Thông báo về tình trạng của blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải

  • Bởi Khách
    19/04/2013
    5 phản hồi

    Dân Làm Báo


    Cho đến nay anh Điếu Cày đã bị biệt giam từ ngày 1/2/2013 tức là khoảng 78 ngày tại trại giam Xuyên Mộc. Anh cũng bị quản tù tước đoạt tất cả sách báo và đồ dùng cá nhân mà anh đã mang theo từ 5 năm nay. Mục đích là để đàn áp tinh thần của anh trong tù.

    Việc biệt giam trong thời gian dài này của các quản trại Xuyên Mộc trái với Luật Thi hành án hình sự. Luật quy định việc giam giữ phải là giam tập thể và ngay cả tù nhân bị kỷ luật bằng hình thức biệt giam cũng chỉ được giới hạn trong 10 ngày vì những hệ lụy về tâm lý rất nguy hiểm có trong hình thức biệt giam.

    Tuy nhiên, đến nay anh Điếu Cày đã bị biệt giam gấp 8 lần con số thời gian giới hạn bởi quy định luật pháp.

    Song song với hàng loạt những hình thức ngăn chặn người thân thăm gặp và gửi sách báo, anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang thực sự bị cách ly về tinh thần và ở trong tình trạng hiểm nghèo.

    Theo tin của Danlambao nhận được thì gia đình của anh Điếu Cày đang cấp tốc làm đơn khiếu nại về hàng loạt sai phạm của các giám thị trại giam - những người chỉ luôn miệng "thừa lệnh cấp trên" - và sẽ sớm gửi cho Luật sư.

    Dân Làm Báo mong mọi người quan tâm và tiếp tay lên tiếng, phổ biến tin tức về tình trạng đàn áp anh Điếu Cày trong lao tù đến với cộng đồng người Việt và quốc tế.


    Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải là một trong những nhà tranh đấu cho Nhân Quyền của Thế giới được vinh danh tại sảnh đường tiếp tân trong buổi Hội thảo "Defenders' Day" của Tổ chức Civil Rights Defenders tại Stockholm - Thụy Điển vào ngày 2-5 tháng 4 năm 2013 (Ảnh Danlambao)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Đơn khiếu nại của gia đình blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải
    Written By Chinh Luan on 25 tháng tư 2013 | 20:30
    Về những việc làm trái pháp luật, lợi dụng chức vụ quyền hạn xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tù nhân và thân nhân đi thăm nuôi của các cán bộ quản lý phân trại K3 trại Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

    *

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc

    Ngày 25 tháng 4 năm 2013

    ĐƠN KHIẾU NẠI

    Về những việc làm trái pháp luật, lợi dụng chức vụ quyền hạn xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tù nhân và thân nhân đi thăm nuôi của các cán bộ quản lý phân trại K3 trại Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

    I. NGƯỜI KHIẾU NẠI:

    Tôi tên là Nguyễn Trí Dũng. Sinh năm: 1986 Số CMND: 024208493
    cùng mẹ tôi là Dương Thị Tân. Sinh năm: 1958 Số CMND:

    Thường trú tại: 57/31 Phạm Ngọc Thạch Phường 6 Quận 3 TP. HCM

    Là thân nhân của tù nhân Nguyễn Văn Hải - sinh năm 1952 hiện đang thi hành án phạt tù tại phân trại K3 Xuyên Mộc (T345) với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước” điều 88 bộ luật hình sự.

    II. ĐỐI TƯỢNG BỊ KHIẾU NẠI:

    - Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Hữu
    - Đại Úy Phạm Văn Huyên
    - Thượng Sĩ Nguyễn Văn Quân.

    Nguyên là các cán bộ tiếp dân kiêm cán bộ tổ chức thăm gặp tại phân trại K3 Xuyên Mộc (T345-Bà Rịa Vũng Tàu).

    III. NỘI DUNG:

    1) Vi phạm về thời hạn thông báo cho thân nhân về việc tiếp nhận người thi hành án tù

    - Ngày 7 tháng 2 năm 2013 mẹ tôi và tôi lên đường đi Bố Lá (Bình Dương) và hoàn toàn bất ngờ khi biết tin cha ruột tôi là ông Nguyễn Văn Hải đã bị chuyển trại ngày 1 tháng 2 năm 2013 đến trại giam Xuyên Mộc (Bà Rịa Vũng Tàu). Ngày 8 tháng 2 năm 2013 mẹ tôi và tôi đến trại Xuyên Mộc và phải mất gần 2 tiếng đồng hồ mới tìm được cha tôi là ông Nguyễn Văn Hải đang bị giam tại phân trại K3. Cho đến tận ngày 2 tháng 3 năm 2013, gia đình tôi mới nhận được thông báo của trại Xuyên Mộc về việc “ông Hải vào chấp hành án phạt tù tại trại giam Xuyên Mộc và chưa đóng án phí 400.000 VNĐ” ký bởi Phó giám thị trại là Thượng Tá Đỗ Công Vụ. Mặc dù trên Thông báo đề ngày 1 tháng 2 năm 2013 nhưng trên phong bì chuyển phát nhanh còn đóng dấu ngày 16 tháng 2 năm 2013. Như vậy ngoài sự nhập nhằng ở ngày tháng của Thông Báo, ở đây đã có sai phạm về thời hiệu thông báo cho thân nhân của người thi hành án phạt tù theo điều 26 khoản 3 Luật Thi Hành Án Hình Sự (LTHAHS) là, gây tổn thất về thời gian và tiền bạc cho thân nhân đi thăm nuôi.

    (Trích Điều 26: Tiếp nhận người chấp hành án phạt tù: Trong thời hạn 5 ngày làm việc, kể từ ngày tiếp nhận người chấp hành án, trại giam, trại tạm giam, cơ quan thi hành án hình sự Công an cấp huyện phải thông báo cho Tòa án đã ra quyết định thi hành án, thân nhân của người chấp hành án phạt tù biết và báo cáo cơ quan quản lý thi hành án hình sự.)

