Lời giới thiệu trang Học Thế Nào của Ngô Bảo Châu, Phạm Toàn và Vũ Hà Văn

  • Bởi Admin
    18/04/2013
    3 phản hồi

    Giáo dục là một chủ đề rất lớn và phức tạp, bất kể ở nước nào, trong chế độ nào hay vào thời kỳ lịch sử nào. Ảnh hưởng của giáo dục đến cộng đồng, xã hội, quốc gia và dân tộc là sâu, rộng và lâu dài.

    Một chính sách giáo dục đúng đắn sẽ góp phần lớn trong việc tạo ra một xã hội, một quốc gia lành mạnh và phồn thịnh hàng trăm năm. Ngược lại, một nền giáo dục mang trên mình những sai lầm tích lũy từ hàng chục năm sẽ gây những tác hại vượt ra ngoài sức tưởng tượng.

    Giải quyết những vấn nạn của giáo dục Việt Nam không hề dễ dàng và nhẹ nhàng. Nó đòi hỏi nhiều kiến thức, kinh nghiệm và kỹ năng, để tìm hiểu, phân tích tới tận gốc rễ của những sai lầm, nhất là sai lầm về triết lý và chính sách giáo dục, để từ đó có thể đưa ra cách giải quyết vấn đề. Nó cũng cần sự chia sẻ những phương pháp giáo dục tiến bộ, phù hợp với xã hội và con người Việt Nam; cần sự chia sẻ những kinh nghiệm làm giáo dục hiệu quả từ những cá nhân, các tổ chức giáo dục ở khu vực công và khu vực tư nhân.

    Giải quyết, nhất là giải quyết rốt ráo các vấn nạn của giáo dục Việt Nam không thể do một vài người làm trong một vài ngày, mà phải cần nhiều người trong nhiều ngày.

    Trang mạng Học Thế Nào (How We Learn) có kỳ vọng đóng góp vào việc tìm ra phương hướng giải quyết các vấn đề của giáo dục Việt Nam. Học Thế Nào hy vọng sẽ là nơi để những cá nhân tâm huyết với giáo dục và tương lai của đất nước gặp gỡ để cùng nghiên cứu, phân tích, thảo luận, chia sẻ và cùng đưa ra các giải pháp

    Giáo dục phổ thông là một đề tài khá rộng, Học Thế Nào tạm chia các bài được đăng tải trên trang mạng của mình thành ba tuyến bài chính: Nghĩ về việc học và dạy, Nghiên cứu chính sách, Vai trò của xã hội dân sự.

    Theo thời gian, cùng với sự tham gia của các chuyên gia, các nhà giáo dục và bạn đọc, trang mạng Học Thế Nào cũng sẽ tự tiến hóa về nội dung và chất lượng bài. Tùy theo sự tiến hóa ấy, các tuyến bài và chuyên mục có thể sẽ được điều chỉnh và làm chi tiết hoá.

    Ngoài ra, trang mạng Học Thế Nào cũng có các tiểu mục như Góc Đọc Sách, Thư Bạn Đọc, Thư Viện.

    Học Thế Nào rất mong nhận được bài viết từ các bạn. Bài viết xin gửi qua email theo địa chỉ [email protected]. Chúng tôi không có quy định nào cho bài viết ngoại trừ: bài viết có nội dung phù hợp với các đề tài thảo luận trên trang Học Thế Nào, được trình bày mạch lạc, viết bằng tiếng Việt có dấu sử dụng font unicode. Học Thế Nào hoan nghênh đọc giả bình luận về các bài viết đăng trên trang trong tinh thần trao đổi kinh nghiệm, học thuật. Những bình luận thô lỗ, hoặc mang tính đả phá nặng cảm tính mà ít lý lẽ, sẽ bị loại bỏ.

    Trang mạng Học Thế Nào sẽ chính thức đi vào hoạt động ngày 1/5/2013. Mong sẽ cùng đi một chặng đường dài với bạn, người còn biết ưu tư cho tương lai.

