn Thị Năm bị giết oan về tội "địa chủ gian ác" mặc dù biết rõ bà Năm không những vô tội mà còn có công với Việt Minh.

    Và ông phải chịu trách nhiệm chính về hai tội ác lớn nhất tại nước ta trong thế kỷ 20: tội tàn sát những người yêu nước không cộng sản sau Cách Mạng Tháng 8 và tội tàn sát địa chủ trong đợt Cải Cách Ruộng Đất 1955. Không gì có thể biện hộ cho ông vì lúc đó ông thực sự cầm quyền và hơn nữa có toàn quyền.

    Thành tích quan trọng nhất không ai chối cãi của Hồ Chí Minh là đã du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam nhưng đây chỉ là một tai họa cho nước ta và tố giác sự thiếu văn hóa và tầm nhìn của Hồ Chí Minh vì lúc đó chủ nghĩa Marx đã bị bác bỏ trên chính quê hương của Marx từ 70 năm rồi (2).

    Tất cả các trí thức trong nước mà tôi có dịp tiếp xúc đều biết khá rõ về Hồ Chí Minh và chẳng ai thực sự kính trọng ông. Trong chuyện trò riêng tư họ đều đánh giá ông là một người thiếu cả văn hoá và tầm nhìn lẫn đạo đức và tình cảm. Tất cả đều cho rằng về kiến thức cũng như đạo đức Hồ Chí Minh rất dưới mức trung bình. Tuy vậy trong những gì viết và nói công khai họ vẫn tỏ ra tôn kính ông. Nhiều người còn cho đó là một chiến lược khôn ngoan để đấu tranh cho dân chủ. Tôi chưa bao giờ tán thành quan điểm này. Đó chỉ là nói dối với chính mình đồng thời đóng góp lừa dối người khác và sự nói dối nào cũng đáng xấu hổ. Khối đảng viên cơ sở bị tuyên truyền nhồi sọ về thần tượng Hồ Chí Minh cần được soi sáng thay vì được củng cố trong niềm tin sai. Thảm kịch của đất nước, hàng trăm ngàn nạn nhân vô tội bị sát hại và hàng triệu nạn nhân của cuộc nội chiến buộc ta phải nói lên sự thực. Im lặng đã là có tội, hùa theo sự dối trá càng có tội hơn. Tôi không thích nói về Hồ Chí Minh vì đó là công việc của các sử gia, vả lại những sự thực về ông đã được nhiều người phơi bày. Ông đã thuộc về quá khứ và nên được để yên trong quá khứ. Tôi miễn cưỡng nói về ông vì lần này huyền thoại Hồ Chí Minh đang được sử dụng để vận động cho một đề nghị quốc hiệu mà nếu được chấp nhận sẽ là một bước lùi cho tiến trình dân chủ hóa và sẽ chia rẽ dân tộc một cách trầm trọng vào giữa lúc chúng ta đang cần hòa giải dân tộc để cùng hướng về một tương lai chung. Bình sinh ông Hồ Chí Minh đã gây nhiều đổ vỡ, không nên để ký ức ngụy tạo của ông lôi kéo đất nước vào bế tắc một lần nữa. Nhiều trí thức cũng cần nghĩ lại để đừng rơi vào cái bẫy của chính mình. Họ muốn sử dụng biểu tượng Hồ Chí Minh như một vũ khí giai đoạn để thay đổi chế độ nhưng vô tình họ cũng đóng góp củng cố chế độ vì huyền thoại Hồ Chí Minh chính là chỗ dựa còn lại của chế độ.

    Trong một cái nhìn sáng suốt về tương lai Cộng Hòa Việt Nam là quốc hiệu đúng nhất. Cộng hòa theo từ nguyên Hy Lạp res publicae của nó có nghĩa là "của toàn dân". Các nước có ảnh hưởng Hán văn dịch ra là "dân quốc" hoặc "cộng hòa". Bên hữu thích dân quốc và bên tả thích cộng hòa; hai danh từ này có cùng một nghĩa. Đài Loan là Trung Hoa Dân Quốc và Nam Cao Ly là Đại Hàn Dân Quốc trong khi Hoa Lục, Bắc Cao Ly và Việt Nam tự xưng là những nước cộng hòa. Trường hợp miền Nam Việt Nam trước đây, với quốc hiệu Việt Nam Cộng Hòa (cũng sai ngữ pháp như Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa), là một ngoại lệ. Ngày nay danh từ "cộng hòa" đã trở thành thông dụng.

