Alan Phan - 30 tháng Tư năm 2051

  • Bởi Admin
    29/04/2013
    5 phản hồi

    Alan Phan

    (Thân tặng tác giả của Bên Thắng Cuộc…)

    Ánh sáng đầu ngày còn yếu ớt trên biển vắng lạnh và im sóng. Những con chim hải âu chưa thức giấc, chỉ một vài con dã tràng lăng xăng trên bãi cát vàng. Tôi và những con dã tràng: luôn luôn bận rộn suốt 38 năm qua và trước đó; nhưng thiên nhiên và tháng ngày tiếp nối theo nhau, không quan tâm gì đến những hạt cát chúng tôi xây đắp.

    Lướt qua một bài viết trên BBC, giật mình vì lời tuyên bố của ngài Nguyễn Đình Tấn, giám đốc Học Viện Chính Trị Xã Hội của Hà Nội… rằng đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ lãnh đạo xứ này trong nhiều thập kỷ sắp đến vì không có đảng đối lập. Hơn nữa, sau 68 năm từ ngày chiếm chánh quyền vào 1945, đảng đã thu nạp được 4-5 triệu thành viên, cùng chục triệu thành đoàn, cộng với (?) thân nhân gia đình. Quan trọng hơn hết, đảng đang kiểm soát toàn bộ máy công an và quân đội. Phần lớn các nhà phân tích chính trị trong và ngoài nước đồng ý với nhận định này.

    38 năm nữa… Wow. Lúc này, chắc chắn là mộ của tôi đã xanh cỏ và hồn của tôi chắc đang phiêu lãng qua những thế giới không còn nghịch lý. Những đứa con trai tôi chắc đã về hưu, không biết quỹ An Sinh Xã Hội của Mỹ có còn tiền hay đã khánh tận? Tích cực hơn, có thể chúng nó đang ở mặt trăng, tạo lập một tổ ấm mới cho gia đình và nhờ những phát minh sinh hóa học, có thể giúp chúng làm ăn vui chơi và sống đến 200 tuổi.

    Thế giới không biết biến đổi ra sao 38 năm nữa? Trung Quốc có thực hiện được mộng vương bá của giòng giống Hán hay vẫn chỉ nhận được triều cống của vài láng giềng hữu hảo? Ông Kim Ủn Ỉn của Bắc Triều Tiên vẫn còn bắt dân ăn cỏ hay đã theo cha về chầu Mác Lê? Âu Châu có lẽ đã tan vỡ và đồng mark của Đức là ngoại tệ hiếm quý hơn cả đồng franc của Thụy Sĩ? Hậu thân của KGB Nga có kiểm soát được các phe nhóm xã hội đen trên thế giới sau cuộc chạm trán với Tam Hoàng của Tàu?

    Quay lại chính trị Việt Nam, theo như ngài Tấn, 14 “đỉnh cao” vẫn phán định mọi hướng đi cho dân tộc theo sát tư tưởng Mao Trạch Đông/Hồ Chí Minh (Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao, thơ Tố Hữu). Năm 2051 này, chắc đảng đã tự phê “quyết liệt” và đang hỏi ý kiến dân về hiến pháp mới?

    Về kinh tế, thu nhập của người dân chúng ta trong 2050 vừa bắt kịp con số của Thái Lan năm 2012. Không có gì để hãnh diện, nhưng ít nhất, một tầng lớp trung lưu vừa xuất hiện và Việt Nam vẫn xếp hàng đầu về chỉ số hạnh phúc. Các doanh nghiệp nhà nước đã phát triển mạnh và hiện chiếm 80% nguồn lực tài chánh (dù chỉ đóng góp 40% vào GDP của quốc gia). 60% tài sản vẫn nằm trong tay 5% dân số. Năm 2051, để kỷ niệm ngày 30/4, các lãnh đạo đã tề tựu để khánh thánh hệ thống xe điện ngầm đầu tiên nối trung tâm Saigon với Suối Tiên và các tỉnh lân cận. Nợ công đã lên đến 300% GDP, nhưng đây là vấn đề của IMF và ASEAN. Cà phê, quán nhậu và tiệm massage vẫn dẫn đầu trong các ngành kỹ nghệ trọng yếu.

