Vũ Trung - Không đưa chủ nghĩa Mác-Lênin vào hiến pháp mới

  • Bởi Admin
    16/04/2013
    14 phản hồi

    PGS. TS. Vũ Trung

    Trước hết cần xác định khái niệm chủ nghĩa Mác- Lênin mà chúng tôi đề cập đến trong bài viết này.

    Chủ nghĩa Mác-Lênin mà lâu nay chúng ta nhận thức và vận dụng được tiếp thu chủ yếu qua các tài liệu, sách vở của Liên xô cũ. Đến nay chúng ta đã thấy rằng, hệ thống lý luân mà ta gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ là những tư tưởng của Mác, Ăng-gen thời còn trẻ, thể hiện tập trung trong tác phẩm “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản” (1848). Những tư tưởng này, vào những năm cuối đời, nhất là sau thất bại của Công xã Pa ri (1871) Mác và Ang-gen đã thấy không thích hợp với thực tiễn do đó hai ông, đặc biệt là Ang-gen đã điều chỉnh, sửa đổi theo xu hướng dân chủ xã hội, thể hiện trong tổ chức và hoạt động của Quốc tế II. Lênin đã bác bỏ xu hướng dân chủ xã hội của quốc tế II và lập ra Quốc tế III với nội dung giữ lại những tư tưởng thời trẻ của Mác Ăng-gen, chủ yếu tập trung trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản, phát triển hơn nữa những tư tưởng này theo nhu cầu của cách mạng vô sản ở nước Nga. Những nhà yêu nước Việt nam đã chấp nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, gia nhập Quốc tế III, chủ yếu và trước hết vì Quốc tế III ủng hộ phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân các nước thuộc địa.

    Chúng tôi cho rằng, cần bỏ luận điểm về vai trò chủ đạo của chủ nghĩa Mác lênin trong đời sống chính trị-xã hội của nước ta, được ghi trong Lời nói đầu và trong điều 4, nói về sự lãnh đạo của Đảng trong hiến pháp hiện hành (1992) vì những lý do sau đây:

    Một là, qua quá trình phát triển cuả nhận thức, của lí luận chính trị xã hội,qua sự khảo nghiệm của thực tiễn cách mạng ở nước ta cũng như trên, thế giới đã thấy rõ học thuyết Mác – Lênin ngay từ đầu đã có những luận điểm không đúng, hoặc có những luận điểm đã bị thực tiễn cách mạng diễn ra trong suốt một thế kỉ ở Liên xô và các nước thuộc hệ thống XHCN trong đó có nước ta là không còn phù hợp nữa.

