Ngô Minh - Năm lần "phá" Chủ Nghĩa Xã Hội để tồn tại

  • Bởi Admin
    12/04/2013
    6 phản hồi

    Ngô Minh

    Không ai biết Chủ nghĩa xã hội (CNXH) là một hình thái xã hội như thế nào. Nó có trong trí tưởng của ai đó hay có ở hành tinh khác. Chỉ nghe thầy giáo chính trị giảng đi giảng lại trong lớp học từ bé lớp một cho đến sinh viên đại học, rằng: Nước ta đang xây dựng CNXH, giai đọn đầu của Chủ nghĩa Cộng sản. Chủ nghĩa xã hội là sung sướng gấp vạn lần, dân chủ, tự do gấp vạn lần chủ nghĩa tư bản. Nhưng thực tế ở nước ta (và nhiều nước CNXH “anh em” khác như Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba, các nước Đông Âu, Liên Xô (cũ) 80 năm qua, càng xây dựng CNXH thì cuộc sống càng đi xuống, bị kềm nén không có tự do báo chí, không có tự do lập hội, thiếu dân chủ v.v... Chỉ đi xe chục tiếng sang Thái Lan, thấy đời sống nước họ, tự do dân chủ nước họ mà thèm. Đó là chưa nối đến Hà Lan,Thụy Sĩ, Thuỵ Điển, Đan Mạch… cuộc sống của họ là thiên đường thực sự. Ở xứ ta, chỉ có giai cấp lãnh đạo Đảng, Chính quyền là ngày càng giàu sang và quyền lực. Các nước Đông Âu và Liên Xô đã làm một cuộc “cách mạng mềm” lật đổ CNXH để xây dựng cuộc sống mới. Bốn trăm triệu người ở Liên Xô và Đông Âu được giải phóng, vô cùng hoan hỷ. Nước ta từ năm 1954 ở miền Bắc và từ sau năm 1975 trên cả nước, ai cũng nhận thấy càng xây dựng CNXH thì dân càng đói kém, cuộc sống càng bị o ép khổ cực. Đến bây giờ nước ta vẫn được xếp hạng một trong những nước nghèo nhất thế giới. Nhưng nhân dân ta đã có những cuộc vượt phá chiếc “vòng kim cô” CNXH để mưu sinh và tôn tại rất ngoạn mục:

    1. Cuộc “lãn công” vĩ đại dưới thời Hợp tác xã

    Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ở miền Bắc tiến hành Hợp tác hóa nông nghiệp và cải tạo tiểu thủ công nghiệp. Hợp tác xã là Chủ nghĩa xã hội. Lúc đầu bà con háo hức lắm. Nhưng rồi tham nhũng nảy nòi, được thể chế CNXH khuyến khích: Một người làm việc bằng hai / Để cho chủ nhiệm mua đài mua xe/ Một người làm việc bằng ba / Để cho chủ nhiệm xây nhà xây sân… Đưa ruộng cha ông để lại vào hợp tác rồi, người nông dân không còn ruộng đất canh tác nữa, phải đi làm đồng theo kẻng. Ruộng chung như cha chung không ai khóc, nắng lên khỏi ngọn sào mới lục tục ra đồng, chưa xong đường cày đã giải lao, chiều mặt trời còn con sào đã về. Nên cuối vụ chia công điểm, mỗi công được 2 lạng thóc. Dại gì mà làm cho thằng khác ăn. Thế là đói. Cả xã hội nông thôn lãm công. Người gần rừng thì đi đào củ mài. Người không có rừng thì đào cua bắt ốc ra chợ đổi gạo. Nên cả miền Bắc nông dân lãn công.

    Lãn công đến độ, bờ xôi ruộng mật cũng chẳng ai ngó ngàng đến. Thấy cảnh dân đói quá, các nhà quản lý buộc phải “phá lệ XHCN”, chia “Đất phần trăm” cho nông dân. Đất phần trăm là đất được xác định 5% quỹ đất của địa phương chia cho các hộ gia đình để sản xuất rau màu,cấy lúa. Những người sinh từ 1962 trở về trước được chia 2 thước ta tức là 48m2/người và được toàn quyền sử dụng. Trên mảnh đất phần trăm đó, các hộ nông dân đã trong khoai cấy lúa nuôi sống gia đình mình, không cần đến thu nhập của HTX. Đất phần trăm tư nhân ấy là cú “phá CNXH” đầu tiên của nông dân Việt Nam.

