Nguyễn Hưng Quốc - Những quái thai của Marx

  • Bởi Diên Vỹ
    17/04/2013
    11 phản hồi

    15.04.2013

    Có rất nhiều điểm tôi không đồng ý với Karl Marx, nhưng thành thực mà nói, tôi rất phục ông, và có lúc, rất thích ông. Với tôi, ông là triết gia tiêu biểu nhất của chủ nghĩa hiện đại với tham vọng, bằng thuyết biện chứng và duy vật lịch sử, xây dựng một đại tự sự (grand narrative) hoàn chỉnh về lịch sử và thế giới, qua đó, giải thích hầu như toàn bộ mọi khía cạnh lớn liên quan đến đời sống xã hội và sự phát triển của loài người. Tham vọng ấy được bổ sung bằng một tham vọng khác lớn không kém: muốn thay đổi thế giới. Đằng sau hai tham vọng ấy là một khao khát mang đầy tính đạo lý về sự công bằng và công chính cho tất cả mọi người.

    Về hai tham vọng của Karl Marx, các nhà hậu hiện đại (postmodernist) đã chứng minh đó chỉ là một ảo tưởng khi cho thời đại của các đại tự sự đã qua; lịch sử các nước xã hội chủ nghĩa từ Đông Âu đến châu Á chứng minh thêm: đó là một ảo tưởng đầy tai họa dẫn đến những cái chết thảm khốc của cả hàng trăm triệu người và sự đau khổ của cả tỉ người khác. Xuất phát từ sự khao khát công bằng và công chính cho mọi người, lý thuyết của Marx lại đẻ ra những chế độ độc tài và tàn bạo không thua bất cứ một chế độ độc tài và tàn bạo nào trong lịch sử.

    Tuy nhiên, ở đây lại có hai vấn đề cần chú ý. Thứ nhất, về phương diện lý thuyết, bất chấp vô số những khiếm khuyết, Marx vẫn là một trong những triết gia có ảnh hưởng lớn nhất trong nửa sau thế kỷ 19 và gần trọn thế kỷ 20; hơn nữa, nhiều quan điểm triết học và chính trị của Marx, cho đến nay, vẫn có những giá trị nhất định. Jacques Derrida có lần, trong cuốn Spectres de Marx, từng viết: “Sẽ là một sai lầm nếu [chúng ta] không đọc, đọc lại và thảo luận về Marx” (Dẫn theo Marcello Musto, “The rediscovery of Karl Marx”, IRSH số 52, 2007, tr. 496). Thứ hai, nói như Terry Eagleton, không nên bắt Marx phải chịu trách nhiệm về những vụ tàn sát tập thể, các trại cải tạo, các phong trào đại nhảy vọt và các cuộc thanh trừng đẫm máu dưới các chế độ Cộng sản, cũng giống như việc không thể bắt Chúa Jesus phải chịu trách nhiệm về các Tòa án xử những người bị xem là dị giáo (Inquisition) thời Trung cổ.

    Thật ra, nghĩ cho cùng, không thể phủ nhận toàn bộ trách nhiệm của Karl Marx được. Rõ ràng, quan điểm về đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của ông đã là nền tảng lý thuyết làm nảy sinh sự độc tài và tàn bạo của Lenin, Stalin và Mao Trạch Đông cũng như vô số các nhà lãnh đạo Cộng sản khác. Bởi vậy, dù có ý thức hay không, Marx cũng đã để lại nhiều đứa con tinh thần, trong đó, có nhiều kẻ có thể xem là những quái thai. Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot, Nicolae Ceauşescu (ở Rumania) là những quái thai như thế. Và dĩ nhiên, không thể không kể đến dòng họ Kim ở Bắc Triều Tiên, từ Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, 1912-1994) đến Kim Chính Nhật (Kim Jong-il, 1942-2011) và gần đây, Kim Chính Ân (Kim Jong-un).