    Hai là, việc áp dụng chủ nghĩa Mác-Lênin vào công cuộc xây dựng CNXH ở miền bắc nước ta cũng như trên phạm vi cả nước sau khi kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ chẳng những không đem lại hiệu quả mà còn đưa đến những tổn thất kìm hãm nặng nề sự phát triển kinh tế xã hội. Trong những năm cuối thập kỉ 80 và đầu thập kỉ 90 của thế kỉ trước đứng trước tình hình đặc biệt khó khăn: nền kinh tế sa sút đình trệ, đời sống nhân dân thiếu đói kiệt quệ, chúng ta buộc phải thực hiện những đổi mới căn bản về kinh tế. Thực chất cuộc đổi mới này là từ bỏ những nguyên lí cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin về kinh tế như xóa bỏ nền kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, chấp nhận nền kinh tế thị trường, cho phép phát triển kinh tế tư nhân, cho phép các nhà doanh nghiệp được thuê nhân công( không giới hạn về số lượng lao động và qui mô kinh doanh) v.v. Cuộc đổi mới đó đã cứu đất nước ta thoát khỏi nạn đói và đạt những tiến bộ rõ rệt. Nhưng do sự giới hạn của nhận thức về con đường đi lên CNXH chúng ta chỉ mới tiến hành những đổi mới trên lĩnh vực kinh tế mà rất ngần ngại dè dặt tiến hành những đổi mới trong lĩnh vực chính trị. Chúng ta cho rằng, đổi mới chính trị là một vấn đề rất nhậy cảm “chỉ một bước xẩy chân có thể đưa đến sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống” như tình hình đã diễn ra ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu. Chính vì thế mà sự đổi mới về kinh tế vẫn còn chắp vá và không triệt để vẫn chưa khắc phục được những sai lầm đem lại tổn thất (thái độ và cách sử lý đối với thành phần kinh tế quốc doanh), mặt khác chúng ta chưa có những đổi mới chính trị,vẫn luyến tiếc hệ thồng chính trị theo “mô hình Xô Viết” vì vậy cho đến nay, tuy chúng ta vẫn giữ được sự ổn định chính trị nhưng thực tế ngày càng chứng tỏ đó chỉ là sự ổn định bề ngoài, một sự ổn định chứa đầy mâu thuẫn. Những mâu thuẫn naỳ đã dần dần đẩy ta lâm vào “một cuộc khủng hoảng toàn diện sâu sắc đe dọa sự tồn vong của Đảng và của chế độ” (phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng) Nếu ta vẫn bám giữ học thuyết đã lỗi thời mà loài người, trong đó có một bộ phận quan trọng là Liên xô và các nước XHCN Đông Âu đã dứt khoát từ bỏ, nếu ta vẫn cố níu giữ “ cái vòng kim cô” trên đầu và cái “mai rùa” trên lưng.tức là lý luận Mác–Lênin và mô hình chính trị xã hội Xô Viết thì chúng ta không thể thoát khỏi cuộc khủng hoảng vô cùng trầm trọng hiện nay, càng không thể nói đến việc hoạch định con đường đi đến tương lai, hòa mình vào dòng chảy của nền văn minh nhân loại, mãi mãi bị giam hãm, thậm chí ngày càng lún sâu trong vòng yếu kém lạc hậu.

    Ba là, với tư cách là một chính đảng được nhân dân giao cho quyền lãnh đạo xã hội, đảng Cộng sản Việt Nam không thể tự giới hạn mình vào một chủ thuyết, nhất là chủ thuyết đó là một hệ thống lý luận đã bộc lộ nhiều điểm không chính xác đã từng dẫn đến những sai lầm và tổn thất trong hoạt động thực tiễn .Việc khẳng định vai trò chủ đạo mà thực sự là độc tôn của chủ nghĩa Mác-Lênin trong đời sống xã hội đã cản trở chúng ta tiếp thu và vận dụng những thành quả to lớn của nhận thức loài người trong đó có những học thuyết về kinh tế xã hội do nhiều nhà khoa học kiệt xuất sáng tạo nên và được cả loài người công nhận trong những năm gần đây. Một mặt khác điều đó cũng cản trở việc thu hút, tập hợp một cách rộng rãi tất cả mọi lực lượng trong xã hội, thực hiện một cuộc hòa giải hòa hợp dân tộc, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân, nâng cao vị thế và sức mạnh của dân tộc. Bất kỳ xã hội nào, nhất là những xã hội văn minh, hiện đại phải là sự thống nhất của cái da dạng, sự tập hợp và phát huy mọi lực lượng xã hội không phân biệt lực lượng ấy theo chủ thuyết nào, thậm chí hệ tư tưởng nào. Đối với chúng ta, sự tập hợp đó được thực hiện chỉ trên một cơ sở duy nhất: Đó là tình yêu đối với tổ quốc, sự tôn trọng hiến pháp và pháp luật, giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của nền văn hóa dân tộc, cùng chung lòng góp sức một nước Việt Nam giầu mạnh, công bằng dân chủ và văn minh. Một thói xấu của người Cộng sản mà chính Lê-nin đã nhiều lần phê phán là bệnh “kiêu ngạo Cộng sản” luôn cho rằng chỉ có mình mới đúng, mới yêu nước, mới cách mạng. Ngày nay chúng ta đã nhận ra rằng “lòng yêu nước cũng có nhiều hình thức và con đường khác nhau.”