    Quốc hiệu Cộng Hòa Việt Nam không chuyên chở một thiên kiến chính trị hay ý thức hệ nào mà chỉ có nghĩa là đất nước của mọi người Việt Nam, không loại trừ một ai. Đất nước là tài sản chung, trách nhiệm chung và tương lai chung. Cộng Hòa Việt Nam là quốc hiệu của hòa giải dân tộc, xác nhận chỗ đứng và tiếng nói ngang nhau cho mọi người Việt Nam. Đó chắc chắn sẽ là quốc hiệu của Việt Nam trong tương lai ngay cả nếu đảng cộng sản từ chối trong lúc này. Chế độ toàn trị sẽ cáo chung và sắp cáo chung. Việt Nam sẽ là một nước dân chủ đa nguyên với quốc hiệu Cộng Hòa Việt Nam. Không thể khác.

    Nếu sáng suốt thì chính Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng nên chọn quốc hiệu này ngay từ bây giờ. Họ sẽ tiết kiệm thời giờ cho một chính quyền dân chủ sau này, đồng thời để lại một di sản được gìn giữ và trân trọng, thay vì chỉ được nhớ đến cùng với những sai lầm và tội ác.

    Nguyễn Gia Kiểng
    (05/2013)

    (1) Còn một nước có quốc hiệu gần như thế: Cộng Hoà Dân Chủ và Xã Hội Chủ Nghĩa Sri Lanka. Nhưng đây là một nước nhỏ và bị coi như một "đất nước không thành" (failed state) vì tụt hậu, nghèo đói và nội chiến.

    (2) Tại đại hội Gotha, tháng 5-1875, phong trào xã hội Đức (do sự thống nhất của Tổng Hội Công Nhân và Đảng Lao Động Dân Chủ Xã Hội), xương sống của phong trào cộng sản Châu Âu lúc đó, đã bác bỏ chủ nghĩa Marx và chọn đường lối cải tổ ôn hòa. Marx và Engels đã trả đũa bằng cách viết cuốn Phản bác cương lĩnh Gotha, nhưng cuốn sách này không được hoan nghênh vì những lý luận và dự đoán của Marx đã bị thực tế chứng minh là sai.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    THIEN MA viết:
    Tôi đã lớn lên dưới thời VNDCCH, nên kể cho các bác là được đi học không tốn tiền học phí, bênh viện không tốn phí.
    Tất cả ruộng vườn, trâu bò cày phải đưa vào HTX, bò được tổ trưởng xếp hạng A B C. Đội trưởng sẽ phân công ngày mai xã viên nào đi cày với bò nhà nào, phân bò được từng nhà mang đến cân ký rồi cho chung vào một đống, tất cả đều được chấm công điểm. Khi đi làm ruộng sẽ có người phân cho bạn làm gì, ai đi bón phân thì nhận phân KG mang ra ruộng, thu hoạch xong đưa về sân HTX rồi căn cứ theo công điểm mà chia. Nhà tôi có 4 người thì mỗi vụ được chia 60 Kg thóc và 200 Kg khoai lang ăn trong 6 tháng. Theo tôi chỉ nên goị tên nước là VIỆT NAM là tốt nhất

    Ngoại trừ một số rất ít nước trên thế giới (như Nhật Bản chẳng hạn) đã đặt quốc hiệu cho nước họ với cái tên của nước mà không kèm theo chế độ chính trị, tuyệt đại đa số các nước hiện này lúc nào cũng lấy Quốc hiệu khởi đầu bằng tên thể chế (như Cộng Hòa, Vương quốc, Liên bang, v.v...). Thí dụ như Cộng Hòa Pháp, Vương quốc Anh v.v... Cho nên, trừ khi ta theo gương NHẬT BẢN, để đặt quốc hiệu VIỆT NAM cho nước ta, cách chọn lựa quốc hiệu thông thường và tương tự với nhiều nước trên thế giới, nhất là các nước trong khôi ASEAN (mà VN là một thành viên), như Cộng hòa INDONESIA, Cộng hòa PHILIPIN, Cộng Hòa SINGAPORE v.v..., thì tên Cộng Hòa Việt Nam, theo ngu ý của tôi, là TỐT NHẤT.

