Người Buôn Gió - Từ Văn Giang nhớ đến Đồng Chiêm

  • Bởi Admin
    25/04/2013
    4 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Hôm nay hai nhà báo của đài tiếng nói Việt Nam VOV bị công an Hưng Yên đánh ở Văn Giang một năm về trước đã được cơ quan công an chính thức xin lỗi và bồi thường một khoản tiền khá lớn. Lớn đến mức các anh không dám cầm hết mà tự nguyện bớt lại quả một chút cho bên bồi thường. Cách "lại quả" này ta có thể gọi là "chơi đẹp" hay xử đẹp.

    Đầu tiên ông chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên lớn tiếng cho rằng không có chuyện đánh đập nhà báo, ông khẳng định các thế lực thù địch ngụy tạo ra clip các nhà báo bị đánh ở Văn Giang, nhằm bôi nhọ chế độ. Lời phát biểu của ông đã được một số kẻ hưởng ứng. Trên diễn đàn, các trang mạng một số kẻ này còn cao hứng "phát hiện" điểm này, điểm kia ngụy tạo trong clip. Thậm chí có kẻ còn chắc chắn nói rằng đây là một cái bẫy khi một người đứng ra khiêu khích để công an tấn công, trong khi người khác đặt máy quay sẵn.

    Có lẽ những người thực hiện đoạn clip không trông chờ gì lời xin lỗi của ông chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên, không trông mong gì vào bản quyền hay tác quyền gì của đoạn clip. Việc bồi thường cho hai nhà báo bị đánh, ít nhiều cũng nói nên một điều là clip đánh hai nhà báo đó là sự thực, không phải là ngụy tạo.

    Nhìn kết quả có hậu cho hai nhà báo cơ chế VOV, chợt xót xa nghĩ tới thân phận của những nhà báo tự do mà họ chính là những người đưa lên thông tin sự thật, không hề bị cắt xén xuyên tạc như nhà báo cơ chế. Nguyễn Ngọc Năm khi bị đánh, môi sừng vều còn cố gượng đưa tin bịp bợp là Văn Giang cưỡng chế thành công êm ấm, trong khi chính Năm tận mắt ở hiện trường nhìn khói đạn mù trời, quân lính như hùng binh tiến về thành Troa, chính Năm và đồng nghiệp Hán Phi Long ăn trận đòn nhừ tử của liên quân chính quyền là công an và bảo vệ Ecopark.


    Phóng viên tự do người Công Giáo JB Nguyễn Hữu Vinh

    Cách đây vài năm, tại giáo xứ Đồng Chiêm huyện Mỹ Đức xảy ra một cuộc cưỡng chế, từ lúc trời còn đêm tối hàng ngàn cảnh sát tiến về giáo xứ hẻo lánh, thưa người này để thực hiện cưỡng chế một cây thánh giá. Phóng viên tự do người Công Giáo JB Nguyễn Hữu Vinh đến hiện trường, khi xe của anh đi vào lập tức một đống đất đổ chặn lối ra. Nguyễn Hữu Vinh quay lại tìm hiểu sự việc, lập tức anh bị một đám người có cả sắc phục cảnh sát, dân phòng và thường phục đánh đập túi bụi, cướp máy ảnh.

    Đánh Nguyễn Hữu Vinh xong, đám người ấy thậm chí không màng chuyện bỏ đi, họ còn đứng nhìn xem ai đưa nạn nhân đi cứu chữa. Khi hai người bạn đến vực anh dậy đưa về nhà thờ sơ cứu, còn nhìn thấy những kẻ thủ ác nhởn nhơ, hỉ hả đứng nhìn theo.

    Một tuần sau tư gia phóng viên tự do Nguyễn Hữu Vinh bị những người lạ mặt theo dõi, anh nhận giấy triệu tập lên công an nhiều ngày để hỏi về việc có liên quan ở Đồng Chiêm.

    Bằng các biện pháp nghiệp vụ, công an xác minh nhanh chóng Jb Nguyễn Hữu Vinh không bị đánh, không bị cướp máy ảnh, mọi việc chỉ là lời đồn!!! Với những câu hỏi như - anh là giáo dân Làng Tám, anh đến đây làm gì, mang theo máy ảnh làm gì? Có ai làm chứng không? có hình ảnh, clip nào không? Với những câu hỏi thẩm vấn của công an thường dành cho thủ phạm, thì nạn nhân chỉ biết trông vào trời cao.

