Kỳ Duyên - Liêm sỉ và... xã hội đen

  • Bởi Admin
    27/04/2013
    4 phản hồi

    Kỳ Duyên

    Con người vốn là động lực phát triển, nhưng cũng là... mầm mống tai họa xã hội.

    Những ngày này, thế giới vừa chứng kiến một chấn động mạnh của nước Mỹ. Hai anh em nhà Tsarnaev - nghi phạm đánh bom khủng bố tại Boston, kẻ bị chết, kẻ bị bắt và nay mai sẽ phải hầu tòa. Giờ là lúc dư luận lắng xuống bởi những câu hỏi, chuyển từ "kẻ nào" sang "tại sao"? Trước một vụ việc tội ác, động cơ kẻ phạm tội bao giờ cũng được đặt ra.

    Còn trước sự suy thịnh, hưng vong của xã tắc, quốc gia, phẩm cách con người bao giờ cũng được đề cập đến.

    Những tháng năm thật buồn...

    Mới đây, Cổng TTĐT Chính phủ có bài viết của GS. TS Hoàng Chí Bảo, Ủy viên Hội đồng Lý luận TƯ mà chủ đề bài viết khiến dư luận giật mình, quan tâm sâu sắc: Đã đến lúc cần giáo dục liêm sỉ.

    Liêm sỉ, theo Hán Việt từ điển giản yếu (Đào Duy Anh- NXB Văn hóa- Thông tin, 2005) là "liêm khiết, biết điều sỉ nhục", là bản tính trong sạch quyết không làm điều phải xấu hổ. Còn theo Từ điển Tiếng Việt thông dụng (Như Ý- NXB Giáo dục), liêmsỉ là bản chất trong sạch, ko vướng vào điều tủi hổ.

    Đương nhiên, đối ngược với liêm sỉ là vô liêm sỉ, là con người ta làm những điều đáng hổ thẹn, nhưng không hề hổ thẹn. Nói theo cách nói của giáo dục, là mất nhân cách, không coi trọng danh dự, không biết hổ thẹn là gì.

    Suy ngẫm kỹ, thấy cái chủ đề bài viết Đã đến lúc cần giáo dục liêm sỉ là... hơi muộn. Vì liêm sỉ - biết xấu hổ, phải là ý thức, là thái độ sống con người được dạy dỗ từ bé thơ cho đến khi trưởng thành. Không chỉ bằng những tấm gương của các bậc tiền nhân, bằng trang sách, mà còn bằng những câu thành ngữ của trang đời, của cha ông tự ngàn xưa để lại, thâm thúy và thấm thía: Đói cho sạch/ rách cho thơm; Giấy rách phải giữ lấy lề; Thật thà là cha quỷ quái...

    Thế nhưng vì sao, bài viết của vị GSTS Hội đồng Lý luận TƯ lại xới lên một vấn đề tưởng chừng như nằm sâu trong ý thức sống của người Việt? Bởi liêm sỉ hiện đang là của quý và hiếm? Hay bởi xã hội hiện đại ngày nay, có những "đồng dao" còn tuyệt vời hơn cả... liêm sỉ: Tiền là Tiên, là Phật/ Là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già/ Là đà cho danh vọng/ Là lọng của nịnh thần/ Là cán cân công lý/ Tiền là hết ý...

    Mới đây, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, khi "lui về ở ẩn" tại quê nhà, vừa cho ra mắt bài thơ có những câu thơ thấm đẫm nghĩ ngợi với rất nhiều dấu hỏi:

    Đất nước những năm thật buồn/ Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt/ Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành/ Như kẻ khát nước qua sa mạc...

    ...Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành/ Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội/ Có còn bay trong đêm/ Sớm mai còn giữ được màu đỏ?

    Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng/ Mong gặp một con cá hanh khác? Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường/ Thấy mọi người nhẹ nhàng vui tươi?

    Đặt bài viết của một vị GSTS chuyên làm lý luận, bên cạnh bài thơ của một nhà thơ, liệu có thấy một thông điệp chung nào không, về chủ đề liêm sỉ?

    Cũng không phải chỉ có nhà thơ (mà trong ông, có cả nhà thơ vốn sống bằng trực cảm, cũng lại có cả nhà chính trị quá dày dạn chính trường) mới thấy Đất nước những tháng năm thật buồn. Xã hội, người dân, và ngay cả người viết bài này, từ lâu rồi, đã thấy thật buồn. Nỗi buồn của sự day dứt, sự đơn độc của cái tốt, sự... bất lực và cả sự hèn kém.