    Bốn là, việc tuyên truyền phổ biến chủ nghĩa Mác-Lênin như một hệ tư tưởng chủ đạo trong xã hội đặc biệt là việc giảng dạy, giáo dục chủ nghĩa Mác–Lênin cho thế hệ trẻ trong nhà trường chẳng những không đem lại kết quả tốt đẹp, mà còn gây ra những hệ quả tiêu cực. Thế giới ngày nay là một thế giới phẳng, các kênh thông tin đa dạng phong phú, đặc biệt là hệ thống thông tin mạng toàn cầu( riêng nước ta hiện nay đã có hơn 30 triệu máy vi tính đang hoạt động) đem lại cho con người những hiểu biết đa chiều, phong phú chứ không chỉ giới hạn qua những kênh thông tin “chính thức” của nhà nước cũng như qua hoạt động giảng dạy trong nhà trường. Nhiều người trong đó có thế hệ trẻ đã thấy hệ thống lý thuyết Mác-Lênin không phù hợp với đời sống hiện thực, từ đó nhận ra trong xã hội vẫn tồn tại phổ biến tình trạng lý luận xa rời, thậm chí đối lập với thực tiễn, trái với những điều người ta được mắt thấy tai nghe trong đời sống. Nhiều học giả có quá trình nghiên cứu giảng dạy lý luận Mác-Lênin, có uy tín cao về trình độ khoa học, về phẩm chất đạo đức cũng phải thừa nhận rằng: “Trong bao năm qua chúng ta đã lừa dối mọi người và lừa dối chính mình” (xem bài phát biều của Giáo sư Trần Phương, nguyên ủy viên TƯ Đảng nguyên phó thủ tướng chính phủ, chủ tịch hội kinh tế Việt Nam trong cuộc hội thảo góp ý kiến cho cương lĩnh đại hội Đảng lần thứ X1). Điều đáng buồn và cũng đáng lo ngại là bản thân những người dạy môn lý luận Mác-Lênin nhiều khi cũng không tin vào những điều mình rao giảng nhưng vẫn phải cố hoàn thành bài giảng theo yêu cầu của chương trình. Về phía người học cũng đã thấy rõ những điều thầy trình bày thiếu sức thuyết phục nhưng vẫn cứ phải nghe, phải học cho thuộc và trả bài cho “đúng”. Họ ngộ ra rằng: Thầy giáo, báo đài, thậm chí cả một số nhà lãnh đạo “nói vậy mà không phải vậy!”. Đó chính là căn nguyên của bệnh lừa dối ngày càng lan tràn và trở thành một lối sống của xã hội ta hiện nay. Từ đó càng làm giảm sút niềm tin đối với Đảng và nhà nước.

    Chúng ta không vội vã bắt chước nhưng cũng cần bình tĩnh, tỉnh táo xem xét thái độ và cách sử lí của loài người trong đó có những nước vốn đã từng đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội, kể cả Trung quốc đối với chủ nghĩa Mác-Lênin để lựa chọn cho mình những giải pháp thích hợp và hiệu quả...

    Hà nội, ngày 15 tháng 3 năm 2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Luu Nguyên Thiên viết:
    Chủ nghĩa Mác-Lênin, theo bạn, đã vào VN rồi? Ngày nào thế?
    Chúng ta đều biết, có chủ nghĩa "Hồ-Xít-Mao"...phải không?
    Nếu chúng ta hô hào, bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, thì còn cái gì, ngoài "chủ nghĩa Hồ"?
    Thưa bạn, cụ Hồ rất thành thật - ít ra cũng được một câu - cho đến lúc cụ chết. Đại khái,"Tôi chết đi theo cụ Mác, cụ Lê..." chứng tỏ, cụ Hồ làm chuyện thống nhất đất nước(theo ý cụ) mà cụ chưa học xong chủ nghĩa Mác-Lênin...mà?
    Bạn cứ "Một là", "Hai là", "Ba là"...nghe cứ như hồi cụ ...còn sinh tiền!
    Thân mến.