    So với các lãnh tụ Cộng sản khác, dòng họ Kim hoàn toàn không thua kém về mức độ độc tài và tàn bạo, về “thành tích” giết người và đày đọa dân chúng. Họ còn hơn hẳn những người khác trong việc duy trì một chế độ cha truyền con nối kéo dài, đến nay là ba đời, trên 60 năm (ở Cuba, Fidel Castro “truyền ngôi” lại cho em ruột, Raul Castro; tổng cộng thời gian trị vì của cả hai, đến nay, mới hơn 50 năm). Họ cũng nổi bật hơn hẳn những người khác về “tài” gây chú ý trên thế giới. Cứ vài ba năm một lần, họ lại làm cho cả thế giới thót tim hồi hộp theo dõi nhất cử nhất động của họ. Mới nhất, trong tháng Tư này, họ lớn tiếng đe dọa tấn công Nam Triều Tiên và cả Mỹ bằng vũ khí hạt nhân. Giới bình luận chính trị và có lẽ cả giới lãnh đạo Tây phương đều cho đó là những lời nói khoác lác. Tuy nhiên, không phải vì thế mà người ta không căng mắt ra theo dõi từng động thái ở Bình Nhưỡng. Trong tuần lễ đầu tiên của tháng Tư, tên “North Korea” đứng hàng thứ ba trong số các từ được sử dụng phổ biến nhất trên Twitter, chỉ sau “Easter” và “Good Friday”. Các cuộc điều tra dư luận cho thấy khoảng 36% người Mỹ theo dõi rất sát các diễn biến liên quan đến Bắc Triều Tiên và 56% dân chúng cho sự đe dọa của Bắc Triều Tiên là nghiêm trọng.

    Các lãnh tụ của Nam Triều Tiên, Mỹ và Nhật đều cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng.

    Một số nhà bình luận chính trị quốc tế gọi cha con Kim Chính Nhật và giới lãnh đạo Bắc Triều Tiên nói chung là những bậc thầy trong nghệ thuật khiêu chiến (master of brinkmanship) và là những bậc thầy trong những cú đánh lừa (master of rope-a-dope). Kim Chính Ân có vẻ muốn nối gót cha mình, nhưng chưa ai dám chắc lần này ông có thành công hay không.

    “Bậc thầy”, nghe rất sang trọng. Mà cũng phải. Những “bậc thầy” ấy đã thắng nhiều trận. Năm 1993, sau một lần đe dọa tấn công Nam Triều Tiên, họ được Mỹ hứa hẹn viện trợ lương thực để cứu đói dân chúng. Năm 2003, khi rút tên ra khỏi Hiệp ước phi hạt nhân (Non-proliferation Treaty, NPT), họ lại được dỗ dành. Năm 2005, khi từ chối tham gia vào cuộc Hội nghị sáu bên (Six Party Talks) về vấn đề giải trừ vũ khí hạt nhân, họ cũng lại được dỗ dành. Năm 2006, khi tiến hành thử vũ khí hạt nhân lần thứ nhất, họ cũng được dỗ dành. Năm 2008, khi trục xuất phái đoàn điều tra vũ khí hạt nhân của Liên Hiệp Quốc ra khỏi Bắc Triều Tiên, họ cũng được dỗ dành. Năm 2009, khi thử hạt nhân lần thứ hai, họ cũng được dỗ dành. Năm 2010, họ đánh chìm tàu thủy của Nam Triều Tiên, giết chết 46 thủy thủ, Nam Triều Tiên và Mỹ cũng đều nhường nhịn, không có một phản ứng nào cả. Cứ mỗi lần như thế, bộ máy tuyên truyền của Bắc Triều Tiên lại huênh hoang cho là họ đã thắng cả Nam Triều Tiên lẫn Mỹ.

    Nhưng tất cả đều là những phép thắng lợi tinh thần theo kiểu AQ của Lỗ Tấn. Nghèo kiết xác, lúc nào cũng bị người trong làng khinh bỉ, nhưng AQ vẫn tự hào là con cháu mình sau này sẽ giàu có hơn hẳn người khác. Bị người ta đánh, không dám đánh trả, AQ vẫn cứ tự hào “Nó đánh mình thì khác gì nó đánh bố nó. Thật thời buổi này hết chỗ nói!” Thế là hắn lại hớn hở ra vẻ đắc thắng.