    2) Không phát hành nội quy, quy chế trại giam

    - Từ những ngày đầu tiên bước vào trại, cha ruột tôi là ông Hải đã đề nghị các cán bộ cung cấp nội quy định của trại giam cụ thể là Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Hữu. Cho đến nay ông Hải đã yêu cầu rất nhiều lần nhưng không được đáp ứng. Việc không cung cấp nội quy, quy chế trại cho người tù và chỉ sửa dụng quy chế miệng là sai phạm rõ ràng và cơ bản nhất mở đầu cho hàng loạt các vi phạm sau đây.

    3) Ép buộc người tù từ bỏ tư trang và đồ dùng cá nhân

    - Ngày 8 tháng 2 năm 2013, trong lần thăm gặp đầu tiên tại trại Xuyên Mộc. Các cán bộ trại K3 đã ép ông Hải phải gửi những đồ đạc tư trang (đã mang theo suốt 5 năm, qua hơn 7 trại giam) cụ thể là sách, báo (tuổi trẻ, thanh niên, pháp luật), chăn mền, khăn, quần áo, tập vở trắng, bút bi. Với lý do là “Trong nhà giam đã có những thứ cần thiết”. Điều đáng nói là các cán bộ trại K3 không cho ông Hải “gửi trại giam” như điều 26 khoản 2 mục (a) quy định đối với đồ dùng tư trang chưa dùng đến, cũng như không giải thích một cách hợp lý là những đồ vật đó thuộc danh mục cấm đem vào trại giam nào như điều 26 khoản 2 mục (c) quy định. Mà chỉ một mực bắt phải gửi về cho gia đình nếu không sẽ bị cưỡng chế tịch thu.

    4) Ngăn cấm gửi báo chí

    - Cùng với sự việc trên, việc ngăn cấm thân nhân gửi báo chí cho ông Nguyễn Văn Hải diễn ra quyết liệt. Các cán bộ phân trại K3 Xuyên Mộc cụ thể là Đại Úy Phạm Văn Huyên thường xuyên kéo báo chí ra khỏi những đồ đạc thăm nuôi và gạch bỏ mục báo chí trong giấy kê quà của ông Hải ngay tại chốt tiếp dân mà không cần phải kiểm duyệt cũng như giải thích cho thân nhân ông Hải được biết báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Người Lao Động thuộc danh mục cấm nào do Bộ công an và Bộ quốc phòng quy định. Cán bộ Huyên nói “trong trại giam đã có đầy đủ sách, truyện, báo chí nên không cần gửi báo chí nữa”. Những lời nói đó đã được làm rõ ngay trong cuộc gặp ngày 24 tháng 3 năm 2013. Cha tôi đã khẳng định hoàn toàn không có truyện, sách, báo chí nào ngoài 3 số báo Nhân Dân ông được trại phát từ ngày bước vào trại cho đến nay (gần 2 tháng). Hơn nữa, việc trại giam có trang bị sách báo, tạp chí, truyện hay không cũng không thể lấy làm lời giải thích cho việc loại bỏ sách báo của nhà nước xuất bản ra khỏi danh mục đồ thăm nuôi của thân nhân ông Hải được. Cũng trong buổi thăm gặp ngày 24 tháng 3 năm 2013 cha tôi là ông Hải đã phản đối với Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu “Không có trại giam nào, luật nào cấm tù nhân đọc báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ cả”. Thì cán bộ Hữu đáp “Cũng không có luật nào yêu cầu chúng tôi phải cho phép anh đọc báo cả. Anh có thể khiếu nại.” Câu trả lời của cán bộ Hữu là thiếu hiểu biết luật pháp và có dấu hiệu lợi dụng chức vụ, quyền hạn xâm phạm lợi ích hợp pháp của người chấp hành án cụ thể là Điều 46 Khoản 2 LTHAHS.

    (Trích Điều 46: Chế độ gặp thân nhân và nhận quà của phạm nhân: Khi gặp thân nhân, đại diện cơ quan, tổ chức hoặc cá nhân khác, phạm nhân được nhận thư, tiền mặt, đồ vật, trừ đồ vật thuộc danh mục cấm. Đối với tiền mặt, phạm nhân phải gửi trại giam, trại tạm giam, cơ quan thi hành án hình sự Công an cấp huyện quản lý. Việc quản lý, sử dụng đồ vật, tiền mặt của phạm nhân được thực hiện theo quy định tại điểm a và điểm b khoản 2 Điều 26 của Luật này.)

    Việc ngăn cấm thân nhân gửi bất kỳ loại báo giấy nào và cấm người tù đọc bất kỳ loại báo nào khác ngoài báo Nhân Dân trong trại giam mà không cần phải kiểm duyệt và cho biết lý do chính đáng đã vi phạm một loạt các chính sách của nhà nước về quyền lợi của người chấp hành án phạt tù được quy định nhiều lần và lặp đi lặp lại tại các Điều 28 khoản 1 và 2; Điều 44 Khoản 1 và 2 LTHAHS; Điều 12 Khoản 3 Nghị Định Số 117/2011/NĐ-CP ngày 15 tháng 12 năm 2013 của Chính phủ.

