Hà Hiển - Nhân bàn về hòa giải dân tộc – Xin đừng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược!

  • Bởi Admin
    01/05/2013
    7 phản hồi

    Hà Hiển

    Để thực hiện chính sách Đại đoàn kết dân tộc thì một yếu tố quan trọng là sự chân thành, cởi mở và chân thật. Không có sự chân thật thì sao có sự hòa hợp, hòa giải được


    Hai người lính

    Mình hoàn toàn nhất trí với ý kiến trên của ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài trong bài trả lời phỏng vấn của Báo Thanh Niên nhân ngày 30/4 với tiêu đề “Hòa hợp tạo ra sức mạnh cho dân tộc”.

    Nhưng cho dù cả hai phía đều phải chân thành cùng chìa tay ra cho nhau như ý của ông Sơn trong bài trả lời phỏng vấn trên thì vẫn phải có một bên chịu trách nhiệm chính cho một thực tế là cho đến nay, sau 38 năm “giải phóng miền nam”, hòa giải và hòa hợp thực sự vẫn chưa đến với dân tộc Việt Nam.

    Bên chịu trách nhiệm chính ấy là ai nếu không phải là bên đã nắm được chính quyền trong phạm vi cả nước trong suốt 38 năm qua? Phạm vi bài này không bàn đến những hoàn cảnh chủ quan và khách quan đã đưa đẩy bên này, bên kia vào các vị thế khác nhau mà chỉ khẳng định một điều không thể bàn cãi là một khi bên nào được đặt vào vị thế lãnh đạo nhà nước, tạm gọi là “bên thắng trận”, thì mọi điều hay dở, mọi thành công hay thất bại của quốc gia đều phải được quy trước hết vào trách nhiệm điều hành quốc gia của bên đó.

    Trách nhiệm điều hành quốc gia của chính quyền nhà nước thì nhiều. Phạm vi bài này chỉ bàn đến trách nhiệm của nó trong việc quy tụ, thu phục nhân tâm của mọi người Việt Nam, không phân biệt giai cấp, tín ngưỡng, tôn giáo. Đây cũng là trách nhiệm phải hoàn thành của mọi thực thể nắm quyền lãnh đạo nhà nước một cách chính danh trên thế giới. Nếu chỉ xét riêng điều này thì có thể nói rằng Nhà nước Việt Nam hiện tại vẫn chưa hoàn thành trách nhiệm chính của mình trước dân tộc khi hòa giải thực sự vẫn còn chưa đến với người Việt Nam, khi mà “38 năm nay mình vẫn nói là thống nhất đất nước” mà vẫn “chưa thống nhất được lòng người” như chính lời của ông Nguyễn Thanh Sơn.

    Sự chưa hoàn thành trách nhiệm ấy đã được Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn thừa nhận khi trong bài trả lời phỏng vấn trên, ông đã nhiều lần nhấn mạnh về sự thiếu chân thành và dũng cảm của “chúng ta”, xin trích một đoạn ngắn trong bài trả lời phỏng vấn trên:

    Hơn bao giờ hết chúng ta cần có sự dũng cảm đột phá, sẵn sàng chịu trách nhiệm. Hiện nay cái dũng cảm còn thiếu quá, chân thành còn thiếu quá. Đến khi có vấn đề cần có người xử lý, có người chịu trách nhiệm thì không ai làm. Đó là nỗi ray rứt của chúng ta.

    Chúng ta” trong câu này và trong ngữ cảnh của toàn bộ bài phỏng vấn trên không thể được hiểu là ai khác ngoài những người có trách nhiệm trong bộ máy nhà nước, có thể được hiểu là từ những lĩnh vực cụ thể như an ninh - quốc phòng - ngoại giao - truyền thông cho đến cơ quan lãnh đạo cao nhất là Bộ chính trị.