    Bộ máy tuyên truyền Bắc Triều Tiên không ngừng tô vẽ các gã AQ chễm chệ trên đỉnh cao quyền lực ở nước họ như những thần linh. Ngày Kim Chính Nhật chào đời có hai chiếc cầu vồng lấp lánh xuất hiện trên bầu trời. Ra đời được ba tuần, ông đã biết đi; tám tuần đã biết nói. Khi học đại học, trong vòng ba năm, ông viết được trên 1.500 cuốn sách và sáu bản opera. Các bản nhạc này được giới phê bình Bắc Triều Tiên khen là “hay hơn bất cứ một bản opera nào từng được viết trong lịch sử âm nhạc thế giới”. Các trạng thái tâm lý của Kim Chính Nhật có thể ảnh hưởng đến thời tiết: ông buồn, thời tiết xấu đi, ông vui, trời sẽ đẹp và ấm hơn. Người ta lại nói: cả đời ông không hề đi tiêu hay đi tiểu. Lần đầu tiên chơi golf, ông đã lập được kỷ lục thế giới và vì đã lập được kỷ lục nên ông không thèm chơi nữa. Bằng cách nhét miếng thịt vào giữa hai lát bánh mì để cầm ăn cho dễ, ông được lịch sử Bắc Triều Tiên ghi công là đã phát minh ra hamburger, sau đó, Tây phương bắt chước. Ngày ông chết, cả trời đất cũng tiếc thương: các mảnh băng tự động tan ra; chim chóc cất lên tiếng khóc.

    Những chuyện như vậy, ở Tây phương, người ta xem như những chuyện buồn cười, lố bịch (ridiculous), thậm chí, điên khùng (crazy), nhưng ở Bắc Triều Tiên, do chính sách ngu dân và nhồi sọ triền miên, cả triệu người vẫn xem các quái thai ấy như những bậc thần thánh.

    Kết quả là gì? Trước đây, trong bài “Nam và Bắc Hàn”, tôi có so sánh các thành tựu giữa hai miền Bắc và Nam của Triều Tiên từ sau năm 1953. Trên báo chí Tây phương thời gian vừa qua, nhân vụ đe dọa mới nhất của Kim Chính Ân, nhiều người cũng lại làm điều ấy. Cùng trải qua ba năm nội chiến (1950-1953) với những đau thương mất mát như nhau, mấy chục năm sau, trong khi Nam Triều Tiên, với thu nhập bình quân đầu người 32.000 Mỹ kim/năm, là một trong những quốc gia phát triển và giàu có nhất thế giới, Bắc Triều Tiên, với thu nhập đầu người 1.800 Mỹ kim/năm, vẫn là một trong những nước cực kỳ lạc hậu và nghèo nàn. Tuổi thọ trung bình ở miền Nam là 79.3; ở miền Bắc là 69.2; tỉ lệ tử vong trên 1.000 bé sơ sinh, ở miền Nam là 4.08, ở miền Bắc là 26.21; tỉ lệ sử dụng internet, ở miền Nam là 81.5%, ở miền Bắc là dưới 0.1%; số tiền đến từ xuất cảng mỗi năm ở miền Nam là 552.6 tỉ, ở miền Bắc là 4.71 tỉ. Kinh tế Bắc Triều Tiên yếu đến độ chỉ riêng thu nhập của công ty Samsung ở Nam Triều Tiên (247 tỉ năm 2011) đã nhiều gấp sáu lần tổng sản lượng nội địa của Bắc Triều Tiên!

    Trong khi chính quyền Bắc Triều Tiên đổ tiền ra chế tạo vũ khí hạt nhân và không ngừng khiêu khích thế giới, dân chúng lúc nào cũng chìm đắm trong đói khổ. Năm nào cũng có người chết đói. Riêng năm 2010, có vùng số người chết đói đến ba phần trăm (hay 30 người trên mỗi 1.000 dân). Liên Hiệp Quốc ước lượng, trong năm 2011, khoảng một phần ba trẻ em bị suy dinh dưỡng.

    Với tư cách người Việt Nam, chúng ta chú ý đến sự nghèo đói, độc tài, tàn bạo và nguy hiểm của Bắc Triều Tiên cũng như những sự cách biệt một trời một vực giữa hai miền Bắc và Nam của Triều Tiên không phải chỉ là một tò mò bình thường. Mà còn là một nhu cầu nhận thức: Những sự khác biệt ấy, tự bản chất, là những khác biệt thuộc về chế độ.