    5) Biệt giam

    - Từ ngày đầu bước vào trại giam ngày 1 tháng 2 năm 2013, Cha ruột tôi là ông Nguyễn Văn Hải đã bị các cán bộ phân trại K3 Xuyên Mộc biệt giam tại 1 khu phòng giam riêng. Mặc dù đã nhiều lần phản đối nhưng cho đến lần gặp mặt gần nhất ngày 24 tháng 3 năm 2013 ông Hải vẫn báo với gia đình rằng tình trạng biệt giam vẫn chưa hề thay đổi. Việc làm này được cán bộ Hữu cho rằng “không phải biệt giam mà là Giam Riêng, vì loại phạm nhân chính trị như ông Hải hiện giờ ở đây chỉ có một.” và dẫn Điều 27 Khoản 4 LTHAHS để trả lời cho quyền được phân loại người tù và “giam riêng” của trại giam. Một lần nữa Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Hữu thể hiện sự hạn hữu về pháp luật và không đủ tư cách để là một cán bộ tiếp dân và tổ chức thăm gặp. Nếu đủ tư cách và am hiểu pháp luật thì việc cố tình viện dẫn luật để khuất lấp quyền lợi của người tù chính là lợi dụng quyền hạn xâm phạm nghiêm trọng quyền, lợi ích hợp pháp của người chấp hành án tại Điều 27 khoản 2 LTHAHS ; Điều 9 Khoản 2 trong Nghị Định Số 117/2011/NĐ-CP ngày 15 tháng 12 năm 2011.

    (Trích Điều 27: Giam giữ phạm nhân

    1. Trại giam tổ chức giam giữ phạm nhân như sau:

    a) Khu giam giữ đối với phạm nhân có mức án tù trên 15 năm, tù chung thân, phạm nhân thuộc loại tái phạm nguy hiểm;

    b) Khu giam giữ đối với phạm nhân có mức án tù từ 15 năm trở xuống; phạm nhân có mức án tù trên 15 năm nhưng có kết quả chấp hành án tốt, đã được giảm thời hạn chấp hành án phạt tù còn dưới 15 năm.

    2. Trong các khu giam giữ quy định tại khoản 1 Điều này, những phạm nhân dưới đây được bố trí giam giữ riêng:

    a) Phạm nhân nữ;

    b) Phạm nhân là người chưa thành niên;

    c) Phạm nhân là người nước ngoài;

    d) Phạm nhân là người có bệnh truyền nhiễm đặc biệt nguy hiểm;

    đ) Phạm nhân có dấu hiệu bị bệnh tâm thần hoặc một bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình trong thời gian chờ quyết định của Tòa án;

    e) Phạm nhân thường xuyên vi phạm nội quy, quy chế trại giam.

    4. Phạm nhân được chia thành các đội, tổ để lao động, học tập và sinh hoạt. Căn cứ vào tính chất của tội phạm, mức hình phạt, đặc điểm nhân thân của phạm nhân, kết quả chấp hành án, Giám thị trại giam, Giám thị trại tạm giam quyết định việc phân loại, chuyển khu giam giữ.

    Trích Điều 9. Chế độ ở của phạm nhân

    1. Việc giam giữ phạm nhân được thực hiện theo quy định tại Điều 27 Luật Thi hành án hình sự và quy định tại Nghị định này.

    2. Phạm nhân được ở theo buồng giam tập thể, trừ các trường hợp quy định tại các điểm d, đ và e khoản 2 Điều 27 Luật Thi hành án hình sự. Chỗ nằm tối thiểu của mỗi phạm nhân là 02 mét vuông (2 m2), có bệ gạch men, ván sàn hoặc giường. Đối với phạm nhân có con nhỏ ở cùng thì được bố trí chỗ nằm tối thiểu là 03 mét vuông (3 m2), có bệ gạch men, ván sàn hoặc giường.)

    Việc trích dẫn luật một cách mập mờ và (cố tình) tỏ ra thiếu hiểu biết pháp luật nhằm bỏ qua quyền lợi hợp pháp của người tù của cán bộ phân trại K3 Xuyên Mộc là vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, khi vận dụng quyền phân loại và chuyển khu giam giữ (Điều 27 Khoản 4) để biện hộ cho việc đã biệt giam ông Hải ròng rã gần 3 tháng nay. Điều 27 Khoản 4 không hề có một câu, chữ nào cho phép hoặc cán bộ có quyền biệt giam hay “giam riêng” để phân loại phạm nhân. Những trường hợp phải biệt giam hoặc “giam riêng” đã được quy định riêng biệt và rõ ràng trong cùng Điều 27 và ở Khoản 2 LTHAHS. Sau này đã tiếp tục được bổ sung làm rõ hơn bởi Điều 9 trong Nghị Định 117/2011/NĐ-CP.

    6) Hạn chế thời gian thăm gặp

    - Trong tất cả những lần thăm gặp ông Hải tại phân trại K3 Xuyên Mộc, một lần duy nhất tôi được gặp cha tôi hơn 15 phút. Còn lại đều chỉ 10 phút hoặc ít hơn, khi tôi cùng cha tôi là ông Nguyễn Văn Hải phản đối thì các cán bộ Phạm Văn Huyên nói “Phạm nhân mỗi tháng được gặp thân nhân 1 lần, mỗi lần không quá 1 tiếng. Như vậy tùy theo tình hình thăm gặp mà chúng tôi bố trí cho gặp từ 1 phút đến không quá 60 phút. Miễn sao dưới 1 tiếng là không vi phạm”. Như vậy cùng với việc không cung cấp quy định, quy chế trại giam cụ thể về thời gian thăm gặp và việc LTHAHS không có quy định cụ thể về thời gian thăm gặp tối thiểu. Các cán bộ quản lý phân trại K3 Xuyên Mộc đã lợi dụng để thực hiện hành vi hạn chế thời gian thăm gặp của ông Hải với thân nhân.

    7) Những chế độ khác của người tù bị loại bỏ không lý do

    - Người tù khi chấp hành án hình sự ngoài những chế độ giam giữ tập thể, học tập, văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao, đọc sách báo, xem tin tức thời sự, nghe đài còn được hưởng chế độ gửi thư mỗi tháng hai (2) lần và gọi điện thoại mỗi tháng một lần không quá năm (5) phút quy định tại Điều 47 LTHAHS. Những thắc mắc của tôi với cán bộ tiếp dân trại về vấn đề này đều bị lờ đi và không trả lời.

