Đào Tuấn - Tấn bi kịch của cái nghèo

  • Bởi Admin
    03/05/2013
    5 phản hồi

    Đào Tuấn

    Hai cô gái nhỏ ở Gia Lai đã uống thuốc diệt cỏ quyên sinh. Một tấn bi kịch thực sự của sự nghèo khổ?

    Nguyễn Như Phụng, sinh năm 1993, nghỉ học từ năm lớp 6 để giúp cha mẹ lo việc gia đình và chăm em nhỏ. Một ngày nào đó, cô mượn xe máy của người bà con, chở cô bạn hàng xóm 15 tuổi đi xin việc.

    Không đội mũ bảo hiểm. Phụng bị CSGT bắt giữ. Không có bằng lái. Cô bị phạt 2,5 triệu đồng và giữ xe.

    “Khi bị công an giữ xe, Phụng gọi điện về kể và nói 2 đứa đã xin được phụ bưng bê cho một quán phở ở thị trấn Chư Ty. Con bé nói để nó làm hết tháng, lúc nào nhận lương thì sẽ chuộc xe về trả cho người thân”- người cha đau đớn nói với PV Dân trí.

    Không ai biết hai cô gái nhỏ đã khủng hoảng thế nào, chỉ biết rằng sau đó cả hai đã rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự tử. Dường như sau một tháng làm việc vất vả, cô đã không đủ tiền chuộc xe.

    Phụng đã chết 8 ngày sau đó. Thậm chí, trước khi mất, do miệng bị thuốc diệt cỏ đốt cháy nên Phụng không thể nói được. Lời trăng trối cuối cùng của cô là một tin nhắn bằng điện thoại, chỉ vài chữ: “Em gửi cha mẹ lại cho anh chị, gắng phụng dưỡng cha mẹ, chăm sóc em gái, em bất hiếu…”.

    Các bạn có cảm giác thế nào khi đọc về tấn bi kịch của một cô gái trẻ, người đã sớm phải tần tảo, thậm chí ngay trước lúc từ giã cõi đời vẫn nhớ tới cha mẹ?!

    Tôi thấy xót xa. Một chuyến tìm việc định mệnh. Và cánh cửa đời đã đóng sập lại khi còn chưa kịp mở ra. Tất cả chỉ vì 2,5 triệu đồng tiền phạt. 1 chiếc xe bị giữ. Và cho tới giờ, ít nhất là một mạng người.

    Có người sẽ nói các cô đã không suy nghĩ thấu đáo.

    Có người sẽ chép miệng: Chỉ có 2,5 triệu đồng.

    Chúng ta không ở hoàn cảnh của Phụng, không hiểu được 2,5 triệu đồng là lớn như thế nào đối với một gia đình sống bằng nghề làm mướn, khi nhận hung tin thậm chí còn phải vay mượn tiền xóm giềng để đón con về.

    Chúng ta cũng không hiểu được tâm trạng của 2 cô gái nhỏ với khát vọng tìm việc làm, sống lương thiện, để có thể giúp cha mẹ lam lũ đã bị cuộc đời, một cách phũ phàng, đóng sập cảnh cửa trước mặt.
    Ở đâu đó trên đất nước này, có những cô gái phải quỳ giữa đường, chắp tay van xin CSGT.

    Ở đâu đó, có những cô nữ sinh chưa đầy 18 tuổi, trước nguy cơ bị tước mất sinh kế của gia đình đã sợ hãi và rối loạn đến mức… tát CSGT.

    Nhớ hồi tháng 3, chỉ sau 2 tuần sau lễ nhậm chức, tân Giáo hoàng Francis người đứng đầu giáo hội công giáo với hơn 1 tỷ con chiên trên toàn thế giới đã cử hành thánh lễ tại nhà tù Casal del Marmo ở Rome. Ông dùng tay trần rửa rồi hôn lên chân các phạm nhân, trong đó có một nữ phạm nhân theo đạo Hồi. “Trong số chúng ta, người ở cao nhất phải giúp ích cho những người khác”. Giáo hoàng nói trong bài giảng đạo sau nghi lễ.

