Dương Bắc Giải - Ngày 30 tháng Tư, nhìn lại và đi tới

  • Bởi Khách
    02/05/2013
    11 phản hồi

    Dương Bắc Giải

    Chủ nghĩa cộng sản đã đưa đất nước đến nông nỗi này là do các sách lược cướp chính quyền bằng chiến tranh, kìm chế xã hội bằng sự khuyến khích hận thù giai cấp và tuyên truyền bịp bợm. Phải khẳng định bản chất của cộng sản là như thế để không bị lừa bịp nữa trong tương lai. Đồng thời những nạn nhân của cộng sản kể cả hai miền Nam Bắc phải hòa giải những mâu thuẫn và đố kỵ lẫn nhau để cùng nhìn lại là anh em đòi hỏi cộng sản phải thực hiện hòa giải dân tộc để chúng ta có hy vọng phục hưng đất nước.

    Ở Úc Đại Lợi, 5 ngày trước ngày tưởng niệm 30/4 của Việt Nam là một ngày lễ lớn: ngày ANZACS. Một cách bán chính thức, ngày 25 tháng 4 được coi như là ngày Quốc Khánh. Thông thường, ngày quốc khánh khắp nơi trên thế giới là một dịp để vui mừng. Ngày ANZACS của Úc là một ngày để tưởng tiếc và lắng lòng ý nghĩa hy sinh của quân đội Úc trong trận chiến đại bại trên bán đảo Gallipoli, Thổ Nhĩ Kỳ, năm 1915. Trong chiến dịch Gallipoli kéo dài 7 tháng, Quân đoàn Lục quân Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan (ANZACS, Australian anh New Zealand Army Corps) gần như bị tiêu diệt trên chiến trường (8,700 chết và 26,000 bị thương) và phải ‘di tản chiến thuật’ và kế hoạch xâm nhập Thổ Nhĩ Kỳ bị thất bại. Nhưng ở đây người dân được nghỉ lễ để tưởng niệm một trận chiến bại không phải là chuyện bất thường. Cũng không phải sức chiến đấu dũng cảm quân đội ANZACS trong nghịch cảnh tồi tệ nhất của mọi chiến thuật quân sự đã đi vào huyền thoại của quốc gia là chuyện khác thường, điều ngoạn mục là sự hòa giải giữa những kẻ cựu thù sau khi chiến tranh kết thúc.

    Sau khi quân đồng minh đánh bại đế quốc Ottaman năm 1918, Thổ Nhĩ Kỳ độc lập và Mustapha Kemal, người chỉ huy trận địa Gallipoli, trở thành vị tổng thống đầu tiên của nước này. Những con người vĩ đại là vì họ có tư tưởng vĩ đại đưa đến hành động vĩ đại. Tổng thống Mustapha Kemal đã không nhục mạ đoàn quân Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan bại trận mà còn chính thức dành riêng khu vực Gallipoli cho người Úc hàng năm đến viếng thăm, tưởng niệm, tu bổ phần mộ của con em họ trong tình yêu của chính đất nước của ông. Hãy nghe ông nói với lời hòa giải trứ danh với quân thù năm 1934:

    ‘Với những con người anh hùng đã đổ máu và nằm xuống ở đây… Các anh chị ngày hôm nay đã nghỉ yên trên một đất nước thân thiện. Xin hãy an giấc nghìn thu. Trong lòng chúng tôi không có sự khác biệt nào giữa những người Úc (the Johnnies) và người Thổ Nhĩ Kỳ (the Mehmets) nằm sát cạnh nhau trong nghĩa trang này… và kìa, những bà mẹ đã gởi con mình ở đây từ những xứ sở xa xôi hãy lau khô dòng nước mắt; con cái các người hiện đang nằm trong lòng chúng tôi và được an nghỉ. Vì đã nằm xuống trên đất nước này, họ cũng đã trở thành con cái của chúng tôi.’

    Nhân ngày 30 tháng 4 năm nay, nhìn người rồi nghĩ đến ta, khó có sự cay đắng nào hơn. Đành rằng mong đợi cộng sản Việt Nam đủ tầm cao thượng và có lòng nhân ái để nói với những người lính Mỹ đã đến miền Nam chiến đấu với quân dân miền Nam và đã nằm xuống ở miền Nam những lời nhân ái hòa giải của Mustapha Kemal sau chiến tranh là không thể tưởng tượng được, thế còn với quân dân miền Nam Việt Nam cùng huyết thống, ngôn ngữ và chia sẻ lịch sử thì sao? 38 năm đã qua nhưng mỗi lần ngày 30 tháng 4 trở về là vết thương chia rẽ đất nước càng thêm sâu đậm. Điều nghịch thường hơn nữa là sự đối xử của cộng sản Việt Nam với quân dân miền Nam, trên thực tế còn tàn ác hơn cả với người dị chủng. Vì sự bất thường nào của lịch sử, trong tâm lý của người Việt Nam hay vì thứ chủ nghĩa nào đã khiến người Việt Nam đối xử với nhau như thế? Chắc chắn lịch sử và tâm lý bệnh hoạn của một dân tộc tôn sùng bạo lực đã dự phần trong sự biến đổi người Việt Nam thành dị dạng và cái nguyên nhân chính yếu đích danh nó phải gọi là chủ nghĩa cộng sản. Cái thứ chủ nghĩa cộng sản được ông Hồ Chí Minh du nhập vào Việt Nam đã đưa đất nước và con người Việt Nam đến nông nỗi này.

    Xét cho kỹ, không phải dân tộc Việt Nam không có những đức tính vĩ đại của một dân tộc lớn mà chỉ người cộng sản Việt nam, một bộ phận cực nhỏ của dân tộc Việt Nam, đã mất những đức tính này vì chạy theo chủ nghĩa cộng sản. Đi dưới bảng chỉ đường của chủ nghĩa Cộng sản, đảng CSVN tạo ra chiến tranh để cướp chính quyền, đào sâu và nuôi dưỡng thù hận giai cấp để giữ chính quyền và tuyên truyền xảo trá để che dấu một mặt xấu xa của chế độ. Những hành động của nhà cầm quyền cộng sản sau năm 1975 đã chứng minh cho những quan sát trên.