    THIEN MA viết:
    Tôi đã lớn lên dưới thời VNDCCH, nên kể cho các bác là được đi học không tốn tiền học phí, bênh viện không tốn phí.
    Tất cả ruộng vườn, trâu bò cày phải đưa vào HTX, bò được tổ trưởng xếp hạng A B C. Đội trưởng sẽ phân công ngày mai xã viên nào đi cày với bò nhà nào, phân bò được từng nhà mang đến cân ký rồi cho chung vào một đống, tất cả đều được chấm công điểm. Khi đi làm ruộng sẽ có người phân cho bạn làm gì, ai đi bón phân thì nhận phân KG mang ra ruộng, thu hoạch xong đưa về sân HTX rồi căn cứ theo công điểm mà chia. Nhà tôi có 4 người thì mỗi vụ được chia 60 Kg thóc và 200 Kg khoai lang ăn trong 6 tháng. Theo tôi chỉ nên goị tên nước là VIỆT NAM là tốt nhất

    Ngoại trừ một số rất ít nước trên thế giới (như Nhật Bản chẳng hạn) đã đặt quốc hiệu cho nước họ với cái tên của nước mà không kèm theo chế độ chính trị, tuyệt đại đa số các nước hiện này lúc nào cũng lấy Quốc hiệu khởi đầu bằng tên thể chế (như Cộng Hòa, Vương quốc, Liên bang, v.v...). Thí dụ như Cộng Hòa Pháp, Vương quốc Anh v.v... Cho nên, trừ khi ta theo gương NHẬT BẢN, để đặt quốc hiệu VIỆT NAM cho nước ta, cách chọn lựa quốc hiệu thông thường và tương tự với nhiều nước trên thế giới, nhất là các nước trong khôi ASEAN (mà VN là một thành viên), như Cộng hòa INDONESIA, Cộng hòa PHILIPIN, Cộng Hòa SINGAPORE v.v..., thì tên Cộng Hòa Việt Nam, theo ngu ý của tôi, là TỐT NHẤT.

    PVĐ viết:
    Khách Qua Đường viết:
    Sau đây là bài của Tiến sĩ Dương Danh Huy mà tôi đã đề cập đến trong phản hồi trước:

    Không nên đổi quốc hiệu thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hay Cộng Hòa Dân Chủ Việt Nam (Dương Danh Huy)

    Quay lại tên nước thì dân thích tên gì thì cứ lấy tên như vậy, kể cả đa số thích lấy tên Việt Nam dân chủ pháp quyền cũng ok. Khi dân đã hiểu những chữ, từ có ý nghĩa cho tên nước thì cũng phải chiều . Y' dân là ý trời mà.

    Muốn biết dân thích tên gì thì phải có một Ủy Ban đặc trách về chọn Quốc hiệu. Ủy ban này nghiên cứu và đề ra một số tên nước (như Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa Dân chủ Việt Nam, Cộng hòa Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa, Dân chủ Việt Nam, Dân Quốc Việt Nam, Cộng Hòa Đại Việt, Quốc gia Việt Nam, v.v...) và mỗi quốc hiệu phải có bảng phân tích lý do tại sao nên THEO và tại sao KHÔNG NÊN theo quốc hiệu này. Thí dụ tên VNDCCH nên theo vì do "kụ" Hồ đặt ra, vì là v.v..., không nên theo vì sẽ kẹt với TQ trong vụ Công hàm bán nước 14/9/1958 của Phạm Văn Đồng v.v...; tên Cộng Hòa Việt Nam nên theo vì những điểm ông Nguyễn Gia Kiểng nêu trên đây và v.v..., không nên theo vì trùng tên với nước Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam v.v... Sau đó chọn lọc vài tên quan trọng sau khi được toàn dân tham khảo và thảo luận rộng rãi và ưng ý (nhiều nhất là 3 tên, ít nhất phải 2 tên) và phải tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý hoàn toàn tự do, công bằng và công khai, để toàn dân CHỌN LỰA tên nước MỚI thay cho tên nước CHXHCNVN hiện nay. Quốc hiệu nào được đa số người dân chọn lựa thì lấy đó làm Quốc hiệu mới của nước VN. Trên bảng tên của mỗi quốc hiệu (sẽ chọn hay không) cũng ghi RÕ các lý do THEO (nên chọn) và CHỐNG (không nên chọn) để người dân khi đi bỏ phiếu hiểu THỰC RÕ trước khi CHỌN tên mình thấy là tốt nhất.