    Mà chế độ là một lựa chọn.Dĩ nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng được phép, trên thực tế, lựa chọn chế độ. Nhưng chúng ta có thể bắt đầu sự lựa chọn ấy, trước hết, bằng nhận thức.
     
    Ít nhất đủ để nhận diện được các quái thai chung quanh ta. Có khi rất gần với chúng ta.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Mạnh Tử nói:"Dân chi vi đạo dã, hữu hằng sản giả, hữu hằng tâm; vô hằng sản giả, vô hằng tâm" . Nghĩa là: cái lối của dân, là người có của sẵn, thì có sẵn lòng tốt; người không có của sẵn, thì không có sẵn lòng tốt. Như vậy, Mạnh tử chủ trương phải làm cho dân hết nghèo và giàu lên thì mới có người tốt, rõ ràng Ông rất thương người. Người no đủ và dư giả rất dễ mở rộng tấm lòng bố thí cứu người. Xã hội hạnh phúc biết bao! Các Mác, trái lại, cho rằng sự tư hữu là nguồn gốc của nạn người bóc lột người, cần phải xóa bỏ hữu sản gầy dựng vô sản. Có phải làm cho người nghèo đi và đẩy họ vào khốn cùng không? Mà một xã hội nghèo đói là một xã hội khốn cùng, phải không? Khi đói thì "lương tâm không bằng lương thực", ta thường nghe nói như thế!
    Hai tư tưởng của hai triết gia: Mạnh tử và Các Mác, chúng ta chọn ai?

    Khách Lưu Hồng viết:
    Giáo sư vừa cho ra hai sản phẩm nói về quyền lực thì đã có người lên tiếng là GS hay bàn đến những chuyện viển vông, vô tích sự, những chuyện đó chỉ nên bàn trong phạm vi hẹp, những nhà triết học với nhau thôi, thì nay GS Quốc lại xuất xưởng một sản phẩm mới tương tự hai sản phẩm trước. Chán ơi là chán!!

    Đó là GS Quốc "tặng" thêm cho độc giả "Những quái thai của Marx". Nước mình đã có quá nhiều quái thai do chất độc mà da cam điôxin, nay lại thêm "Những quái thai của Marx" thì nước mình thành ra "quốc gia CS của những quái thai".

    Chẳng biết Mác tài giỏi, tốt xấu, đúng sai, vĩ đại vĩ cuồng thế nào. Nhưng có điều xảy ra trước mắt không ai chối cãi được, đó là Mác có người đồng hương nước Đức là Hitler. Cả hai người này đều gây ra tai họa cho loại người. Ngay chính trên quê hương của hai người này thì họ đã bị tẩy chay rồi. Chủ nghiã Mác đã bị thế giới vứt vào sọt rác rôi, sao GS Quốc hay bới rác thế? Người Việt chúng ta cũng là nạn nhân gián tiếp của cái chủ nghĩa quái thai này. Nước nào theo chủ nghiã Mác mà chẳng nghèo, mà chẳng chịu cảnh đầu rơi máu chẩy.
    Mong GS quốc có những bài thiết thực hơn và gần gũi với tình hình thời sự nước nhà hơn. Nay có một sự kiện quan trọng ở trong nước là sửa hiến pháp. Mong GS Quốc lên tiếng cùng nhiều người trong nước để cùng nhau xây dựng một hiến pháp tiến bộ cùng thời đại.

    Thực tế thì bài này xuất hiện trước hai bài kia.

    Căn cứ theo ý kiến thứ nhất đăng trong bài này và ngày giờ hai bài kia được đang trên Dân Luận thì rõ.

    Lý do bạn Lưu Hồng hiểm nhầm, một phần cũng vì trong bài chủ không ghi ngày đăng trên Dân Luận như bài của Jonathan London đăng trên trang chủ của Dân Luân hôm nay có ghi rõ ngày Thứ Bảy 29/6/13.

    BBT nên lưu ý ghi rõ ngày đăng bài để tránh sự hiểu lầm cho độc giả và thành viên, đôi khi vì hiểu lầm này khiến ý kiến nêu lên mất giá trị.