    Tạo ra chiến tranh để có cớ cướp chính quyền

    Ông Hồ Chí Minh và những đồng chí của ông ta có thể là những người tốt nhưng chủ nghĩa cộng sản đã biến họ thành những con người khác. Việc đảng cộng sản cướp được chính quyền ở miền Bắc năm 1946 đã là lịch sử nhưng nếu đảng cộng sản Việt Nam không chủ trương và khởi xướng giải phóng miền Nam thì đất nước Việt Nam đã đâu đến nông nỗi này. Miền Nam có ai muốn được giải phóng khỏi cuộc sống thoải mái và trong chế độ dân chủ tự do đâu. Lẽ phải và lẽ công bằng thì phải thấy rằng đảng cộng sản Việt Nam vì khởi động chiến tranh họ phải bồi thường tất cả thiệt hại của chiến tranh trên mọi miền đất nước, bồi thường cho phía Việt Nam Cộng Hòa và cả Hoa kỳ. Một người xông vào nhà gia chủ, đánh người rồi chiếm nhà, xua đuổi chủ nhà rồi còn đòi chủ nhà bồi thường thiệt hại do bị gia chủ đánh lại. Cái ‘công lý’ này là của bọn côn đồ. Miền Nam chỉ là nạn nhân của cộng sản Việt Nam và người Mỹ là đồng minh của VNCH trong trận tuyến chống cộng sản, tương tự như Liên Xô và Trung Quốc là đồng minh của cộng sản Việt Nam trên trận tuyến chống tự do dân chủ. Chiến tranh đã phải xảy ra vì cộng sản tổ chức chiến tranh buộc miền Nam phải chống trả, để rồi họ mượn cơ hội dùng sức mạnh cướp chính quyền. Chiến tranh là một cái ‘nghề’ duy nhất được các ông Mác - Lê truyền lại cho cộng sản để kiếm sống. Tham vọng được sự ủy thác của người dân để quản trị đất nước là mục tiêu của mọi tổ chức chính trị, không riêng gì đảng cộng sản, nhưng với các đảng phái chính trị lương thiện họ tranh thủ sự ủy thác của người dân bằng cách vận động, thuyết phục sự đồng thuận cho một dự án chia sẻ tương lai, cộng sản Việt Nam thì bằng cách giết người và tước đoạt mọi quyền của con người để áp đặt cái dự án tương lai không ai chấp nhận. Đầu nguồn của mọi tội đồ là đây.

    Đào sâu và nuôi dưỡng hận thù giai cấp


    Hệ thống nói dối hạng nhì trên toàn cầu đang bị các phong trào, tổ chức và con người dân chủ ngay trong lòng đảng cộng sản lật tẩy qua mạng lưới internet, facebook, twitter…
    Tranh Pawel Kuczynski

    Phải tạo ra hận thù để người dân giết nhau, đấu tố nhau để chế độ không có người chống đối. Sự hận thù, nhất là khi được khuyến khích và bảo đảm không bị trừng phạt, khiến người ta có thể giết người không gớm tay. Chỉ trong chế độ cộng sản mới thấy có sự khuyến khích ‘em bé vót chông’ để giết người mà không ghê tay. Ở miền Nam không có em bé nào, cô gái nào ngồi vót chông để giết người miền Bắc. Quân đội miền Nam không có ai bắn vào người dân ở miền Bắc, chỉ toàn ngược lại. Trong Album 30/4 của giới trẻ trong nước vừa phát hành trên các trang mạng, chúng ta thấy ‘trùng trùng đoàn quân tiến theo con đường của bác…đạp lên xác thù’ là xác ai? Chỉ là xác mẹ, xác cha con, chồng vợ, người thân, bạn bè nằm chết la liệt trên các con đường tỵ nạn cộng sản ở miền Nam. Có người còn bị ‘chết hai lần thịt xương nát tan’ trên đại lộ Kinh Hoàng năm 1972. Có người còn sống nhưng bị chôn cho chết ở Huế năm 1968.

    Hận thù giai cấp và đấu tranh giai cấp để mọi người đều trở nên vô sản, không còn tài sản, không còn tư hữu để chế độ thu gom mọi tài sản mà độc quyền ban phát. Nghĩ đến Bắc Hàn hiện nay mà kinh, chế độ bao cấp đã tước đoạt người dân cả quyền tự vệ của bản năng. Đến phải ăn cỏ mà vẫn cho là đang sống trên thiên đàng và cám ơn lãnh tụ. Miền Bắc Việt Nam trong thời bao cấp chưa đến nỗi vinh quang như thế, nhưng sự kháng cự của người dân cũng đã bị bẻ gãy từ trong bao tử.

    Người Việt Nam trước thời cộng sản không có sự thù hận đó. Kìa, Nguyễn Trãi đã đánh cho quân Minh một trận tan tác kình ngư nhưng quyết lấy đại nghĩa thắng hung tàn và đã cấp lương thực cho họ trở về nguyên quán (thì há gì ngày hôm nay đảng cộng sản phải sợ hãi hậu duệ cái đám tàn quân của Nguyễn Trãi khi xưa đến độ phải bịt mắt người dân là đảng ta bị ‘người lạ’, ‘tàu lạ’ đánh phá, cướp bóc và đuổi ra khỏi lãnh thổ của mình?). Lòng nhân hậu vì thế đã có trong nề nếp đạo đức của người Việt Nam chỉ có thời cộng sản mới khai thác lòng thù hận và những thói tật xấu xa, ác độc của con người để bảo vệ chế độ được sống.

    Tuyên truyền xảo quyệt

    Ông Thiếu tướng công an Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng viện nghiên cứu chiến lược – Bộ Công an - trong bài viết “Việt nam đã 5 lần bị [Trung quốc] ‘bán đứng" có nhận xét là Trung quốc có ‘hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh”. Nếu Trung quốc có hệ thống nói dối hạng nhất thì Việt Nam chạy theo học đòi Trung Quốc phải có hệ thống nói dối hạng nhì trên hành tinh vậy. Nhìn lại những lời cộng sản kêu gọi người dân tiến theo con đường của bác, như độc lập, chủ quyền, tự do, hạnh phúc, dân giàu nước mạnh xã hội văn minh, mà ngao ngán. Dưới ánh sáng của nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa hôm nay, mọi mặt nạ đã rơi xuống để hiện nguyên hình là những cái bánh vẽ và những chiêu bài bịp bợm. Hệ thống tuyên truyền nói dối của cộng sản Việt Nam lớn hạng nhì trên hành tinh đã ru ngủ và an ủi người dân trong suốt thời gian ‘đời ta có đảng’.

    Độc lập gì đâu khi Trung Quốc gọi dạ bảo vâng, bộ chính trị CSVN qua Thành Đô xin đầu hàng và nhận chỉ thị về trị nước theo ý muốn của Trung Quốc. Chủ quyền là gì khi lãnh thổ bị xâm phạm, sáp nhập, cướp đoạt, ngư dân bị bắn giết, đánh đập ngay trên lãnh thổ của mình mà cộng sản khiếp sợ đến không dám gọi cả tên quân thù. Có tự do thì đâu có chế độ cộng sản, hạnh phúc nào khi đất đai bị cướp đoạt rồi còn bị bỏ tù, dân giàu thì cộng sản mất, nước mạnh thì cộng sản tan, xã hội văn minh thì cộng sản giải thể. Dù trên những cái loa độc quyền phát thanh của nhà cầm quyền cộng sản các chiêu bài này vẫn còn được mang ra bày bán trong buổi chợ chiều xã hội chủ nghĩa, nó đã mất tính hấp dẫn của một món hàng. Nhất là món hàng có nhãn hiệu làm tại Trung Quốc.

