Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu

  • Bởi Khách
    24/04/2013
    8 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Tôi đã từng hỏi nhà tôi: Nếu anh bị bắt như những người tù nhân lương tâm thì sao?

    Em không biết, dù đã từng vài lần nghĩ về điều này. Em cũng không biết, lúc đó em có đủ bản lĩnh đấu tranh cho anh như những người vợ khác không nữa, nhưng có một điều chắc chắn: em sẽ chờ anh, chờ anh về cho đến khi nào em còn sống - nhà tôi nhẹ nhàng trả lời.

    Câu trả lời giản dị của nhà tôi làm tôi chợt nhớ đến vợ anh Trần Huỳnh Duy Thức.

    Tôi không biết chị là ai, ngoài một bài báo cũ gần 4 năm về trước cho hay chị có tên Lê Đính Kim Thoa, khi đài BBC phỏng vấn về tình trạng chồng mình.

    Từ một lá thư, anh Thức viết trong tù [1]:

    "...ánh mắt Mẹ vẫn còn một số lo âu, dù đã bớt rất nhiều. Ba rất hiểu những lo âu đó. Nhưng hãy vứt bỏ tất cả, tất cả mọi lo âu và sống vui, thật vui và lạc quan Mẹ à. Chúng ta cần có sự quan tâm cần thiết nhưng không bao giờ cần đến sự lo âu cả. Đừng lo lắng về những gì mà chúng ta không thay đổi được. Ba từng đọc một tài liệu thống kê rằng 92% nỗi lo âu của người Mỹ là vô ích hoặc chẳng có căn cứ gì, chúng chỉ mang đến cho họ những phiền não, khiến họ chẳng làm được việc gì, rồi từ đó làm họ càng lo âu, càng bị cuốn vào vòng xoáy của chúng. Trong mọi hoàn cảnh, ta hãy chủ động chấp nhận tình huống xấu nhất rồi giữ nỗ lực để đạt được càng trên mức đó càng tốt, như vậy sẽ tạo cho ta một tâm lý tích cực, thấy mọi việc dần tốt lên, không thể xấu hơn được nữa. Điều tác hại nhất đối với tâm lý con người là bị rơi vào cảm giác ngày một xấu đi, hoặc hy vọng rất nhiều rồi thất vọng, chúng ta đã chấp nhận được tình trạng xấu nhất, giờ nó cũng qua rồi..."

    và từ những vần thơ anh viết cho chị [2]:

    Chốn lao tù thân xác anh xiềng xích
    Nhưng Con đường anh vẫn bước dưới trời thu
    Bão tố mưa giông sóng dữ thác ghềnh
    Không ngăn được anh đi về phía trước

    Em hãy vui lên bão dữ sắp qua rồi
    Anh đã thấy bến chờ em đứng đợi
    Gió đông chiều thoảng hoa rừng thơm mát
    Biết chăng em xuân đang đợi én về

    Tôi mường tượng về hình ảnh của chị nhưng mãi không phác họa ra được bức chân dung như mình muốn...

    Gác lại để đó, bởi không thể vẽ một người với vóc dáng mờ ảo, đó là bức chân dung nhạt nhòa, không phản ánh được cái "thần" cần chuyển tải đến người đọc, dù chị đã gây ấn tượng mãnh liệt với tôi bằng câu nói giản dị và bình thản [3] sau khi chồng đã thụ án 2 năm:

    “Anh ấy đâu có tội gì đâu nên vẫn bình thường, tinh thần vẫn ổn như cũ vậy thôi. Vẫn giữ vững lập trường từ xưa đến giờ.”

    Công việc, những biến cố, sự kiện xã hội kéo tôi đi và lãng quên chị, nhưng hình ảnh chị vẫn thấp thoáng đâu đó bởi ít nhất một câu hỏi bám riết trong đầu tôi: Chị đã phản ứng như thế nào ngay trước lời tuyên án tàn khốc đối với chồng mình: 16 năm tù giam và 5 năm quản chế? Câu hỏi cứ ám ảnh tôi, bởi đó là "kỷ lục" cao nhất trong mười năm trở lại đây cho những người đã thành án chính thức sau phiên phúc thẩm.