    Giáo sư vừa cho ra hai sản phẩm nói về quyền lực thì đã có người lên tiếng là GS hay bàn đến những chuyện viển vông, vô tích sự, những chuyện đó chỉ nên bàn trong phạm vi hẹp, những nhà triết học với nhau thôi, thì nay GS Quốc lại xuất xưởng một sản phẩm mới tương tự hai sản phẩm trước. Chán ơi là chán!!

    Đó là GS Quốc "tặng" thêm cho độc giả "Những quái thai của Marx". Nước mình đã có quá nhiều quái thai do chất độc mà da cam điôxin, nay lại thêm "Những quái thai của Marx" thì nước mình thành ra "quốc gia CS của những quái thai".

    Chẳng biết Mác tài giỏi, tốt xấu, đúng sai, vĩ đại vĩ cuồng thế nào. Nhưng có điều xảy ra trước mắt không ai chối cãi được, đó là Mác có người đồng hương nước Đức là Hitler. Cả hai người này đều gây ra tai họa cho loại người. Ngay chính trên quê hương của hai người này thì họ đã bị tẩy chay rồi. Chủ nghiã Mác đã bị thế giới vứt vào sọt rác rôi, sao GS Quốc hay bới rác thế? Người Việt chúng ta cũng là nạn nhân gián tiếp của cái chủ nghĩa quái thai này. Nước nào theo chủ nghiã Mác mà chẳng nghèo, mà chẳng chịu cảnh đầu rơi máu chẩy.
    Mong GS quốc có những bài thiết thực hơn và gần gũi với tình hình thời sự nước nhà hơn. Nay có một sự kiện quan trọng ở trong nước là sửa hiến pháp. Mong GS Quốc lên tiếng cùng nhiều người trong nước để cùng nhau xây dựng một hiến pháp tiến bộ cùng thời đại.

    Nhiều người suy nghỉ như Mac cho thấy không hiểu hay không chú ý tới tính chất con người. Tựu trung con người là một con vật khôn lanh có chút tính người, khác chút ít loài vật. Sinh hoạt của con người phần lớn phụ thuột vào tính chất một con vật do cả khối óc điều khiển và phần chất xám về lý trí con người chỉ là một lớp rất mỏng và phụ thuột vào nhửng gi khối nội óc truyền ra. Từ xưa các hiền triết đã nhận biết điều đó và tìm cách đưa ra nhửng phương hướng làm giãm thiểu tính chất động vật của con người và làm phát triển tính chất nhân đạo. Một số các đạo giáo đã làm việc đó nhưng sự thành công còn rất hạn chế. Ngược lại Mác bài ra tất cả nhửng gì chỉ làm tăng trưởng tính chất súc vật của con người mà không có một đường hướng nào làm giãm thiểu. Việc đưa đến thãm họa cho nhân loại do tư tưởng Mác không có gì phải ngặc nhiên.

    Post lại còm của tớ trả lời bác Trần Nhơn

    Chủ nghĩa Mác gồm nhiều phần, em chỉ nhắc tới những gì cần thiết .

    Đây là đánh giá chung của các học giả ngoài này, bao gồm cả những người đã-từng-là mác-xít

    Phần triết học coi như vất . Mác viết về sự khốn cùng của triết học, ngược lại, phần triết học trong chủ nghĩa Mác là con đẻ trực tiếp của cái nền triết học khốn cùng đó, ở nghĩa khác . Mác có trồng chuối Hegel thế nào, cái cột Hegel vẫn sừng sững đó . Còn Hegel thì lúc nào cũng nhận mình chỉ là triết gia thần học . Mác bỏ cái nền Thượng Đế của Hegel đi, chết ráng chịu .

    Bù trất luôn là phần chủ yếu nhất của chủ nghĩa Mác tức là các công thức cải tạo thế giới . Need I say more! Thêm vào đó là hình thức độc tài -tất nhiên sẽ dẫn tới bạo lực . Lời của Kaustky cho rằng đó chỉ là trạng thái nhà nước tạm thời, blah. Báo đảng CS biện lộn ngầu hơn nhiều . Thực tế có "trạng thái" hay "tạm thời" nào đâu .