    Người ta nói những nghịch thường mà nhà cầm quyền cộng sản làm được là vì họ có thể làm được.

    Kể từ ngày 30 tháng 4 năm nay sẽ khác với những ngày 30/4 năm trước không phải vì cộng sản Việt Nam đã thay đổi mà chính người dân Việt Nam đã thay đổi. Hệ thống nói dối hạng nhì trên toàn cầu đang bị các phong trào, tổ chức và con người dân chủ ngay trong lòng đảng cộng sản lật tẩy qua mạng lưới internet, facebook, twitter… Người dân Việt Nam đã ý thức quyền con người là bất khả xâm phạm và đang áp lực nhà cầm quyền CS phải tôn trọng ý nguyện của họ. Cơ hội nói lên ý nguyện của công dân đang được tổ chức trên khắp nước trong đợt sửa đổi hiến pháp 1992 hiện nay.

    Cộng sản Việt Nam trốn tránh nghĩa vụ thực hiện hòa giải dân tộc hoặc tổ chức hòa giải dân tộc là điều chúng ta có thể đoán được. Những con người sắp chết rất sợ chết. Dự thảo sửa đổi bản Hiến Pháp 1992 cho thấy đảng cộng sản gia tăng ý đồ bảo hiểm cho mạng sống của chế độ. Nhưng một chế độ tồi dở thì tự trong bản chất đã tiềm tàng mầm mống của định mệnh. Nó tất yếu sẽ bị đào thải sau hồi chuông báo tử. Người dân Việt Nam cả hai miền đất nước có thể dị biệt về ý thức chính trị nhưng có chung một mẫu số chính trị. Chúng ta đều là nạn nhân của chế độ cộng sản. Sự hòa giải giữa chúng ta - những nạn nhân của cộng sản - sẽ là tiền đề cho mọi biến chuyển thời thế sắp tới. Chúng ta chỉ có thể thay đổi số phận của chúng ta nếu chúng ta quyết tâm muốn làm như thế.

    Dương Bắc Giải

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Luu Nguyên Thiên viết:
    Mustafa Keman [1881-1938] rất chú trọng đến sự đoàn kết với Liên Xô, trong thư gửi Tchisorin,
    "Tôi tin chắc một ngày kia, một bên là lao động Tây phương, một bên là các dân tộc bị áp bức ở châu Phi và châu Á sẽ hiểu rằng Tư bản quốc tế đang lợi dụng để mang lại quyền lợi cho bọn thầy, ngày mà quần chúng cần lao thế giới có ý thức hiểu rõ ràng những tội ác của thực dân, đó là ngày cáo chung của chíng quyền tư bản".
    Nhưng Luận đề của Zinoviev, 15 tháng Tư, 1927, viết về Kemal như sau,
    "Mặc dù nói thế, Kemal vẫn chặt đầu các lãnh tụ Cộng sản, coi Cộng sản là bất hợp pháp, giảm bớt việc cải cách Điền Địa đến mức tối thiểu, thi hành chính sách theo đường lối Tư bản và phú nông."

    Như vậy theo quan niệm chống Cộng thì làm hòa với các Đế quốc, nhất là Đế quốc Anh, thì khen thưởng, lại bùi ngùi với Úc, và giết phong trào xã hội trong nước, có gì là lạ?

    Đường lối làm hòa Tư bản cũng được Stalin tỏ trong việc đối đầu với Tito, ủng hộ Đảng Cetniks của tướng Mihailovich tại Nam Tư; ở Hi Lạp, thì Stalin quát tháo với Edward Kardelj, Phó Tổng thống Nam tư, trước sự chứng kiến của Milovan Djilas,"Sao? Anh cho rằng Anh, Mỹ cho phép các anh cắt tuyến đường biển với Địa Trung Hải ư? Vụ nổi dậy Hi Lạp phải dẹp ngay, càng sớm càng tốt."
    Cho nên Hi Lạp cũng bị nằm trong tuyến chia đôi trong Chiến tranh Lạnh.

    Ở Việt Nam, thì từ hồi Mặt Trận Bình Dân, phong trào Kháng chiến Nam bộ đã chống đường lối Stalin. Cụ Hồ trước khi về nước đã theo đường lối Stalin, viết 3 bức thư đòi "bẻ gãy" những người Cộng sản lẫn yêu nước miền Nam. Thủ tiêu ráo hết. Cụ từng tuyên bố," Các bạn của Việt Nam đừng lo. Chủ nghĩa Cộng sản không vào được nước tôi."
    Cụ nói được, và cụ làm được. Bây giờ lên án Cộng sản, là lên án ai đây?

    T.B.- Cứ Cộng sản là có tội? nhưng phải biết lịch sử. Nếu không, lại chống Cộng theo kiểu VNCH!

    Không "Nhìn lại 30 tháng Tư" cho thông suốt, thì "Đi đâu"?

    Xin lỗi lâu nay theo dõi trên diễn đàn này thì thấy rằng ông nói rất huyên thuyên, chẳng thể biết được cái 'ý tứ' của ông như thế nầu. Hay là 'cao siêu' quá chăng ?

    • Ông cho rằng cọng sản Mác Lê thứ thiệt khác với cọng sản Stalin ?
    • Ông cho rằng đảng cọng sản Việt Nam là đảng cọng sản Stalin chứ không phải là cọng sản thứ thiệt ?
    • Ông cho rằng phong trào kháng chiến Nam Bộ là cộng sản thứ thiệt chứ không theo đường lối Stalin ?
    • Ông cho rằng hcm theo Stalin chứ không phải là cọng sản thứ thiệt như các ông kháng chiến Nam Bộ ?
    • Ông cho rằng cộng sản thứ thiệt Mác Lê là tốt đẹp chứ không xấu như cọng sản Stalin ?
    • Ông cho rằng tội ác của đảng cọng sản việt nam là do bị hcm dẫn dắt theo đường lối Stalin chứ không phải do các ông cọng sản Mac Lê thứ thiệt thời kháng chiến Nam Bộ ?
    • Ông cho rằng có nhìn lại lịch sử để lên án cọng sản thì chỉ nên 'khoanh vùng' trong 'phạm vi' cọng sản Stalin thôi chứ không nên 'mở rộng đối tượng' sang cả cọng sản Mác Lê thứ thiệt ?
    • Ông cho rằng thời trước 30/4 VNCH đã phạm 'lỗi nhận định' trong việc chống cộng sản xâm lăng phá hoại miền Nam, cứ 'oanh kích tự do' lẫn lộn mà không chịu 'khoanh vùng chiến thuật', không chịu khó 'tư duy' để phân biệt giữa cộng sản Stalin với lại cộng sản Mác Lê thứ thiệt?