    Phương cách này vẫn thường được áp dụng tại các nước dân chủ, tiên tiến (như Mỹ, Pháp, Anh, Úc, Canada, v.v...) khi gặp những vấn đề quan trọng tương tự như vấn đề quốc hiệu. Chỉ qua một cuộc trưng cầu dân ý tự do, công bằng và minh bạch như trên, ta mới biết RÕ là đa số dân VN thích Quốc hiệu nào cho nước ta, chứ nếu chỉ do ĐCSVN hoặc Nhà nước CHXHCNVN (qua cái gọi là Quốc hội nước CHXHCNVN) chọn lựa, e rằng sẽ không được nhân dân VN ủng hộ vì nó có tính ép buộc và chỉ chọn theo ý riêng của đảng CSVN.

    Cộng sản VN cho tiết lộ quốc hội VN có ý định đổi tên nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trở lại với tên cũ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là quả bóng thăm dò dư luận trước khi thực hiện âm mưu chính thức chuyển nhượng chủ quyền trên Hoàng Sa và Hoàng Sa cho Trung quốc. CSVN có thể đang từng bước thực hiện kiện đầu hàng theo yêu sách của Trung quốc tại Hội Nghị Thành Đô năm 1990 được ký kết bởi cả hai phía Trung Quốc và Bộ Chính trị CSVN. Thành phần tham dự phía TQ có Giang Trạch Dân, Lý Bằng dưới sự cố vấn chỉ đạo của Đặng Tiểu Bình và phía VN quan trọng nhất, theo yêu cầu của TQ, phải có mặt của cố vấn Phạm Văn Đồng (người đã ký công hàm nhìn nhận chủ quyền của TQ trên Trường Sa và Hoàng Sa năm 1958 dù lúc đó đã gần đất xa trời, và đã hết tỉnh táo)và các ông Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười. CSVN đã bị Trung Quốc buộc phải trở về với cái tên Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa để chịu trách nhiệm đã bán lãnh thổ của nước Việt Nam cho Trung Quốc đổi lại viện trợ để xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa.

    Ông Nguyễn Gia Kiểng qua bài viết rất thuyết phục đã giúp thông tin cảnh giác mọi người về âm mưu thâm độc của CSVN và qua đề nghị tên Cộng Hòa Việt Nam để tránh mọi hệ lụy của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

    Mọi người VN phải dứt khoát không chấp nhận cho Quốc hội VN trở lại tên cũ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Tên là Đại Ngưu, Đại Bác, Đại Phú Trọng gì cũng được miễn không phải là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Nếu CSVN phủ nhận không phải vì lý do đầu hàng TQ mà vì đã sáng mắt sáng lòng ra tính từ Xã hội Chủ nghĩa đang làm trò cười cho thiên hạ trên thế giới và muốn đổi tên nước thì cũng phải tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý để lấy quyết định của toàn dân. Qua cuộc trưng cầu dân ý người dân VN sẽ phủ nhận công hàm của Phạm Văn Đồng và cho đất nước một sinh khí mới.

    Tôi tán thành ý kiến của một vị đề nghị đổi tên nước thành Việt Nam Cộng Hòa để phủ nhận hoàn toàn giá trị cái công hàm bán nhà hàng xóm của CSVN năm 1958. Nhưng ai cũng biết tên Việt Nam Cộng Hòa quá nhạy cảm với CSVN, vậy tên 'Cộng Hòa Việt Nam' như ông Nguyễn Gia Kiểng đề nghị là lựa chọn hợp lý nhất sau khi đã loại bỏ tên Đại Ngưu, Đại Bác hoặc Đại Phú Trọng do tôi thử đề nghị.

    Khách Qua Đường viết:
    Sau đây là bài của Tiến sĩ Dương Danh Huy mà tôi đã đề cập đến trong phản hồi trước:

    Không nên đổi quốc hiệu thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hay Cộng Hòa Dân Chủ Việt Nam (Dương Danh Huy)