    ***

    Sài Gòn hôm nay không nắng. Màn trời bàng bạc mây xám ảm đạm với cơn mưa lất phất suốt ngày, lên tiếng báo hiệu cho mùa hè đang tới. Những ngày này làm tôi chạnh lòng nhớ về những ngày hỗn độn trên quê hương của 38 năm về trước. Quãng thời gian này của ngày xưa, nhà nhà nhốn nháo, xã hội bấn loạn vào ban ngày cùng với những đêm giới nghiêm thật lặng lẽ mà căng thẳng, hồi hộp với tiếng đại bác vẫn ầm ì dội về cùng những hỏa châu, chốc chốc lóe sáng đầy trời như ánh mắt đỏ ngầu của những ai không thể ngủ. Mấy má con tôi thì khấp khởi hy vọng và chờ mong tin anh trai tôi từ Côn Đảo trong cái nóng hầm hập của mùa hè.

    Rồi hội ngộ trong chan hòa nước mắt, sau những tháng năm xa cách biền biệt không chút tin tức của cái thuở truyền thông ngày xưa còn lạc hậu.

    Mấy ngày nay, tin tức bỗng hỗn loạn vô cùng, từ phủ nhận việc đổi tiền cho đến những tín hiệu đen đủi của các ngành kinh tế, cho thấy sự thất bát trở nên vô phương cứu vãn cùng với việc xuất hiện những trang blog mới, lạ và kỳ quái v.v... Những thông tin ở đó như đánh phủ đầu tất cả. Loạn xạ. Hồ đồ và mất phương hướng. Chừng như không phải là vài ba phe đang đánh nhau mà tới những chục phái có lẻ! Điều này chứng tỏ bộ máy tuyên truyền và định hướng của giới cầm quyền hoàn toàn mất kiểm soát, hầu như bất lực với châm ngôn "hồn ai nấy giữ".

    Nhớ đến lời của Thức, tôi càng cảm phục tài năng dự báo chuẩn xác của anh khi nhiều lần nhấn mạnh [4]: "...trong những bối cảnh chính trị tương tự như Việt Nam hiện nay, sự thay đổi sẽ diễn biến rất nhanh một khi lực lượng cơ hội phá vỡ thế cân bằng trong nội bộ của một Đảng toàn trị...". Những thước "phim âm bản" của 7 năm về trước mà Thức đành bỏ dở nửa chừng vì án tù, nay đang dần thay thế bằng "dương bản" ngày càng mồn một cho bộ phim "xã hội Việt Nam - những điểm chết tận cùng" đang rõ rệt hơn bao giờ hết.

    Khả năng dự báo khoa học chuẩn xác của anh càng chỉ ra một con người sáng suốt trong mọi hoàn cảnh và bình tĩnh trong mọi tình huống. Con người ta chỉ đạt đến độ tĩnh tâm mới có thể làm được như vậy. Ở đây, tôi phát hiện ra Thức trong tư cách một con người biết yêu và yêu tha thiết như Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết trong tác phẩm "Anger": Patience is the mark of true love (Tạm dịch: Sự kiên trì là chỉ dấu của tình yêu chân thật). Không xuất phát từ đó, chắc anh khó lòng truyền nghị lực cho vợ mình bình thản đối diện với án tù nghiệt ngã mà anh nhận lãnh.

    Không những thế, không có tình yêu chân thật ở nghĩa rộng hơn xuất phát từ tính kiên trì hiếm có, anh cũng khó lòng bình thản và lạc quan, vững tin vào con đường đã chọn, sau khi đã chấp nhận toàn bộ tài sản mấy trăm tỉ đồng biến mất. Còn gì để bàn cãi về sự kiên trì mà từ đó tạo nên tình yêu - tình yêu cả nghĩa hẹp và nghĩa rộng mà không phải ai cũng có được?

    Không biết giông tố bao giờ nổi lên, nhưng dù cho tạo hóa trút cơn thịnh nộ đến cỡ nào đó cũng không làm cánh Đại Bàng e sợ, bởi đặc tính của Đại Bàng - vua của các loài chim - là cách đón đầu cơn bão. Khi cơn bão sắp tới, không như tất cả mọi loài chim đều tìm cách chạy trốn, Đại Bàng bay đến một đỉnh núi thật cao và đậu ở đó để chờ. Một khi cơn bão ập tới, Đại Bàng đón đầu và dùng chính sức mạnh của cơn bão để đưa đôi cánh mình bay vút lên bầu trời, cưỡi lên cơn bão đang gào thét bên dưới.

    Trả lại đất trời bình yên sau cơn bão lớn, Đại Bàng trở về với thiên chức của mình, thách đố với những ngọn núi cao hơn và nó xứng đáng nhận vai trò thủ lĩnh trong những cuộc chinh phục mới.