    Phần cái-gọi-là nhân văn, nhân đạo ... em xin mạn phép không thể "chỉ" dành cho Mác vì ông không phải là người đầu tiên cũng không phải cuối cùng mơ ước về một thế giới đại đồng . Và mặc kệ khởi thủy bắt nguồn từ lòng tốt hay không, nếu nó dẫn tới toàn trị thì em nói nó dẫn tới toàn trị, nếu nó đẻ ra bạo lực thì em sẽ nói nó đẻ ra bạo lực . Bác đọc lại câu kết luận của Koestler, hằng hà sa số các lý thuyết, nguyên tắc ... cứu độ thế giới đều dẫn tới bao lực kinh hoàng . Mác đã không học được những gì của lịch sử mà ông chấp nhận nó như-là, theo cách của Hegel, tức là ông nhập khuôn toàn bộ bạo lực và cả kiểu mẫu phong kiến của Hegel để đưa vào thời hiện đại . Mở ngoặc ở đây, vì Hegel xem tất cả những biến chuyển trên thế giới đếu do sự xếp đặt của Thượng Đế, ông "hầu như" không muốn thay đổi gì cả .

    Tức là nếu xét về Mác như một nhà triết học-tư tưởng, em cho coi như đứt . Còn tồi tệ hơn khi xét ông như một nhà cách mạng cải tạo thế giới . 2 phần trên chỉ ra Mác là một thày bói tồi vì mọi dự đoán của ông thuộc loại trật lất 100%. Đọc thư ông, em còn biết Mác kỳ thị chủng tộc . Khi người Cossacks đánh Nga, ông xem Cossacks là "bọn mọi rợ" (savage), nhưng trong các cuộc chiến tranh giữa Nga và các nước lân cận, ông lại cổ vũ cho việc thực dân hóa Nga để Nga có thể thoát ra thời phong kiến! WTF.

    Tuy vậy Mác là một nhà phê bình thì không chê vào đâu được . Gut instincts của Mác nhạy bén vô cùng và phải công nhận bản phân tích của Mác về những nguy hiểm nội tại của tư bản (làm ơn, tư bản không phải là dân chủ) đầy đủ nhất và chính xác nhất . Đây chính là một trong vài thứ tư bản học từ Mác . Mặc dù vậy, nó thiếu nhiều thứ . Kể ra vài thứ làm đồ nhắm, 1 tư bản không phát xuất từ học thuyết nào cả, nó không có cả một hệ thống . Yep, bản chất của nó là sở hữu cá nhân . Để phân tích rõ ràng, Mác phải xây dựng một khung khái niệm gọi là hệ thống tư bản để mắc những lời phê bình của mình vào và xem các lỗi lầm là sai lầm hệ thống . Nhìn bề ngoài thì như vậy nhưng không đúng vì cách quản lý khoa học của tư bản tạo ra ảo tưởng như vậy. 2 Mác không nhìn tới khía cạnh dân chủ . Trong khi Tocqueville qua Mỹ nghiên cứu thật kỹ về nền dân chủ Mỹ, Engel qua Mỹ nghiên cứu về cuộc nội chiến . Chính dân chủ là cái có thể cải hóa được tư bản, không phải tư bản tự cải hóa . 3 Và vì vậy, Mác đưa ra một kết luận chết người là tư bản phải được/bị xóa bỏ -thòng thêm 1 câu "xóa bỏ tư hữu"-, và từ tro tàn của tư bản, chủ nghĩa CS sẽ thành công . 4 Ở trên em dùng "Gut instincts" tức là cảm nhận . Đọc Mác tức như bò đá . Em có cảm tưởng Mác đã có kết luận sẵn, và ông ráng biện hộ cho những kết luận của mình hơn là có một logic dẫn tới kết luận . Còn nhiều thứ nữa nhưng cứ tạm dừng ở đây .

    Điều thứ 2 tư bản học được ở Mác là nhận thức về sức mạnh to lớn của đám đông . Chính nhờ học được của Mác điều này mà dân chủ ở các nước không theo Mác phát triển mạnh . Nhưng không thể nói chủ nghĩa Mác tạo ra nền dân chủ ngoài này như anh CAM nào đã "dám" phát biểu . Nền dân chủ phương Tây không chờ và có lẽ không cần tới Mác .