    Ngô Bảo Châu, Phạm Toàn, Vũ Hà Văn

    và Nhóm thực hiện

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Sao không thấy GS Đàm tham gia ban khởi xướng nhỉ? Đề nghị các GS mời một người đã được giáo dục hoàn toàn trong hệ thống GD nước nhà (từ mầm non cho đến tiến sỹ) tham gia co-editor, không ai ở trong chăn làm sao mà biết rận cắn ở đâu mà gã ngứa!

    Thí dụ, những nhận xét rất là chính xác của một học sinh lớp 12 qua một clip trên Youtube

    " Mở đầu “bài diễn thuyết” của mình, nam sinh này nói: “Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này khiến cho những câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm…”

    Với giọng lưỡi chất chứa đầy bức xúc, ngôn ngữ cơ thể sinh động, nam sinh này cho rằng “những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục là hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ thành phần nào của xã hội”.

    Thừa nhận rằng tất cả những kiến thức đang được giảng dạy trong nhà trường hiện nay là những kiến thức nên biết, tuy nhiên nam sinh này cho rằng những kiến thức đó cần thiết ở mức độ nào đối với mỗi người thì lại là một vấn đề khác. “Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phải phát triển theo cùng một hướng giống nhau?” – cậu học trò này đặt câu hỏi.

    Giống như nhiều phân tích khác về chương trình sách giáo khoa hiện nay, người thuyết trình khẳng định rất nhiều kiến thức phải học hiện nay “chẳng hề cơ bản chút nào” và thực sự “không cần thiết”.

    Chỉ cần học hết lớp 9 là đủ?

    Phát ngôn “gây sốc” nhất của cậu là “chỉ cần học đến lớp 9 là đủ”, bởi theo cậu, ở tuổi 14, 15, nhiều người đã biết xác định được khả năng và lối đi riêng cho mình. Cậu khẳng định không nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học?

    Cậu khẳng định, trong một cộng đồng, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều, mà cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất.

    Tiếp đó, nam sinh này chỉ ra bệnh thành tích và hình thức của giáo dục hiện nay, bởi hầu hết học sinh học là để thi, để kiểm tra, để không bị tách rời khỏi đám đông, để được an toàn…. chứ không phải xuất phát từ mong muốn học để lấy kiến thức.

    “Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không?”. Cậu đặt ra những câu hỏi khiến không ít người giật mình.

    Nam sinh lớp 12 cũng cho rằng nguyên nhân khiến học sinh sợ các kỳ thi là do “điểm số” bởi “điểm số là khái niệm đầy bất cập”. Điểm số có thể bị ảnh hưởng bởi cảm tính, bị thay đổi bởi gian lận – và thứ được cho là thước đo ấy đã mất đi sự minh bạch. Theo nam sinh tự nhận là “kẻ lười biếng” này thì IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá một cá nhân. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Cũng từ đó, cậu chỉ ra điểm số gây ra sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh… - một điều không đáng có, đặc biệt là ở cấp tiểu học.

    Không chỉ đưa đề xuất “học đến lớp 9 là đủ”, hay “không nên tạo ra điểm số”, cậu còn đưa quan điểm các cơ quan, doanh nghiệp không nên tuyển người qua bằng cấp. Một người lãnh đạo giỏi ắt sẽ biết đánh giá năng lực của người khác, và chỉ có những “thằng ngu” mởi tuyển dụng nhau bằng bằng cấp, học hàm, học vị.

    Kết thúc bài thuyết trình, nam sinh này khẳng định muốn đánh giá một cá nhân, hãy nhìn vào những giá trị sản phẩm mà họ tạo ra. “Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra".

    Theo Vietnamnet : http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/117756/nam-sinh-luan-ve-giao-duc-viet-gay-choang-vang.html

    Nền giáo dục ở miền Nam thời VNCH không thua ai cả. Và chỉ tụt hậu kể từ khi một chính thể mới áp dụng một chính sách mới từ 1975.

    Nếu muốn "Giải quyết những vấn nạn của giáo dục Việt Nam" thì trước hết cần phải thay đổi chính sách giáo dục, nếu không chỉ là công dã tràng!