    ***

    Khuất sau những gì kiên trì lại ôn hòa, dũng mãnh lại dẻo dai, cương mà không cứng, nhu nhưng không nhược, Trần Huỳnh Duy Thức vẫn chứng tỏ tâm hồn êm ả và lãng mạn như vốn có từ những vần thơ anh viết cho vợ, cho mẹ, cho cha. Anh quả là người may mắn và diễm phúc khi có một gia đình và những người bạn hiểu đúng con đường anh chọn.

    Có chăng, còn một chút lắng đọng mà tôi muốn gởi đến anh trong lao khổ vẫn đầy ắp tình yêu. Tình yêu của anh đôi khi như những đợt sóng dập dồn vỗ vào ghềnh đá; lúc lại thiết tha, bỏng cháy như ngọn lửa hồng trên bãi biển mênh mông; có khi thầm thì, mượt mà như bàn tay mềm ấm vỗ về nỗi đau nhân thế.

    ...Và cho cả chị - Lê Đính Kim Thoa:

    Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ.
    Có xôn xao là sỏi đá xôn xaọ
    Cánh tay anh, anh đã dặn nằm im.
    Ðể người yêu thả trôi suối tóc mềm

    Ðôi mắt anh đã trở thành tinh tú.
    Ðứng thật xa canh chừng giấc ngủ ngon.
    Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang.
    Sẽ chở em về quê hương thần thoại

    (Kỳ Diệu - Anh Bằng) [5]

    http://www.youtube.com/watch?v=WIbhzD7qN60

    Ai cũng có một thời tuổi trẻ để sống và để yêu.

    Bạn hãy lắng nghe đi! Lắng nghe để giật mình đến thinh lặng, bởi không chỉ những ca từ kiêu sa mà nồng cháy, ở đó toát lên cả một vùng trời bình yên sau cơn bão lớn của những con người thủy chung và say đắm; tái tê đến nồng nàn.

    Rồi "Con thuyền lạ" sẽ ngang qua để đón anh cùng đưa người vợ hiền về "quê hương thần thoại". Hơn cả như vậy, chắc chắn một điều: niềm tin "canh chừng" giấc ngủ cho chị sẽ mãi là "hằng số" trong anh.

    Trần Huỳnh Duy Thức - Lê Đính Kim Thoa, Anh - Chị có quyền tự hào về tình yêu của mình. Không chỉ là "quê hương thần thoại" bước ra từ những nốt nhạc lóng lánh như dải lụa mà nó trở thành sự thật trong cõi nhân sinh.

    Trần Huỳnh Duy Thức - Lê Đính Kim Thoa xứng đáng để ngợi ca với tư cách những Con Người Thủy Chung và Cao Cả!

    Nguyễn Ngọc Già
    ________________

    [1] Những lá thư của Trần Huỳnh Duy Thức gửi từ trong tù ra (1) (Dân Luận)

    [2] Những bài thơ của Trần Huỳnh Duy Thức (Dân Luận)

    [3] Vụ Lê Công Định – vì đâu nhận tội? (Dân Luận)

    [4] Thanh Hương - Vì sao sắp có một liên minh chính trị ở Việt Nam? (tiếp theo và hết) (Dân Luận)

    http://www.youtube.com/watch?v=WIbhzD7qN60 [5]

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Phản hồi: 

    TÂM TÌNH CHO NGƯỜI BẠN ĐỜI CỦA TÙ NHÂN 16 NĂM!

    Bài thơ tình nổi tiếng thế giới thay cho những lời lẽ đẹp nhất về tình yêu- nguồn hấp dẫn khổng lồ cho con người ở mọi thời đại nhưng phải chăng câu chuyện về 2 mối tình sau đang đi ngược chiều nhau?
    “Tôi đã từng hỏi nhà tôi: Nếu anh bị bắt như những người tù nhân lương tâm thì sao?

    Em không biết, dù đã từng vài lần nghĩ về điều này. Em cũng không biết, lúc đó em có đủ bản lĩnh đấu tranh cho anh như những người vợ khác không nữa, nhưng có một điều chắc chắn: em sẽ chờ anh, chờ anh về cho đến khi nào em còn sống - nhà tôi nhẹ nhàng trả lời.