    - Cha ruột tôi là ông Nguyễn Văn Hải đang gặp vấn đề về chèn ép dây thần kinh cột sống gây căng gân chân và đau đớn khi cử động. Hiểu rõ cơ thể mình bất thường, ông Hải đã nhiều lần thông báo với cán bộ trại biết là “chỉ uống thuốc của trại phát không thấy thuyên giảm”. Nhưng cho đến thời điểm này gia đình chưa nhận được bất kỳ thông báo nào từ trại giam về việc đưa ông Hải đi khám chữa bệnh theo quy định tại Điều 48 Khoản 2 LTHAHS.

    (Trích Điều 48: Chế độ chăm sóc y tế đối với phạm nhân

    2. Phạm nhân bị ốm, bị thương thì được khám và điều trị tại cơ sở y tế của trại giam, trại tạm giam hoặc tại cơ sở chữa bệnh cấp huyện. Trường hợp phạm nhân bị bệnh nặng hoặc thương tích vượt quá khả năng điều trị của các cơ sở chữa bệnh đó thì được chuyển đến cơ sở chữa bệnh cấp tỉnh, bệnh viện quân đội hoặc bệnh viện trung ương để điều trị; trại giam, trại tạm giam, cơ quan thi hành án hình sự Công an cấp huyện phải thông báo cho thân nhân hoặc đại diện hợp pháp của người đó biết để phối hợp chăm sóc, điều trị. Chế độ ăn, cấp phát thuốc, bồi dưỡng do cơ sở chữa bệnh chỉ định.)

    8) Cán bộ tiếp dân thiếu tư cách, vô trách nhiệm, vượt quyền hạn, và xúc phạm nhân phẩm công dân

    - Ngày 24 tháng 3 năm 2013, Mẹ tôi là bà Dương Thị Tân đề nghị Đại úy Phạm Văn Huyên trực tiếp dân trả lời về cách thực hiện xin thăm gặp ông Nguyễn Văn Hải theo Điều 46 bổ sung và có hiệu lực ngày 1 tháng 7 năm 2011. Thì cán bộ này nói “giải quyết sau”. Mẹ tôi yêu cầu cán bộ này sau khi tổ chức thăm gặp xong phải hướng dẫn và trả lời những thắc mắc liên quan thì cán bộ này tiếp tục nói “chị là ai mà yêu cầu tôi”. Sau khi thăm gặp cán bộ này đã không ra ngoài bàn tiếp dân nữa mà để cho một cán bộ khác là Thượng sĩ Nguyễn Văn Quân trực thay, buộc lòng mẹ tôi phải nhờ cán bộ Quân tư vấn về “ngày đi thăm gặp sớm hơn hoặc trễ hơn có được không?” thì cán bộ này trả lời “miễn sao mỗi tháng một lần, sớm hơn hay trễ hơn vẫn được”.

    Thể theo lời hướng dẫn, tôi và mẹ lên trại để tiến hành thăm nuôi cha tôi là ông Nguyễn Văn Hải ngày 21 tháng 4 vừa qua, nhưng cán bộ trực tiếp dân là Đại Úy Phạm Văn Huyên và Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Hữu (đã cất bảng tên vào túi) nói rằng “Không giải quyết vì chưa đến ngày 24”. Mẹ tôi vô cùng bức xúc nói rằng chính bà đã được cán bộ Quân hướng dẫn, thì hai vị này tiếp “Quân nào? Quân không có trách nhiệm trả lời”. Dù vô cùng bức xúc, mẹ tôi tiếp tục đề nghị cán bộ Huyên giải thích cho công dân được biết thủ tục xin thăm gặp ông Hải là cha ruột của tôi thì cán bộ Huyên nói “Tôi không tiếp chị, chị không có quyền công dân ở đây”. Như để hùa theo, cán bộ Hữu nói “Khi người ta vào tù thì chị bỏ người ta, bây giờ lại vào đây đòi gặp” và kêu 6 cán bộ mặc sắc phục khác không đeo bảng tên chạy xe máy đến và ra lệnh “lôi ra khỏi khu vực làm việc”. Khi tôi phản đối “như vậy là vi phạm pháp luật” thì ông Hữu đề nghị tôi “cứ việc khiếu nại”. Như vậy trong hai ngày 24 tháng 3 và 21 tháng 4 năm 2013, các cán bộ tiếp dân tại phân trại K3 T345 Xuyên Mộc đã thể hiện một loạt sai phạm vô cùng nghiêm trọng mà tối thiểu một cán bộ tiếp dân phải có. Cụ thể là việc các cán bộ không đeo bảng tên và sử dụng cán bộ khác không có trách nhiệm tham gia trực tiếp dân và trả lời thắc mắc của công dân, gây tổn thất về thời gian tiền bạc của thân nhân đi thăm nuôi;

    Vô trách nhiệm quan liêu khi Huyên và Hữu nguyên là cán bộ tiếp dân lại có lời lẽ “Chị là ai mà yêu cầu tôi” gạt bỏ quyền được yêu cầu trả lời thắc mắc, hướng dẫn của người đầy đủ quyền công dân là mẹ tôi bà Dương Thị Tân.

    Xúc phạm danh dự nhân phẩm khi ông Hữu có tuyên bố sai trái về đời tư của mẹ tôi là bà Dương Thị Tân trước đám đông.

    Vượt trên quyền hạn của mình khi thay tòa án tuyên bố “chị không phải là công dân”, và ra lệnh cho 6 cán bộ mặc sắc phục khác “lôi ra khỏi khu vực làm việc”.