    Đang cố vắt óc để có thể hiểu được 'tâm tư tình cảm' của ông, căng mắt để nhìn ra bước chân của ông 'đi đâu', nên đâm ra thắc mắc một hơi như thế này!

    Mustafa Keman [1881-1938] rất chú trọng đến sự đoàn kết với Liên Xô, trong thư gửi Tchisorin,
    "Tôi tin chắc một ngày kia, một bên là lao động Tây phương, một bên là các dân tộc bị áp bức ở châu Phi và châu Á sẽ hiểu rằng Tư bản quốc tế đang lợi dụng để mang lại quyền lợi cho bọn thầy, ngày mà quần chúng cần lao thế giới có ý thức hiểu rõ ràng những tội ác của thực dân, đó là ngày cáo chung của chíng quyền tư bản".
    Nhưng Luận đề của Zinoviev, 15 tháng Tư, 1927, viết về Kemal như sau,
    "Mặc dù nói thế, Kemal vẫn chặt đầu các lãnh tụ Cộng sản, coi Cộng sản là bất hợp pháp, giảm bớt việc cải cách Điền Địa đến mức tối thiểu, thi hành chính sách theo đường lối Tư bản và phú nông."

    Như vậy theo quan niệm chống Cộng thì làm hòa với các Đế quốc, nhất là Đế quốc Anh, thì khen thưởng, lại bùi ngùi với Úc, và giết phong trào xã hội trong nước, có gì là lạ?

    Đường lối làm hòa Tư bản cũng được Stalin tỏ trong việc đối đầu với Tito, ủng hộ Đảng Cetniks của tướng Mihailovich tại Nam Tư; ở Hi Lạp, thì Stalin quát tháo với Edward Kardelj, Phó Tổng thống Nam tư, trước sự chứng kiến của Milovan Djilas,"Sao? Anh cho rằng Anh, Mỹ cho phép các anh cắt tuyến đường biển với Địa Trung Hải ư? Vụ nổi dậy Hi Lạp phải dẹp ngay, càng sớm càng tốt."
    Cho nên Hi Lạp cũng bị nằm trong tuyến chia đôi trong Chiến tranh Lạnh.

    Ở Việt Nam, thì từ hồi Mặt Trận Bình Dân, phong trào Kháng chiến Nam bộ đã chống đường lối Stalin. Cụ Hồ trước khi về nước đã theo đường lối Stalin, viết 3 bức thư đòi "bẻ gãy" những người Cộng sản lẫn yêu nước miền Nam. Thủ tiêu ráo hết. Cụ từng tuyên bố," Các bạn của Việt Nam đừng lo. Chủ nghĩa Cộng sản không vào được nước tôi."
    Cụ nói được, và cụ làm được. Bây giờ lên án Cộng sản, là lên án ai đây?

    T.B.- Cứ Cộng sản là có tội? nhưng phải biết lịch sử. Nếu không, lại chống Cộng theo kiểu VNCH!

    Không "Nhìn lại 30 tháng Tư" cho thông suốt, thì "Đi đâu"?

    Khách Đỗ Đức Đần viết:
    Hồi cụ Hồ còn sống, có đoàn dũng sĩ miền Nam rất trẻ ra thăm cụ và báo công với cụ. Dĩ nhiên dũng sĩ miền Nam thì toàn là thanh niên miền Nam. Bác cháu chụp ảnh ở dinh chủ tịch thấy thân mật ghê. Nguyễn Văn Trỗi trước lúc chết còn 3 lần hô "Hồ chí Minh". Rồi người Nam Bộ có câu thơ:
    Tháp Mười đẹp nhất bông sen
    Nước Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ.
    Tôi cũng không hiểu trong khi người dân miền Bắc thì có truyện tiếu lâm chê bai cười cợt cụ Hồ mà người miền Nam thì sùng bái cụ Hồ đến vậy? Giá như người dan miền Nam hiểu cụ Hồ như dân miền Bắc thì làm gì đến nỗi. Người dan miền Bắc chịu hai tai nạ khủng khiếp do cụ Hồ gay ra một là cụ ký sắc lệnh CCR Đ cướp của giết người làm đảo ngược đạo đức, hai là cụ ký sắc lệnh ban hành chế độ tem phiếu để quản lý con người bằng lương thực và hàng hóa gây ra nạn đói dài
    Giở lại trang sử Đảng CS thì trước 1930 ở nước ta có 3 tổ chức đều theo CS,trong đó có tổ chức riêng biệt ở Nam bộ, ngảy 3-2 1930 cụ Hồ mới họp cả 3 tổ chứ này lại và thống nhất thành một Đảng CS. Nếu như năm 1954 chi đôi đất nước mà cụ Hồ nhận phàn ở miền Nam, vua Bảo Đại ở miền Bắc thìnhiều điều ngược lại, có thể có đoàn dũng sĩ miền Bắc vào Nam báo công với bác Hồ, rồi thanh niên miền Nam lớn lên thì đi bộ đội thành anh bộ đội cụ Hồ. Còn thanh niên miền Bắc thì đi lính thành lính Ngụy. Lúc đó đại bản doanh của CS đống đô ở Sài Gòn chỉ huy “Mặt trận dân tộc giải phóng miền Bắc”. Rồi đến ngày 30-4-19xz dân Hà Nội nô nức chào anh bộ đội cụ Hồ ra giải phóng Miền Bắc Rồi một đợt di tản hàng triệu người dân miền Bắc đi định cư ở Hoa kỳ...và các nhà tù mọc lên ở miền Nam để giam cầm những lính ngụy miền Bắc.

    Cuối cùng thì kết luận người dân chỉ là công cụ của chính quyền.

    Tôi là người miền Nam chính hiệu nhưng cũng phải khách quan mà nhìn nhận rằng phần đông dân miền Nam chẳng mang nhiều lý tưởng, chỉ mộng ước vinh thân phì da là trên hết, sống sao cho sướng cái đã, ai sao tui dzậy, ai làm bậy tui làm theo :)

    Do đó mới có đảo chính 1963, có mặt trận gpmnvn, thành phần thứ 3,... rồi cuối cùng là ngày 'giải phóng' 30-4-1975.