    2. Khoán hộ Kim Ngọc – cú đấm vào mặt CNXH

    Có đất phần trăm rồi vẫn nhiều hộ đói, vần tiếc ngẩn ngơ hàng triệu hecta đất màu mỡ vào HTX không mang lại thu nhập, bà con ở Vĩnh Phú, theo anh Kim Ngọc nghĩ ra cách khoán hộ, để có người chịu trách nhiệm hiệu quả trên tầng thước đất. Khoán Kim Ngọc ra đời. Tổng bí thư đảng kêu lên: ”Khoán hộ là phá CNXH”. Thế là Kim Ngọc bị kiểm điểm. Phá CNXH cũng không chết bằng đói. Thế là phong trào khoán hộ phát triển rầm rộ ở nhiều tỉnh như Hải Phòng, Hải Hưng… Cuối cùng thì Bộ Chính trị buộc phải “phá CNXH” ra nghị quyết “Khoán 10”. Khoán Kim Ngọc như một nắm đấm đấm vỡ mặt Chủ nghĩa xã hội ảo tưởng.

    3. CNXH: PHÂN NHƯ CỨT, CỨT GÌ CŨNG PHÂN

    CNXH được định nghĩ là “nền kinh tế Kế hoạch hóa từ sản xuất đến tiêu dùng”. Nên kế hoạch sản xuất hàng hóa hàng năm giao cho các nhà máy, xí nghiệp. Sản xuất được bao nhiêu nộp cho nhà nước để nhà nước phân phối theo kế hoạch. Nhưng sản xuất không đủ cung cấp cho nhu cầu ngày càng cao. Nên tất cả các nước đều phải áp dụng chế độ tem phiếu một cách triệt để. Chỉ có lãnh đạo cao cấp là được mua theo nhu cầu, toàn hàng tốt ở của hàng Tông Đản, còn cán bộ, công hnân viên đều có đủ loại tem phiếu, từ mớ củi, bìa đậu phụ, bó rau… đến mét vải màn cho phụ nữ vệ sinh, đều có tem phiếu hoặc sổ mưa hàng. Bắt cởi trần phải cởi trần / Cho may ô mới được phần may ô. Cung cấp thành nếp sống. Lãnh đạo đẩng tuyên bố: “Kế hoạch hoá tiêu dùng chính là bản chất của CNXH”. Buổi sáng nọ, ở công Sở Thương Mại tỉnh nọ có câu đối: Phân thì như cứt. Cứt gì cũng phân. Nhưng đến khi Bộ trưởng thương mại Trần Phương vạch kế hoạch bỏ tem phiếu, TBT kêu lên: ”Làm thế thì phá CNXH còn gì?”. Nhưng dân tộc ta đã “phá CNXH”, từ bỏ được chế độ tem phiếu để tồn tại. Từ bỏ cảnh cung cấp bao năm trời làm đau khổ chị em: Hôm nay mồng tám tháng ba / Chị em phụ nữ đi ra đi vào / Hai tay hai củ xu hào/ Miệng luôn lẩm bẩm: Nên xào hay kho?

    4. TỰ CHỦ TÀI CHÍNH – CUỘC PHÁ CNXH NGOẠN MỤC

    Sau năm 1975, Bộ Chính trị đảng chỉ đạo tức tốc “cải tạo công thương nghiệp miền Nam, đánh bại bọn tư bản, nếu không thì không thể xây dựng CNXH được”. Thế là đua nhau đập phá, cải tạo. Các nhà máy, xí nghiệp hiện đại đang vận hành êm ru bỗng chốc tiêu điều. Nguyên liệu không có để sản xuất, công nhân không có việc làm, không lương. Nhiều giám đốc tư bản rãy chết bị thay bằng “giám đốc học Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc ra”. Cái trường ấy cũng lạ, ai tốt nghiệp trường đó có thể ra làm bất cứ việc gì, từ bí thư, chủ tịch, đến giám đốc nhà máy dệt, giám đốc công ty điện tử êm ro. Không cần sản xuất hàng hóa nhiều, chỉ cần suốt ngày phê bình tự phê bình, đấu tranh giai cấp. Thế là cả một nền kinh tế miền Nam không lồ chỉ vài năm sau thành kiệt quệ. Đói đầu gối phải bò. Anh em công nhân đề xuất chủ trương “tự hạch toán”, “tự chủ tài chính”, “kế hoạch ba”, “xuất khẩu để lấy ngoại tệ mua vật tư nguyên liệu”… TBT đảng hét: ”Bọn bây phá chủ nghĩa xã hội à!”. không phá thì chết đối cả nút. Thế là cuộc “phá” CNXH lần thư tư diễn ra không thể đảo ngược.