    Mà trời ở nước Việt cao xa lắm, khó mà nghe hết sự đời dưới trần gian.

    Số phận của nhà báo tự do và nhà báo trong cơ chế khác nhau là vậy, có lẽ vì tưởng nhầm Hán Phi Long, Nguyễn Ngọc Năm là nhà báo tự do cho nên "liên quân" mới đánh cho nhừ tử, vì nếu thế sự điều tra sẽ đi đến kết luận "không có đánh người ở Văn Giang, clip là thế lực phản động ngụy tạo".

    Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm trong trường hợp này khó mà làm khác được, đòi được chút công bằng, thế là may mắn hơn đồng nghiệp "lề trái" của các anh. Vụ bồi thường này chắc chắn không thành nếu không có sự đồng ý của cấp trên VOV cũng như cấp trên của công an tỉnh Hưng Yên. Là những người trong "biên chế" khó mà làm theo ý mình kể cả bên đánh lẫn bị đánh. Dẫu sao các anh VOV cũng đã được ưu ái hơn người.

    Nhưng sự bồi thường này không nói nên điều gì tốt đẹp, chỉ là cách giải quyết để quan hệ nội bộ chính quyền được tốt đẹp hơn. Còn với nhân dân càng khiến họ cảm thấy bất công, khi những trường hợp như JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Chí Đức không được làm sáng tỏ trong công bằng. Nó chỉ cho dư luận thấy rõ cách đối xử không hề theo luật pháp bất vị thân, mà chỉ theo lệ ngầm quy ước giữa những người trong chính quyền với nhau.

    Từ Văn Giang đến Đồng Chiêm, có lẽ hiến pháp, luật pháp nên quy định chia ra hai hạng người để ban hành luật cho đầy đủ, bảo đảm quyền lợi của giai cấp lãnh đạo và giai cấp bị lãnh đạo. Như thế cho dư luận hết đường thắc mắc, đào sâu nghiên cứu chủ nghĩa xã hội là đấy chứ hội đồng lý luận trung ương còn phải tìm đâu. ?

    Ghi chú - Những tấm hình trong bài viết này cho dù có lấy ở nhiều trang mạng điện tử khác nhau, nhưng người viết bài này sử dụng và khẳng định không cần phải xin ý kiến, bản quyền. Bởi người chụp nó là nhân dân và để mục đích phục vụ nhân dân.



    Vietnamese Orginal Text by Người Buôn Gió
    English Version by Tâm Như


    *

    *


    Thought of Đồng Chiêm from Văn Giang

    *

    Beaten by Vĩnh Yên policemen in Văn Giang a year ago, two famous journalists of The Voice of Vietnamese Radio (VOV) official get authorities’ apology and great compensation today. It was really a large sum of money, so that they're afraid of to take all but offered to give back some. The way "in return" might be called "good manner" or well behavior.

    The chief of the secretariat of Hưng Yên province first said strongly that, there’s no way any journalist to be beaten, he confirmed hostile forces created fake video clips, or they were framed to smear the good repute of regime. His statements were in response to some people. On forums or web sites, several guys were highly inspired "to find out" these or those points as like as evidences to be framed in clips. Some even certified that was a trap, someone else wanted to provoke policemen into making an assault, then others put point-and-shot camera.

    People who made video clips might be neither to wait for the excuse of the chief of the secretariat of Hưng Yen province, nor expect to get copyright or consent of the copyright owner for their video clips. The compensation paid two journalists more or less to emphasize that, the fact they were beaten was true, and the video clips weren’t framed.

    In reviewing happy ending of two journalist who contributed to VOV Radio, it was so painful if thinking of liberal journalists’ fates, who themselves did report real informations, never cut or distorted as like as correspondants who were employees of state-run news agency. For example Nguyễn Ngọc Năm was beaten so that his lips was swollen, but he still hoaxed, reported fake news Văn Giang was enforced successful harmony, even though he himself did witness a fireball, smoke, and gunshots rose at the gloomy scene. Soldiers looked like powerful army entered Troy City, Mr. Năm himself and his colleague – Hán Tử Long – were beaten by allied troops of government, including policemen and guards at Ecopark.

