Nguyễn Trọng Vĩnh - Thấy gì khi đọc kỹ Bản Dự Thảo Hiến Pháp Sửa Đổi

  • Bởi Admin
    10/04/2013
    7 phản hồi

    Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

    Có những điểm mâu thuẫn. Điều 2 Chương I ghi “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”. Nhưng nhân dân không được làm và phúc quyết Hiến pháp là văn bản luật cơ bản và cao nhất liên quan đến quyền lợi của dân và chức năng, nhiệm vụ và trách nhiệm của chính quyền. Điều 74, 75 chương V ghi “Quốc hội thực hiện quyền lập hiến… làm Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp…” là phủ định quyền được làm và phúc quyết của dân.


    Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

    Việc làm này trái với tư tưởng Hồ Chí Minh thể hiện trong Điều 21 của Hiến pháp 1946 ghi “Nhân dân có quyền phúc quyết Hiến pháp…” và Điều 70 trong Hiến pháp đó ghi: “Những điều thay đổi khi đã được nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết”. Mấy năm trước Đảng đã phát động học tập và làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh, nay sao lại làm trái tư tưởng của Người?

    Điều 15 trên thực tế vô hiệu hóa gần hết Điều 26. Điều 26 ghi: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, được thông tin, được hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Khoản 2 Điều 15 ghi: “quyền con người, quyền công dân “chỉ có thể” bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức, sức khỏe cộng đồng”. Nói “chỉ có thể bị giới hạn”… là nói “khéo”, thực ra trong thâm ý là “có thể bị giới hạn”... Trước đây đã thế, sau này thiếu gì cách người ta viện cớ “ảnh hưởng an ninh quốc gia, ảnh hưởng trật tự an toàn xã hội và đủ thứ v.v…” để hạn chế quyền của dân, để cấm.

    Có những điều trong “dự thảo” mới đọc tưởng là rất dân chủ, nhưng rất khó khả thí, ví dụ:

    Khoản 2 Điều 4 ghi “… Đảng… chịu sự giám sát của nhân dân…”; Khoản 2 Điều 8 ghi: “… cán bộ, công chức, viên chức… chịu sự giám sát của nhân dân…”. Bằng cách nào, những việc cần biết lại không được biết thì làm sao giám sát được? Cơ chế gì để dân thực hiện quyền giám sát?

    Có những điều ghi chung chung trong “dự thảo” chẳng có ý nghĩa gì, ghi cũng bằng không, ví dụ:

    Điều 35 ghi: Công dân có quyền được bảo đảm an sinh xã hội.

    Điều 41 ghi: Công dân có quyền được bảo vệ sức khỏe.

    Điều 46 ghi: Mọi người được sống trong môi trường trong lành.

    Ai đảm bảo cho? Nhà nước? Bộ Y tế? Bộ Tài nguyên môi trường? Nếu người dân tự đảm bảo lấy thì ghi vào Hiến pháp làm gì?

    Điều 32 Khoản 4 ghi không rõ: “Người bị bắt, bị tạm giữ, tạm giam, bị điều tra, truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần…”. Cá nhân hay tổ chức nào bồi thường? Nếu không rõ thì lại chỉ là “đánh bùn sang ao” mà thôi.

    Điều 59 trong Hiến pháp năm 1992 ghi 2 ý:

    Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí.

    Nhà nước và xã hội tạo điều kiện cho trẻ em khuyết tật, trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn khác được học văn hóa và học nghề phù hợp.

    là rất đúng và rất cần thiết, tại sao Điều 42 “dự thảo mới” lại bớt đi. Chả lẻ mang danh là Nhà nước XHCN lại cắt xén phúc lợi của dân và bớt trách nhiệm của Nhà nước; Điều 42 cần ghi lại 2 ý nói trên.

    Điều 71 Hiến pháp năm 1992 ghi câu: “Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.” là rất đúng pháp luật và rất cần thiết để bảo vệ quyền công dân. Tại sao Điều 22 “dự thảo mới” lại bỏ đi? Thế là buông lỏng cho các nhà chức trách tùy tiện muốn bắt ai thì bắt như từ trước đến nay sao? Nếu thật sự tôn trọng, đảm bảo quyền của công dân thì Điều 22 khoản 1 phải ghi lại câu:

    “Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.”