    5. CNXH LÀ KHÔNG ĐƯỢC CÓ NHÀ 2 TẦNG TRỞ LÊN

    Qua 4 lần “phá CNXH”, đời sống của nhân dân khá lên đôi chút. Có người buôn bán có tiền làm nhà lầu vài ba tầng. Thế mà một lãnh đạo đảng hét lên: ”Giàu như rứa là trái với bản chất chủ nghĩa xã hội”. Thế khoảng tháng 3 năm 1983, chỉ thị Z30 một chỉ thị miệng ra đời, nhằm tịch thu nhà, tài sản của những gia đình có nhà hai tầng trở lên tại các thành phố. Chỉ thị mật, không rõ của Ban Bí thư hay của Chính phủ ra lệnh, không có người ký, không có văn bản, không dựa trên bất kỳ một điều khoản pháp luật hiện hành, chỉ truyền miệng qua hệ thông Công an. Thế mà ở Hà Nội đã tịch thu 105 nhà, không cần tòa án và cũng không có bất cứ một bằng chứng nào để có thể khẳng định đó là tài sản bất minh. Có một gia đình bị tịch thu, cả nhà đội khăn tang, bị đẩy lên xe, khóc sướt mướt. May mà có một số người đã phá cái lệnh CNXH đó. Nguyễn Văn An bí thư Hà Nam Ninh đã đốt danh sách (khoảng 100 quyết định) do công an tỉnh lập để tiến hành tịch thu, đã được đóng dấu ngay trước đêm định thực hiện trong danh sách 200 gia đình xếp theo ABC . Hải Phòng, TP Hồ Chí Minh cũng không tuân lệnh “bảo vệ CNXH” ấy.

    Đấy, CNXH là rứa đó, nhân dân ta đã bao nhiêu năm điêu đứng, lầm than vì nó, đã 5 lần vùng lên “phá CNXH”, cố thoát ra khỏi cái ách đó, mà không thể thoát được. CNXH lại biến thành cái đuôi đằng sau cái khái niệm: Kinh tế thị trường định hướng XHCN, pháp chế XHCN v.v... với kinh tế nhà nước là chủ đạo. Thế là tha hồ cho bọn tham lam hốt tiền ngân sách. Các tập đoán nhà nước đã thất thoát hơn triệu tỷ đồng, bọn bán biệt tự Hà Nội trốn thuế 1.400 tỷ đồng, những Vinashine, Vinaline… mọc lên như nấm. Bây giờ thì CNXH đã lộ nguyên hình là một hình thái xã hội tham nhũng, ăn cắp. Ăn đất, ăn biển, ăn rừng, ăn dự án, ăn chức, ăn quyền… ăn cả học vị và học hàm giáo sư, tiến sĩ. ĂN CẮP CẢ XƯƠNG MÁU ĐỒNG ĐỘI ĐỂ CÓ DANH HIỆU ANH HÙNG. Đau đớn thay! Nhưng nhân dân Việt Nam vốn thông minh và dũng cảm, nhất định sẽ tìm cách để vứt bỏ chiếc vòng kim cô CNXN vô lý đang thít chặt quanh đầu mình …