    A few years ago there was a coerciveness at Đồng Chiêm parish in Mỹ Đức district. Thousands of policemen entered the remote, secluded, and thinly populated parish to enforce a single crucifix. Liberal catholic freelancer JB Nguyễn Hữu Vinh came in the scene; when he drove his motorcycle to come in, a pile of dirt suddenly blocked the street. During the time he turned back for finding out the cause, he was beaten fiercely by a crowd including uniformed policemen, civil defence, and officers wore casuals. His camera was also robbed.


    After beating Nguyễn Hữu Vinh, the crowd didn’t leave, they even stayed for watching who helped the victim. As two friends took him to the church for treating, they still saw violators were careless, unhurried and laughed heartless.

    A week later Nguyễn Hữu Vinh, who was a freelancer, was controlled by strangers. He received the security authorities’ invitation papers many times; they wanted to question him what involved in Đồng Chiêm parish.

    By their professional measures, policemen quickly verified JB Nguyễn Hữu Vinh neither was beaten nor robbed his camera. All things were rumors!!! The authorities’s questions were like this: "You’re a parishioner of Eight Village, weren’t you?" "Why did you come there? You carried your camera, what for?" "Who were witnesses?" "Were there any video clips, pictures? etc." With the policemen’s investigation had staged to suspects, the victim just sighed and asked Heaven!

    But Heaven was so high and very far in Việt Nam. It was so hard if He would like to hear what were ups and downs of life on earth

    The fates of reporters who worked for the state-run news agency, and freelancers and liberal journalists’ were treated so different. Because of misunderstanding Hán Tử Long and Nguyễn Ngọc Năm were liberal reporters, so "allied troops of government" beat them fiercely. Then authorities' investigations concluded that "No beating any one at Văn Giang, faked video clips were framed by reactionary forces."

    Both Hán Tử Long anh Nguyễn Ngọc Năm couldn’t break a new ground in that case. They coud demand a little bit fair, that meant they’re luckier than their colleagues who were named "left side." It was obviously that, their claims couldn’t success without their superviors’ agreements at VOV, and the senior officers’ at the police agency of Vĩnh Yên province. Both sides – who had to beat or were beaten - were also paid by "payroll," so it was very difficult if they would like to show their own ideas.

    However their compensation couldn’t present any good thing. It was just a resolving way, let the authorities’ internal relations were better than. People felt unfair because the cases of Nguyễn Hữu Vinh or Nguyễn Chí Đức couldn’t be clarified by justice. What they did just let public knew clearly that, the government’s actions tried to mean they have never been above the law with any one else, they only did what so-called implicit rules between governmental agencies together.

    From Văn Giang to Đồng Chiêm may be our country’s constitution and law had to divide two kinds of people, in order to cary out its mission successfully; one constitution and law to protect power elites and another for oppressed people. So public had to accept at the end of the day, and that’s the way to study deeply about communism, there was no need to look for where was central argument council?

    Note - Even though pictures in this writing took and searched at many different web sites, but the author used them and confirmed you also could, without consent of the copyright owner. Because the photographer was a citizen, and did take them for serving people.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi



    Vietnamese Orginal Text by Người Buôn Gió
    English Version by Tâm Như

    *

    *


    Thought of Đồng Chiêm from Văn Giang

    *

    Beaten by Vĩnh Yên policemen in Văn Giang a year ago, two famous journalists of The Voice of Vietnamese Radio (VOV) official get authorities’ apology and great compensation today. It was really a large sum of money, so that they're afraid of to take all but offered to give back some. The way "in return" might be called "good manner" or well behavior.

    The chief of the secretariat of Hưng Yên province first said strongly that, there’s no way any journalist to be beaten, he confirmed hostile forces created fake video clips, or they were framed to smear the good repute of regime. His statements were in response to some people. On forums or web sites, several guys were highly inspired "to find out" these or those points as like as evidences to be framed in clips. Some even certified that was a trap, someone else wanted to provoke policemen into making an assault, then others put point-and-shot camera.

    People who made video clips might be neither to wait for the excuse of the chief of the secretariat of Hưng Yen province, nor expect to get copyright or consent of the copyright owner for their video clips. The compensation paid two journalists more or less to emphasize that, the fact they were beaten was true, and the video clips weren’t framed.