    IV. YÊU CẦU:

    1) Đề nghị thẩm tra, xác minh trả lời bằng văn bản tám nội dung mà tôi đã nêu trên.

    2) Chấm dứt hành vi vi phạm pháp luật, phục hồi quyền lợi và chính sách chính đáng được pháp luật quy định của ông Nguyễn Văn Hải cũng như thân nhân. Cụ thể là:

    - Quyền được biết Nội quy và Quy chế trại giam của người chấp hành án tù và thân nhân đi thăm gặp (2);(6).

    - Quyền được đọc sách báo, học tập, được phổ biến pháp luật và được biết thông tin thời sự, chính sách của nhà nước (3);(4).

    - Quyền được gửi, nhận, lưu giữ đồ vật miễn không phải là đồ có trong danh mục cấm của bộ công an (3);(4).

    - Thực hiện đúng chế độ giam giữ theo LTHAHS và các văn bản (Thông tư; Nghị định) bổ sung liên quan (5).

    - Thực hiện chính sách về liên lạc điện thoại và gửi thư hằng tháng theo đúng quy định của LTHAHS (7).

    - Quyền được Yêu Cầu cán bộ trực tiếp dân trả lời khi có thắc mắc (8).

    3) Đề nghị áp dụng hình thức xử lý thích đáng đối với sai phạm của những cán bộ tiếp dân tại phân trại K3 - T345 Xuyên Mộc - Bà Rịa Vũng Tàu.

    V. CAM ĐOAN:

    - Tôi xin cam đoan những thông tin đã nêu trong tám nội dung khiếu nại trên là đúng sự thật và chịu trách nhiệm về nội dung khiếu nại của mình.

    - Những sai phạm trong việc tổ chức thăm nuôi, tư vấn luật pháp, và những quyền lợi cơ bản nhất bị hạn chế đã gây không ít khó khăn cho thân nhân đi thăm nuôi và bản thân của người chấp hành án phạt tù là ông Nguyễn Văn Hải. Những tổn thất về tài chính có thể khắc phục được nhưng những tổn hại về thời gian, sức khỏe, tinh thần, và niềm tin vào luật pháp thì rất khó khắc phục. Những phát ngôn, tác phong, hành vi vi phạm luật pháp của chính những người mặc sắc phục tiếp dân tại phân trại K3 Xuyên Mộc là có hệ thống và sự quan liêu thiếu trách nhiệm đã quen thuộc đến mức các cán bộ tại đây tự tin yêu cầu tôi cứ việc khiếu nại. Tôi mong quý cơ quan sớm xem xét, giải quyết. Trước hết để trả lại quyền lợi chính đáng cho Ông Nguyễn Văn Hải và Thân nhân đi thăm nuôi sau là để giữ gìn diện mạo của pháp luật và của những người đại diện luật pháp tại phân trại K3 nói riêng và đất nước chúng ta nói chung.

    http://www.chinhluanvn.com/2013/04/on-khieu-nai-cua-gia-inh-blogger-ieu.html

    Cách đây 5 năm, ông Nguyễn Văn Hải, biệt danh Điếu Cày, sáng lập viên nhóm blogger « Câu lạc bộ Nhà báo Tự do », bị chính quyền bắt giam sau khi tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn cuối năm 2007. Hôm qua 22/04/2013, RFI có cuộc phỏng vấn bà Dương Thị Tân, vợ cũ của ông Nguyễn Văn Hải, để chuyển đến công chúng các thông tin mới nhất về tình trạng của người tù nhân lương tâm này.

    Cuối năm 2012, trong một phiên tòa phúc thẩm, bị dư luận chỉ trích là hết sức bất công, ông Nguyễn Văn Hải đã bị y án 12 năm tù, với tội danh « Tuyên truyền chống Nhà nước ».

    Hiện tại, thân nhân của ông Hải liên tục bị cấm cản trong việc thăm nuôi, bên cạnh đó bản thân ông Hải phải sống biệt lập trong trại giam. Có nhiều dấu hiệu cho thấy, sức khỏe của ông Nguyễn Văn Hải đang ở tình trạng xấu, với nhiều triệu chứng bệnh thần kinh như tay, chân run, đi lại khó khăn.

    RFI : Xin chào chị Dương Thị Tân. Ngày hôm qua, vừa tròn 5 năm ngày anh Nguyễn Văn Hải bị bắt. Được biết chị là người thân thiết của anh Hải, theo sát hỗ trợ cuộc sống của anh ấy trong tù, vậy xin chị cho công chúng được biết về tình trạng sức khỏe và tinh thần của anh ấy thời gian gần đây.

    Bà Dương Thị Tân : Hôm qua là đúng tròn 5 năm, theo lệnh khởi tố thôi, chứ còn họ bắt ông ấy trước hai ngày, tức là ngày 19/04/2008. Gần đây nhất là ngày 07/02/2013, khi tôi đi tìm ông ấy ở trại giam Xuyên Mộc, thì cũng qua rất nhiều sự đôi co, rồi lý lẽ, nói chung rất là nhiều những thứ mình phải nói ra, thì họ mới cho biết là ông Hải đã ở trại giam Xuyên Mộc này. Hôm đó là 28 Tết rồi, họ vẫn khẳng định là không có ông Hải.

    Trong khi đó, bốn ngày liên tiếp, tôi đi khắp các trại giam mà ông Hải đã từng ở, nhưng chỗ này chỉ đi chỗ kia, chỗ kia chỉ đi chỗ nọ... Và sau đó họ có thông báo là ông Hải ở trại Xuyên Mộc, K3. Và tôi vào, thì họ có cho tôi và con tôi gặp khoảng độ 10 đến 12 phút thôi. Họ nêu ra một lý do là ngày Tết đông người.