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Cần phải có thật nhiều bài theo dạng này để lớp trẻ hiểu được "công lao to lớn" của Đang CS đối với dân tộc ta. Bài này mới chỉ nói đến vấn đề kinh tế, nhưng còn nhiều vấn đề khác nữa mà Đảng CS đã tiến hành để hành hạ dân mình và làm cho đất nước nghèo nàn lạc hậu, văn hóa đạo đức suy đồi, các tệ nạn xã hội ngày một tăng, đặc biệt là tệ nạn ăn cắp (tham nhũng).
    Ngay chuyện cướp chính quyền hồi tháng 8-1945 cũng cần nói lên sự thật cho thế hệ trẻ được biết rõ ràng, chứ còn theo như lịch sử của Đảng thì là xuyên tạc, bóp méo sự thật. Rồi còn chuyện Đảng tiến hành mấy cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ theo lệnh của Liên xô làm đất nước ta rơi vào tình trạng nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn và ly tán cũng cần nói lên sự thật.
    Chỉ cần nói lên sự thật diễn ra như bài viết này còn có sức thuyết phục hơn nhiều bài toàn lý thuyết. Về cuộc chiến tranh chống Pháp thì rõ ràng là những người CS đã biến nước ta từ hình thức mẫu quốc thành huynh quốc "độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo", còn cuộc chiến tranh chống Mỹ thì "nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á". Đó chính là những lời của những người CS nói ra chứ chẳng có "thế lực thù địch" nào xuyên tạc. Còn một tội ác nữa của CNCS là làm cho dân ta nghèo đi bằng biện pháp đổi tiền, cứ mỗi lần đổi tiền thì mệnh giá đồng tiền lại giảm đi một con số không, sau đó thì giá lại tăng lên đến mấy con số không, hồi bao cấp một kg gạo có bốn hào (0đ4)nay thì giá một cân gạo loại thường cũng phải trên 10 nghìn đồng. Thử xem giá tăng lên gấp bao nhiêu lần, trong khi lương có tăng tương ứng như vậy không? Thế kỷ trước là thế kỷ của đổi tiền, thế kỷ này là thế kỷ của tăng giá, tăng thuế và tăng phạt. Đấy là những "thành tích" đáng ghi nhớ của Đảng CS.

    Bác tuyệt vời lắm bác Ngô Minh ạ!!! Tuy nhiên bác chưa mô tả hết sức tàn phá của CN Mác-Lênin vào trong tâm khảm của những người dân Việt. Bác có biết không? Trong nhà bố tôi, một đảng viên được kết nạp từ năm 1939 không có bàn thờ tổ tiên !!!.... Trong nhà bố mẹ vợ tôi, 2 cộng sản gộc cũng không có bàn thờ tổ tiên!!!Nếu có bàn thờ tổ tiên sẽ bị coi là mê tín dị đoan ngay.... Chỉ đến khi tôi và mẹ tôi ( Bố tôi đã mất) đến ăn hỏi con của họ làm vợ của tôi, tôi chót hỏi :"Con đặt lễ vật này vào đâu?????????" thì bố mẹ vợ của tôi mới cuống cà kê dựng một bàn thờ tổ tiên....
    Điều này tôi khắc ghi lòng:" CN Mác-Lênin tiêu diệt tận gốc các tôn giáo!!!!"
    Hôm nay, tôi chứng kiến lễ ăn hỏi thằng con trai út của thằng em út của tôi, tôi mới thấm thía sự tàn độc của CN Mác-Lênin !!!...
    Tất cả diễn ra vô cùng nhốn nháo
    Thằng em tôi không mời họ hàng đến mà theo chỉ đạo của vợ là mời hàng xóm láng riềng, những bà ăn mặc áo dài đẹp. Chỉ để đội hình đẹp!!!
    Còn nhà gái còn nhốn nháo hơn. Cô dâu là chút của một vị tướng đã về hưu cũng là một kẻ vô thần !!!!
    Giờ đây tôi mới thấm cái chuyện " Tướng Về Hưu" của Nguyễn Huy Thiệp

    Trời ơi!!! Tôi muốn đập nát cái CN Mác-Lê đi!!! Chúng đã tước đi cái văn hóa đích thực của người Việt!!! Rằng: Bố , Mẹ , Tổ tiên, Tổ quốc mới là cái quý nhất!!!! Anh em ruột thịt mới là người cứu mình trong những hoạn nạn!!! Cái chủ nghĩa Mác-Lênin bắt chúng ta quyên cái ta đi dù muốn hay không muốn!!! Quên anh em, bố mẹ, tổ tiên, quên Tổ Quốc !!!!

    Ngô Minh viết:
    Đau đớn thay! Nhưng nhân dân Việt Nam vốn thông minh và dũng cảm, nhất định sẽ tìm cách để vứt bỏ chiếc vòng kim cô CNXN vô lý đang thít chặt quanh đầu mình …

    Đúng vậy, dân tộc ta có đủ mọi tính cách tuyệt vời không kém bất cứ một dân tộc nào khác trên thế giới, chỉ có điểu việc thể hiện tính cách hơi bị chậm, ngay cả sự thông minh cũng thế. Cái này phải giải quyết quyết liệt (nguyên bản của đc X).