    Nghi lễ truyền thống mang đầy biểu tượng của sự yêu thương giữa con người với con người.

    Trở lại với vụ quyên sinh của 2 cô gái nhỏ. Cảnh sát đã không sai khi kiên quyết xử phạt vi phạm giao thông. Người Việt có câu “Trăm cái lý không bằng một tý cái tình”. Giá như, trong việc xử phạt của nhà chức trách có cái gọi là sự thông cảm, xuất phát từ sự yêu thương, thông cảm giữa những con người và con người.

    Điều cuối cùng có thể nói: Đây là một tấn bi kịch của cái nghèo, không chỉ là sự khủng hoảng với 2,5 triệu đồng tiền phạt. Bởi rất có thể chỉ một tờ pô-li-me mà các cô dằn túi trên đoạn trường được dùng đúng lúc đúng chỗ biết đâu sẽ cứu họ khỏi những cái chết oan nghiệt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phạt tiền gì mà tàn nhẫn thế hả trời!!! Đè cả trẻ em nghèo chưa đến tuổi thành niên mà phạt đến mức cùng kiệt. Lương tâm ở đâu hỡi trời!!!

    Buồn quá, hổ thẹn quá, chỉ biết ngậm ngùi rưng rưng nước mắt. Cách đây hơn 1 tháng cháu tôi cũng bị phạt 3,5 triệu đồng chỉ vì một chúc hồn nhiên, ngây thơ đi thăm bạn bị ốm ở xã bên cạnh. May ra nhà còn một ít tiền và động viên, nhắc nhở kịp thời của gia đình. Không ngờ hôm nay lại thấy cảnh này, còn những cảnh éo le khác nữa như trẻ em bỏ học về nhà chăn bò và tìm kiếm miếng ăn qua bữa (đó là ở miền xuôi chứ còn ở miền núi, vùng cao thì sao nữa đây). Vậy mà đi đâu cũng thấy "Khẩu hiệu" giảm tỷ lệ đói nghèo(không có mù chữ) mà không thấy biện nào được đưa ra thực hiện hữu hiệu. Không hiểu tại sao họ lại dấu cái ngu, cái dốt hay là họ sợ dân chê cười, để rồi dấu đầu lòi đuôi, lãnh đạo ngu mà cứ đòi lãnh đạo.

    Cách duy nhất để "thông cảm" cho việc tất cả các CSGT đều phải "ăn mãi lộ" là nếu họ không làm như vậy thì họ đã không còn được là CSGT nữa, họ sẽ mât việc, sẽ không tồn tại. Cấp trên và trên nữa của họ sẽ không để yên cho họ nếu họ không biết phải làm như vậy. Đương nhiên, số không ít CSGT xem việc ăn mãi lộ là "lý tưởng" sống của họ bởi họ biết rõ không nghề nào hái ra tiền dễ dàng và trịch thượng như thế!

    Những cảnh tượng như tác giả Đào Tuấn đã vừa đề cập vẫn thường xảy ra trên dải chữ S này suốt nhiều chục năm qua. Nó là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh đổ máu của hàng triệu người con dân Việt ở cả hai phía đã trở nên vô nghĩa đến nhường nào. Không những thế, sự băng hoại trong con người là hậu quả không biết bao giờ mới gột sạch được. Đúng 100% khi cho rằng, hai cô gái đó, nếu hôm đó trong người có thể có dù chỉ một tờ polyme cũng đã có thể thoát được cái chết như thế! Nếu chỉ còn dù chỉ chút liêm sỉ, những người "quyền cao chức trọng" hôm nay không thể không từ chức, nhường vũ đài cho lớp người khác vì họ đã không có tất cả những gì cần có tối thiểu để tiếp tục ngôi vị mà họ đã giành giật được nhờ thủ đoạn và sự nham hiểm, độc ác ...