    Ngoài chuyện Sài Gòn nay mất luôn cả cái tên cúng cơm đã có từ 300 năm trước, còn có một hình ảnh gợi ra nhiều suy nghĩ về đoạn trường số phận hiện nay của dân miền Nam là, cả 3 con đường to đẹp, 'hoành tráng' nhất trên đất Sài Gòn xưa, nay là tp hcm, hiện mang tên lần lượt Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, 3 'chiến sĩ cọng sản' đã có công lớn hóa kiếp cho số phận dân miền Nam, trong khi đó, tên tuổi vị chí sĩ cách mạng văn minh, khả kính nhất của dân tộc Phan Châu Trinh thì chỉ được dân Sài Gòn 'tôn vinh' qua cái bảng tên be bé gắn cho một đoạn đường ngăn ngắn, nho nhỏ bên hông chợ Bà Chiểu !

    Ô hô, ai tai !

    Hồi cụ Hồ còn sống, có đoàn dũng sĩ miền Nam rất trẻ ra thăm cụ và báo công với cụ. Dĩ nhiên dũng sĩ miền Nam thì toàn là thanh niên miền Nam. Bác cháu chụp ảnh ở dinh chủ tịch thấy thân mật ghê. Nguyễn Văn Trỗi trước lúc chết còn 3 lần hô "Hồ chí Minh". Rồi người Nam Bộ có câu thơ:
    Tháp Mười đẹp nhất bông sen
    Nước Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ.
    Tôi cũng không hiểu trong khi người dân miền Bắc thì có truyện tiếu lâm chê bai cười cợt cụ Hồ mà người miền Nam thì sùng bái cụ Hồ đến vậy? Giá như người dan miền Nam hiểu cụ Hồ như dân miền Bắc thì làm gì đến nỗi. Người dan miền Bắc chịu hai tai nạ khủng khiếp do cụ Hồ gay ra một là cụ ký sắc lệnh CCR Đ cướp của giết người làm đảo ngược đạo đức, hai là cụ ký sắc lệnh ban hành chế độ tem phiếu để quản lý con người bằng lương thực và hàng hóa gây ra nạn đói dài
    Giở lại trang sử Đảng CS thì trước 1930 ở nước ta có 3 tổ chức đều theo CS,trong đó có tổ chức riêng biệt ở Nam bộ, ngảy 3-2 1930 cụ Hồ mới họp cả 3 tổ chứ này lại và thống nhất thành một Đảng CS. Nếu như năm 1954 chi đôi đất nước mà cụ Hồ nhận phàn ở miền Nam, vua Bảo Đại ở miền Bắc thìnhiều điều ngược lại, có thể có đoàn dũng sĩ miền Bắc vào Nam báo công với bác Hồ, rồi thanh niên miền Nam lớn lên thì đi bộ đội thành anh bộ đội cụ Hồ. Còn thanh niên miền Bắc thì đi lính thành lính Ngụy. Lúc đó đại bản doanh của CS đống đô ở Sài Gòn chỉ huy “Mặt trận dân tộc giải phóng miền Bắc”. Rồi đến ngày 30-4-19xz dân Hà Nội nô nức chào anh bộ đội cụ Hồ ra giải phóng Miền Bắc Rồi một đợt di tản hàng triệu người dân miền Bắc đi định cư ở Hoa kỳ...và các nhà tù mọc lên ở miền Nam để giam cầm những lính ngụy miền Bắc.

    Cuối cùng thì kết luận người dân chỉ là công cụ của chính quyền.

    Xin cám ơn Khách - SJ đã có ý trao đổi về một số vấn đề 'cộm' trong bài viết trên. Tôi cũng xin cám ơn những người miền Nam đã định cư trên đất Bắc tán thành ý kiến của Khách -SJ đã làm ý kiến của Khách -SJ thêm trọng lượng.

    Chúng ta thật ra gần nhau hơn là khác biệt. Như đã khẳng định, trừ đảng cộng sản VN, người VN cả hai miền Nam Bắc đều là nạn nhân của chế độ cộng sản. Chúng ta có nhiều lý do để đứng chung trong một cố gắng thay đổi số phận của chúng ta hơn là đố kỵ nhau. Tôi có phẫn nộ là với những con người VN áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên đất nước bằng những chiêu bài yêu nước bịp bợm đã đưa đất nước đến nông nỗi này, nhưng tuyệt đối không với người dân miền Bắc đã chịu đựng đảng CSVN quá lâu và cũng tuyệt đối không chia rẽ người Bắc và người Nam trong bài viết trên. Tôi không thể bị rơi vào cái bẫy 'chia để trị' của CS. Nhưng ở đây xin thêm đôi lời để làm sáng tỏ đôi điều viết chưa hết ý.

    Những chứng cớ của Khách-SJ đưa ra như:
    'Khởi nghãi Bến Tre 1960 thì làm gì có người miền Bắc nào,nhân ngày 30-4 VTV chiếu nhiều phim nêu lên những chiến công anh dũng cùa biết động Sài Gòn thì toàn dân miền Nam chứ hiếm thấy dân miền Bắc. Rồi nhiều trận đánh du kích thì toàn thấy dân miền Nam chứ có dân miền Bắc đâu. Nguyễn Thành Trung anh hùng quan đội ném bom xuống dinh Độc lập là người miền Bắc hay người miền Nam? Cụ Tôn Đức Thắng làm chủ tịch nước CS thì là dân miền Bắc hay dân miền Nam?Rồi còn biết bao người kahcs nổi anh có công với CS hay chính bản than là CSD như tràn Bách Đăng, Trần Văn Giều, TRàn Văn Ơn, Võ Thị Sáu, Út Tịch, anh hùng Núp Nguyễn Văn Trỗi...thì là dân miền Băc hay miền Nam?'

    xin được làm sáng tỏ hơn.

    Người Miền Nam rất hiền hòa và không thích 'làm chính trị', nên đã bị cộng sản nằm vùng gian ác giựt dây mà thiệt mạng. Khởi nghĩa Bến Tre hoàn toàn có dấu ấn và chữ ký của cộng sản VN. Như nhận định của Wikipedia ‘Đồng Khởi là phong trào do những thành viên Việt Minh ở lại miền Nam Việt Nam kêu gọi nhân dân nổi dậy đồng loạt chống Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng hòa’. Người Nam có người theo cộng sản vì nhiều lý do, không hoàn toàn chỉ vì nhất trí với chủ nghĩa cộng sản hay xã hội chủ nghĩa, theo số liệu Wikipedia cộng sản gài lại ở miền Nam khoảng 60.000 người xấp sỉ 2.5% dân số miền Nam khoảng 20 triệu dân. Con số lẻ này quá nhỏ để có thể nói là mọi người miền Nam, hay bịp bợm nói chung chung là dân chúng miền Nam. Nếu nói càng như thế thì trong 'trùng trùng đoàn quân tiến theo con đường của bác' đã có hơn 194.000 hồi chánh viên về với chính thể VNCH trong thời gian từ 1963 đến 1973 ((Koch, JA. The Chieu Hoi Program in South Vietnam, 1963-1971. Trang 9), ta phải coi những người này là đảng cộng sản VN ra chiêu hồi với VNCH hay sao? Những tên tuổi như nhà văn Xuân Vũ, Thượng tá Tám Hà, Trung tá Phan văn Xưởng, Trung tá Huỳnh Cự; ca sĩ Bùi Thiện và Đoàn Chính, con trai nhạc sĩ Đoàn Chuẩn... Tôi cũng thú nhận ở đây tôi rất mê những bài hát tình tự quê hương ca sĩ Bùi Thiện hát nhiều lần trên đài truyền hình và đài phát thanh Sài Gòn khi xưa.