    Trước đó khá lâu, tháng 6/2012, vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng trong cuộc gặp gỡ cử tri quận Ba Đình đã phải buồn rầu: Hiện tượng tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có...

    Không buồn sao được, khi những quan chức, cán bộ cốt cán có trách nhiệm lớn trước nhân dân, trước xã hội, nhưng lời nói và hành vi của họ trái ngược "nói zậy, không phải zậy", như tốt/ xấu, trắng/đen, hay/ dở...

    Chủ tịch tỉnh miền núi nghèo nhất nhì nước- tham gia vào đường dây mua bán dâm học trò, nhưng lại thao thao bất tuyệt rao giảng đạo đức. Và còn những vị nào nữa...?

    Tsarnaev, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, tham nhũng, Liêm sỉ. Mỹ

    "Hiện tượng tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có...". Ảnh minh họa

    Một ông Chủ tịch tỉnh khác, cho đến các vị quan chức cốt cán của tỉnh đó, vừa phải trả lại 25 tỷ đồng trót bỏ túi vì những hành vi, quyết định sai trái, khi lợi dụng chức quyền?

    Rồi hàng chục ông quan chức và cán bộ Vinakhủng, làm thất thoát tới 4 tỷ USD tiền vay nợ nước ngoài, đưa Vinakhủng lên thành "biểu tượng" của chính sách "tập đoàn kinh tế thua lỗ"?

    Hàng chục "quan chức-đại gia" của ngành ngân hàng bị bắt, bị khởi tố vì lợi dụng và cố ý làm trái quy định của luật pháp, gây thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng, ảnh hưởng an ninh tiền tệ, gây bất ổn chính sách tiền tệ của Nhà nước...

    Không buồn sao được trước cái hội chứng gian dối trắng trợn của ngành giáo dục, được xã hội gọi một cách văn vẻ là bệnh thành tích. Trước cái hội chứng ăn tiền của ngành y tế, mà khoảng cách từ chiếc phong bì đến cái khẩu hiệu biến tướng "lương y đang... từ mẫu" lại rất gần.

    Hai ngành giáo dục-y tế, vốn là những ngành nhân bản nhất của xã hội- dạy người và trị bệnh cứu người, nhưng "ngành cách" cũng lại đang cần chữa trị, thì người dân, trẻ em Việt sẽ trông vào đâu, để sống và lớn lên có liêm sỉ?

    Liêm sỉ không có hình hài, nhưng lại được định tính, định lượng, định hình rất rõ?

    Sự thiếu vắng liêm sỉ, xấu hổ thay, có khi trở thành... bình thường, như phẩm cách công chức, mà người ta đã điều tra và tổng kết, có tới 30% số công chức ăn không ngồi rồi, có làm việc cũng như không. Đôi khi, nó còn là hình ảnh quan chức lặc lè, phì nộn khiến người dân thấy bất bình, phản cảm, đặt bên cạnh hình ảnh trẻ em nghèo nhiều vùng còn đói ăn, đói chữ.

    Có khi, nó nhức nhối như điều tra xã hội học mới đây: "Kiểm soát thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn" (Chủ nhiệm đề tài- ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng- thanh tra Chính phủ), cho thấy thu nhập ngoài lương của 79% cán bộ có chức quyền tăng và đến từ nhiều nguồn. Đặc biệt, có những khoản thu nhập nhạy cảm, dễ liên quan tham nhũng như tiền được chia từ các khoản hoa hồng, quỹ riêng của đơn vị, tiền được biếu, tặng...

    Liêm sỉ của người Việt, không còn là hành vi đơn lẻ của cá nhân người đó, mà nó liên quan đến những thăng tiến, phát triển hay họa hại của cả một xã hội, cả một quốc gia.

    Người ta còn chưa quên cái chỉ số nhận thức tham nhũng năm 2012 (CPI) hổ thẹn, xót xa được Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) công bố. Ở đó, Việt Nam đứng thứ 123/ 176 quốc gia, vùng lãnh thổ, tụt hẳn 11 bậc so với năm ngoái.

    Điểm đáng chú ý, ở những quốc gia "sạch" vào loại nhất, nhì thế giới, như Đan Mạch, Phần Lan và New Zealan đều nhờ có sự công khai, minh bạch hóa thông tin, có những quy định rạch ròi điều chỉnh hành vi các quan chức nắm hệ thống công quyền.