    Nói về nhiệm vụ của các lực lượng vũ trang, Điều 45 Hiến pháp 1992 ghi: “Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân… chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc…” là rất đầy đủ và cụ thể. Tại sao ỦY BAN sửa đổi Hiến pháp lại bỏ đi những ý kiến mà chỉ ghi “… bảo vệ vững chắc Tổ quốc”. Không thể lập luận là “bảo vệ Tổ quốc” là đủ cả, nhất là trong tình hình Trung Quốc đã và đang dùng mọi thủ đoạn tranh cướp chủ quyền biển đảo của chúng ta. Chẳng lẽ ý của Ủy ban dự thảo là “đành bỏ chủ quyền” hoặc ghi như Điều 45 Hiến pháp 1992 là “phật lòng Trung Quốc”, “không giữ được tình hữu nghị”?

    Yêu cầu nhất thiết phải ghi: “Các lực lượng vũ trang có nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc…” vào Điều 69 mới.

    Điều 57 vẫn ghi “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” là không hợp lý, bất công và sinh nhiều tiêu cực tệ hại. “Sở hữu toàn dân” thành ra “không ngươi dân nào có quyền sở hữu cả”. Người có ruộng đất từ mấy đời ông cha để lại, người trước đây tích cóp được tiền mua được mảnh đất, thửa ruộng nay cũng bị tước mất quyền, không còn là của mình nữa. Nhà nước quản lý thực chất là các cấp chính quyền tha hồ có quyền thu hồi, cấp, bán đất.

    Từ trước đến nay biết bao nhiêu vụ thu hồi đất ruộng của nông dân gây nên bức xúc, khiếu kiện, giao cho người có tiền kinh doanh lấy lãi kếch xù, thu hồi đất quá mức giao cho nhà kinh doanh địa ốc khiến nông dân thất nghiệp sống vật vờ và hàng vạn căn hộ trên nhà cao tầng thừa ế, thúc ngân hàng rót tiền cho vay để “cứu”, sẽ tăng thêm “nợ xấu khó đòi”. Về nông thôn sẽ thấy không ít chủ tịch xã cấp đất, bán đất làm giầu. Ngay ở cấp cao, nhiều vị đã có nhà cửa đàng hoàng, vẫn được cấp đất xây nhà, ví dụ nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh công lao, thành tích gì, đã có nhà, vườn khá phong quang ở Narì, vẫn được cấp 800m2 đất ở Hồ Tây giá trị biết bao nhiêu tỷ.

    Công bằng nhất nên sửa: “Đất đai thuộc đa sở hữu, có sở hữu cá nhân (chủ yếu là nông dân), có sở hữu tập thể, có sở hữu nhà nước.”

    Trung với nước, hiếu với dân là tư tưởng xuyên suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện ra từ cái ca sắt tráng men phát cho bộ đội, lá cờ nhỏ tặng Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn, đến lá thư gửi cho thanh niên… Trong nhiều cuộc thăm và nói chuyện với bộ đội, Người thường nhắc lại câu: “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”. Nay Ủy ban dự thảo tự cho mình là sáng suốt hơn, đúng hơn nên sửa sai của lãnh tụ ư? Đảng đã từng phát động phong trào học tập và làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh, sao bây giờ lại làm trái với tư tưởng của Người?

    Thêm nữa Điều 51 Hiến pháp 1980 và Điều 45 Hiến pháp 1992 đều ghi: “Các lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân…” là rất đúng và không hề lỗi thời. Tại sao người viết lại sửa đi, chả lẽ ông không trung thành với Tổ quốc ư? Điều 70 sửa lại là “Lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân…” đưa Đảng đứng trên Tổ quốc. Từ xưa đến nay, đối với mọi người dân, “Tổ quốc là trên hết”. Dù là Đảng lãnh đạo, cũng từ trong lòng Tổ quốc mà sinh ra, không thể đứng trên Tổ quốc được. Đảng sinh ra là để phục vụ Tổ quốc chứ không phải đứng trên Tổ quốc. Đạo lý là như vậy.

    VỀ VIỆC LẤY Ý KIẾN NHÂN DÂN GÓP VÀO SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP

    Đã gọi là ý kiến nhân dân thì muôn hình muôn vẻ, rất nhiều ý kiến khác nhau. Với những ý kiến khác nhau tiêu biểu đều cần được đưa lên các phương tiên truyền thông đại chúng của nhà nước mới công bằng. Đằng này chỉ đưa ý kiến một chiều là không quang minh chính đại.