    Cứ tạm tin vào sự chân thành và cũng là sự dũng cảm của ông Nguyễn Thanh Sơn thì những phát biểu trên của ông cũng cho thấy một sự thật rằng sự chân thành, sự dũng cảm ấy vẫn còn rất thiếu ở những đồng chí của ông - như lời ông nói “các anh bên công an là cơ quan an ninh nhìn đâu cũng thấy gián điệp như bác sĩ nhìn đâu cũng thấy vi trùng”, hay “cái khó của chúng ta là tư duy, nhận thức của lãnh đạo các cấp khác nhau…

    Tóm lại, căn cứ vào phát biểu của ông Sơn thì trách nhiệm chính vẫn thuộc về “chúng ta” – mà nói cụ thể hơn phải là “Nhà nước ta”.

    Mình nghĩ không phải chỉ là sự khác nhau trong tư duy, nhận thức của các cấp lãnh đạo mà phải phải nói thẳng ra là tình trạng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Chỉ riêng việc này thôi cũng cho thấy rất rõ tình trạng này – đó là trong những ngày này, khi mà hết ông Nguyễn Thanh Sơn, ông Nguyễn Dy Niên, bà Tôn Nữ Thị Ninh và nhiều ông bà khác thuộc “phe thắng trận” lên diễn đàn nói về hòa giải, hòa hợp dân tộc, rằng cần phải gác lại quá khứ, quên đi hận thù, hướng đến tương lai, thì đồng chí Trần Bình Minh của “chúng ta” hàng ngày vẫn cứ cho nhà đài VTV phát đi phát lại những lời ca sắt máu đầy hận thù của một thời huynh đệ tương tàn - “ôi xương tan máu rơi lòng hận thù ngất trời…thúc giục lòng ta xung phong đi giết thù…

    Hận thù ngất trời như thế thì bao giờ mới có thể cởi bỏ hết được đây?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Việc ai nấy làm thôi. Việc ông Sơn nói, là yêu cầu công việc phải nói. Việc ông Minh làm vì chức trách phải làm. Tất đều làm theo công việc, chỉ thị. Mai này ông Minh về hưu, thành cựu thì cũng sẽ tuyên bố vài lời trăn trở cho bà con nức lòng.

    Phản hồi: 

    Trích bài Vấn Ðề Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc của VŨ TRÍ

    ………………
    Vậy hòa giải hòa hợp dân tộc là gì ?

    Theo định nghĩa thì trong nhóm từ ngữ này có hai hành động khác nhau là hòa giảihòa hợp. Nói đến hòa giải là mặc nhiên nhìn nhận có bất đồng ý kiến, có thù hận nên mới cần hòa giải. Nói đến hòa hợp là mặc nhiên nhìn nhận không còn bất đồng ý kiến, không còn thù hận nên mới hòa hợp được. Do đó cần đặt vấn đề hòa giải cho thật rõ ràng chính xác trước khi đặt vấn đề hòa hợp vì phải có hòa giải rồi mới hòa hợp được. Vậy hòa giải về việc gì ? Hòa giải giữa ai với ai ? Hòa giải như thế nào ? Tại sao phải hòa giải ?

    Trước hiện tình đất nước và trong công cuộc đấu tranh, có ba nguyên nhân và sự việc đưa đến bất đồng ý kiến, hận thù là : tranh chấp cá nhân, tranh chấp tổ chức, đấu tranh giai cấp. Mỗi sự việc đều có những lý do riêng biệt của nó nhưng “tranh chấp cá nhân và tranh chấp tổ chức” không phải là những sự việc có tầm vóc hận thù dân tộc... nên chưa cần bàn đến. Chỉ có “đấu tranh giai cấp” do đảng CSVN chủ trương và áp dụng trong nhiều chục năm qua... gây ra biết bao nhiêu tang thương đổ nát hận thù dân tộc.

    Do đó, hòa giải ở đây là hòa giải hận thù dân tộc, hòa giải giữa đảng CSVN và dân tộc Việt-Nam hay nói rõ hơn là hòa giải giữa tập đoàn độc tài lãnh đạo cộng sản với thành phần dân tộc bị trị, bị cộng sản trả thù đàn áp khủng bố tù đày giết hại cướp của....