    Về văn hóa xã hội, ước muốn tuyệt nhất của thiếu nữ Việt là lấy chồng Hàn Quốc hay Trung Quốc; tham vọng lớn nhất của trai Việt là làm nhân viên Hải Quan hay Cảnh Sát Giao Thông. Bia rượu thuốc lá và điện thoại xịn vẫn là những thứ phải có của đại đa số . Trong khi đó, ô nhiễm, trộm cướp và vào bệnh viện…là ba mối lo hàng đầu. Giá BDS vẫn bằng 50 lần thu nhập trung bình của dân, nên đa số dân thành thị vẫn được ở trong hẽm với những căn nhà hộp quẹt trong các “khu phố văn hóa”. Nhưng vài khu biệt lập kiểu Rublevka ở Moscow với giá tối thiểu 10 triệu đô la một biệt thự bán chạy như tôm tươi (các trẻ em mới lớn thời này chắc không biết chữ “tôm tươi” hay bất cứ thứ gì tươi, vì các cháu đã quen với thực phẩm pha chế từ Trung Quốc).

    Ở một góc nhìn tích cực khác, chúng ta giờ có đến hơn 1 triệu Tiến Sĩ (nhiều hơn cả Mỹ), vài chục ngàn chiếc siêu xe và vài trăm ngàn người mẫu/ca sĩ/diễn viên. Năm 2051 cũng đánh dấu một móc quan trọng cho dân trí: chánh phủ đã dẹp tan các blog lề trái trên mạng và người dân không còn bị cám dỗ bởi các thế lực thù địch. Tờ báo Nhân Dân trở thành nhật báo/tuần báo duy nhất tại Việt nam. Nhân dịp lễ, dân chúng vẫn được VTV cho xem lại hai phim truyền kỳ của nhân loại, “Chiến thắng Điện Biên” và “Chiến thắng Mỹ Ngụy”.

    Nhìn về tương lai theo kịch bản của ngài Tấn, tôi thấy yên tâm về sự ổn định của quê hương. Giữa những biến đổi quay cuồng đến chóng mặt của thế giới, những người Việt tha hương có thể tìm thấy ở Việt Nam những hình ảnh tuyệt vời của 150 năm về trước. Cây đa vẫn cao ngất từng xanh, các chú bé mục đồng vẫn chạy theo đàn bò và các nhà làm phim vẫn dùng Việt Nam làm bối cảnh cho lịch sử thế kỷ 19.

    Những người trăm năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ? (Thơ Nguyễn Đình Liên)

    Quên, khắp nước, khu phố nào cũng có một đền thờ để toàn dân “lên đồng”, “sống chung hòa bình” với tổ tiên.

    Alan Phan
    30/4/2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phản hồi: 

    Đến năm 2051, người Việt không còn gọi Ngày Ba mươi Tháng Tư nữa, mà là "Tam Thập Nhật, Tứ Nguyệt" (đại khái như thế vì tớ chưa rành tiếng TQ lắm)

    Phản hồi: 

    >>> Quay lại chính trị Việt Nam, theo như ngài Tấn, 14 “đỉnh cao” vẫn phán định mọi hướng đi cho dân tộc theo sát tư tưởng Mao Trạch Đông/Hồ Chí Minh

    Đúng như thế, bác Hồ đã vạch ra con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội, các thế hệ sau cứ như thế mà tiến lên, khỏi tư duy độc lập làm chi cho mất công. Thế hệ này đã có sửa lại chút ít: xây dựng kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa.

    Con đường này sẽ đảm bảo công ăn việc làm cho 3 triệu đảng viên, công an, sổ hưu cho những cán bộ, đảng viên đã/sắp về hưu, bảo đảm an ninh chính trị, trật tự xã hội trong nền chuyên chính vô sản, đảng chủ. Đây là cũng triển khai cụ thể của phạm trù triết học bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế và cái sổ hưu, đề tài khoa học triết Marx-Lenin mà tớ đã nhiều năm điều nghiên, phát triển.