    Tôn Đức Thắng là trùm cộng sản. Nguyễn Thành Trung là đảng viên cộng sản từ năm 1969. Nguyễn Thành Trung từ khi còn ở Bến Tre đã được móc nối hoạt động cho CS và được người chỉ đạo mọi hành vi trong lúc nằm vùng. Trước đây tôi cho NTT là thành phần 'ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản' nhưng khi Trung thú nhận là đảng viên CS từ năm 1969, tôi không còn thắc mắc nữa. Anh hùng nhân dân NTT cũng là một phi công tồi tệ. Dinh độc lập to lớn đến thế mà cũng ném 'trượt' 2 quả bom, làm thiệt mạng người dân chung quanh dinh độc lập. Nếu đúng như ông này nói muốn chết cho Hoàng sa trong năm 1974, có xác suất rất thấp ông sẽ bắn trúng được một tàu cá nào của Trung cộng lúc đó. Câu hỏi cần được Anh hùng Nhân dân trả lời nhưng báo đảng đã không hỏi là sau khi làm một hành động 'yêu nước' đến như thế có phải là để góp phần, nói theo nhà thơ Bùi Minh Quốc, tạo ra 'cổ máy' này hay không?

    Các nhân vật gốc miền Nam khác do Khách-SJ nhắc đến như Trần Bạch Đằng, Trần văn Giàu... là các thành phần của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, hoặc trong cái chính phủ ma Cộng Hòa Miền nam Việt Nam (những người này giờ hồn phách ở nơi đâu có nhớ ngày 30 tháng Tư mà về đây ăn cỗ!). Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và 'chính phủ' CHMNVN ai cũng biết, nhất là cha me nó, là con đẻ của cộng sản miền Bắc và đã bị giải thể không kèn không trống sau ngày 30 tháng Tư. Cũng bị cái hệ thống nói dối hạng nhì trên hành tinh này của cộng sản mà đã đưa nhiều người bị lừa bịp chạy theo cộng sản và góp phần tạo ra 'cổ máy' này. Vì tinh thần trách nhiệm, tôi ước mong những vị đã góp phần tạo ra 'cổ máy' này hãy giúp người dân chủ Việt Nam một tay để tháo gỡ nó ra.

    Dương Bắc Giải

    Việc người miền Bắc tiến quân vào chiếm miền Nam rõ như ban ngày , chẳng cần bàn cãi,vì miền Bắc là đại bản doanh của Việt cộng, tức sào huyệt của CS, nhưng sao nhiều người không nói cái nguyên nhân sâu xa của nó. Nguồn gốc là sai lầm của người Mỹ và người Pháp tại hội nghị Genève, đã ký hiệp định để cho ông Hồ Chí MInh chiếm miền Bắc, còn vua Bảo Đại đóng đô ở miền Nam. Từ sào huyệt miền Bắc, CS đã chỉ đạo chiến lược chiến thuật ở miền Nam và tiếp tế để người dân miền Nam vùng lên "chống Mỹ cứu nước."
    Nếu như Hiệp định Paris quy định vua Bảo Đại ở miền Bắc, còn ông Hồ Chí MInh chiếm miền Nam thì người miền Nam sẽ Bắc tiến và CCRĐ sẽ tiến hành ở miền Nam trước tiên. Khốn nỗi ông Hồ chí MInh quá khôn, ông biết miền Nam là vựa thóc còn Miền Bắc là đất chó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng lại tiếp giáp với Trung quốc, sẽ là hậu thuẫn cho phấn đất mà ông ta cai quản, sau này sẽ là chỗ dựa để ông tiến đánh miền Nam nên mới có ngày 30-4-1975, cái nghèo đói từ miền Bắc tràn vào miền Nam.
    Sau khi đất nước thống nhất, một nhà báo Ba Lan vào thăm Sài Gòn đã phát biểu: "Hà Nội muốn đuổi kịp Vacsôvi (thủ đô Ba Lan) thì cần 10 năm, Vácsôvi muốn đuổi kịp Sài Gòn thì cần 20 năm, Sài Gòn muốn đuổi kịp Hà Nội thì chỉ cần 5 năm." Thế nhưng chỉ sau 3 năm giải phóng thì Gài Gòn đã tơi tả gần bằng Hà Nội. CS đi đến đâu cướp bóc và tàn phá đến đấy. Sau giải phóng thì người miền Nam nhận họ, còn người miền Bắc nhận hàng. Nếu như thủ đô VNCH là Hà Nội và thủ đô của chính phủ CS là Sài Gòn thì sau khi Sài Gòn chiếm được Hà Nội thì người miền Bắc sẽ nhận họ và ngược lại người miền Nam nhận hàng.
    Bàn về chuyện này thêm đau đầu, mọi việc đã an bài, chẳng qua cái vận nước mình nó thế.

    Khách Tôn Kính Đảng viết:
    Bài này có nhiều vấn đề nổi cộm. Xem cách viết thì thấy tác giả có trình độ, có nhiều nhận xét sâu sắc, sáng tạo, thế nhưng bên cạnh đó vẫn có một vài nhận xét chủ quan, khó có thể chấp nhận.