    Câu trả lời giản dị của nhà tôi làm tôi chợt nhớ đến vợ anh Trần Huỳnh Duy Thức.
    Tôi không biết chị là ai, ngoài một bài báo cũ gần 4 năm về trước cho hay chị có tên Lê Đính Kim Thoa, khi đài BBC phỏng vấn về tình trạng chồng mình”.(trích bài của tác giả Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu, trang Nhật ký yêu nước)

    Cuộc nói chuyện giữa hai vợ chồng anh Nguyễn Ngọc Gìa hé mở câu chuyện tình cảm động giữa một người tù nhân tên Nguyễn Huỳnh Duy Thức và vợ Lê Đính Kim Thoa.

    “Trần Huỳnh Duy Thức, sinh ngày 29 tháng 11năm 1966, sống tại phường 13, quận Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh. Ông là một kỹ sư - doanh nhânViệt Nam, nguyên là Tổng Giám đốc của Công ty Dịch vụ điện thoại internet OCI, là một nhân vật bất đồng chính kiếntại Việt Nam. Ông bị cơ quan an ninh Việt Nam bắt giam và Tòa án Nhân dân TP.Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010 phạt 16 năm tù với tội danh hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

    Năm 2005, ông cùng một số nhân vật như Lê Thăng Long lập ra Nhóm nghiên cứu Chấn thông qua việc nghiên cứu tình hình chính trị, kinh tế, xã hội ở Việt Nam.

    Từ đầu tháng 11 năm 2008, ông lập hai Blog trên mạng internet: Change We Need và Trần Ðông Chấn xuất hiện nhiều bài viết và bình luận về lãnh đạo cũng như nền chính trị Việt Nam, với tổng cộng khoảng 49 bài viết. Thông tin ở đây được một số hãng thông tấn quốc tế đăng lại.

    Tháng 3 năm 2009, ông đi Phuket, Thái Lan. Tại đây ông gặp một số nhân vật bất đồng chính kiến khác, cùng họ thành lập các tổ chức chính trị nhằm thay thế Đảng cộng sản Việt Nam khi xảy ra biến cố chính trị trong tương lai, về nước ông đã thành lập Đảng xã hội Việt Nam.

    Sau khi về nước, ông cùng với ông Lê Công Định, Nguyễn Sĩ Bình hợp tác viết cuốn sách Con đường nước Việt, trong đó Lê Công Định viết phần cải cách Tư pháp, Nguyễn Sĩ Bình viết về phần cải cách Xã hội, còn ông viết về phần cải cách Kinh tế”.

    Ông chính thức bị chính quyền Việt Nam bắt vào ngày 24 tháng 5 năm 2009 với tội danh ban đầu là trộm cắp cước điện thoại, sau đó với các cáo buộc hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Cùng với một số nhân vật như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long bị tòa án nhân dân TP.Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010, riêng cá nhân ông bị tuyên án 16 năm tù giam .

    (sưu tầm nguồn tin)

    Khi bài báo trên trang nhật ký yêu nước về tình cảm hai người được đăng thì Trần Huỳnh Duy Thức vẫn đang thụ án trong tù và người vợ vẫn chờ đợi qua những cánh thư về. Từ những bất mãn cá nhân, người chồng hoạt động mù quáng không kể luật pháp để rồi tình yêu rơi vào khoảng cách khi 2 người ở hai thái cực khác nhau.

    Được biết khi Trần Huỳnh Duy Thức sinh ra ( năm 1966) khi đất nước vẫn chìm trong chiến tranh ác liệt nhưng không ý thức được độc lập quý giá mà sau này mình được hưởng, Thức ra sức chống phá chế độ đi ngược lại con đường Đảng và đất nước đã lựa chọn. Hành động là sai lầm nhưng tình cảm vợ chồng không có tội. Hi vọng rằng một tình yêu nhắc tới dưới đây sẽ giúp cho Lê Đính Kim Thoa có được cái nhìn đúng đắn về những sai lầm của chồng mình thay cho niềm tin mù quáng mà chị vẫn đặt.

    Đây là bức ảnh về một chiến sỹ biệt động hi sinh trong chiến dịch Mậu Thân năm 1968 tại Huế. Một bức ảnh gây xúc động cho những ai đã thấy không chỉ về chiến tranh khốc liệt mà còn về tình yêu thời chiến. Bức ảnh đã úa màu thời gian vì hơn 40 năm tồn tại nhưng mỗi lần chứng kiến nó cảm giác như chiến tranh đang ở ngay trước mắt và lúc ấy chồng chị mới 2 tuổi.