    Dù vậy, liêm sỉ con người không chỉ giáo dục bằng giải pháp tự phê bình và phê bình như vị GSTS của Hội đồng Lý luận TƯ đề xuất. Hay như ước mong của nhà thơ: Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má / Không phải gạt vội vì xấu hổ / Ngước mắt tin yêu mọi người / Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta / Trong không gian đầy sợ hãi? Bởi nơi thì quá duy ý chí, nơi thì cô đơn và bất lực.

    Liêm sỉ của con người chỉ có thể được giáo dục, được nảy nở, hình thành trên một nền tảng thiết chế chính trị- xã hội thay đổi theo hướng văn minh, khoa học và bạch hóa, phù hợp quy luật thực tiễn và hội nhập hiện đại. Ở đó, giáo dục tôn trọng cá tính, bản ngã cá nhân và khuyến khích sự sáng tạo của mọi con người. Ở đó, quan chức "nói đi đôi với làm", pháp luật không bị... cầm tay chỉ việc, được thượng tôn. Pháp luật và chỉ pháp luật mà thôi!

    Liêm sỉ không chỉ là thuộc tính riêng của cá nhân. Nó còn được hình thành và mang tính cộng đồng sâu sắc trong một xã hội, mà nền tảng Hiến pháp thực sự tiến bộ, mang tầm lịch sử của thời cuộc mới, không phải bằng những khẩu hiệu đầy mỹ từ, mà bằng sự hiến định cụ thể, được dân thừa nhận... Bởi, nói như GSTS Hoàng Chí Bảo, có dân thì có tất cả, mất dân là mất tất cả.

    "Đỏ" và "đen"

    Chuyện liêm sỉ của một bộ phận không nhỏ quan chức, đảng viênsuy thoái đang là nỗi nhức nhối của xã hội, thì câu chuyện cán bộ chính quyền cơ sở... bảo kê cho xã hội đen được báo chí khui ra ánh sáng mới đây, khiến cho vấn đề liêm sỉ một bộphận không nhỏ cán bộ, đảng viên càng trở nên SOS hơn bao giờ hết.

    Khái niệm xã hội đen là cụm từ chỉ một nhóm những kẻ hoạt động tội phạm có tổ chức, hoạt động trong thế giới ngầm, nhưng lại tác động ảnh hưởng lớn đến đời sống xã hội.

    Những năm trước đây, người Việt từng biết đến xã hội đen qua những bộ phim nổi tiếng của Italia, của Hồng Kông...

    Còn nay, đến người nông dân một nắng hai sương hay những doanh nghiệp làm ăn ở Khoái Châu (Hưng Yên), ở Sài Gòn, bỗng nhiên thấy mình như những diễn viên... bất đắc dĩ trong những "bộ phim" tự phát, mà ở đó, cuộc sống mưu sinh của họ được quyết định không phải bởi lao động của họ, mà bởi những kẻ giang hồ, bởi xã hội đen, rất ngang nhiên, công khai và trắng trợn.

    Cái kết cục của "bộ phim" khá có hậu: Đó là gần chục đối tượng đầu sỏ trong băng nhóm tội phạm (khoảng 100 tên) chuyên hoạt động theo kiểu xã hội đen tại địa bàn huyện Khoái Châu vừa bị Cục Cảnh sát hình sự (Bộ Công an) bắt giữ, cùng với nhiều loại hung khí băng nhóm này chuyên sử dụng để làm ăn.

    Tsarnaev, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, tham nhũng, Liêm sỉ. Mỹ

    Một số tang vật thu được trong vụ án xã hội đen tại Khoái Châu

    Cách làm ăn của băng nhóm xã hội đen này cũng không mới: Đó là thâu tóm địa bàn hoạt động, đòi các doanh nghiệp nộp tiền "bảo kê" hàng trăm triệu đồng cho chúng. Bên cạnh đó là các hoạt động phi pháp, manh động như tổ chức cá độ, đánh bạc, cưỡng đoạt tài sản và đòi nợ thuê...

    Sự yên ổn làm ăn của các doanh nghiệp, của người dân hóa ra không phụ thuộc vào luật pháp Nhà nước đã quy định, mà phụ thuộc rất lớn vào... luật rừng.