    Đã là đàng hoàng chính danh thì không có gì mà sợ . Không hiểu vì nguyên cớ gì mà 2 ông D D H và NGK lại cứ lấy cớ cái từ gọi Việt nam DCCH sau 2013 là phải gánh trách nhiệm của Việt Nam dân chủ cộng hòa trước 75 để cản trở việc dùng tên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.
    Theo tôi thì phải có một tên gọi khác với tên nước bây giờ vì tên của một quốc gia mà gán với XHCN thì nó rõ ràng là mơ hồ và vô lý. Khi không còn ai hiểu được XHCN là gì mà cứ gán cho tên nước thì quá phản phúc.
    Còn lấy tên nước là Việt Nam dân chủ cộng hòa , hay Việt Nam , hay Dân chủ Việt Nam, hay Cộng hòa Việt Nam ... đều OK cả vì nó gán những thuộc tính dễ hiểu.
    Riêng hậu quả của VN DCCH thì cách giải quyết cũng không khó . Quan trọng là toàn dân công nhận tên nước xong rỗi, đỗng tâm đồng lực xây dựng đất nước theo mô hình dân chủ văn minh .Lúc đó những đại biểu Quốc hội được chọn qua một bẫu cử tự do sẽ đưa vấn đề trách nhiệm của Nhà nước Việt Nam trước các vấn đề khẩn cấp . lÚC ĐÓ RA NGHỊ QUYẾT LÀM RÕ NỢ GÌ VỚI TRUNG QUỐC và lập chương trình giải quyết .
    Có thể mượn tiễn của Mỹ để trả nợ vay của TQ thời chiến khoảng trên dưới 10 tỷ $. Yêu cầu TQ đưa ra các cơ sở pháp lý vễ chủ quyễn HS và TS . Nếu VN có chủ quyền thì VN phải quản lý và TQ phải trả lại . nẾU tq không trả thì nói thẳng với TQ là chơi không đẹp và VN phải nhỡ đến cộng đồng thế giới giành thế chủ động để giành lại chủ quyễn của mình .
    Quay lại tên nước thì dân thích tên gì thì cứ lấy tên như vậy, kể cả đa số thích lấy tên Việt Nam dân chủ pháp quyền cũng ok. Khi dân đã hiểu những chữ, từ có ý nghĩa cho tên nước thì cũng phải chiều . Y' dân là ý trời mà.

    Bài viết này của ông Nguyễn Gia Kiểng phản ảnh cái nhìn "một chiều" với nhiều lập luận mang tính "ngụy biện",... dường như chỉ để thỏa mãn "ý nguyện" chửi cộng của một số người hơn là một góp ý nghiêm túc và mang hàm ý thuyết phục số đông người đang sống trong nước.

    Theo tôi, tên nước đổi thành "Việt Nam" hay "Cộng Hòa Việt Nam" đều thích hợp, miễn là cắt bỏ chữ "XHCN" là được. Lý do: chữ "XHCN" tạo nên một rào cản vô hình trong việc lãnh đạo, điều hành đất nước. Cuốn "Bên Thắng Cuộc" và cuốn "Quyền Bính" của nhà văn Huy Đức đã ghi lại một số bàn luận "nội bộ" của những nhà lãnh đạo VN mà qua đó, tác hại của cái rào cản vô hình này đã thể hiện rất rõ trên con đường phát triển và hội nhập với thế giới của đất nước (cho dù các nhà lãnh đạo có thực tâm một lòng vì dân vì nước).

    Nhì nhằng, dây dưa bàn cãi hoài về chuyện đúng hay sai của CSCN/XHCN, chống Pháp, chống Mỹ, Hồ Chí Minh, Công hàm của Phạm Văn Đồng,... chỉ tổ tạo ra những cuộc tranh luận, ngụy biện, nhồi sọ ,... bên lề vốn đã quá thừa mứa trên các diễn đàn hải ngoại. Ít ra những NVHN cũng phải tỏ ra có tinh thần khoa học và thực tiễn một tí xíu chứ! Đừng lạm dụng mà kéo dây cà ra dây muống mọi chuyện trên đời, nhất là chuyện rất nghiêm túc như là đổi tên của một đất nước.

    Tôi đã lớn lên dưới thời VNDCCH, nên kể cho các bác là được đi học không tốn tiền học phí, bênh viện không tốn phí.
    Tất cả ruộng vườn, trâu bò cày phải đưa vào HTX, bò được tổ trưởng xếp hạng A B C. Đội trưởng sẽ phân công ngày mai xã viên nào đi cày với bò nhà nào, phân bò được từng nhà mang đến cân ký rồi cho chung vào một đống, tất cả đều được chấm công điểm. Khi đi làm ruộng sẽ có người phân cho bạn làm gì, ai đi bón phân thì nhận phân KG mang ra ruộng, thu hoạch xong đưa về sân HTX rồi căn cứ theo công điểm mà chia. Nhà tôi có 4 người thì mỗi vụ được chia 60 Kg thóc và 200 Kg khoai lang ăn trong 6 tháng. Theo tôi chỉ nên goị tên nước là VIỆT NAM là tốt nhất