    Ừ! tôi cũng thấy cái kiểu in đậm nó rất ghê, nghe thật phát xít! viết báo mà làm như tập đi đều bước không bằng :D

    Chủ nghĩa Mác-Lênin, theo bạn, đã vào VN rồi? Ngày nào thế?
    Chúng ta đều biết, có chủ nghĩa "Hồ-Xít-Mao"...phải không?
    Nếu chúng ta hô hào, bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, thì còn cái gì, ngoài "chủ nghĩa Hồ"?
    Thưa bạn, cụ Hồ rất thành thật - ít ra cũng được một câu - cho đến lúc cụ chết. Đại khái,"Tôi chết đi theo cụ Mác, cụ Lê..." chứng tỏ, cụ Hồ làm chuyện thống nhất đất nước(theo ý cụ) mà cụ chưa học xong chủ nghĩa Mác-Lênin...mà?
    Bạn cứ "Một là", "Hai là", "Ba là"...nghe cứ như hồi cụ ...còn sinh tiền!
    Thân mến.

    Thực ra, vấn đề không phải ở chỗ có học hay không học một vài ông Tây hay ông Tàu nào đó. Nếu phương Tây có những cái hay cái văn minh thì ta hoàn toàn nên học, còn những cái dở mà có khi bản thân họ đã thấy dở và đã bỏ đi từ lâu thì ta lại vơ lấy, tôn sùng và tự hào là đi trước thời đại!. Đấy mới là điều đáng lên án.

    PGS TS Vũ Trung viết rất hay. Lần đầu tiên, tôi biết đến ông. Đúng như ông nói, chúng ta đã nói dối mọi người và nói dối chính mình. Ngộ ra được điều đó là quí lắm. Tôi sợ rằng vẫn còn rất nhiều TS, GS, các nhà lãnh đạo của chúng ta như TBT Trọng vẫn còn u mê, say sưa trong cái triết học gọi là DVBC (chứ không phải nói dối). Nói đến biển Đông cũng đồng thời không phải biển Đông. Đó là cái điển hình của thuật biện chứng mà chúng ta đã lạc vào trong đó.
    Tôi xin thêm một lí do thứ 5: không được đối xử với một học thuyết như một Quốc đạo. Cái đó, tư duy đó chỉ phù hợp với tư tưởng của chế độ phong kiến. Và do đó phải bỏ, nhất định bỏ, không được đưa học thuyết đó vào HP

    Theo tôi, cần rõ ràng, tách bạch trong cấu trúc và nội hàm các loại văn bản : Hiến pháp, Cương lĩnh, điều lệ... để tránh sự trùng lặp, giẫm đạp lên nhau; Cũng như _vô hình trung, cái nọ làm mất đi tính cần thiết, độc lập, giảm thấp vai trò và phủ nhận sự tồn tại của cái kia.