    Đúng là CS dập khuôn theo Trung quốc nhiều quá nên đã gây ra tội ác đối với dân tộc và đát nước muốn tiến lên cần phải tiến hành "dân giàu thì cộng sản mất, nước mạnh thì cộng sản tan, xã hội văn minh thì cộng sản giải thể." CNCS chỉ có thể thâm nhập vào những nước nghèo nàn lạc hậu dan trí thấp. CNCS đi đến đâu thì đói nghèo, đàu rơi máu chảy hận thù đến đáy. Như vậy thì dân miền Bắc là nạn nhân của chế độ CS trước dân miền Nam 21 năm (kể từ 1954 cụ Hồ về tiếp quản thủ đô cho đến nắm 1975). Người dan miền Bắc khổ hơn dan miền Nam 21 năm cũng có nghiã người dân miền Bắc căm ghét CNCS trước người dân miền Nam 21 năm và cũng không muốn dân miền Nam phải khổ như mình (trong một cái còm có nêu ý kiến của một cán bộ đảng viên đại khái "chưa giải phóng thì nửa nước khổ, giải phóng rồi thì cả nước khổ, sẽ biết thế nào là tem phiếu"). CS lừa dối dân với chiêu bài "chống Mỹ cứu nước" để tạo ra cuộc chiến tranh cướp chính quyền, mở rộng bờ cói CS. Chính người dân miền Nam cũng bị lừa dối và đã đứng lên theo CS "chống Mỹ cứu nước" chứ không phải quân miền Bắc đã tràn vào miền Nam chếm giết gây đau thương cho đồng bào miền Nam như ý kiến trong bài này. Khởi nghãi Bến Tre 1960 thì làm gì có người miền Bắc nào,nhân ngày 30-4 VTV chiếu nhiều phim nêu lên những chiến công anh dũng cùa biết động Sài Gòn thì toàn dân miền Nam chứ hiếm thấy dân miền Bắc. Rồi nhiều trận đánh du kích thì toàn thấy dân miền Nam chứ có dân miền Bắc đâu. Nguyễn Thành Trung anh hùng quan đội ném bom xuống dinh Độc lập là người miền Bắc hay người miền Nam? Cụ Tôn Đức Thắng làm chủ tịch nước CS thì là dân miền Bắc hay dân miền Nam?Rồi còn biết bao người kahcs nổi anh có công với CS hay chính bản than là CSD như tràn Bách Đăng, Trần Văn Giều, TRàn Văn Ơn, Võ Thị Sáu, Út Tịch, anh hùng Núp Nguyễn Văn Trỗi...thì là dân miền Băc hay miền Nam?
    Những năm cuối của thập niên 60 thế kỷ trước, sau Đại hội III của Đảng Lao động (chính là Đảng CS) thì có hàng loạt cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc trở lại quê hương miền Nam đấu tranh chống MỸ, tức là tham gia giải phóng quê hương bằng vũ lực gây ra chết chóc ngay chính trên quê hương mình. Cũng có người về Nam thì bỏ cả Đảng và chuốn ngay snag Mỹ như nhà sử học là đảng viên CS Tô Minh Trung công tác tại viện Sử học vì họ quá hiểu đời sống dướí ách CS ở miền Bắc.
    NÓi tóm lại tôi chỉ muốn trao đổi thêm với ông Dương Băc Giải rằng trong hàng ngũ CS có cả Nam cả Bắc, việc gây ra tai họa 30-4-1975 thì nguyên nhân là CS trong đó có cả người miền Nam và người miền Bắc.
    Nay thì thấy trong cuộc đáu tranh đòi dân chủ thì có cả những người mièn Nam trước kia theo CS như Huỳnh tấn Mẫm, Lê Quang Vịnh và nhiều vị khác nữa. Nay đòi xóa bỏ chế độ độc tài CS là nhiệm vụ chung của toàn quốc. Thực tế phong trào này không phan biệt Bắc Nam. Tác giả hãy thông cảm với người miền Bắc chịu khổ trước đồng bào miền Nam 21 năm, nhiều người miền Nam trước đây ra Bắc tập kết nay đã định cư tại miền Bắc vì láy vợ người miền Bắc, khi trở về góp phần giải phóng quê hương thì người thân thích bị giết cả trước ngày 30-4-1975, tức là lúc quân đội chính quy miền Bắc chưa tấn công Sài Gòn. Chỉ nên phan biệt CS với dân thồi, không nên phan biệt Bắc, Nam. Trong cài gọi là "chiến thắng 30-4" thì dân miền Nam góp phần không nhỏ tự làm khổ mình sau này. Khi nào CS tắt thờ thì đồng bào cả Nam và Bắc đều vang ca vì hàn phúc sẽ đến. Chẳng biết tác gải có đồng ý với tôi không? Nhiều người miền Nam định cư trên đắt Bắc tán thành ý kiến của tôi đáy.

    Vấn đề không phải Nam hay Bắc, mà là đảng CS. Thành phần du kích ở miền Nam là toàn Nam cả, nhưng tất cả đều do đảng CS lãnh đạo. Từ vụ "khởi nghĩa" Bến Tre hay tất cả những vụ bạo động khác đều do CS chủ trương, tuyên truyền của đảng "vẽ" ra như thể dân Nam tự nổi lên để gây "ấn tượng" cho dân Bắc rằng việc giải phóng miền Nam như thế có chính nghĩa vì đó là thực sự yêu đồng bào, chống đế quốc! Đó là cái "tài" tuyên truyền của đảng, mà trên thực tế tất cả đều do đảng CS chỉ huy.

    Nên khi người viết nói về miền Bắc, tôi hiểu họ ám chỉ lãnh tụ ĐCS ở Bắc, không có ý phân biệt dân Nam/Bắc.

    Cũng cần phải nói thêm, số CS nằm vùng trong Nam có nhiều nhưng không phải là đáng kể. Con số có thể đáng tin cậy của Wikipedia là khoảng 300000 (từ khoảng 60 ngàn đảng viên ở lại miền Nam sau 54), và như thế chưa tới 2% tổng số dân Nam nên không thể nói rằng "chính dân miền Nam đã ủng hộ cách mạng" như đảng vẫn tuyên truyền từ xưa tới nay, bịp dân Bắc như thể "một số lớn dân Nam".

    Nếu không có lính chính quy Bắc vượt Trường Sơn vào Nam, số VC trong Nam chỉ có thể đánh du kích, không thể tạo những trận chiến khủng khiếp như Khe Sanh, Xuân Lộc, Quảng Trị, v.v.. và miền Nam đã có thể - qua thời gian - dẹp hết và có an bình (dù không "hòa bình", giống như tình trạng Bắc/Nam Hàn nay). Đương nhiên, nhiều người Bắc nay đã hiểu đó chỉ do họ bị lừa, bị bắt buộc, nhưng vai trò họ đã có trong lịch sử vẫn là chính trong việc lấy miền Nam. Nhưng nói chung, những người lãnh đạo ĐCSVN (cả Bắc Trung Nam) là những thủ phạm chính.

    Bác Diệu Anh ới ời ơi!

    Bác lại nhầm nữa rồi. Anh Tám (tửng) bán đậu phọng tẩm xăng chạy vào đồn Pháp hổng phải của người miền Nam dựng ra mà là của Trần Huy Liệu [1] dựng đấy bác ạ! Ông Liệu là dân Nam Định. Ông Liệu dựng anh tám bán đậu phọng là do ông Phan Huy Lê [2] tiết lộ bí mật của CS đấy, ông Lê là dân Hà Tĩnh.