    Người chiến sĩ ngã mình trên đất mẹ khi tất cả bị đổ nát, bom đạn quân thù làm văng ra những thứ vô giá mà anh luôn mang bên mình, đó không chỉ có túi đạn nặng trĩu để anh đương đầu tiêu diệt kẻ thù có vũ khí hiện đại mà còn có những tấm hình về người con gái anh thương. Trong tấm ảnh đen trắng người con gái có mái tóc dài khuôn mặt rất hiền đó là người anh chiến sĩ yêu da diết. Lúc ngã xuống chắc anh sẽ lo lắm khi nơi hậu phương người con gái ấy vẫn trông chờ anh về cùng tin chiến thắng, nếu ngày độc lập đến quá muộn thì người con gái ấy sẽ chờ đợi từng dòng thư từ chiến trường, mòn mỏi những dòng thư không bao giờ trở lại mà có chăng chỉ là giấy báo tử nhận về.

    Chiến tranh ác liệt, những người ra đi biết là cơ hội trở về chẳng có bao nhiêu nhưng vì độc lập dân tộc vì niềm tin vào Đảng vào Bác Hồ, khi Tết năm nào Bác cũng gửi thơ động viên, như:

    “THƠ CHÚC TẾT XUÂN MẬU THÂN - 1968

    Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
    Thắng trận tin vui khắp nước nhà,
    Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
    Tiến lên!
    Toàn thắng ắt về ta!

    Chị thân mến, đã có hàng triệu thanh niên hi sinh tình yêu và cuộc đời để có độc lập tự do cho những tình yêu của thế hệ sau được nở hoa kết trái, nhưng quan trọng là thế hệ sau như chúng ta có biết trân trọng gìn giữ những thành quả đó không hay lại như những con chim đại bàng dự đoán về sự sụp đổ của đất nước?

    Rất mong nhận được lời hồi âm của chị Lê Đính Kim Thoa.

    Hoàng Thị Nguyên

    http://gocnhinthoidai.blogspot.com/2013/05/tam-tinh-cho-nguoi-ban-oi-cua...

    Sáng nay, tôi phát hiện bản thân mình hân hạnh (thông qua bài chủ viết về người tù lương tâm THDT) được bà Hoàng Thị Nguyên biết và đọc từ trang "Nhật Ký Yêu Nước".

    Lẽ ra tôi cám ơn bà Nguyên đọc bài viết của tôi, nhưng xã hội này dối trá nhiều rồi, vì vậy tôi cứ nói thẳng ra cho đúng kiểu người thô lỗ như tôi, bà Nguyên nhỉ :D.

    Tôi khinh bà (dù bà có là phụ nữ cũng vậy), vì nấp dưới những ngôn từ ngọt như...lưỡi lam với cái tên blog "góc nhìn thời đại" bà không chứng tỏ gì cao hơn một góc nhìn tối tăm cùng thói ngụy biện cố hữu: đánh tráo vấn đề và tấn công cá nhân.

    Thưa bà Nguyên, những chiêu trò cũ như vậy không thể nào làm suy suyển mối tình Thủy Chung và Cao Cả của anh Thức - chị Thoa đâu, bà ạ!

    Lẽ ra, tôi sẽ comment ngay trên trang blog của bà, tuy nhiên, tôi đã không làm, bởi vì, tôi gắn bó với trang DL 4 năm qua như là ngôi nhà chung và ở đây, tôi có những người bạn gắn bó nhiều năm qua. Vậy, lẽ gì tôi không chia sẻ bài viết của bà ngay nơi đây để nhiều bạn bè, độc giả biết rõ thêm nữa về cái gọi là "tình yêu" của "người cộng sản" là như thế nào :D

    Thật may mắn cho tôi vừa có : "Bài viết tặng người đẹp Lý Nhã Kỳ", nếu bà Nguyên có ghé qua đây, tôi "kính tặng" bài viết về "tình yêu cộng sản" cho bà và phu quân của bà(nếu bà đã có chồng).

    Phản hồi: 

    Tôi đặc biết thích đọc những bài viết của bác Nguyễn Ngọc Già, bác viết bằng một tâm hồn yêu thương đồng loại; bác viết bằng một tấm lòng người viết yêu thương đồng bào và đát nước Việt. Bác đã cung cấp cho người đọc nhiều thông tin quý giá về những người yêu nước, trong đó có anh Trần Huỳnh Duy Thức.

    Tôi cảm phục anh Trần Huỳnh Duy Thức có một khối óc thông minh, có những nhận định sáng suốt đi trước thời gian.

