Đào Hiếu - Những đứa trẻ của ngày 30/4/1975

  • Bởi Hồ Gươm
    26/04/2013
    3 phản hồi

    Đào Hiếu

    Ngày 30/4/1975 tôi có 3 đứa con: năm tuổi, bốn tuổi và một tuổi. Bây giờ chúng đã là những viên chức, có chỗ đứng tốt trong xã hội. Chúng có học vấn, có cuộc sống ổn định. Chúng sống bình lặng, khiêm nhường và lương thiện như mọi công dân Việt Nam khác.

    Nhưng không phải ai cũng sống bình thường như vậy.

    Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi từ 50 trở xuống (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực.

    Họ coi chính quyền này là của riêng họ, làm như thể chính họ đẻ ra cái chính quyền này, họ là bố mẹ của dân, là ông chủ của dân. Trong hàng ngũ các bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc, chủ tịch tỉnh, chủ tịch quận, chủ tịch phường, xã… không ít những người thuộc thế hệ ấy (có những vị bộ trưởng chỉ mới 48 tuổi, có vị chỉ 45 tuổi, bí thư tỉnh Hà Giang 45 tuổi, phó chủ tịch Đà Nẵng 35 tuổi – con trai một ủy viên BCT – còn ở cấp quận, huyện, phường, xã… thì người trẻ vô số).

    Nói theo kiểu dân gian: họ là những người “tân gia ba” tức là mới tham gia cách mạng sau ngày ba mươi tháng Tư, nhưng họ vẫn hùng hồn tuyên bố: “Chúng ta đã đổ bao nhiêu xương máu để giành lấy chính quyền này thì không thể nào chúng ta có thể để chính quyền lọt vào tay kẻ khác”.

    Rõ ràng là họ coi chính quyền này như một chiến lợi phẩm mà – tiếc thay – họ chỉ là kẻ thừa hưởng chứ không hề tự tay mình giành lấy, đừng nói tới chuyện “đổ xương máu”.

    Họ có thể biện bạch rằng: tuy chúng tôi không đổ xương máu nhưng đó chính là xương máu của cha anh chúng tôi.

    Thật vậy sao? Vậy mà người ta cứ nghĩ rằng đó là xương máu những người thân của đám dân đen đang chui rúc trong xóm lao động kia, là con, là chồng, là cha của những người nông dân đang đổ mồ hôi và nước mắt trên những luống cày tại những làng quê nghèo khó.

    Tôi không có ý chê bai những người mới tham gia vào guồng máy chính quyền hiện nay sau ngày 30/4/75 bởi vì điều đó thật vô lý. Tôi cũng không có ý coi thường những cán bộ trẻ bởi vì họ đang đầy sức sống và năng lực, nhưng quả thật là hiện nay đang có những nhà lãnh đạo trẻ, cứ tiếp tục cái điệp khúc: “chúng ta đã hy sinh xương máu… nên không thể để chính quyền lọt vào tay người khác”… đã trở nên quá nhàm chán.

    Tôi nghĩ, thay vì cứ tự hào về cái quá khứ mà họ không hề tham dự, họ nên hành động, nên suy nghĩ độc lập, biết đột phá, biết tìm con đường mới, biết mở cánh cửa tự do dân chủ, tránh vết xe đổ của lớp đàn anh vừa đi qua thì phúc cho dân tộc này biết chừng nào.

    ***

    Những người từng đổ xương máu cho chính quyền này là hàng triệu chiến sĩ đã chết ngoài mặt trận, chết nơi ngục tù. Những người ấy giờ chỉ còn là cát bụi, không tài sản, không địa vị, không quyền lực và hiện nay thân nhân của họ đang sống rất nghèo khổ. Họ là những người duy nhất có quyền được tuyên bố rằng mình đã đổ xương máu cho chính quyền này, nhưng không bao giờ những mộ bia quạnh hiu nơi nghĩa trang liệt sĩ, những nấm đất vô danh nơi rừng sâu núi thẳm kia có thể thốt nên lời!

    Số còn lại thì đã già, đã về hưu, chỉ còn một số ít vẫn đang nắm quyền nhưng rồi chẳng bao lâu họ cũng sẽ xuôi tay nhắm mắt mà không biết rằng mình sẽ để lại cho đời sau những tiếng thơm hay những lời nguyền rủa.

    Đổ xương máu hay không đổ xương máu thì cũng chỉ còn lại một nước Việt buồn.

    ĐÀO HIẾU

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    30/4/75 chị em tôi trong vòng tay của mẹ hồi hộp lo lắng sợ hãi. ba tôi trở thành tù cải tạo, em tôi vẫn còn trong bụng me. ngày nó ra đời trong nhà thuơng thí, ba tôi, ngút ngàn xa. ngày ba tôi trở về , nó ngoảnh mặt xa lạ không nhìn, làm người lớn xót xa đau đớn. ai có thể trả lời nổi câu hỏi "tại sao" cho những đứa trẻ bỗng dưng lạc loài ?

    Cuộc chiến VN chấm dứt vào năm 1975 đã có dính dáng đến rất nhiều máu thịt của cha ông của tôi thuộc về phía Việt nam cộng hòa, bên thua cuộc.
    Thế hệ kế tiếp của bên thua cuộc luôn luôn nhớ đến sự hy sinh của cha anh của mình vào cuộc chiến đấu vì tự do của chúng tôi.

    Chúng tôi, thế hệ kế tiếp và sau này luôn nhớ đến ngày quốc hận 30 tháng tư của Việt nam Cộng hòa. Xin cảm ơn những người lính Việt nam cộng hòa đã chết và vẩn còn sống hiện nay vì những đóng góp của họ dưới mọi hình thức trong cuộc chiến nhằm bảo vệ miền nam Việt nam, chống lại ách thống trị và xâm lược của bọn cộng sản.

    Cuộc chiến tranh mới và sau này sẽ là một cuộc chiến mới về kinh tế và ý thức hệ khác với nhiều thế hệ khác.

    Vài năm trước về nước, ba em gặp lại người bạn học thời trung học (bên kia chiến tuyến), lúc ấy đã về hưu (bác ấy học chưa xong tú tài thì đi tập kết, làm y tá, sau 75 "lên" bác sĩ, và làm giám đốc bệnh viện tỉnh). Ngồi ở quán nước bên bờ sông đen ngòm, đầy rác, bác "tâm sự": ông có biết bao nhiêu chất thảy ở bệnh viện đều đổ xuống sông không? Mấy cái lò đốt chất thảy của bệnh viện của mấy ông (ý nói VNCH) để lại sài, bảo trì tốn kém quá, nên bỏ từ lâu. Bây giờ đám nhỏ lên hưởng lộc từ xương máu của thế hệ trước, chúng đi Tây đi Mỹ như đi chợ, về nước thì xe hơi, máy lạnh, cốc cần biết tới quá khứ...
    Ấy là cựu giám đốc bệnh viện tỉnh còn thấy chua chát, huống chi bác ĐH đây.
    Xương máu, thì ông và con cháu các ông không được "đền bù" hay sao? Ừ, làm sao đền bù nợ xương máu được, như bác Dũng, bác Sang chắc cũng nghĩ vậy. Tuyệt hay là, không ai thấy mình có chút trách nhiệm nào! Công thì của ta, trách nhiệm là của cái thằng khách quan.