    Đổi quốc hiệu ư?! Phải đổi thôi, nhưng đổi mà lại chọn những quốc hiệu khi nghe sẽ có một nữa dân tộc dị ứng nổi sải cùng mình thì đừng! ví dụ : VNCH, VNDCCH… Hơn nữa người ta nói “Chiếc áo không làm nên thầy tu” nên phải đổi từ trong ra ngoài. Kị nhất “Bình mới rượu cũ”.Dân tộc đã qua nhiều đau thương chia rẻ, phải sáng suốt thay tên lần này và mãi mãi sao cho thống nhất được nhân tâm. Tổ quốc này không phải là một món hàng và quốc hiệu càng không phải là một thương hiệu mà nếu thấy khách hàng hết tính nhiệm rồi lại đổi tên.

    visitor viết:
    Thế những người lập nên nước Viêt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam cũng ở nước ngoài quá lâu nên không hiểu tiếng Việt chắc?!?!

    Trước đây tôi cứ tưởng ông NGK phải khác kia, ai dè cũng đầy thiên kiến chứ chẳng khách quan gì cả, thật đáng thất vọng. Nếu đúng theo ngữ pháp Trung Văn thì Việt Nam Cộng Hòa" phải gọi là "Việt Nam Cộng Hòa Quốc" chứ không phải là "nước Việt Nam Cộng Hòa". Cũng vậy theo Trung Văn thì VNDCCH sẽ phải gọi là "Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Quốc" chứ không phải là "nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa". Sao các ông không nghĩ là nước VNDCCH là nước Việt Nam (có tính chất) Dân chủ (và) Cộng hòa, (và) độc lập, tự do, hạnh phúc, thực sự là theo ngữ pháp tiếng Việt. Sao cứ gán tên VNDCCH theo tiếng Tây Tầu rồi bảo là sai ngữ pháp TV?

    Ông NGK đòi đặt tên cho VN là nước Cộng Hòa Việt Nam. Cộng hòa Việt Nam chỉ cũng chẳng qua là cách gọi khác của VNCH. Hiện nay mà nói đòi CQ Việt Nam chọn tên này có phải là không tưởng lắm ư? Hay nói chỉ để mà nói mà thôi?

    Ông hãy bình tĩnh lại !

    Ông Kiểng đã có nói rằng tên gọi VNCH cũng là sai ngữ pháp như tên gọi VNDCCH. Chữ cộng hòa ở đây là danh từ chỉ về thể chế cộng hòa, hay một quốc gia theo thể chế cộng hòa chứ không phải là tính từ cộng hòa. Từ nguyên republic là danh từ chứ không phải là tính từ. Chuyện những người đặt tên nước Viêt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam hiểu sai tiếng Việt có phải là do ở nước ngoài nhiều hay không thì ông Kiểng không đế cập đến, nhưng thắc mắc này không phải là không xác đáng.

    Cái đoạn bôi đậm ở trích đoạn trên cho thấy ông chỉ hiểu lơ ngơ về cộng hòa và dân chủ.

    Dân chủ là

    Trích dẫn:
    một hình thức tổ chức thiết chế chính trị của xã hội, trong đó thừa nhận nhân dân là nguồn gốc của quyền lực, thông qua một hệ thống bầu cử tự do.
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Dân_Chủ

    Cộng hòa là

    Trích dẫn:
    một bang hay một quốc gia được lãnh đạo bởi những người không dựa sức mạnh chính trị của họ vào bất kỳ một quy luật nào vượt khỏi tầm kiểm soát của nhân dân trong bang hay nước đó.
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Cọng_Hòa

    Thể chế cộng hòa tự thân đã mang sẵn đặc tính dân chủ. Do đó cụm từ dân chủ cộng hòa hay cộng hòa dân chủ là thừa thải, vô nghĩa. Thực rất mỉa mai, cụm từ 'vẽ voi' dân chủ cộng hòa hoặc cộng hòa dân chủ này thường được dùng để vẽ vời nguệch ngoạc, tô trét màu mè 'dân chủ' cho bộ mặt các chế độ mang tiếng là cộng hòa nhưng chẳng có tí ti dân chủ nào cả.

    Tên gọi Cộng Hòa Việt Nam chẳng ăn nhập gì đến Việt Nam Cộng Hòa.
    Nếu ông lý giải được Cộng Hòa Việt Nam là Việt Nam Cộng Hòa, nó bất hợp lý, hợp tình chỗ nào, thì cứ tự nhiên trình bày cho bà con rõ để những ai vốn sẵn không thích cái tên này có thêm được 'cơ sở lý luận' để mạnh dạn chừa ra :)

    Ông không cần viết hay, nhiều lý luận, đầy đủ như ông Kiểng, chỉ cần viết ngắn gọn nhưng có lý lẽ, rõ ràng, mạch lạc ắt sẽ có nhiều người biết ơn.