    Điều đáng nói, là sự cầu cứu hay tố cáo của các doanh nghiệp ở địa bàn này gửi lên các cơ quan chức năng có thẩm quyền của huyện đã chỉ gặp sự im lặng là vàng - tiền bạc? Chả lẽ, chính quyền cơ sở huyện Khoái Châu, các ngành chức năng của huyện này, trở thành "cánh tay nối dài" cho băng đảng xã hội đen ngang nhiên quản lý?

    Đến mức, nỗi nghi ngờ của người dân, của các doanh nghiệp ở Khoái Châu đã thành tít của một loạt các bài báo "Tội phạm "xã hội đen" lộng hành: Có hay không sự bảo kê? (VTV News, ngày 20/4), Thế lực nào bảo kê cho băng xã hội đen? (LĐ, ngày 23/4).

    Còn người nông dân thì bất bình: Bức xúc nhất của người dân hiện nay là ai đứng đằng sau? Ai che chắn, ai bênh vực, ai bị nó khống chế, bịt mồm, dây dợ với nó để cho bọn nó hoạt động công khai?

    Ai? Có lẽ chỉ chính quyền huyện Khoái Châu là có thể trả lời chính xác nhất cho người dân, cho dư luận xã hội những câu hỏi đáng hổ thẹn này.

    Khi cái "bộ phim" xã hội đen ở Khoái Châu tạm thời... The End,  là lúc hàng loạt câu hỏi cần mở ra.

    Vì sao, nói như ông Hồ Sỹ Tiến, Đại tá, Cục trưởng Cục Cảnh sát hình sự (Bộ Công an): Băng nhóm của "Tú khỉ" hoạt động công khai, trắng trợn như thế trong suốt một thời gian dài, người dân ở khu vực đấy rất bức xúc, mà chính quyền cơ sở không biết được?

    Vì sao, Trưởng Công an xã Đông Ninh bị nhóm côn đồ chém, viết đơn tố cáo rồi lại phải viết đơn xin rút? Phải chăng, vì ông này một mình...  không chống lại nổi mafia?

    Vì sao, kết luận của Thanh tra tỉnh giao UBND huyện Khoái Châu xử lý những cán bộ sai phạm, huyện vẫn "ngâm" cả ba năm trời?

    Anh em nhà Tsarnaev đánh bom khủng bố người Mỹ, nước Mỹ đã không còn nơi ẩn nấp. Tiếc thay, băng đảng xã hội đen như của "Tú khỉ" khủng bố tinh thần doanh nghiệp, người dân, lại có nơi trú ẩn? Mới đây lại xảy chuyện côn đồ hành hung người dân xã Đại Thắng (Tiên Lãng-Hải Phòng) xung quanh chuyện đất đai.

    Chữ liêm sỉ ở đây, liệu chỉ cần được giáo dục bằng... rút kinh nghiệm nội bộ, phê và tự phê như thường thấy. Hay cần có các biện pháp xử lý bằng luật pháp nghiêm khắc, mang tính răn đe?

    Chợt nhớ bài thơ Đất nước những năm tháng thật buồn.

    Như một tiếng kêu bi thương!

    Kỳ Duyên

    _____________________

    Tham khảo:

    http://www.tienphong.vn/xa-hoi/621304/79-can-bo-cong-chuc-co-thu-nhap-ngoai-luong-tpp.html

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/99943/xep-hang-tham-nhung--viet-nam-tut-11-bac.html

    http://laodong.com.vn/Phap-luat/Bai-hoc-tu-Khoai-Chau-Sai-qua-lau-da-tro-thanh-dung/112714.bld

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Xã hội Việt Nam bây giờ chỉ có một màu độc nhất thôi. Ông có biết hay cố tìm một chút hy vọng trong vô vọng...

    Đáng tiếc cho bà Nga này nhân thân cực tốt, của cải tiền bạc không ít, nhan sắc khá, bước đầu làm ăn rất căn cơ, khó tin một người như vậy mà lừa đảo. Bây giờ tin ai cũng khó nhỉ, tại sao thế?