    Bài viết rất đúng, trúng và thuyết phục. Đúng với thực tế thất bại, suy thoái toàn diện mà VN áp dụng mô hình kinh tế XHCN kiểu Liên Xô từ 1954 -1975 ở miền bắc và cả nước 1976 -2013. Trúng với nhận thức của đa số trí thức, cán bộ, nhân dân , đã nhận ra sự sai lầm của chủ nghĩa Max -Lê, phản quy luật vận động của XH loài người . Sự "kiêu ngạo cộng sản" đã như ma đưa đường, quỹ dẫn lối, đẩy đất nước VN ngày nay lao xuống dốc của lạc hậu, yếu hèn, suy đồi đạo đức, rối loạn nhân tâm, rung động lòng trời. Biểu hiện rõ nhất là sự lúng túng,bấn loạn của Bộ chính trị BCH TW ĐCSVN trước thảm trạng bi đát của nền kinh tế, hệ thống chính trị rệu rã, đội ngũ đảng viên mất lòng tin vào lý tưởng và thoái hóa đạo đức nghiêm trọng, mất hết lòng tin của nhân dân . Sai lầm, sai phạm không phải của từng đảng viên mà nó là của học thuyết CNXH, CNCS không tưởng mà ĐCSVN đang sa vào kéo theo cả hệ thống chính trị tha hóa. ĐCSVN hãy tự cứ mình trước khi ông Max - Lê cứu, đó là cải cách chính trị theo hướng dân chủ tiến bộ, xếp học thuyết Max-Lê vào bảo tàng lịch sử. Hãy stop ngay cái tiền lễ : Chào 2 ông Tây phe ta ( Max, Lenin)!

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Cũng đã có ý kiến không lý luận nhưng phản đối để hai ông Tây ngoại bang dị tộc ngồi trong hiến pháp của ta, vì để thế nó xúc phạm đến cả dân tộc. Trên thế giới chẳng thấy nước nào lại tôn sùng ngoại bang dị tộc thái quá như ta, một dân tộc có bề dầy hơn 4.000 năn văn hiến. Để hai ông Tây trong hiến pháp của ta chính là thiếu giác ngộ chính trị.

    NẾU hiến pháp Viet Nam qui định sẽ đi theo con đường dân chủ thì không hiểu bậc tiền bối nào trong lịch sử VN đã lập ra chế độ, lý thuyết, đường lối dân chủ? Hay cũng lại là mấy ông Tây ông Mỹ như John Locke, Voltaire, Montesquieu, và Jean Jacques Rousseau, hihi.

    Đã chuẩn bị thúng để dựng đá ném tới rùi đó, hihi.

    Tôi lúc trước là lính sư 330 đây mà bi giờ nghe nói đến mấy từ chủ nghĩa Macle và cộng sản thì óc ác nỗi đầy mình đây nè!hic

    Rất đúng-Chỉ có nước theo và vận dụng chủ nghĩa Mac-Lênin (TQ) mới có chuyện lừa đảo cướp đất và biển đảo của nước cũng có chủ nghĩa đó trong HP(VN)một cách ngoạn mục. Hai nước này gây rối loạn an toàn trật tự và là tiền lệ xấu cho cộng đồng quốc tế. Do đó đây là vận hội để gỡ chủ nghĩa này ra khỏi hiến pháp, dù muộn còn hơn không!

    Cũng đã có ý kiến không lý luận nhưng phản đối để hai ông Tây ngoại bang dị tộc ngồi trong hiến pháp của ta, vì để thế nó xúc phạm đến cả dân tộc. Trên thế giới chẳng thấy nước nào lại tôn sùng ngoại bang dị tộc thái quá như ta, một dân tộc có bề dầy hơn 4.000 năn văn hiến. Để hai ông Tây trong hiến pháp của ta chính là thiếu giác ngộ chính trị.