    Nếu hiểu rằng đây là một bước trong chiều hướng đại cục phấn đấu xây dựng và gia nhập Liên Bang Trung quốc, thì việc lấy quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa để công nhận công hàm Phạm Văn Đồng 1958 là có lý và hoàn toàn có thể giải trình được.

    Các bác ở ngoài Đảng, không tham gia việc cầm quyền nên không hiểu việc đại cục trong quan hệ đặc biệt quốc tế với Trung quốc, sông liền sông, núi liền núi, Đảng liền Đảng, Bác (Cáo) liền Bác (Lông).

    Một bài viết rất ngắn gọn nhưng hoàn toàn chứa những sự thật về ông Hồ Chí Minh và lịch sử ĐCSVN. Đọc bài nầy chắc những người quá thương mến ông Hồ và ĐCSVN sẽ có một số tức giận, một số vẫn không tin là sự thật và một số cảm thấy khó chịu, phân vân. Mong tuổi trẻ Việt Nam trong nước tỉnh táo tìm hiểu thêm, khi sự thật được ghi vào trong đầu rồi thì sẽ thấy và dứt khoát tìm ra con đường đi có hiệu quả hơn trong việc góp phần tranh đấu cho một nước Việt Nam thật sự độc lập, tự do dân chủ phú cường.

    Khách Qua Đường viết:
    Sau đây là bài của Tiến sĩ Dương Danh Huy mà tôi đã đề cập đến trong phản hồi trước:

    Không nên đổi quốc hiệu thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hay Cộng Hòa Dân Chủ Việt Nam (Dương Danh Huy)

    Hiện nay chưa đổi mà TQ (mà nói chung ai cũng nghĩ như vậy) đã đánh đồng CHXHCNVN chính là VNDCCH. Từ năm 1945 cho đến 1975 CQ VNDCCH luôn luôn tự coi mình là chính quyền hợp pháp duy nhất của nước VN trải dài từ Lạng Sơn tới mũi Cà Mau. Và sự thực thì từ năm 1976-1980 nước VNDCCH đã bao gồm toàn bộ cả 2 miền Bắc và Nam VN rồi. Nếu cho rằng chỉ cần giữ tên CHXHCNVN mà có thể bảo đảm về mặt pháp lí cho chủ quyền của VN tại HS và TS thì thật ngây thơ. Chả có cái tên nào có thể đủ để giành lại HS và bảo vệ TS cả.

    Nếu muốn có tính pháp lí để bảo vệ chủ quyền của VN tại HS và TS thì chỉ có cách là CQ CS VN tự phủ định chính mình, phủ định sự tồn tại của chính mình, tuyên bố thay đổi đường lối 180 độ rằng chúng tôi từ bỏ tất cả các tuyên bố và các cam kết quốc tế của CQ VNDCCH và CHXHCNVN, quay trở về với chính thể VNCH và kế thừa tất cẩ các tuyên bố và các cam kết của VNCH với lãnh thổ bao gồm thêm Bắc VN. Cái này thì thật là không tưởng phải không ạ?

    NGK viết:
    ...
    Cụm từ "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" trước hết là một sai phạm về ngữ pháp ở thời điểm 1945 khi ảnh hưởng của tiếng Trung Quốc trên tiếng Việt còn quá nặng. Ngày nay cách viết tiếng Việt như vậy là sai, cũng sai như nếu viết "Đức Dân Chủ Cộng Hòa" thay vì Cộng Hòa Dân Chủ Đức hay "Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Hòa" thay vì Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều mà chính Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng đã nhận ra từ lâu rồi. Cụm từ sai ngữ pháp này là do ông Hồ Chí Minh ở nước ngoài quá lâu nên không còn nắm vững tiếng Việt, cũng như như hai tiếng "đả đảo", có nghĩa là "đánh đổ", chưa từng có trong ngôn ngữ Việt Nam mà ông du nhập từ Trung Quốc cùng một lúc. Duy trì một sai lầm ngữ pháp ngay trong quốc hiệu không khác quệt một vết nhọ trên mặt.