    Kể từ ngày đó, cho đến những lần thăm nuôi hai, ba lần về sau nữa, đến ngày hôm qua là ba lần nữa, thì tôi không được vào nữa. Họ nêu ra lý do là tôi không còn là vợ của ông Hải, không thể hiện trong hồ sơ. Nhưng mà tôi có hỏi họ : Bây giờ quy định trong luật thi hành án hình sự mới, có hiệu lực từ 01/07/2011, thì những người không có trong hộ khẩu, tức là không phải là thân nhân, chỉ cần làm đơn và có xác nhận của giám thị trại giam, thì sẽ được vào thăm. Tôi yêu cầu họ giải thích là cái đơn từ đấy tôi sẽ gửi đi đâu và gửi cho ai. Ngày 24/03, cậu đại úy Phạm Văn Huyên, cậu ấy không giải thích, cậu ấy chỉ nói rằng chị về phường chứng minh chị là vợ của ông Hải, thì chúng tôi sẽ cho vào. Giống như là họ cãi lộn với mình, họ kiếm những lý do rất là nhỏ, để cản trở việc thăm nuôi của gia đình với ông Hải, nhằm hạn chế đến mức tối đa những nhu cầu sống của ông ấy, cũng như là khủng bố cái tinh thần của một con người, mà họ không khuất phục được, bằng cái cách giam giữ và cấm cản thân nhân gặp.

    RFI : Thưa chị, vừa rồi có tin là anh ấy bị biệt giam. Xin chị cho biết rõ hơn về sự việc này.

    Bà Dương Thị Tân : Biệt giam đây không có nghĩa là bị kỷ luật, theo như mọi người hiểu, biệt giam có thể là không được gặp người nhà. Biệt giam của ông Nguyễn Văn Hải là người ta cách ly ông ấy hoàn toàn với môi trường bên ngoài, thậm chí không cho sách báo, không cho thông tin, không cho nghe đài, không cho gặp gỡ thân nhân và không được tiếp xúc thậm chí với cả những người tù. Đấy là một cách mà người ta đang làm tổn hại rất nghiêm trọng đến tinh thần của ông ấy, mặc dù là đã hai năm, 23 tháng đằng đẵng họ cách ly để điều tra, thì họ làm cái việc đó với ông Hải. Bây giờ, khi mà đã xử và đưa người tù nhân lương tâm này đi để đầy đọa, thì họ vẫn giở trò đó ra.

    Về khía cạnh chủ quan của gia đình, thì họ đang muốn con người này bị tổn thương rất lớn về mặt tinh thần. Lần trước, khi gặp được ông Hải trong mười mất phút đó, ông ấy nói là, khi mà gia đình lên tiếng, thì họ để một cái tivi vào trong đấy, nhưng không có cắm điện, giống như là một dạng đối phó. Nếu mà họ muốn, thì họ có thể mở lên, nhưng họ không muốn. Tôi nghĩ đấy là một cái hình thức mà họ đang cố tình làm tổn hại tinh thần ông ấy.

    RFI : Như vậy, có phải là khoảng 80 ngày rồi, gia đình không được gặp ông Hải phải không ?

    Bà Dương Thị Tân : Không, cái ngày 24/03, họ vẫn cho con trai tôi vào gặp khoảng 15 phút. Khi gia đình tôi có phản đối việc biệt giam, thì họ có nói với con tôi là, ở cái trại này có một mình ông ấy là tù chính trị, nên ông ấy phải ở một mình. Đấy là lời của thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu. Hôm qua, cậu Nguyễn Ngọc Hữu đó là người lấy bảng tên đút vào túi, xong đó ra là gây gổ với tôi, và hô lính lôi tôi ra ngoài.

    RFI : Thưa chị, mọi người cũng mong được biết trong lần gặp gần nhất, tức ngày 24/03, khi con trai của chị với anh Hải gặp bố, thì có những thông tin gì về anh Nguyễn Văn Hải ?

    Bà Dương Thị Tân : Nói chung là, bề ngoài thì ông ấy có vẻ được bình thường, theo như lời của con tôi nói. Nhưng tay của bố cháu bị run, gân cơ ở chân bị cứng, đi lại khó khăn. Đây là một sự tổn hại thần kinh rất là nghiêm trọng. Đây là một biểu hiện của bệnh thần kinh. Bác sĩ nào cũng nói hết.

    RFI : Thưa chị, còn việc ăn uống và các điều kiện sinh hoạt khác, thì cụ thể như thế nào ?

    Bà Dương Thị Tân : Họ giam ông ấy một mình trong một phòng. Cái phòng ấy ở trong một phân trại, đang xây dựng và không có ngưởi ở. Theo ông ấy nói, đơn giản chỉ là như thế thôi. Có một mình ông ấy, thì sự canh gác cũng không đến nỗi, thế nhưng mà sống chỉ có giữa bốn bức tường. Vấn đề gia đình muốn nói là họ đang xâm hại nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần của ông Hải. Còn việc họ cấm cản ngăn gặp, gửi đồ tiếp tế là họ cản trở cuộc sống tối thiếu của ông ấy, trong khi ở những trại giam thì đời sống người tù vô cùng khó khăn.

    Bây giờ có một quy định của bộ Công an là một tháng được gửi đồ tiếp tế cho phạm nhân, tù nhân hai lần. Mà những người đi tiếp tế thì thường mang theo những đồ, giống như sinh hoạt gia đình, từ mắm muối, gạo đường, mỳ gói… Nói chung là lương thực, thực phẩm thiết yếu nhất cho cuộc sống của một con người. Chứng tỏ một điều là không có những thứ ấy thì người tù sống làm sao được. Tôi không cần phải vào đâu, tôi chỉ cần thấy người ta mang những đồ ấy, tôi cũng hiểu rằng ở bên trong ấy, những cái nhu cầu tối thiểu nhất cũng không có. Toàn bộ là phải người nhà tiếp tế vào, hoặc dùng tiền để mua trong các trại ở trong căng tin của họ bán. Thế nên khi họ cản trở việc thăm nuôi, tức là họ cản trở trực tiếp đến cuộc sống vật chất của người tù. Ông Hải bị luôn cả hai cái ấy, từ vật chất cho đến tinh thần họ đang xâm hại nghiêm trọng.