    Coi như đó là những nội dung cơ bản của chủ nghĩa Mác de facto. Chuyện Mác chối bỏ mình thuộc loại truyền khẩu nhưng không phải không có lý . Sau khi tiên đoán chán chê cách mạng sẽ nổ ra hết từ Đức sang Anh -trong thời của mình- nhưng chả nơi nào rục rịch, Mác đã bôi bôi xóa xóa những gì mình viết khá thường xuyên . Cuối đời, Mác chán quá mà buông xuôi tất cả rồi buông thõng 1 câu "chúng mày nghe tao, chết ráng chịu"?

    Ở đây lại vô lý . Mác (có thể coi) đã hy sinh hạnh phúc và well-being của vợ và con mình để xây dựng chủ thuyết -Mác vô thư viện 10 tiếng/ngày trong khi con ốm- và những lời thóa mạ Duhring và Proudhon vẫn còn nguyên đấy, không lẽ Mác "lại" đi tiên phong trong việc "nhổ đấy rồi liếm đấy" để phủ định mình và chứng thực rằng cuộc đời của mình là uổng phí ?

    Về Quốc Tế II và đám hậu/tân Mác sau này, em nói đây mới chính là "chủ nghĩa Mác không/phi Mác". Có một nghịch lý gọi là "con tàu của Theseus", nó như thế này: nếu thay một bộ phận trên con tàu, con tàu đó vẫn còn là nó . Nhưng cứ thay mãi tới một lúc nào đó, với tất cả những bộ phận "đã" được thay, ta cũng có thể ráp được một con tàu mới, tức là ta có 2 con tàu . Cho em hỏi, vậy con tàu nào mới đúng là của Mác ?

    Thòng thêm 1 câu hỏi, giữa 2 khái niệm "giáo điều" và "vận dụng sáng tạo", khái niệm nào gần với chủ nghĩa Mác nguyên thủy/chính thống hơn ?
    --------------------

    Phần bôi đậm, các bác cần coi lại phim Jurassic Park để xem kết quả của việc du nhập bạo lực của quá khứ vào thế giới hiện đại .

    Không phải kẻ lý tưởng nào cũng bi quan về đổ vỡ của lý tưởng. Mấy kẻ khủng bố xuất hiện sau nhiều năm trong bóng tối có vẻ muốn chứng minh lòng hối hận của mình bằng ngây thơ và chân thật rằng con người là lầm lỗi. Chủ tịch nước Cambodia Khieu Samphan với luận án Sorbonne của mình đã tạo ra tiền đề và biện hộ về lý tưởng cho Khmer Đỏ trong việc tàn sát 250,000 người và làm 1 triệu người khác chết dần trong khổ sai và đói khát, giải thích với Liên hiệp Báo chí Quốc tế (United Press International) ngày 20/8/1980,

    Bây giờ chúng tôi đã nhận thức không thể có cách mạng xã hội chủ nghĩa trong thời đại này. Mục đích chúng tôi muốn thực hiện khi còn sống là sự tồn vong của Cambodia […] Mọi người vẫn còn sợ nhưng chúng tôi muốn nói rằng chúng tôi theo chủ nghĩa dân tộc trước khi là cộng sản và chúng tôi nhận ra không thể thực hiện ước vọng của chủ nghĩa xã hội.

    Sự đổ vỡ của lý tưởng không chắc dẫn đến cảm nhận đầy đủ về những ngộ nhận chết người trong ý thức hệ lý tưởng, chỉ dẫn đến ngộ nhận mới. Vì cùng lắm ta chỉ biết những gì thực tế không là. Hay như Von Glaserfield chỉ rõ trong đóng góp của mình (t 39):

    Nghĩa là thế giới “thật” tự hiển hiện ngay tại nơi lý lẽ đổ vỡ. Và vì ta có thể tả rõ và giải thích sự đổ vỡ bằng chính ý niệm ta đã dùng để xây nên những hệ thống thất bại, ta không thể nào nhận thức được lý do chính dẫn đến thất bại.