    Hai ông nội này dóc tổ mẹ, bác thấy đấy! Họ bị CS nhồi sọ đi rêu rao theo lệnh của CS đấy, hổng phải dân miền Nam tụi em đẻ ra anh tám tửng bán đậu phọng đâu, he he he :D

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Huy_Li%E1%BB%87u [1]

    http://www.baomoi.com/GS-Phan-Huy-Le-Tra-lai-su-that-hinh-tuong-Le-Van-Tam/121/3350811.epi [2]

    "Việc đảng cộng sản cướp được chính quyền ở miền Bắc năm 1946 đã là lịch sử nhưng nếu đảng cộng sản Việt Nam không chủ trương và khởi xướng giải phóng miền Nam thì đất nước Việt Nam đã đâu đến nông nỗi này."

    Ông tác giả này sống ở Úc lâu năm nên thuộc lịch sử nước ngoài hơn lịch sử nước nhà. Xin nhắc lại để ông rõ: Việt Minh (chính là CS) cướp chính quyền tháng 8- 1945 (chứ không phải 1946, 1946 nổ ra cuộc kháng chiến chống Pháp trên toàn quốc). Tháng 8-1945 Việt Minh cướp chính quyền thì tháng 23- 9 cùng năm đã nổ ra cuộc Nam Bộ kháng chiến rồi, người miền Nam dựng ra anh hùng tưởng tượng Lê Văn Tám tự đốt đuốc bằng thân hình minh rồi chạy vào kho xăng của địch.

    Bài này có nhiều vấn đề nổi cộm. Xem cách viết thì thấy tác giả có trình độ, có nhiều nhận xét sâu sắc, sáng tạo, thế nhưng bên cạnh đó vẫn có một vài nhận xét chủ quan, khó có thể chấp nhận.

    Đúng là CS dập khuôn theo Trung quốc nhiều quá nên đã gây ra tội ác đối với dân tộc và đát nước muốn tiến lên cần phải tiến hành "dân giàu thì cộng sản mất, nước mạnh thì cộng sản tan, xã hội văn minh thì cộng sản giải thể." CNCS chỉ có thể thâm nhập vào những nước nghèo nàn lạc hậu dan trí thấp. CNCS đi đến đâu thì đói nghèo, đàu rơi máu chảy hận thù đến đáy. Như vậy thì dân miền Bắc là nạn nhân của chế độ CS trước dân miền Nam 21 năm (kể từ 1954 cụ Hồ về tiếp quản thủ đô cho đến nắm 1975). Người dan miền Bắc khổ hơn dan miền Nam 21 năm cũng có nghiã người dân miền Bắc căm ghét CNCS trước người dân miền Nam 21 năm và cũng không muốn dân miền Nam phải khổ như mình (trong một cái còm có nêu ý kiến của một cán bộ đảng viên đại khái "chưa giải phóng thì nửa nước khổ, giải phóng rồi thì cả nước khổ, sẽ biết thế nào là tem phiếu"). CS lừa dối dân với chiêu bài "chống Mỹ cứu nước" để tạo ra cuộc chiến tranh cướp chính quyền, mở rộng bờ cói CS. Chính người dân miền Nam cũng bị lừa dối và đã đứng lên theo CS "chống Mỹ cứu nước" chứ không phải quân miền Bắc đã tràn vào miền Nam chếm giết gây đau thương cho đồng bào miền Nam như ý kiến trong bài này. Khởi nghãi Bến Tre 1960 thì làm gì có người miền Bắc nào,nhân ngày 30-4 VTV chiếu nhiều phim nêu lên những chiến công anh dũng cùa biết động Sài Gòn thì toàn dân miền Nam chứ hiếm thấy dân miền Bắc. Rồi nhiều trận đánh du kích thì toàn thấy dân miền Nam chứ có dân miền Bắc đâu. Nguyễn Thành Trung anh hùng quan đội ném bom xuống dinh Độc lập là người miền Bắc hay người miền Nam? Cụ Tôn Đức Thắng làm chủ tịch nước CS thì là dân miền Bắc hay dân miền Nam?Rồi còn biết bao người kahcs nổi anh có công với CS hay chính bản than là CSD như tràn Bách Đăng, Trần Văn Giều, TRàn Văn Ơn, Võ Thị Sáu, Út Tịch, anh hùng Núp Nguyễn Văn Trỗi...thì là dân miền Băc hay miền Nam?
    Những năm cuối của thập niên 60 thế kỷ trước, sau Đại hội III của Đảng Lao động (chính là Đảng CS) thì có hàng loạt cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc trở lại quê hương miền Nam đấu tranh chống MỸ, tức là tham gia giải phóng quê hương bằng vũ lực gây ra chết chóc ngay chính trên quê hương mình. Cũng có người về Nam thì bỏ cả Đảng và chuốn ngay snag Mỹ như nhà sử học là đảng viên CS Tô Minh Trung công tác tại viện Sử học vì họ quá hiểu đời sống dướí ách CS ở miền Bắc.
    NÓi tóm lại tôi chỉ muốn trao đổi thêm với ông Dương Băc Giải rằng trong hàng ngũ CS có cả Nam cả Bắc, việc gây ra tai họa 30-4-1975 thì nguyên nhân là CS trong đó có cả người miền Nam và người miền Bắc.
    Nay thì thấy trong cuộc đáu tranh đòi dân chủ thì có cả những người mièn Nam trước kia theo CS như Huỳnh tấn Mẫm, Lê Quang Vịnh và nhiều vị khác nữa. Nay đòi xóa bỏ chế độ độc tài CS là nhiệm vụ chung của toàn quốc. Thực tế phong trào này không phan biệt Bắc Nam. Tác giả hãy thông cảm với người miền Bắc chịu khổ trước đồng bào miền Nam 21 năm, nhiều người miền Nam trước đây ra Bắc tập kết nay đã định cư tại miền Bắc vì láy vợ người miền Bắc, khi trở về góp phần giải phóng quê hương thì người thân thích bị giết cả trước ngày 30-4-1975, tức là lúc quân đội chính quy miền Bắc chưa tấn công Sài Gòn. Chỉ nên phan biệt CS với dân thồi, không nên phan biệt Bắc, Nam. Trong cài gọi là "chiến thắng 30-4" thì dân miền Nam góp phần không nhỏ tự làm khổ mình sau này. Khi nào CS tắt thờ thì đồng bào cả Nam và Bắc đều vang ca vì hàn phúc sẽ đến. Chẳng biết tác gải có đồng ý với tôi không? Nhiều người miền Nam định cư trên đắt Bắc tán thành ý kiến của tôi đáy.