    RFI : Vừa rồi trại giam có những cản trở việc gia đình thăm nuôi từ đầu tháng 2/2013, thì phải chăng là để « trừng phạt » việc ông Hải nhờ đưa một lá thư ra ngoài tố cáo việc xét xử bất công hồi đầu tháng 2 ?

    Bà Dương Thị Tân : Tôi nghĩ cũng không hẳn là như vậy. Tất cả những cái mà họ làm với ông Hải, thì họ sẽ kiếm một chuyện dù nhỏ nhất. Tôi nói, ví dụ như việc của ngày hôm qua (21/04), chỉ là đi sớm hơn cái ngày quy định có mấy ngày thôi. Mà tôi đã hỏi trước họ là có được hay không, miễn là trong tháng đấy, mình không có đi hai lần. Họ đồng ý việc đó, nhưng đến hồi mình đến họ lại kiếm chuyện như thế.

    Cho nên rằng, biết như vậy nên trước khi tôi về, tôi hỏi thẳng cậu đó : Bây giờ nếu cậu nói như thế, thì cậu cho tôi biết, đi sớm không được, thì đi trễ có được không ? Vì rất có thể là tuần sau khi tôi đến chẳng hạn, thì họ lại bảo là quá cái ngày đấy rồi [Bà Dương Thị Tân cho biết thêm, để tới trại Xuyên Mộc không có xe chở khách. Thân nhân các tù nhân thường phải đến trại bằng xe ô tô của trại giam, mà các chuyến xe đến trại không phải lúc nào cũng có]. Tôi đã cẩn trọng đến mức độ như vậy, tôi đã hỏi những người khác, thì cậu này nói là những người này không có trách nhiệm. Ngày hôm nay, tôi hỏi đúng vào bản mặt cậu ấy : Ở đây có một, hai, ba, bốn, năm, sáu người cộng với cô kia là bảy người, hãy chứng minh cho cái việc ngày hôm nay thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu nói, và tôi yêu cầu ông không được nuốt lời ông, giống như đại úy Phạm Văn Huyên. Ngày 24/03, đại úy Phạm Văn Huyên hứa là : Chị ngồi đây, tôi sẽ ra tôi hướng dẫn chị. Xong rồi đi mất một mạch. Ngày hôm qua, tôi bảo : Tại sao cậu lại làm việc ấy ? Thì bảo : Tôi đâu có hứa gì với chị đâu ! Tại vì, họ có thể lật lọng rất là nhanh. Họ có thể vừa nói đấy, xong bảo là không phải.

    Tại làm sao mà người dân bất bình, bức xúc về rất nhiều thứ mà cơ quan công quyền gây ra ? Là bởi vì, họ có thể dùng cường quyền họ nói ngược, thì ngược ; họ nói xuôi, thì xuôi. Họ bảo tròn, thì tròn ; bảo méo, thì méo. Thì nhiều người [tức nhân viên công lực] nói người ta, ăn hiếp người ta tại đấy luôn, nhưng bởi vì, những người đó họ nói với tôi là, bây giờ họ nói mình cãi, thì người ta hành thân nhân của mình, mà đã là như thế rất là nhiều rồi. Cho nên là họ đành phải im lặng. Như cái điều anh nói là họ cản trở như thế này, có phải lý do ấy không, thì tôi nghĩ là không phải là không đúng, nhưng không có nghĩa là tất cả. Vì chính thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu đã nói với tôi là : Cho chị vào, chị còn này nọ, để tôi bị thế này, thế kia. Tôi mới nói là : Cậu nói rõ cho tôi biết « này nọ » là thế nào. Ý cậu ấy là tôi về tôi đưa thông tin, cái cuộc sống của ông Hải lên [truyền thông], thì ở đây họ không muốn. Họ muốn là họ làm cái gì đối với những người tù đấy, thì gia đình phải im lặng cơ, phải thỏa hiệp với họ cơ. Thì thôi, nhiều người cũng vì thân nhân của mình đành phải chịu theo cái yêu cầu của họ. Nhưng mà gia đình chúng tôi, thì qua bao nhiêu áp bức, qua bao nhiêu đày đọa đối với người tù [ông Nguyễn Văn Hải], cũng như mẹ con tôi ngoài này, họ đâu có từ nan việc đánh đập, khủng bố, tra tấn tôi với con tôi. Chắc quý vị cũng nghe rất nhiều, họ đã dùng những thủ đoạn rất đê tiện với con tôi, thậm chí đẩy xe con tôi để gây tai nạn giao thông, thậm chí con nhỏ của tôi đến trường cũng không cho, họ tống vào nhà khóa cửa lại. Đấy đâu phải là những việc họ không dám làm. (…) Tôi cũng muốn là quý vị thính giả hiểu một điều là, với trường hợp gia đình tôi, với trường hợp của ông Nguyễn Văn Hải, họ không từ nan một thủ đoạn nào, dù đê tiện nhất, để đạt được mục đích.

    RFI : Riêng về vụ án quy tội ông Hải là « tuyên truyền chống Nhà nước », thì gia đình định tiếp tục như thế nào trong tương lai ?