    Rất khó để nhận thức sự thật về thoái hoá rằng phần tối của lý tưởng khi đưa ra thực tế không thể đổ lỗi cho “tai nạn nghề nghiệp”, cho sự bất tài của cấp dưới hoặc cho phá hoại của kẻ thù nào đó trong hoặc ngoài. Stolzenberg cho ta một lý do khi chỉ ra (t. 265) rằng ta chỉ có thể thoát ra cái bẫy của một tư tưởng tuyệt đối bằng cách không coi tư tưởng này là sự thật – tồn tại độc lập và dẫn tới một số kết luận cụ thể - và, thật ra, chất vấn chính tư tưởng tuyệt đối này.

    Duverger đưa ra chính vấn đề này trong cuốn Những người trồng cam ở hồ Balaton của mình:

    Nhưng nếu Marx đã không bị phản bội? Ông không mong các chế độ thậm tệ nhận rằng [chúng] theo tư tưởng của ông. Chúng có lẽ làm ông kinh hãi. Nhưng nếu chúng không phải là quái thai, một lầm lạc hay phản bội đối với hệ thống tư tưởng của ông? Nếu chúng cho ta thấy lý luận tiềm tàng trong hệ thống tư tưởng của ông, đẩy tới kết quả cuối cùng?[58]

    Và xuyên suốt cuốn sách, Duverger khéo léo chỉ ra những vi phạm chính là hậu quả xuất phát từ bản chất của lý tưởng.

    Ngày hôm nay, nhóm “tân triết học” của Pháp đang nói rõ những gì Solzhenitsyn đã từng nói, và vì vậy – cách đây chưa đầy 10 năm – ông ta bị kết án bôi bác sự thật. Bernard-Henri Levy, trong cuốn Dã man mang bộ mặt người (Barbarism with Human Face)[59] của mình, viết, “không có sâu trong quả táo, tội lỗi sau này mới xảy ra, mà đúng hơn, con sâu là quả táo và tội lỗi là Marx.” Andre Glucksman đi tới cùng kết luận trong Bậc thầy tư duy (Master Thinkers)[60]: Không có trại cải tạo của Nga nếu không có Marxism. Và Monique Hirshhorn tóm lược sự phát triển này với những lời sau:

    Sau khi tỉnh giấc khỏi sự kiên định cứng đầu, các triết gia mới đang khám phá ra sự thật đơn giản đến không ngờ . Mối liên quan giữa Gulag và Marx quá rõ ràng. Không phải một thiếu sót có thể giải thích được bằng thói quan liêu, phản bội của Stalin hay sai lầm của Lenin. Thật ra, đây là hậu quả lý luận trực tiếp và không thể tránh được của những nguyên tắc Marxism. Xã hội phi giai cấp không phải là một tầm nhìn khai sáng, mà đúng hơn, cái tên khác của kinh hoàng

    Nguyễn Hưng Quốc viết:
    Những Quái Thai Của Marx

    Quái thai là nhửng thứ mà không cha mẹ nào mong muốn mang nó trong cơ thể mình và cho nó sinh ra đời. Cho đến nay khoa học vẩn chưa giải thích được tại sao có người sinh ra quái thai hay các trẻ em mang dị tật, dù là ở trường hợp nhẹ nhất. Và cũng nên hiểu nỗi đau khổ của nhửng bậc cha mẹ chằng may có con bị dị tật.

    Luu Nguyên Thiên viết:
    Tiến Sĩ N.H.Q:

    Xin đừng chống Mác hấp tấp.

    Đọc thêm Daniel Bensaid, Neil Davison, Kamran Matin...rồi hãy viết gì thì viết .

    Chiến sĩ Thiên, xin đừng huyên thuyên.

    Đọc các ông kia tới đâu, hiểu cái được cái giề thì thử làm cái 'thu hoạch' gòn gọn xem nào :)

    Luu Nguyên Thiên viết:
    Tiến Sĩ N.H.Q:

    Xin đừng chống Mác hấp tấp.

    Đọc thêm Daniel Bensaid, Neil Davison, Kamran Matin...rồi hãy viết gì thì viết .

    Nè cái ông Luu Nguyên Thiên này, sao ông cứ đưa mấy tác giả hâm hâm ấy ra dọa người khác, ông học được gì từ mấy triết gia thầy bói ấy thì viết ra đây, không phải cứ lôi đầu gấu ra để dọa dẫm đâu nhé!