    Thế những người lập nên nước Viêt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam cũng ở nước ngoài quá lâu nên không hiểu tiếng Việt chắc?!?!

    Trước đây tôi cứ tưởng ông NGK phải khác kia, ai dè cũng đầy thiên kiến chứ chẳng khách quan gì cả, thật đáng thất vọng. Nếu đúng theo ngữ pháp Trung Văn thì Việt Nam Cộng Hòa" phải gọi là "Việt Nam Cộng Hòa Quốc" chứ không phải là "nước Việt Nam Cộng Hòa". Cũng vậy theo Trung Văn thì VNDCCH sẽ phải gọi là "Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Quốc" chứ không phải là "nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa". Sao các ông không nghĩ là nước VNDCCH là nước Việt Nam (có tính chất) Dân chủ (và) Cộng hòa, (và) độc lập, tự do, hạnh phúc, thực sự là theo ngữ pháp tiếng Việt. Sao cứ gán tên VNDCCH theo tiếng Tây Tầu rồi bảo là sai ngữ pháp TV?

    Ông NGK đòi đặt tên cho VN là nước Cộng Hòa Việt Nam. Cộng hòa Việt Nam chỉ cũng chẳng qua là cách gọi khác của VNCH. Hiện nay mà nói đòi CQ Việt Nam chọn tên này có phải là không tưởng lắm ư? Hay nói chỉ để mà nói mà thôi?

    Ông Nguyễn Gia Kiểng viết " ... các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ ngày càng bị đánh giá là không cần thiết, thậm chí có hại cho đất nước ..." nghe sao ... ngược đời ! Chiến đấu chống ngoại xâm mà lại không cần thiết và có hại sao ?

    Tạm miễn bàn về "chống Mỹ" vì còn nhiều tranh cãi, nhưng nếu "chống Pháp" mà không cần thiết và có hại khi rõ ràng là Pháp xâm lược nước ta thì e rằng phải xem lại các vị Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học, ... có công hay có tội với đất nước. Lộn tùng phèo cả lên rồi ...

    Liệu mai này VN bị xâm lược thì con dân nước Việt nên đứng lên chiến đấu hay nên trùm chăn nằm chờ thời?

    Bài này viết rất hay và khá đầy đủ. Tuy nhiên, còn có thêm một lý do khác để nước VN ta KHÔNG NÊN trở lại quốc hiệu Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là nếu nước ta sử dụng lại quốc hiệu VNDCCH thời còn mồ ma ông Hồ Chí Minh, thì ta đã giúp cho TQ kiện toàn lý lẽ mà họ vẫn rêu rao khắp thế giới rằng nước CHXHCNVN chỉ là sự NỚI DÀI của nước VNDCCH. Và qua Công hàm ngày 14/9/1958 của Thủ tướng VNDCCH là Phạm Văn Đồng, nước VN đã THỪA NHẬN rằng Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc về TQ. Như tôi đã nêu ra nhiều lần trước đây, trên thế giới, quốc gia MỪNG RỠ và HOAN NGHÊNH việc đổi tên nước ta trở lại thành VNDCCH nhất là không ai khác ngoài nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (tức là nước TQ). Bởi vì cái tên này sẽ giúp TQ rất đắc lực trong tranh chấp chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải với VN trên hai quần đảo HS và TS. Giá tối thiểu là cái tên mới VNDCCH này sẽ hỗ trợ cho TQ trong cuộc chiến tuyên truyền về chủ quyền của họ ở HS và TS mỗi khi họ nhắc lại cái Công hàm bán nước 14/9/1958 của ông Phạm Văn Đồng. Tác giả Dương Danh Huy trong một bài viết gần đây cũng có cùng ý kiến như trên giống tôi.

    Ông Kiểng viết bài này hay, rất có lý lẽ. Cọng Hòa Việt Nam là một quốc hiệu đơn giản không thể hợp lý hơn, hay hơn được nữa.

    VNDCCH là cái tên gợi lại, gắn với những tội ác, đau thương chưa từng có trong lịch sử dân tộc; nước VNDCCH là tiền đề, cội rễ của những thối nát, đảo điên, nhục nhằn hiện nay ở xứ Lừa.

    Ông Kiểng đã mổ banh cái củ sọ của những kẻ hô hào đặt lại tên nước là VNDCCH để cho thấy những thứ lưu cữu trong ấy.

    Đúng là nọc độc 'bại não' của đảng csvn suốt 2/3 thế kỷ qua chẳng chừa ai ra ở cái xứ Lừa này cả!