    Về mặt đối ngoại, quan hệ chính, chủ đạo vẫn là quan hệ với Trung quốc. Chủ trương của tớ vẫn là tình hình Nam hải không có gì lạ, và trên đại cục hai nước sẽ tiến tới thành lập Liên bang Trung quốc, như người Mỹ các bác thường nói: if you can't beat them, join them. Mô hình liên bang là một mô hình tương đối hiện đại, cho phép các bang một số tự chủ, nhưng đảm bảo sức mạnh kinh tế do dùng chung Nhân dân tệ, có thị trường chung, không quan thuế. Mô hình này sẽ giải quyết dứt khoát vấn đề Tây sa và Nam sa vì cả hai đều thuộc Liên bang Trung quốc, sông liền sông, núi liền núi, Đảng liền Đảng, Bác (Hồ) liền Bác (Mao).

    Về kinh tế, mức nợ công tích lũy hiện nay là khoảng 130 tỉ USD, tức là chỉ khoảng 1500 USD cho một đầu người. Trong 40 năm nữa, Đảng chủ trương nâng mức này lên thành 20000 một đầu người, tức là chỉ bằng 1/5 mức nợ tích lũy hiện nay (2013) của mỗi đầu người ở Mỹ (cấp liên bang và tiểu bang). Trong khuôn khổ của Liên bang Trung quốc, mức nợ này hết sức an toàn với sự đảm bảo của sở Ngân khố Liên bang. Trong 15 năm nữa, mọi chi tiêu cấp tiêu bang sẽ được chuyển đổi, tính toán dựa trên cơ sở Nhân dân tệ.

    Để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chãi lên liên bang Trung quốc, tớ chủ trương và đề nghị việc giáo dục và phổ biến tiếng Trung. Bản thân tớ có đang theo học tiếng Trung, có thầy, cố vấn nhiều ngành gừi đặc biệt từ Bắc kinh sang.

    Tương lai của bang Việt nam hết sức sáng lạn, phải đeo kính mát, nếu không sẽ bị chói mắt.

    Phản hồi: 

    [quote]Cây đa vẫn cao ngất từng xanh, các chú bé mục đồng vẫn chạy theo đàn bò và các nhà làm phim vẫn dùng Việt Nam làm bối cảnh cho lịch sử thế kỷ 19.[/quote]
    Cả bài của Alan Phan rất hay nhưng có cái này trật lất. Đề nghị nên sửa lại:

    Cây đa vẫn cao ngất từng xanh, và chú Cuội vẫn ngự trị nơi gốc cây đa, vẫn quản lý chặc cả cành đa, củ đa lẫn lá đa.

    Phản hồi: 

    Một bài viết rất dí dỏm của bác Alan Phan, cái đau của người có lòng với dân tộc, quê huơng. Kẻ cầu vinh thì giờ đâu mà suy tư, còn phải lo mua quà cho chân dài chân ngắn, hơi sức đâu mà lo những chuyện bao đồng, hãy nhìn xem con cháu bác Nông Đức Mạnh và cô vợ trẻ. Dân mình hạnh phúc thật, có lẽ dể cho ăn bánh vẽ.

    Phản hồi: 

    Ha ha ha. Hu hu hu.
    Cười ba tiếng để vui với bài viết sắc xảo của tiến sĩ Phan. Khóc ba tiếng để...buồn thiu buồn thối với "nhiều thập kỷ" không có đối lập.
    Bài viết ngắn gọn theo thể loại châm biếm nhưng hoàn toàn có thể xảy ra nếu như guồng máy lịch sử không đủ độ cứng để nghiền nát mấy cái que thép rỉ (mặc dù đã tôi thế đấy !) được chọc vào bởi những bàn tay sực nức mùi Mác-xít Lê-nin-nít...
    Vẫn còn nhớ láng máng câu chuyện về chiếc thuyền nan VN được những tay chèo trứ danh của đảng CS ra sức chèo ngược nước !
    Lại muốn ha ha ha rồi hu hu hu lần nữa !