    Bà Dương Thị Tân : Tôi thì, đúng là trong thời gian vừa qua, có hơi chậm, so với gia đình khác, ví dụ gia đình cô Tạ Phong Tần đã có đơn khiếu nại giám đốc thẩm. Gia đình tôi thì cũng sẽ làm, nhưng biết thời hiệu của việc này là 3 năm, nên chúng tôi cũng tích hợp một số thông tin, một số chi tiết quan trọng, để chúng tôi đưa ra một bản kháng án một cách đầy đủ, súc tích, về những việc làm mà họ đã vu khống, đã dựng lên nhằm tù đày những người yêu nước này. Tôi muốn nó đầy đủ, súc tích hơn. Mặc dù tôi không được vào tòa, nhưng tôi có cách để làm cái việc đó. Và tôi có cách để chứng minh cho mọi người thấy những việc làm của họ là không đúng với những cái gì đã xẩy ra, hoàn toàn là bịa đặt, hoàn toàn là vu khống, để nhằm mục đích để tù đày được ông Nguyễn Văn Hải, để hài lòng được Trung Quốc.

    Họ từng nói với tôi : Không bắt ông Hải, thì Trung Quốc nó mích lòng, nó gây chiến tranh thì sao ? Đấy là lời của thượng tá Phạm Thành Công, cơ quan an ninh điều tra, số 4 Phan Đăng Lưu, đã từng nói với tôi như vậy : Thời này không còn Quang Trung - Nguyễn Huệ đâu, không còn Trưng Trắc, Trưng Nhị đâu ! Bây giờ nó yêu cầu không bắt, thì nó gây chiến tranh. Chính miệng ông ta nói những điều ấy.

    RFI : Như vậy là gia đình sẽ tiếp tục khiếu nại ở cấp giám đốc thẩm và chắc chắn là gia đình sẽ có sự hỗ trợ của các luật sư ?

    Bà Dương Thị Tân : Chắn chắn là các luật sư dù là có công khai, hay không công khai giúp đỡ tôi một cách âm thầm, thì tôi nghĩ tất cả mọi người đều có lòng cả. Nhưng vì cái sự trả thù nó tàn khốc lắm, nên có những người người ta buộc phải im lặng. Mong bà con ở bên ngoài cũng hiểu cái điều đó. Một số luật sư cãi phiên sơ thẩm, đến phiên phúc thẩm không dám nhận lời. Ở trong vụ án của tôi, tôi biết, phiên phúc thẩm không dám nhận lời. Còn có luật sư, mới cãi nữa phiên thôi, đến nửa trưa họ lôi đi công an ngay. Họ yêu cầu đến buổi chiều không được nói. Thì tôi hỏi anh là : Luật sư ở Việt Nam này, một dạng họ cho nói thì được nói, không cho thì phải câm miệng ?! Nếu người nào chấp nhận đánh đổi, chấp nhận mất mát, thì họ kiếm cách rút giấy phép hành nghề, hoặc là tìm cách trả thù đến gia đình, vợ con, làm ăn ở chỗ nào đó họ sẽ kiếm chuyện. Làm cho người ta rúng động, người ta không dám dấn thân cho việc đồng hành cùng những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

    RFI : Vâng, thay mặt ban Việt ngữ RFI, xin cảm ơn chị Dương Thị Tân. Trước khi tạm biệt, không biết chị có thêm chia sẻ gì với thính giả ?

    Bà Dương Thị Tân : Vâng, cũng không có gì. Cảm ơn anh, cảm ơn quý vị khán thính giả đã luôn đồng hành, luôn luôn chia sẻ bằng tất cả mọi hình thức. Một điều mà những người như chúng tôi rất là cảm động, và luôn luôn biết… về điều đó. Một lần nữa xin cảm ơn quý vị khán thính giả, tất cả đồng bào bà con hải ngoại luôn luôn hướng về Việt Nam, hướng về những người đấu tranh dân chủ trong nước chúng tôi.

    Trọng Thành

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/04/than-nhan-blogger-ieu-cay-bi-can-tro.html#.UXenvMpVXIU

    ĐẢ ĐẢO BỌN CẦM QUYỀN HÃM HẠI CẢ THỂ CHẤT VÀ TINH THẦN của Blogger Điếu Cày!!!

    ĐẢ ĐẢO HÀNH ĐỘNG PHI NHÂN TÍNH, CHÀ ĐẠP QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN CÔNG DÂN CỦA GIA ĐÌNH ĐIẾU CÀY!!!

    ĐẢ ĐẢO LŨ BÁN NƯỚC, HẠN DÂN: Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Phạm Bình Minh, Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua và tất cả bè lũ bọn bây!!!

    ĐẢ ĐẢO NHỮNG TÊN TAY SAI đan tâm làm nô lệ cho bọn cộng sản bán nước!!!

    Trước sau chúng bay cùng thân bằng quyến thuộc của chúng bay cũng lãnh hậu quả tàn khốc do bọn bay gây ra!!!

    ĐẢ ĐẢO ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM BÁN NƯỚC, HẠI DÂN!!!

    Tôi thật xót xa và bức xúc về tình trạng bị biệt giam quá hạn định, quá vô lí và quá tàn nhẫn đối với nhà yêu nước Điếu Cày. Phản đối việc hành xử phi nhân của trại giam đối với tù chính trị.

    Bọn csvn thật tàn nhẫn, độc ác hơn cả thời thực dân phong kiến khi đày đoạ những người yêu nước như Cha Lý hay như Điếu Cầy Nguyễn văn Hải (cùng nhiều người khác) với những bản án thật nặng nề, cư xử hết sức khắc nghiệt dã man, không chút tình người. Việc làm sai trái ấy bị nhân dân lên án, quốc tế phẫn nộ ! Liệu chúng còn "cương cứng" đến bao giờ khi áp lực chống lại chúng ngày một tăng, bộ mặt giả trá vì buôn dân bán nước ngày một lộ rõ ?
    "Ác giả ác báo", tội "chống quyền con người" phải bị trả giá, luật nhân quả có sai bao giờ !