    In reviewing happy ending of two journalist who contributed to VOV Radio, it was so painful if thinking of liberal journalists’ fates, who themselves did report real informations, never cut or distorted as like as correspondants who were employees of state-run news agency. For example Nguyễn Ngọc Năm was beaten so that his lips was swollen, but he still hoaxed, reported fake news Văn Giang was enforced successful harmony, even though he himself did witness a fireball, smoke, and gunshots rose at the gloomy scene. Soldiers looked like powerful army entered Troy City, Mr. Năm himself and his colleague – Hán Tử Long – were beaten by allied troops of government, including policemen and guards at Ecopark.

    A few years ago there was a coerciveness at Đồng Chiêm parish in Mỹ Đức district. Thousands of policemen entered the remote, secluded, and thinly populated parish to enforce a single crucifix. Liberal catholic freelancer JB Nguyễn Hữu Vinh came in the scene; when he drove his motorcycle to come in, a pile of dirt suddenly blocked the street. During the time he turned back for finding out the cause, he was beaten fiercely by a crowd including uniformed policemen, civil defence, and officers wore casuals. His camera was also robbed.

    After beating Nguyễn Hữu Vinh, the crowd didn’t leave, they even stayed for watching who helped the victim. As two friends took him to the church for treating, they still saw violators were careless, unhurried and laughed heartless.

    A week later Nguyễn Hữu Vinh, who was a freelancer, was controlled by strangers. He received the security authorities’ invitation papers many times; they wanted to question him what involved in Đồng Chiêm parish.


    By their professional measures, policemen quickly verified JB Nguyễn Hữu Vinh neither was beaten nor robbed his camera. All things were rumors!!! The authorities’s questions were like this: "You’re a parishioner of Eight Village, weren’t you?" "Why did you come there? You carried your camera, what for?" "Who were witnesses?" "Were there any video clips, pictures? etc." With the policemen’s investigation had staged to suspects, the victim just sighed and asked Heaven!

    But Heaven was so high and very far in Việt Nam. It was so hard if He would like to hear what were ups and downs of life on earth

    The fates of reporters who worked for the state-run news agency, and freelancers and liberal journalists’ were treated so different. Because of misunderstanding Hán Tử Long and Nguyễn Ngọc Năm were liberal reporters, so "allied troops of government" beat them fiercely. Then authorities' investigations concluded that "No beating any one at Văn Giang, faked video clips were framed by reactionary forces."

    Both Hán Tử Long anh Nguyễn Ngọc Năm couldn’t break a new ground in that case. They coud demand a little bit fair, that meant they’re luckier than their colleagues who were named "left side." It was obviously that, their claims couldn’t success without their superviors’ agreements at VOV, and the senior officers’ at the police agency of Vĩnh Yên province. Both sides – who had to beat or were beaten - were also paid by "payroll," so it was very difficult if they would like to show their own ideas.

    However their compensation couldn’t present any good thing. It was just a resolving way, let the authorities’ internal relations were better than. People felt unfair because the cases of Nguyễn Hữu Vinh or Nguyễn Chí Đức couldn’t be clarified by justice. What they did just let public knew clearly that, the government’s actions tried to mean they have never been above the law with any one else, they only did what so-called implicit rules between governmental agencies together.

    From Văn Giang to Đồng Chiêm may be our country’s constitution and law had to divide two kinds of people, in order to cary out its mission successfully; one constitution and law to protect power elites and another for oppressed people. So public had to accept at the end of the day, and that’s the way to study deeply about communism, there was no need to look for where was central argument council?

    Note - Even though pictures in this writing took and searched at many different web sites, but the author used them and confirmed you also could, without consent of the copyright owner. Because the photographer was a citizen, and did take them for serving people.

    Thế là cuối cùng 2 con chó cũng được chủ thải ra một ít xương còn dính chút thịt, đỡ hơn nông dân chỉ còn... xương khô, đếch còn cái mẹ gì để gặm!!!