    Cầu mong anh sớm được ra tù để làm người lãnh tụ dẫn dắt phong trào đấu tranh đòi "Quyền con người" được tôn trọng và thực thi công bằng tại VN, dẫn dắt phong trào đòi dân chủ cho xã hội VN, giải phóng người dân khỏi nghèo nàn, lạc hậu, có cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc thật sự.

    Một lần nữa cảm ơn và kính trọng sự dấn thân của anh Trần Huỳnh Duy Thức vì một tương lai VN giàu mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh!

    Phản hồi: 

    Cám ơn Bác, Cám ơn vì bài viết đầy những từ ngữ lãng mạn, sâu xắc về tình yêu, tình nghĩa vợ chồng,và bài viêt đã chấp thêm niềm tin vững chắc trong tôi.
    Đã có 1 câu rằng: " Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương".
    Chuc Bac Già nhiều sức khỏe, và gia đình gặp nhiều may man.

    Phản hồi: 

    Tôi cảm nhận được tình yêu, tình người chan chứa hòa quyện qua bài này của bác Nguyễn Ngọc Già.
    Đó chính là tình yêu tuyệt đẹp của đôi vợ chồng Trần huỳnh Duy Thức-Lê Đính Kim Thoa. Đó cũng chính là tình cảm chia sẻ sâu sắc tận đáy lòng của bác Nguyễn Ngọc Già.

    Nhạc phẩm "Kỳ Diệu" mà bác truyền tải thật tuyệt vời,cám ơn bác.

    Phản hồi: 

    Một bài viết chan chứa tình người!Kính chúc sức khoẻ anh Trần Huỳnh Duy Thức và bác Nguyễn Ngọc Già!
    Vừa đọc một bài rất hay trên trang TTXVA v/v tăng giá xăng.Mong bác Nguyễn ngọc Già dành chút thì giờ để đọc bài"Cổ tích xăng dầu ở VN" trên TTXVA,trong đó có nêu lên phương thức và mục tiêu đấu tranh mới.Nếu có thể,mong bác Già hãy viết một bài nhận xét phê bình đánh giá phương thức mà tác giả bài viết đưa ra.Rất có lợi cho phong trào đấu tranh cho quyền lợi người dân.
    Một người luôn thích đọc các bài viết của bác Già.

    Phản hồi: 

    XIN GỬI NHỮNG LỜI CHÚC TỐT ĐẸP NHẤT ĐẾN NGƯỜI CON ƯU TÚ NHẤT CỦA ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM ANH TRẦN HUỲNH DUY THỨC. CẦU MONG MỘT NGÀY THẬT GẦN ANH SẼ ĐƯỢC TỰ DO.

    Phản hồi: 

    Theo tin tức từ trang facebook chính thức cập nhật mọi thông tin về Trần Huỳnh Duy Thức do gia đình anh thực hiện:

    Trông hoài cũng đến ngày thăm anh Thức hàng tháng ^_^ Lần đi thăm này lại trùng vào dịp nghỉ lễ lớn của đất nước 30/4 và 1/5. Không biết từ bao giờ địa điểm mỗi dịp nghỉ lễ đại gia đình chúng tôi chọn để "nghỉ lễ" là trại giam Xuân Lộc, nơi có người con, người cha, người em, người cậu của gia đình đang bị giam cầm :') Thèm lắm cảm giác được quây quần bên nhau mỗi dịp nghỉ lễ lớn....Kì nghỉ này kéo dài 5 ngày, đủ để nhiều gia đình có những chuyến nghỉ mát dài ngày bên nhau, còn anh Thức chỉ có 45' ngắn ngủi được quây quần bên mọi người mà thôi (Mong sao dịp lễ này quản lý trại giam mừng ngày vui đất nước mà cho chúng tôi thêm thời gian :D) Những năm trước vào mùa này anh Thức hay nói mưa vùng này như trút nước nên lạnh về đêm, không thể gửi máy nước nóng vào hay thôi bày cho anh làm theo cách này nhỉ :P (vui tí thôi, mọi người thông cảm vì tâm trạng nôn nao của gia đình nhé ^^)

    P/s: Mọi người có nhắn nhủ với anh Thức điều gì không? Gia đình sẽ nhắn nhủ với anh trong ngày đi thăm đầu tháng này, à có thể sau chuyến đi này sẽ có cập nhật mới về tình hình của anh Thức gần đây mọi người đừng quên anh nhé ^_^