Trần Kỳ Trung - Tôi ao ước bao giờ nước ta được như thế

  • Bởi Admin
    23/04/2013
    2 phản hồi

    Trần Kỳ Trung

    Sáng nay (22/4/2013) tôi xem chương trình chào buổi sáng của VTV 1, trong chương trình đó, phóng viên Minh Hà có cho khán giả Việt Nam biết (đại ý): Tổng thống Ấn Độ thông báo với Quốc Hội cũng như tất cả người dân Ấn Độ được biết, Chính phủ sẽ ra những quyết sách, giải pháp mạnh để giải quyết tận gốc nạn bạo hành, hiếp dâm trẻ em. Vì gần đây ở Ấn Độ có xảy ra một số vụ như báo chí đưa tin, trẻ em bị hiếp dâm, rồi cả cưỡng dâm trên xe buýt v.v… Tôi không biết ở Ấn Độ, một ngày xảy ra bao nhiêu vụ như thế này. Vì trên thực tế, chỉ thấy ti vi, báo chí đưa tin những vụ việc mà… so với Việt Nam, báo chí đưa tin những vụ tương tự, thì những sự việc của Ấn Độ quá nhỏ. Ở Việt Nam nhiều vụ kinh khủng hơn nhiều: Bố dượng hiếp con riêng của vợ, nhiều thanh niên cưỡng bức con gái nhà lành đến chết, thanh niên hiếp rồi giết bà già cướp của, đó là chưa kể những chuỷện kinh thiên động địa, chém chết nhiều người để cướp vàng, chém người yêu đến chết ngay trước đồn công an…

    Nếu chịu khó ra các sạp báo, không thiếu những tin này để cho người đọc, đọc đến mỏi mắt.

    Nhưng có một điều khác ở Việt Nam, ở Ấn Độ những vụ án như thế, nhân dân phẫn nộ biểu tình lên án mạnh mẽ, còn người đứng đầu chính phủ, thể hiện trách nhiệm của mình trước dân lên ti vi, ra trước quốc hội hứa sẽ thực thi những yêu cầu của nhân dân để một xã hội ổn định, lành mạnh dù những vụ việc này, nếu ở Việt Nam “ nhỏ như con thỏ”.

    Ở Việt Nam chúng ta chưa hề thấy một ông lãnh đạo cấp cao nào của đảng, nhà nước, quốc hội… điều trần trước dân, quốc hội về những vấn đề sát sườn đến xã hội, đời sống người dân như tổng thống Ấn Độ điều trần.

    Lẽ ra, với một đảng cầm quyền, những cán bộ lãnh đạo của đảng, nhà nước từng thừa nhận là “đầy tớ” của dân, phải có những lời nói, hành động những biện pháp cụ thể, hứa trước quốc dân đồng bào, làm cho xã hội, kinh tế ổn định, kể cả những việc nhỏ nhất như tổng thống Ấn Độ đã làm.

    Tôi tin, người dân có lẽ cũng chỉ yêu cầu đến thế!

    Nhưng không! Khi tiếp xúc, nói chuyện, các ông ấy luôn luôn đề cập đến phải có biện pháp kiên quyết, cảnh giác với “các thế lực phản động chống phá nhà nước XHCN”, “tự diễn biến”, “Luận điệu tuyên truyền chống đảng của các thế lực thù địch", "suy thoát đạo đức", "suy thoái chính trị"… Rồi, nếu không phải những vấn đề đó, thì cũng là những bài nói về lý luận, về CNXH, trên thực tế, không hề có chút thuyết phục, người nghe không tin, không hiểu… Còn những bức xúc cụ thể của người dân, hình như, đó là điều không phải để các ông ấy chú ý.

    Yếu tố quyết định thành bại trong chuyện giữ chính quyền, giữ vai trò lãnh đạo của một đảng là lòng tin của dân vào chính quyền, vào đảng đó. Muốn vậy, phải có việc lời nói, việc làm của các vị lãnh đạo phải thiết thực phù hợp nguyện vọng người dân, để người dân còn tin, còn ủng hộ, ít nhất cũng như tổng thống Ấn Độ đã làm.

    Bao giờ nước ta được như thế!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ở nước mình Đảng và nhà nước chỉ lo sao giữ cho được chế độ thôi, còn ngoài ra tất cả các vấn đề liên quan đến dân thì Đang và nhà nước makeno. Điều này đã xẩy ra cách đây trên nửa thế kỷ và vẫn đang tiếp tục xẩy ra.
    Theo Đảng thì hiếp một người có liên quan gì đến đấu tranh giai cấp đâu. Trong chiến tranh thì dan mình chết hàng mấy triệu người nhưng Đảng đạt mục đích là nhuộm đỏ cả mảnh đất hình chữ S bên bờ Biển Đông. Nếu ai hỏi tôi ước gì thì tôi có điều ước duy nhát hiện nay là Đảng CS tan rã. Đảng chết thì dân còn, Đảng còn thì dân còn chết. NÓi toạc móng heo ngắn gọn thế cho dễ hiểu. Đấy mới là biểu hiện cụ thể của giai cấp công nhân, không mầu mè, cầu kỳ lonah quanh, công nhân hay tiếp xúc với máy móc mà, cái máy nó ưa rõ ràng và dứt khoát.

    Lãnh đạo chém gió vĩ mô!
    Vừa xa, vừa nhạt... Trường Tô khoái gì?
    Cố giữ điều bốn mặt lỳ!
    Mắc nhiều khuyết điểm lấy gì mà thay?