    Đối với những điều “quan trọng, nhậy cảm”, có ý kiến không tán thành, muốn thay đổi cho hợp quyền dân, lợi nước, có ý kiến đồng ý với dự thảo, có người cố bệnh vực ý kiến của Ủy ban dự thảo bằng lập luận nguy biện, không mấy đáng giá. Những ý kiến trái ngược nhau như thế, nếu thật dân chủ, thì phải đưa cả 2 loại ý kiến với lập luận của mỗi bên lên báo, đài để bàn dân thiên hạ lập luận xem bên nào có lý. Đằng này chỉ đưa toàn người phát biểu đông ý, còn những ý kiến khác với dự thảo dù đúng, dù hợp với thời đại thì bị quy chụp cho là suy thoái, theo nước ngoài, chống Đảng, chống Nhà nước v.v…

    Nói là lấy ý kiến nhân dân, “không có vùng cấm” cho có vẻ dân chủ, nhưng chỉ những ý kiến đồng ý với dự thảo mới được cấp nhận, cuối cùng Hiến pháp được thông qua đại để như bản dự thảo. Như vậy, phát động lấy ý kiến nhân dân làm gi cho phí thời gian, công sức, giấy mực, tốn hàng mấy chục tỷ tiền của Nhà nước.

    Cách lấy được nhiều chữ ký hoặc điểm chỉ “đồng ý dự thảo” thì dễ thôi. Bà bán rau, chị hàng cá, anh bán đậu phụ có thì giờ đâu mà đọc dự thảo, họp tổ khu phố thấy bà tổ trưởng bảo ký “đồng ý” thì ký thôi; công nhân, viên chức không ký “đồng ý” thì sợ mất việc, sợ bị “trù”; ở nông thôn chị nông dân, bác nuôi cá, trưởng thôn bảo ký thì ký, không ký sau này xin giấy tờ khó; họp chi bộ, đồng chí nào không ký “đồng ý” thì sợ thiếu ý thức tổ chức; kiểu như thế thì lấy bao nhiêu chữ ký đồng ý mà chả được.

    Còn việc công bố là có 20 triệu, 30, 40 triệu người đồng ý với dự thảo Hiến pháp thì đó là độc quyền thông tin của T.V., báo chí nhà nước, nói sao chả được, ai biết đâu mà cãi.

    N.T.V
    (Bản thảo do tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi BVB)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Bác Nguyễn Trọng Vĩnh nói quá hay, nói câu nào cũng đúng, triết lý, sắc sảo, xứng đáng được tôn vinh là "Khai quốc công thần" của nước Việt Nam ta, cầu chúc Bác luôn mạnh khỏe.

    Bác Dang hiểu theo nghĩa khác.

    Ý trong comment tôi muốn nói hiến pháp vẫn còn mị dân, lạc hậu..; và man rợ chả khác chi cây súng ngày nào.

    kbc

    danluan13 viết:
    Hiến pháp cũng giống như cây súng cộng sản dùng để nói chuyện phải trái với dân!

    HP của đảng CSVN giống miếng giấy lộn hơn. Khi thì đem tộng vô họng dân để họ khỏi kêu la gì được. Khi thì lót đít ngồi cho êm. Khi các nước khác chỉ trích vấn đề nhân quyền dữ quá thì đem ra ... che mặt. Khi thiếu tiền tiêu thì đem ra tân trang để bắt dân nài lưng ra trả tiền phí "sửa đổi". Khi tình hình trong nước bê bết, nóng bỏng quá cũng đem mấy tờ giấy lộn này ra để "giảm nhiệt"...

    Tư duy con người cộng sản vẫn lạc hậu cả hàng thế kỷ; vẫn gian trá như những ngày cai trị người dân đen sống chỉ trên răng dưới dế, và bộ đội đi dép râu vượt trường sơn "đánh Mỹ cứu nước"; cả nước chỉ đọc báo đảng, nghe loa phóng thanh với đài Hà Nội.