    Cái sự liêm sỉ liên quan tới lòng tự trọng, danh dự thì tôi thường nghe những người cao tuổi bàn luận với nhau và than phiền là nền giáo dục của ta hầu như không giáo dục cho học sinh. Có người cũng than phiền rằng đã đưa lên còm báo mạng, nhưng không được đăng. Có người còn nói :"Cái xấu thì báo đăng, nhưng cái quá xấu thì báo nào cũng ỉm đi vì sợ ảnh hưởng đến người mình".
    Nay nhờ có vị GSTS có chức có quyền đặt vấn đề trên báo chính thống thì mới có người bàn. Nếu nói thẳng ra thì hiện tượng nói dối xẩy ra ở nước ta thừ lâu đã thành truyền thống và nó thành chủ trương, đường lối cách mạng, nhưng nó mang tên gọi khác là sách lược, đường lối chính sách thay đổi như trở bàn tay, nhằm mục đích xấu mà gọi là "sách lược" thì chỉ thấy ở chính quyền CS. Tôi sẽ nêu dẫn chứng đầy đủ về cái thủ đoạn lừa đảo, lật lọng tráo trở này về mặt vĩ mô để thấy đó là "sách lược" của Đảng và Hồ chủ tịch: trước khi CM thành công thì tuyên bố "người cầy có ruộng" để thu hút sự ủng hộ của nông dân chiếm đại đa số dân tộc. Nhưng CM thành công rồi thì lại cướp ruộng đất của nông dân bằng cách hợp pháp là đưa vào hiến pháp nói "đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện quản lý." Điều này thì ai cũng biết, thế nhưng còn mấy điều sau nhiều người quên thì tôi nhắc lại: Hồi 1954, trước khi cụ Hồ về tiếp quản thủ đô thì tuyên bố những công chức của chế độ cũ ở lại được giữ nguyên lương (gọi là công chứ lưu dung), nhưng chí 3 tháng sau thì bị hạ lương như cán bộ kháng chiến bằng cách bầy ra trò gợi ý cho họ làm đơn tự nguyện xin rút lương để tạo mặt bằng với cán bộ kháng chiến về thành. Điều này nữa: Hồi trước 30-4-1975 ít ngày, lúc trên chiến trường miền Nam quân ta tiến công như vũ bão thì trên đài báo miền Bắc đều đưa tin kêu gọi binh sĩ miền Nam của chính quyền cũ đầu hàng và kết thúc chiến tranh thì không trả thù ai, thương binh của hai phía đều được chăm sóc. Nhưng sau khi chiến thắng thì chế độ CS miền Bắc nuốt lời ngay, bỏ tù bao nhiêu người dưới chế độ Sài Gòn, đến nay sau gần 40 năm vẫn chưa thả.
    Một điều nữa chế độ làm mà chối bai bải đó là tiếp viện và chỉ đạo cho người dân miềm Nam nổi dậy đánh Mỹ -Ngụy (tên Việt cộng gọi chế độ Sài Gòn cũ) nhưng lại nói dối công khai là dân Miền Nam tự đứng lên đánh Mỹ. Sau này công bố những con tàu không số tiếp viện cho miền Nam thì nói đó là chiến công.
    Còn chuyện ngày nay các quan chức CS ăn cắp như ranh (tham nhũng) và nói dối như cuội, nhổ đấy, liếm đấy thì ai mà chả rõ.
    Sở dĩ trong các nhà trường việc giáo dục lý tưởng được coi trọng nhưng lại không đả động đén lòng tự trọng và danh dự vì chính ông thày bà cô có trọng danh dự, có biết tự trọng đâu mà giáo dục cho học sinh. Có nhà đạo đức học còn đưa Hồ chủ tịch ra làm hình mẫu về đạo đức giảng cho sinh viên và sinh viên hỏi "Thế thày đã đọc quyển "Những mẩu chuyện về đọi hoạt động của Hồ chủ tịch" do ông Trần Dân Tiên viết chưa? Ông thày trơ trẽn trả lời: "Càng đọc càng thấy cần phải học tập đạo đức của Hồ Chủ tịch để sửa những khuyết điểm."
    Cái chuyện Đảng CS rút vào bí mật rồi tuyên bố dối trá là giải tán hồi mấy năm đầu sau CM tháng Tám thì ai cũng biết. Người biết danh dự và tự trọng thì sao lại nói dối như Cuội thế?
    Còn nói về hiện tượng xã hội đen ư? Chính xã hội chúng ta đang sống là xã hội đen tối, còn gọi bọn lưu manh côn đồ là bọn xã hội đen thì chính bản thân chính quyền này là chính quyền mafia xã hội đen. Nói đến ông đại tá Hồ Sĩ Tiến Cục trưởng Cụ cảnh sát hình sự lên án bọn "Tú Khỉ" thì xin ông hãy soi gương đã, hồi ông làm trưởng công an quận Cầu Giấy, Hà Nội thì lực lượng dân phòng trong quận toàn là lũ tiền án tiền sự, có tên vừa ra tù được tuyển vào, hàng ngày đi cướp chợ. Nhiều tờ báo lề phải đã lên tiếng nhưng chỉ giảm được một thời gian vì theo báo chí thì ở quận Cầu Giấy đã có thêm nghề mới là nghề cướp chợ do công an chỉ huy dân phòng tiến hành. Ông Tiến hãy xem lại ngôi nhà kếch xù của ông đang ở thì do tiền ở đâu? Công an mà liêm khiét thì trời sụp. Điều hiển nhiên hiện ra trước mắt là trong các vụ cướp đất hoặc đàn áp đồng bào thì bao giờ công an cũng sát cánh cùng bọn đầu trâu mặt ngựa, lưu manh côn đồ. Công an là xã hội đen quốc doanh, còn bọn xã hội đen dân thường thì là "xã hội đen tư doanh định hướng XHCN" vì thường được xã hội đen quốc doanh chỉ đạo.

    Hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga bị bắt
    Hoa hậu quý bà thành đạt năm 2009, hiện là giám đốc Bệnh viện Vũ Anh bị nhà chức trách tình nghi lừa đảo số tiền rất lớn.
    Bà Trương Thị Tuyết Nga đoạt danh hiệu Hoa hậu quý bà thành đạt năm 2009.

    Ngày 27/4, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C45, Bộ Công an) phối hợp với Cục điều tra VKSND Tối cao đã bắt tạm giam bà Bà Trương Thị Tuyết Nga với cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

    Khám xét nơi ở và phòng làm việc của bà Nga tại Bệnh viện Vũ Anh, nhà chức trách thu một số tài liệu được cho là có liên quan hành vi bị điều tra của hoa hậu quý bà này.

    Trao đổi với VnExpress, bà Nguyễn Thị Thu Hà (giám đốc chuyên môn Bệnh viện Vũ Anh) cho biết, trong 2 năm qua, bà Nga liên quan đến nhiều vụ khiếu kiện nhưng không ai nghĩ bà sẽ bị bắt. Những ngày gần đây, bà Nga vẫn đi làm bình thường. Chiều 27/4, khi bà đang làm việc tại bệnh viện thì cơ quan điều tra đến.

    Cũng theo bà Hà, việc bà Nga bị cơ quan điều tra bắt giam là "liên quan đến vấn đề khiếu kiện trong mua bán bất động sản", không liên quan tới hoạt động của bệnh viện. "Việc khám chữa bệnh và mọi giao dịch vẫn diễn ra bình thường. Những thắc mắc của các đối tác sẽ được tôi trực tiếp giải quyết", bà Hà nói.

    Bà Trương Thị Tuyết Nga đạt danh hiệu Hoa hậu Quý bà thành đạt năm 2009. Tại cuộc thi Hoa hậu Phu nhân Việt Nam toàn cầu 2012 tại Mỹ, bà cũng giành ngôi vị Á hậu. Hiện bà Nga đang là Tổng giám đốc công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vũ Anh, Giám đốc công ty TNHH Đầu tư xây dựng Vũ Lan.

    Trước khi bị bắt, cuối năm 2010, bà Nga từng bị TAND TP HCM áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, cấm xuất cảnh vì một vụ tranh chấp dân sự. Đến tháng 9/2012, trong vụ ly hôn với chồng, bà tiếp tục bị tòa án quận Gò Vấp cấm xuất cảnh theo đề nghị của người có quyền và nghĩa vụ liên quan. Không lâu sau, lệnh này được hủy bỏ và Chánh án tòa Gò Vấp đã thừa nhận thiếu sót với bà Nga.

    Ngay sau đó bà Nga gửi đơn kiện người đã đề nghị tòa án cấm xuất cảnh mình, yêu cầu người này bồi thường 30 tỷ đồng vì "gây tổn thất lớn về uy tín và tài sản".

    Quốc Thắng

    http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2013/04/hoa-hau-quy-ba-truong-thi-tuyet-nga-bi-bat/

    BV Vũ Anh là bệnh viện tư có thể nói khá nổi tiếng tại SG. BV này ở quận Gò Vấp. Quý bà này cũng khá lẫy lừng trong lĩnh vực BĐS, nhưng núp vỏ khá kỹ, giờ mới lộ đây chăng?