    Thủ tướng làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng ở mấy cái vụ Vina... cũng chỉ xin lỗi một lời là xong, ông tổng Trọng còn tuyên bố "HN 6 không kỷ luật ai mà cũng thành côn (!!!) Nay công an đánh người vô tội là là nhà báo ũng chỉ xin lỗi là xong, còn ai đánh, ai chỉ huy đánh thì cũng ỉm đi là xong. Vậy thì từ nay ai đi xe máy ngược chiều hay không đội mũ bảo hiểm mà công an có xử phạt cũng cứ "xin lỗi" một lời cho xong. Nhưng biết đâu đó công an cứ đánh rồi sau công an xin lỗi cho xong.

    Còn chuyện công an cướp máy ảnh và đánh ông Vinh rồi đòi hỏi chứng cớ thi tôi xin kể chuyện này: có một ông già (hình như cũng là nhà báo về hưu) chụp ảnh dân phòng và công an đi cướp ở một chợ tạm thuộc quận Cầu Giấy Hà Nội. Thế là ông già bị tên công an tên là Nguyễn Văn Túc là trưởng công an phường Nghĩa Tân bắt giữ ở đồn hơn 4 tiếng đồng hồ mới thả. Ông già này đã phản ánh lên báo và báo đã đăng bài. Sau đó ông già làm đơn kiện lên tòa án quận Cầu Giấy kèm theo tờ báo đưa tin. Tên chánh án xem đơn hồi lâu rồi tuyên bố không xử và nói không có chứng cớ vì không có biên bản của công an bắt giữ ông trong đồn (!!). Tên chánh án thừa biết không bao giờ công an làm sai lại để chứng cớ là biên bản giao cho người bị oan. Lúc đó trong phòng tại tòa án chỉ có hai người, ông già liền chửi tục:
    - Đ. mẹ mày báo đăng mà mày còn đòi chứng cớ. Không chứng cớ thì cái mả bố mày đây à?
    Tên chánh tòa ngạc nhiên hết sức, định hoạnh họe ông già tại sao dám xúc phạm đến quan tòa. Ông già lại chửi thêm câu nữa và hỏi:
    - Thế chứng cớ đâu?
    Cuối cùng ai về nhà người ấy. Nghiệp vụ của công an là làm sai thì chối phắt.

    Thủ tướng làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng ở mấy cái vụ Vina... cũng chỉ xin lỗi một lời là xong, ông tổng Trọng còn tuyên bố "HN 6 không kỷ luật ai mà cũng thành côn (!!!) Nay công an đánh người vô tội là là nhà báo ũng chỉ xin lỗi là xong, còn ai đánh, ai chỉ huy đánh thì cũng ỉm đi là xong. Vậy thì từ nay ai đi xe máy ngược chiều hay không đội mũ bảo hiểm mà công an có xử phạt cũng cứ "xin lỗi" một lời cho xong. Nhưng biết đâu đó công an cứ đánh rồi sau công an xin lỗi cho xong.

    Còn chuyện công an cướp máy ảnh và đánh ông Vinh rồi đòi hỏi chứng cớ thi tôi xin kể chuyện này: có một ông già (hình như cũng là nhà báo về hưu) chụp ảnh dân phòng và công an đi cướp ở một chợ tạm thuộc quận Cầu Giấy Hà Nội. Thế là ông già bị tên công an tên là Nguyễn Văn Túc là trưởng công an phường Nghĩa Tân bắt giữ ở đồn hơn 4 tiếng đồng hồ mới thả. Ông già này đã phản ánh lên báo và báo đã đăng bài. Sau đó ông già làm đơn kiện lên tòa án quận Cầu Giấy kèm theo tờ báo đưa tin. Tên chánh án xem đơn hồi lâu rồi tuyên bố không xử và nói không có chứng cớ vì không có biên bản của công an bắt giữ ông trong đồn (!!). Tên chánh án thừa biết không bao giờ công an làm sai lại để chứng cớ là biên bản giao cho người bị oan. Lúc đó trong phòng tại tòa án chỉ có hai người, ông già liền chửi tục:
    - Đ. mẹ mày báo đăng mà mày còn đòi chứng cớ. Không chứng cớ thì cái mả bố mày đây à?
    Tên chánh tòa ngạc nhiên hết sức, định hoạnh họe ông già tại sao dám xúc phạm đến quan tòa. Ông già lại chửi thêm câu nữa và hỏi:
    - Thế chứng cớ đâu?
    Cuối cùng ai về nhà người ấy. Nghiệp vụ của công an là làm sai thì chối phắt.