    Nay, thời đại tin học, những tin một chiều của đảng, vẫn được các cán bộ cộng sản nhà ta áp dụng tuyên truyền như thời cả nước chưa biết tivi là cái gì; chỉ khác là các cán bộ lãnh đạo ngày nay đều có bằng cấp, và danh xưng "phó giáo sư, tiến sĩ" là mấy ông thích nhất. Đọc lên nghe thật sướng tai nhưng cái đầu thì vẫn như những ngày còn chân đi dép râu ăn muối vừng, tay đập muỗi bắt vắt trong rừng.

    Hiến pháp cũng giống như cây súng cộng sản dùng để nói chuyện phải trái với dân!

    kbc

    Sửa đổi hiến pháp ngoài mục đích thu tóm quyền lực cho đảng còn là cách thức để đảng tìm ra đối lập nhằm ngăn chặn, trấn áp giữa lúc xu thế đòi dân chủ đang ngày càng lan rộng trong nhân dân.

    Hiến pháp cũng như nhiều văn bản khác cuả Đảng và nhà nước thì đụng đến đâu cũng thấy vấn đề, ý nọ mâu thuãn với ý kia, câu trên " mẹc xà lù" câu dưới, chứng tỏ bộ não của các nhà lãnh đạo bị tư duy thiếu lô gíc, diễn đạt luẩn quẩn, chỉ thấy trên giấy tờ chứ không thể có trong thực tế, nói cách khác đó là MA VĂN. Còn trong thực tế thì nhà nước này có thi hành theo pháp luật đâu mà thi hành theo các chỉ thị mật hay luật miệng bất chấp luật pháp. Nhà nước tốn kinh phí in ra nhiều tài liệu hướng dẫn góp ý cho hiến pháp nhưng thực chất thì nhà nước có nghe đân nói đâu. Mọi điều đã được quyết định trong hậu trường cả rồi. Cái trò lừa dối nhân dân đã thành truyền thống của Đảng CS.
    Có điều nhiều người thắc mắc là HP 1946 có nhiều điều tiến bộ, tên nước là VN Dân chủ Cộng hòa, sao ta không lấy lại HP 1946 sửa vài chỗ cho hợp với tình hình hiện nay? Thắc mắc này là đúng nhưng lại không hiểu rõ bản chất của cuộc CM ở nước ta. Ngay từ khi ra đời Đảng CS đã muốn biến nước ta thành nhà nước do giai cấp công nhân lãnh đạo nằm trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo. HP 1946 chỉ là sách lược khi cánh mạng còn trong thời kỳ trứng nước, chưa đủ lực lượng và quyền lực để thực hiên cuộc CM XHCN thôi. Còn hướng lâu dài là xây dựng chế độ CS trên toàn thế giới, "trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng thế giới" như luận cương mà ông Trần Phú đã đề ra từ thời kỳ 1930. Như vậy hiến pháp 1946 chỉ là một trò lừa bịp, còn thực chất HP 1992 mới là mục đích cuối cùng của chế độ CS, vậy những điều ghi trong HP công nhận sự lãnh đạo cuả Đảng CS là nguyên tắc bất di bất dịch, có thể nói Đảng CS tuyên bố trắng trợn là giữ độc quyền. Điều này đã dẫn đến những sai làm và vô lý, những luẩn quẩn trong văn phong và thể hiện vừa vi phạm nhân quyền, dân chủ vưà không hợp lòng dân. Đảng đưa vai trò của dân vào hiến pháp để làm dịu bớt sự độc quyền. Cái lắt léo trong văn chương của hiến pháp cũng do cái gốc này mà ra. KHi làm cahs mạng thì không đặt ván đề xay dựng nước ta thành nước dan chủ văn mình giàu mạnh mà đặt ngay vấn đề xây dựng nước ta thành nhà nước CS, vừa hão huyền, không tưởng lại làm đất nước ta tụt hậu.
    Người đân muốn hiến pháp thay đổi dẫn đến chế độ chính trị thay đổi, nhưng Đảng muốn thay đổi hiến pháp mà không muốn thay đổi chế độ chính trị độc đảng, độc tài thì có góp ý, lý giải tranh luận thế nào cũng chỉ la ném bùn snag ao. Không còn lý nào để tranh luận thì Đảng đâm ra Chí Phèo. Đố ai tranh luận được với Chí Phèo.

    Ai cũng thấy đó là những trò dối trá, lố bịch, trơ trẽn, phản cảm và gây cười, phản ánh một tâm lý bế tắc, lúng túng, co thủ và sợ hãi.