    Mặt khác ta lại theo thằng Tàu chống tây hóa, vậy mà chính ta lại tôn thờ hai ông Tây, thử hỏi các ông ấy có công lao gì với dân tộc ta? Để hai ông Tây ấy ngồi trong hiến pháp của ta chứng tỏ ta không bị nô lệ về chính trịn nhưng lại nô lệ về tư tưởng. Từ khi ta theo chủ nghĩa của hai ông Tây này thì dân tộc ta bị biết bao tai họa tầy đình, hết CCRĐ, Đảngr CS giết hàng nửa triệu đồng bào lại đến cuộc nội chiến tàn khốc nhát trong lịch sử dân tộc vì có yếu tố nước ngoài.
    Thực ra thì những nhà lý luận của ta có nghiên cứu chủ nghĩa này một cách nghiêm túc đau, họ chỉ mượn cớ để thực hiện ý đồ "lợi ích nhóm" mà thôi. Nếu theo đúng chủ nghĩa Mác Lê nin thì làm gì có cổ phần hóa, làm gì có thị trường chứng khoán. Trước đây thì những người CS cứ rêu rao "cuộc CM XHCN là cuộc cách mạng triệt để nhất trong lịch sử nhân loại vì xóa bỏ chế độ người bóc lột người" thực tế thay chế độ người bóc lột người bàng Đảng (một nhóm người) bóc lột nhân dân. Họ chỉ quốc hữu hóa ruộng đất của nông dân chứ có dám quốc hữu hóa tư liệu sản xuất của tư bản (doanh nhân) đâu.
    Ngay trong hiến pháp cũng thấy CS thể hiện sự lừa đảo, bịp bợm trắng trợn và chuyên quyền.
    Muốn thực hiện dân chủ thì điều cần thiết là phải xóa bỏ ngay sự độc quyền của Đảng CS mà cụ thể nhất là gợi lên tinh thần dân tộc là xóa bỏ ngay vị trí của hai ông Tây ngoại bang dị tộc này đi, tức là xóa bỏ ngay cái nền tảng tư tưởng của Đảng CS. Đồng thời vạch ra những "thành tích" bất hảo của những người CS trong quá trình trị vì đất nước, hết gây ra tội ác này lại tiếp sau những tội ác khác, cứ đánh giặc xong là đánh dân, trước thì gọi là đấu tranh giai cấp như CCRĐ, thực chất là cướp của giết người, rồi đến "cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh theo con đường XHCN", thực chất cũng là cướp của của người giàu, sau nữa là bần cùng hóa toàn dân bàng chính sách đổi tiền, còn hiện nay thì là tham nhũng (ăn cắp). Đảng này nay đã biến thành đảng ăn cắp công khai. Nay thì quan chức giàu ú ụ. Lê nin nói "nếu xây dựng CNXH ở những nước có nền kinh tế tản mạn thì những nhà lãnh đạo trở thành giai cấp chủ nô mới", điều này đúng ở chế độ ta hiện nay. Nếu dùng từ phản động theo đúng nghĩa (đi ngược lại quá trình tiến hóa của nhân loại, kìm hãm sản xuất, đàn áp nhân dân) thì chế độ hiện hành ở nước ta chính là chế độ phản động. Người ta dân mình trong và ngoài nước đang lên tiếng chống chế độ phản động chứ chẳng có cộng đâu mà "chống cộng". Cộng gì mà trong bộ phận lãnh đạo chẳng có lấy một ai thuộc giai cấp công nhân và quan chức toàn cho con cái sang học ở các nước đế quốc tư bản. Lại còn xay dựng CNXH bằng cách nhờ các nước tư bản viện trợ và đầu tư (!!!)
    Nói chung về lý luận cũng như thực tế thì chế độ này không phải phong kiến tư bản, cũng chẳng phải CS mà thực chất là nhà nước mafia lưu manh phản động.

    Năm là: Chỉ riêng cái từ "chủ nghĩa mác- lênin" đã gây phản cảm với đại đa số các quốc gia và nhân dân thế giới. Họ chỉ thấy đồng nghĩa với sự phá sản,suy thoái, sụp đổ, rủi ro và thiểu số. Đó là bức rào vô hình ngăn cản sự hòa nhập quốc tế và sự bứt phá ở trong nước! Tượng trưng cho trí tuệ vay mượn, học đòi đáng xấu hổ! Hiến pháp nên để ngỏ và đón nhận những tinh hoa không ngừng xuất hiện do sự vận động tuyệt đối của vũ trụ, của thế giới loài người. Đừng nên cho "chủ" nọ, "nghĩa" kia vào làm gì để gây nặng nề, ít nhất là về mặt văn bản (không nước nào có như thế), sau đó là hậu quả đã, đang, và sẽ không lường trước được...