    Vậy hòa giải như thế nào ? Ðảng CSVN đã gây hận thù dân tộc, đảng CSVN phải công khai nhìn nhận sai lầm tội lổi công khai xin lổi đồng bào dân tộc Việt-Nam. Theo nguyên lý ở đời : ai gây hận thù phải xin hòa giải với nạn nhân hận thù... chớ không bao giờ có việc người bị hành hung đàn áp khủng bố tù đày lại đến xin hòa giải với kẻ hành hạ mình. Và sự hòa giải chỉ có thể thực hiện và chấp nhận khi nào các nguyên nhân gây ra hận thù được giải tỏa, được xóa bỏ... nghĩa là khi nào “đấu tranh giai cấp” không còn ở Việt-Nam.

    ……………

    VŨ TRÍ< /i>< /b>

    Paris, ngày 27 tháng 11 năm 1999

    (Theo Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại)

    Phản hồi: 

    Khó mà kêu gọi hòa giải được khi miệng thì hô hào, tay thì phất cờ mừng chiến thắng, mừng giải phóng mỗi khi tháng Tư về.

    Tất cả những lá cờ bất kể Vàng hay Đỏ đều nên được treo rũ (half-staff) trong ngày 30-4.

    Phản hồi: 

    Thôi thì tôi cũng tạm tin như tác giả Hà Hiển (?), Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn là người “có tâm” về ‘hoà giải dân tộc’ nhưng không có/chưa có “tầm”. Thế thì tại sao ông Sơn kiêm luôn chức “Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài” để làm gì?! (chắc bác visitor sẽ bảo ông Sơn “chỉ là dạng thiên lội chỉ đâu đánh đấy!)

    Đúng là ông Nguyễn Thanh Sơn ‘đánh trống xuôi, thổi kèn ngược’ (hay người cộng sản là thế!). Ông Nguyễn Thanh Sơn nói hay thế mà chỉ đi “chiêu dụ” NVHN “hoà hợp, hoà giải” với nhà nước và ĐCSVN, trong khi nhà nước và ĐCSVN hoàn toàn nắm chìa khoá về vấn đề hoà hợp hoà giải.

    Phản hồi: 

    [quote=I am a big dog]Bài viết quá hay. Cái tầm của Trần Bình Minh càng ngày nó càng lộ ra khi cái mặt nạ nó rờt xuống. Chả có thế mà cụ Tô Hải đã phải chủi cái ngu và dốt của VTV và trực tiếp là cái thằng ngu, láu cá và cơ hội của Trần Bình Minh. Mình rất thông cảm cho những người làm ơ Bộ Ngoại giao, ở nhà con cái đánh đĩ chửa hoang, bố mẹ ra đường vẫn cứ phải nói không. Chính phủ thối tha, nhưng Bộ trưởng bộ ngoại giao Phạm Bình Minh cứ phải vác mặt mo đi đình triều với thế giới.[/quote]

    Các bác lại chửi nhầm người rồi. Trần Bình Minh chỉ là dạng thiên lôi chỉ đâu đánh đấy. Người các bác cần chửi phải là Ban Tuyên Giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam mà ông trưởng ban là Đinh Thế Huynh kia!

    Phản hồi: 

    Bài viết quá hay. Cái tầm của Trần Bình Minh càng ngày nó càng lộ ra khi cái mặt nạ nó rờt xuống. Chả có thế mà cụ Tô Hải đã phải chủi cái ngu và dốt của VTV và trực tiếp là cái thằng ngu, láu cá và cơ hội của Trần Bình Minh. Mình rất thông cảm cho những người làm ơ Bộ Ngoại giao, ở nhà con cái đánh đĩ chửa hoang, bố mẹ ra đường vẫn cứ phải nói không. Chính phủ thối tha, nhưng Bộ trưởng bộ ngoại giao Phạm Bình Minh cứ phải vác mặt mo đi đình triều với thế giới.